Chương 161: Dấu Ngón Tay Đen Trên Cổ Tay

Chương 161: Dấu Ngón Tay Đen Trên Cổ Tay

 

Cô bạn gái mà anh họ thứ hai dẫn về tên là Thư Nhụy, có vẻ ngoài khá thanh tú, trong sáng, thuộc kiểu bạn gái mối tình đầu trong veo. Vẻ ngoài này nếu được đóng một bộ phim thần tượng học đường xuất sắc rồi lăng xê một chút thì hẳn sẽ nổi tiếng, tiếc là tài nguyên của cô lại vừa éo le vừa tốt.

 

Bộ phim đầu tay khi ra mắt của cô là vai nữ phụ thứ ba trong “Thanh Dao Truyện”, một nhân vật là người công cụ bên cạnh nữ chính. Lời thoại không nhiều, nhưng cơ hội xuất hiện lại không ít, nhờ vẻ ngoài trong sáng thanh thuần mà khi đó cô cũng thu hút được một lượng fan nhỏ.

 

Vốn dĩ cô đã có thể dựa vào bộ phim này để nâng cao vị thế và vụt sáng, nhưng cuối cùng khi phim quay xong, lúc phát sóng lại đúng vào thời điểm nổ ra tin đồn tình cảm giữa nam nữ chính của bộ phim.

 

Nữ chính của bộ phim đó tên là Tuyết Dương, một trong Tứ tiểu hoa đán của giới giải trí, còn nam chính thì so với danh hiệu ảnh đế, cái mác “chồng của Khê Giang Nguyệt” lại nổi hơn. Một bên là tiểu hoa đán đang lên, một bên là người đàn ông đã có gia đình, tin đồn này vừa tung ra là có ngay chủ đề, có ngay lượt xem, nhưng toàn bộ sự chú ý của công chúng đều đổ dồn vào nam nữ chính, đương nhiên chẳng còn ai để ý đến một nữ phụ thứ ba nữa.

 

Lợi thế từ một bộ phim hot đầu tay không được hưởng, danh tiếng cũng không tạo dựng được, thế nên tài nguyên sau này cũng chẳng ưu ái gì cho Thư Nhụy.

 

Mấy năm nay, dù các bộ phim cô đóng đều là những dự án lớn, nhưng hoặc là vai nữ phụ thứ ba, hoặc là nữ phụ thứ tư, không phải đóng vai tiểu thư đanh đá không não thì cũng là vai tỳ nữ thân cận của nữ chính hoặc nam chính, có nhiều cảnh quay nhưng ít lời thoại. Trong giới, cô thuộc dạng có thể gọi được tên, nhưng lại chẳng có vị thế gì.

 

Vì vậy, dù có hẹn hò hay kết hôn thì dường như cũng không ảnh hưởng nhiều lắm.

 

Khi mợ cả và mợ hai đang kéo Thư Nhụy nói chuyện, Quý Nam Tinh nhỏ giọng hỏi dì út: “Họ quen nhau thế nào vậy dì?”

 

Nhà hai ông cậu đều có hai người con, nhưng nhà cậu cả có hai con trai, còn nhà cậu hai thì có hai con gái. Có điều, hôm nay hai chị họ không đến được vì bận công việc.

 

Trong bốn người, người lớn nhất ba mươi hai tuổi, người nhỏ nhất cũng đã hai mươi tư, tất cả đều độc thân. Hễ hỏi đến là lại bảo không vội, chưa gặp được người hợp mắt.

 

Trước đây anh họ thứ hai chẳng có dấu hiệu yêu đương gì cả, Tết đến vẫn còn độc thân, vậy mà mới bao lâu đã dẫn bạn gái về ra mắt, Quý Nam Tinh không khỏi tò mò.

 

Dì út kể: “Trên máy bay, tiếng sét ái tình, sau đó thì theo đuổi miệt mài, mặt dày mày dạn. Hoàn cảnh nhà cô gái đó không được tốt lắm, gia đình đơn thân chỉ có một người mẹ, sức khỏe của bà cũng không tốt. Anh họ cháu thì hết mực săn đón, còn chưa phải bạn trai người ta mà đã chạy đến nhà lấy lòng mẹ người ta trước rồi. Chẳng biết chúng nó chính thức quen nhau từ lúc nào, dì đi du lịch nước ngoài một chuyến về đã thấy chúng nó đến ra mắt gia đình luôn rồi.”

 

Dì út biết Quý Nam Tinh cũng giống anh hai nhà cậu, có một sư phụ rất lợi hại ở bên ngoài, cũng hiểu biết đôi chút về những chuyện huyền bí, bèn hỏi: “Cháu xem tướng cho cô gái đó chưa? Thấy sao, có thể bên nhau lâu dài với anh họ cháu không?”

 

Quý Nam Tinh nhìn kỹ về phía đó rồi nói: “Có bền lâu được hay không còn phải xem anh họ nhà chúng ta thế nào. Nhưng anh ấy cũng không phải người lăng nhăng bạc bẽo, chỉ cần anh ấy một lòng một dạ tốt với cô gái đó thì cô ấy sẽ vượng cho anh họ thôi.”

 

Mắt dì út sáng lên: “Còn có tướng vượng phu nữa à?”

 

Quý Nam Tinh mỉm cười, sửa lại: “Không có cái gọi là mệnh vượng phu đâu dì. Chỉ là cô gái đó trông có vẻ yếu đuối, nhưng tính tình lại kiên định quyết đoán, không phải kiểu người phụ thuộc vào người khác, trong xương cốt bẩm sinh đã có vài phần mạnh mẽ. Người như vậy chỉ cần có mục tiêu trong lòng, lại chịu khó học hỏi nghiên cứu, thành tựu sẽ không thấp. Anh họ nhà chúng ta nói dễ nghe thì là tính cách dịu dàng, nói thẳng ra là khá do dự thiếu quyết đoán, gặp chuyện hay lưỡng lự. Nếu tìm một người vợ trong ngoài đều độc đoán mạnh mẽ, anh ấy sẽ cảm thấy bị áp bức, không thể bền lâu được. Nhưng kiểu ngoài mềm trong rắn như Thư Nhụy thì lại rất hợp với anh ấy.”

 

Thực ra dì út không hiểu rõ tài năng của Quý Nam Tinh cho lắm, lại là đứa trẻ mình nhìn lớn lên, trong lòng người nhà thì vẫn là đứa nhỏ cần được nâng niu bảo bọc, hình tượng chẳng thể nào cao lớn nổi. Thấy cậu phân tích một cách nghiêm túc như vậy, không biết tin được bao nhiêu, nhưng vẫn phải khen ngợi.

 

“Giỏi lắm út cưng, xem ra theo sư phụ cháu cũng học được không ít bản lĩnh, còn biết xem tướng nữa.”

 

Bên kia nói chuyện với Thư Nhụy một lúc, mợ cả liền dẫn cô đi giới thiệu với người nhà: “Đây là cô út của Thụ An, con cứ gọi cô là được.”

 

Thư Nhụy liền gọi: “Cháu chào cô ạ.”

 

Dì út cũng ra vẻ chững chạc gật đầu với cô.

 

Mợ cả vẫy tay gọi Quý Nam Tinh, đợi cậu đến gần liền kéo cậu lại bên mình: “Đây là đứa nhỏ nhất nhà chúng ta, em họ của Thụ An.”

 

Ngay khi đến nhà họ Vân, Thư Nhụy đã chú ý đến Quý Nam Tinh đầu tiên. Dù người nhà họ Vân ai cũng ưa nhìn, nhưng đã quen thấy nhiều người đẹp trong giới giải trí, người nhà họ Vân đối với cô cũng chỉ là có thêm phần quý khí hơn những người cô thường tiếp xúc.

 

Nhưng cậu trai trẻ này thì khác, ngay từ cái nhìn đầu tiên cô đã cảm thấy rất hợp để ra mắt làm nghệ sĩ. Gương mặt thế này, dù chỉ là một bình hoa di động thôi cũng đủ khuynh đảo giới giải trí rồi.

 

Nhìn gương mặt ưa nhìn như vậy, trong mắt Thư Nhụy cũng ánh lên vài phần yêu thích: “Chào em họ. Lần đầu gặp mặt không biết em thích gì, nên chị mang đến vài tấm vé concert khu vực VIP của Lâm Sinh, em có thể dẫn bạn bè đi chơi cùng.”

 

Trước khi đến, Thư Nhụy đã hỏi Vân Thụ An về những người trong gia đình anh, lần đầu đến nhà chắc chắn phải mang theo chút quà. Dù nhà họ Vân là gia đình giàu có, chưa chắc đã hiếm lạ gì những món đồ cô tặng, nhưng ít nhất cũng là tấm lòng.

 

Cô đã mua một ít yến sào loại thượng hạng, lại nhờ quan hệ kiếm được một ít trà đặc biệt. Biết nhà họ không có trẻ con, nhưng có thể sẽ có các em họ đến chơi, Thư Nhụy liền mang theo vài tấm vé concert của Lâm Sinh. Đối với một ca sĩ đã nổi tiếng hơn hai mươi năm, chắc hẳn những đứa trẻ mười mấy hai mươi tuổi cũng sẽ thích.

 

Quý Nam Tinh nhận vé, mỉm cười cảm ơn.

 

Sau khi chào hỏi xong, mợ cả liền bảo nhà bếp chuẩn bị dọn cơm. Anh họ thứ hai Vân Thụ An cứ như keo dính chuột, bám riết lấy Thư Nhụy, sợ cô không thoải mái, liên tục rót nước, đút trái cây cho cô.

 

Dì út khẽ “chậc” một tiếng: “Không ngờ anh họ cháu lúc yêu đương lại thế này đấy.”

 

Nói rồi, dì ấy liếc nhìn những tấm vé trong tay Quý Nam Tinh: “Cô ấy cho cháu mấy vé?”

 

Quý Nam Tinh nhìn lướt qua: “Năm vé.”

 

Dì út ồ một tiếng, tuy không nói gì nhưng ánh mắt cứ nhìn chằm chằm vào tay cậu.

 

Quý Nam Tinh bật cười: “Dì muốn xem thì cháu cho dì nhé.”

 

Dì út thấy Thư Nhụy không có ở đây, đã theo mợ cả vào bếp, lúc này mới rút hai tấm vé từ tay cháu trai, tiện thể nhéo má cậu một cái: “Đúng là không uổng công dì thương cháu, ngoan thật. Lát nữa dì cho tiền tiêu vặt. Hai vé là đủ rồi, còn lại cháu cứ dẫn bạn đi chơi đi.”

 

Bọn họ cũng không phải không mua nổi vé này, vé concert thì đáng bao nhiêu tiền, nhưng vấn đề là không giành được. Dù có thể mua lại với giá cao nhưng tìm người mua cũng khá phiền phức, có sẵn người mang đến tận cửa thì tội gì phải tốn công.

 

Nhìn dì út cất vé concert vào túi, quay người liền lấy điện thoại ra gọi cho hội bạn thân, Quý Nam Tinh mỉm cười.

 

Dì út không còn trẻ, năm nay đã 38 tuổi, chưa kết hôn, mà hình như dì ấy cũng không có ý định kết hôn, suốt ngày chỉ cùng bạn thân ăn uống vui chơi.

 

Không có chuyện gì phiền lòng, công ty của gia đình đã có các anh trai lo, sau này về già cũng không thiếu tiền. Lại có mấy đứa cháu trai cháu gái, cháu ngoại, không sợ sau này các anh chị không còn thì mình dì ấy cô đơn chiếc bóng, nên đến giờ vẫn sống vô tư vô lự, không lo không nghĩ.

 

Không bị những chuyện vặt vãnh đời thường làm vướng bận nên trông dì ấy rất trẻ, ngoại hình như mới hai mươi mấy, còn tâm hồn thì không thể hơn mười tám, tính tình vẫn ngây thơ hồn nhiên.

 

Hẹn xong với bạn thân, dì ấy liền chuyển cho Quý Nam Tinh một trăm nghìn tệ, lại không nhịn được dặn dò: “Nghỉ hè thì phải chơi cho đã, đừng có suốt ngày ru rú trong nhà đọc sách. Mấy anh chị của cháu đứa nào đứa nấy cũng mê sự nghiệp, chỉ biết kiếm tiền không biết tiêu tiền. Nhà mình vẫn cần có một đứa biết phá của, như thế bọn nó mới có động lực kiếm tiền chứ.”

 

Quý Nam Tinh bất đắc dĩ: “Cháu đâu có ở nhà suốt ngày, mấy hôm trước cháu còn đi công viên nước với bạn mà.”

 

Mắt dì út sáng lên: “Cái khu mới mở đó hả? Vui không, có nhiều trai xinh gái đẹp không?”

 

Quý Nam Tinh: “Nhiều lắm, cháu còn thấy mấy anh chàng cứu hộ ở đó thân hình rất đẹp.”

 

Dì út liền tủm tỉm cười, rồi lại lướt đến khung chat của hội bạn thân, gõ lách cách.

 

Người nhà họ Vân đều dễ tính, Thư Nhụy lại có vẻ ngoài ngây thơ vô hại, còn rất biết dỗ người khác, một bữa cơm còn chưa ăn xong đã được hai mợ rủ đi đánh bài cùng. Rõ ràng là họ đã chấp nhận cô rồi, nếu hòa hợp thì chuyện kết hôn chỉ là sớm muộn mà thôi.

 

Lần đầu ra mắt gia đình xem như kết thúc viên mãn. Cậu cả còn muốn giữ Quý Nam Tinh ở lại chơi vài ngày, dù sao cũng đang nghỉ hè, không phải đi học, nhưng cậu đã từ chối: “Bạn cháu đã đến tìm cháu rồi.”

 

Dì út khoác vai Quý Nam Tinh rồi nói với anh trai: “Anh giữ út cưng lại làm gì, anh chơi với nó hay chị dâu chơi với nó? Thôi được rồi, cứ để bọn trẻ tự đi chơi với nhau đi.”

 

Anh họ lớn cũng bước tới xoa đầu Quý Nam Tinh: “Đi đâu thế? Anh đưa em đi nhé?”

 

Quý Nam Tinh cười với anh ta: “Bạn em đang đợi ở ngoài rồi, không phải anh hai sắp đưa chị Thư Nhụy về sao, tiện đường cho em ra ngoài là được.”

 

Anh họ thứ hai Vân Thụ An mỉm cười đáp một tiếng bảo được, rồi đợi Thư Nhụy lễ phép chào tạm biệt mọi người xong mới lên xe.

 

Trong xe không còn người lớn, Thư Nhụy lập tức thở phào nhẹ nhõm. Vân Thụ An mỉm cười, nắm tay Thư Nhụy vào lòng bàn tay mình, cô khẽ đẩy anh ra, ra hiệu em họ vẫn còn trên xe, hai người đừng nên quá thân mật, kẻo làm hư trẻ con.

 

Vân Thụ An nhìn vào gương chiếu hậu: “Út cưng, khai giảng là lên lớp mười một rồi nhỉ, áp lực học tập có lớn không em?”

 

Quý Nam Tinh: “Cũng bình thường ạ, không có áp lực gì lớn.”

 

Vân Thụ An: “Vậy thì tốt, cấp ba thôi mà, cũng không phải chuyện gì to tát. Cùng lắm thì ra nước ngoài dạo một vòng rồi về.”

 

Nhà bọn họ ngoại trừ con thứ ba và con út nhà cô, những người khác đều theo con đường giáo dục tinh anh, hai mươi mấy tuổi đã gần như hoàn thành chương trình học chính quy và bắt đầu tiếp quản sản nghiệp của gia đình.

 

Nhưng vì con thứ ba và con út nhà cô bái một vị sư phụ nào đó, nên ngoan ngoãn ở lại trong nước học cấp ba và đại học. Còn về vị sư phụ kia thì bọn họ chỉ nghe nói chứ chưa từng gặp, nghe bảo là một cao nhân có bản lĩnh thật sự, nhưng với những người từ nhỏ đã sống và học tập ở nước ngoài như bọn họ, đối với những chuyện này chỉ giữ lòng kính sợ chứ không tin tưởng nhiều.

 

May mà con thứ ba và con út nhà cô đều rất giỏi giang, dù là trong môi trường giáo dục biển người ở trong nước vẫn học rất xuất sắc.

 

Nói được vài câu thì xe đã chạy đến bên ngoài trang viên. Thấy một chiếc xe màu đen đang đỗ ở cổng, Quý Nam Tinh nói: “Anh họ, dừng ở đây là được rồi, bạn em ở bên kia.”

 

Vân Thụ An nhìn về phía chiếc xe đen, cũng không hỏi nhiều, chỉ nói: “Vậy em đi đường cẩn thận, về nhà sớm, đừng chơi bên ngoài khuya quá. Vệ sĩ có đi theo không?”

 

Quý Nam Tinh gật đầu lia lịa: “Dạ có, anh yên tâm.”

 

Nói xong cậu liền mở cửa xe, chạy về phía chiếc xe đen. Chưa kịp kéo cửa thì cửa xe đã được mở từ bên trong ra. Tiêu Dã đưa cho cậu một túi hạt dẻ ngọt lịm: “Túi này tôi bóc sẵn rồi, hạt dẻ rang đường cậu thích nhất đấy, thơm không?”

 

Quý Nam Tinh ngồi vào trong xe, nhưng lại nhìn về phía chiếc xe vừa rồi, đợi đến khi chiếc xe đó đi hẳn mới quay sang nói với Tiêu Dã: “Đã bảo tôi tự về được rồi mà, còn cố tình chạy qua đây là chi.”

 

Tiêu Dã lắc lắc túi hạt dẻ: “Xếp hàng gần hai tiếng đồng hồ đó, thấy cũng không còn sớm nên hỏi xem cậu đi được chưa, tiện đường qua đây thôi mà.”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Từ trung tâm thành phố đến trang viên, mất hơn một tiếng đi xe, thế này mà gọi là tiện đường sao.

 

Tiêu Dã cười hì hì đưa túi hạt dẻ về phía cậu: “Thử một hạt đi? Vẫn còn nóng hổi đấy.”

 

Quý Nam Tinh đành lấy một hạt ăn thử, bùi bùi dẻo dẻo, tuy lớp đường bọc hơi dày, nhưng lại được hương thơm tự nhiên của hạt dẻ trung hòa, quả nhiên, mỗi ngày cứ dọn quán là lại có một hàng dài người xếp hàng không phải là không có lý do.

 

Thấy cậu đã ăn, Tiêu Dã mới vui vẻ, lại lấy một chai nước bên cạnh mở nắp cho cậu: “Hôm nay ăn cơm có suôn sẻ không, bạn gái anh họ cậu thế nào?”

 

Quý Nam Tinh: “Có chút vấn đề.”

 

Tiêu Dã a một tiếng: “Có vấn đề? Sao vậy, không phải là người tốt à?”

 

Quý Nam Tinh lắc đầu: “Cũng không phải, mà là trên người cô ấy có mùi hương khói.”

 

Mùi đó không phải chỉ đơn giản là đốt vàng mã mà có thể ám vào được, rõ ràng là có âm hồn đã từng đi theo cô ấy. Nhưng Thư Nhụy đó mặc mày thanh tú, ánh mắt trong sáng, khí tức trên người tuy có mùi hương khói nhưng không vẩn đục, cậu dùng linh nhãn nhìn cũng thấy cô ấy khá sạch sẽ, chứng tỏ cô ấy không làm chuyện gì xấu hại người.

 

Nhưng đã gặp rồi thì chắc chắn không thể mặc kệ được.

 

———

 

Bên kia, Thư Nhụy ở trên xe vẫn đang cảm thán với Vân Thụ An: “Em cứ nghĩ nhà anh có nhiều quy củ lắm, không ngờ lại khác với tưởng tượng của em quá.”

 

Vân Thụ An cười nói: “Quy củ đương nhiên là có, nhưng đều là những lễ nghi cơ bản thôi, chứ ai mà suốt ngày sống theo quy củ được, như vậy mệt lắm.”

 

Thư Nhụy cũng nhìn Vân Thụ An cười: “Vậy anh nghĩ người nhà anh có thích em không?”

 

Vân Thụ An: “Đương nhiên rồi, mẹ anh thích em biết bao nhiêu, còn rủ em chơi bài cùng nữa. Yên tâm đi, em thể hiện rất tốt, đặc biệt tốt, mẹ anh còn mong anh cưới em về ngay lập tức ấy chứ.”

 

Tuy Thư Nhụy chưa bao giờ tự ti, nhưng dù sao khoảng cách gia thế cũng quá lớn. Sự nghiệp của cô hiện tại cũng chỉ đủ để cô tự trang trải cuộc sống và nuôi gia đình, nếu nhà họ Vân không vừa mắt cô cũng là chuyện bình thường.

 

Vân Thụ An, dù là nhân phẩm hay ngoại hình gì cũng đều là hạng nhất, hiện tại xem ra cũng rất thật lòng với cô. Đương nhiên cô cũng hy vọng mối tình này sẽ thuận buồm xuôi gió, không nói đến những thứ khác, chỉ riêng điều kiện này đã có thể nói là vạn người mới có một.

 

Nghĩ đến người nhà của anh, Thư Nhụy cảm thán: “Gen nhà anh tốt thật đấy, cô anh trông trẻ ghê, còn cả cậu em họ kia nữa, đẹp trai quá, lớn lên đẹp thật đó.”

 

Gặp đèn đỏ, Vân Thụ An dừng xe, rồi quay sang hôn cô một cái: “Trước mặt anh mà khen người khác đẹp trai à?”

 

Thư Nhụy bật cười: “Đó là em họ anh mà!”

 

Vân Thụ An: “Anh còn một người em họ nữa, ngoại hình không cùng kiểu với út cưng, nhưng cũng đẹp trai. À đúng rồi, em ấy làm trong giới thời trang, sau này em muốn tham dự tiệc tối nào, có thể tìm em ấy để mượn đồ haute couture.”

 

Thư Nhụy có chút tò mò: “Ai vậy anh?”

 

Vân Thụ An: “Quý Nguyên Đình, nghe nói em ấy khá nổi tiếng trong giới thời trang. Nhưng nhà anh không dính dáng gì đến lĩnh vực giải trí này, vậy nên cũng không quan tâm nhiều, em có nghe nói về em ấy không?”

 

Thư Nhụy lập tức trợn tròn mắt: “Thật hay giả vậy, người đó là em họ của anh á? Đại ma vương của giới thời trang, chỉ có những show diễn thời trang quốc tế lớn mới đủ tư cách được qua tay cậu ấy, vậy mà cậu ấy lại là em họ của anh!”

 

Lần này Vân Thụ An thật sự ghen rồi: “Em đối với anh còn chưa nhiệt tình sùng bái như thế bao giờ.”

 

Hai mắt Thư Nhụy đã long lanh như ánh sao rồi: “Em có thể tìm cậu ấy mượn đồ haute couture được sao? Vị thế của em không đủ, những thương hiệu cao cấp đó cũng phải xem cấp bậc, bị người có vị thế thấp như em mặc lên người, chỉ sợ người ta sẽ cảm thấy em làm giảm đẳng cấp của họ.”

 

Vân Thụ An nhẹ nhàng nắm cằm cô, bắt cô nhìn mình: “Không được nói về mình như vậy, em là người tuyệt vời nhất, em có năng lực. Sớm muộn gì em cũng sẽ tỏa sáng trong lĩnh vực mà em yêu thích, chỉ là anh đã phát hiện ra kho báu này sớm hơn bọn họ mà thôi.”

 

Thư Nhụy hôn lên môi anh một cái: “Vậy em nói trước với anh nhé, em rất có chí tiến thủ, sau này đừng trách em mải mê sự nghiệp mà lơ là anh.”

 

Vân Thụ An: “Điều anh yêu chính là dáng vẻ em tỏa sáng dưới ánh đèn sân khấu mà.”

 

Những lời này Thư Nhụy cũng chỉ nghe cho biết, ở trong giới này có đủ loại người, cô cũng đều đã gặp qua rồi, đàn ông ai cũng dẻo miệng, người thật sự làm được cũng chẳng có mấy ai. Nhưng hiện tại Vân Thụ An bằng lòng nói những lời này, ít nhất cũng chứng tỏ bây giờ cô vẫn có vị trí trong lòng anh. Hiện tại và tương lai, cô vẫn luôn phân biệt rất rõ ràng.

 

Điện thoại trong túi rung lên một cái, để không thất lễ ở nhà họ Vân, trước khi đến Thư Nhụy đã chỉnh điện thoại sang chế độ im lặng, bây giờ mới nhớ ra điện thoại không bật âm thanh.

 

Cô mở khóa ra xem, có một lời mời kết bạn mới, vừa bấm vào đã thấy là em họ của Vân Thụ An, cô vội vàng chấp nhận, còn chủ động gửi một sticker chào hỏi qua.

 

Nhưng câu trả lời của cậu em họ lại có chút lạnh lùng: 【Khi nào chị có thời gian, chúng ta gặp nhau một chút, em có chuyện muốn tìm chị.】

 

Thư Nhụy cũng không nghĩ nhiều, một đứa trẻ tìm cô thì có thể có chuyện gì được chứ, có lẽ là muốn gặp gỡ ngôi sao trong giới, hoặc muốn trải nghiệm cảm giác đóng phim?

 

Trong lòng vừa nghĩ vậy, cô liền tiện tay trả lời: 【Được chứ, em muốn lúc nào?】

 

Lời này vừa gửi đi, cô đột nhiên nhớ ra, nếu đây cũng là em họ của Vân Thụ An, vậy thì anh ruột của cậu nhóc chẳng phải là Đại ma vương sao, có một người anh như vậy, dù có muốn vào giới giải trí cũng không đến mức tìm đến người không có mấy vị thế như cô chứ.

 

Quý Nam Tinh trả lời: 【Ngay bây giờ đi, em gửi định vị, chị tự đến là được.】

 

Thư Nhụy liếc nhìn Vân Thụ An đang lái xe bên cạnh, rồi gõ chữ đồng ý trên WeChat, sau đó gửi đi.

 

Quý Nam Tinh hẹn ở một quán trà, dù sao Thư Nhụy cũng là một nghệ sĩ của công chúng, nếu bị chụp ảnh thì không hay lắm, nên cậu đã chọn một nơi tương đối riêng tư.

 

Trên đường đến, Thư Nhụy đã nghĩ rất nhiều, thậm chí còn nghĩ đến việc có thể có những lời mà gia đình anh không tiện nói, nên đã nhờ một đứa trẻ để nói những lời phũ phàng với cô, bảo cô rời xa Vân Thụ An.

 

Trước khi vào phòng riêng, cô còn phải chuẩn bị tâm lý, tự nhủ rằng dù lát nữa có xảy ra chuyện gì, nhất định phải bình tĩnh và đường hoàng, dù sao cô cũng chưa bao giờ đặt tương lai của mình vào tay bất kỳ người đàn ông nào, cùng lắm thì chia tay vậy.

 

Vốn tưởng trong phòng chỉ có một mình Quý Nam Tinh, nhưng khi đẩy cửa vào mới thấy bên cạnh cậu nhóc còn có một chàng trai khác. Người đó ngũ quan tuy không tinh xảo bằng Quý Nam Tinh, nhưng mày rậm mắt to, thiên về vẻ điển trai rạng rỡ. Vừa thấy cô, cậu ta còn cười vẫy tay chào: “Chào chị, em là bạn của Nam Tinh, tên là Tiêu Dã.”

 

Thư Nhụy cũng cười đáp lại: “Chào em, chị là Thư Nhụy.”

 

Quý Nam Tinh rót cho Thư Nhụy một tách trà: “Xin lỗi chị, muộn thế này còn phiền chị qua đây.”

 

Thái độ này có chút khác với những gì cô nghĩ, trông còn khá lễ phép. Thư Nhụy khẽ thở phào nhẹ nhõm. Nhưng cũng phải thôi, đều là thiếu gia nhà giàu, dù thế nào thì giáo dưỡng cơ bản vẫn phải có, cho dù không khách sáo thì chắc cũng chỉ là những lời nói bóng gió.

 

Cô cũng không vòng vo với họ nữa mà trực tiếp hỏi luôn: “Tìm chị có chuyện gì à?”

 

Quý Nam Tinh: “Anh họ có nói với chị về tình hình cơ bản của gia đình em chưa?”

 

Thư Nhụy thầm nghĩ, quả nhiên đến rồi. Nhưng cô vẫn lắc đầu: “Anh ấy không nói cụ thể lắm, nhưng nhà họ Vân kinh doanh lĩnh vực nào thì chị vẫn biết, cũng biết anh trai em là Quý Nguyên Đình.”

 

Quý Nam Tinh: “Nếu anh họ chưa nói, vậy thì em tự giới thiệu lại một chút. Chào chị, em là Quý Nam Tinh, một thiên sư.”

 

Thư Nhụy ngẩn người: “Thiên sư?”

 

Đương nhiên cô biết thiên sư là gì. Trong giới của họ có một vị thiên sư rất lợi hại, một số dự án lớn đều tìm đến vị thiên sư đó xem ngày lành tháng tốt, thậm chí là đặt tên phim. Có người còn tìm vị thiên sư đó để đổi tên, tên vừa đổi, vận may liền phất lên trông thấy, rất nhiều người xếp hàng dài mà vẫn không đến lượt.

 

Nhưng cậu em họ này còn trẻ như vậy, vẫn còn là một học sinh cấp ba, vậy mà đã là thiên sư rồi sao?

 

Quý Nam Tinh: “Gần đây chị có gặp phải chuyện gì kỳ lạ không? Hôm nay em ngửi thấy mùi hương khói bất thường trên người chị, mùi đó chứng tỏ đã từng có ma quỷ đi theo chị. Chị đã ở bên anh họ em, dù tương lai thế nào, hiện tại chị là bạn gái của anh ấy thì cũng chính là người một nhà. Nếu bên cạnh chị có vấn đề gì, chắc chắn là em không thể mặc kệ được.”

 

Diễn biến của câu chuyện lại một lần nữa vượt ngoài dự đoán của Thư Nhụy. Sao các gia đình giàu có thời nay lại không giống kịch bản trong phim cô đóng vậy?

 

Thư Nhụy đặt tách trà xuống, cố gắng sắp xếp lời mình muốn nói: “Nam Tinh, không phải chị nghi ngờ em nhé, chỉ là, liệu em có ngửi nhầm không? Gần đây không phải là rằm tháng bảy sao, mấy hôm trước chị còn đốt vàng mã cho bố chị, có thể là mùi này không?”

 

Quý Nam Tinh lắc đầu: “Không phải, mùi vàng mã đó chỉ cần thay quần áo là hết. Nếu chị không tin, em có thể để chị tận mắt nhìn thấy.”

 

Vẻ mặt Thư Nhụy nghi hoặc: “Nhìn thấy gì?”

 

Quý Nam Tinh nói: “Chị đưa tay ra đi.”

 

Thư Nhụy nghe vậy liền đưa cả hai tay ra, cô cũng khá tò mò, không biết cậu em họ này có thể cho cô xem thứ gì.

 

Đầu ngón tay của Quý Nam Tinh nhẹ nhàng lướt qua cánh tay phải của cô.

 

Thư Nhụy chỉ cảm thấy cánh tay mình như bị một tảng băng chạm vào, tuy chỉ chạm một cái, nhưng một luồng khí lạnh lẽo đã lan ra khắp cánh tay, lạnh đến mức cô không khỏi rùng mình một cái.

 

Trong lòng cô còn đang nghĩ, cậu em họ này quả thật có chút bản lĩnh, thảo nào dám tự xưng là thiên sư. Nhưng chỉ lạnh một chút như vậy, tuy rất thần kỳ, cũng không thể chứng minh cô bị ma theo được.

 

Quý Nam Tinh thu tay lại, nói với cô: “Chị nhìn cổ tay mình đi.”

 

Thư Nhụy cúi đầu nhìn, Tiêu Dã bên cạnh cũng ghé lại xem.

 

Chỉ thấy trên cổ tay trắng ngần của Thư Nhụy đang dần dần hiện ra những dấu ngón tay màu đen.

 

Hết chương 161.

 

Chương 161: Dấu Ngón Tay Đen Trên Cổ Tay

Ngày đăng: 23 Tháng 4, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên