Chương 114: Bị Trộm Mất Mấy Ngày Tuổi Thọ
Thứ hai, Quý Nam Tinh cũng quay lại trường đi học. Vừa bước vào lớp, cả lớp đang ồn ào náo nhiệt bỗng dưng im bặt trong giây lát, rồi lại vỡ òa trong tiếng hoan hô nhiệt liệt.
Đặc biệt là Tưởng Đường Đường, cô nàng là người quậy nhất, còn đứng cả lên ghế, chỉ thiếu nước nhảy một bài cổ vũ cho cậu: “Top 1 server về rồi! Chào mừng Top 1 server trở về!”
Có đôi lúc, Quý Nam Tinh cũng không hiểu nổi mấy cô nàng hướng ngoại này, cái vẻ hoạt bát vui tươi ấy quả thực không biết đến hội chứng sợ xã hội là gì. Tuy rằng trông cũng đáng yêu thật đấy, nhưng khi ánh mắt của mọi người theo cô nàng đổ dồn về phía mình, Quý Nam Tinh lại thấy chẳng đáng yêu chút nào nữa.
Tiêu Dã đi phía sau đẩy Quý Nam Tinh về chỗ ngồi, đoạn ném cho Tưởng Đường Đường một cái nhìn ghét bỏ: “Cẩn thận cái ghế sập bây giờ.”
Tưởng Đường Đường hứ một tiếng, rồi xáp lại gần Quý Nam Tinh hỏi han quan tâm. Tiêu Dã cứ như vệ sĩ hộ hoa mà đứng chắn tứ phía: “Làm gì đấy làm gì đấy! Đừng có chen lấn! Mẹ kiếp, đứa nào sờ trộm tôi thế!”
Mãi cho đến khi chuông vào giờ tự học buổi sáng vang lên, đám học sinh ồn ào mới chịu giải tán, trên bàn Quý Nam Tinh lúc này đã chất đầy đủ các loại đồ ăn thức uống.
Các bạn học không hề biết hôm nay cậu sẽ quay lại lớp, những món ăn vặt kia đều được lấy ra từ trong kho tàng riêng của mỗi người, thậm chí có người còn đem cả bữa sáng của mình đặt lên bàn Top 1 server để tỏ lòng an ủi.
Cậu bạn ngồi cùng bàn với Trần Thập Nhất nhìn về phía náo nhiệt bên kia mà cảm thán: “Bầu không khí lớp mình vẫn là tốt nhất, mấy lớp khác toàn đấu đá nhau, ngấm ngầm so kè, đáng sợ thật.”
Trần Thập Nhất vểnh tai hóng hớt: “Lớp nào thế? Có chuyện gì hóng à?”
Bạn cùng bàn đáp: “Lớp 5 bên cạnh đó, lần trước tôi thấy mấy bạn nữ lớp đó dồn một bạn nữ khác vào nhà vệ sinh, trông hùng hổ lắm.”
Trần Thập Nhất khẽ cau mày: “Cậu không đi báo giáo viên à?”
Cậu bạn cùng bàn ném cho cậu ta một ánh mắt kiểu, cậu đang nói nhảm gì vậy? “Cô nàng đó có mấy ông anh ngoài trường chống lưng đấy, lỡ tôi đi báo giáo viên rồi bị cô ta ghi thù thì phải làm sao.”
Chỉ cần phiền phức không rơi xuống đầu mình thì chẳng ai muốn chủ động rước lấy phiền phức cả.
Nói xong, cậu ta lại cảm thấy lời mình nói có hơi máu lạnh, bèn nói chữa: “Nhiều người thấy lắm chứ có phải mình tôi đâu, nghe nói là hai cô nàng tranh giành một anh chàng, ghen tuông nhau ấy mà.”
Trần Thập Nhất: “Biết là ai không?”
Bạn cùng bàn: “Cậu hỏi nam hay nữ?”
Trần Thập Nhất: “Tất cả.”
Cậu bạn kia liền ghé sát lại gần cậu ta mà buôn chuyện: “Bạn nữ tên gì thì tôi không biết, nhưng bạn nam tên là Phùng Tử Vũ, trông cũng thường thôi, học lực cũng thường thôi. Với cái thành tích và nhan sắc đó mà đặt ở lớp mình thì còn chẳng vào nổi top 10, vậy mà lại khiến hai cô gái vì cậu ta mà ghen tuông ầm ĩ. Chậc chậc, cho nên đàn ông thật sự không cần đẹp trai lắm đâu, biết dỗ người khác mới là bản lĩnh.”
Lớp bọn họ có một Quý Nam Tinh, một Tiêu Dã, đẹp trai ngời ngời như thế mà cũng có thấy bạn nữ nào trong lớp vì họ mà ghen tuông đánh nhau đâu, xem ra Phùng Tử Vũ kia cũng có chút tài cán.
Trần Thập Nhất chỉ cảm thấy cái tên này hơi quen tai, nhưng lại không nhớ ra mặt mũi thế nào. Đang lúc cậu ta cố gắng lục lọi trong trí nhớ thì một bạn học ngồi bàn trên chuyền xuống tờ giấy kiểm tra đã chấm điểm.
Con số tám mươi lăm to tướng, trên tổng điểm một trăm năm mươi, cái thành tích còn cách điểm đỗ tới năm điểm này, thế mà cậu ta còn ở đó lo chuyện bao đồng, hay là lo cho bản thân mình trước đi.
Giờ thể dục, sau khi khởi động xong như thường lệ là đến giờ hoạt động tự do. Đội bóng rổ nhanh chóng được thành lập. Tiêu Dã cởi áo khoác đưa cho Quý Nam Tinh: “Định ngủ thì đắp lên người nhé.”
Trên áo vẫn còn vương hơi thở của Tiêu Dã, Quý Nam Tinh không khoác lên người mà đặt sang một bên: “Tôi đến tòa nhà cũ một chuyến.”
Tiêu Dã: “Đến đó làm gì?”
Quý Nam Tinh đáp: “Tôi có một người bạn ở dưới âm gian đang ở đó. Trước đây tôi đã hứa mỗi tuần sẽ đốt cho cậu ấy một lá bùa, vậy mà đã thất hứa hai tuần rồi, phải đi một chuyến thôi.”
Tiêu Dã vội vàng mặc lại áo: “Tôi đi với cậu.”
Quý Nam Tinh ấn hắn trở lại sân bóng: “Cậu đi chơi bóng đi, trên người cậu dương khí nặng, cậu mà đến thì cậu ấy cũng chẳng dám ra đâu. Tôi chỉ đi đốt một lá bùa rồi về ngay, nhanh thôi.”
Tiêu Dã ồ một tiếng, rồi hỏi: “Vậy cậu ấy cũng giống Tạ Phán Nhi, không muốn được siêu độ luân hồi à?”
Quý Nam Tinh nghĩ đến con ma trong tòa nhà cũ, đáp: “Cũng xem là vậy đi. Thôi, cậu đi chơi bóng đi.”
Tiêu Dã đành thôi, đoạn dặn dò: “Vậy cậu nhanh lên nhé, nếu đi lâu quá mà chưa về là tôi đi tìm cậu đấy.”
Quý Nam Tinh vẫy tay với hắn rồi đi về phía tòa nhà cũ.
Tòa nhà đã có chút thay đổi, tuy chỉ là thêm vào vài chiếc ghế đẩu và bàn ghế, sàn nhà cũng được dọn dẹp sơ qua, không còn cảnh bàn ghế hỏng chất thành đống như trước, trông sạch sẽ hơn hẳn.
Mùa đông đã qua, cây cối xanh tươi trở lại, cũng mang đến cho tòa nhà cũ thêm vài phần sức sống.
Chỉ có điều, những loài cây này mọc trong một tòa nhà cũ nát như vậy, những lúc trời quang mây tạnh thì còn đỡ, chứ hễ trời hơi âm u một chút là lại trông có mấy phần âm u đáng sợ.
Quý Nam Tinh men theo bậc thang đi lên, thấy bóng ma kia hơi thò đầu ra nhìn, cậu mới lấy lá Tụ Âm Phù ra đốt, vừa đốt vừa nói: “Trước đây tôi có việc đột xuất nên không đến trường, đã hứa mỗi tuần đốt cho cậu một lá, nợ cậu hai lá rồi, mấy hôm nữa tôi qua bù cho cậu.”
Hồn ma học sinh trông cũng trạc tuổi bọn họ, lần này cuối cùng cũng dám mở miệng: “Không, không cần đâu.”
Quý Nam Tinh liếc nhìn cậu ta một cái, nghe vậy lại mỉm cười: “Không sao đâu, bùa cũng chẳng đáng bao nhiêu tiền. Chuyện đã hứa thì phải làm cho bằng được, ít nhất là trước khi tôi tốt nghiệp rời khỏi đây, tôi vẫn sẽ đốt bùa cho cậu.”
Hồn ma học sinh cúi đầu xuống thấp hơn, mãi một lúc sau mới lí nhí nói: “Cảm ơn.”
Quý Nam Tinh đặt tờ giấy bùa đang cháy xuống đất: “Không cần khách sáo, cậu ra hút đi, tôi đi đây.”
Hồn ma học sinh vốn định nói thêm gì đó, nhưng mãi đến khi Quý Nam Tinh đi xa rồi vẫn không thể mở lời. Cậu ta muốn nói rằng mình biết cậu không có ở trường, biết cậu không phải cố ý thất hứa.
Vào giờ tự học buổi tối, cậu ta đã lén lút bay qua xem thử, đến giờ hẹn mà không thấy cậu đến, so với việc bị thất hứa, cậu ta còn lo đối phương có phải đã gặp phải chuyện gì không.
Mãi cho đến khi không còn thấy bóng dáng người kia nữa, hồn ma học sinh vẫn không thể hỏi ra câu quan tâm ấy, trong lòng có chút bực bội. Nhưng khi nhìn làn khói đang bốc lên, cậu ta không nhịn được nuốt nước bọt, cả người nhào tới.
Quý Nam Tinh trở lại sân thể dục, cầm lấy áo khoác của Tiêu Dã đi đến bãi cỏ. Cậu vừa ngồi xuống không bao lâu thì Trương Nguyên bị giáo viên gọi đi cũng đã quay về.
Sân bóng đã đủ người, Trương Nguyên bèn ngồi xuống cạnh Quý Nam Tinh, nói: “Nhà Hà Triển Phi đến rồi.”
Quý Nam Tinh nhìn về phía tòa nhà dành cho giáo viên: “Nhà trường nói sao?”
Trương Nguyên nhún vai: “Khuyên nghỉ học. Bố mẹ Hà Triển Phi gọi tôi đến làm chứng, nói rằng cậu ta gặp ma chứ không phải có vấn đề về tâm thần.”
Nghe đến đây, Trần Thập Nhất không nhịn được mà bật cười: “Không phải chứ, chuyện này mà cũng làm chứng được à, khéo giáo viên lại nghĩ cả bố mẹ cậu ta cũng có vấn đề luôn ấy chứ.”
Quý Nam Tinh cũng có chút tò mò hỏi Trương Nguyên: “Thế cậu nói thế nào?”
Trương Nguyên: “Nói thật thôi, tôi nói cậu ta bị tà ma nhập, nhưng chuyện đã được giải quyết rồi, giờ cậu ta đã bình thường trở lại. Kết quả là thầy giáo nhìn tôi với vẻ mặt không thể nói nên lời, rồi xua tay bảo tôi về lớp học đi.”
Trần Thập Nhất hỏi: “Vậy cậu thấy khả năng cậu ta quay lại học có lớn không?”
Trương Nguyên lắc đầu: “Không lớn đâu. Tuy thành tích của cậu ta rất tốt, nhưng nếu nhà trường cho cậu ta quay lại học thì trách nhiệm phải gánh sẽ rất lớn. Chuyện tâm linh vốn dĩ cũng không thể quang minh chính đại mà đem ra nói được.”
Chuyện chưa từng tận mắt chứng kiến thì làm sao giáo viên tin được, ngược lại bọn họ sẽ cho rằng đây là lời bao biện của bố mẹ Hà Triển Phi, cho nên khả năng quay lại học e là thật sự không lớn.
Ba người ngồi trên bãi cỏ nói chuyện một lúc thì Hà Triển Phi và bố mẹ cậu ta cũng từ phòng giáo viên đi ra, còn được thầy giám thị tiễn đến tận cổng trường.
Khi đi ngang qua sân thể dục, Hà Triển Phi nhìn về phía này, lúc thấy Quý Nam Tinh, vẻ mặt cậu ta không có biểu cảm gì, nhưng ánh mắt lại hiện lên vẻ không cam lòng và oán hận rất rõ ràng.
Khoảng cách có hơi xa, nắng cũng hơi gắt, tuy thị lực của Trương Nguyên và các bạn cũng không tệ, nhưng cũng không tốt đến mức có thể nhìn rõ từ khoảng cách này, nên dĩ nhiên là không biết được vẻ mặt của cậu ta oán hận đến mức nào.
Quý Nam Tinh thì lại nhìn rất rõ. Ban đầu cậu còn nghĩ sau chuyện này Hà Triển Phi sẽ trưởng thành hơn một chút, xem ra, có những thứ là bản tính trời sinh, không phải cứ trải qua sóng gió là có thể thông suốt được.
Có lẽ Hà Triển Phi vẫn đang nghĩ cách để vượt qua cậu.
Tiếc là Quý Nam Tinh chỉ thấy khí thế trên người cậu ta đang sa sút, vận mệnh càng muốn thành công lại càng thất bại, và một tương lai thi trượt đại học rồi suy sụp không gượng dậy nổi.
Đôi lúc cậu thật sự không hiểu, rõ ràng là người thông minh, tại sao lại cứ làm những chuyện không có não. Ở một trường trọng điểm như Ngọc Lan, có thể ổn định ở top 3 toàn khối là một chuyện không hề dễ dàng, chỉ cần thay đổi một suy nghĩ thôi là mọi thứ có thể trở nên tươi sáng, vậy mà lại cứ phải chui đầu vào ngõ cụt.
Nhưng mà sau này, Hà Triển Phi sẽ không còn liên quan gì đến cậu nữa, bọn họ vốn dĩ không phải người cùng một thế giới.
Thu lại ánh nhìn, cậu thấy Tưởng Đường Đường đang tíu tít chạy tới. Sự hoạt bát của cô gái trẻ đã xua tan đi phần nào u ám trong góc khuất, Quý Nam Tinh mỉm cười, đây mới là dáng vẻ đẹp nhất của tuổi mười sáu, mười bảy.
Tưởng Đường Đường chen vào ngồi xuống bãi cỏ, rồi lấy ra một bộ bài tây: “Chúng ta chơi bài đi!”
Trần Thập Nhất: “Cậu đi học mà cũng mang theo bài à.”
Tưởng Đường Đường đã bắt đầu xào bài: “Mang bài thì sao chứ, có phải tôi chơi trong giờ học đâu. Top 1 server Top 1 server, chúng ta chơi bài đi.”
Quý Nam Tinh cười lắc đầu với cô: “Các cậu chơi đi, tôi phơi nắng ngủ một lát.”
Tưởng Đường Đường liền hạ thấp giọng: “Vậy cậu ngủ đi, bọn tôi sẽ nói nhỏ thôi. Nhanh lên Trương Nguyên, vừa hay ba chúng ta chơi Đấu Địa Chủ.”
Trần Thập Nhất nhìn cô chia bài: “Sao không rủ mấy cô bạn thân của cậu chơi.”
Tưởng Đường Đường uầy một tiếng: “Cãi nhau rồi, Viên Nhất Manh cứ khăng khăng nói anh nhà cậu ấy đẹp trai, cái cậu tên Mạnh Nghiêu ấy, là chữ Nghiêu có ba chữ Thổ ấy, các cậu có biết không?”
Hai chàng trai chẳng hề quan tâm gì đến giới giải trí đồng loạt lắc đầu. Tưởng Đường Đường lập tức lấy điện thoại ra tìm ảnh đưa cho họ xem: “Này, là cậu ta đó, thế này mà đẹp trai à?”
Vì hơi kích động nên giọng cô có hơi lớn, rồi lại vội bịt miệng, hạ giọng nói nhỏ: “Đẹp trai chỗ nào chứ, mắt lờ đờ vô hồn, mí mắt thì sụp xuống, lộ cả nửa tròng trắng. Cậu ấy còn bảo anh nhà cậu ấy có đôi mắt mông lung, nhìn ai cũng thâm tình. Thôi bỏ đi, gu thẩm mỹ không cùng một đường, lười tranh cãi với cậu ấy.”
Thấy hai cậu con trai không biết nói gì, Tưởng Đường Đường hừ hừ mấy tiếng rồi cất điện thoại đi: “Chơi bài chơi bài, hôm nay ai thua nhiều nhất thì mời uống trà sữa.”
Tiết trời tháng tư không lạnh cũng không nóng, tuy có nắng chiếu nhưng thỉnh thoảng một cơn gió thổi qua lại cuốn đi hết hơi ấm vừa tích tụ.
Tiêu Dã đang tung hoành trên sân bóng thỉnh thoảng lại nghiêng đầu nhìn sang, thấy người kia đang yên ổn ngủ dưới nắng, hắn sẽ bất giác mỉm cười. Rồi người mà hắn đang nhìn khẽ động, lật người, từ nằm ngửa chuyển sang nằm nghiêng.
Nếu là ở nhà, trên giường, Quý Nam Tinh thích nằm nghiêng rồi ôm một cái gối hơn. Tiếc là ở trường chẳng có gì cho cậu ôm, áo khoác đồng phục của hắn lúc này đang đắp trên người Quý Nam Tinh, không còn cái áo nào thừa để cuộn lại cho cậu ôm vào lòng.
Đang lúc thất thần suy nghĩ thì nghe có người gọi tên mình, Tiêu Dã vừa quay đầu lại thì bị quả bóng rổ bay thẳng vào mặt.
May mà lực không mạnh, nhưng vẫn khiến trán hắn đau điếng.
Người chơi bóng cùng hắn vừa chạy đến xin lỗi vừa cười nói: “Là do cậu tự dưng đứng ngây ra đó, không được đổ tại tôi đâu nhé.”
Tiêu Dã nhặt quả bóng lên, đùa giỡn ném trả lại người kia: “Cái mũi tiền triệu của tôi suýt nữa bị cậu làm cho phế rồi.”
Trên sân bóng lại náo nhiệt trở lại, còn bên chơi bài cũng đã bước vào một ván đấu quan trọng.
Trương Nguyên ném xuống sáu lá bài: “Tứ quý heo!”
Tưởng Đường Đường: “Bỏ lượt.”
Trần Thập Nhất ném ra một quả bom: “Tứ quý tám!”
Trương Nguyên tắt lửa, Tưởng Đường Đường không đỡ nổi, Trần Thập Nhất ném xuống hai lá bài cuối cùng: “Đôi xì.”
Địa chủ thắng, Tưởng Đường Đường trừng mắt nhìn Trương Nguyên: “Cậu có bom sao không giữ lại!”
Trương Nguyên cho cô xem bài trên tay mình: “Toàn bài lẻ tẻ thế này thì chạy làm sao được, cậu ngay cả một quả bom cũng không có, còn đánh đấm gì nữa.”
Tưởng Đường Đường tức anh ách, còn Trần Thập Nhất thì vui vẻ xào bài: “Đặt trước nhé, tôi uống trà sữa xanh vị dừa, Nam Tinh thích trà sữa pudding, ba phần đường.”
Tưởng Đường Đường dù cay cú nhưng vẫn giữ lời hứa, lướt điện thoại đặt hàng trước: “Còn mười phút nữa là hết giờ, chơi tiếp!”
Cô quay đầu lại thấy Lâm Nghệ đang đi về phía phòng học, vội vàng gọi một tiếng: “Lâm Nghệ, cậu đi đâu thế! Cậu uống trà sữa gì? Tôi mời!”
Lâm Nghệ lắc đầu với cô: “Tôi không uống đâu.”
Nói xong cô vẫy tay với Tưởng Đường Đường, ý bảo cô cứ chơi tiếp, rồi quay người đi tiếp vào trong. Nhưng chưa đi được hai bước, chân Lâm Nghệ bỗng mềm nhũn, cả người đổ rạp xuống.
Tưởng Đường Đường giật nảy mình, ném cả bộ bài trên tay, vội vàng đứng dậy chạy về phía cô bạn: “Lâm Nghệ!”
Có bạn học thấy tình hình bên này, cũng hoảng hốt gọi giáo viên: “Có người ngất xỉu! Thầy ơi, có người ngất xỉu!”
Trương Nguyên ở gần bọn họ nhất bèn chạy tới, bảo Tưởng Đường Đường đỡ Lâm Nghệ lên lưng mình, rồi cõng cô đi về phía phòng y tế.
Quý Nam Tinh cầm áo khoác của Tiêu Dã cũng đứng dậy theo, trong mắt vẫn còn vương lại chút buồn ngủ chưa tan: “Sao vậy?”
Trần Thập Nhất kéo cậu cùng đi về phía phòng y tế: “Lâm Nghệ ngất rồi, không biết bị sao nữa, chúng ta cũng qua xem thử đi.”
Một cơn gió lướt qua, Tiêu Dã nắm chặt tay Quý Nam Tinh, cả người thở phào nhẹ nhõm: “Dọa chết tôi rồi, tôi nghe có người ngất, tôi còn tưởng là…”
Quý Nam Tinh: “Tưởng là tôi à? Cậu biết rõ tôi khỏe mạnh, có bệnh tật gì đâu.”
Tiêu Dã thở hổn hển nhìn cậu. Đúng là biết cậu không có bệnh gì nặng, nhưng cũng chẳng khỏe mạnh cường tráng gì cho cam, tuần trước còn phải nằm viện mấy ngày, trông yếu ớt mỏng manh vô cùng, lúc nào cũng lo chỉ cần không để mắt đến là cậu sẽ xảy ra chuyện.
Quý Nam Tinh đợi hắn thở đều lại rồi mới nói: “Đi thôi, qua xem Lâm Nghệ thế nào rồi.”
Trần Thập Nhất nhìn cái vẻ bám người của Tiêu Dã mà không khỏi bĩu môi, thôi thôi, lười tranh giành với hắn làm gì.
Ba người đi đến phòng y tế thì Lâm Nghệ đã tỉnh, đang nằm trên giường đo nhiệt độ, đo huyết áp. Sau khi xác định không phải do đau bụng kinh, bác sĩ còn đo cả đường huyết cho cô.
Thấy các bạn học đều đến, Lâm Nghệ chỉ cảm thấy ngại muốn chết, cô kéo chăn lên, rồi lại kéo tay Tưởng Đường Đường.
Tưởng Đường Đường lập tức hiểu ý, xua những người hiếu kỳ ra ngoài: “Về lớp đi về lớp đi, chỉ là hạ đường huyết ngất một lúc thôi, không có vấn đề gì lớn đâu.”
Thầy giáo thể dục xác định bên Lâm Nghệ không có vấn đề gì lớn thì bảo Tưởng Đường Đường ở lại chăm sóc, còn dẫn các học sinh khác quay về sân thể dục. Trước khi đi, Quý Nam Tinh liếc nhìn vào trong một cái, tay bất giác sờ lên chiếc chuông vàng nhỏ trên vòng tay.
Không bao lâu sau, chuông hết giờ vang lên, thầy giáo thể dục liền cho học sinh giải tán tại chỗ.
Cô chủ nhiệm đến xem tình hình của Lâm Nghệ, biết có thể là do hạ đường huyết nên bảo cô cứ ở phòng y tế nghỉ ngơi cho khỏe, tiết học cuối buổi sáng không cần lên lớp, nếu nghỉ đến chiều mà vẫn không khỏe thì sẽ cho phụ huynh đến đón.
Từng tốp người đến rồi lại đi, mãi đến khi trong phòng không còn ai, Tưởng Đường Đường mới thở phào nhẹ nhõm, chọc vào má Lâm Nghệ: “Cậu có biết đã dọa chết tôi rồi không hả, thấy cậu tự dưng ngã xuống, hồn tôi như muốn bay mất luôn rồi.”
Tiêu Tiêu cũng ở bên cạnh nói: “Cậu không khỏe sao không nói với tôi, cứ phải tự mình chịu đựng.”
Lâm Nghệ bị các bạn nói cho ngượng ngùng: “Chỉ là tự dưng thấy hơi mệt, định về lớp nằm một lát, ai ngờ lại gây ra chuyện lớn như vậy.”
Lúc này Quý Nam Tinh và mấy người bọn Tiêu Dã đi vào. Trương Nguyên đưa đồ ăn đã mua cho các cô: “Hạ đường huyết thì ăn uống chút gì đi, bồi bổ là khỏe lại ngay thôi.”
Lâm Nghệ ngồi dậy một chút, mỉm cười cảm ơn.
Tưởng Đường Đường xé một túi bánh mì nhỏ cho cô, lại cắm ống hút vào hộp sữa đưa cho cô: “Ăn nhanh đi, cậu cứ ở đây ngủ đi, trưa muốn ăn gì tôi với Tiêu Tiêu đi mua cho.”
Lâm Nghệ nói: “Tôi không sao rồi, chỉ ngất có một lúc thôi, giờ khỏe rồi.”
Tưởng Đường Đường còn định nói gì thêm, nhưng Quý Nam Tinh lại đột nhiên lên tiếng: “Mấy ngày nay các cậu đã đi đâu?”
Ba cô gái quay đầu nhìn cậu: “Mấy ngày nay? Đi đâu là sao, có chuyện gì à?”
Tiêu Dã cẩn thận quan sát tướng mạo của ba người họ, cố gắng tìm ra điều gì đó, nhưng trông mấy người họ vẫn bình thường như mọi ngày, chẳng nhìn ra được gì cả.
Trần Thập Nhất hơi mở to mắt: “Không phải chứ? Bọn họ… bị cái đó rồi à?”
Tưởng Đường Đường kỳ quái nhìn quanh: “Cái gì cơ, các cậu đang nói cái gì vậy? Cái đó là cái gì?”
Quý Nam Tinh nói: “Trên người Lâm Nghệ có dấu vết bị trộm mất đường sinh mệnh. Cậu và Tiêu Tiêu cũng có, chỉ là Tiêu Tiêu tâm tính kiên định, còn cậu thì khí trường hoạt bát, cho nên hai người không rõ ràng lắm. Khí thế của Lâm Nghệ yếu hơn một chút, nên đương nhiên là phản ứng của cô ấy sẽ rõ ràng hơn.”
Tưởng Đường Đường hơi há hốc miệng, sao lời Top 1 server nói cô nghe có chút không hiểu vậy?!
Tiêu Tiêu cau mày, nhìn Lâm Nghệ cũng đang ngơ ngác không kém: “Đường sinh mệnh mà cũng bị người khác trộm được à?” Vừa nói cô vừa không nhịn được nhìn vào lòng bàn tay mình, nhận thức của cô về ba chữ đường sinh mệnh chỉ dừng lại ở đường chỉ tay.
Trần Thập Nhất nhìn bọn họ nói: “Các cậu không biết gì về sức mạnh của Huyền học rồi.”
Trương Nguyên: “Các cậu thử nghĩ lại xem đã đi đâu, hoặc đã xảy ra chuyện gì đặc biệt không? Những chuyện khác để sau rồi hãy nói.”
Thấy bốn cậu con trai không giống như đang nói đùa, trong lòng ba người Tưởng Đường Đường cũng dấy lên nỗi lo lắng bất an.
Người suy nghĩ lý trí đầu tiên là Tiêu Tiêu, cô nghĩ một lát rồi nói: “Nếu có liên quan đến chuyện này, liệu có phải là lễ hội rước thần đó không?”
Quý Nam Tinh nghi hoặc: “Lễ hội rước thần?”
Tiêu Dã nói: “Trước đây ở đây có tổ chức một lễ hội, lúc đó còn nói nếu cậu về thì có thể đi cùng, nhưng tuần đó cậu không về, chính là tuần tôi đi tìm cậu đó.”
Trần Thập Nhất: “Cả ba cậu đều đi à?”
Tưởng Đường Đường gật đầu: “Đi chứ, hai người họ không có ở đây, rủ cậu thì cậu không đi, Trương Nguyên cũng không biết bận gì, thế là bọn tôi tự đi với nhau.”
Quý Nam Tinh: “Lễ hội ở đâu, rước vị thần nào?”
Tưởng Đường Đường: “Thành Hoàng! Rước Thành Hoàng, nghe nói Thành Hoàng gia bảo vệ bình an cho một vùng, hôm đó đông người lắm, bọn tôi còn chen vào thắp hương nữa.”
Sau khi hỏi rõ địa chỉ cụ thể, Quý Nam Tinh nói: “Cậu cứ nghỉ ngơi cho khỏe đi, vấn đề của các cậu cũng không nghiêm trọng lắm, chỉ là bị người khác trộm mất mấy ngày tuổi thọ thôi. Tôi qua bên đó xem tình hình trước đã.”
Quý Nam Tinh nói xong liền đi ra ngoài. Ba cô gái tiếp tục ngơ ngác trong phòng, cái gì gọi là không nghiêm trọng lắm, bọn họ bị trộm mất tuổi thọ mà còn không nghiêm trọng sao?!
Nhìn những người đi theo ra, Quý Nam Tinh nói: “Tôi cứ nói thẳng với giáo viên là tôi không khỏe, các cậu đừng đi, khỏi phải tìm lý do.”
Trương Nguyên: “Tìm lý do gì chứ, trốn học thôi.”
Quý Nam Tinh: “Một lớp tự dưng vắng mấy người, cô chủ nhiệm chắc sẽ nổi điên mất.”
Tiêu Dã: “Kệ chứ, tôi không thể để cậu đi một mình được. Lỡ có phải đấu pháp với ai, ít nhất tôi còn có thể giúp một tay, làm nội gián đánh lén sau lưng.”
Trương Nguyên cũng gật đầu theo, cậu ta chắc chắn phải đi, nhỡ đâu có chỗ cần dùng đến thì sao.
Quý Nam Tinh nhìn về phía Trần Thập Nhất: “Cậu thì đừng đi.”
Trần Thập Nhất vốn còn muốn nhân cơ hội chuồn ra ngoài, nhưng nghĩ lại thì thôi, đừng làm kẻ ngáng đường. Cậu ta chạy không nhanh, nhảy không cao, vẫn nên ngoan ngoãn ở lại lớp học bài thì hơn.
Nhìn ba người họ rời đi, Trần Thập Nhất quay trở lại phòng bệnh.
Tưởng Đường Đường kéo cậu ta lại: “Nói mau, rốt cuộc là chuyện gì, sao Top 1 server lại nhìn ra được cái gì mà đường sinh mệnh, mà cậu ấy vừa nói ra, các cậu lại chẳng hề ngạc nhiên chút nào!”
Trần Thập Nhất mỉm cười với bọn họ, để lộ lúm đồng tiền trên má: “Các cậu biết Thiên sư không, Nam Tinh chính là Thiên sư trong truyền thuyết đó. Tôi nói cho các cậu biết, cậu ấy lợi hại lắm, chuyện này phải kể từ lần Tiêu Tiêu bị chụp lén…”
Trong lúc Trần Thập Nhất kể chuyện cho mấy cô bạn nghe, thì Quý Nam Tinh đã đến phố Trường Bình. Lễ hội trước đây được tổ chức ở đây, nhưng hội trường đã được dỡ bỏ, nhiều thứ cũng đã được dọn đi, bây giờ không còn thấy dấu vết của một sự kiện từng được tổ chức nữa.
Trương Nguyên nhìn quanh: “Thông thường tổ chức sự kiện phải đăng ký, cái này để tôi về hỏi bố tôi tra thử xem bên tổ chức sự kiện là ai.”
Tiêu Dã nhìn Quý Nam Tinh: “Đã một tuần trôi qua rồi, bây giờ còn nhìn ra được gì không?”
Quý Nam Tinh nói: “Chi tiết cụ thể thì không nhìn ra được nữa, rất nhiều khí tức đã bị dòng người qua lại làm tan biến, nhưng có vấn đề là điều chắc chắn.”
“Vậy làm sao xác định vấn đề là ở đây? Biết đâu ba người họ không phải vì lễ hội, lúc nào mấy cô gái cũng đi cùng nhau, đến đi vệ sinh cũng phải khoác tay nhau đi cùng mà.”
Quý Nam Tinh nói: “Vừa rồi Tưởng Đường Đường nói vị thần được rước là Thành Hoàng gia. Theo quy tắc rước thần, đầu tiên là phải thỉnh thần, phải gieo quẻ hỏi ý thần, nhưng miếu Thành Hoàng vốn không ở đây. Nếu đã thỉnh thần rước thần, vậy vị thần này được thỉnh từ đâu tới? Cô ấy nói hôm đó rất đông người, chứng tỏ quy mô của lễ hội không nhỏ. Nếu ở đây từng được bố trí trận pháp, những người đã đến hoặc đã thắp hương, mỗi người bị trộm mất một hai ngày tuổi thọ, tổn thất của cá nhân xem ra không nghiêm trọng, thậm chí khiến người ta không hề hay biết, nhưng loại chú thuật ác độc gần như dùng người sống để tế luyện trận pháp này lại chính là vảy ngược mà cả giới Huyền Môn tuyệt đối không được chạm vào.”
Hết chương 114.
