Chương 108: Chắc Là Gặp Ma Rồi

Chương 108: Chắc Là Gặp Ma Rồi

 

Quý Nam Tinh ngủ thiếp đi, điện thoại để trên bàn quên không cất. Được ngắm cậu ngủ thế này, đương nhiên là Tiêu Dã cũng chẳng nỡ tắt video đi. Thế là hắn giấu chiếc điện thoại xuống dưới chồng sách trên bàn học, còn cẩn thận tắt cả tiếng đi để không làm cậu tỉnh giấc.

 

Hắn xoay đủ mọi góc độ, chắc chắn chỉ có mình mới thấy, bạn học ngồi sau cũng không thể nhìn được rồi mới thở phào một hơi, gục xuống bàn, nhìn màn hình cười ngây ngô như một thằng ngốc.

 

Kết quả là hắn chưa kịp sung sướng được bao lâu, một tiết học còn chưa kết thúc thì điện thoại bên phía Quý Nam Tinh khẽ động. Tiêu Dã vội vàng né đi, dù chính hắn cũng chẳng hiểu sao mình phải né, chắc là do chột dạ.

 

Rồi hắn thấy anh trai của Quý Nam Tinh cầm điện thoại lên, nhìn màn hình một lúc rồi tắt cuộc gọi.

 

Tiêu Dã thở dài một hơi, lại gục xuống bàn. Không được nhìn Quý Nam Tinh nữa, đi học cũng chẳng còn gì thú vị.

 

Mãi một lúc lâu sau hắn mới sực nhớ ra, mình né cái gì cơ chứ, đáng lẽ phải chào hỏi anh trai người ta một tiếng mới phải. Mà né đi thì cũng có ích gì đâu, anh ấy vẫn thấy được khung chat của hắn và Quý Nam Tinh mà. Đúng là ngốc thật.

 

Hắn cứ bứt rứt mãi cho đến khi tan học. Lũ bạn túa ra ngoài như ong vỡ tổ, đứa đi vệ sinh, đứa ra siêu thị nhỏ, có đứa chẳng làm gì cũng phải ra hành lang hít thở không khí. Chỉ cần không phải ngồi trong lớp thì làm gì cũng được.

 

Trương Nguyên ở phía sau đá vào ghế của Tiêu Dã: “Quý Nam Tinh nói gì thế?”

 

Lúc nãy cậu ta đã thấy Tiêu Dã gọi video cho Quý Nam Tinh rồi.

 

Tiêu Dã quay người lại: “Nói là không liên quan đến Tạ Phán Nhi, không cần lo lắng.”

 

Trương Nguyên ồ một tiếng, đã không liên quan đến Tạ Phán Nhi thì cũng chẳng dính dáng gì đến bọn họ nữa. Thế là cậu ta gạt chuyện này sang một bên rồi hỏi: “Khi nào Quý Nam Tinh về? Trước cuối tuần có về kịp không?”

 

Tiêu Dã thở dài: “Chắc là không về kịp đâu, nhiều việc lắm, mệt đến mức đang nói chuyện mà ngủ quên luôn.”

 

Trương Nguyên cũng có chút tiếc nuối: “Tôi chưa thấy cảnh siêu độ bao giờ, tiếc là còn phải đi học, không thì cũng muốn đến xem thử.”

 

Nhìn bầu trời dần quang đãng bên ngoài, Tiêu Dã thầm nghĩ, cậu muốn xem, tôi cũng muốn xem đây này, nhưng chẳng phải vẫn phải ngoan ngoãn ngồi trong lớp học bài sao.

 

Lúc Náo Náo nghiêm túc làm lễ siêu độ chắc chắn sẽ đẹp trai lắm luôn, tiếc là không được thấy rồi.

 

————-

 

Lúc này tại bệnh viện, Hà Triển Phi đầu quấn băng trắng bước ra khỏi phòng khám. Cậu ta đã chụp phim, làm đủ các loại xét nghiệm, ngoài việc trán bị rách ra thì không có vấn đề gì khác. Chỉ là vết rách hơi lớn, phải khâu mấy mũi.

