Chương 117: Tố Cáo

Chương 117: Tố Cáo

 

Quý Nam Tinh vừa cất lời, Tiêu Dã và Trương Nguyên liền nhìn theo hướng mắt của cậu, nhưng chỉ thấy một mảng cảnh đêm trống không.

 

Trương Nguyên đi sang một bên bật máy quay lên, một bóng người trẻ tuổi mờ ảo, quỷ dị hiện ra ngay trong ống kính.

 

Dù gì cậu ta cũng từng gặp ma vài lần rồi, nhưng đây là lần đầu tiên cậu ta thấy một con ma có sắc mặt trắng bệch như chết, toàn thân như thể đang bốc lên hắc khí.

 

Dù có thiếu kinh nghiệm đến đâu, trực giác cũng mách bảo cậu ta rằng, người thanh niên này chết rất không cam tâm, oán khí vô cùng nặng.

 

Tiêu Dã cũng nghiêng đầu nhìn sang, sau khi trao đổi ánh mắt với Trương Nguyên, cả hai đồng thời đưa tay sờ vào lá bùa trong túi, cảm nhận được sự tồn tại của nó mới thấy yên tâm hơn một chút.

 

Vương Thư Ngôn không để ý đến hành động của hai người kia, chỉ đăm đăm nhìn người giấy nhỏ đã dụ mình đến đây. Anh ta thấy người giấy đó quay về tay người vừa lên tiếng nói chuyện với mình, bèn cảnh giác hỏi: “Cậu là ai?”

 

Quý Nam Tinh đặt ly mì xuống, rút giấy ăn lau miệng: “Thiên sư.”

 

Vương Thư Ngôn nhíu mày: “Bắt ma à?”

 

Trẻ thế này, trông không giống thiên sư, mà giống học sinh hơn.

 

Quý Nam Tinh lắc đầu: “Dùng từ bắt ma để hình dung thì chung chung quá. Thiên sư chủ yếu chịu trách nhiệm giúp âm hồn kêu oan, dĩ nhiên nếu có ma quỷ vô cớ hãm hại người sống thì cũng phải bắt.”

 

Vương Thư Ngôn cười khẩy một tiếng: “Vậy cậu định bắt tôi hay là giúp tôi kêu oan?”

 

Quý Nam Tinh không vòng vo dò xét anh ta mà hỏi thẳng: “Trên người Hồng Thiều Quang có thứ gì khiến anh không thể đến gần?”

 

Sắc mặt Vương Thư Ngôn lại thay đổi, rõ ràng người này biết không ít chuyện. Dù trong lòng vẫn còn cảnh giác, nhưng dĩ nhiên hy vọng có người giúp mình vẫn lớn hơn.

 

Nhìn ba người trẻ tuổi trước mặt, ánh mắt của Vương Thư Ngôn dừng lại trên chiếc máy quay bên cạnh: “Các cậu đang quay tôi à?”

 

Trương Nguyên, người chỉ có thể nhìn thấy anh ta qua máy quay, nói: “Anh đừng hiểu lầm, chúng tôi không có âm dương nhãn, không nhìn thấy anh được, chỉ có thể thông qua máy móc đặc biệt mới thấy và nghe anh nói chuyện thôi. Cho nên không phải là đang quay phim anh, mà chỉ là dùng công cụ để giao tiếp với anh mà thôi.”

 

Vương Thư Ngôn bay từ ngoài ban công vào, nhìn họ rồi nói: “Tôi không biết trên người Hồng Thiều Quang có thứ gì, nhưng đúng là tôi không thể lại gần ông ta được. Tôi đã thử mấy lần, lần cuối cùng tôi dồn hết sức lao về phía ông ta, nhưng suýt chút nữa thì bị thứ gì đó trên người ông ta đánh cho hồn bay phách tán.”

 

Quý Nam Tinh tiện tay thắp cho anh ta một nén nhang.

 

Vương Thư Ngôn vẫn còn là một con ma mới, hoàn toàn không có kinh nghiệm làm ma, nhưng vừa ngửi thấy mùi nhang, anh ta lập tức có cảm giác đói khát như thể đã mười ngày nửa tháng chưa ăn gì vậy.

 

Nếu không phải lý trí vẫn còn, anh ta đã chẳng ngại ngần mà lao tới gặm hai miếng rồi. Dù không đến mức thất lễ như vậy, nhưng động tác hít hương của anh ta cũng chẳng hề chậm chạp.

 

Khi khói hương được hít vào cơ thể, hồn thể của Vương Thư Ngôn vốn bị Hồng Thiều Quang đánh cho gần như tan tác cũng dần dần trở nên rắn chắc hơn. Vẻ ngoài trắng bệch ma quái cũng cải thiện rõ rệt, ít nhất thì cũng có thể nhìn ra vài phần tuấn tú khi còn sống.

 

Thấy hồn thể của anh ta đã rắn chắc hơn một chút, Quý Nam Tinh mới lên tiếng hỏi tiếp: “Anh đi theo ông ta bao lâu rồi?”

 

Sau khi cơn đói cồn cào từ sâu trong thần hồn được xoa dịu, tốc độ hít hương của Vương Thư Ngôn cũng chậm lại: “Ba ngày rồi.”

 

Tiêu Dã cầm chai nước ngọt đi tới, vặn nắp đưa cho cậu bạn nhỏ cùng bàn của mình, rồi nhìn về phía Vương Thư Ngôn: “Anh đi theo Hồng Thiều Quang có phát hiện ra điều gì không?”

 

Vương Thư Ngôn đáp: “Mỗi tối ông ta đều gọi điện cho một người tên là chú Lục. Tuy lời lẽ khá mập mờ, nhưng đại khái là bên Hồng Thiều Quang không được thuận lợi cho lắm, người gọi là Chú Lục kia có vẻ rất sốt ruột, cứ hối thúc Hồng Thiều Quang phải đẩy nhanh tốc độ.”

 

Quý Nam Tinh hỏi: “Vậy anh có nghe được chú Lục đó muốn Hồng Thiều Quang làm gì không?”

 

Vương Thư Ngôn nói: “Muốn tìm một công ty để hợp tác, còn khoanh vùng ba doanh nghiệp là Hải thị, Quý thị và một doanh nghiệp nữa là Tô thị. Nhưng ba nhà này dường như không mấy hứng thú với việc hợp tác cùng Hồng Thiều Quang, còn những công ty khác tìm đến cửa thì có vẻ đều không làm Chú Lục đó hài lòng.”

 

Tiêu Dã và Trương Nguyên đồng loạt nhìn về phía Quý Nam Tinh. Quý thị hẳn là nhà cậu rồi.

 

Tiêu Dã nhíu mày: “Tại sao nhất định phải là ba nhà này?”

 

Quý Nam Tinh nói: “Là vì vận khí. Trong lĩnh vực dược phẩm, ba gia tộc này tuy không dám nói là đứng đầu ngành, nhưng cũng gần như chiếm trọn nửa giang sơn rồi. Bất kể là sự phát triển của doanh nghiệp hay vận khí của mỗi nhà gì cũng đều hùng hậu và kéo dài. Nếu muốn mượn vận hoặc thực hiện một số việc chuyển dời rủi ro, thì trong giới y dược ở Ngọc Lan này, ba nhà đó là lựa chọn tốt nhất.”

 

Nói xong, Quý Nam Tinh lại nhìn về phía Vương Thư Ngôn: “Yêu cầu của anh là gì?”

 

Động tác hít hương của Vương Thư Ngôn khựng lại, trong mắt lộ ra vài phần hận ý: “Ông ta không phải chuyên đi trộm mệnh người ta sao, tôi muốn ông ta phải chết!”

 

Trương Nguyên chỉ đơn thuần tò mò hỏi: “Sao anh biết ông ta trộm mệnh? Có phải người chết rồi thì tự nhiên sẽ biết không?”

 

Vương Thư Ngôn lắc đầu: “Tôi không biết, nhưng không hiểu sao tôi chỉ có thể đi theo ông ta, ở bên cạnh ông ta nên ít nhiều gì cũng biết được một chút.”

 

Quý Nam Tinh giải thích: “Bởi vì anh có mệnh số nằm trong tay ông ta, nên sau khi chết mới đi theo ông ta. Việc ông ta làm chắc chắn sẽ phải trả giá. Trộm mệnh của nhiều người như vậy, chỉ cần nhân quả phản phệ, chắc chắn ông ta sẽ chết.”

 

Vương Thư Ngôn nhìn Quý Nam Tinh: “Tôi có thể làm gì?”

 

Trước kia, khi đi theo Hồng Thiều Quang, ban đầu anh ta đúng là hận đến mất hết lý trí, bất chấp tất cả cũng muốn giết chết ông ta. Nhưng anh ta không thể lại gần Hồng Thiều Quang, lần nào cũng bị thứ gì đó trên người ông ta đánh bật ra, đừng nói là giết, ngay cả một sợi tóc của ông ta cũng không chạm vào được.

 

Khi hồn thể ngày càng yếu đi, thần trí của anh ta ngược lại càng tỉnh táo hơn, chỉ là hận ý khó nguôi, mới khiến chấp niệm của anh ta không tan, không muốn rời đi. Bây giờ lý trí đã quay về, nếu có thể không cần tự mình ra tay mà vẫn khiến Hồng Thiều Quang phải nhận sự trừng phạt thích đáng thì dĩ nhiên là tốt nhất. Sống lớn từng này, anh ta đến một con gà còn chưa từng giết, cho dù bây giờ chết rồi thành ma, chuyện giết người cũng chỉ là lựa chọn bất đắc dĩ.

 

Quý Nam Tinh nói: “Hãy theo dõi ông ta. Tuy anh không thể đến gần, nhưng mệnh số của anh có liên quan đến ông ta. Tôi sẽ cho anh một ít bùa chú giúp củng cố thần hồn, cho dù là ban ngày anh cũng có thể đi theo bên cạnh ông ta. Tôi cần biết tình hình và động thái của ông ta.”

 

Vương Thư Ngôn không chút do dự gật đầu: “Được, cậu thật sự có cách giải quyết ông ta sao? Chưa kể đến thứ trên người ông ta, chỉ riêng về các mối quan hệ, hình như cũng không dễ đối phó.”

 

Quý Nam Tinh đáp: “Không cần tôi đối phó, chỉ cần nắm rõ ngọn ngành của ông ta, nhà nước sẽ tự ra tay.”

 

Lúc này Vương Thư Ngôn mới biết, thì ra nhà nước thật sự có một ban ngành đặc biệt như vậy. Anh ta không kìm được mà hỏi Quý Nam Tinh nỗi băn khoăn trong lòng: “Tại sao tôi không gặp được mẹ tôi? Không phải người chết rồi đều sẽ có hồn phách sao?”

 

Quý Nam Tinh đáp: “Bởi vì chấp niệm khác nhau. Chấp niệm của anh là không nỡ xa mẹ, nên đã ở lại dương gian. Còn chấp niệm của mẹ anh là đi tìm anh, nên sau khi chết đã trực tiếp xuống âm gian rồi.”

 

Vương Thư Ngôn khẽ siết chặt nắm đấm, cố nén nỗi chua xót và đau đớn trong lòng: “Tôi còn có thể gặp lại mẹ tôi không?”

 

Trước giờ Quý Nam Tinh không bao giờ đưa ra những lời hứa không chắc chắn, nghe vậy chỉ có thể nói: “Có lẽ bà ấy sẽ đợi anh ở dưới âm gian.”

 

Bùa chú và nhang thông thường tuy có thể giúp hồn phách của Vương Thư Ngôn rắn chắc hơn một chút, nhưng những phần quỷ khí đã bị đánh tan thì không thể hồi phục nhanh chóng bằng những thứ này được.

 

Vì còn cần anh ta theo dõi Hồng Thiều Quang, nên Quý Nam Tinh đã trực tiếp dùng Tụ Âm Phù bày một trận pháp cho anh ta, để anh ta tĩnh dưỡng hồn thể trong đó.

 

Tiêu Dã nói: “Căn phòng này cứ để mở như vậy, uy lực của trận pháp có thể kéo dài mấy ngày. Nếu Hồng Thiều Quang ở phòng bên cạnh không ra ngoài, anh có thể qua đây nghỉ ngơi, chúng tôi cũng không nhất thiết phải ngày nào cũng canh ở đây.”

 

Quý Nam Tinh gọi Tạ Phán Nhi đến, giải thích tình hình cho cô nàng nghe: “Tôi đã bày trận pháp trong phòng này rồi, nếu có chuyện gì các cô có thể trực tiếp trốn vào đây. Nếu không có việc gì thì cô đừng qua phòng bên cạnh. Tôi cũng không nhìn ra thứ mà người đó đang đeo trên người là gì, có thể rất nguy hiểm, nên đừng có tùy tiện chọc vào. Nếu Vương Thư Ngôn có chuyện tìm tôi, cô cứ nhắn tin cho tôi.”

 

Tạ Phán Nhi giơ tay làm dấu OK với cậu: “Yên tâm đi, tôi trước giờ nhát gan lắm, tuyệt đối không vì tò mò mà làm chuyện nguy hiểm đâu!”

 

Quý Nam Tinh nói xong lại quay sang Vương Thư Ngôn: “Tôi đã ấn một đạo Kim Linh Ấn lên người anh rồi, khi gặp nguy hiểm có thể chống đỡ được một chút. Nhưng đây cũng không phải là bảo hiểm tuyệt đối. Kẻ có thể bày ra Tam Nguyên Trận, dám mượn danh chính thần để cướp hương hỏa, trộm mệnh số người khác thì căn bản không sợ loại âm hồn như anh báo thù đâu, bọn chúng có vô số cách để giải quyết anh, cho nên anh đừng hành động bốc đồng.”

 

Vương Thư Ngôn nhìn thẳng vào mắt cậu, nghiêm túc hỏi một câu: “Tôi hợp tác tốt với cậu, cậu nhất định có thể giúp tôi báo thù chứ?”

 

Quý Nam Tinh gật đầu: “Chắc chắn.”

 

Mặc dù đối phương còn rất trẻ, nhưng Vương Thư Ngôn đã tin lời cậu nói. Có một loại người, bẩm sinh đã có thể mang lại cho người khác cảm giác tin tưởng đáng tin cậy, dường như chỉ cần là chuyện cậu đã hứa, dù khó như lên trời cũng có thể làm được.

 

Chính Vương Thư Ngôn cũng không ngờ, có một ngày mình lại đặt hết hy vọng vào một cậu nhóc, một thiên sư vị thành niên, chắc cũng được coi là nhóc nhỉ.

 

Sau khi dặn dò Vương Thư Ngôn xong, Quý Nam Tinh bảo Tạ Phán Nhi ở lại trong phòng khách sạn. Chắc chắn rằng Tưởng Đường Đường và các bạn bây giờ đã có thể ra ngoài, cậu bèn hẹn ba người họ gặp mặt ở miếu Thành Hoàng.

 

Trời đã khá muộn, miếu Thành Hoàng tuy nằm trong khu phố thương mại, nhưng lại ở tận cuối phố. Hơn nữa cũng chẳng có ai đi lễ bái vào buổi tối, nên thường thì khoảng năm, sáu giờ là miếu đã không còn bao nhiêu khách hành hương rồi.

 

Bây giờ đã gần mười giờ, càng đi vào trong càng vắng tanh không một bóng người. Tưởng Đường Đường một tay khoác tay Tiêu Tiêu, một tay khoác tay Lâm Nghệ, bước đi rón rén: “Các cậu nói xem, Top 1 Server hẹn chúng ta đến đây làm gì thế? Đêm hôm thế này ở đây có chút đáng sợ.”

 

Lâm Nghệ vốn nhát gan, cũng nép sát vào người Tưởng Đường Đường, không dám nhìn lung tung.

 

Tiêu Tiêu thì lại khá bạo dạn, thản nhiên nhìn ngó xung quanh: “Tuy tôi là dân bản địa chính gốc nhưng chưa từng đến miếu Thành Hoàng bao giờ. Hẹn chúng mình đến đây, biết đâu là để xử lý cái vụ bị trộm đường sinh mệnh gì đó thì sao.”

 

Rẽ qua một khúc quanh, ba người nhìn thấy người đang đứng ở cổng lớn miếu Thành Hoàng, trên tay Trương Nguyên và Tiêu Dã còn xách mỗi người một túi giấy tiền vàng mã.

 

Ba cô gái vội vàng chạy tới: “Đêm hôm ở đây có chút đáng sợ, chúng ta phải vào trong à? Đóng cửa rồi mà nhỉ?”

 

Quý Nam Tinh nói: “Miếu thần sao lại đóng cửa được. Lát nữa vào trong, đợi tôi cúng bái xong thì các cậu đốt tiền, dập đầu thắp hương, sau đó xin Thành Hoàng gia chủ trì công đạo cho các cậu là được.”

 

Ba người nhìn nhau, hỏi: “Thế phải xin thế nào?”

 

Quý Nam Tinh đáp: “Cứ nói hôm lễ hội ở miếu, các cậu thành tâm dâng hương, không ngờ lại bị kẻ ác mượn danh Thành Hoàng gia trộm mất mấy ngày sinh mệnh. Xin Thành Hoàng gia làm chủ cho các cậu là được.”

 

Tưởng Đường Đường ồ ồ gật đầu. Tố cáo thì cô biết, nhưng vấn đề là bây giờ đi tố cáo với Thành Hoàng gia, có được không đây.

 

Trong lòng cô có sự kính sợ đối với thần minh, nhưng lại cảm thấy cái gọi là thần minh kia chỉ là những bức tượng được đặt ở đó, mà tượng thì cũng do con người tạc ra. Vì vậy, niềm tin cũng không được chân thành cho lắm.

 

Bước vào trong miếu Thành Hoàng, không còn cảnh hương khói nghi ngút náo nhiệt như ban ngày, các gian hàng bán đồ vật nhỏ đã được khai quang cũng đã dọn đi, hòm công đức đặt trước tượng thần cũng đã được mang đi, trên bàn không có đồ cúng, ngay cả những chiếc bồ đoàn đặt dưới đất cho người ta quỳ lạy cũng đã được thu dọn.

 

Chỉ còn lại một pho tượng thần với gương mặt từ bi ngồi cô độc trên cao.

 

Quý Nam Tinh lấy hoa quả đã chuẩn bị sẵn đặt lên bàn, lại thắp hai cây nến lớn, đặt lư hương nhỏ lên, rồi kéo chiếc chậu sắt chuyên dùng để đốt vàng mã từ phía sau bàn cúng ra.

 

Quý Nam Tinh bảo bọn họ đứng sang một bên, còn mình thì quỳ xuống trước tượng thần. Trong tay cậu là một xấp bùa cúng thần, đầu ngón tay khẽ vê thành hình quạt, rồi tùy ý vung lên, một ngọn lửa tức thì bùng lên, soi sáng cả ngôi miếu tối om.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Quý Nam Tinh đặt giấy bùa vào chậu sắt, lại lấy ra một đống vàng thỏi để lót đáy. Trước khi ngọn lửa liếm sạch những thỏi vàng, cậu lại chồng lên một lớp giấy tiền dày dán lá vàng, lúc này mới lên tiếng: “Đệ tử Quý Nam Tinh đời thứ mười bảy của Xá Sơn, Thuần Dương Tổ Sư tọa hạ, đêm khuya đến làm phiền ngài, chỉ vì có kẻ ác ở dương gian, mượn danh Thành Hoàng để làm việc ác đoạt mệnh người khác. Kính xin Thành Hoàng gia khai thần nhãn, phân đúng sai, xét thiện ác, trả lại công đạo cho những người dân mà ngài bảo hộ.”

 

Quý Nam Tinh lưng thẳng tắp, quỳ ngay ngắn, vẻ mặt trang nghiêm. Dưới ánh lửa bập bùng, cậu như một thần tử thánh khiết không vướng chút bụi trần. Nhìn cậu, người ta bất giác cũng tin rằng thế gian này thật sự có thần linh, và cũng muốn cùng quỳ xuống thành tâm bái lạy.

 

Tưởng Đường Đường và những người khác vốn còn có chút hoài nghi về chuyện này, nay cũng thu lại tâm tư, vẻ mặt rõ ràng đã nghiêm túc hơn vài phần.

 

Tiêu Dã nhìn người đang quỳ dưới tượng thần, vô thức bước lên nửa bước. Nhưng hắn còn chưa kịp đi tới, một cơn gió đã thổi đến, ngọn lửa vốn bị lớp giấy tiền vàng dày đè bên dưới bỗng bùng lên, cuộn xoáy trên không trung, như thể thần minh đang hồi đáp.

 

Quý Nam Tinh đứng dậy, nhìn sang Tưởng Đường Đường và các bạn: “Được rồi, qua đây tố cáo đi, ai trước?”

 

Tưởng Đường Đường nhìn Tiêu Tiêu và Lâm Nghệ, rồi xắn tay áo bước tới: “Để tôi trước đi.”

 

Quý Nam Tinh đưa cho cô một xấp giấy tiền. Sau khi nhận lấy, Tưởng Đường Đường quỳ xuống chỗ Quý Nam Tinh vừa quỳ, nhớ lại những bộ phim truyền hình đã xem, sắp xếp lại lời lẽ rồi nói: “Tín nữ Tưởng Đường Đường, học sinh lớp 10 -7 trường Trung học Phổ thông Ngọc Lan, năm nay mười sáu tuổi, nhà ở số 197 đường Minh Huy. Tuần trước, tức là ngày mùng sáu tháng này, con cùng hai người bạn thân là Tiêu Tiêu và Lâm Nghệ đã tham gia lễ hội rước Thành Hoàng ở phố Trường Bình. Ai ngờ ban tổ chức lễ hội, tên là…?”

 

Tưởng Đường Đường nghiêng đầu nhìn những người đứng bên cạnh, hỏi nhỏ: “Cái ông đó tên gì ấy nhỉ?”

 

Trương Nguyên đáp: “Hồng Thiều Quang.”

 

Tưởng Đường Đường tiếp lời: “Hồng Thiều Quang! Kẻ này đã lợi dụng hoạt động rước thần để trộm mất mấy ngày tuổi thọ của chúng con! Chúng con đã thành tâm đến mức giành được chỗ thắp hương hàng đầu, vốn định cầu xin Thành Hoàng gia phù hộ cho gia đình bình an, người nhà khỏe mạnh, ai ngờ lại bị kẻ xấu hãm hại! Xin Thành Hoàng gia trên trời có linh thiêng, nhất định phải giúp chúng con đòi lại công đạo ạ!”

 

Nói xong, Tưởng Đường Đường quay sang nhìn Quý Nam Tinh: “Nói vậy được không?”

 

Quý Nam Tinh gật đầu với cô. Tưởng Đường Đường lập tức thở phào nhẹ nhõm một hơi, rồi dập đầu ba cái thật kêu mới đứng dậy.

 

Tiếp theo, Tiêu Tiêu và Lâm Nghệ lần lượt quỳ xuống bái lạy và tố cáo. Mãi đến khi đốt hết số giấy tiền mang theo, họ mới thở phào nhẹ nhõm như vừa hoàn thành một nhiệm vụ lớn: “Hy vọng Thành Hoàng gia thật sự giúp được chúng ta.”

 

Quý Nam Tinh đáp: “Sẽ giúp mà.”

 

Nói rồi cậu nhìn lên pho tượng thần phía trên, vị Thành Hoàng gia vốn có gương mặt hiền từ, lúc này đã ẩn hiện vài phần tức giận.

 

Thấy giấy tiền đã cháy hết, Tưởng Đường Đường hỏi: “Đi được chưa?”

 

Quý Nam Tinh nói: “Đợi thêm chút nữa, vẫn còn người muốn tố cáo.”

 

Ba người tỏ vẻ ngạc nhiên, thậm chí còn nhìn ra ngoài: “Ai vậy?”

 

Ở một nơi họ không nhìn thấy, Vương Thư Ngôn đã cùng vào theo cũng quỳ xuống trước tượng thần của Thành Hoàng gia. Anh ta không nói gì, nhưng quỷ khí quanh thân càng lúc càng nồng đậm khi anh ta nhớ lại cái chết của mình và mẹ.

 

Anh ta không biết liệu mệnh số của mình có phải đã định sẵn chỉ sống được đến hơn hai mươi tuổi hay không. Nhưng cho dù anh ta có đoản mệnh, thì mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút thuộc về anh ta cũng không thể thiếu, huống hồ chi cái chết của anh ta còn khiến mẹ anh ta phải tự sát.

 

Nghĩ đến việc chỉ cần mình sống thêm vài ngày nữa, kịp cấy ghép tủy, có lẽ anh ta đã không chết, anh ta không thể nào chấp nhận được hiện thực bây giờ.

 

Anh ta nhìn lên tượng Thành Hoàng trên cao: “Nếu thế gian này thật sự có công đạo, thật sự có thần minh, xin hãy cho con được thấy, cho con được biết, thiện ác cuối cùng sẽ có báo ứng.”

 

Gió lốc trong chậu lửa đột nhiên mạnh lên, ngay cả cây đại thụ ngoài miếu cũng bị thổi cho rung chuyển xào xạc.

 

Tưởng Đường Đường kéo tay Lâm Nghệ: “Gió to thế mà cậu xem, tro giấy tiền trong chậu không hề nhúc nhích.”

 

Lâm Nghệ ôm chặt cánh tay Tưởng Đường Đường. Họ chỉ là những học sinh trung học bình thường, tại sao lại phải trải qua những chuyện phi thường thế này.

 

Còn Top 1 Server lại là thiên sư nữa chứ, bọn họ đã mất cả một buổi chiều để tiêu hóa chuyện này, cho đến tận lúc nãy nhìn Quý Nam Tinh tự xưng gia môn đốt giấy tiền vẫn còn cảm thấy khó tin.

 

Thế giới này cuối cùng cũng đã trở nên huyền ảo đến mức họ không còn nhận ra nữa rồi.

 

Ra khỏi miếu Thành Hoàng, Trương Nguyên nói: “Tôi đưa ba bạn ấy về, có chuyện gì thì gọi cho tôi.”

 

Tiêu Dã nói: “Tôi bảo tài xế đưa các cậu về.”

 

Trương Nguyên hỏi: “Vậy còn hai cậu?”

 

Tiêu Dã liếc nhìn con phố ăn vặt chỉ cách miếu Thành Hoàng một con đường: “Qua đó ăn chút gì đó.”

 

Cậu bạn nhỏ cùng bàn của hắn vẫn chưa ăn được món cánh gà mà lòng hằng ao ước, trước khi đi ngủ phải làm cho người ta thỏa mãn mới được.

 

Trương Nguyên cũng không khách sáo với hắn, dẫn ba cô gái đi về phía xe đang đỗ.

 

Tưởng Đường Đường vừa đi vừa tò mò hỏi: “Vậy ngày mai các cậu có đến lớp không? Hôm nay chủ nhiệm biết cậu với anh Dã cúp học, tức điên lên rồi.”

 

Quý Nam Tinh đã đàng hoàng xin nghỉ với lý do không khỏe, còn Tiêu Dã và Trương Nguyên thì là cúp học. Ngày mai đến trường, e rằng lại bị mắng cho một trận.

 

Trương Nguyên cười một tiếng: “Không sao, sau này chủ nhiệm quen là được.”

 

Ba cô gái không khỏi thầm mặc niệm cho cô chủ nhiệm. Ai mà quen được việc học sinh lớp mình thỉnh thoảng lại cúp học cơ chứ.

 

Nhưng lên lớp mười một sẽ phân ban tự nhiên và xã hội, tính ra cũng chẳng còn mấy tháng nữa. Cảm giác như họ đều sẽ vào ban tự nhiên, lúc đó sẽ đổi chủ nhiệm, không biết giáo viên chủ nhiệm xui xẻo tiếp theo sẽ là ai.

 

Nhìn Trương Nguyên và mọi người rời đi, Quý Nam Tinh quay sang Vương Thư Ngôn: “Có cần chúng tôi đưa anh về không?”

 

Vương Thư Ngôn nhìn lối vào miếu Thành Hoàng tối om: “Thật sự có Thành Hoàng sao? Tôi đã là ma rồi, nếu có thì tôi phải nhìn thấy chứ.”

 

Quý Nam Tinh nói: “Yên tâm đi, hương hỏa của thần minh không dễ cướp như vậy đâu. Chỉ riêng việc mượn danh Thành Hoàng để rước thần mà không thật sự thỉnh Thành Hoàng xuống, cũng đủ để Hồng Thiều Quang phải trả giá đủ rồi.”

 

Có những người thật kỳ lạ, rõ ràng biết dùng huyền thuật hại người, nhưng lại không tin thế gian này thật sự có thần linh. Có lẽ họ nghĩ mình chỉ là một trong chúng sinh, thần linh chưa chắc đã để ý đến một kẻ nhỏ bé như mình. Nhưng Hồng Thiều Quang lại quên mất rằng, chúng sinh của thần linh chính là do vô số những “một” đó gộp lại, Ngài sẽ không bao giờ quên bất kỳ một sinh linh nào trên thế gian.

 

————

 

Sau khi xã giao xong, Hồng Thiều Quang trở về khách sạn. Ông ta đã tiếp xúc với mấy công ty, nhưng những đối tác mà ông ta muốn hợp tác nhất lại chẳng hề tỏ thái độ gì.

 

Ba doanh nghiệp Quý, Hải, Tô, trong đó hợp ý ông ta nhất là nhà họ Quý. Nhà họ Hải người quá đông, quan hệ chằng chịt, vận khí tuy kéo dài, nhưng khí tức lại hỗn tạp, hiện giờ lại đang ở thời điểm chuyển giao quyền lực trong gia tộc, có chút hỗn loạn quá.

 

Nhà họ Tô được thế lực nước ngoài chống lưng, được xem là tầng lớp quý tộc mới nổi trong giới, nền tảng không sâu, nhưng người đứng đầu lại ra tay tàn nhẫn. Ông ta muốn mượn sức nhà bọn họ để thành sự, sơ sẩy một chút có khi lại mất cả chì lẫn chài.

 

Chỉ có nhà họ Quý, một gia tộc lâu đời, nội bộ trong sạch, quyền lực gia tộc trước giờ chỉ nằm trong tay người đứng đầu. Chỉ cần có thể hợp tác với nhà họ Quý, ông ta sẽ có cách dung hợp vận khí của mình vào, để nhà họ Quý gánh giúp một vài tai họa.

 

Với nền tảng vững chắc của nhà họ Quý, bọn họ gần như sẽ không bị tổn thất gì lớn, nhưng khổ nỗi Quý Vân Đình đến mặt ông ta cũng không muốn gặp, ông ta mời mấy lần rồi nhưng đều bị từ chối.

 

Ngồi trên sofa một lúc, Hồng Thiều Quang gọi điện cho chú Lục.

 

Giọng nói ở đầu dây bên kia già nua như cành cây khô, mang theo sự khô khốc khàn khàn đến chói tai: “Lại không thành à?”

 

Vẻ mặt Hồng Thiều Quang có chút bực bội: “Nhà họ Hải bây giờ đang bận tranh giành gia sản, chẳng có tâm trí nào hợp tác. Người đứng đầu nhà họ Tô thì như một con sói hung dữ. Nhà họ Quý thì từ chối mấy lần, đến mặt cũng không gặp. Cứ trì hoãn thêm nữa e là vận khí sẽ trôi đi mất, hay là chúng ta chọn người khác đi.”

 

Chú Lục ho khan mấy tiếng, ở đầu dây bên kia như thể sắp ho cả phổi ra ngoài. Uống một ngụm trà do người giúp việc bên cạnh rót, ông ta mới khàn giọng nói: “Đô thành mệnh cách quý, Ngọc Lan tài khí vượng. Mày không tìm một người có thể chống đỡ được mệnh cách của mày, thì hợp tác với ai cũng không phất lên được quá trăm ngày đâu.”

 

Hồng Thiều Quang lộ ra vài phần hung tợn: “Vậy ông muốn tôi phải làm sao? Người ta không chịu hợp tác, tôi đã dùng đủ mọi cách rồi, chẳng lẽ lại trói người ta lại, dí dao vào cổ bắt hợp tác à? Ngoài ba nhà này ra, còn lựa chọn nào khác không?”

 

Chú Lục cười lạnh một tiếng: “Lối thoát đã chỉ cho mày rồi, mày làm không được thì đó là vấn đề của mày. Mệnh số trộm được này không chuyển đi được, tất cả đều dồn nén trên người mày, mày biết hậu quả thế nào rồi đấy. Thời gian không còn nhiều nữa đâu, đến lúc đó ngay cả tao cũng không cứu được mày.”

 

Hồng Thiều Quang kéo cổ áo, nghĩ đến cái giá mình phải trả, ông ta không thể giữ được bình tĩnh nữa, chỉ đành cầu xin: “Chú Lục, chú giúp cháu với, giúp cháu lần nữa, lần cuối cùng này thôi. Cháu… cháu vẫn chưa muốn chết.”

 

Qua điện thoại, Hồng Thiều Quang không nhìn thấy được vẻ âm hiểm trong mắt chú Lục.

 

Khi xưa, ông ta làm gì cũng thất bại, đi đâu cũng bị người ta coi thường. Vì thế, ông ta đã không ngần ngại dùng tuổi thọ của mình để đổi lấy tiền tài.

 

Năm đó ông ta nghĩ rất hay, thay vì sống một cuộc đời trăm tuổi hèn mọn, chi bằng cứ tiêu dao sung sướng vài chục năm, sống một cuộc sống giàu sang của kẻ bề trên ba năm mươi năm, chết cũng đáng. Nhưng đến khi thật sự được như ý nguyện, ông ta lại không cam tâm với số mệnh ngắn ngủi của mình.

 

Dưới sự van xin liên tục của Hồng Thiều Quang, lúc này chú Lục mới nói: “Giúp mày lần cuối.”

 

Mắt Hồng Thiều Quang sáng lên, kích động nói: “Cảm ơn Chú Lục! Cháu phải làm gì? Có phải đổi một nhà khác để hợp tác không?”

 

Chú Lục nói: “Trành ngọc nhuốm máu, có thể hóa thành tôi tớ. Việc mày cần làm là khiến vận khí của mày có liên quan đến bọn họ, trọng điểm không phải là hợp tác. Chọn một nhà trong ba nhà đó, tìm cách để trướng ngọc nhuốm máu của người đó, tự nhiên sẽ thành công.”

 

Sau khi cúp điện thoại, Hồng Thiều Quang đổ gục xuống bàn làm việc, trên bàn bày đầy tài liệu của các gia tộc.

 

Nhà họ Hải rất lộn xộn, người đứng đầu còn chưa được chọn ra, người lại đông và phức tạp, ông ta cũng không phân biệt được ai có vận khí thịnh vượng, ai có liên quan sâu sắc đến gia chủ đời tiếp theo của nhà họ Hải, không dễ lựa chọn.

 

Nhà họ Tô không dễ đối phó, người của họ đa số đều ở nước ngoài, ở Ngọc Lan không có nhiều, chỉ có thể tạm thời cân nhắc.

 

Nhà họ Quý, Quý Vân Đình không dễ tiếp cận, căn bản không gặp được người. Nhưng gia đình họ rất trong sạch, không có nhiều chuyện lằng nhằng, chỉ có mấy người em trai em gái. Một người em trai của anh ta hoạt động trong giới thời trang, không ở Ngọc Lan, còn cô em gái kia cũng ít khi ra ngoài, không tìm được cơ hội tiếp xúc.

 

Ánh mắt của Hồng Thiều Quang cuối cùng dừng lại trên một tấm ảnh hiếm hoi của cả gia đình nhà họ Quý bị truyền thông chụp lén được. Người em út chỉ lộ ra nửa bên mặt này dường như vẫn còn là một học sinh. So với những người lớn khó tiếp cận kia, học sinh thì dễ hơn nhiều.

 

Vương Thư Ngôn đứng sau lưng ông ta, ánh mắt lạnh như băng nhìn ông ta lựa chọn đối tượng để ra tay.

 

Hết chương 117.

 

Tác giả có lời muốn nói:

 

Hồng Thiều Quang: Trời đất ơi, có ai hiểu cho tôi không, lựa tới lựa lui lại vớ ngay phải cục xương khó gặm nhất!

 

Chương 117: Tố Cáo

Ngày đăng: 4 Tháng 4, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên