Chương 160: Đá Phăng Gã Tra Nam
Chu Vũ biết Trì Tinh Dao đang bận chạy dự án, cũng biết khoảng thời gian này cô không thể nào có thời gian để hẹn hò với anh ta, nên cố tình canh lúc cô có thể đang bận để gọi điện.
Anh ta còn chưa kịp than phiền rằng họ đã mấy ngày không gặp mặt, cũng chẳng nói chuyện, thì bên kia đã thẳng thừng nói: “Chia tay đi.”
Chu Vũ sững người một lúc, rồi liền nổi giận: “Cô có ý gì! Cô trách tôi bám dính cô quá à? Tôi chỉ than phiền vài câu là cô không ở bên tôi mà cô đã đòi chia tay với tôi ư?!”
Trì Tinh Dao nói thẳng: “Từ San San.”
Cái tên này vừa thốt ra, Chu Vũ lập tức chột dạ, nhưng anh ta vẫn cố gắng giãy giụa: “San San nào, chúng ta đang nói chuyện của chúng ta, cô nhắc đến người khác làm gì?”
Thấy anh ta vẫn còn ngoan cố, Trì Tinh Dao nói: “Có phải tôi chưa từng nói với anh là nhà tôi có camera giám sát không? Bây giờ chia tay trong hòa bình, nếu anh còn dây dưa, thì tôi chỉ có thể báo cảnh sát, để cảnh sát đến tính toán xem anh đã lấy bao nhiêu thứ ở nhà tôi.”
Lần này Chu Vũ không dám cứng miệng nữa, thậm chí còn cố nhớ lại xem camera nhà Trì Tinh Dao ở đâu. Anh ta nhớ rõ mình đã quan sát rất kỹ, không thấy camera trong nhà cô mới dám ra tay.
Nhưng anh ta cũng thực sự sợ cô nói thật rồi làm to chuyện. Có điều, cứ thế nhận thua thì anh ta lại thấy mất mặt, bèn ra vẻ cứng rắn quát vào điện thoại: “Cô muốn chia tay thì chia tay, đừng có mà vu khống! Chia tay thì chia tay, tưởng tôi thèm cô lắm à!”
Nói xong liền cúp máy.
Trì Tinh Dao nhìn điện thoại, bất đắc dĩ lắc đầu. Cô đồng nghiệp ngồi bên cạnh xoay ghế trượt tới, hóng hớt: “Sao thế?”
Trì Tinh Dao đặt điện thoại xuống: “Chia tay rồi.”
Người đồng nghiệp đưa cho cô một gói đồ ăn vặt: “Thế sao cậu lại nói chuyện cảnh sát, rồi lấy đồ nhà cậu gì đó?”
Trì Tinh Dao: “Phát hiện tay chân anh ta không sạch sẽ nên mới chia tay thôi. Thôi kệ, coi như cho chó ăn vậy.”
Người đồng nghiệp cười một tiếng: “Thế thì cậu vẫn còn may đấy, phát hiện ra vấn đề của đối phương trước khi cưới. Chứ sau khi cưới rồi mới phiền phức. Thời buổi này giấy đăng ký kết hôn không phải là sự đảm bảo đâu, nặng thì tờ giấy đó còn lấy mạng người đấy.”
Trì Tinh Dao cũng cười theo: “Tôi vốn cũng không định cưới anh ta, chưa từng nghĩ đến chuyện đó, chỉ là muốn có người ở bên cạnh thôi.”
Người đồng nghiệp vừa xoay ghế vừa ăn vặt, nói: “Thế thì cậu trông mong sai chỗ rồi. Đàn ông ấy à, chẳng có mấy người tốt đâu. Tham tài háo sắc, loại ngu một chút thì vừa tham tiền vừa háo sắc của cậu, lại còn thao túng tâm lý cậu, tự đặt mình lên đỉnh cao đạo đức. Còn loại thông minh hơn một chút ấy, vừa tham tiền vừa háo sắc của cậu, lại còn muốn lấy mạng cậu nữa.”
Trì Tinh Dao: “Vậy theo cậu nói thì còn cưới xin làm gì nữa.”
Đồng nghiệp: “Bởi vì đa số đều là người bình thường, gia cảnh tương đương, cùng nhau sống qua ngày, có pháp luật ràng buộc nên mới có những cuộc hôn nhân bình thường và phẳng lặng. Nhưng một khi có thứ gì đó khiến họ phải liều lĩnh, thì đó chính là lúc chứng kiến bản chất con người. Cho nên muốn có người bầu bạn, trông mong vào đàn ông không bằng nuôi một đứa con. Đàn ông đến rồi đi, vĩnh viễn không thể thuộc về cậu, nhưng con cái thì chắc chắn là của cậu. Nuôi dạy tốt còn có thể thành bạn ăn cùng, bạn du lịch cùng, bạn đồng hành.”
Trì Tinh Dao thầm nghĩ, dù là con cái thì cũng là một cá thể độc lập, làm sao có thể thuộc về ai được. Hơn nữa, đứa trẻ nào mà chẳng muốn được sinh ra trong một gia đình trọn vẹn có cả bố và mẹ. Chỉ vì muốn có người bầu bạn mà lại đưa một đứa trẻ đến một gia đình không hoàn chỉnh, đứa trẻ đó vô tội biết bao.
Nhưng lời của đồng nghiệp quả thực cũng khiến cô có chút động lòng.
Từ khi biết người nhà nhân dịp quỷ môn quan mở để lên ở cùng mình, Trì Tinh Dao cứ đến giờ là muốn tan làm, dù công việc chưa xong, cô cũng thà mang việc về nhà làm.
Trên đường đi tàu điện ngầm về nhà, Trì Tinh Dao đột nhiên nghĩ thông một chuyện, đó là có lẽ cô thật sự không hợp với việc yêu đương. Không phải cô không thể sắp xếp được thời gian, cũng không phải không muốn bỏ tâm tư, chỉ là vì không đặt trong lòng, không phải người mình thực sự thích, nên mới không thể sắp xếp được thời gian.
Yêu hay không yêu, liếc mắt một cái là rõ ràng như ban ngày.
Do dự mấy ngày, Trì Tinh Dao ngồi trên tấm thảm cạnh bàn trà, nói vào không trung: “Muốn tìm một người thật lòng yêu thương khó quá. Con quyết định nếu ba mươi tuổi mà vẫn chưa gặp được người mình thực sự thích, con sẽ làm thụ tinh ống nghiệm để trở thành mẹ đơn thân. Đến lúc đó con vừa có tiền vừa có thời gian, có thể dành hết thời gian và tình yêu cho con của con. Bố mẹ, ông bà ngoại, mọi người thấy có được không? Nếu được thì ra số chẵn, không được thì ra số lẻ.”
Nói xong, cô lắc lắc viên xúc xắc trong lòng bàn tay, rồi ném lên bàn trà.
Hai viên xúc xắc xoay vòng rồi dừng lại, một viên là số lẻ, một viên là số chẵn. Ngay lúc Trì Tinh Dao nghĩ rằng đây là do người nhà bất đồng ý kiến, thì viên xúc xắc số lẻ dường như bị ai đó gạt nhẹ một cái, lạch cạch một tiếng rồi biến thành số chẵn.
Trì Tinh Dao nhìn hai viên xúc xắc đều ngửa mặt số chẵn trên bàn trà, mắt dần đỏ lên. Cô biết mà, dù cô đưa ra quyết định gì, người nhà của cô cũng sẽ mãi mãi ủng hộ cô.
Bên Trì Tinh Dao không còn cách nào, Chu Vũ cũng không dám tiếp tục dây dưa, bèn dồn hết trọng tâm vào Từ San San. Không ngờ khi anh ta tìm đến Từ San San, cô lại nhìn thẳng vào anh ta hỏi: “Trì Tinh Dao là ai?”
Chu Vũ nhíu mày, vẻ mặt trở nên bực bội thấy rõ: “Là một người phụ nữ bám riết anh. Cô ta có nói gì với em không? San San, em tin anh hay tin một người phụ nữ không đâu vào đâu?”
Từ San San nhìn anh ta với ánh mắt vô cùng thất vọng, gửi cho anh ta một vài tấm ảnh và ảnh chụp màn hình quà tặng: “Người bám riết anh mà hai người lại cùng nhau xem phim, cùng nhau ăn cơm, cùng nhau cười chụp ảnh, thậm chí anh còn vào bếp nhà cô ấy nấu ăn? Cô ấy còn mua cho anh nhiều quà như vậy, đôi giày dưới chân anh là cô ấy mua đúng không? Chu Vũ, bắt cá hai tay đã đủ hèn rồi, bị vạch trần còn đi bôi nhọ người khác.”
Nhìn sắc mặt có phần dữ tợn của Chu Vũ, Từ San San lạnh lùng nói: “Coi như giữa chúng ta chưa từng có gì. Sau này phiền anh xóa tôi khỏi cuộc đời anh đi. Tự dưng lại đi làm kẻ thứ ba, Chu Vũ, anh thật khiến người khác kinh tởm!”
Từ San San nói xong quay người bỏ đi, Chu Vũ theo bản năng đưa tay ra kéo lại, kết quả bị Từ San San tát cho một cái: “Anh mà còn dây dưa, tôi sẽ bóc phốt anh lên diễn đàn trường.”
Chu Vũ cũng lạnh mặt: “Cô tưởng cô là thứ tốt đẹp gì, mệnh cứng khắc cha khắc mẹ không ai thèm để ý đến cô. Nếu không phải thấy cô cũng xinh, cô tưởng tôi muốn ở bên cô à? Ở bên cô tôi còn sợ bị cô khắc chết đấy!”
Chu Vũ thẹn quá hóa giận, tuôn ra một tràng miệt thị Từ San San, nào là sao chổi mệnh cứng, kẻ xui xẻo khắc người thân, đến bạn cùng phòng cũng không muốn ở chung phòng với cô, bạn học thấy cô đều đi đường vòng. Câu nào đâm vào tim gan người khác thì anh ta nói câu đó.
Nhìn ánh mắt hận không thể ăn tươi nuốt sống mình của Từ San San, Chu Vũ cười lạnh một tiếng: “Để tôi xem sau này cô sẽ ở bên người thế nào mới đỡ nổi cái mệnh khắc người thân của cô!”
Chu Vũ mắng xong liền bỏ đi, còn Từ San San thì đứng sững tại chỗ một lúc lâu. Cô và Chu Vũ ở bên nhau gần nửa năm, lúc Chu Vũ theo đuổi cô đã nói đừng mê tín dị đoan, nghe cô kể về quá khứ còn đau lòng hôn lên trán cô.
Kết quả, những sự mềm yếu từng để lộ ra với anh ta, giờ lại trở thành điểm yếu bị đâm chọc. Từ San San tiện tay lau nước mắt. Chu Vũ là bạn trai đầu tiên của cô, kết quả lại là một kẻ bắt cá hai tay. Cô tự nhủ, khóc vì loại người này không đáng, nhưng nước mắt cứ không ngừng rơi. Cô chỉ muốn một cuộc sống bình thường, một tình yêu đơn giản, tại sao lại khó khăn đến vậy.
Năm nay Từ San San học năm ba, sắp lên năm tư, cô không ở ký túc xá của trường. Như Chu Vũ đã nói, các bạn cùng phòng của cô đều tránh né cô, không dám tiếp xúc với cô.
Nhưng thực ra bọn họ đều là những người rất tốt, không hề nói lời ác ý với cô, mà ngược lại còn thương lượng hỏi cô có thể dọn ra ngoài ở được không.
Từ San San có thể hiểu được, ở chung một học kỳ mà ai cũng gặp tai nạn một lần, nếu đổi lại là cô, cô cũng sẽ sợ hãi.
Đại học vốn là một khởi đầu mới, nhưng trớ trêu thay có người lại không chịu buông tha cho cô. Đầu năm học không lâu, ảnh quân sự của cô bị đăng lên diễn đàn, tự dưng bị lôi ra bình chọn hoa khôi của khoa, kết quả có người cố tình lập một topic, kể chi tiết về những người thân mà cái mệnh cứng của cô đã “khắc”.
Cha tai nạn xe, mẹ nhồi máu cơ tim. Người chú nhận nuôi cô bị máy cuốn đứt nửa bàn tay, người thím tan làm về nhà đi xe đạp ngã xuống sông cũng suýt chết đuối. Ở thị trấn nhỏ của bọn họ đã sớm lưu truyền lời đồn cô mệnh cứng khắc người thân, ban đầu không tin, nhưng sau khi đưa cô về nhà không lâu liên tiếp xảy ra chuyện lại sợ hãi mà gửi cô đi.
Cô được ông bà ngoại đón về, kết quả trong vòng ba năm, hai ông bà lần lượt qua đời, càng khẳng định thêm việc cô mệnh cứng khắc người thân.
Suốt thời cấp ba cô đã phải sống trong cảnh bị người khác chỉ trỏ, xa lánh như tránh dịch bệnh. Vốn tưởng lên đại học mọi thứ có thể bắt đầu lại, kết quả không biết là ai, đã đăng hết quá khứ của cô lên diễn đàn.
Ban đầu các bạn cùng phòng của cô rất tốt, nói rằng đây là mê tín dị đoan, thậm chí còn thương cảm cho cô vì người thân mất sớm. Đồ ăn thức uống, đồ dùng mà gia đình gửi lên họ đều chia sẻ cho cô. Kết quả, học kỳ đầu tiên, ba người bạn cùng phòng lần lượt gặp chuyện, không suýt bị tai nạn xe thì cũng ngã cầu thang gãy chân, rồi lại từ trên giường bước xuống giẫm hụt ngã gãy răng suýt hủy dung.
Những chuyện này trông như những tai nạn nhỏ rất bình thường trong cuộc sống, ai mà cả đời không gặp vài tai nạn nhỏ. Nhưng trớ trêu thay, cô lại mang tiếng mệnh cứng khắc người, trớ trêu thay trong phòng bốn người thì ba người suýt gặp chuyện, chỉ có một mình cô bình an vô sự.
Dù mấy người bạn cùng phòng có tốt đến đâu, họ cũng không dám lấy mạng mình ra cược. Không nói lời ác ý đuổi cô đi, mà là thương lượng để cô ra ngoài thuê nhà ở, đối với Từ San San đã phải chịu đựng ba năm bạo lực lạnh, điều này đã là rất ôn hòa và thân thiện rồi.
Vốn không có nhiều người coi topic đó là thật, nhiều người thậm chí còn xem cho vui. Nhưng sau khi những chuyện này xảy ra, tình hình đã thay đổi, hoàn toàn khẳng định cái mệnh khắc người của cô.
Dần dần, không ai dám qua lại với cô nữa. Ban đầu ngay cả nói chuyện cũng không dám, như thể chỉ cần tiếp xúc với cô một chút là sẽ bị khắc.
Sau này các bạn trong lớp cũng không xảy ra chuyện gì, từ thái độ bài xích ban đầu, dần dần trở thành lờ đi, ít nhất thì không có ai chỉ thẳng vào mặt cô bắt cô cút đi.
Cô cũng quen với việc một mình, một mình đi học, một mình ăn cơm, một mình đến thư viện, một mình hoàn thành khối lượng công việc của cả một nhóm, cho đến khi Chu Vũ bắt đầu theo đuổi cô.
Cô hỏi Chu Vũ, người khác đều sợ cô, tại sao anh ta không sợ. Chu Vũ nói, đó đều là mê tín dị đoan, anh ta muốn xem xem có thể khắc đến mức nào, không tin thì thử ở bên anh ta xem.
Cô đã rung động, nghĩ rằng vậy thì thử xem sao. Dù ban đầu cô vẫn cảnh giác cao độ, lúc nào cũng chuẩn bị sẵn sàng cho việc Chu Vũ sẽ rời bỏ mình. Nhưng một tháng rồi lại một tháng trôi qua, Chu Vũ vẫn bình an vô sự, cô mới bắt đầu có hy vọng vào tương lai.
Kết quả lại là một kết cục như thế này.
Thậm chí Từ San San còn nghĩ, thà rằng Chu Vũ bị cái mệnh cứng của cô dọa chạy mất, như vậy ít nhất còn có thể chứng minh anh ta theo đuổi cô lúc ban đầu là thật lòng, còn hơn là lừa dối tính toán từ đầu đến cuối.
Từ San San vốn tưởng chuyện này cứ thế là xong, nhưng không ngờ Chu Vũ lại đăng đàn trên diễn đàn trường, nói rằng anh ta đã tự mình kiểm chứng, mệnh đúng là rất cứng, suýt nữa mất mạng dưới bánh xe. Trong bài đăng còn có ảnh chân bó bột.
Hai năm nay đã không còn ai nhắc đến chuyện này nữa, mọi người đều có việc học và cuộc sống riêng, người không liên quan thì xem cho vui chứ cũng không để tâm mãi. Vì vậy, sau này những topic nói về mệnh cứng của cô cũng chìm xuống.
Bây giờ bị Chu Vũ khơi lại chuyện cũ, có người lại nhớ ra, đào lại topic ngày xưa. Cô có khắc người thân hay không họ không biết, nhưng khắc bạn cùng phòng, khắc bạn trai đều đã được kiểm chứng ngay tại trường. Rất nhiều người vào bình luận tag cô, bảo cô đến lúc đó đăng thời khóa biểu lên để bọn họ còn tránh học cùng lớp với cô.
Từ San San cũng không phải là người yếu đuối. Nếu cô yếu đuối, những năm qua đã sớm bị những lời chế giễu này bức đến chết rồi. Cô trực tiếp dùng tài khoản chính của mình trả lời trong topic: 【Tôi chỉ khắc loại cặn bã bắt cá hai tay như anh thôi!】
Có người ngửi thấy mùi drama, nhao nhao lên tag cô, yêu cầu kể chi tiết.
Từ San San liền đăng chuyện Chu Vũ bắt cá hai tay ra, còn nói lúc họ chia tay, Chu Vũ vẫn bình an vô sự. Cô vừa vạch trần bộ mặt thật của anh ta rồi đá anh ta, anh ta liền gặp chuyện, cô chỉ có thể nói đó là báo ứng.
Chu Vũ liền nói trong topic rằng cô nói dối, bịa đặt. Rõ ràng anh ta bị cô khắc nên mới chia tay, kết quả bây giờ lại bị vu khống bắt cá hai tay.
Từ San San chưa từng thấy ai kinh tởm hơn Chu Vũ. Cô có trong tay ảnh của Chu Vũ và Trì Tinh Dao, đây là do Trì Tinh Dao gửi cho cô để chứng minh Chu Vũ ngoại tình. Nhưng cô lại không thể tự ý đăng ảnh lên diễn đàn khi chưa được sự đồng ý, cũng không muốn phơi bày hết mọi chuyện cho người ngoài xem chỉ để tự chứng minh cho mình.
Trong phút chốc, cô bị đẩy vào thế khó, tiến không được mà lùi cũng không xong. Thậm chí cô có thể tưởng tượng được, nếu cô không lên tiếng nữa, để mặc cho Chu Vũ bôi nhọ như vậy, sau này không biết còn bị anh ta bịa đặt đến mức nào nữa.
Suy nghĩ một lúc, Từ San San liên lạc với Trì Tinh Dao, thậm chí còn gửi link topic cho cô: 【Xin lỗi, tôi không muốn kéo chị vào chuyện này, nhưng Chu Vũ quá kinh tởm. Những tấm ảnh chị gửi tôi có thể đăng một tấm được không, tôi sẽ che mặt chị lại.】
Trì Tinh Dao đang làm việc, cô không ghét Từ San San. Tuy chưa gặp mặt, nhưng sau khi liên lạc và nói rõ mục đích, đối phương rất bình tĩnh và biết phải trái, không những không gây sự vô cớ mà còn cảm ơn cô đã cho cô ấy biết sự thật. Vì vậy, Trì Tinh Dao có ấn tượng khá tốt về Từ San San.
Lướt qua nội dung trong topic một lượt, Trì Tinh Dao nói với Từ San San: “Tôi không có tài khoản để trả lời trên diễn đàn trường các cô. Nếu cô tin tôi thì đưa tài khoản của cô cho tôi, tôi sẽ trả lời anh ta một câu.”
Từ San San suy nghĩ một chút, rồi gửi tài khoản và mật khẩu của mình cho Trì Tinh Dao.
Trì Tinh Dao đăng nhập xong, liền trả lời trong topic: 【Chu Vũ ngoại tình, không cần ai chứng minh thật giả. Tôi là một trong những bạn gái bị anh ta lừa dối, mượn tài khoản của San San để nói một câu. Chu Vũ, nếu không muốn gặp nhau ở đồn cảnh sát, tôi khuyên anh nên xin lỗi thì hơn. Bằng không, topic này cũng đã hơn trăm tầng rồi, vu khống người khác cũng là phạm tội. Ngoài ra, những gì tôi nói với anh trước đây xem ra anh không nhớ, video về một số việc anh đã làm tôi vẫn còn giữ, tôi có thể đến đồn cảnh sát kiện anh bất cứ lúc nào, không tin thì anh cứ thử.】
Video thì đương nhiên là không có, cô không nuôi thú cưng, nên cũng không lắp camera trong nhà. Nhưng Chu Vũ đã làm chuyện trộm cắp, bản thân anh ta đã chột dạ, làm sao dám đối đầu với cô.
Chu Vũ rất hèn, anh ta biết rõ mình đã trộm bao nhiêu đồ của Trì Tinh Dao. Chỉ vài sợi dây chuyền, vòng tay, bán đi cũng được một hai vạn, số tiền này đủ để anh ta đi tù một hai năm rồi.
Nếu anh ta vào tù, thì cả đời thật sự bị hủy hoại. Vì vậy, anh ta lập tức xuống nước xin lỗi, thậm chí còn âm thầm căm hận mình đã quá bốc đồng. Tại sao về nhà rồi lại không nhịn được, càng nghĩ càng tức, cuối cùng không nhịn được mà đăng bài, giờ thì hay rồi, càng thêm mất mặt.
Mọi người không ngờ sự việc lại có thể đảo chiều như vậy, ai cũng đoán rằng Chu Vũ có điểm yếu không nhỏ trong tay đối phương, nếu không sao lại xin lỗi trơn tru đến thế.
Nhưng mọi người cũng không còn ấn tượng tốt gì về anh ta nữa, ngoại tình chia tay còn đi vu khống con gái nhà người ta, thật quá kinh tởm.
May mà anh ta đã tốt nghiệp thạc sĩ rồi, chứ nếu còn ở trường, thế thì đúng là chết xã hội luôn.
Từ San San cũng không ngờ một câu nói của Trì Tinh Dao lại khiến Chu Vũ phải xuống nước, cô vô cùng cảm kích: 【Cảm ơn chị, cũng xin lỗi chị. Tuy tôi thật sự không biết Chu Vũ có bạn gái, nhưng sự tồn tại của tôi chắc chắn cũng là một tổn thương đối với chị, thật sự xin lỗi.】
Trì Tinh Dao: 【Liên quan gì đến cô chứ, cô không cần phải gánh lỗi của một gã cặn bã lên người mình đâu. Cô cũng là người bị hại, vậy nên không cần xin lỗi đâu. Sau này mắt chúng ta cũng phải sáng hơn, đừng như bây giờ, có mắt mà như mù.】
Từ San San gửi lại một biểu tượng cảm xúc gật đầu, trong lòng thầm cảm thán, cái tên Chu Vũ cặn bã đó có đức có tài gì mà lại tìm được một người bạn gái tốt như vậy. Bạn gái tốt như thế mà anh ta còn ngoại tình, đúng là vừa tham vừa ngu.
Nhìn thấy trong topic toàn là những lời xin lỗi cô, còn an ủi cô rằng, thoát khỏi gã bạn trai ngoại tình cặn bã sau này sẽ vạn sự hanh thông, Từ San San mỉm cười. Tuy mạng xã hội có thể gây tổn thương, nhưng đôi khi qua mạng, cũng có thể nhận được không chút cảm giác ấm áp. Ít nhất là qua mạng, cô sẽ không khắc ai nữa.
Cô vừa đặt điện thoại xuống, Trì Tinh Dao lại gửi một tin nhắn đến: 【Xin lỗi, tuy có hơi đường đột, nhưng tôi vẫn muốn hỏi một chút, chuyện trong topic viết rằng cô mệnh cứng khắc người là thật hay giả? Nếu là vu khống, tôi đề nghị cô nên tìm luật sư để khởi kiện, không thể để những lời đồn như vậy lan truyền.】
Từ San San mỉm cười, trả lời: 【Là thật đấy, tôi đúng là mệnh cứng, từ nhỏ đã khắc những người thân cận. Tuy tôi cũng không biết có phải là trùng hợp không, nhưng những gì trong topic nói đều là thật.】
Trì Tinh Dao nói: 【Vậy cô có cần đại sư không? Nếu mệnh cách của cô có vấn đề, có thể tìm đại sư xem có giải được không.】
Từ San San không biết tại sao chủ đề lại nhảy sang đây, nhưng cô vẫn cảm ơn: 【Mệnh trời sinh chắc là không giải được đâu, hơn nữa tôi cũng quen rồi.】
Trì Tinh Dao: 【Cô có biết tôi làm thế nào mà biết Chu Vũ ngoại tình không?】
Từ San San nghiêng đầu, vẻ mặt càng thêm khó hiểu, nhưng vẫn thuận theo chủ đề của cô: 【Làm sao phát hiện ra vậy?】
Trì Tinh Dao: 【Cách đây không lâu nhà tôi có ma, tôi liền mời đại sư đến xem. Đại sư đến nói nhà tôi đúng là có ma, nhưng đều là người thân của tôi nhân dịp rằm tháng Bảy lên thăm tôi. Nhà tôi cũng không còn ai, chỉ còn lại một mình tôi, họ không yên tâm nên lên xem tôi thế nào. Cũng chính họ nói cho tôi biết Chu Vũ ngoại tình, anh ta còn trộm đồ trong nhà tôi, tôi đã dùng điểm yếu này để nắm thóp anh ta.】
Từ San San kinh ngạc, mãi một lúc lâu vẫn không biết phải trả lời gì: 【666.】
Trì Tinh Dao mỉm cười: 【Thật đó, vậy có muốn tôi giới thiệu đại sư cho cô không, xem có thể giúp cô thay đổi mệnh cách được không.】
Từ San San mím môi do dự, nhưng rất động lòng.
———–
Vị đại sư đang được người người truyền miệng giới thiệu lúc này đang bị dì út kéo đi, vừa cắn hạt dưa vừa xem đứa cháu trong nhà dẫn người về ra mắt gia đình.
Các bậc trưởng bối bên ngoại của mẹ Quý Nam Tinh cũng không còn ai, nhưng bà có hai người anh trai và một em gái, bà xếp thứ ba trong nhà.
Hôm nay là con trai út của cậu cả dẫn bạn gái về nhà.
Nhà cậu cả có hai con trai, nhà cậu hai có hai con gái, dì út chưa kết hôn, gia đình không đông người nên lúc nào cũng hòa thuận, đơn giản. Đối với việc lựa chọn bạn đời tương lai của con cháu, hầu như bọn họ chẳng có yêu cầu gì, chỉ cần phẩm chất tốt là được, bọn họ cũng không quá coi trọng gia thế môn đăng hộ đối.
Vì vậy, con trai út của cậu cả tìm một nữ minh tinh, gia đình cũng không có ý kiến gì, thậm chí còn gọi điện cho cháu trai và cháu gái về xem minh tinh.
Đáng tiếc là anh cả nhà họ Quý bận, chị hai không ra khỏi phòng thí nghiệm được, anh ba còn đang ở nước ngoài, người duy nhất rảnh rỗi chỉ có Quý Nam Tinh.
Dì út ngồi tư thế rất đoan trang, một tay nâng chén trà, bộ móng tay tinh xảo lộng lẫy càng làm tôn lên mười ngón tay thon dài. Mái tóc được chăm sóc kỹ lưỡng tỏa ra ánh sáng khỏe mạnh dưới ánh đèn lộng lẫy. Trông thế nào cũng ra dáng một tiểu thư khuê các có khí chất, nhưng lúc này lại đang ghé tai nói nhỏ với Quý Nam Tinh: “Cháu nói xem, nếu dì hỏi cô ta về mấy chuyện hóng hớt trong giới, cô ta sẽ thành thật nói cho dì biết hay là trả lời qua loa cho xong?”
Quý Nam Tinh mỉm cười: “Biết đâu cô ấy cũng chưa chắc đã biết chuyện hóng hớt trong giới thì sao.”
Có khi còn biết ít hơn cả cậu nữa, dù sao thì cậu cũng có một nhóm chat thiên sư, có một vị thiên sư khá nổi tiếng trong giới giải trí cũng ở trong nhóm, thỉnh thoảng lại gửi vài chuyện hóng hớt cho họ xem.
Dì út khẽ hừ một tiếng: “Không thể nào. Địa vị của cô ta không lớn, trong giới cũng không cao không thấp, nhưng trước đây cô ta đóng vai nữ phụ trong ‘Thanh Dao Truyện’, cùng một đoàn phim, sao lại không biết chuyện hóng hớt của nam nữ chính được?”
Quý Nam Tinh không mấy quan tâm đến giới giải trí, nghe vậy liền hỏi: “Có chuyện gì thế dì?”
Dì út cười tủm tỉm, ghé vào tai Quý Nam Tinh chia sẻ: “Nghe nói chính trong bộ phim này Tuyết Dương câu dẫn được Úc Vị Trì đấy!”
Quý Nam Tinh ngơ ngác, cảm thấy mấy cái tên dì nói có hơi quen tai, nhưng không nhận ra được mặt người.
Nhìn vẻ mặt này của cậu là biết cậu không nhận ra hai người dì nói, dì út nhéo nhéo khuôn mặt xinh đẹp của cháu trai: “Cháu đấy, đừng có mà học đến ngẩn người ra. Thỉnh thoảng bỏ bài tập xuống, xem phim, lướt show giải trí, theo dõi anime, không thì đi đu goods cũng được. Cháu thích goods hay figure nào, dì út mua cho cháu, mua cả bộ luôn!”
Quý Nam Tinh vẫn biết goods là gì, có cô bạn Tưởng Đường Đường là fan cuồng, không hiểu cũng phải hiểu. Nhưng cậu không có hứng thú, bèn kéo chủ đề lại: “Hai cái tên này nghe hơi quen tai.”
Dì út nói: “Úc Vị Trì, ảnh đế đấy. Tuy thời nay ảnh đế cũng chẳng có giá trị gì mấy, nhưng vợ của anh ta thì chắc chắn là cháu biết, Khê Giang Nguyệt!”
Người này thì Quý Nam Tinh thật sự biết, vì Khê Giang Nguyệt được xem là nữ thần quốc dân, ra mắt sớm, ở độ tuổi thanh xuân đẹp nhất đã đóng mấy bộ phim quốc dân nổi đình nổi đám. Sau này kết hôn sinh con, hai ba năm mới ra một bộ phim, nhưng bộ nào cũng là hàng chất lượng, danh tiếng không hề giảm sút. Nhưng Khê Giang Nguyệt đã qua đời mấy tháng trước, tin tức cậu đọc được là do trầm cảm tự sát.
Dì út vẫn đang ở bên cạnh phổ cập kiến thức cho cậu: “Tuyết Dương lúc đó đóng vai nữ chính, chồng của Khê Giang Nguyệt đóng vai nam chính, kết quả hai người phim giả tình thật. Tuyết Dương câu dẫn được Úc Vị Trì, còn mặt dày khiêu khích Khê Giang Nguyệt, khiến cho bệnh tình của Khê Giang Nguyệt càng thêm nặng, vì cô ấy vốn đã bị trầm cảm nhẹ, cuối cùng tự sát.”
Quý Nam Tinh nghe dì út hóng hớt, tay nhẹ nhàng xoay chuỗi hạt, ánh mắt lại rơi xuống người bạn gái của anh họ.
Hết chương 160.
