Chương 142: Bọn Họ Cần Anh Ta

Chương 142: Bọn Họ Cần Anh Ta

 

Ý của Quý Nam Tinh, chỉ cần là người có trí thông minh bình thường đều có thể hiểu được, không cần phải giải thích thêm.

 

Tiêu Dã không nhìn thấy Lê Hồng Khiêm, không biết bây giờ hắn ta có biểu cảm gì, nhưng chắc hẳn là tình hình không mấy tốt đẹp. Chẳng ai muốn mình bị thay thế cả.

 

Đặt mình vào hoàn cảnh đó, một con ma không biết từ đâu đến chiếm lấy cơ thể mình, bạn bè, người thân của mình đều công nhận và chấp nhận con ma đó, không ai quan tâm cũng không ai truy cứu xem con người thật của mình đã đi đâu. Chuyện này chỉ nghĩ thôi cũng không thể chấp nhận được.

 

Nghĩ đến đây, Tiêu Dã bất giác nắm chặt tay Quý Nam Tinh.

 

Bất ngờ bị nắm tay, Quý Nam Tinh quay đầu nhìn hắn: “Sao vậy?”

 

Tiêu Dã lắc đầu, nhưng tay vẫn nắm chặt. Hắn chẳng nói gì, nhưng vẻ mặt rõ ràng là có chút tủi thân, khiến Quý Nam Tinh bật cười. Rõ ràng là hắn đã tự đặt mình vào hoàn cảnh đó rồi, lại còn tủi thân nữa chứ.

 

Cậu đưa tay xoa đầu Tiêu Dã: “Trước đây ai là người bảo tôi phải tin tưởng vững chắc hả? Sao lại bảo tôi tin tưởng, mà chính mình lại không vững tin rồi?”

 

Tiêu Dã trông như một chú chó lớn cụp tai: “Tôi tin mà, chỉ là đặt mình vào hoàn cảnh đó thấy hơi khó chịu.”

 

Lê Hồng Khiêm đang ở ngay bên cạnh, tuy hắn ta không nhìn thấy, nhưng có một số lời cũng không tiện nói, nếu không sẽ kích động con ma đó quá. Vì vậy, Tiêu Dã nhanh chóng thoát khỏi cảm xúc đó, nhìn quanh triển lãm một vòng rồi nói: “Hay là chúng ta đi ăn cơm trước, ăn xong rồi nghĩ xem chuyện này phải giải quyết thế nào.”

 

Nhìn Lê Hồng Khiêm im lặng sau khi Tiêu Dã nói câu đó, Quý Nam Tinh gật đầu.

 

Ngay bên cạnh triển lãm có một nhà hàng Tứ Xuyên rất ngon, và cũng thật trùng hợp, ‘Lê Hồng Khiêm’ và Lê Hân cũng đang ăn ở đây.

 

‘Lê Hồng Khiêm’ cũng nhìn thấy họ được phục vụ dẫn vào, khi ánh mắt chạm nhau, anh ta còn mỉm cười với họ. Nghe tiếng Lê Hân cay đến lè lưỡi xuýt xoa, anh ta liền cầm ly nước bên cạnh đưa cho cô bé: “Đã bảo em đừng ăn cay như vậy, lát nữa chắc chắn sẽ đau bụng cho xem.”

 

Lê Hân lè lưỡi ra quạt gió: “Sữa chua, em muốn uống sữa chua, nước này không giải cay được.”

 

‘Lê Hồng Khiêm’ rút khăn giấy lau mồ hôi trên trán cho cô bé, vì cay mà mồ hôi nhễ nhại, vừa lấy chiếc quạt nhỏ bên cạnh quạt cho cô bé: “Anh gọi cho em rồi, lát nữa sẽ có ngay. Em ngậm một ngụm nước trước đi, anh bảo phục vụ đổi mấy món khác.”

 

Lê Hân lại không chịu: “Không đâu, em thích mà, ăn cay như vậy mới đã.”

 

‘Lê Hồng Khiêm’ thực sự không hiểu, mặt đã cay đỏ bừng rồi mà vẫn muốn ăn, đây là sở thích kỳ quặc gì vậy. Bản thân cô có khẩu vị thanh đạm, hay nói đúng hơn là từ nhỏ đã chẳng được ăn gì ngon. Bây giờ chỉ cần món ăn có chút hương vị thôi cũng đã là mỹ vị khiến cô kinh ngạc rồi, đồ ngon nhiều như vậy, thực sự không cần phải vật lộn với ớt làm gì.

 

Lê Hân vừa lè lưỡi xuýt xoa, vừa cười với ‘Lê Hồng Khiêm’, nụ cười khiến ‘Lê Hồng Khiêm’ chẳng còn chút tức giận nào, nhìn cô bé bằng ánh mắt đầy cưng chiều, vô cùng dịu dàng.

 

Tạ Phán Nhi đi theo bên cạnh Quý Nam Tinh, len lén liếc nhìn biểu cảm của Lê Hồng Khiêm, liếc một cái rồi lập tức rụt lại. Vẻ quỷ khí âm u đó, đâu có giống sinh hồn chút nào, quả thực là trông còn giống ma quỷ hơn cả cô nàng.

 

Nhưng cô nàng cũng có thể hiểu được, nhìn cảnh anh em hòa thuận bên kia, nếu không phải vì bất lực, chắc hắn ta đã có ý định xé xác đối phương ra rồi.

 

Tiêu Dã gọi phục vụ đến gọi món, không cần phải hỏi Quý Nam Tinh muốn ăn gì. Đối với sở thích của Quý Nam Tinh, hắn đã quan sát rất kỹ, gọi toàn những món cậu thích.

 

Trong lúc bên này đang đợi món, phục vụ bên kia dường như bưng nhầm món, mang một đĩa cà tím xào tỏi ớt đến.

 

Lê Hân vừa thấy đã nói: “Chúng tôi không gọi món này.”

 

Phục vụ xác nhận lại số bàn trên hóa đơn, hóa đơn ghi đúng là bàn này, vội vàng liên lạc với nhà bếp để hỏi. ‘Lê Hồng Khiêm’ nói: “Nếu làm dư cũng không sao, cứ để xuống đi.”

 

Lê Hân lập tức ngăn lại: “Đừng đừng, chúng tôi không gọi cà tím, anh mang đi đi, chúng tôi không ăn cà tím.”

 

Nói xong, cô bé còn quay sang ‘Lê Hồng Khiêm’: “Anh hai, ở ngoài không được ăn cà tím đâu nhé, lúc ăn cơm anh phải chú ý, anh bị dị ứng cà tím đó.”

 

‘Lê Hồng Khiêm’ sững người một chút, vẻ mặt có chút gượng gạo, cười nói: “Ồ, anh quên mất.”

 

Lê Hân cười, dùng hai tay nhéo má anh ta: “Anh đó, cứ quên trước quên sau. Anh bị dị ứng cà tím, uống sữa bò sẽ bị tiêu chảy, trước đây hay uống rượu nên dạ dày cũng không tốt. Còn nữa, anh không được vận động quá mạnh, nếu không sẽ có phản ứng tim đập nhanh. Nhớ chưa!”

 

‘Lê Hồng Khiêm’ mỉm cười, kéo tay cô bé xuống: “Nhớ rồi.”

 

Lê Hân nghe vậy mới buông anh ta ra, rồi đẩy mấy món không cay đến trước mặt anh ta, còn mấy đĩa cay đỏ rực thì đặt trước mặt mình, tiếp tục vừa xuýt xoa vừa ăn.

 

Tiêu Dã nhìn Quý Nam Tinh, nhỏ giọng nói: “Vậy là vừa rồi cô bé đó thực ra là đang nhắc nhở, có phải cô bé biết anh ta không phải là anh hai thật sự của mình không?”

 

Quý Nam Tinh: “Chúng ta chỉ mới gặp một lần mà đã có thể nhìn ra sự khác biệt, cậu nghĩ người bên cạnh anh ta sẽ không phát hiện ra sao.”

 

Những điều họ có thể hiểu rõ, Lê Hồng Khiêm thật đương nhiên cũng có thể hiểu rõ. Hắn ta đột ngột lao về phía bàn của hai người kia, rồi va vào Lê Hân hết lần này đến lần khác: “Mày là đồ vong ơn bội nghĩa! Mày biết rõ nó không phải là tao, nó chỉ là đồ giả mạo! Vậy mà mày lại coi nó như anh ruột! Lê Hân, con nhóc chết tiệt! Ăn cây táo rào cây sung! Tao mới là anh ruột của mày! Tao mới là anh của mày!”

 

Mặc cho Lê Hồng Khiêm có điên cuồng thế nào, bây giờ hắn ta cũng chỉ là một linh hồn mà người sống không thể nhìn thấy. Nhưng Lê Hân tuy không nhìn thấy hắn ta, cũng cảm nhận được đôi chút, cô bé xoa xoa cánh tay: “Sao lại có cảm giác hơi lành lạnh vậy nhỉ?”

 

‘Lê Hồng Khiêm’ đưa tay ra thử nhiệt độ bên phía cô bé: “Có phải em ngồi ngay hướng gió không, em qua đây ngồi với anh đi.”

 

Lê Hân lắc đầu: “Không cần đâu, em đang ăn nóng, ngồi hướng gió cho mát.”

 

Bị âm hồn va chạm như vậy, tuy người sống không nhìn thấy, nhưng ít nhiều gì cũng sẽ bị ảnh hưởng. Âm khí trên người âm hồn sẽ bị dương khí xua tan, dương khí trên người sống tự nhiên cũng sẽ bị âm khí ảnh hưởng.

 

Thấy Lê Hồng Khiêm đã tức giận đến mất kiểm soát, Quý Nam Tinh khẽ cử động cổ tay, tiếng chuông vang lên, một luồng sức mạnh vô hình rung động lan ra, đè chặt Lê Hồng Khiêm đang mất kiểm soát xuống đất.

 

Ngay sau đó, Quý Nam Tinh lắc chuông vàng, thu Lê Hồng Khiêm vào trong. Nếu cứ để hắn ta phát cuồng, đợi đến khi hắn ta hoàn toàn bị quỷ khí xâm chiếm, dù cho con ma kia có đồng ý nhường cơ thể, e rằng Lê Hồng Khiêm cũng không thể quay về được nữa. Vì vậy, cứ để hắn ta trong chuông vàng bình tĩnh lại thì hơn.

 

Tiêu Dã thấy cậu dùng chiếc chuông vàng nhỏ, hỏi: “Sao vậy, Lê Hồng Khiêm đang gây rối à?”

 

Quý Nam Tinh ừ một tiếng: “Bị bên kia kích động.”

 

Sau khi Lê Hồng Khiêm bị thu vào chuông vàng, Tạ Phán Nhi cũng thở phào nhẹ nhõm, không còn bám riết lấy Quý Nam Tinh nữa, mà ngồi ra xa một chút: “Sợ chết ma mất, tuy có thể hiểu được anh ta, nhưng bộ dạng nổi điên của anh ta thật sự hơi đáng sợ.”

 

Tạ Phán Nhi nói xong liền nhìn sang bàn bên kia, Lê Hồng Khiêm giả và em gái đang thân mật ăn uống, Lê Hồng Khiêm giả còn bóc tôm cho em gái. Cảnh này dù ai nhìn vào cũng thấy tình cảm anh em bọn họ rất tốt.

 

Nhìn lại Lê Hồng Khiêm thật, dù có thể hiểu được hoàn cảnh và tâm trạng của hắn ta, nhưng hành động vừa rồi của hắn ta, thậm chí còn chửi rủa em gái đủ điều, so với nỗi đau bị thay thế, cảm giác hận thù còn nhiều hơn, thực sự không nhìn ra được tình cảm tốt đẹp với em gái.

 

Hơn nữa, chỉ xét về cảm giác mà hai người mang lại cho cô, nếu là cô thì cô cũng sẽ sẵn lòng chấp nhận Lê Hồng Khiêm giả hơn, vì đối phương quá dịu dàng, khi anh ta cười nói, sẽ khiến người ta bất giác muốn lại gần.

 

Còn Lê Hồng Khiêm thật này, tuy hắn ta có vẻ đã cố gắng hết sức để tỏ ra thân thiện, nhưng dường như bẩm sinh đã có một luồng lệ khí, dù sao thì ngay từ đầu Tạ Phán Nhi đã khá cảnh giác với hắn ta, cũng không thích cho lắm.

 

Sau khi thu Lê Hồng Khiêm vào Kim Linh, cuối cùng cũng có thể yên tĩnh ăn cơm. Biết Lê Hồng Khiêm không còn ở ngoài, Tiêu Dã nói chuyện cũng không còn e dè nữa, trực tiếp hỏi: “Náo Náo, cậu nói khả năng để anh ta quay về có lớn không?”

 

Quý Nam Tinh lắc đầu: “Không lớn. Cậu xem Lê Hân kìa, chắc chắn cô bé đó đã biết người trước mặt không phải là anh trai mình, nhưng cô bé chấp nhận cô ấy, còn ngầm nhắc nhở cô ấy một số thông tin cơ bản của Lê Hồng Khiêm. Tuy không biết thái độ của những người khác trong nhà họ Lê thế nào, nhưng bây giờ linh hồn của Lê Hồng Khiêm giả này và cơ thể đã dung hợp đến mức, nếu tôi không mở linh nhãn thì căn bản không nhìn ra người đó có vấn đề gì.”

 

Nếu sớm hơn một chút, vào lúc con ma đó vừa nhập vào cơ thể này, cậu có thể dễ dàng rút linh hồn chiếm đoạt cơ thể ra.

 

Nhưng bây giờ bọn họ đã dung hợp rồi, đây không chỉ là sự dung hợp của thân xác và linh hồn, mà còn có cả những ảnh hưởng từ sự công nhận của bên ngoài.

 

Tiêu Dã: “Sự công nhận có ảnh hưởng lớn đến vậy sao?”

 

Quý Nam Tinh nói: “Đương nhiên là lớn. Hẳn là cậu đã nghe qua câu chuyện Tôn Ngộ Không thật giả rồi chứ. Hai con khỉ giống hệt nhau không ai nhận ra thật giả, cuối cùng phải nhờ đến Như Lai phân biệt. Câu chuyện đó tất nhiên là có một cái kết đẹp, thật giả không bị lẫn lộn, nhưng nếu giả sử Như Lai chỉ vào con giả nói là thật, cậu nói xem sẽ thế nào?”

 

Tiêu Dã: “Đồ giả cũng sẽ biến thành thật.”

 

Quý Nam Tinh: “Vì vậy, chỉ cần những người xung quanh đều khẳng định cô ấy là thật, thì cô ấy chính là Lê Hồng Khiêm. Khí trường có thể nuôi dưỡng con người, cậu xem những ngôi sao kia đi, càng nổi tiếng càng xinh đẹp, đó chính là do khí trường nuôi dưỡng. Khi người nhà họ Lê đều chấp nhận cô ấy, công nhận cô ấy, thì khí trường của nhà họ Lê tự nhiên cũng sẽ dung nạp cô ấy, còn cô ấy cũng sẽ dần dần hòa nhập vào đó, trở thành một thành viên của gia đình.”

 

Tạ Phán Nhi ở bên cạnh nghe vậy không nhịn được hỏi: “Nếu như vậy, thì Lê Hồng Khiêm thật phải làm sao?”

 

Vậy thì hắn ta cũng quá thảm rồi, thân phận bị cướp, người nhà biết rõ đó là đồ giả nhưng lại thà chấp nhận đồ giả, còn con người thật của hắn ta chỉ có thể làm một linh hồn cô độc lang thang sao?

 

Quý Nam Tinh: “Cứ xem có thể thương lượng được không đã. Chỉ cần cô ấy đồng ý nhường cơ thể, cũng không phải là hoàn toàn không có cách rút linh hồn ra.”

 

Nếu đối phương không đồng ý, thì chuyện này cũng không thể trách Lê Hồng Khiêm giả được, bởi vì cậu nhìn thấy trên người họ có một sợi dây khế ước, chứng tỏ Lê Hồng Khiêm giả không phải cưỡng đoạt cơ thể, mà là do Lê Hồng Khiêm thật tự nguyện nhường ra. Đã nhường đi rồi lại hối hận, muốn xé bỏ khế ước, thế thì Lê Hồng Khiêm thật mới là bên không có lý.

 

Lúc Lê Hồng Khiêm giả dắt Lê Hân ra ngoài còn chào họ một tiếng, Quý Nam Tinh cũng không làm gì nhiều, chỉ mỉm cười với hai người.

 

Đi xa rồi còn nghe thấy tiếng Lê Hân hỏi: “Anh ơi, họ là ai vậy, đẹp trai quá.”

 

Giọng của Lê Hồng Khiêm giả mang theo chút ý cười: “Là người gặp ở triển lãm tranh hôm nay.”

 

Chính vì đẹp trai, nên lúc đó cô cũng không nhịn được mà nhìn thêm vài cái. Tuy bây giờ cô là đàn ông, nhưng điều đó không ngăn cản cô thưởng thức vẻ đẹp trai của phái nam được.

 

Đương nhiên cô phát hiện ra thời hiện đại có rất nhiều phụ nữ cũng rất đẹp, thường là đẹp hơn đàn ông, chỉ tiếc là bây giờ cô là đàn ông, không thể quang minh chính đại mà ngắm, càng không thể lén lút mà ngắm, như vậy biến thái quá. Dù rất cảm kích vì có cơ hội được tái sinh, nhưng sao lại là một người đàn ông chứ, haiza.

 

Đợi bọn họ rời đi, Tiêu Dã mới vẫy tay gọi phục vụ thanh toán, nhưng được biết bàn của họ đã có người thanh toán rồi.

 

Tạ Phán Nhi hai tay ôm má: “Thôi xong, biết rõ làm vậy là không đúng, nhưng Lê Hồng Khiêm giả tốt quá đi, cười lên thật đẹp, khí chất dịu dàng, lại còn thanh toán giúp nữa chứ!”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Quý Nam Tinh nhìn vẻ mặt rối rắm của cô nàng, cười nói: “Đi thôi, về nhà.”

 

Tạ Phán Nhi vội vàng chui vào tấm thẻ gỗ nhỏ của Quý Nam Tinh. Ngoài trời nắng to như vậy, ở trong thẻ gỗ vẫn thoải mái hơn, lại không cần phải đi bộ, được nuôi đúng là sướng thật đó.

 

Về đến nhà, Quý Nam Tinh thả Lê Hồng Khiêm ra.

 

Ở trong chuông vàng, Lê Hồng Khiêm đã bình tĩnh lại. Hắn ta gần như van xin mà nhìn Quý Nam Tinh: “Tôi thật sự không muốn chết, đó là thân phận của tôi, là gia đình của tôi. Thiên sư, cậu giúp tôi đi, tôi thật sự không còn con đường nào để đi nữa rồi.”

 

Quý Nam Tinh cũng không trực tiếp đồng ý, chỉ nói sẽ tìm cơ hội hẹn người kia gặp mặt, xem thái độ của đối phương thế nào.

 

Lê Hồng Khiêm lại có chút lo lắng: “Nếu cô ta không chịu trả lại cơ thể cho tôi thì sao?”

 

Quý Nam Tinh cười một tiếng: “Nếu cô ấy không chịu thì anh cũng không thể làm gì được. Cô ấy chiếm cơ thể anh hơn hai tháng, trong hai tháng đó anh đã làm gì? Bây giờ đợi đến khi cô ấy đã dung hợp gần hết với cơ thể rồi anh mới hối hận, không thấy muộn quá sao?”

 

Lê Hồng Khiêm mặt mày mếu máo: “Tôi đã nghĩ rất nhiều cách, tôi thực sự không biết phải làm sao. Nếu không phải hôm đó ở ngã tư gặp được hai cậu, thấy cậu có thể nói chuyện với ma, tôi…”

 

Quý Nam Tinh trực tiếp ngắt lời hắn ta: “Nói dối nhiều quá đến mình cũng tin rồi à? Lê Hồng Khiêm, bây giờ tôi chịu giúp anh, chỉ là vì trách nhiệm của một thiên sư, nếu có thể hài hòa để âm dương quy vị, cũng coi như cho anh một cơ hội làm lại cuộc đời, dù sao cơ thể đó cũng là của anh. Nếu cô ấy không chịu, thế thì tôi cũng chỉ có thể nói, anh đáng đời.”

 

Từ cái nhìn đầu tiên khi gặp Lê Hồng Khiêm, Quý Nam Tinh đã nhìn ra không ít điều. Gã này bản tính ích kỷ, lệ khí nặng, tính toán chi li, hèn nhát lại âm hiểm, dục vọng cũng nặng, đời tư hỗn loạn, trên người còn có mấy sợi dây nhân quả của con cái, e là đã khiến người ta phá thai mấy lần rồi.

 

Còn hôm nay khi nhìn thấy Lê Hồng Khiêm giả kia, vì thần hồn khác nhau, tướng mạo cũng đã thay đổi, mày mắt trong sáng, tính tình kiên cường, mặt mang chính khí, trên người thậm chí còn có khí tức công đức. E là cũng nhờ khí tức công đức này mới bảo toàn được thần hồn của cô ấy, có được một tia sinh cơ này.

 

Sau khi gặp Lê Hồng Khiêm giả, về mặt cá nhân, Quý Nam Tinh vốn đã có sự thiên vị, nhưng với tư cách là một thiên sư, không thể hoàn toàn làm việc theo cảm tính của mình được, ít nhất cũng phải đi qua một quy trình như vậy. Nếu Lê Hồng Khiêm không chịu trả lại cơ thể, thì cũng là do khế ước có trước, chuyện này cũng không thể trách người khác được.

 

Bị Quý Nam Tinh nói như vậy, sắc mặt Lê Hồng Khiêm cứng đờ, bộ dạng đáng thương vì bị cướp cơ thể mà bất lực cũng có chút không duy trì được nữa. Dù có cố gắng hết sức để kiềm chế rồi, nhưng quỷ khí trên người hắn ta lại hiện ra vô cùng rõ rệt: “Cậu cũng thiên vị cô ta? Cô ta cướp cơ thể của tôi, thế mà các người ai cũng đều thiên vị cô ta?!”

 

Quý Nam Tinh khoanh tay trước ngực, vẻ mặt đã có vài phần lạnh lùng: “Anh cứ nói cô ấy cướp cơ thể của anh, có thật là cô ấy cướp không?”

 

Lê Hồng Khiêm cao ngang ngửa Quý Nam Tinh, nhưng một kẻ bị tửu sắc bào mòn như hắn ta, làm sao có khí trường mạnh mẽ bằng Quý Nam Tinh được. Khi Quý Nam Tinh lạnh mặt, luồng khí trấn áp thuộc về thiên sư liền lập tức ập xuống.

 

Chưa đợi Lê Hồng Khiêm mở lời, một luồng dương khí mạnh mẽ đã trực tiếp lao về phía hắn ta.

 

Hắn ta vốn dĩ là bán sinh hồn, hồn phách không được ngưng tụ cho lắm, làm sao chịu nổi một luồng dương khí va chạm như vậy. Khi dương khí xuyên qua cơ thể hắn ta, hồn thể của Lê Hồng Khiêm lập tức bất ổn mà phiêu tán một chút, cảm giác bị nhiệt độ nóng bỏng thiêu đốt khiến hắn ta cảm thấy mình sắp hồn bay phách tán đến nơi rồi.

 

Tiêu Dã bật máy quay lên, tất nhiên nhìn thấy được Lê Hồng Khiêm, nên nghe hắn ta chất vấn Quý Nam Tinh, liền đi thẳng qua người hắn ta. Tiêu Dã bẩm sinh dương khí nặng, hắn biết gì đâu chứ, hắn chẳng biết gì cả, hắn chỉ đi ngang qua trước mặt Quý Nam Tinh thôi.

 

Thậm chí hắn còn bưng đĩa trái cây hỏi: “Có ăn vải không, tôi bóc cho cậu.”

 

Thấy Lê Hồng Khiêm bị dương khí của Tiêu Dã làm cho tán đi một hơi, Quý Nam Tinh mới đưa tay đẩy Tiêu Dã ra một chút: “Đừng quậy.”

 

Tiêu Dã lại không đi, mà quay đầu nhìn Lê Hồng Khiêm, vẻ mặt lạnh lùng, nhưng ánh mắt lại mang theo sự cảnh cáo: “Có hiểu thế nào là nhờ người làm việc không? Không biết quy củ thì cút ra ngoài, ở đây không có mẹ của anh đâu!”

 

Hắn còn chưa từng lớn tiếng với Náo Náo của hắn, ngay dưới mí mắt hắn, mà còn để Náo Náo bị người ta mắng sao? Ma cũng không được!

 

Vốn nghĩ vị thiên sư này còn nhỏ tuổi, dễ bắt nạt, nhưng bây giờ rõ ràng không giống như hắn ta nghĩ. Ở lại đây nữa cũng vô ích, bản thân hắn ta cũng không phải là người có tính cách nhẫn nhịn, nhận ra vị thiên sư này e là không phải dạng vừa, Lê Hồng Khiêm liền quay đầu bỏ chạy.

 

Tạ Phán Nhi đang ôm điện thoại chơi game thì ồ một tiếng: “Anh ta không tìm lại cơ thể của mình nữa à?”

 

Quý Nam Tinh không mấy để tâm: “Mặc kệ anh ta.”

 

Lòng hắn ta càng âm u, hận thù, méo mó, thì quỷ khí trên người sẽ tăng lên càng nhanh. Đến lúc đó, tia sinh cơ cuối cùng kết nối với cơ thể cũng hoàn toàn bị cắt đứt, hắn ta cũng sẽ không thể quay về được nữa.

 

——-

 

Tại nhà họ Lê, con trai cả Lê Hồng Thăng vừa xuống xe đã bị em gái út lao vào ôm chầm lấy, vừa kéo tay anh ta vừa nhảy nhót vừa lắc lắc bím tóc nhỏ trên đầu: “Anh cả xem có đẹp không, là anh hai tết cho em đó!”

 

Năm nay Lê Hân mới mười bốn tuổi, là con gái út trong nhà, từ nhỏ đã được nuông chiều, nuôi nấng bảo vệ, nên tính cách có phần ngây thơ hồn nhiên, lãng mạn. Trước đây cô bé bám anh ta nhất, bây giờ lại bám người anh thứ hai nhất.

 

Lúc Lê Hân kéo Lê Hồng Thăng vào nhà, Lê Hồng Khiêm giả đang bưng một chiếc bánh ngọt nhỏ từ bếp ra, thấy hai anh em họ, anh ta cười cong cả mày mắt: “Hôm nay em làm bánh brownie, vừa nếm thử rồi, không ngọt lắm đâu.”

 

Lê Hân chạy đến lấy một miếng ăn thử, rồi giơ ngón tay cái lên với anh hai mình: “Ngon! Anh hai sau này có thể mở tiệm bánh ngọt rồi đó.”

 

Lê Hồng Khiêm giả mỉm cười, cô không có nhiều tài năng nấu nướng, chỉ là tò mò với mọi thứ trong thời đại mới này. Những chiếc nồi, lò nướng trong bếp đều là những thứ cô chưa từng thấy. Sống lại một lần, cũng không biết ông trời sẽ thu cô về lúc nào, tất nhiên là phải thử nhiều thứ hơn trong thời gian có hạn.

 

Lê Hồng Thăng đi tới, người không thích ăn đồ ngọt như anh ta cũng nể mặt nếm thử một miếng, rồi khen ngợi: “Đúng là không tồi.”

 

Lê Hồng Khiêm giả mỉm cười, vừa đặt bánh ngọt lên bàn, vừa nói: “Em còn làm loại không đường, vừa hay cho ba mẹ ăn, họ lớn tuổi rồi, không nên ăn quá ngọt, phải kiểm soát lượng đường mới được.”

 

Lê Hồng Thăng tiến lên, gọi một tiếng: “Tiểu Khiêm.”

 

Lê Hồng Khiêm giả đáp lại một tiếng, quay đầu nhìn Lê Hồng Thăng, cười hỏi: “Sao vậy anh?”

 

Lê Hồng Thăng lấy từ trong túi ra một lá bùa hộ mệnh: “Đây là anh đặc biệt đi cầu về, trong nhà chúng ta mỗi người một cái, đeo trên người để cầu bình an. Cái này là của em, Hân Hân, cái này là của em, nhất định phải đeo bên người đó.”

 

Khi nhìn thấy bùa hộ mệnh, Lê Hồng Khiêm giả có chút sợ hãi. Cô biết mình là một con ma chiếm đoạt cơ thể người khác, lỡ như lá bùa bên trong thật sự có tác dụng, cô bị xua đuổi thì phải làm sao.

 

Nhưng Lê Hồng Thăng đã đưa đến rồi, cô cũng chỉ đành cắn răng nhận lấy.

 

Ngay cả chính cô cũng không phát hiện ra, khi cô nhìn lá bùa hộ mệnh đó, trong mắt cô đã thoáng qua một chút cảm giác sợ hãi.

 

Trong lòng cô chỉ toàn nghĩ đến việc lá bùa này có linh nghiệm đuổi cô đi không, nên tự nhiên cũng không phát hiện ra, lúc Lê Hồng Thăng cầm bùa hộ mệnh không đưa trực tiếp cho cô, mà cầm trong tay từ từ di chuyển lại gần, thậm chí còn quan sát cô. Chỉ cần cô lộ ra một chút biểu cảm nào khó chịu, Lê Hồng Thăng sẽ lập tức thu tay lại.

 

Cho đến khi lá bùa được đặt vào lòng bàn tay cô, không nóng lên, không linh nghiệm, Lê Hồng Khiêm giả mới khẽ thở phào nhẹ nhõm, rồi nở một nụ cười chân thành: “Cảm ơn anh cả!”

 

Lê Hồng Thăng cũng thở phào nhẹ nhõm, xoa đầu em trai mình: “Không có gì, đúng rồi, chuyện xây trường nữ sinh em nói trước đây, đã làm xong kế hoạch chưa?”

 

Mắt của ‘Lê Hồng Khiêm’ lập tức sáng lên: “Làm xong rồi! Nhưng có thể em làm không được chuyên nghiệp lắm, em đi lấy cho anh xem nhé?”

 

Thấy Lê Hồng Thăng gật đầu, Lê Hồng Khiêm giả vui vẻ chạy về phòng.

 

Lê Hân cầm bùa hộ mệnh trong tay, liếm liếm vụn bánh trên khóe miệng, có chút lo lắng: “Anh ơi, lá bùa đó thật sự có tác dụng không?”

 

Lê Hồng Thăng: “Anh đã đặc biệt tìm đại sư làm bùa trấn hồn, nói là đối với người có hồn phách không ổn định, đeo vào sẽ có tác dụng trấn áp nhất định. Chúng ta cũng không biết nhiều về huyền môn, chỉ hy vọng lá bùa đó thật sự có tác dụng.”

 

Lê Hân nghe vậy có chút áy náy: “Anh ơi, chúng ta làm vậy có phải là xấu xa lắm không, rõ ràng biết anh ấy không phải…”

 

Lê Hồng Thăng đặt hai tay lên vai cô bé, nói: “Vậy em có muốn anh ấy ở lại không?”

 

Lê Hân gật đầu rất dứt khoát, cô bé muốn, tuy biết anh ấy không phải là anh hai của mình, nhưng cô bé càng hy vọng anh ấy là anh hai của mình hơn.

 

Lê Hồng Thăng cười nói: “Vậy thì đừng nghĩ nhiều, coi anh ấy là anh trai, thì anh ấy chính là anh hai của em.”

 

Ba anh em bọn họ đều do một cha một mẹ sinh ra, đây vốn dĩ nên là một gia đình rất hòa thuận, nhưng từ nhỏ tính tình Lê Hồng Khiêm đã không tốt, năng lực không đủ nhưng lại tâm cao khí ngạo.

 

Rõ ràng thích vẽ, gia đình cũng rất ủng hộ sở thích của Lê Hồng Khiêm, nhưng Lê Hồng Khiêm lại cho rằng đó là bọn họ muốn nuôi cho hắn ta thành phế vật, từ bỏ sở thích của mình, anh ta học gì hắn ta cũng học theo, từ nhỏ đã ganh đua với anh ta, năng lực không theo kịp thì trút giận lên người nhà.

 

Nếu chỉ đơn thuần là hiếu thắng thì thôi, nhưng lòng dạ của hắn ta lại độc ác bẩm sinh.

 

Lê Hân là con gái út trong nhà, ba mẹ đã lớn tuổi nhưng lại bất ngờ có cô bé. Vốn không muốn, nhưng biết là con gái, lại nghĩ với điều kiện y tế hiện nay, cẩn thận một chút là có thể giữ được.

 

Kết quả là khi Lê Hân còn trong bụng mẹ, Lê Hồng Khiêm đã cố tình giả vờ nghịch ngợm, hôm đó nếu không phải anh ta về kịp đỡ lấy, mẹ mà ngã xuống cầu thang, e là đã một xác hai mạng rồi.

 

Lần đó, cả nhà chỉ coi là tai nạn. Sau đó nữa, Lê Hân chào đời, lúc con bé còn nằm trong nôi, chỉ biết uống sữa, thì hắn ta lại đút thạch vào miệng em gái, còn lấy cớ là muốn chia sẻ đồ ăn. Khi ấy, Lê Hồng Khiêm đã sắp tròn mười sáu, đã là một một thiếu niên chứ đâu phải đứa trẻ hai ba tuổi không hiểu chuyện, rõ ràng là cố ý.

 

May mà lúc đó người giúp việc trong nhà phát hiện, lập tức móc ra được. Nếu bị nghẹn, một đứa trẻ sơ sinh mấy tháng tuổi thì căn bản không đợi được đến lúc cấp cứu.

 

Sau đó nữa, lúc Lê Hân ba tuổi, Lê Hồng Khiêm dẫn cô bé đi chơi, lại bỏ cô bé ở ngoài. May mà lúc đó được một bà lão nhặt được, đưa đến đồn cảnh sát, nếu bị bọn buôn người bế đi, bọn họ biết tìm ở đâu.

 

Sau đó xem lại camera, thấy là Lê Hồng Khiêm cố tình bỏ đi. Hôm đó suýt chút nữa bố đã đánh chết hắn ta rồi.

 

Người ta lúc tức giận nói năng cũng không kiêng dè, hôm đó bọn họ mới biết, Lê Hồng Khiêm không chấp nhận được Lê Hân là vì nghe ba mẹ nói, sau này họ già rồi, Lê Hân còn nhỏ, e là không bảo vệ được con bé bao lâu, nên dự định sẽ chia thêm cổ phần công ty cho cô bé, như vậy sau này cô bé cũng có thêm một chút đảm bảo.

 

Lê Hồng Thăng không ngờ em trai mình lại có thể độc ác đến vậy, Lê Hân là em gái ruột của bọn họ. Thậm chí, nếu không phải mình lớn hơn hắn ta, e là Lê Hồng Khiêm ngay cả anh ta cũng không chấp nhận, hoặc nói đúng hơn là, đã sớm không chấp nhận rồi, chỉ là hắn ta không có năng lực để trừ khử anh ta mà thôi.

 

Nhìn người đang vui vẻ cầm bản kế hoạch xuống, rõ ràng là khuôn mặt của em trai mình, nhưng Lê Hồng Thăng lại nhìn thấy trên người vốn là em trai mình có một dáng vẻ khác.

 

Huyết thống không phải là thước đo của tình thân, huống chi cơ thể này vốn dĩ là con ruột của nhà bọn họ, tuy bên trong đã đổi một người khác. Nếu người đổi vào này thật lòng coi bọn họ là người nhà, thì bọn họ thà cần người đến sau này còn hơn.

 

Hết chương 142.

 

Chương 142: Bọn Họ Cần Anh Ta

Ngày đăng: 14 Tháng 4, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên