Chương 111: Ốm Rồi

Chương 111: Ốm Rồi

 

“Kính thưa quý khách, chuyến bay đến thành phố Ngọc Lan…”

 

Khi tiếng loa thông báo trong khoang máy bay vang lên, những hành khách đã ngồi suốt mấy tiếng đồng hồ lần lượt tháo dây an toàn và đứng dậy. Đợi đến khi dòng người ở khu vực của họ đã đi gần hết, Tiêu Dã mới đứng lên vươn vai một cái.

 

“Cuối cùng cũng về đến nhà rồi, ngồi mấy tiếng không nhúc nhích đúng là mệt thật. Cậu đói chưa, lát nữa muốn ăn gì nào?”

 

Hắn vừa nói vừa giơ tay lên xem đồng hồ: “Giờ cũng hơi muộn rồi, hay là tôi gọi cho Trương Nguyên, hỏi xem cậu ta có muốn đi ăn đêm không nhé?”

 

Nhiệt độ ở thành phố Ngọc Lan thấp hơn ở Biên Thành một chút, ban đêm gió thổi qua lại càng lạnh hơn, không thể mặc áo cộc tay được nữa. Lúc này Quý Nam Tinh đang lấy áo khoác trong túi ra, nghe vậy liền đáp: “Gọi đồ ăn ngoài về nhà đi, tôi hơi mệt, không muốn ra ngoài.”

 

Tiêu Dã gật đầu: “Được, vậy tôi đặt trước nhé, chắc đến lúc chúng ta về nhà thì đồ ăn cũng vừa tới.”

 

Biên Thành cái gì cũng tốt, hoa quả cũng ngon, chỉ có điều ăn quá nhiều thịt các loại, đặc biệt là ở khu cắm trại trên sa mạc, muốn ăn chút rau cũng chẳng dễ dàng gì. Vừa mới về, cả hai cũng không muốn ăn thịt cho lắm, vậy nên đã đặt cả một đống các món rau.

 

Nhà Trương Nguyên cách trường không xa lắm, đi xe buýt thì một trạm, đạp xe thì mười phút. Lúc Tiêu Dã và Quý Nam Tinh bước xuống khỏi xe taxi, Trương Nguyên đã dựa vào chiếc xe đạp đợi sẵn ở cổng khu nhà họ rồi.

 

Vừa thấy hai người, Trương Nguyên liền cười nói: “Chẳng phải người ta nói ở đó tia cực tím ghê gớm lắm à, sao không thấy hai cậu đen đi chút nào hết vậy.”

 

Quý Nam Tinh mỉm cười với Trương Nguyên, còn Tiêu Dã thì bảo: “Toàn ở trong mộ chứ có thấy mặt trời mấy đâu mà đen. Còn đứng đó làm gì, qua đây xách đồ phụ đi.”

 

Ngoài vali hành lý ra thì còn có cả một đống quà mang về nữa, suýt chút nữa thì cốp sau của chiếc taxi đã không nhét vừa.

 

Khi những túi lớn túi nhỏ được xách vào nhà, Tạ Phán Nhi nghe thấy tiếng động liền trốn đi, nấp sau đống búp bê nhồi bông của mình, chỉ để lộ đôi mắt len lén nhìn ra ngoài.

 

Tiêu Dã và Trương Nguyên không nhìn thấy Tạ Phán Nhi, nhưng Quý Nam Tinh thấy bộ dạng của cô nàng thì bật cười: “Đừng trốn nữa, mọi chuyện tôi biết cả rồi. Lần này thì thôi nhé, không có lần sau đâu.”

 

Tạ Phán Nhi vui mừng reo lên một tiếng rồi bay ra khỏi đống thú nhồi bông, lượn vòng quanh Quý Nam Tinh: “Tiểu thiên sư, cậu tốt quá đi! Cậu không biết tên đó xấu tính đến mức nào đâu, cậu ta thi không lại cậu nên mới nói xấu sau lưng cậu, lại còn đổ lỗi cho cô chủ nhiệm nữa.”

 

Cô chủ nhiệm của lớp họ dạy môn Ngữ văn, đương nhiên không chỉ dạy một lớp. Các lớp Văn của lớp 3, lớp 5 và lớp 7 đều do cô chủ nhiệm của họ phụ trách, mà Hà Triển Phi thì lại học ở lớp 3.

 

Quý Nam Tinh hỏi: “Cậu ta nói gì về cô chủ nhiệm?”

 

Tạ Phán Nhi lập tức mách tội: “Nói cô giáo thiên vị, chắc chắn đã dạy thêm chỉ điểm cho cậu rồi, còn nói cô dạy ba lớp nhưng lại là chủ nhiệm của lớp 7, nên đương nhiên là bênh vực lớp mình rồi. Cậu ta nói cả một tràng toàn những lời bất công. Hừ, cái loại người cực phẩm thế này tôi mới thấy lần đầu đấy. Thi không lại người ta thì liền cho rằng cả thế giới này bắt nạt mình, ai cũng có lỗi với mình, tôi thấy tên đó đúng là có vấn đề về não rồi!”

 

Thấy Quý Nam Tinh đang nói chuyện với không khí, Tiêu Dã và Trương Nguyên biết là Tạ Phán Nhi cũng ở đó, nên đã vội vàng dựng máy quay lên, vừa hay nghe được câu cuối cùng “có vấn đề về não”.

 

Trương Nguyên gật đầu tán thành: “Cậu ta đúng là có vấn đề về não thật. Ngô Dạng nói con quỷ mà cậu ta đụng phải có quan hệ nhân quả với cậu ta, cho nên không phải là vô cớ trêu chọc đâu.”

 

Tiêu Dã gọi cậu ta đến ăn đêm chính là muốn biết diễn biến tiếp theo của chuyện này, nghe vậy liền hỏi: “Vậy đã xử lý chưa?”

 

Trương Nguyên lắc đầu: “Cậu ta vừa thấy tôi đã cho rằng tôi đến xem cậu ta diễn trò cười, nói một tràng những lời cay độc, bảo là có chết cũng không cầu chúng tôi cứu mạng, rồi đuổi cả tôi và Ngô thiên sư ra ngoài.”

 

Tiêu Dã nhìn sang Quý Nam Tinh: “Với những trường hợp không hợp tác như thế này, nếu họ chết thì Cục Quản lý có bắt thiên sư chịu trách nhiệm không?”

 

Quý Nam Tinh lắc đầu: “Sẽ không đâu. Gặp tình huống này, chúng tôi sẽ báo cáo ngay lập tức để lưu hồ sơ trước, sau đó sẽ thử đến nhà trao đổi lại lần nữa. Nếu vẫn không được, Cục Quản lý sẽ đổi thiên sư khác. Nếu đối phương vẫn không chịu phối hợp giải quyết thì có chết cũng là chuyện của riêng bọn họ thôi.”

 

Họ là thiên sư chứ đâu phải thánh mẫu. Mạng của mình mà mình còn không quan tâm, lẽ nào còn phải để họ quỳ xuống cầu xin người khác sao? Rõ ràng là không thể. Những người có năng lực hơn người một chút, dù không đến mức tự cao tự đại, nhưng đa phần đều có lòng tự tôn rất cao. Khi bị nghi ngờ, bị xua đuổi, có không ít người sẽ thẳng thừng phủi tay mặc kệ.

 

Tiêu Dã lần lượt mở các hộp đồ ăn ngoài được giao tới rồi nói: “Tôi cũng khá tò mò không biết rốt cuộc Hà Triển Phi đã trêu chọc phải thứ gì. Không biết ngày mai cậu ta có đi học lại không nhỉ. Náo Náo, nếu ngày mai cậu ta đi học, cậu có muốn đến xem thử thứ bám trên người cậu ta là gì không?”

 

Quý Nam Tinh gật đầu: “Ừm, có thể đến xem thử.”

 

Nhìn những món ăn trước mặt, tuy đều là vị cay mà mình thích, nhưng Quý Nam Tinh lại chẳng có cảm giác muốn ăn. Dù vậy, cậu không muốn làm hai người họ mất hứng nên chỉ gắp lấy lệ.

 

Ăn xong, Trương Nguyên không ở lại lâu mà đi về ngay. Tiêu Dã đóng gói hộp cơm rồi đặt ra ngoài cửa. Thấy Quý Nam Tinh cầm quần áo vào phòng tắm, hắn suy nghĩ một lát rồi mở tủ lạnh ra xem.

 

Vì biết hôm nay sẽ về nên chiếc tủ lạnh trống không đã được lấp đầy, đủ các loại rau củ quả.

 

Tiêu Dã mở điện thoại tìm công thức nấu ăn, rồi học theo các bước trên đó để vo gạo.

 

Quý Nam Tinh tắm xong đi ra, nghe thấy tiếng động trong bếp liền ghé vào xem: “Sao thế, ban nãy cậu ăn không no à?”

 

Tiêu Dã vặn lửa xuống mức nhỏ nhất, từ từ ninh cháo: “Tôi ăn no rồi. Cậu chẳng ăn được bao nhiêu, có phải mệt quá không? Cậu đi ngủ đi, tôi hầm cháo sẵn đó, lúc nào đói thì ăn.”

 

Quý Nam Tinh rất muốn nói là mình không đói, không cần phải phiền phức như vậy, nhưng thấy Tiêu Dã lại chuyên tâm khuấy nồi cháo, cậu đành nói: “Vậy tôi ngủ trước nhé, cậu đừng làm muộn quá.”

 

Tiêu Dã gật đầu lia lịa: “Đi đi, đi đi, đợi cháo ninh xong ngày mai còn có thể làm bữa sáng.”

 

Quý Nam Tinh trở về phòng, day day thái dương, chỉ cảm thấy đầu đau như muốn nứt ra. Cậu cảm thấy có lẽ mình đã bị cảm rồi. Mặc dù sau khi siêu độ sẽ nhận lại được một chút công đức, nhưng phần công đức này được cộng vào tuổi thọ của cậu, chứ sức mạnh đã tiêu hao đi sẽ không được bù lại ngay lập tức.

 

Thêm vào đó, việc rời khỏi thành phố Ngọc Lan mấy ngày có lẽ cũng có chút ảnh hưởng, vừa về đến nơi là cậu đã thấy hơi khó chịu rồi.

 

Tiêu Dã đợi cho gạo nở bung, rồi lại làm theo công thức, cho thêm ít thịt băm và rau củ vào. Sợ Quý Nam Tinh thấy nhạt miệng không thích ăn, hắn còn làm thêm món cháo gà xé cà chua.

 

Đợi đến khi cả hai nồi cháo đã gần được, hắn chia ra hai bình giữ nhiệt. Bình này cắm điện được, có thể giữ cho cháo luôn ở nhiệt độ vừa ăn, dù có để qua một đêm thì sáng mai cháo sẽ chỉ càng mềm nhừ hơn.

 

Đại công cáo thành, Tiêu Dã hài lòng dọn dẹp nhà bếp. Sợ làm Quý Nam Tinh thức giấc, hắn cầm quần áo ra nhà vệ sinh bên ngoài tắm rửa xong mới vào phòng.

 

Khi hắn rón rén nằm lên giường, vừa định khẽ vòng tay qua ôm lấy người kia thì đã cảm nhận được nhiệt độ có gì đó không đúng.

 

Thân nhiệt của Quý Nam Tinh trước nay luôn rất thấp, lúc nào cũng lành lạnh, nhưng bây giờ, người cậu thậm chí còn nóng hơn cả hắn vừa mới tắm xong.

 

Tiêu Dã giật cả mình, vội vàng đưa tay sờ trán Quý Nam Tinh. Xác định là cậu đã bị sốt, hắn liền nhảy xuống giường bật đèn, rồi lục tìm hộp thuốc và gọi cậu dậy: “Náo Náo, Náo Náo dậy đi, cậu sốt rồi, chúng ta đo nhiệt độ xem nên uống thuốc hay gọi bác sĩ đến tiêm.”

 

Quý Nam Tinh mệt mỏi mở mắt, đầu óc quay cuồng cố gắng gượng ngồi dậy. Cậu nhìn hộp thuốc bên cạnh rồi nói: “Không sao đâu, uống chút thuốc là được rồi.”

 

Tiêu Dã đo nhiệt độ cho cậu, sốt hơi cao, 38,7 độ. Hắn xem trong hộp thuốc có thuốc hạ sốt nên rót một cốc nước rồi đút cho cậu uống.

 

Trong nhà không có miếng dán hạ sốt, Tiêu Dã lập tức đặt hàng qua mạng. Sau khi đỡ Quý Nam Tinh nằm xuống lại, hắn liên tục dùng khăn lạnh chườm cho cậu để hạ nhiệt.

 

Quý Nam Tinh bị hắn làm cho tỉnh táo hơn một chút, bèn giữ tay hắn lại: “Ngủ đi, uống thuốc rồi đợi hạ sốt là khỏi thôi.”

 

Tiêu Dã sờ trán cậu nóng hầm hập, nóng rực mà lại không ra mồ hôi: “Cậu cứ ngủ đi, tôi lau người hạ nhiệt cho cậu xem có dễ chịu hơn không. Đợi miếng dán hạ sốt giao tới rồi tôi dán cho cậu ngủ. Ngoan, ngủ đi, tôi ở đây với cậu.”

 

Thể chất của Quý Nam Tinh cũng khá tốt, vài lần ốm hiếm hoi đều là do đi ra khỏi tỉnh. Cậu biết tình hình của mình thế nào, chỉ dặn Tiêu Dã đừng nói cho người nhà cậu biết rồi ép mình chìm vào giấc ngủ.

 

Ngủ một giấc, đợi thuốc có tác dụng, toát mồ hôi ra là cơn sốt này sẽ qua thôi. Chỉ không ngờ, lần này cơn sốt mãi không hạ, uống thuốc rồi mà nửa đêm nhiệt độ lại tăng lên, vượt qua cả ba mươi chín độ.

 

Lúc cậu tỉnh lại lần nữa thì đã ở trong bệnh viện rồi.

 

Mấy chai dịch đang được truyền, Tiêu Dã thì ngủ gục bên cạnh giường cậu. Quý Nam Tinh chỉ khẽ động một chút là hắn liền tỉnh dậy, trong mắt chẳng có mấy vẻ buồn ngủ, rõ ràng là ban nãy không hề ngủ say.

 

Thấy Quý Nam Tinh đã tỉnh, Tiêu Dã sờ trán cậu: “Vẫn còn hơi nóng. Tối qua cậu sốt tới hơn bốn mươi độ, ngất đi luôn, suýt nữa thì dọa tôi chết khiếp.”

 

Quý Nam Tinh vừa mở miệng đã cảm thấy cổ họng ngứa ngáy, chưa kịp nói gì đã ho khan.

 

Tiêu Dã sợ cậu bị sặc, vội vàng đỡ cậu dậy, vỗ vỗ lưng cho: “Uống chút nước đi, từ từ thôi.”

 

Quý Nam Tinh uống một ngụm nước ấm cho dịu cổ họng, điều hòa lại nhịp thở rồi mới nói: “Hơi đắng.”

 

Tiêu Dã nghi hoặc cầm cốc nước lên uống một ngụm: “Không đắng mà, nước lọc bình thường thôi, có phải do truyền thuốc nên miệng bị đắng không?”

 

Hắn vừa nói vừa sờ túi, không có kẹo: “Tôi bảo lão Mạc mua ít kẹo nhé. Cậu đói không, có muốn ăn chút cháo không?”

 

Quý Nam Tinh lắc đầu: “Cậu không nói với người nhà tôi đấy chứ?”

 

Tiêu Dã đáp: “Tôi thì không nói, nhưng vệ sĩ nhà cậu có nói hay không thì tôi không biết.”

 

Nhìn dáng vẻ ốm yếu của cậu, môi không còn chút huyết sắc, gương mặt cũng trắng bệch bệnh tật, Tiêu Dã chỉ ước gì mình có thể gánh bệnh thay cho cậu.

 

Hắn kéo lại chăn cho cậu, lại kê gối cao hơn một chút: “Có khó chịu lắm không? Sốt sẽ bị đau mỏi toàn thân, để tôi xoa bóp cho cậu nhé?”

 

Quý Nam Tinh mỉm cười với hắn: “Không sao, cũng tạm ổn, chỉ là hơi mất sức thôi.”

 

Tiêu Dã đang định dỗ cậu ăn chút gì đó thì cửa phòng bệnh bị đẩy ra.

 

Nhìn người vừa đến, Quý Nam Tinh mỉm cười: “Anh cả.”

 

Sáng nay Quý Vân Đình mới nghe tin, còn chưa đến công ty đã vội vàng tới bệnh viện. Thấy sắc mặt em trai tệ đến vậy, anh ta liền chau mày: “Sao lần này lại bệnh nặng thế? Ở chỗ sư phụ của em không thuận lợi à?”

 

Quý Nam Tinh nói: “Rất thuận lợi ạ, chỉ là tiêu hao sức lực hơi nhiều thôi. Em không sao, nghỉ ngơi một chút là khỏe lại thôi. Người ăn ngũ cốc, làm sao mà không có lúc ốm đau được chứ.”

 

Quý Vân Đình sờ trán cậu, vẫn còn hơi nóng: “Bác sĩ nói sao?”

 

Tiêu Dã đứng bên cạnh nói: “Bác sĩ bảo là cổ họng có hơi viêm, đợi hết viêm và hạ sốt là có thể xuất viện rồi.”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Quý Vân Đình gật đầu với Tiêu Dã: “Cảm ơn cậu đã chăm sóc em trai tôi. Cậu cứ đi học đi, tôi ở đây trông là được rồi.”

 

Tiêu Dã nào nỡ đi, chỉ một lát không thấy Quý Nam Tinh là hắn lại lo không biết cậu có khó chịu ở đâu mà cố chịu đựng không nói ra.

 

“Em xin nghỉ phép rồi. Anh Quý cứ đi lo việc công ty đi, em ở đây trông là được rồi. Bác sĩ nói truyền hết mấy chai thuốc này rồi ngủ một giấc nữa là chắc sẽ không sao đâu.”

 

Quý Nam Tinh cũng đẩy tay Quý Vân Đình: “Anh đi làm đi, lát nữa em lại ngủ một giấc là được.”

 

Quý Vân Đình nghĩ, có lẽ em trai thích ở cùng bạn học hơn, nên cũng không nài ép nữa: “Vậy trưa anh sẽ cho người mang đồ ăn tới. Đợi xong việc công ty anh sẽ qua với em.”

 

Quý Nam Tinh gật đầu, vẫy vẫy tay với anh cả: “Anh đi đường cẩn thận.”

 

Quý Vân Đình lại sờ sờ má em trai, thấy tinh thần cậu cũng không tệ lắm mới đứng dậy rời đi.

 

Tiêu Dã tiễn người ra khỏi phòng bệnh, lúc quay lại thì thở phào nhẹ nhõm một hơi: “Tôi còn tưởng mình sắp bị đuổi về rồi chứ.”

 

Quý Nam Tinh cười cười: “Cậu thế này có được coi là nhân cơ hội trốn học không?”

 

Tiêu Dã cầm bình giữ nhiệt bên cạnh qua: “Tôi xin phép đàng hoàng đấy nhé. Ăn chút đi, có cháo rau củ, có cháo cà chua, xem cậu muốn ăn loại nào, hoặc cậu muốn ăn gì thì tôi đi mua cho.”

 

Quý Nam Tinh lắc đầu, ôm bụng: “Không ăn đâu, dạ dày tôi hơi khó chịu.”

 

Không những không thấy đói mà còn có cảm giác hơi buồn nôn.

 

Tiêu Dã nghe vậy, sắc mặt biến đổi: “Có phải do thuốc này kích ứng không, tôi đi hỏi bác sĩ xem sao.”

 

Lại một trận bận rộn, còn phải lấy máu làm thêm mấy xét nghiệm, đổi sang loại thuốc ít kích ứng dạ dày hơn. Cậu còn chưa kịp ăn trưa thì đã lại mê man thiếp đi.

 

Thấy cả hai người họ đều không đến lớp, Trương Nguyên và Trần Thập Nhất mới biết là Quý Nam Tinh bị ốm.

 

Vừa tan học, hai người liền đến bệnh viện. Quý Nam Tinh vẫn đang ngủ mê man, sắc mặt trắng bệch trông thật đáng thương.

 

Trần Thập Nhất khẽ hỏi: “Sao lại ốm nặng thế, bác sĩ nói sao, có nghiêm trọng không?”

 

Tiêu Dã đáp: “Bị sốt, còn bị viêm dạ dày nhẹ, chắc phải nằm viện mấy hôm.”

 

Trương Nguyên nhíu mày: “Hôm qua vẫn còn khỏe mà.”

 

Tiêu Dã không nói gì. Chiều nay lúc anh cả nhà họ Quý đến, thấy Quý Nam Tinh lại sốt cao, anh ta đã cuống lên gọi điện ngay cho sư phụ của cậu.

 

Lúc đó hắn đã lén dỏng tai nghe, qua cuộc nói chuyện thì có vẻ như lần nào Quý Nam Tinh đi ra khỏi tỉnh, lúc trở về cũng sẽ ốm một trận, nhưng tình hình cũng không quá nghiêm trọng, chỉ cảm cúm sốt nhẹ, nghỉ ngơi hai ba ngày là khỏi. Nặng như lần này thì đây là lần đầu tiên.

 

Cũng không biết ở đầu dây bên kia sư phụ đã nói gì, sau khi cúp máy, sắc mặt của Quý Vân Đình đã khá hơn một chút, vẻ mặt rõ ràng không còn sốt sắng như trước nữa, còn nói phiền hắn mấy ngày tới chăm sóc Quý Nam Tinh giúp.

 

Đương nhiên là Tiêu Dã đồng ý rồi. Trước đó hắn còn đang nghĩ xem nên tìm lý do gì để xin nghỉ thêm mấy ngày, để chăm sóc Quý Nam Tinh cho đến khi cậu xuất viện. Bây giờ thì lý do cũng không cần nghĩ nữa, anh cả nhà họ Quý đã xin nghỉ giúp hắn luôn rồi.

 

Trước đây Quý Nam Tinh từng nói rằng trước khi trưởng thành, cậu phải ở lại thành phố Ngọc Lan. Khi đó hắn vẫn chưa có cảm nhận trực quan nào về câu nói này, nhưng bây giờ, hắn quyết định trước khi Quý Nam Tinh trưởng thành, hắn cũng sẽ không rời khỏi thành phố Ngọc Lan, cứ ở đây bầu bạn với cậu.

 

Đến khi hoàn toàn hạ sốt và không còn tái phát nữa, Quý Nam Tinh mới được xuất viện. Nhưng sau khi xuất viện cậu cũng không về trường, sắp đến cuối tuần rồi nên cứ nghỉ ngơi thêm mấy ngày nữa, không cần vội vàng đi học lại.

 

Thế nhưng trong tuần cậu vắng mặt, trường học lại vô cùng náo nhiệt.

 

Đoạn video nhảy lầu đó ảnh hưởng rất lớn đến Hà Triển Phi, không chỉ ở trường mà cả ở khu nhà cậu ta, rất nhiều người không quen biết thỉnh thoảng gặp bố mẹ cậu ta cũng phải ghé vào nói một câu đừng ép con cái quá. Thậm chí có người vì muốn câu view mà còn tìm đến tận nơi để quay phim. Khu nhà cậu ta ở cũng không phải khu cao cấp gì, tuy cũng có thẻ ra vào, nhưng chỉ cần đợi có người bên trong đi ra là người bên ngoài không có thẻ cũng vào được.

 

Lúc Hà Triển Phi ở nhà đã gặp phải hết tốp này đến tốp khác đến gõ cửa, còn nói muốn làm chuyên đề cho cậu ta, kiểu như phân tích sâu về áp lực của học sinh cấp ba thời hiện đại.

 

Cậu ta muốn nói mình không có áp lực, cũng chưa từng nghĩ đến chuyện nhảy lầu, hôm đó thật sự chỉ là tai nạn, nhưng không một ai tin, ngay cả bố mẹ cậu ta cũng không tin. Bọn họ còn khuyên cậu ta lúc đọc sách làm bài tập nên thư giãn nhiều hơn, đừng tự ép mình căng thẳng quá.

 

Hà Triển Phi sắp phát điên đến nơi rồi. Mãi mới đến ngày đi học, cậu ta tưởng tình hình sẽ khá hơn một chút, nhưng không ngờ các bạn trong lớp còn quá đáng hơn. Trước đây tuy không ai thích chơi cùng cậu ta, thậm chí còn rất ghét, thỉnh thoảng lại xảy ra xích mích, nhưng dù sao vẫn có người nói chuyện.

 

Lần này đi học lại, cả lớp đã không còn ai đoái hoài gì đến cậu ta nữa, ngay cả mấy đứa con trai trước đây ghét cậu ta nhất cũng không nói thêm một lời nào, coi cậu ta như không khí.

 

Dường như cậu ta đã bị cả lớp hoàn toàn cô lập.

 

Trước đây, cậu ta ghét nhất là phải giảng bài cho người khác, những câu hỏi rõ ràng nhìn một cái là hiểu, có người dạy cả trăm lần vẫn không biết làm. Nhưng bây giờ, cậu ta chủ động muốn giúp bạn cùng bàn giải bài sai thì người bạn đó lại vơ lấy tờ giấy thi rồi bỏ đi.

 

Hà Triển Phi không thể chịu đựng được nữa, cậu ta đá một cước vào chiếc ghế phía trước, rồi đột ngột đứng dậy nhìn quanh cả lớp: “Các cậu có bị điên không hả!”

 

Cả lớp im lặng trong giây lát, người bị đá ghế ở phía trước lặng lẽ dịch ghế đi một chút. Không ít người nhìn nhau, rồi lại tiếp tục việc đang làm dở hoặc tiếp tục nói chuyện với người khác, vẫn không ai thèm để ý đến cậu ta.

 

Hà Triển Phi không chịu nổi môi trường như vậy, liền chạy thẳng ra ngoài.

 

Ngay khi cậu ta vừa chạy đi, lớp học lập tức sôi nổi trở lại, có người còn vỗ vỗ ngực: “Sợ chết đi được, tôi còn tưởng cậu ta sắp nổi điên rồi chứ.”

 

“Sau này không thể dính dáng gì đến cậu ta được nữa, lỡ nói sai câu nào, lỡ cãi nhau rồi cậu ta nhảy lầu một cái là dính phải án mạng đấy.”

 

Mấy nam sinh trước đây vốn không ưa Hà Triển Phi nhất cũng nói thêm vào: “Dù sao thì sau này bọn tôi cũng không dám nói chuyện với cậu ta nữa đâu, không muốn rước phiền phức vào người.”

 

Có người nói: “Các cậu nói xem, nếu một ngày nào đó cậu ta nghĩ quẩn, để lại một bức thư tuyệt mệnh nói rằng cả lớp chúng ta cô lập cậu ta rồi nhảy lầu, vậy thì chúng ta phải làm sao đây?”

 

Không ít người đã bắt đầu hoang mang, có người trước nay chưa từng có mâu thuẫn gì với Hà Triển Phi cũng tỏ vẻ bực bội: “Sao lại học chung lớp với loại người này cơ chứ, cứ như một quả bom hẹn giờ tâm thần không ổn định vậy.”

 

Đã có người phản ánh chuyện này với giáo viên. Họ muốn Hà Triển Phi chuyển lớp, học chung với loại người này, lỡ có chuyện gì thật thì sợ rằng sẽ để lại ám ảnh tâm lý cho chính họ.

 

Nhưng một học sinh như Hà Triển Phi hiện giờ không có giáo viên nào dám nhận, ai cũng cho rằng cậu ta vì áp lực học tập mà suýt nhảy lầu. Ngay cả khi Hà Triển Phi đã đi học lại, cô chủ nhiệm vẫn thường gọi cậu ta lên văn phòng để cố gắng tư vấn tâm lý.

 

Hà Triển Phi không hiểu tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này. Cậu ta cảm thấy tất cả mọi người đều đang nhìn mình như nhìn một kẻ tâm thần. Đôi khi đi ngoài hành lang, lúc nào cậu ta cũng cảm thấy có người đang chỉ trỏ sau lưng mình.

 

Cậu ta đã nói không biết bao nhiêu lần rằng mình không nhảy lầu, nhưng không ai tin, dường như thật sự muốn ép cậu ta phải nhảy một lần cho vừa lòng.

 

Chuông vào lớp vang lên, Hà Triển Phi chỉ cảm thấy mình đột nhiên có chút hoảng hốt. Rõ ràng ban nãy còn đang ở trong lớp học, vậy mà đột nhiên lại xuất hiện ở văn phòng giáo viên.

 

Cô giáo đang thu dọn đồ đạc, vẻ mặt hơi khó coi. Hà Triển Phi ngẩn người, nhìn quanh thì thấy thầy giám thị cũng vừa bước vào.

 

Thầy giám thị nhìn Hà Triển Phi, vỗ vỗ vai cậu ta rồi nói: “Bạn học, em có thấy trong người không khỏe chỗ nào không?”

 

Hà Triển Phi nghi hoặc lắc đầu, thấy rất nhiều bạn học đang đi vào lớp, cậu ta liền nói: “Thưa thầy, có chuyện gì không ạ? Nếu không có gì thì em về lớp học đâu.”

 

Cô chủ nhiệm lớp 3 nói: “Em đừng vào lớp vội, bố mẹ em đang trên đường đến rồi.”

 

Hà Triển Phi kinh ngạc: “Bố mẹ em? Họ đến đây làm gì?”

 

Cô chủ nhiệm nói: “Về chuyện của em, bên phía nhà trường sẽ trao đổi kỹ với bố mẹ em. Em có muốn vào trong ghế sofa nằm nghỉ một lát không?”

 

Hà Triển Phi hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cậu ta đang đi học bình thường, tự nhiên lại bị đưa đến văn phòng, cô giáo còn bảo cậu ta đi ngủ? Bị điên à.

 

Rất nhanh sau đó, bố mẹ của Hà Triển Phi đã hớt hải chạy đến. Nhìn thấy họ, cô chủ nhiệm mới thở phào nhẹ nhõm: “Bố Hà, mẹ Hà, về chuyện của Hà Triển Phi, lúc trước trong điện thoại tôi đã nói với anh chị rồi. Hôm nay anh chị cứ đưa cháu về trước, có lẽ bên phía nhà trường cũng cần phải họp bàn, cụ thể xử lý thế nào, chúng ta sẽ hẹn một buổi khác để nói chuyện.”

 

Hà Triển Phi nghe mà đầu óc mơ hồ, cậu ta nhìn quanh quất, cáu kỉnh nhíu mày: “Rốt cuộc là chuyện gì, tại sao không cho em đi học? Có phải các bạn trong lớp đã cùng ký tên đòi đuổi em ra khỏi lớp không? Đây là bạo lực học đường! Họ đang bạo lực em!”

 

Mẹ Hà vội vàng dỗ dành con trai: “Không sao đâu Triển Phi, chúng ta sẽ nói chuyện với thầy cô.”

 

Cô chủ nhiệm thấy cậu ta hoàn toàn không nhớ chuyện vừa xảy ra, lại nhìn sang bố mẹ Hà Triển Phi: “Anh chị vẫn nên đưa cháu đến bệnh viện kiểm tra cẩn thận đi ạ.”

 

Bố Hà gật đầu lia lịa, thời gian này vì chuyện của con trai mà ông đã lo lắng đến mất ăn mất ngủ.

 

Cô chủ nhiệm nói: “Về những thứ em ấy làm hỏng, và cả sách vở của các bạn bị xé…”

 

Bố Hà vội nói: “Chúng tôi sẽ đền, chúng tôi sẽ đền hết.”

 

Nhìn bộ dạng của bố mẹ cậu ta, cô chủ nhiệm cũng có chút thở dài. Một học sinh hạng nhì toàn khối, một mầm non của Thanh Hoa – Bắc Đại, lại ra nông nỗi này, thật sự là điều không ai mong muốn: “May mà hôm nay em Quý không có ở trường, chứ cái dáng vẻ hôm nay Hà Triển Phi xông vào lớp 7 mà dọa người ta xảy ra chuyện gì, thì sự việc này còn phiền phức hơn nữa. Thôi được rồi, anh chị cứ đưa cháu đi khám trước, đợi có kết quả rồi chúng ta lại nói chuyện.”

 

Hà Triển Phi không chịu đi, cậu ta không hiểu rõ tình hình hiện tại nên nhất quyết không chịu đi, còn khăng khăng nói nhà trường bắt nạt mình.

 

Cho đến khi giáo viên cho cậu ta xem camera giám sát.

 

Trong camera, cậu ta đang ngồi học bình thường bỗng nhiên phát điên đứng dậy. Đầu tiên cậu ta xé sách của mình, sau đó lại vồ lấy sách của bạn bên cạnh. Xé sách của người khác vẫn chưa dừng lại, cậu ta thậm chí còn ném hộp bút, bàn ghế của người ta xuống đất.

 

Các bạn học xung quanh sợ hãi vội vàng né ra, giáo viên đang giảng bài cũng không dám đến quá gần, chỉ hô lớn bảo cậu ta bình tĩnh lại.

 

Nhưng cậu ta không những không bình tĩnh, mà còn nhặt một chân ghế bị gãy xông ra ngoài.

 

Toàn bộ khung hình camera chuyển cảnh, chỉ thấy cậu ta cầm chân ghế xông vào lớp 7, dọa cho các bạn học lớp 7 đang trong giờ học phải la hét bỏ chạy. Trong video, cậu ta thậm chí còn gằn giọng gọi tên Quý Nam Tinh.

 

Hà Triển Phi tỏ vẻ không thể tin nổi, cậu ta không tin đây là những gì mình đã làm, nhưng video thì không thể nói dối. Vậy chẳng lẽ mình điên thật rồi sao, phát điên vào những lúc bản thân mình không hề hay biết?

 

Hết chương 111.

 

Chương 111: Ốm Rồi

Ngày đăng: 4 Tháng 4, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên