Chương 123: Bùa Đào Hoa
Lúc nhận được điện thoại, Đái Viễn Giang chết lặng cả người. Cha hắn ta sửa mái nhà, chẳng may bị ngã xuống, đập đầu thẳng xuống đất. Mẹ hắn ta vội gọi người trong thôn giúp đưa cha đến bệnh viện, hiện vẫn đang được cấp cứu.
Trong thẻ vẫn còn tiền con trai vừa gửi về, cộng thêm khoản tiết kiệm trước đây cũng được gần mười nghìn tệ, nhưng số tiền này rõ ràng là không đủ. Mẹ của Đái Viễn Giang cũng sợ có chuyện bất trắc, ít nhất cũng phải để con trai về gặp mặt cha lần cuối, vì vậy mới vội vàng gọi điện cho hắn ta.
Đái Viễn Giang hoảng hốt, vội vàng đặt vé về quê, lúc thu dọn đồ đạc, đầu óc hắn ta cứ trống rỗng.
Con vẹt thì chắc chắn không thể mang theo được. Đái Viễn Giang để sẵn thức ăn và nước cho nó, còn mở cả cửa sổ để nó tiện ra vào. Hắn ta dặn nó ngoan ngoãn ở nhà đừng chạy lung tung, cũng chẳng biết nó có hiểu hay không.
Sau khi sắp xếp xong xuôi chuyện nhà cửa, Đái Viễn Giang vừa gọi điện xin nghỉ phép vừa tất tả chạy ra ga tàu.
Lúc hắn ta về đến quê, cha hắn ta đã ra khỏi phòng phẫu thuật, nhưng vẫn đang nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt.
Bác sĩ đang giải thích tình hình cho mẹ hắn ta. Khi ngã xuống không chỉ đập đầu mà còn bị một mảnh ngói vỡ đâm thẳng vào não. Hiện tại chỉ có thể tạm thời duy trì các dấu hiệu sinh tồn, bởi vì bác sĩ có khả năng thực hiện ca phẫu não bộ lớn như thế này vẫn còn đang trên đường tới.
Nếu cứu chữa, chưa chắc đã sống được, mà chi phí lại vô cùng đắt đỏ. Nếu từ bỏ, e rằng chuyện sớm muộn cũng sẽ tới, với tình trạng của người bị thương hiện giờ, có lẽ đến trăng trối cũng chẳng thể nói được.
Bác sĩ phân tích đủ mọi khả năng cho người nhà, bảo bọn họ tự mình suy nghĩ cho kỹ.
Mẹ của Đái Viễn Giang đã khóc đến nhũn cả chân. Sáng nay vẫn còn là người khỏe mạnh, đột nhiên lại thành ra thế này, bảo bà làm sao chấp nhận nổi. Vừa thấy con trai, bà khóc không thành tiếng, ôm chầm lấy con mà chẳng biết phải làm sao.
Đái Viễn Giang chỉ cảm thấy toàn thân tê dại. Sau khi hỏi rõ quá trình cha gặp nạn, bỗng dưng hắn ta nhớ đến những lời bình luận mình từng đọc trước đây, rằng tiêu thứ tiền cướp giật này không sợ bị báo ứng hay sao.
Nhưng hắn ta cũng đã tiêu tiền đó rồi mà, số tiền mặt con vẹt tha về trước đây đều do hắn ta tiêu cả. Sao người gặp chuyện không phải là hắn ta, mà lại là cha hắn ta chứ?
Người trong thôn giúp đưa người đến viện nhìn thấy dáng vẻ đáng thương của hai mẹ con, chỉ biết thở dài nói: “Cứu hay không cứu, mau quyết định đi. Càng kéo dài tình hình sẽ chỉ càng tệ hơn thôi.”
Đái Viễn Giang lau nước mắt, nói: “Cứu! Dù thế nào cũng phải thử. Cùng lắm thì mang nợ, con còn trẻ, chỉ cần cứu được cha về, tiền nợ sau này con sẽ từ từ trả!”
Người dân làng đó vốn định nói cẩn thận mất cả người lẫn của, nhưng vào lúc này mà nói những lời như vậy thì có phần quá nhẫn tâm. Thế nên ông cũng không nói thêm gì nữa, chỉ bảo: “Vậy tôi về thôn trước, xem có thể nhờ chủ nhiệm thôn nghĩ cách giúp hai mẹ con không.”
Mẹ của Đái Viễn Giang cúi đầu cảm ơn, đứng bên ngoài cánh cửa phòng chăm sóc đặc biệt, tấm lưng vốn đã chẳng thẳng thớm của bà lại còng thêm mấy phần.
Một lát sau, y tá cầm các loại hóa đơn đến. Trước đó tình hình khẩn cấp, đưa đến là cấp cứu ngay, bây giờ đương nhiên phải đóng tiền làm thủ tục nhập viện.
Bởi vì đã quyết định cứu nên cần phải phẫu thuật mở hộp sọ. Bệnh viện yêu cầu đóng trước một trăm nghìn. Dù có thẻ bảo hiểm y tế thì chi phí phẫu thuật mở hộp sọ cộng với điều trị cũng không hề thấp. Nếu cứu được người về, chi phí điều trị sau này một trăm nghìn cũng chưa đủ, bệnh viện còn bảo Đái Viễn Giang sớm chuẩn bị xoay tiền.
Nhìn số tiền buổi sáng vừa vào tài khoản, buổi chiều đã bị chuyển đi sạch sành sanh, thậm chí cộng cả số tiền hắn ta dành dụm được trong hai năm qua cũng chỉ vừa đủ một trăm nghìn. Cầm tờ hóa đơn thu phí mỏng manh, Đái Viễn Giang ngơ ngẩn, dựa vào tường không biết đang suy nghĩ điều gì.
———
Niềm vui nỗi buồn của con người không giống nhau. Có người đang dốc cạn gia tài, chạy vạy khắp nơi chỉ để cầu một kỳ tích cho sinh mệnh, lại có người đang hăm hở chuẩn bị cho chuyến dã ngoại mùa xuân.
Chuyến dã ngoại mùa xuân thường niên của trường cấp ba Ngọc Lan đã bắt đầu.
Khối 12 có kỳ thi liên kết vào tháng Tư, thời gian được sắp xếp vào thứ Sáu và thứ Bảy. Để không làm ảnh hưởng đến kỳ thi của khối 12, nhà trường đã ấn định thời gian dã ngoại của khối 10 và 11 vào thứ Sáu. Còn thứ Bảy thì các khối dưới 12 vốn đã được nghỉ học.
Địa điểm dã ngoại lần này là một trang trại thảo nguyên, có một khu đồng cỏ rất rộng, bên trong có nhiều hạng mục giải trí như trượt cỏ, đi dây trên không, cưỡi ngựa, cho lạc đà alpaca ăn… Ngoài ra còn có khu dã ngoại và vườn cây ăn quả để hái cherry.
Lò nướng và vỉ nướng có thể thuê ở thảo nguyên, học sinh cũng có thể tự mang theo nguyên liệu. Chi phí thuê vỉ nướng cả lớp đã bàn bạc xong, sẽ trích từ quỹ lớp. Các hạng mục khác thì không bắt buộc, ai muốn chơi thì tự lập nhóm đi chơi, chi phí tự túc.
Trước đây khi đi dã ngoại hồi cấp hai, phần lớn đều là tham quan các nhà tưởng niệm, bảo tàng, chỉ có thể đi theo giáo viên, chẳng tự do chút nào. Dã ngoại theo hình thức cắm trại như thế này, rất nhiều người vẫn là lần đầu tiên trải nghiệm, thế nên ai nấy đều đã sớm hào hứng chuẩn bị đồ đạc.
Tạ Phán Nhi nằm giữa đống đồ chơi của mình, nhìn Tiểu Thiên Sư đang luyện viết thư pháp, rồi lại liếc sang Tiêu Dã đang tích cực chuẩn bị đồ đạc, thở dài một tiếng: “Tôi cũng lâu lắm rồi chưa được ra ngoài chơi.”
Quý Nam Tinh nghe vậy thì bật cười, đầu cũng không ngẩng lên: “Là ai mà sáng mặt trời lên rồi còn chưa về thế nhỉ?”
Tiêu Dã đang xếp đồ ăn vặt vào balo, ngẩng đầu lên, rồi liếc mắt về phía góc phòng. Tuy chẳng nhìn thấy gì, nhưng hắn biết Quý Náo Náo đang nói chuyện với đàn chị, thế là hắn im lặng thu dọn đồ đạc, không xen vào.
Tạ Phán Nhi lăn lộn trong đống thú nhồi bông, vươn vai một cái: “Chẳng phải là tôi đang giúp tìm tên cướp vàng đó sao? Nhưng tôi thấy con vẹt đó chắc không phải ở khu chúng ta đâu. Cả khu này tôi đã lượn một vòng rồi, thấy không ít thứ không nên thấy, mà vẫn chẳng thấy con vẹt đó đâu cả.”
Quý Nam Tinh dừng bút, quay đầu nhìn cô nàng: “Cô tìm con vẹt đó làm gì?”
Tạ Phán Nhi: “Chẳng phải dạo này thiên hạ thái bình không có chuyện gì sao, nếu tìm được tên cướp thì cũng coi như lập công, làm được việc tốt mà.”
Tiêu Dã đặt chiếc balo đã đóng gói xong lên sofa: “Xong! Đồ nướng tôi đã nhờ người chuẩn bị rồi, chúng ta không cần mang theo đâu, ngày mai sẽ có người giao thẳng đến khu du lịch.”
Nói rồi hắn đi tới ngồi xuống cạnh Quý Nam Tinh: “Sao thế, đàn chị tìm được con vẹt cướp giật đó rồi à?”
Quý Nam Tinh lắc đầu: “Chưa tìm được.”
Tiêu Dã: “Hai hôm nay hình như không có động tĩnh gì nữa, ngay cả trong nhóm chat của khu dân cư cũng im ắng hơn rồi. Chắc nó không thể cứ chĩa mũi nhọn vào một khu được, có khi nào đổi mục tiêu rồi không?”
Quý Nam Tinh lắc đầu: “Không biết nữa, chỉ mong gã đó kịp thời dừng tay lại thôi.”
Tiêu Dã: “Nếu không thì cái giá phải trả sẽ rất đắt à?”
Quý Nam Tinh liếc hắn một cái: “Nếu không thì sớm muộn gì cũng bị bắt. Gây ra động tĩnh càng lớn, người chú ý càng nhiều, chỉ cần cảnh sát ra tay, sống ở thành phố thì làm gì có ai mà không tìm ra được.”
Tiêu Dã ngồi cạnh Quý Nam Tinh mà cười. Bạn nhỏ cùng bàn nhà hắn thật đáng yêu, mỗi lần hắn bàn chuyện huyền học với cậu thì cậu lại lôi khoa học ra nói: “Tôi còn tưởng cậu sẽ nói người đó chắc chắn sẽ bị báo ứng chứ.”
Quý Nam Tinh lại chấm mực, cầm bút viết tiếp. Báo ứng chắc chắn sẽ có, đôi khi chỉ một câu nói, một việc nhỏ không để tâm cũng có thể là nghiệp quả quay lại cho một sự việc nào đó trong tương lai. Nhưng có những người kiếp này phúc dày, dù làm hết chuyện xấu xa vẫn có thể giàu sang cả đời.
Đó không phải là không báo ứng, mà chỉ ứng với câu nói, thời điểm chưa đến mà thôi. Còn thời điểm này khi nào đến, có thể là một ngày nào đó trong kiếp này, cũng có thể là kiếp sau, tóm lại là, cái gì phải đến thì không thể trốn được.
———
Để tiện cho việc quản lý học sinh, dù là đi dã ngoại cũng không được mặc thường phục, tất cả đều phải mặc đồng phục.
Nhưng hiếm hoi lắm mới được ra ngoài chơi mà không phải lên lớp, lại còn được mang điện thoại chụp ảnh, ai mà muốn mặc bộ đồng phục xấu xí cơ chứ. Thế là đứa nào đứa nấy đều có những toan tính nho nhỏ. Áo thì không đổi được, đành phải mặc áo thun đồng phục, nhưng quần thì có thể thay đổi một chút. Vài bạn nữ còn cố tình đổi thành chân váy, phối với áo thun đồng phục, lập tức trở thành một khung cảnh thanh xuân tươi đẹp.
Tưởng Đường Đường chán ghét kéo kéo chiếc quần jean gần giống màu đồng phục mà cô đã cố tình thay, nhìn Viên Nhất Manh phía sau rồi nhăn mặt nói với Lâm Nghệ: “Biết thế tôi cũng thay váy rồi, mặc váy chụp ảnh đẹp biết bao nhiêu.”
Lâm Nghệ xoa xoa má cô: “Xinh đẹp thì mặc đồng phục cũng vẫn đẹp. Cậu nhìn Top 1 Server mà xem.”
Tưởng Đường Đường thở dài: “Người sao so được với thần tiên chứ. Các cậu có mang gì ngon không? Tôi mang thịt bò khô dì tôi gửi cho, siêu siêu ngon luôn! Lát nữa chia cho các cậu ăn thử.”
Trần Thập Nhất vác cái balo chẳng phồng lên là bao đến gần Quý Nam Tinh: “Các cậu có mang nhiều đồ ăn vặt không?”
Quý Nam Tinh đưa mắt ra hiệu về phía chiếc ba lô to đùng bên cạnh.
Trần Thập Nhất wow một tiếng: “Nhiều thế á, vậy hôm nay tôi ăn ké đồ ăn vặt của các cậu nhé.”
Quý Nam Tinh nhìn cái balo của cậu ta, có chút kỳ lạ: “Cậu không mua à?”
Một người mà đến cả lễ khai giảng hay học quân sự gì cũng mang theo một đống đồ ăn vặt, đi dã ngoại lại không mang, thế thì quả là có chút kỳ lạ rồi.
Trần Thập Nhất mở balo ra, để lộ mấy túi bánh mì bên trong: “Tôi thắt lưng buộc bụng mua một ít đồ lót dạ thôi.”
Trương Nguyên đi ngang qua liếc cậu ta một cái: “Sao thế, bố mẹ cậu hoàn toàn thất vọng về thành tích của cậu rồi, quyết định cắt khẩu phần ăn để cậu tự lực cánh sinh à?”
Trần Thập Nhất lườm cậu ta một cái, rồi quay sang Quý Nam Tinh nói: “Tôi mua một cái bảng vẽ điện tử! Tôi lén lút tiết kiệm tiền mua đấy. Vốn còn thiếu mấy trăm, nhưng vừa hay gần đây hãng đó đang có sự kiện kỷ niệm, ưu đãi lớn, lại gặp dịp đi dã ngoại được nhà cho mấy trăm, thế là tôi cắn răng mua luôn.”
Quý Nam Tinh cười nói: “Đầu tư lớn thế, vậy cậu phải cố gắng kiên trì đấy. Bất kể là sau này làm gì, có thêm một kỹ năng cũng không thiệt đâu.”
Trần Thập Nhất gật đầu lia lịa: “Tôi thử trước đã.”
Mỗi người bạn xung quanh cậu ta đều có thứ mà mình kiên trì theo đuổi. Quý Nam Tinh kiên trì làm thiên sư, Trương Nguyên muốn làm pháp y, ngay cả Tiêu Dã cũng đã nghĩ xong chuyện khởi nghiệp làm ông chủ. Tuy cậu ta vẫn chưa tìm ra việc mình muốn làm trong tương lai, nhưng ít nhất bây giờ cậu ta có thể thử làm việc mình có hứng thú.
Thời buổi này mỗi lớp không có nhiều học sinh, chỉ khoảng ba mươi người, nên cứ khoảng hai lớp đi chung một xe, nếu không đủ chỗ thì đứng.
Lớp 10/7 của họ vừa hay đi chung xe với lớp 1/5 bên cạnh. Vừa lên xe, Tưởng Đường Đường đã chiếm ngay một chỗ gần cửa sổ ở hàng ghế đầu, rồi vẫy tay với Quý Nam Tinh: “Top 1 Server, bên này bên này!”
Ngồi hàng đầu gần cửa sổ có thể giảm say xe, đây chính là đối tượng bảo vệ cấp một của lớp họ, phải chăm sóc đặc biệt!
Tiêu Dã đi tới: “Cậu ân cần thế làm gì?”
Có hắn ở đây, bạn nhỏ cùng bàn nhà hắn muốn ngồi đâu thì ngồi đó, dù gì hắn cũng là ác bá được chính Quý Nam Tinh đóng dấu chứng nhận mà, không bá đạo một chút thì thật có lỗi với cái danh hiệu này.
Tưởng Đường Đường: “Chỉ cho phép cậu ân cần mà không cho phép tôi ân cần à, cậu đúng là cảnh sát Thái Bình Dương.”
Ân cần với nam thần nhà mình một chút thì có sao đâu, cô vui là được!
Quý Nam Tinh cũng không kén chọn chỗ ngồi, cậu nhận ý tốt của Tưởng Đường Đường rồi ngồi vào vị trí cạnh cửa sổ. Tiêu Dã quẳng cái balo lên chiếc ghế bên cạnh, sau đó đẩy Tưởng Đường Đường ra rồi ngồi xuống: “Qua một bên, đừng chắn đường.”
Tưởng Đường Đường hừ một tiếng, chưa kịp đưa tay ra tóm Tiêu Dã thì Lâm Nghệ đã ôm lấy eo Tưởng Đường Đường kéo cô ra: “Chúng ta ngồi phía sau đi, trên xe không gian nhỏ, đừng quậy.”
Tưởng Đường Đường ngoan ngoãn không gây sự với Tiêu Dã nữa, cô hừ một tiếng, lườm hắn một cái, rồi định cùng Lâm Nghệ ngồi xuống hàng ghế sau Quý Nam Tinh, nhưng tự dưng bị ai đó đá cho một cái: “Tránh ra, đừng cản đường.”
Tưởng Đường Đường quay đầu lại thì bắt gặp một tên đang dùng lỗ mũi để nhìn người. Vẻ ngoài không thể nói là xấu, chỉ có thể nói là tầm thường, tóc tai hình như còn được chải chuốt tỉ mỉ, có dấu vết của gel định hình. Một tay đeo balo một bên vai, một tay đút túi quần, trên cổ đeo mấy lớp dây chuyền, đầu hơi ngẩng lên, vẻ mặt vênh váo như ta đây là nhất.
Trông chẳng khác nào một gã trai lưu manh dầu mỡ. Cái phong cách dầu mỡ này, phim thần tượng hai mươi năm trước cũng chẳng dám quay thế đâu, sợ khán giả chết ngấy mất.
Tưởng Đường Đường lập tức nhíu mày ghê tởm, vẻ mặt như đang nhìn thứ rác rưởi bẩn thỉu nào đó vậy. Cũng phải thôi, ngày nào cũng ngắm Quý Nam Tinh, gu thẩm mỹ của cô nàng cũng đã được nâng lên một tầm cao mới, cho dù là một Tiêu Dã hay cà khịa, thì đó cũng là một anh chàng đẹp trai sáng sủa. Giờ lại nhìn thấy một gã bóng nhẫy dầu mỡ ra vẻ thế này, bỗng dưng cô thấy khó chịu trong người.
Cô quay đầu đi không muốn nhìn thêm lần thứ hai. Cú đá đó cũng không nặng lắm, lại bị cái kiểu dầu mỡ này làm cho phát ngấy, cô cũng lười tính toán thêm. Cô sợ nhìn tên này thêm một giây nữa, đến cả vẻ đẹp của Quý Nam Tinh cũng không rửa sạch được mắt cô.
Kết quả là cô và Lâm Nghệ cùng ngồi xuống hàng ghế sau Quý Nam Tinh, gã trai bóng nhẫy đứng sau cô ban nãy bỗng hét lên một tiếng rồi ngã phịch xuống chiếc ghế bên cạnh.
Tưởng Đường Đường ngẩng đầu lên thì thấy người đó đang ôm bắp chân, nhe răng trợn mắt nhìn Tiêu Dã đầy ác ý.
Tiêu Dã ngồi trên ghế, lạnh lùng nhìn cậu ta: “Nhìn cái gì mà nhìn, một là ngồi yên hai là cút. Đứng cạnh tôi, chắn đường rồi đấy.”
Các bạn học phía sau liên tục lên xe, lúc này đã ùn tắc ở giữa một lúc lâu. Phùng Tử Vũ biết Tiêu Dã, tuy không cùng lớp nhưng đại danh của Tiêu Dã đừng nói khối 10, ngay cả khối 11, 12 cũng từng nghe qua.
Nếu thật sự đánh nhau, cậu ta chắc chắn không phải là đối thủ của Tiêu Dã. Cộng thêm phía sau liên tục có người la lối giục đi nhanh lên, Phùng Tử Vũ nghiến răng, lườm Tiêu Dã một cái thật sắc rồi bỏ đi. Mối thù cú ngáng chân này, cậu ta nhất định sẽ tìm cơ hội báo lại!
Tưởng Đường Đường vịn vào lưng ghế, giơ ngón tay cái với Tiêu Dã: “Không hổ là anh Dã của chúng ta, lợi hại.”
Tiêu Dã gạt tay cô ra: “Cậu cũng chỉ giỏi bắt nạt người nhà thôi, bị người ta đá một cái cũng không biết đá lại.”
Tưởng Đường Đường không phục: “Ai nói tôi bắt nạt người nhà chứ? Khó khăn lắm mới mong được đi dã ngoại, không phải là tôi không muốn gây chuyện làm hỏng bầu không khí hào hứng của mọi người sao.”
Lâm Nghệ ở bên cạnh vỗ vỗ vai cô: “Được rồi, đừng giận nữa, ăn chút trái cây đi, tôi có mang một hộp trái cây cắt sẵn này.”
Các bạn học lần lượt lên xe, người trên xe ngày càng đông, càng lúc càng ồn ào. Quý Nam Tinh nói: “Cậu bị người ta ghi thù rồi đấy.”
Tiêu Dã chẳng hề bận tâm, đang tìm ô mai cho Quý Nam Tinh: “Ghi thù thì ghi thù, tôi còn sợ cậu ta chắc.”
Quý Nam Tinh: “Vậy cậu phải cẩn thận đấy, gã này…”
Tiêu Dã nghi hoặc hửm một tiếng: “Cẩn thận? Gã này còn có bản lĩnh đặc biệt gì à?”
Quý Nam Tinh nói: “Không có bản lĩnh đặc biệt gì, chỉ là, hình như có nuôi thứ gì đó.”
Tiêu Dã nhíu mày, nhìn về phía sau. Lúc này có một cô bạn xinh đẹp kéo người đang ngồi cạnh cái tên ban nãy ra, muốn ngồi vào chỗ đó, còn tên kia thì quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, vẻ mặt mất kiên nhẫn, nhưng trong ánh mắt rõ ràng là vẻ đắc ý không thể che giấu được.
Tiêu Dã thu hồi ánh mắt: “Cậu ta nuôi gì? Tiểu quỷ à?”
Quý Nam Tinh lắc đầu: “Một mùi hôi của hồ ly.”
Tiêu Dã ngạc nhiên a lên một tiếng, ghé sát vào người Quý Nam Tinh, nói nhỏ: “Gã này nuôi hồ yêu à, hay là bị hồ ly tinh nào nhập thế? Tôi biết cậu ta là ai rồi, chính là cái tên họ Phùng lớp 5. Có hai đứa con gái vì cậu ta mà tranh giành ghen tuông đến mức phải mời phụ huynh. Nếu cậu ta nuôi hồ ly tinh thì chuyện này cũng hợp lý.”
Dù sao thì cái tên họ Phùng đó nhan sắc không có, gia thế không có, đầu óc cũng chẳng được bao nhiêu, thành tích làng nhàng, cả người không có một điểm nào nổi bật. Vậy mà lại khiến hai cô gái vì cậu ta mà tranh giành ghen tuông.
Con gái bây giờ mắt nhìn người cao lắm, thông tin phát triển, ăn nhiều của ngon vật lạ, đâu phải chàng trai nào cũng lọt vào mắt xanh được. Không phải hắn tự luyến, khai giảng lâu như vậy rồi cũng chẳng có cô gái nào đến tỏ tình với hắn, dĩ nhiên hắn cũng chẳng cần. Nhưng vì cái gã Phùng Tử Vũ kia mà tranh giành đến mức đó thì Tiêu Dã không thể hiểu nổi.
Nhưng nếu gã này nuôi thứ gì đó thì lại dễ hiểu hơn rồi.
Tiêu Dã khoanh tay trước ngực, hừ lạnh: “Tôi muốn xem tên đó định gây phiền phức cho mình thế nào.”
Nói rồi hắn đưa tay ôm lấy cánh tay Quý Nam Tinh, dúi người dựa vào cậu: “Náo Náo, cậu phải bảo vệ tôi đấy nhé.”
Quý Nam Tinh bị hắn ôm chặt cứng không cử động được, buồn cười nói: “Ác bá lớp 7 mà còn cần tôi bảo vệ sao?”
Tiêu Dã như muốn dính chặt vào người Quý Nam Tinh, ra vẻ mỏng manh yếu đuối: “Cần lắm chứ, không có cậu tôi không được đâu.”
Trương Nguyên lên xe liền thấy ngay cảnh tượng gai mắt này, lập tức khó chịu mà đi ra chỗ khác. Người anh em lụy tình này đúng là hết thuốc chữa mà.
———-
Chuyến xe kéo dài hai tiếng đồng hồ, có người ngủ một giấc, có người nói chuyện suốt quãng đường. Khi đến trang trại thảo nguyên, tất cả mọi người như đàn vịt vừa được thả rông, tung tăng chạy nhảy.
Mỗi lớp ngoài giáo viên chủ nhiệm còn có một giáo viên bộ môn phụ đi cùng, nếu không, chỉ một mình giáo viên chủ nhiệm thì đúng là chưa chắc gì đã quản nổi cả lớp.
Giáo viên đi theo lớp 7 là thầy giáo thể dục. Một tiếng còi của thầy đã gọi tất cả mọi người tập hợp lại.
Trang trại thảo nguyên là một công viên đồng cỏ, phải mua vé vào cổng. Từ lúc còn ở lớp, giáo viên đã phổ biến quy định, sau khi vào trong, cả lớp sẽ hoạt động bán tự do, trước tiên chọn chỗ cắm trại, thuê bếp lò và than, sau đó mới hoạt động tự do.
Lớp họ vào sớm nên chọn được một khu đất trống có phong cảnh đẹp nhất. Lâm Nghệ và Tiêu Tiêu trải tấm thảm dã ngoại ra, Tưởng Đường Đường thấy vậy thì vội vàng chạy tới kéo tấm thảm về phía nhóm Quý Nam Tinh.
Lâm Nghệ ngăn cô lại: “Đừng mà.”
Tưởng Đường Đường kỳ quái nhìn cô: “Sao thế?”
Lâm Nghệ nói: “Trong lớp đã có người đồn thổi những lời không hay rồi, nào là trà xanh, nào là nữ hán tử các kiểu. Chúng ta cứ tự chơi với nhau đi, gọi Nhất Manh qua đây nữa, bốn chúng ta chơi cùng nhau cũng tốt mà.”
Tưởng Đường Đường hừ một tiếng: “Kệ người khác nói gì. Chẳng lẽ chỉ vì người khác có ác ý, chúng ta phải vì sự ác ý đó mà không kết bạn nữa sao? Có phải là trà xanh hay nữ hán tử hay không, người khác không biết, chẳng lẽ chúng ta lại không biết? Cứ không thẹn với lòng là được!”
Bên này Trần Thập Nhất đã trải xong tấm thảm, thấy các cô đứng giữa đường liền gọi: “Các cậu làm gì thế, mau qua đây!”
Tưởng Đường Đường kéo Lâm Nghệ đi qua, còn quay sang nói với Tiêu Tiêu đang sắp xếp lò nướng: “Tiêu Tiêu! Cậu xong việc thì qua đây nhé!”
Tiêu Tiêu giơ tay làm dấu OK với các cô.
Một lát sau, lớp 5 cũng đến. Rõ ràng là cái tên Phùng Tử Vũ kia cố tình trải thảm dã ngoại ở nơi không xa chỗ họ. Cậu ta vừa đến, cô bạn tên Chu Na trong lớp cậu ta đã mang theo một đống đồ ăn thức uống tới. Bên cạnh còn có một cô bạn tên Hứa Nhan đang do dự nhìn về phía này, muốn qua nhưng lại e ngại Chu Na nên không dám.
Tưởng Đường Đường không nhịn được mà đảo mắt một cái, nói với Lâm Nghệ: “Đó, cô ấy là Hứa Nhan đấy. Lần trước tôi chẳng phải kể với các cậu là tôi có một người hàng xóm, đi làm thêm gặm bánh màn thầu cũng phải mua cho bạn trai đôi giày hơn ba nghìn tệ sao, chính là cô ấy đó.”
Lâm Nghệ nhìn cô gái khác đang ra sức lấy lòng cậu ta, nhíu mày nói: “Vậy cô bạn này là ai nữa?”
Tưởng Đường Đường: “Chu Na, hoa khôi lớp bọn họ, dân nghệ thuật, học múa đấy. Thật không biết cái tên Phùng Tử Vũ kia có gì tốt nữa. Cậu xem, trông còn không đẹp trai bằng Trần Thập Nhất, bọn họ thích cậu ta ở điểm nào chứ?”
Trần Thập Nhất đang ngồi trên đất ăn khoai tây chiên ngẩng đầu lên, chỉ vào Tưởng Đường Đường nói: “Trước hết, tôi không có chọc giận ai trong các cậu nhé!”
Cái gì mà còn không đẹp trai bằng cậu ta, cậu ta là thước đo nhan sắc tối thiểu của đàn ông hay sao?
Tưởng Đường Đường vớ một túi thịt khô ném cho cậu ta: “Ăn đồ ăn vặt của cậu đi.”
Thức ăn mà Tiêu Dã đặt trước đã có người giao đến. Hai thùng giữ nhiệt siêu lớn, một thùng đựng thịt, một thùng đựng rau củ, tất cả đều đã được rửa sạch và xiên sẵn, còn có một đống hoa quả và nước giải khát.
Trương Nguyên liếc nhìn những thứ hắn chuẩn bị: “Có phải hơi nhiều quá không?”
Tiêu Dã: “Nhiều người thế này cơ mà, ăn không hết thì lát nữa cho mỗi người vài xiên, thế nào cũng hết sạch.”
Trương Nguyên: “Ý tôi là nhiều quá nướng mệt.”
Cậu ta nhìn quanh một vòng, rồi gọi về phía xa: “Trịnh Hằng, Quách Xán! Mau qua đây, có đồ ngon này!”
Mấy người ở phía xa nghe thấy có đồ ngon liền vội vàng chạy tới, nhìn thấy cả thùng nguyên liệu thì liên tục trầm trồ.
Trương Nguyên cười tủm tỉm. Nhân lực nướng xiên que có rồi.
Phùng Tử Vũ nhìn động tĩnh bên này, trực tiếp đảo mắt một cái. Khoe khoang như vậy, sợ người khác không biết nhà cậu ta có tiền hay sao.
Có tiền thì sao chứ, đối với một số người, muốn có được tiền tài thì dễ như trở bàn tay. Ánh mắt cậu ta nhìn Tiêu Dã như đang nhìn một kẻ phàm phu tục tử vô tri.
Tiền tài gia thế, vẻ ngoài xuất chúng thì có gì ghê gớm, có bản lĩnh thực sự mới là nhân vật chính!
Không biết Phùng Tử Vũ đang âm thầm ghen ăn tức ở bên kia, Tiêu Dã đã rửa một hộp cherry đưa đến trước mặt Quý Nam Tinh: “Tôi vừa thử một quả rồi, ngọt lắm, không chua chút nào. Nhớ nhổ vỏ nhé, vỏ cắn vào hơi chua. Hay là để tôi bóc vỏ cho cậu nhé.”
Nói xong, thấy Quý Nam Tinh hơi nhíu mày, vẻ mặt có chút không vui, Tiêu Dã liền đặt đĩa trái cây xuống: “Sao thế? Ai chọc cậu không vui à?”
Quý Nam Tinh nhíu mày nói: “Chúng ta đang ở cuối chiều gió.”
Từng luồng mùi hôi của hồ ly bay tới, đối với người có ngũ giác đặc biệt nhạy bén như cậu thì quả là một sự tra tấn.
Tiêu Dã nhìn thấy Phùng Tử Vũ ở bên kia, lập tức hiểu ý của bạn nhỏ cùng bàn nhà mình: “Còn dám lại gần đây, xem ra cái danh ác bá của tôi có thể phát triển sang các lớp khác rồi đây.”
Thấy Tiêu Dã định qua đánh người, Quý Nam Tinh vội kéo hắn lại: “Cậu đánh người không có lý do thì chẳng khác nào gây sự. Nhóm bếp lò đi, nhóm lửa lên rồi tôi đốt ít giấy bùa xua đi là được.”
Tiêu Dã lập tức đi nhóm lò. Quý Nam Tinh lót một đống giấy bùa dưới đáy lò, đợi Tiêu Dã phủ than lên trên, cậu bèn tiện tay bấm một pháp quyết, cả cái lò lửa lập tức bùng cháy.
Quách Xán đang sắp xếp nguyên liệu bên cạnh thấy vậy lại wow một tiếng: “Đúng là cao thủ nhóm than, một phát đã cháy đượm thế này.”
Giấy bùa lót dưới than cháy lên, một luồng sức mạnh vô hình theo đó lan tỏa, mùi hôi khó ngửi kia của hồ ly lập tức tan biến sạch sẽ.
Chu Na đang cầm đồ ăn lấy lòng Phùng Tử Vũ bên cạnh bỗng chốc ngẩn người, sau đó ánh mắt dần dần tỉnh táo lại. Đầu tiên là cô nàng nhìn hộp thức ăn tự tay mình làm, sau đó lại nhìn Phùng Tử Vũ vẻ ngoài thì tỏ ra thiếu kiên nhẫn, nhưng thực chất đang rất hưởng thụ, cô đã buồn nôn đến mức suýt chút nữa thì nôn cả cơm tối hôm qua ra ngoài.
Chu Na đậy hộp thức ăn lại, tiện tay ném cho một bạn nam bên cạnh mà cô còn chẳng nhìn rõ là ai, rồi chạy về phía nhóm bạn thân của mình, còn hoảng sợ nắm lấy tay bạn thân nói: “Hình như tôi bị trúng tà rồi, làm sao bây giờ, tôi thật sự bị trúng tà rồi!”
Vừa nghĩ đến việc mình vậy mà lại đi lấy lòng Phùng Tử Vũ, còn vì cậu ta mà tranh giành ghen tuông, Chu Na chỉ cảm thấy cả người mình không ổn chút nào!
Hết chương 123.
