Chương 122: Phất Lên Nhanh Chóng Nhờ Cướp Bóc
Theo những gì Quý Nam Tinh biết, người đầu tiên bị cướp là cô gái mà hôm đó cậu và Tiêu Dã đã chứng kiến toàn bộ quá trình. Cô gái ấy là một người thuê nhà, đã thuê một gian trong tòa nhà văn phòng gần đó để kinh doanh tiệm làm móng.
Sau khi bị cướp mất sợi dây chuyền vàng, cô gái chỉ thấy vừa dở khóc dở cười vừa xui xẻo. Nếu là người làm thì báo cảnh sát may ra còn có khả năng tìm lại được, nhưng chim thì đúng là khó tìm thật. Thế là cô gái đành tự nhận mình đen đủi, chỉ báo với bên quản lý tòa nhà một tiếng, nhờ họ để ý xem nhà ai có nuôi chim rồi cũng không để tâm đến chuyện này nữa.
Người thứ hai bị cướp cũng là một cô gái. Hôm đó cô vừa cùng bạn trai đi mua bộ ba trang sức vàng cưới về, vòng tay và dây chuyền may mà còn để trong hộp, riêng đôi bông tai thì vẫn đang đeo trên tai chưa tháo, kết quả là bị cướp mất.
Đôi bông tai mà cô gái chọn có kiểu dáng nửa chiếc quạt giống như cánh thiên nga, rủ xuống hai sợi tua rua bằng vàng ròng, rất hợp với chiếc váy cô đang mặc hôm đó. Vì bạn trai cứ khen đẹp mãi, cộng thêm buổi tối còn có bữa tiệc với bạn bè, nên cô nói cứ đeo vậy đi, tối về nhà hãy tháo.
Ai ngờ tối ăn cơm xong trở về thì bị chim tấn công. Mỏ con chim đó sắc lẻm, quắp lấy đôi bông tai rồi ra sức giằng ra giật đi, khiến cô gái chẳng những bị cướp mất bông tai mà còn bị rách cả tai.
Bị giật mất một bên bông tai, cô gái sợ đến chết khiếp, vừa ôm cái tai đang chảy máu không ngừng vừa khóc lóc chạy về nhà. Bố mẹ cô không chỉ tìm đến ban quản lý mà còn báo cảnh sát ngay lập tức, làm ầm lên đòi bọn họ phải tìm cho ra con chim cướp giật này. Không thể nào vì kẻ cướp là một con chim mà bắt họ phải tự nhận mình xui xẻo được.
Mẹ của cô gái thuộc tuýp người tính cách rất ghê gớm, ngày nào cũng đến đồn cảnh sát hỏi tiến độ, đi khắp tiểu khu dò hỏi xem nhà ai nuôi chim, ra chiều không bắt được con chim cướp giật đó thì thề không bỏ cuộc.
Chuyện này ầm ĩ khá lớn, nhiều cư dân vốn không quan tâm đến tin tức trong khu cũng nghe nói. Có người sợ mình sẽ thành kẻ xui xẻo tiếp theo nên vội tháo hết dây chuyền, bông tai, vòng tay cất đi, không dám đeo nữa.
Ban quản lý cùng với cộng đồng cũng tiến hành một đợt kiểm tra thú cưng tận nhà. Nhà nuôi mèo thì dặn dò rào chắn cửa sổ, nhà nuôi chó thì dặn dò làm giấy tờ, nhà nuôi thú cưng độc lạ thì dặn dò khóa kỹ lồng, nhưng rà soát một vòng, cũng có vài nhà nuôi chim, song lại không có con vẹt màu xám gây án kia.
Chuyện này nhanh chóng bị người ta chế thành mẩu chuyện vui đăng lên mạng xã hội. Chuyện chim chóc tha đồ, thậm chí là chuyên tha tiền về nhà không phải chưa từng xảy ra, nhưng xảy ra ngay gần mình như vậy thì rất đáng để hóng chuyện.
Sáng sớm vừa vào lớp, Quách Xán còn chẳng buồn chép bài tập, đã ghé vào bàn Quý Nam Tinh hóng chuyện: “Vậy đã tìm thấy con vẹt đó chưa? Nó thật sự cướp trang sức vàng của người trong khu các cậu à?”
Tiêu Dã cuộn sách lại, dí vào trán cậu ta, cố đẩy cậu ta về chỗ: “Bài tập làm xong chưa mà vừa đến đã hóng hớt rồi.”
Quách Xán đáp: “Tôi tò mò mà. Tôi nghi con vẹt này chắc chắn là do người huấn luyện, nếu không sao lại chuyên đi trộm trang sức vàng chứ? Hơn nữa chuyện này đã lên cả bảng hot search tin tức địa phương rồi, nếu là hành vi tự phát của con vẹt thì chủ của nó đã sớm ra mặt trả lại đồ rồi.”
Nói rồi cậu ta còn lôi bình luận của cư dân mạng ra cho Quý Nam Tinh xem: “Top 1 Server, cậu xem này, mọi người đều cho rằng con chim đó được huấn luyện đặc biệt đấy.”
Quý Nam Tinh liếc qua điện thoại của cậu ta. Vì không quay được quá trình con vẹt gây án nên trên tin tức chỉ có một tấm ảnh chụp thông báo của tiểu khu. Bên dưới có không ít bình luận, đủ loại ý kiến và phần lớn đều xem chuyện này như một trò vui.
【Tội phạm cướp vàng, bốn chữ to đùng thế này, tôi còn tưởng kho vàng bị cướp, nhìn lại thì hung thủ lại là một con vẹt xám!】
【A a a a a, tôi biết con chim này! Mới mấy hôm trước tôi với bạn đi tiệm văn phòng phẩm mua đồ, dùng tiền mặt, lỡ làm rơi một đồng xuống đất, chính là con vẹt xám này đã bay vèo tới tha mất tiền đi luôn.】
【Ghê thật, không chỉ nhắm vào vàng mà còn cướp cả tiền nữa.】
【Vẹt: Thời buổi này toàn thanh toán di động, cướp tiền không nổi, đành phải lùi một bước, tạm cướp vàng vậy.】
【Còn là kẻ tái phạm nữa chứ, chắc chắn là do có người huấn luyện rồi. Thời buổi này không có tài huấn luyện chim thì cũng không làm trộm được đâu.】
【Vẹt thì có tội tình gì, nó chỉ thích những thứ lấp lánh thôi mà. Chim tốt, người xấu.】
【Cười chết mất, nó chỉ đang lựa món trang sức nó thích thôi.】
【Nếu tôi có một con chim biết tha của về nhà như thế này, tôi còn chẳng cần đi làm nữa.】
Quý Nam Tinh xem hai lượt bình luận rồi trả điện thoại lại cho Quách Xán. Chỉ vì kẻ cướp là một con chim mà hành vi này lại được một số người định nghĩa là đáng yêu, chỉ có thể nói người bị cướp không phải là họ mà thôi.
Tiêu Dã thấy cậu ta cứ sáp cả người vào Quý Nam Tinh, bèn rút thẳng một tờ khăn ướt ra: “Có phải được huấn luyện hay không cũng chẳng liên quan đến chúng ta, tránh ra để tôi lau bàn nào.”
Quách Xán ngồi về chỗ của mình, vừa lấy vở bài tập trong cặp ra vừa cảm thán: “Giá mà mình cũng nuôi được một con chim biết tha tiền về nhà thì tốt biết mấy, thế thì mình tự do tài chính luôn rồi!”
Trương Nguyên vừa xoay sách vừa cười khẩy: “Pháp chế online đấy à cậu? Đây là chuyện tốt lành gì sao, hay là chê hồ sơ của mình sạch sẽ quá muốn thêm chút màu sắc vào?”
Quách Xán uầy một tiếng: “Mơ mộng chút thôi mà, tôi cũng phải có cái tài huấn luyện chim đó mới được chứ. Top 1 Server, nghe nói tiểu khu các cậu đã có hai người bị hại rồi à? Xem ra con chim đó là do người trong khu các cậu nuôi rồi, nếu không sao người bị hại toàn là cư dân khu các cậu.”
Quý Nam Tinh cười cười: “Tôi cũng không biết, chắc là vậy.”
Tiêu Dã có chút tò mò, ghé sát lại hỏi nhỏ Quý Nam Tinh: “Cái thứ tiền của có được một cách thất đức thế này, sai chim đi trộm đồ của người khác, vậy tên trộm đó có gặp báo ứng không?”
Quý Nam Tinh gật đầu: “Có chứ.”
Tiêu Dã: “Là kiểu báo ứng như thế nào? Gặp đại nạn à?”
Quý Nam Tinh: “Vận may tiền tài của mỗi người đều có định số. Cậu trộm cắp tài sản của người khác vượt quá định số mà cậu vốn có thể sở hữu, tự nhiên sẽ xảy ra những chuyện khiến cậu hao tài tốn của. Cho dù nhất thời bình an vô sự, hành vi trộm cắp này cũng là đang tiêu hao vận may tiền tài của cậu ở kiếp sau.”
Tuy nhiều người cho rằng kiếp sau là chuyện của kiếp sau, kiếp này đã nghèo đến thế rồi, hơi đâu mà lo cho kiếp sau, nhưng nào ai biết nghèo khổ ở kiếp này cũng có thể là do nghiệp chướng kiếp trước gây ra.
Tiêu Dã: “Đứng ở góc độ của người bị hại, chỉ mong cái kẻ huấn luyện chim đi ăn trộm kia sớm gặp xui xẻo thôi.”
Giáo viên dạy tiết tự học buổi sáng mang một xấp bài kiểm tra vào, nói với cán sự lớp: “Em phát bài xuống đi, hôm nay chúng ta sẽ chữa kỹ hai bài tập khó ở cuối cùng. Cốt lõi không đổi, vẫn áp dụng những công thức đó thôi, chỉ thay đổi hình thức một chút mà các em đã không làm được rồi, sau này gặp phải mấy dạng bài biến thể thế này là các em mất trắng điểm đấy.”
Có người khẽ khàng cười hì hì ở dưới: “Vẫn vớt vát được một điểm mà cô, viết chữ Giải cũng được cho điểm còn gì.”
Giáo viên dạy Toán nhìn bạn học sinh đó: “Em là người sai nhiều nhất đấy, còn dám cười à!”
Cô giáo dạy Toán là một giáo viên nữ có vóc dáng nhỏ nhắn, ngay cả lúc mắng người ta cũng chẳng có mấy sức uy hiếp. Một số học sinh lại thuộc dạng bắt nạt kẻ yếu, đừng nói là bắt nạt bạn học, thấy giáo viên nào dễ bắt nạt là bắt nạt luôn cả giáo viên.
Thời gian đầu khi cô giáo dạy Toán lên lớp, một vài bạn học ngồi bàn cuối thường cố tình gây ra tiếng động, nói chuyện không nghe, thỉnh thoảng còn hùa nhau trêu chọc.
Sau đó thì đám học sinh đang tuổi nổi loạn ấy đã bị Tiêu Dã xử lý.
Lúc này có người ở dưới nói leo, Tiêu Dã vừa hay ngứa cổ hắng giọng một tiếng, bạn học nói leo kia lập tức im bặt, ngay cả những người đang nói chuyện khe khẽ cũng ngậm miệng lại.
Tiêu Dã lấy bình nước trong hộc bàn ra uống một ngụm, rồi thấy Quý Nam Tinh đang cười tủm tỉm bên cạnh. Tuy không biết cậu bạn nhỏ cùng bàn đang cười gì, nhưng cũng không cản trở hắn cười theo, còn sáp lại gần hỏi: “Sao thế, cười gì vậy?”
Quý Nam Tinh nhìn hắn: “Cười ác bá lớp chúng ta.”
Tiêu Dã có vẻ hơi ngơ ngác: “Lớp mình có ác bá à?”
Quan hệ trong lớp họ khá tốt, tuy hồi mới khai giảng đúng là có vài đứa rảnh rỗi sinh nông nổi đi bắt nạt người khác, nhưng gần một năm qua mọi người đã hòa hợp với nhau cả rồi, cũng chẳng thấy ai đặc biệt xấu tính cả.
Quý Nam Tinh nhìn hắn không nói gì, Tiêu Dã lập tức hiểu ra, đưa tay nhéo eo cậu một cái: “Hay lắm Quý Náo Náo, cậu đang vòng vo mắng tôi đấy à?”
Quý Nam Tinh vốn không sợ nhột nên cũng không né, chỉ là khi tay Tiêu Dã nhéo tới thì cậu đã nắm lấy cổ tay hắn: “Đang trong giờ học đấy, còn quậy nữa là tôi ném cậu ra ngoài bây giờ.”
Quý Nam Tinh rất gầy, trông cũng không phải người yêu thích vận động, nhưng cậu thật sự không hề yếu chút nào. Eo cậu nhỏ nhưng săn chắc, lúc một tay nắm lấy, Tiêu Dã chỉ cảm thấy như có thứ gì đó đập mạnh vào lồng ngực, khiến hắn không kìm được mà muốn siết chặt năm ngón tay, nắm chặt hơn nữa thứ đang nằm trong lòng bàn tay mình, giữ khư khư trong đó không nỡ buông ra.
Ngay sau đó, cảm giác lành lạnh trên cổ tay càng khuếch đại cảm quan của hắn hơn. Không cần quay đầu nhìn, hắn cũng có thể tưởng tượng ra bàn tay đang đè trên cổ tay mình trắng đến nhường nào, thon thả đến nhường nào, những đốt xương đều đặn xinh đẹp đến nhường nào, dáng vẻ những ngón tay thon dài đặt trên tay hắn, đầu ngón tay thậm chí còn ánh lên sắc hồng nhạt.
Tai Tiêu Dã đỏ bừng lên trong nháy mắt, hắn vội rụt tay về như bị điện giật, thậm chí còn bắt đầu thầm niệm tĩnh tâm chú trong lòng. Hắn cảm thấy mình đúng là một tên biến thái.
Đang trong giờ học, giữa thanh thiên bạch nhật mà tâm trí đã rối bời, quan trọng là chỉ mới tưởng tượng vài hình ảnh thôi mà đã sắp không kiềm chế nổi bản thân rồi.
Chắc biến thái cũng không biến thái bằng hắn đâu.
Quý Nam Tinh thấy hắn chỉ hận không thể vùi mặt vào bàn, tai lại đỏ ửng, bèn kỳ quái hỏi: “Cậu làm gì thế?”
Giây trước còn đang đùa giỡn với cậu, giây sau lại đột nhiên tự kỷ rồi.
Tự dưng nổi điên một cách khó hiểu, y như cái hôm tự dưng cắn cậu một cái vậy. Con trai tuổi dậy thì lạ lùng thế này sao.
Tiêu Dã hừ hừ một tiếng, quay đầu áp mặt lên bàn học, chĩa cái gáy về phía Quý Nam Tinh.
Cái điệu bộ như thể muốn bảo, tôi không thèm nói chuyện với cậu nữa này khiến Quý Nam Tinh bật cười, cậu đưa tay túm một lọn tóc của hắn giật giật nhè nhẹ, ghé sát vào nói nhỏ: “Bảo cậu là ác bá nên giận à? Tôi đùa cậu thôi mà.”
Tiêu Dã uốn éo trên ghế như một con rắn, nhưng vẫn không quay đầu lại.
Quý Nam Tinh nói: “Tan học tôi mời cậu uống trà sữa nhé?”
Tiêu Dã làm sao mà giận cậu được, chẳng qua hắn không muốn để Quý Nam Tinh nhìn thấy bộ dạng mà ngay cả bản thân mình cũng không thể kiểm soát nổi thôi. Nghe cậu dỗ dành, trong lòng hắn vui đến mức chỉ muốn nhảy cẫng lên tại chỗ, nhưng lại không nỡ để cậu dỗ quá lâu, bèn từ từ ngẩng đầu lên, đặt cằm lên bàn học, nói nhỏ: “Tôi muốn loại có gấp đôi kem.”
Quý Nam Tinh buông lọn tóc xoăn nhỏ đang túm ra, cười nói: “Được, cho cậu gấp đôi kem.”
Chiếc điện thoại trong hộc bàn rung lên một cái. Quý Nam Tinh liếc nhìn cô giáo đang giảng bài trên bục, thấy cô không chú ý đến bên dưới, cậu mới lấy điện thoại ra xem, nói: “Tưởng Đường Đường nhắn trong nhóm, bảo trưa nay ra phía sau ăn lẩu.”
Tiêu Dã: “Phía sau nào?”
Quý Nam Tinh: “Căn nhà nát ấy, tự mua nguyên liệu đến nấu. Nguyên liệu các cậu ấy mua xong rồi, là dùng tiền bồi thường của Cục Quản lý mua cùng với Lâm Nghệ và Tiêu Tiêu. Còn hỏi chúng ta muốn ăn gì, có thể đặt đồ ăn ngoài trước để trưa người ta giao tới.”
Mấy hôm trước Tưởng Đường Đường đã lập một nhóm chat, kéo hết mấy người bọn họ vào, còn nói mọi người đều là bạn bè vào sinh ra tử trong các sự kiện linh dị, sau này chính là một nhóm nhỏ rồi.
Thành lập nhóm nhỏ thì đương nhiên là phải ăn uống chúc mừng một phen. Tiếc là cuối tuần mọi người không sắp xếp được thời gian, tan học lại quá muộn, nên vào buổi trưa dứt khoát ăn một bữa ở căn nhà nát đó luôn.
Đối với chuyện ăn uống, Trần Thập Nhất là người hưởng ứng đầu tiên, nói rằng các cô đã mua nguyên liệu thì cậu ta sẽ lo phần nước uống.
Trương Nguyên ngồi phía sau Quý Nam Tinh và Tiêu Dã cũng lén lút nhắn tin ở dưới, không khách khí mà gọi một vài món ăn vặt, còn gửi thêm một meme “Cảm ơn sếp lớn”.
Trong nhóm, Tưởng Đường Đường còn đặc biệt tag Quý Nam Tinh hỏi cậu muốn ăn gì. Những người khác chỉ là làm nền, sở thích của học thần mới là trọng điểm.
Quý Nam Tinh nhắn một câu nói mình ăn gì cũng được, vừa định khóa màn hình thì một tin nhắn khác lại gửi tới. Cậu thoát khỏi nhóm chat xem thử, là Hạ Quân Ngạn đã lâu không xuất hiện, vẫn là câu nói thẳng thừng lười biếng đến độ không thèm gõ thêm một chữ: 【Cần bùa không?】
Còn chưa kịp trả lời tin nhắn, cậu đã cảm nhận được một ánh mắt mãnh liệt từ bên cạnh ập tới. Cậu hơi ngẩng đầu lên thì bắt gặp ngay gương mặt của Tiêu Dã, trên mặt hắn như đang viết đầy mấy chữ, trông tôi không đủ thỏa mãn cậu à? Vô cùng tủi thân.
Không hiểu sao cậu bỗng dưng có cảm giác chột dạ như ra ngoài ngoại tình bị bắt quả tang vậy, thế là đối diện với ánh mắt tố cáo của Tiêu Dã, Quý Nam Tinh khẽ nhỏ giọng nói: “Tôi không định lấy đâu.”
Ánh mắt Tiêu Dã dời xuống, vẻ mặt như thể đang nói, tôi đang nhìn chằm chằm xem cậu trả lời thế nào đây.
Quý Nam Tinh mở album ảnh, gửi một tấm hình chụp cảnh bùa chú trong nhà nhiều đến mức sắp thành một ngọn núi nhỏ qua cho anh ta xem.
Hạ Quân Ngạn gần như trả lời ngay lập tức: 【Ảnh ghép à?】
Quý Nam Tinh: 【Thật đấy, nên không thiếu bùa đâu. Anh hỏi người khác xem có cần không.】
Hạ Quân Ngạn: 【Là đạo sĩ vẽ bùa nhà nào, vì năm đấu gạo mà khom lưng để cậu bao nuôi thế?】
Quý Nam Tinh: 【Anh thì Bần tiện bất năng di, tôi đành phải tìm người chịu khom lưng thôi.】
Hạ Quân Ngạn tức tối chọc vào điện thoại, gửi một meme “Cậu giỏi”, kim chủ hào phóng nhất đã bay mất. Tuy bùa chú không phải là không bán được, nhưng người sảng khoái không bao giờ trả giá như Quý Nam Tinh thì chỉ có một.
Bởi vì ở Cục Quản lý một lá Thiên Lôi Phù có giá năm nghìn tệ, tuy phải tranh cướp mới có được, nhưng nếu bán cho thiên sư khác, trừ phi đối phương cần gấp, nếu không vượt quá năm nghìn thì ít nhiều gì cũng phải cò kè mặc cả, mua nhiều còn đòi giảm giá nữa.
Kim chủ lớn sảng khoái của anh ta đã không còn, sau này cuộc sống biết phải làm sao đây.
Quý Nam Tinh không hề biết Hạ Quân Ngạn ở đầu bên kia đang đau khổ vì mất đi một kim chủ như mình, cậu giơ đoạn chat cho Tiêu Dã xem: “Không lấy của anh ta.”
Tiêu Dã ồ một tiếng, ngồi ngay ngắn lại không nhìn cậu nữa, nhưng ý cười nơi khóe miệng thì không sao giấu được. Hôm nay Quý Náo Náo đã dỗ hắn, lại còn dỗ hai lần, còn vì hắn mà từ chối cả đạo sĩ vẽ bùa hợp tác lâu dài.
Cây bút trong tay hắn sắp xoay thành cánh quạt đến nơi rồi.
——–
Tại một căn nhà nhỏ dựng trên sân thượng, tiếng nhạc thể dục giữa giờ của trường học xuyên qua lớp gạch mỏng truyền vào trong nhà. Chàng trai đang trùm chăn ngủ say bị đánh thức, cực kỳ bực bội mà vung chăn ra, vò mái tóc rối bù.
Nhìn đồng hồ, còn chưa đến mười giờ sáng, điều này khiến tâm trạng của chàng trai thiếu ngủ càng thêm tồi tệ.
Sống ở đây, trừ phi có giờ giấc sinh hoạt giống hệt học sinh, nếu không ban ngày muốn nghỉ ngơi hay chỉ đơn giản là ngủ nướng cũng là điều không thể. Phía trước là trường cấp ba, phía sau là trường mẫu giáo, bị kẹp giữa hai bên thế này đúng là có thể khiến người ta phát điên.
Nhưng nơi này rẻ. Tuy hắn ta ở trên một căn nhà cơi nới trên sân thượng, nhưng ít ra cũng có gạch có ngói, có cả nhà vệ sinh, không cần phải ở chung phòng con nhộng với một đám người không quen biết.
Chỉ có điều, tiền thuê nhà rẻ mạt này cũng không thể bù đắp nổi cái cảm giác muốn giết người mỗi khi bị tiếng chuông, tiếng nhạc thể dục giữa giờ, tiếng la hét chói tai của đám trẻ mẫu giáo đánh thức.
Ồn ào đến mức không thể nghỉ ngơi, Đái Viễn Giang đành phải dậy rửa mặt qua loa, lấy một chai nước từ trong tủ lạnh nhỏ, lôi mấy lát bánh mì gối còn thừa từ hôm qua ra ăn vài miếng, thế là xong một bữa sáng.
Vứt túi nilon rỗng vào thùng rác xong, Đái Viễn Giang bước ra ngoài, vươn vai một cái, xác định trên sân thượng không có ai mới quay lại vào nhà, rồi lôi một chiếc hộp đen từ dưới gầm giường ra. Vừa mở ra, bên trong là một cây súng khò vàng và một cái chén chịu nhiệt.
Để dụng cụ ra xong, Đái Viễn Giang lại lấy một hộp giấy từ trong ngăn kéo ra, bên trong là mấy món trang sức vàng óng ánh, có bông tai lẻ, có đủ loại dây chuyền, còn có vài mặt dây chuyền nữa.
Nhìn hộp trang sức vàng đầy ắp, hai mắt Đái Viễn Giang sáng rực lên, đây đều là tiền cả.
Hắn ta bỏ những món trang sức xinh đẹp đó vào chén, bật súng khò lên, những món trang sức vàng với tạo hình tinh xảo đủ kiểu dần dần tan chảy dưới nhiệt độ cao, rồi đông lại thành những hạt vàng tròn tròn không mấy hoàn hảo.
Đợi hạt vàng đông lại một chút, Đái Viễn Giang dùng nhíp gắp nó lên, ném vào chậu nước bên cạnh để làm nguội, rồi quay lại lấy thêm một ít trang sức nữa để lặp lại thao tác.
Cho đến khi nung chảy tất cả trang sức thành những hạt vàng nhỏ, Đái Viễn Giang mới cất dụng cụ đi, cho mấy hạt vàng vào một cái lọ nhỏ dùng để đựng cát chảy.
Tích cóp một thời gian, hôm nay cái lọ nhỏ này vừa hay đầy, Đái Viễn Giang cũng định mang đồ đi bán, để ở nhà mãi cứ thấy không an toàn.
Nếu bán trực tiếp trang sức vàng, hắn ta cũng khó mà giải thích được nguồn gốc, làm thành từng hạt vàng thế này thì dễ hơn nhiều.
Hắn ta cũng đã quan sát nơi thu mua vàng một thời gian, tìm được một chỗ giá cả vừa phải, lượng thu mua khá lớn.
Chủ tiệm nhìn thấy lọ vàng nhỏ đó thì chỉ hỏi qua loa về nguồn gốc, có hóa đơn hay không.
Đái Viễn Giang lắc đầu: “Đều là mấy món lặt vặt tôi mua trước đây thôi, không thích nữa nên nấu thành hạt vàng nhỏ để sưu tầm, mấy cái hóa đơn đó vứt đi lâu rồi.”
Vàng khác với những món đồ xa xỉ khác, chỉ cần là vàng ròng thì giá trị nằm ngay ở bản thân nó. Đầu tiên là chủ tiệm cân trọng lượng, sau đó đổ cả lọ vàng nhỏ ra nấu lại thành một cục, còn lấy mẫu kiểm tra độ tinh khiết, xác định không có vấn đề gì mới ra giá.
Đái Viễn Giang bước từ tiệm thu mua vàng ra, đừng nhìn cái lọ nhỏ như vậy, trọng lượng cũng gần hai trăm gram, bán đi một lọ đã đổi lại được hơn tám mươi nghìn tệ.
Món tiền từ trên trời rơi xuống này khiến Đái Viễn Giang đi đường mà cứ như đang bay, tim đập thình thịch, tay nắm chặt điện thoại, vô cùng kích động.
Trong tay có tiền, suy nghĩ đầu tiên của hắn ta là chuyển nhà, chuyển khỏi cái nơi quái quỷ ồn ào chết người này.
Nhưng rất nhanh sau đó hắn ta lại gạt bỏ ý nghĩ này đi. Sân thượng tuy ồn ào, nhưng không có hàng xóm, xung quanh đều là khu dân cư cũ, nhà cửa xây dựng trái phép không ít, nhiều nơi cũng không lắp camera. Nếu chuyển đến một tòa nhà lớn, lỡ có ngày bị người ta nhìn thấy con vẹt của hắn ta, vậy thì mọi chuyện sẽ bại lộ.
Cho nên hắn ta vẫn chưa thể chuyển đi được, ít nhất thì cũng phải ở lại thêm một thời gian nữa, tích cóp thêm một chút. Lần này đã được hơn tám mươi nghìn rồi, nếu tháng nào cũng có thu nhập như thế này, chỉ cần một năm là hắn ta có thể mua thẳng được một căn nhà ở huyện nhỏ rồi.
Đến lúc đó hắn ta cũng là người có nhà, không bao giờ phải kéo theo một đống hành lý nặng nề lang thang đầu đường xó chợ không nơi nương tựa nữa.
Sau khi tâm trạng kích động lắng xuống một chút, Đái Viễn Giang đến chợ hoa chim cảnh gần đó, mua một ít thức ăn mà con vẹt nhà hắn ta thích.
Trên đường về, Đái Viễn Giang lại ghé siêu thị, mua một ít đồ ăn nhanh. Trước đây hắn ta chỉ dám mua loại mì gói mấy tệ năm túi lớn, hôm nay có tiền, hiếm khi muốn xa xỉ một lần, thế là mua mấy hộp mì ly, còn mua thêm ít trái cây giảm giá.
Hắn ta không dám tiêu tiền bừa bãi, số tiền này là chỗ dựa để hắn ta có thể tồn tại ở thành phố lớn, cho nên dù đã có trong tay mấy chục nghìn, hắn ta vẫn không dám vung tay quá trán.
Tuy keo kiệt với bản thân, nhưng Đái Viễn Giang vừa về đến nhà đã dùng điện thoại chuyển năm nghìn vào thẻ của bố mẹ, rồi gọi điện về báo một tiếng.
Đầu dây bên kia là lời dặn dò tha thiết của mẹ hắn ta, nói rằng ở nhà có ruộng có đất, tự trồng rau còn nuôi gà vịt, chẳng dùng đến bao nhiêu tiền, hắn ta ở bên ngoài một mình, nên giữ nhiều tiền bên người một chút, đừng lúc nào cũng lo lắng cho gia đình.
Đái Viễn Giang vâng vâng dạ dạ, nghe mẹ nói xong mới cất lời: “Mẹ yên tâm đi, con ở đây ổn lắm, sếp vừa thưởng cho một khoản tiền, trong tay con có tiền mà. Đợi mấy năm nữa, chúng ta sẽ mua nhà ở huyện, lúc đó con sẽ đón cả bố và mẹ ra.”
Nói chuyện thêm một lúc, bố mẹ Đái Viễn Giang xót tiền điện thoại, biết con trai ở thành phố mọi chuyện đều tốt nên cúp máy.
Nói chuyện với gia đình xong, nghĩ đến một ngày nào đó có thể đón bố mẹ ra khỏi vùng quê đến đường còn chưa được sửa, Đái Viễn Giang tràn đầy hy vọng vào tương lai.
Tiếng “cộc cộc cộc” vang lên từ ngoài cửa sổ.
Đái Viễn Giang vội vàng mở cửa sổ ra, một con vẹt lông xám to bằng lòng bàn tay từ bên ngoài bay vào.
Đái Viễn Giang đưa tay ra, một sợi dây chuyền vàng từ miệng con vẹt rơi vào lòng bàn tay hắn ta.
Đái Viễn Giang ôm con vẹt hôn lấy hôn để mấy cái: “Bảo bối ngoan, con đúng là bảo bối của bố. Hôm nay bố mua cho con món sâu con thích nhất đó, bảo bối vất vả rồi, mau đến ăn đi.”
Sâu không phải là thức ăn chính của vẹt, đa số các loài chim thích ăn ngũ cốc hơn. Nhưng con vẹt nhà hắn ta từ nhỏ đã thích ăn sâu, ngũ cốc cũng ăn, nhưng nếu để kê, lúa mì và sâu cùng một chỗ, nó sẽ chỉ ăn sâu.
Chỉ tiếc là món sâu mà nó thích không hề rẻ, bán theo con, một con đã mấy tệ. Nhưng từ khi Tiểu Hôi bắt đầu tha trang sức vàng về nhà, thậm chí nhặt được tiền cũng tha về, Đái Viễn Giang thà tiết kiệm phần mình cũng phải chiều chuộng con vẹt cưng, món nó thích dù đắt mấy cũng mua cho.
Nhìn con vẹt vui vẻ ăn từng con sâu nhỏ, Đái Viễn Giang đưa tay xoa đầu nó. Con vẹt này là do hắn ta nhặt được, trước đó cánh của nó không biết bị người hay bị con vật nào đó làm bị thương, liệt trên cửa sổ nhà hắn ta không bay nổi.
Hắn ta cũng không có kinh nghiệm gì, vừa hay trong nhà có Bạch Dược Phấn, bèn lấy ra rắc cho nó một ít, cho nó ăn chút đồ, uống chút nước, ai ngờ con vẹt nhỏ này lại ở lại luôn.
Hắn ta một mình bươn chải ở thành phố, làm công việc giao hàng vất vả, lại luôn bị khách hàng gây khó dễ. Gia đình lại không có điều kiện để hắn ta nói nghỉ việc là nghỉ việc được, thời buổi này tìm một công việc không dễ, chịu nhiều ấm ức, con người cũng trở nên có chút u uất.
Trong nhà có thêm một sinh vật nhỏ, thỉnh thoảng Đái Viễn Giang sẽ nói chuyện với nó, coi như là nuôi thú cưng. Kết quả là, sau khi cánh nó lành lại, có một hôm bay từ ngoài về, miệng ngậm một tờ tiền giấy mười tệ.
Lúc đó Đái Viễn Giang đã kinh ngạc vô cùng, rồi dần dần nảy sinh ý đồ, lấy tất cả các mệnh giá tiền giấy ra biểu diễn cho nó xem, huấn luyện nó tha về cho mình.
Con vẹt rất thông minh, cũng không biết có phải trước đây từng được người khác huấn luyện hay không. Nó ngày nào cũng bay ra ngoài, rồi thỉnh thoảng lại tha về một ít tiền, nhưng đa số là mấy tệ, mười tệ, hai mươi tệ, còn năm mươi, một trăm thì rất ít, vì thời buổi này nhiều người không dùng tiền mặt nữa, đừng nói là nhặt, cướp tiền cũng chẳng được.
Sau đó Đái Viễn Giang dạy nó cướp dây chuyền của người ta, cướp trang sức trên người. Nếu không phải điện thoại quá nặng con vẹt không tha nổi, hắn ta còn muốn dạy nó cướp cả điện thoại.
Còn về việc làm vậy có trái đạo đức hay không, Đái Viễn Giang hoàn toàn không quan tâm. Hắn ta đã khổ đến mức chỉ có thể sống trong căn nhà cơi nới trên sân thượng này, ăn mì nấu nước lã, bảo hắn ta phải có đạo đức ư, hắn ta không có giác ngộ cao như vậy, hắn ta chỉ muốn sống một cuộc sống tốt hơn mà thôi.
Con vẹt ăn no xong bay vào tổ của nó ngủ, Đái Viễn Giang cũng tranh thủ lúc chưa đến giờ đi làm muốn ngủ bù một lát. Chỉ là vừa có thêm mấy chục nghìn tệ khiến hắn ta không tài nào ngủ được, bèn lấy điện thoại ra chơi.
Thấy tin tức về vụ vẹt cướp giật được đề xuất trên cùng thành phố, Đái Viễn Giang đầu tiên là hoảng hốt một chút, nhưng khi thấy chỉ có ảnh chụp màn hình thông báo dán trong tiểu khu, hoàn toàn không có hình ảnh quay được con vẹt nhà hắn ta, Đái Viễn Giang lại yên tâm trở lại. Nhưng trong lòng vẫn nghĩ hay là mấy ngày tới cứ để Tiểu Hôi ngoan ngoãn ở nhà, đợi tin tức lắng xuống rồi tính sau.
Ngón tay lướt xuống, hắn ta thấy không ít bình luận của mọi người, có người ghen tị không biết nhà ai nuôi được con vẹt như thế, đúng là phát tài quá.
Nhưng cũng có người nói tiêu thứ tiền cướp giật này sẽ gặp báo ứng.
Đái Viễn Giang cười khẩy một tiếng, tiền thì vẫn là tiền, chẳng lẽ tiền còn biết mình đến từ con đường chính đáng hay bị cướp về à? Còn báo ứng nữa chứ, đúng là ăn không được nho thì nói nho xanh.
Lười xem những lời lẽ ghen tị này, Đái Viễn Giang lướt qua tin tức đó luôn. Trên đời này có bao nhiêu kẻ xấu, nếu thật sự có báo ứng, thì đã sớm chẳng còn ai dám làm điều ác nữa rồi.
———
Tại một vùng quê xa xôi, cha của Đái Viễn Giang cưỡi chiếc xe ba bánh nhỏ ra chợ. Trong làng họ làm gì có ngân hàng, ngân hàng duy nhất nằm trên chợ.
Con trai nói đã gửi tiền, ông không cầm thẻ đi kiểm tra tận mắt thì tự nhiên không yên tâm. Nhìn thấy số tiền trong tài khoản, cha Đái suy nghĩ một lúc rồi rút ra năm trăm tệ, mái nhà đã dột nát lâu rồi, năm trăm tệ có thể mua một ít gạch ngói về sửa lại.
Cha Đái tuổi không lớn, chưa đến năm mươi, thường xuyên ra đồng làm việc nên cơ thể rất khỏe mạnh. Kéo một xe gạch ngói về nhà xong, ông liền mang thang ra leo lên mái nhà. Kết quả là đang sửa được nửa chừng thì giẫm hụt một bước, ngã thẳng từ trên mái nhà xuống.
Hết chương 122.
Chú thích: Bần tiện bất năng di (贫贱不能移): Câu này nằm trong một đoạn trích nổi tiếng của Mạnh Tử, ý chỉ người có chí khí, dù nghèo hèn cũng không thay đổi khí tiết.