 

Bố mẹ Hà Triển Phi nhanh chóng chạy đến bệnh viện. Nhìn thấy giáo viên, sắc mặt hai người có chút khó coi: “Hôm qua thì ngã gãy răng, hôm nay lại đập vào đầu. Trường các người bị làm sao vậy? Một lần thì có thể nói là tai nạn, nhưng liên tiếp hai ngày chẳng lẽ đều là tai nạn ư? Hay là con tôi bị ai đó bắt nạt trong trường, các người lại đổ hết thành tai nạn để bao che cho người khác?”

 

Nghe những lời này, giáo viên của trường nào chịu nổi, bèn lạnh mặt nhìn bố mẹ Hà Triển Phi: “Việc em Hà Triển Phi hôm qua ngã cầu thang và hôm nay bị ngã lúc tập thể dục đều có camera giám sát quay lại. Chúng tôi cũng đã xem camera rồi, là do em ấy tự đứng không vững nên bị ngã. Lúc em ấy xảy ra chuyện, bên cạnh hoàn toàn không có bạn học nào khác. Học sinh xảy ra tai nạn ở trường, nhà trường đương nhiên sẽ không trốn tránh trách nhiệm của mình. Nhưng những gì không đáng bị đổ oan, cũng mong hai vị chịu trách nhiệm cho lời nói của mình.”

 

Lúc này Hà Triển Phi đứng bên cạnh mới lên tiếng: “Có người đẩy con. Hôm qua và hôm nay con đều cảm thấy mình bị ai đó đẩy một cái nên mới ngã.”

 

Sắc mặt bố mẹ Hà Triển Phi lập tức thay đổi. Giáo viên của cậu ta kinh ngạc nhìn Hà Triển Phi: “Bạn học Hà, em nói có người đẩy em, vậy em có thấy là ai không? Tôi xin nhắc lại, hành lang và sân thể dục đều có lắp camera, chúng tôi cũng đã xem rồi. Hôm qua ở hành lang chỉ có một mình em, hôm nay tập thể dục, mọi người đều đứng cách xa nhau, căn bản không có ai ở cạnh em cả.”

 

Hà Triển Phi tin vào cảm giác của mình, quả quyết nói: “Chính là có người đẩy con, con cảm nhận được.”

 

Cô giáo bật cười. Sự thật rành rành qua camera mà còn nói dối. Dù thành tích của Hà Triển Phi rất tốt, từ đầu năm học đến giờ chưa bao giờ rớt khỏi top 3, tương lai còn là hạt giống của Thanh Hoa, Bắc Đại, nhưng nhân phẩm không tốt thì cũng chẳng được.

 

Cô giáo cũng không muốn tranh cãi với phụ huynh ở bệnh viện, bèn nói thẳng: “Camera nhà trường sẽ lưu lại, hai vị có thể đến trường xem bất cứ lúc nào. Ngoài ra, nếu hai vị khăng khăng là có người đẩy, hai vị có thể chọn báo cảnh sát để điều tra, nhà trường nhất định sẽ toàn lực phối hợp.”

 

Nói xong, cô giáo liền rời đi. Ra đến ngoài bệnh viện, cô còn nói với giáo viên đi cùng: “Cái cậu Hà Triển Phi này bình thường đã không hòa đồng với bạn bè rồi. Đến giờ đã phải đổi cho cậu ta mấy bạn cùng bàn, bạn nào cũng không chịu được lâu lại xin đổi chỗ. Thật không ngờ ngay trước mặt tôi mà còn dám nói dối.”

 

Giáo viên đi cùng chưa xem camera nên đương nhiên không tiện bình luận về việc này, chỉ nói: “Cứ về trường lấy camera ra xem lại lần nữa đi đã.”

 

Có cả giáo viên và phụ huynh ở đó mà cậu ta còn nói vậy, biết đâu lại có uẩn khúc gì thật thì sao.

 

Kết quả là hai giáo viên về trường xem lại camera một lần nữa, cả hai lần ngã, bên cạnh cậu ta đều không có một ai.

 

Hành lang cầu thang vắng tanh, là do cậu ta tự mình bước hụt chân mà ngã. Hôm nay tập thể dục, các bạn học đều đứng rất xa nhau, nếu không sẽ không tiện cho các động tác vươn người. Từ đầu đến cuối chẳng có ai chạm vào cậu ta cả.

 

Các giáo viên không nhìn thấy những sự tồn tại phi nhân loại, đương nhiên càng tin vào những hình ảnh hiển thị trong camera. Ngay cả bố mẹ Hà Triển Phi sau khi đến trường xem camera cũng không còn gì để nói.

 

Lại nghe con trai mình khăng khăng có người đẩy, nếu không phải vì thấy trên trán cậu ta còn dán miếng gạc, suýt chút nữa bố cậu ta đã không nhịn được mà tát cho một cái ngay tại chỗ.

 

Bà mẹ vốn định bắt nhà trường đưa ra lời giải thích giờ cũng không biết nên bày ra vẻ mặt gì. Con cái xảy ra chuyện ở trường thì nhà trường chắc chắn phải có trách nhiệm, nhưng vấn đề là nó đã mười sáu, mười bảy tuổi rồi, tự mình bị ngã thì đúng là không thể trách nhà trường được. Nhà trường chịu chi trả viện phí đã là tốt lắm rồi.

 

Nhìn màn hình camera, chính Hà Triển Phi cũng mím môi không nói. Cậu ta thật sự cảm thấy có người đẩy mình, nhưng trong camera đúng là chỉ có một mình cậu ta.

 

Chuyện bố mẹ Hà Triển Phi đến trường đã bị rất nhiều học sinh nhìn thấy, thậm chí có bạn còn đang ở trong văn phòng, xem xong màn kịch hay liền lập tức chạy về lớp hóng chuyện với mọi người.

 

Dương Phàn, người từng đi cắm trại cùng nhóm Tiêu Dã lần trước, là học sinh lớp thể thao, thành tích học tập không tốt lắm, trong giờ học lại hay nói chuyện riêng nên vừa tan học đã bị chủ nhiệm lớp lôi lên văn phòng. Nhờ vậy mà cậu ta may mắn được xem toàn bộ sự việc.

 

Về đến lớp, cậu ta còn kể lại mọi chuyện hết sức sinh động: “Bọn cậu không thấy đâu, camera đã quay rõ là bên cạnh không có ai, mà cái thằng hạng nhì muôn thuở đó vẫn cứ khăng khăng nói có người đẩy cậu ta. Tôi thấy bố cậu ta giơ tay lên rồi đấy, chắc là thấy trên trán con trai có dán miếng gạc to tướng, sợ ra tay đánh chết con ruột cửa mình, vậy nên mới nhịn lại.”

 

Viên Nhất Manh vốn thích hóng hớt, hỏi tiếp: “Dám nói dối ngay trước mặt giáo viên luôn à, gan cũng to thật đấy. Nhưng mà sao cậu ta phải nói dối chứ? Ngã thì ngã thôi, chẳng lẽ còn sợ bố mẹ mắng à?”

 

Dương Phàn nhún vai: “Làm sao tôi biết được.”

 

Tưởng Đường Đường hỏi: “Sau đó thì sao? Tự mình ngã mà còn định đổ cho nhà trường à?”

 

Dương Phàn: “Cái đó thì tôi không biết, không nghe họ nói đến chuyện tiền nong. Chỉ là bố mẹ của cái cậu hạng nhì đó muốn cho qua chuyện, nói là cậu ta cũng không sao, chỉ rách da trán một chút, còn chưa bị chấn động não. Nhưng giáo viên lại bảo hôm qua đã ngã đến ngất đi rồi, hai ngày nay vẫn nên cho cậu ta ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe. Học hành quan trọng, nhưng sức khỏe cũng rất quan trọng. Nói gì thì nói cũng phải cho cậu ta nghỉ phép, bắt cậu ta thứ Hai tuần sau mới được đi học lại.”

 

Có bạn học kêu wow một tiếng: “Hôm nay mới thứ Tư, tính ra là được nghỉ gần một tuần rồi, sướng thế.”

 

Dương Phàn nói: “Bọn cậu thấy sướng chứ người ta có thấy sướng đâu. Cậu ta nói mình có thể đi học lại, vết thương nhỏ này chẳng là gì cả. Giáo viên của trường chắc là sợ cậu ta rồi, sợ cậu ta đứng không vững lại ngã nữa nên cứ nhất quyết bắt cậu ta ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe, đợi tháo chỉ rồi hãy đến.”

 

Dương Phàn nói xong lại thêm vào: “Cái cậu đó ở lớp quan hệ chán lắm. Lúc tôi về lớp có đi ngang qua lớp bọn họ, cả lớp biết tin hạng nhì muôn thuở bị ép nghỉ phép mà đứa nào đứa nấy reo hò như thể chính mình được nghỉ vậy. Dù sao cũng là một học sinh giỏi mà lại để mình ra nông nỗi này.”

 

Nhìn lại Top 1 server lớp mình mà xem, mới ngày thứ ba không thấy Top 1 server đến trường mà cả lớp đã nhớ lắm rồi. Ngày nào cũng hỏi Tiêu Dã ba lần là bao giờ Top 1 server mới đi học lại, sức khỏe đã khá hơn chưa. Hỏi nhiều đến mức Tiêu Dã cũng phát bực, hai ngày nay mặt mũi chẳng có lấy một nụ cười.

 

Những chuyện kỳ quặc về cậu chàng hạng nhì muôn thuở này thực sự quá nhiều. Thành tích tuy tốt nhưng nhân phẩm thì tệ thật. Nếu mà đẹp trai một chút, tính cách kỳ quặc, coi trời bằng vung thì nhìn mặt cũng cho qua được.

 

Vấn đề là cậu ta cũng chẳng đẹp trai. Tuy biết là không thể chỉ nhìn vào vẻ ngoài của người khác, nhưng ngoại hình đẹp đúng là một điểm cộng. Tên đó thì cả ngoại hình lẫn nội tâm đều không có, theo lời các bạn cùng lớp cậu ta tiết lộ, cậu ta còn không chỉ một lần nói xấu Quý Nam Tinh đâu.

 

Tuy Quý Nam Tinh không phải người của lớp 3 bọn họ, nhưng học kỳ này có thể vượt qua Tiêu Dã rất nhiều phiếu để ngồi lên ngôi vị nam thần của trường, đủ thấy độ nổi tiếng cao đến mức nào. Đừng nói là con gái lớp bọn họ, ngay cả một số bạn nam cũng cảm thấy Hà Triển Phi chỉ đang ghen tị với vẻ ngoài của Quý Nam Tinh, lại cho rằng Quý Nam Tinh cướp mất vị trí đứng đầu khối của mình, nên mới tìm mọi cách hạ bệ người khác.

 

Cậu ta càng hạ bệ thì các bạn trong lớp càng coi thường cậu ta, tóm lại là không ai muốn nói chuyện với cậu ta. Ngay cả một số thí nghiệm nhóm, dù biết cậu ta là học sinh giỏi cũng chẳng ai muốn chung nhóm.

 

Trong lúc mọi người đang bàn tán về những chuyện kỳ quặc của Hà Triển Phi, Trương Nguyên lại quay sang nói với Tiêu Dã: “Cậu có thấy hơi bất thường không?”

 

Ngã liên tiếp, cảm giác bị người khác đẩy, nếu Hà Triển Phi không nói dối thì chuyện này rất giống do âm hồn gây ra.

 

Tiêu Dã: “Hay là gọi Tạ Phán Nhi đến trường xem thử, xem bên cạnh Hà Triển Phi có thứ gì đi theo không.”

 

Lần trước Tạ Phán Nhi chỉ đẩy một cái, thấy Hà Triển Phi ngã đến máu me đầy mặt, cô cảm thấy mình đã gây họa nên hai ngày nay cứ trốn ở nhà không dám ra ngoài, cũng không đến trường.

 

Trương Nguyên lại có chút lo ngại: “Nếu bên cạnh cậu ta thật sự có thứ gì đó, lại còn rất hung dữ, đàn chị không phải là đối thủ thì sao.”

 

Nghe nói âm hồn có thể nuốt chửng lẫn nhau để tăng cường thực lực, mà Quý Nam Tinh lại không có ở trường, lỡ xảy ra chuyện gì thì không có ai đến cứu mạng được.

 

Tiêu Dã suy nghĩ một lát rồi nói: “Vậy thì cứ chờ xem sao. Không phải tên đó bị ép nghỉ phép rồi à, đợi cậu ta đến trường, chắc Náo Náo cũng về rồi, đến lúc đó hãy tính.”

 

Nếu người còn ở trường, không tìm Tạ Phán Nhi đến xem thì hắn cũng có thể hẹn Ngô Dạng qua xem một chút. Nhưng đối phương đã không ở trường rồi, họ lại chẳng thể vô duyên vô cớ lấy cớ đến thăm được. Đừng nói là thăm hỏi, chỉ riêng việc cậu ta nói xấu Quý Nam Tinh, Tiêu Dã đã hận không thể đấm cho cậu ta thêm hai quả nữa rồi.

 

———

 

Bị ép nghỉ phép ở nhà, đương nhiên là Hà Triển Phi không cam tâm, chỉ sợ mình bỏ lỡ kiến thức gì, nhưng giáo viên đã nói vậy, bố mẹ cũng đã đồng ý, cậu ta có làm loạn cũng vô ích.

 

Nhưng vừa nghĩ đến Quý Nam Tinh cũng xin nghỉ bệnh, biết đâu giờ này đang nằm trong bệnh viện bệnh nặng không dậy nổi, lòng cậu ta lại thấy sảng khoái hơn một chút. Cậu ta lật một tập đề thi ra, dù không đến lớp, cậu ta tự học cũng có thể giỏi hơn đám ngốc ở trường.

 

Làm liền hai bộ đề, Hà Triển Phi đưa tay lấy cốc nước, phát hiện nước trong cốc đã uống hết. Cảm thấy ngồi hơi mỏi, cậu ta bèn đứng dậy vận động một chút, xoay xoay cổ rồi cầm cốc rỗng vào bếp.

 

Lúc rót nước, cậu ta cảm thấy có một luồng gió lạnh thổi qua. Hà Triển Phi quay đầu lại thì thấy cửa sổ phòng khách đang mở.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Cậu ta cũng chẳng hiểu đầu óc mình bị chập dây nào nữa, rõ ràng thời tiết rất dễ chịu, căn bản không cần đóng cửa sổ, nhưng trong khoảnh khắc đó, cậu ta bỗng dưng lại muốn đi đóng cửa sổ, mà ý nghĩ này lại vô cùng mãnh liệt.

 

Ngay lúc cậu ta đang đóng cửa sổ, một tiếng hét thất thanh vang lên khiến Hà Triển Phi giật nảy mình. Khi cậu ta nhìn lại, cậu ta phát hiện mình đang quỳ trên bệ cửa sổ nhà mình.

 

Nhà cậu ta tuy ở tầng cao, nhưng lúc chuyển đến đây cậu ta đã không còn nhỏ nữa, vậy nên chỉ lắp cửa lưới chống muỗi chứ không lắp lưới bảo vệ.

 

Lúc này cậu ta đang quỳ trên bệ cửa sổ, chỉ cần người hơi nghiêng về phía trước một chút là cả người sẽ rơi xuống. Nhà cậu ta ở tầng mười sáu, từ đây rơi xuống thì còn mạng đâu mà sống nữa.

 

Hà Triển Phi nhìn độ cao này, bỗng dưng hoa mắt, hai tay bám chặt vào mép bệ cửa sổ. Khoảnh khắc đó, cậu ta chỉ cảm thấy cơ thể mình như không thể kiểm soát được, cũng không biết có phải do sợ đến mềm cả chân không, nhưng ý nghĩ không muốn chết quá mãnh liệt. Cậu ta bỗng ngửa mạnh người về sau, ngã khỏi bệ cửa sổ và rơi vào trong nhà.

 

Không biết đã nằm mềm oặt trên sàn bao lâu, nỗi sợ hãi suýt chết vì rơi xuống lầu vẫn chưa hoàn toàn tan biến, thì cửa nhà cậu ta bị gõ vang, ngay sau đó là tiếng chìa khóa tra vào ổ.

 

Bố cậu ta và cảnh sát cùng xông vào.

 

Lúc này Hà Triển Phi mới biết, thì ra là chú ở tòa nhà đối diện đang phơi quần áo, thấy cậu ta có vẻ muốn nhảy xuống nên vội vàng gọi cậu ta lại, còn báo cảnh sát luôn.

 

Hà Triển Phi run rẩy không nói nên lời. Cậu ta không muốn chết, cậu ta thật sự không hề có ý nghĩ đó. Ngay trước khi đi rót nước, cậu ta còn đang nghĩ đến việc Quý Nam Tinh lần này nghỉ học lâu như vậy, không chừng kỳ thi giữa kỳ sẽ bị mình bỏ lại phía sau.

 

Cậu ta còn chưa đánh bại được kẻ vẫn luôn chiếm giữ vị trí đứng đầu khối của mình, sao cậu ta lại có thể muốn chết được chứ.

 

Nhưng bố mẹ Hà Triển Phi thì không tin lời cậu ta nói. Ngoài người chú đã gọi cậu ta lại, còn có những người bị tiếng gọi thu hút đến xem, thậm chí có người còn quay cả video.

 

Trong video, cậu ta đang trèo lên cửa sổ, vẻ mặt đờ đẫn. Khó khăn lắm mới trèo lên được thì lại có vẻ muốn nhảy ra ngoài. Âm thanh nền của video chính là tiếng người chú phơi quần áo liên tục hét lên những câu như: “Đừng nhảy”, “Quay lại đi”.

 

Sau đó, không biết là do bị gọi lại hay đã nghĩ thông suốt, vẻ mặt cậu ta thoáng kinh hãi rồi cả người ngã ngửa về sau, rơi vào trong nhà.

 

Sợ cậu ta lại nghĩ quẩn, người chú phơi quần áo đã báo cảnh sát, cảnh sát liền liên lạc với bố mẹ cậu ta luôn.

 

Hà Triển Phi nói cậu ta không muốn nhảy lầu, nhưng bố mẹ cậu ta đã xem video đó, cả hai đều sợ chết khiếp. Sợ lại kích động con trai, bọn họ vội vàng hùa theo lời cậu ta.

 

Cảnh sát xem xét môi trường xung quanh, thấy chồng sách và những tập đề thi chất đống trong phòng cậu ta, trước khi đi còn dặn dò đừng ép con cái quá mức, thành tích không phải là quan trọng nhất. Ép đến mức con không thở nổi, vừa rồi mà nhảy xuống thật thì chẳng còn lại gì cả.

 

Bố mẹ Hà Triển Phi liên tục gật đầu. Mặc dù bọn họ chưa bao giờ ép con học hành, con trai họ từ nhỏ đã hiếu thắng, không cần họ phải lo lắng chuyện học tập. Nhưng có một đứa con trai năm nào cũng đứng đầu khối cũng khiến họ nở mày nở mặt trước bạn bè, người thân, khó tránh khỏi việc khoe khoang một chút.

 

Không biết có phải vì vậy mà con trai bọn họ ngày càng quan tâm đến thành tích hay không, đặc biệt là từ khi lên cấp ba, ngày nào cũng học đến khuya, bọn họ khuyên đi ngủ sớm con cũng không nghe.

 

Bây giờ nhìn con trai như vậy, họ cũng nghĩ có lẽ là áp lực học tập quá lớn, nhưng làm thế nào để khuyên con đừng quá để tâm đến chuyện học hành cũng là một vấn đề đau đầu.

 

Hà Triển Phi kéo tay mẹ cố gắng giải thích: “Con thật sự không muốn nhảy lầu, con chỉ ra rót cốc nước, thấy cửa sổ chưa đóng nên định đi đóng lại thôi. Con cũng không biết sao mình lại ở trên bệ cửa sổ nữa. Mẹ tin con đi, con thật sự không muốn nhảy lầu.”

 

Mẹ cậu ta vội vàng an ủi con trai: “Được rồi được rồi, mẹ tin con. Đừng sợ nhé, không sao rồi. Đừng làm bài nữa, đi ngủ một lát đi, được không con?”

 

Hà Triển Phi bị chuyện vừa rồi dọa sợ, cũng chẳng còn tâm trí học hành nữa, liền nghe theo lời mẹ lên giường ngủ một lát. Khi cậu ta tỉnh lại thì thấy trong nhà đang có tiếng loảng xoảng, không biết là đang làm gì.

 

Cậu ta đẩy cửa phòng ra thì thấy mấy người mặc đồng phục công nhân đang lắp lưới bảo vệ cho cửa sổ nhà mình.

 

Sợ cậu ta nghĩ nhiều, bố cậu ta vội nói: “Cẩn thận một chút vẫn hơn. Bố tin lần trước chắc chắn là tai nạn ngoài ý muốn. Để không xảy ra tai nạn như vậy nữa, mình lắp một cái lưới bảo vệ, sau này chúng ta còn có thể giăng dây phơi quần áo ở đây nữa, đúng không con?”

 

Hà Triển Phi đẩy gọng kính, nặn ra một nụ cười vô cảm với ông rồi quay người trở về phòng.

 

Video nhanh chóng lan truyền trên mạng. Hôm đó ở tòa nhà đối diện nhà Hà Triển Phi, không ít người bị tiếng la của người chú phơi quần áo gọi ra xem, đương nhiên là người quay video không chỉ có một. Thông qua các video ngắn được đẩy cho người dùng cùng thành phố, lại vào thời điểm chỉ còn hai tháng nữa là đến kỳ thi đại học, chuyện học sinh nhảy lầu gần như tự động trở thành chủ đề nóng.

 

Ngày hôm sau, Tiêu Dã và Trương Nguyên vừa vào lớp đã nghe các bạn bàn tán sôi nổi. Phiên bản hiện tại đã lan truyền thành Hà Triển Phi vì áp lực quá lớn, mấy lần tự tử ở trường đều bị ngăn cản, nhà trường cho cậu ta tạm thời nghỉ học, kết quả là cậu ta ở nhà lại nghĩ quẩn muốn nhảy lầu.

 

Quách Xán đang mút que cay, thấy bạn cùng bàn đang hóng hớt, liền cười khẩy: “Tin đồn thất thiệt là từ đây mà ra đấy. Nếu chúng ta không phải học sinh trường này, chắc cũng tin mấy lời nhảm nhí trên mạng thật.”

 

Mút mút ngón tay, Quách Xán lại nói: “Sáng nay bạn cấp hai của tôi còn nhắn tin hỏi tôi trường mình có phải có học sinh nhảy lầu không, còn bảo đúng là trường điểm, áp lực đến mức ép chết người.”

 

Trường họ đúng là trường điểm thật, nhưng áp lực là do cá nhân mỗi người. Ngay cả ngày nghỉ, khối 10 và 11 của họ cũng được nghỉ nhiều hơn hầu hết các trường khác. Nhiều trường lên cấp ba chỉ được nghỉ một ngày cuối tuần, còn họ bây giờ vẫn được nghỉ cả hai ngày.

 

Còn về Hà Triển Phi này, chẳng qua là không cẩn thận ngã hai lần thôi. Nhưng trong video nhảy lầu đó, trông cậu ta đúng là rất giống muốn tự tử, suýt chút nữa là nhắm mắt nhảy xuống thật rồi. Chẳng biết cậu ta có chuyện gì không nghĩ thông suốt nữa.

 

Tiêu Dã và Trương Nguyên nhìn nhau, Trương Nguyên lấy điện thoại ra tìm kiếm, mở video lên, thấy vẻ mặt đờ đẫn của Hà Triển Phi lúc đầu, rồi sau đó là vẻ kinh hãi thoáng qua khi tỉnh táo lại, cậu ta nói: “Xem ra là thật sự bị thứ gì đó bám theo rồi.”

 

Trương Nguyên nhìn Tiêu Dã: “Có quản không?”

 

Tiêu Dã tỏ vẻ chán ghét: “Kệ xác nó chứ!”

 

Dám nói xấu cậu bạn nhỏ cùng bàn nhà hắn, còn trù ẻo cậu ấy nữa, loại người này có chết cũng đáng!

 

Đối với việc Hà Triển Phi có thể đã gặp ma, Tiêu Dã hả hê suốt cả buổi tự học sáng. Hết giờ, hắn vẫn báo cáo việc này lên cho Cục Quản lý.

 

Dù sao cũng là một mạng người, nếu Hà Triển Phi đáng chết thì đó là do cậu ta đáng đời. Nhưng nếu cậu ta vô tội, Quý Nam Tinh mà biết hắn thấy chết không cứu thì chắc chắn sẽ giận.

 

Hắn có một tài khoản phụ mà Quý Nam Tinh lập riêng cho mình. Thông qua tài khoản đó, hắn từng bán bùa cho các thiên sư khác và cả Cục Quản lý, cũng biết quy trình báo cáo.

 

Tuy không có bằng chứng, nhưng mấy lần ngã vô cớ, lại thêm chuyện như bị ma nhập muốn nhảy lầu, cứ để Cục Quản lý lập án điều tra là được.

 

Đối với những chuyện như thế này, Cục Quản lý trước nay thà phiền phức một chút chứ không bỏ qua bất kỳ khả năng nào, dù là nhỏ nhất. Vì vậy, bọn họ đơn giản nhanh chóng ghi lại sự việc, rồi treo lên danh sách các vụ án.

 

Nửa buổi học còn chưa trôi qua, điện thoại của Ngô Dạng đã gọi tới. Vừa mở miệng anh ta đã hỏi hắn có quen Hà Triển Phi ở trường họ không.

 

Tiêu Dã cười một tiếng: “Anh nhận vụ này à?”

 

Ngô Dạng: “Vụ án ở địa phương không nhiều, thấy thì nhận thôi. Cậu biết chuyện này à?”

 

Tiêu Dã: “Chuyện này là do tôi báo cáo, đương nhiên là tôi biết rồi. Tình hình cụ thể chính là như những gì tôi đã báo cáo. Hình như cậu ta bị thứ gì đó bám theo, mấy lần muốn lấy mạng cậu ta. Bây giờ cậu ta đang ở nhà, trường cho nghỉ phép rồi. Tôi có thể hỏi địa chỉ của cậu ta, anh cứ trực tiếp đến nhà tìm cậu ta đi.”

 

Ngô Dạng: “Được, vậy cậu cho tôi địa chỉ. Ở trường cậu có thấy điều gì bất thường không, lúc đến gần cậu ta lá bùa có phản ứng gì không?”

 

Tiêu Dã: “Trường học không có gì bất thường cả, nhưng tôi chưa kịp đến gần cậu ta thì cậu ta đã bị ép nghỉ phép rồi, nên tình hình cụ thể tôi cũng không biết nhiều.”

 

Nghe hắn nói vậy, Ngô Dạng cũng không hỏi thêm nữa, chỉ đợi Tiêu Dã gửi địa chỉ để anh ta tự mình đến xem.

 

Tiêu Dã cúp điện thoại, quay đầu lại thấy Trương Nguyên đang nhìn mình chằm chằm.

 

Cất điện thoại đi, hắn tặc lưỡi một tiếng: “Nhìn tôi làm gì.”

 

Trương Nguyên: “Cậu bây giờ ngày càng thân với Cục Quản lý rồi đấy, còn có thể báo cáo vụ án nữa. Cậu có quen thiên sư nhận án không? Có thể dẫn tôi đi xem không?”

 

Tiêu Dã: “Cũng không thân lắm, nhưng đã hợp tác một lần. Nếu cậu muốn đi xem náo nhiệt thì tôi nói với anh ta một tiếng. Nhưng cậu nhớ mang theo mấy lá bùa, kẻo náo nhiệt chưa xem được, gặp phải con quỷ hung dữ lại tự rước họa vào thân.”

 

Trương Nguyên chìa tay về phía hắn.

 

Tiêu Dã lườm cậu ta một cái, nhưng vẫn rút mấy lá bùa ra đưa cho.

 

Trương Nguyên cất bùa đi, lại hỏi: “Cậu không tò mò chút nào về việc Hà Triển Phi đã gặp phải thứ gì à?”

 

Tiêu Dã hừ một tiếng: “Tôi tò mò cậu ta làm gì, xấu như con cóc ấy.”

 

Trương Nguyên: “Từ khi nào mà cậu bắt đầu công kích cá nhân thế.”

 

Tiêu Dã đút hai tay vào túi áo, đi ra ngoài: “Là vẻ ngoài của cậu ta công kích tôi trước.”

 

Khó khăn lắm mới sắp đến cuối tuần, Tiêu Dã đâu có hơi đâu mà lãng phí thời gian vào những người không quan trọng. Trong khi mọi người đang nghỉ trưa thì hắn lại đang lướt điện thoại. Chỉ là, giờ bay có hơi oái oăm.

 

Hoặc là buổi chiều, hoặc là nửa đêm, chẳng có giờ nào ở khoảng giữa cả.

 

Tiêu Dã do dự một lúc rồi chọn chuyến bay lúc sáu giờ chiều. Vừa hay cúp được buổi tự học tối, học xong buổi chiều là có thể thẳng tiến ra sân bay, tối đến còn có thể cùng Náo Náo nhà hắn đi ăn khuya.

 

Nghĩ đến ngày mai là có thể gặp bạn nhỏ cùng bàn của mình rồi, Tiêu Dã cảm thấy tối nay chắc mình sẽ phấn khích đến mức không ngủ được mất.

 

Hết chương 109.

 

Chương 108: Chắc Là Gặp Ma Rồi

Ngày đăng: 4 Tháng 4, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên