Chương 141: Con Ma Trong Cơ Thể

Chương 141: Con Ma Trong Cơ Thể

 

Tuy Tạ Phán Nhi là hồn ma, nhưng chuyện cô nàng sợ ma cũng là thật. Mấy con ma cô nàng gặp toàn là theo Quý Nam Tinh về, mà những hồn ma được cậu đưa về thì cơ bản đều tay chân đầy đủ, dung mạo bình thường, không có con nào trông đặc biệt đáng sợ cả.

 

Dù không nhìn rõ con ma bên ngoài trông như thế nào, nhưng việc nó đột ngột xuất hiện sau lưng vẫn khiến Tạ Phán Nhi sợ hết hồn.

 

Cô nàng trốn trong nhà, vểnh tai lên nghe ngóng một lúc lâu. Nghĩ đến việc trong nhà đã được tiểu thiên sư dán bùa, ma quỷ bình thường không vào được, cô nàng mới lấy hết can đảm lên tiếng: “Này, anh có còn ở đó không?”

 

Lê Hồng Khiêm đang tiu nghỉu ngồi xổm ngoài cửa liền vội vàng đứng bật dậy: “Còn! Tôi không phải người xấu, à không, tôi không phải ma xấu. Chuyện là, tôi chỉ muốn hỏi chủ nhà này có phải là thiên sư hay không, nếu phải thì tôi có chuyện muốn nhờ cậu ấy giúp.”

 

Tạ Phán Nhi không dám tùy tiện đi ra. Lỡ như đối phương chỉ lừa cô ra ngoài rồi ăn thịt thì sao? Tiểu thiên sư lại không có ở đây, nếu có chuyện thật thì cậu cũng không đến cứu cô kịp, thế thì cô tiêu đời mất.

 

Vì vậy, Tạ Phán Nhi vẫn nấp trong nhà, cảnh  giác hỏi: “Sao anh biết chủ nhà này là thiên sư? Anh theo dõi chúng tôi bao lâu rồi?”

 

Lê Hồng Khiêm vội giải thích: “Tôi không có theo dõi, chỉ là hôm đó tôi đang lượn lờ ở ngã tư thì thấy cô đi theo một cậu trai. Cậu ấy còn nói chuyện với cô nữa, nhưng bên cạnh cậu ấy lại có một người dương khí rất nặng, nên tôi không dám lại gần.”

 

Hắn ta đã lang thang bên ngoài rất lâu, mãi mới gặp được một đồng loại trông có vẻ không có sức tấn công. Hình như hồn ma này còn giao tiếp được với người sống, hắn ta muốn thoát khỏi tình cảnh khó khăn này thì chỉ đành tìm đến tận nhà nhờ người giúp đỡ.

 

Kết quả không ngờ là hắn ta lại chẳng thể vào được cửa.

 

Ban ngày hắn ta phải tìm chỗ trốn, chỉ dám ra ngoài vào ban đêm. Nhưng chủ nhà này cứ đi suốt, mà ma nữ sống ở đây cũng chẳng thấy tăm hơi đâu cả. Hôm nay hắn ta đã định bụng sẽ trốn trong hành lang cả ngày, ngồi chờ đến tận bây giờ mới gặp được cô nàng.

 

Tạ Phán Nhi nghe vậy thì ồ một tiếng, rồi hỏi tiếp: “Vậy anh tìm thiên sư làm gì? Anh có oan khuất gì hay chết không nhắm mắt à?”

 

Lê Hồng Khiêm thở dài thườn thượt: “Nếu tôi chết thật thì cũng đành chịu, nhưng khổ nỗi là tôi có chết đâu cơ chứ.”

 

Tạ Phán Nhi đột ngột thò đầu ra khỏi cửa, một cái đầu kẹt trên tấm cửa nhìn Lê Hồng Khiêm: “Anh chưa chết? Anh là sinh hồn à? Nhưng khí tức không đúng lắm.”

 

Sau khi ló đầu ra, Tạ Phán Nhi mới nhìn rõ dung mạo của con ma bên ngoài, trông cũng khá đẹp trai, nhưng vừa nhìn đã biết là kiểu công tử nhà giàu ăn chơi, mày mắt phảng phất nét phong lưu, đích thị là loại người rất biết chơi và chơi rất bạo.

 

Nhìn một cái, Tạ Phán Nhi lại rụt đầu vào một chút, vì con ma này trông có vẻ rất khéo mồm khéo miệng, giỏi lừa gạt. Lúc cô nàng chết mới mười tám tuổi, chưa từng trải sự đời, sau khi chết cũng chẳng gặp được bao nhiêu ma quỷ, nên không có tiểu thiên sư bên cạnh, cô nàng thà làm kẻ nhát gan chứ không muốn bị lừa.

 

Thấy cô nàng lại trốn vào trong, Lê Hồng Khiêm vội nói: “Thật mà, tôi không nói dối đâu! Tôi thật sự vẫn còn sống. Cậu trai kia có phải là đại sư bắt ma không? Nếu không phải thì cậu ấy có quen biết đại sư nào lợi hại không? Tôi có tiền, rất nhiều tiền, cô giúp tôi được không?”

 

Tạ Phán Nhi đáp: “Vậy anh đợi ở ngoài nhé, tôi liên lạc với tiểu thiên sư xem sao. Nếu anh dám lừa người, tiểu thiên sư nhà tôi lợi hại vô địch đấy, liếc mắt một cái là nhìn thấu anh ngay!”

 

Lê Hồng Khiêm cam đoan: “Tôi tuyệt đối không lừa cô! Tôi thề!”

 

Tạ Phán Nhi rụt vào nhà, liếc nhìn đồng hồ, sắp bảy giờ rồi, không biết Quý Nam Tinh đã dậy chưa. Từ khi được nghỉ hè, ngay cả thời gian làm công khóa buổi sáng trước mặt Tổ sư gia cậu cũng dời lại, phải ngủ cho đã mắt mới dậy.

 

Nhưng nếu con ma bên ngoài là sinh hồn, chậm trễ một chút có thể sẽ ảnh hưởng đến việc hoàn hồn của hắn ta. Tạ Phán Nhi vẫn mở máy tính bảng lên gửi tin nhắn cho Quý Nam Tinh, bụng bảo dạ, nếu năm phút sau cậu không trả lời, cô nàng sẽ gọi video cho Tiêu Dã.

 

Quý Nam Tinh đã tỉnh rồi, cậu tỉnh từ lúc nửa đêm Tiêu Dã lén mở cửa vào phòng.

 

Tiêu Dã biết chất lượng giấc ngủ của Quý Nam Tinh rất tốt, có những đêm hắn đi vệ sinh lạch cạch cũng không làm cậu tỉnh giấc. Vì vậy, sau khi trằn trọc mãi không ngủ được, nghĩ rằng chắc Quý Nam Tinh đã ngủ say rồi, hắn mới lẻn vào phòng.

 

Nào ngờ hắn còn chưa kịp trèo lên giường, Quý Nam Tinh đã ngồi bật dậy nhìn hắn: “Đi ăn trộm à?”

 

Dáng vẻ lén lút của Tiêu Dã lập tức cứng đờ. Thôi thì người ta cũng tỉnh rồi, không cần phải rón rén nữa, thế là hắn thản nhiên leo lên giường, ôm người vào lòng, vô cùng khoan khoái mà cảm thán: “Ngủ chung vẫn thoải mái hơn. Lúc nãy tôi cứ ngủ không được, thôi, ngủ đi, ngủ ngon.”

 

Quý Nam Tinh đẩy đẩy Tiêu Dã: “Đã bảo là ngủ ở phòng khách rồi mà.”

 

Tiêu Dã đè tay cậu lại: “Môi trường lạ, cậu cho tôi thích nghi hai hôm đi mà. Ngoan, ngủ đi, buồn ngủ quá.”

 

Nói xong, hắn nghiêng đầu, không biết là ngủ thật hay cố tình giả vờ nữa.

 

Quý Nam Tinh hết cách với hắn, nhéo nhéo lớp da thịt trên mặt hắn, rồi bị Tiêu Dã tóm lấy tay nhét vào lòng mình, còn lẩm bẩm một câu đừng quậy.

 

Đến khi Quý Nam Tinh cam chịu không động đậy nữa, Tiêu Dã mới lặng lẽ cong cong khóe môi cười.

 

Quý Nam Tinh cứ như bị một con rắn quấn chặt, tuy ấm áp dễ chịu thật, nhưng không thể cựa quậy cũng rất mệt. Lại còn bảo cậu đừng quậy, rõ ràng cậu đang ngủ ngon lành, rốt cuộc là ai đang quậy đây.

 

Cả một đêm ngủ chập chờn, vừa nghe tiếng rung tin nhắn WeChat trên điện thoại là Quý Nam Tinh mở mắt ra ngay.

 

Khó khăn rút tay ra khỏi vòng tay của Tiêu Dã, Quý Nam Tinh với lấy điện thoại mở ra xem, là tin nhắn của Tạ Phán Nhi. Cậu bèn gửi cho cô nàng một địa chỉ, bảo họ tự tìm đường đến.

 

Đợi Quý Nam Tinh ăn sáng xong, Lê Hồng Khiêm và Tạ Phán Nhi mới vất vả tìm được đến nơi. Vừa bay vào cửa, Tạ Phán Nhi đã không nhịn được mà phàn nàn: “Biết thế tôi về cùng cậu luôn cho rồi, lòng vòng một hồi cuối cùng vẫn phải đến đây. Woa, tiểu thiên sư, nhà bên này của cậu to ghê, view ở đây cũng đỉnh quá, buổi tối chắc ngắm được toàn cảnh thành phố luôn nhỉ!”

 

Tạ Phán Nhi vừa bay về phía cửa sổ vừa ríu rít.

 

Quý Nam Tinh không để ý đến cô nàng, mà nhìn thẳng vào con ma đi cùng cô nàng: “Anh tìm tôi?”

 

Tiêu Dã đang thong thả ăn sáng ở phía đối diện bàn ăn thấy vậy liền bật máy quay lên: “Có ma à? Ai đây?”

 

Lê Hồng Khiêm ngồi cách Quý Nam Tinh không xa, nói: “Chào cậu, tôi họ Lê, tên Lê Hồng Khiêm. Cậu có biết công ty điện ảnh Lê Minh không, đó là của nhà tôi. Hiện tại tôi đang gặp chút rắc rối, không biết cậu có thể giúp tôi không.”

 

Tiêu Dã nói: “Anh cứ nói xem anh gặp rắc rối gì đã.”

 

Tạ Phán Nhi bay tới, ngồi cạnh Quý Nam Tinh, cũng chuẩn bị nghe xem gã này rốt cuộc gặp phải chuyện gì.

 

Lê Hồng Khiêm đáp: “Tôi chưa chết, cơ thể của tôi bị người khác chiếm đoạt rồi.”

 

Tiêu Dã hơi kinh ngạc: “Ý anh là anh bị đoạt xá ấy hả?”

 

Lê Hồng Khiêm gật đầu: “Đúng vậy, con ma đó đã chiếm lấy cơ thể của tôi, cô ta dùng thân phận của tôi để sống ở dương gian. Tôi không đuổi cô ta đi được. Có phải các cậu là người bắt ma không? Các cậu có thể giúp tôi được không, tôi không muốn chết.”

 

Tạ Phán Nhi nhỏ giọng hỏi Quý Nam Tinh: “Giống cô gái bị ma nhập lần trước à?”

 

Quý Nam Tinh lắc đầu: “Không giống. Ma nhập là một thân hai hồn, còn anh ta là bị thay thế hoàn toàn.”

 

Tạ Phán Nhi hỏi: “Vậy thì sẽ thế nào? Anh ta sẽ chết hả?”

 

Quý Nam Tinh: “Vậy phải xem chiếm đoạt theo cách nào. Cưỡng ép chiếm đoạt thì thân hồn bất hợp, âm dương mất cân bằng, sẽ chết rất nhanh, giống như bị ma nhập vậy. Người bị ma nhập sống không được bao lâu, nhưng nếu cơ thể được tự nguyện nhường ra, hơn nữa thân hồn lại tương hợp, thế thì lại là chuyện khác.”

 

Tạ Phán Nhi không nhịn được nói: “Ai lại đi nhường cơ thể của mình ra chứ.” Thật là ngốc hết sức.

 

Quý Nam Tinh không nói gì, chỉ liếc nhìn Lê Hồng Khiêm. Tiêu Dã hơi nhướng mày, nói với Lê Hồng Khiêm: “Anh thành thật khai báo đi. Thiên sư tuy bắt ma, nhưng không phải cứ thấy ma là bắt. Dương gian có pháp luật trật tự, thì cõi âm cũng phải nói đến nhân quả tuần hoàn.”

 

Tạ Phán Nhi ngạc nhiên nhìn Lê Hồng Khiêm: “Không phải chứ, cơ thể của anh là do anh tự nhường ra à?”

 

Người này bị ấm đầu hay là chán sống rồi? Nếu chán sống rồi thì sao bây giờ lại đến tìm thiên sư giúp mình giành lại cơ thể.

 

Lê Hồng Khiêm mím môi, hắn ta không ngờ chỉ mới gặp mặt mà vị thiên sư trẻ tuổi này gần như đã nhìn thấu mình.

 

Vốn dĩ hắn ta nghĩ rằng cơ thể đó là của mình, hắn ta muốn lấy lại là chuyện hết sức bình thường. Hơn nữa, thiên sư đã là người bắt ma, có ma chiếm đoạt thân xác người sống, thì giải quyết con ma đó chính là trách nhiệm của thiên sư.

 

Thêm vào đó, vị thiên sư này còn trẻ tuổi, đáng lẽ phải là độ tuổi căm ghét cái ác và nhiệt huyết nhất, nhưng không ngờ lần tiếp xúc này lại hoàn toàn khác với những gì hắn ta nghĩ.

 

Tiêu Dã gõ gõ lên bàn: “Nếu anh không nói, thì cửa lớn ở đằng kia, mời anh đi cho, cứ thong thả.”

 

Quý Nam Tinh cầm ly nước lên uống một ngụm, chậm rãi, không hề vội vã.

 

Lê Hồng Khiêm khó khăn lắm mới gặp được người có thể bắt ma, không muốn bỏ cuộc dễ dàng như vậy, bèn mở lời: “Là tôi nói, tôi nói tôi không muốn sống nữa, cái cuộc đời chết tiệt này ai muốn thì cứ lấy đi. Nhưng đó chỉ là lời nói lúc tức giận thôi, ai mà ngờ chuyện này lại xảy ra thật chứ. Đó chỉ là một câu than phiền bâng quơ, tôi thật sự không biết sự việc lại thành ra thế này.”

 

Nói xong, hắn ta còn tỏ vẻ tìm kiếm sự đồng cảm, giọng điệu có phần gấp gáp: “Thật sự chỉ là nói bừa thôi. Xã hội bây giờ, áp lực tứ phía, thỉnh thoảng than thở một câu không muốn sống nữa, thế giới mau hủy diệt đi, có ai đến làm thay công việc của mình thì tốt quá, những lời như vậy cũng bình thường mà, phải không? Sao tôi biết được chỉ vì than phiền một câu như thế mà lại biến thành thế này cơ chứ.”

 

Lê Hồng Khiêm ôm mặt, có phần hối hận: “Tôi không biết trên đời này thật sự có ma, càng không biết bên cạnh mình lại có một con ma. Nếu biết thì tôi đâu dám nói bừa những lời như vậy. Thiên sư, cậu giúp tôi đi, tôi có tiền, đợi tôi trở về cơ thể của mình rồi, tôi nhất định sẽ hậu tạ cho cậu thật hậu hĩnh.”

 

Quý Nam Tinh: “Anh có biết con ma chiếm đoạt cơ thể anh là ai không?”

 

Lê Hồng Khiêm lắc đầu: “Tôi không biết, tôi không hề quen cô ta!”

 

Tiêu Dã đưa điện thoại cho Quý Nam Tinh, trên đó là thông tin về Lê Hồng Khiêm mà hắn vừa tìm được.

 

Lê Hồng Khiêm, nhị thiếu gia của tập đoàn điện ảnh Lê Minh, hai mươi tám tuổi, du học về nước, từng qua lại với nhiều hot girl mạng. Hầu hết thông tin tìm được đều là những tin tức bên lề. Hiện tại, tập đoàn Lê Minh do con trai cả nhà họ Lê điều hành, nhà họ Lê còn có một cô con gái út, hiện vẫn đang đi học.

 

Tin tức gần đây nhất về Lê Hồng Khiêm mà họ có thể tìm được là, từ hơn hai tháng trước, khi hắn ta hôn say đắm một người mẫu trẻ ở cửa một hộp đêm.

 

Quý Nam Tinh xem qua thông tin của hắn ta rồi hỏi: “Cơ thể của anh bị chiếm đoạt bao lâu rồi?”

 

Lê Hồng Khiêm: “Gần hai tháng rồi. Ban đầu tôi còn cố nói lý lẽ với cô ta, bảo cô ta trả lại cơ thể cho tôi, nhưng cô ta không nghe. Sau đó tôi lại nói vài lời dọa dẫm, rằng nếu cô ta không trả, tôi sẽ tìm một đại sư lợi hại đến thu phục cô ta, nhưng cô ta vẫn không sợ. Nhưng đại sư lợi hại đâu có dễ tìm như vậy. Trước đây tôi còn không biết trên đời này thật sự có ma, làm sao mà quen biết được đại sư lợi hại nào chứ. Sau đó tôi cứ lang thang khắp nơi, cho đến khi gặp các cậu ở ngã tư, tôi thấy cậu nói chuyện với cô gái này, tôi nghĩ cậu có thể thấy ma, chắc sẽ giúp được tôi, nên tôi mới tìm đến.”

 

Quý Nam Tinh nói: “Tôi phải gặp người đang chiếm đoạt cơ thể anh trước đã, xem đối phương có thể thương lượng được không. Cơ thể này là do chính anh nhường ra, cũng giống như một món đồ, anh cho đi rồi thì nó đương nhiên thuộc về đối phương. Về mặt pháp luật, anh có quyền đòi lại, nhưng ở cõi âm, khế ước nhân quả của các người đã thành lập, cô ta không phải cưỡng đoạt, mà là anh tự nguyện nhường ra. Sau đó anh hối hận, nếu điều kiện không thỏa thuận được, thì hậu quả này đương nhiên chỉ có mình anh gánh chịu.”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Lê Hồng Khiêm không hiểu, thậm chí không thể chấp nhận: “Nhưng cô ta là ma mà, cô ta vốn dĩ phải đi đầu thai, lang thang ở dương gian, bây giờ lại chiếm đoạt thân xác người sống, đây không phải là làm loạn trật tự âm dương sao!”

 

Lê Hồng Khiêm vò đầu, vẻ mặt rõ ràng có chút bực bội: “Nếu có thể làm như vậy, thì chẳng phải những người không muốn sống đều có thể đi giao dịch với ma quỷ, nhường cơ thể ra để những người muốn sống được tiếp tục sống sao? Vậy thì một số ma quỷ vì muốn sống, chỉ cần dùng đủ mọi cách uy hiếp lợi dụng để khiến người ta ‘tự nguyện’ nhường cơ thể, vậy là bọn họ có thể tiếp tục sống rồi? Thế chẳng phải nếu tôi tìm được một người tự nguyện nhường cơ thể, tôi cũng có thể chiếm lấy cơ thể của anh ta để sống tiếp sao?!”

 

Quý Nam Tinh không bị ảnh hưởng bởi cảm xúc bực bội của hắn ta, vẫn ung dung nói: “Nếu anh gặp được khả năng một phần tỷ đó, thì đúng là có thể.”

 

Lê Hồng Khiêm ngạc nhiên: “Khả năng một phần tỷ?”

 

Quý Nam Tinh gật đầu: “Mỗi người, mỗi linh hồn đều có từ trường khác nhau. Anh có thể xem cơ thể là một vật chứa linh hồn. Ngay cả khi là bẩm sinh, cũng có trường hợp vật chứa và thần hồn không hợp nhau, huống chi là thay đổi sau này. Con ma anh gặp có thể vào được cơ thể của anh, chứng tỏ từ trường của hai người vốn đã gần giống nhau. Hơn hai tháng trôi qua, cô ta vẫn còn sống, còn anh thì đang từ sinh hồn chuyển thành tử hồn, chứng tỏ cô ta và vật chứa là cơ thể của anh dung hợp rất tốt. Chuyện này chỉ tồn tại trên lý thuyết, vì khả năng dung hợp cực kỳ thấp, thấp đến mức có thể bỏ qua, nhưng anh lại vô tình gặp phải.”

 

Lê Hồng Khiêm có chút không cam lòng: “Sao tôi lại xui xẻo đến thế, chỉ một câu nói bâng quơ mà lại thành ra thế này.”

 

Nãy giờ Tiêu Dã im lặng ở bên cạnh bỗng nói với Quý Nam Tinh: “Tôi hỏi được rồi, ‘Lê Hồng Khiêm’ kia đang tổ chức một buổi triển lãm tranh, kéo dài ba ngày, sẽ bán một số tác phẩm của các họa sĩ lớn.”

 

Nghe vậy, Lê Hồng Khiêm đột ngột đứng dậy: “Đó đều là bảo bối tôi sưu tập bao năm nay! Cô ta dựa vào đâu mà bán đi chứ! Tất cả đều là của tôi!”

 

Có những thiếu gia nhà giàu chỉ thích ăn chơi hưởng lạc, có người lại có thêm sở thích sưu tập, và sở thích của hắn ta chính là tranh.

 

Bao năm qua, hắn ta đã sưu tập không ít tranh của các danh họa hoặc những họa sĩ không tên tuổi trong và ngoài nước, thậm chí còn có một số bức quốc họa lưu lạc ở nước ngoài. Bản thân hắn ta không có tế bào nghệ thuật hội họa, nhưng lại rất thích những thứ này.

 

Ngoài tranh ra, hắn ta còn có một số món đồ cổ, nhưng giá trị của chúng quá cao, đồ càng tốt thì càng đắt, nếu mắt nhìn không đủ tinh còn có thể mua phải hàng giả. Mấy năm nay gia đình ngày càng siết chặt về kinh tế, hắn ta cũng dần mua ít đi.

 

Nhưng dù có thiếu tiền đến đâu, hắn ta cũng chưa từng nghĩ đến việc đem những món đồ mình khó khăn lắm mới sưu tập được ra bán!

 

Thấy quỷ khí từ từ trào ra từ người hắn ta, Quý Nam Tinh khẽ búng ngón tay, chiếc chuông vàng trên cổ tay vang lên một tiếng trong trẻo, Lê Hồng Khiêm mới sực tỉnh lại.

 

Sau đó Quý Nam Tinh gõ một ấn Kim Linh lên người hắn ta, phòng khi hắn ta đột nhiên mất kiểm soát làm bị thương người khác.

 

Biết được hành tung của ‘Lê Hồng Khiêm’ kia, Quý Nam Tinh và Tiêu Dã thu dọn một chút rồi ra ngoài. Tạ Phán Nhi do dự một lúc, cuối cùng vẫn không kìm được tò mò mà đi theo. Cô nàng muốn xem con ma chiếm đoạt cơ thể của Lê Hồng Khiêm là người thế nào.

 

Vì là bán tranh nên triển lãm không có vé vào cửa, ngay cả người qua đường muốn vô ké chút máy lạnh cũng có thể vào.

 

Sau khi Quý Nam Tinh và Tiêu Dã xuống xe, thấy có khá nhiều người đến, cậu bèn nghiêng đầu nhìn sang Lê Hồng Khiêm: “Xem ra quan hệ của anh cũng tốt nhỉ.”

 

Lê Hồng Khiêm nhìn chằm chằm vào cửa lớn của triển lãm, không nói một lời, ánh mắt u ám, vẻ mặt không mấy thiện cảm.

 

Tạ Phán Nhi nép sau lưng Quý Nam Tinh, nhỏ giọng nói: “Bảo bối mình sưu tập bị kẻ chiếm tổ chim khách lấy mất, chắc bây giờ anh ta chỉ muốn cho nổ tung chỗ này thôi nhỉ?”

 

Quý Nam Tinh nói: “Đừng nói bậy, cẩn thận họa từ miệng mà ra.”

 

Tạ Phán Nhi lập tức làm động tác kéo khóa miệng, bài học họa từ miệng mà ra ở ngay bên cạnh, đúng là phải giữ mồm giữ miệng, không thể nói lung tung được.

 

Tiêu Dã lấy một tờ rơi quảng cáo ở bên cạnh, lật xem một chút rồi đưa cho Quý Nam Tinh: “Cũng có vài bức tranh không tồi đấy, chỉ không biết là hàng nhái hay hàng thật.”

 

Lê Hồng Khiêm đi theo sau họ: “Đều là hàng thật, lúc trước tôi đã tìm mấy nơi giám định rồi.”

 

Quý Nam Tinh có chút tò mò: “Trông anh không giống người sẽ thích những thứ này.”

 

Tuy có hơi trông mặt mà bắt hình dong, nhưng Lê Hồng Khiêm thực sự có vẻ ngoài quá phóng túng và ăn chơi, những thứ có chiều sâu nghệ thuật và văn hóa như vậy có chút không hợp với hắn ta.

 

Lê Hồng Khiêm: “Từ nhỏ tôi đã thích vẽ, nhưng mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh.”

 

Mở công ty điện ảnh, nhà chắc chắn rất có tiền, Tạ Phán Nhi đã tưởng tượng ra một màn tranh giành quyền lực trong gia tộc hào môn.

 

Khi hai người đi vào trong, họ thấy một người đàn ông mặc vest, dáng người cao lớn thẳng tắp đang hơi cúi đầu nói chuyện với một nhân viên bên cạnh.

 

Vừa nhìn thấy người đó, ánh mắt của Lê Hồng Khiêm lập tức trở nên thù địch.

 

Quý Nam Tinh cũng nhìn người phía trước, tuy cùng một khuôn mặt, nhưng khí chất bên trong lại khác biệt, cảm giác ngay cả dung mạo y hệt cũng có sự khác biệt một trời một vực.

 

Người trước mặt này có đôi mày thanh tú, đôi mắt trong veo, thậm chí thần thái còn mang vài phần dịu dàng không rõ, nhưng khí chất này hòa quyện trên người anh ta lại không hề có vẻ nữ tính, ngược lại còn toát lên vẻ ôn hòa, tao nhã của một công tử thế gia.

 

Người này dù chỉ đứng đó thôi cũng toát lên vẻ dịu dàng như ngọc, nhẹ nhàng như gió xuân thoảng qua, mang đến một vẻ đẹp của năm tháng tĩnh lặng.

 

Dù đó là khuôn mặt của Lê Hồng Khiêm, nhưng chỉ cần nhìn thoáng qua là biết anh ta không phải là Lê Hồng Khiêm.

 

Sau khi nhân viên rời đi, ‘Lê Hồng Khiêm’ kia cảm nhận được có người đang nhìn mình, bèn quay đầu lại. Thấy hai thiếu niên có ngoại hình xuất chúng đang đứng cách đó không xa, anh ta khẽ cong môi cười với họ, ngay cả giọng nói dường như cũng mang theo vẻ dịu dàng, mềm mại của một người có học thức: “Chào hai cậu, có cần tôi giúp gì không?”

 

Tiêu Dã cười đáp: “Anh là chủ của triển lãm tranh này à?”

 

‘Lê Hồng Khiêm’ cong cong mày mắt, cười nói: “Không hẳn là chủ, chỉ là người tạm thời bảo quản những bức tranh này thôi. Hai cậu đến đây dạo chơi, hay là muốn tìm hiểu kỹ hơn? Tôi có thể tìm một người am hiểu về tranh dẫn hai cậu đi xem.”

 

Quý Nam Tinh tiến lên hai bước, đứng trước một bức tranh. Đó là một bông hồng dưới vầng hào quang, vươn lên từ mặt đất, cành hoa dưới đất đầy gai, còn bông hồng đắm mình trong hào quang thì đang nở rộ, những chiếc gai cũng biến thành những chiếc lá xanh mướt.

 

Nhìn bức tranh một lúc, Quý Nam Tinh quay sang ‘Lê Hồng Khiêm’, dường như có chút tò mò hỏi: “Tại sao lại muốn bán những món đồ sưu tập này đi? Nhiều như vậy, chắc cũng đã tốn không ít tâm huyết mới sưu tập được.”

 

‘Lê Hồng Khiêm’ đứng bên cạnh cậu, hai tay chắp sau lưng, cùng cậu ngắm bức tranh trước mặt, cười nói: “Bởi vì tôi không hiểu. Vì không hiểu, nên tôi không muốn chúng mãi mãi bị đặt trong căn phòng tối tăm. Chắc chắn là tác giả của những bức tranh này cũng muốn những tác phẩm tâm huyết của họ được người khác yêu thích, được người khác nhìn thấy.”

 

Lê Hồng Khiêm thật ở bên cạnh hung tợn nói: “Đương nhiên là cô không hiểu! Cô chỉ là một tên trộm! Cô đã trộm đồ của tôi, còn cướp đi cuộc đời của tôi!”

 

Tiếc là dù hắn ta có chửi rủa thế nào, ‘Lê Hồng Khiêm’ kia cũng không nghe thấy. Dường như khi dung hợp vào cơ thể này, cô cũng dần biến thành một người bình thường, không thể nhìn thấy bất kỳ âm hồn hay vật âm nào.

 

Quý Nam Tinh nói: “Có lẽ hơi đường đột, nhưng tôi vẫn muốn hỏi, bây giờ anh bán những bức tranh này, có phải là vì thiếu tiền không?”

 

‘Lê Hồng Khiêm’ không hề cảm thấy đường đột, ngược lại còn cười gật đầu, rất thẳng thắn: “Đúng vậy, thiếu tiền, rất thiếu.”

 

Thấy ánh mắt nghi hoặc của cậu, ‘Lê Hồng Khiêm’ lấy từ trong túi ra một tấm danh thiếp, hai tay đưa cho cậu: “Đây là một trường nữ sinh do tôi thành lập. Sau này nếu hai cậu có sách giáo khoa không dùng nữa, thậm chí là quần áo đã mặc qua nhưng vẫn còn tốt, đều có thể gửi đến đây.”

 

Tiêu Dã đi đến bên cạnh Quý Nam Tinh, nhìn vào tấm danh thiếp trong tay cậu: “Trường nữ sinh, Thanh Xuyên?”

 

‘Lê Hồng Khiêm’ đáp: “Các em ấy may mắn được sinh ra trong một thời đại tốt đẹp, nhưng lại bất hạnh sinh ra ở vùng núi sâu. Tôi muốn đưa các em ấy ra ngoài, ít nhất là để các em ấy nhìn thấy thế giới này, cho các em ấy một chút tự tin để có thể tồn tại. Dù chỉ giúp được một người, cũng không uổng phí một chuyến tôi đến thế gian này.”

 

Trong thời đại chiến tranh loạn lạc đó, phụ nữ không có quyền được đi học, không có nhân quyền, có thể bị trao đổi như hàng hóa, là món hàng mặc cho người ta mua bán. Ngay cả con gái nhà lành cũng chẳng mấy ai được tôn trọng, đến tuổi là cũng trở thành con bài mặc cả trong giao dịch của gia đình nhà chồng.

 

Thời đại này rất tốt, đối với cô mà nói, là quá tốt rồi. Phụ nữ có thể đi dưới ánh mặt trời, có thể đến trường đi học, có thể đi làm, có thể tự lập, không còn phụ thuộc vào bất kỳ ai.

 

Nhưng trong thời đại tốt đẹp như vậy vẫn có những cô gái bị giam cầm, thậm chí các em chưa đến tuổi thành niên đã bị trao đổi thành công cụ nối dõi tông đường cho người khác.

 

Cô đến thế gian này một chuyến, đã được chứng kiến những điều tốt đẹp, cũng muốn nhiều cô gái từng bị giam cầm như cô được bước ra ngoài. Vì vậy cô thiếu tiền, rất thiếu, cũng thiếu thời gian. Cô không biết ngày mai mình còn ở đây nữa hay không, nên chỉ có thể tranh thủ từng giây từng phút để làm những việc mình muốn làm.

 

Quý Nam Tinh liếc mắt nhìn Lê Hồng Khiêm thật đang lòng đầy căm phẫn, hắn ta chỉ có sự hận thù và không cam lòng của kẻ bị cướp mất cơ thể. Thậm chí hắn ta còn lao vào ‘Lê Hồng Khiêm’ hết lần này đến lần khác, muốn đẩy người kia ra khỏi cơ thể của mình, nhưng tiếc là, lần nào cũng thất bại.

 

Ngay khi cậu định giơ tay ngăn cản hành động va chạm của hắn ta, một cô gái từ bên cạnh chạy tới, giọng nói trong trẻo ngọt ngào vang lên: “Anh hai! Sao anh lại ở đây, em tìm anh khắp nơi!”

 

Cô gái vừa chạy đến đã ôm lấy cánh tay của ‘Lê Hồng Khiêm’, thái độ vô cùng thân thiết, ánh mắt nhìn ‘Lê Hồng Khiêm’ cũng vô cùng trìu mến.

 

‘Lê Hồng Khiêm’ sửa lại mái tóc hơi rối vì chạy của cô bé, mỉm cười, dùng mu bàn tay cọ cọ má cô bé: “Không phải anh đã bảo em đợi trong văn phòng sao.”

 

Cô gái lắc lắc cánh tay anh ta: “Em đói rồi, khi nào chúng ta đi ăn?”

 

‘Lê Hồng Khiêm’ áy náy nhìn Quý Nam Tinh và Tiêu Dã: “Xin lỗi, tôi đưa em gái đi ăn cơm. Nếu hai cậu có cần gì, cứ tìm bất kỳ nhân viên nào đeo bảng tên cũng được.”

 

Quý Nam Tinh gật đầu với anh ta, nhìn cô gái khoác tay anh ta nhảy chân sáo rời đi.

 

Quý Nam Tinh nghiêng đầu nhìn Lê Hồng Khiêm: “Đó là em gái anh à?”

 

Dù cho Lê Hồng Khiêm đã cố gắng kiềm chế biểu cảm của mình, nhưng vẫn lộ ra vẻ chán ghét: “Ừ, con út trong nhà, tên Lê Hân.”

 

Quý Nam Tinh không nói gì, quay sang nói với Tiêu Dã: “Đi thôi.”

 

Tiêu Dã khoác tay lên vai cậu, hỏi: “Chuyện này có dễ giải quyết không?”

 

Quý Nam Tinh lắc đầu, Tiêu Dã nhíu mày: “Không dễ giải quyết? Cũng phải, khó khăn lắm mới được sống lại, ai mà muốn nhường cơ thể ra chứ.”

 

Quý Nam Tinh nói: “Không phải chuyện này, dù anh ta có đồng ý, chuyện này cũng khó giải quyết.”

 

Chưa đợi Tiêu Dã hỏi lý do, Lê Hồng Khiêm và Tạ Phán Nhi đã đồng thanh lên tiếng: “Tại sao?”

 

Quý Nam Tinh nhìn Lê Hồng Khiêm: “Bởi vì cô ta đã được công nhận. Mà cô ta được công nhận thì có nghĩa là anh đã bị phủ nhận.”

 

Hết chương 141.

 

Chương 141: Con Ma Trong Cơ Thể

Ngày đăng: 14 Tháng 4, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên