Chương 169: Đấu Pháp Từ Xa
Tất nhiên là không thể gặp mặt ngay được. Khê Giang Nguyệt vừa mới được cắt đứt sợi chỉ đỏ trộm vận trên người, thần hồn đã tỉnh táo hơn một chút, nhưng vẫn còn rất yếu, chỉ nói được vài câu là lại mơ màng.
Cậu thu cô ấy vào lại trong hũ. Tạ Phán Nhi đang đứng từ xa ngắm người nổi tiếng lúc này mới bay tới: “Tiểu thiên sư, hóa ra vận khí thật sự có thể bị trộm đi à.”
Quý Nam Tinh đang cất chiếc kéo quỷ đi. Đó là một chiếc kéo giấy được cắt ra từ giấy bùa, sau đó dùng tơ quỷ rút từ người Tiểu Quỷ xuống quấn từng vòng từng vòng lên, cuối cùng ngưng tụ thành một chiếc kéo.
Thứ này rắn chắc hơn đồ giấy bình thường, nếu được nuôi dưỡng thêm bằng âm khí, tuy không đến mức trở thành pháp khí, nhưng dùng để đối phó với âm vật thì lại khá hữu dụng, quan trọng là người thường cũng có thể dùng được.
Thấy Tạ Phán Nhi tò mò về vận khí, cậu bèn giải thích: “Chỉ cần là thứ tồn tại thì đều có thể bị trộm đi. Vận khí, mệnh cách, tuổi thọ, miễn là có bản lĩnh thì đều làm được cả.”
Tạ Phán Nhi hỏi: “Vậy tại sao Tuyết Dương kia lại muốn dùng đồ giống hệt Khê Giang Nguyệt thế? Đây cũng là để trộm vận khí sao?”
Cô nàng cũng đã thấy những thứ mà cô gái tên Thư Nhụy vừa gửi tới, nhưng lại không hiểu mục đích của việc làm này.
Quý Nam Tinh nói: “Bởi vì cô ta muốn trở thành Khê Giang Nguyệt, sau đó thay thế cô ấy.”
Thứ cô ta muốn có lẽ không chỉ là vận may của Khê Giang Nguyệt, mà là tất cả mọi thứ của cô ấy, sự nghiệp diễn xuất bền vững, sự công nhận của công chúng, thậm chí bao gồm cả người đàn ông của Khê Giang Nguyệt.
Đây có lẽ cũng là chiêu mà vị đại sư đứng sau lưng Tuyết Dương đã bày cho, một mặt đánh cắp vận may của Khê Giang Nguyệt, mặt khác dùng phương pháp thay thế, bắt đầu từ những vật dụng nhỏ nhất, sau đó đến thần thái và cử chỉ.
Cậu biết ở nước ngoài có một loại cổ, tên rất bình thường, gọi là Đào hoa cổ. Người trúng cổ trên người sẽ dần xuất hiện dấu ấn của hoa đào, một khi hoa nở chứng tỏ đã gieo Đào hoa thành công. Người bị gieo Đào hoa bất kể trước đây yêu ai, cũng sẽ quay sang yêu kẻ hạ cổ.
Triệu chứng ban đầu của Đào hoa cổ là đêm nào cũng gặp mộng xuân, sau đó sẽ dần không phân biệt được giữa người hạ cổ và người mình yêu. Đợi đến khi triệu chứng ngày càng nghiêm trọng, người đó sẽ hoàn toàn xem kẻ hạ cổ là người mình yêu, nhưng trong mắt người khác thì lại thành ra người trúng cổ đã thay lòng đổi dạ.
Có những người ý chí kiên định, không dễ bị mê hoặc, vì vậy cần làm thêm một số việc khác để hỗ trợ Đào hoa cổ. Ví dụ như xóa nhòa sự khác biệt giữa mình và người yêu của đối phương, dùng đồ trang sức tương tự, quần áo giống nhau, cử chỉ hành động ngày càng tương đồng. Càng giống người kia thì càng có thể mê hoặc kẻ trúng cổ.
Tiêu Dã nhăn mặt nói: “Đào hoa cổ cũng là một loại trùng à?”
Quý Nam Tinh gật đầu: “Giải thích một cách khoa học thì đó là một loại côn trùng có thể kiểm soát tư duy thần kinh của đại não.”
Tạ Phán Nhi ngồi trên sofa thở dài: “Vốn là một ngôi sao lớn đang yên đang lành, chỉ vì vận khí quá tốt mà bị người ta nhắm đến, kết quả lại vì thế mà mất mạng, cùng người yêu âm dương cách biệt, thảm quá đi.”
Quý Nam Tinh: “Vậy sao cô biết không phải là do bản thân cô ấy vốn có kiếp nạn này, số đã định là đoản mệnh nên vận khí mới cường thịnh?”
Tạ Phán Nhi ngơ ngác há miệng kêu a một tiếng.
Tiêu Dã đứng bên cạnh cười nói: “Cậu mà trêu nữa là làm đàn chị ngốc thật đấy.”
Quý Nam Tinh mỉm cười, đi vào phòng cất chiếc kéo đi, lúc trở lại phòng khách thì thấy Tiêu Dã đang ôm điện thoại không ngừng bấm gì đó. Lúc đi ngang qua sau lưng hắn, cậu thuận tiện liếc nhìn một cái, thấy hắn đang đặt mua thuốc tẩy giun thì không khỏi bật cười: “Thuốc tẩy giun cậu mua lần trước uống hết rồi à?”
Tiêu Dã ngẩng đầu, vẻ mặt nghiêm túc: “Tôi thấy cũng nên uống một ít thuốc tẩy giun, biết đâu lại có tác dụng phòng ngừa thì sao.”
Quý Nam Tinh gật đầu: “Vậy cậu cứ uống đi.”
Tiêu Dã tiếp tục cúi đầu lựa chọn các gói thuốc tẩy giun, vừa nói: “Tôi mua cho cậu một phần rồi đấy, cậu cũng uống một ít đi.”
Quý Nam Tinh mỉm cười bỏ đi.
Tốc độ Tuyết Dương bị scandal nhấn chìm nhanh hơn tưởng tượng. Ban đầu công ty của Tuyết Dương định đăng một thông cáo, bất kể thông cáo đó trông có vẻ khó đứng vững đến đâu, nhưng chuyện này ở nước ngoài thì phạm pháp chứ ở trong nước thì không. Đây cũng chẳng phải chuyện trốn thuế đến mức bị phong sát, cùng lắm là muối mặt ở nước ngoài, bị chế nhạo một thời gian rồi mọi chuyện có lẽ sẽ qua.
Thế nhưng không ngờ bây giờ một số thương hiệu lại nhạy cảm với nghệ sĩ có rủi ro đến vậy. Thông cáo vừa được đưa ra vào buổi sáng thì thông báo chấm dứt hợp đồng đã đến vào buổi trưa. Có một thương hiệu chấm dứt hợp đồng, các thương hiệu vốn định quan sát tình hình sau đó cũng lần lượt làm theo.
Suy cho cùng thì Tuyết Dương vẫn chưa phải là sao hạng A vững chắc lâu năm. Dù mấy năm nay cô ta đều đóng vai chính, cũng khá ăn khách, có chút khả năng gánh phim, nhưng lại không có tác phẩm nào có thể củng cố địa vị. Vì vậy, vừa xảy ra chuyện là chẳng có mấy thương hiệu chịu đứng ra bảo vệ cô ta.
Trong lúc công ty đang rối như tơ vò, Tuyết Dương vẫn không ngừng gọi điện thoại, nhưng đầu dây bên kia chẳng có ai nghe máy. Bây giờ cô ta cũng không thể qua đó được, một khi qua đó sẽ bị bắt ngay. Cùng đường bí lối, cô ta đành phải cầu cứu người quản lý.
Nghe xong lời của Tuyết Dương, sắc mặt người quản lý sa sầm lại: “Vậy là cô thật sự nuôi Tiểu Quỷ, chứ không phải mấy cái bùa hộ mệnh lừa người kia à?”
Tuyết Dương bất an gật đầu, rồi níu lấy tay người quản lý: “Anh Chu, anh giúp em với, anh không thể bỏ mặc em được, em cầu xin anh đấy. Ngoài anh ra em không biết phải cầu cứu ai nữa. Nếu chuyện này không giải quyết được, cả đời này của em coi như xong thật rồi!”
Người quản lý day day sống mũi: “Người mà Lão Bạch Huyền Môn nói là cô? Cô có liên quan gì đến cái chết của Khê Giang Nguyệt không?”
Dù Tuyết Dương đang hoảng loạn đến mức cùng đường, nhưng cũng không ngốc đến độ nói ra tất cả, cô ta chỉ đáp: “Em chỉ muốn trộm vận khí của cô ta thôi, cái chết của cô ta không liên quan gì đến em, thật sự không liên quan! Nhưng em không biết chuyện này có liên quan gì đến việc em trộm vận khí của cô ta không nữa, nhưng em thật sự không biết mọi chuyện lại thành ra thế này. Em chỉ muốn vận may của mình tốt hơn một chút thôi. Anh Chu, anh giúp em với, tìm đại sư Lương đi, ông ấy có cách mà. Chỉ cần tìm được ông ấy, nhất định ông ấy sẽ có cách cứu em!”
Người quản lý gạt tay cô ta ra: “Vậy cô có từng nghĩ tại sao cô vừa xảy ra chuyện là không liên lạc được với ông ta không? Còn tìm nữa, cô thà nghĩ xem phải tốn bao nhiêu tiền để tìm một người lợi hại trong nước giải quyết giúp cô còn hơn!”
Tuyết Dương vừa nghĩ đến con búp bê quỷ đã biến mất, lòng cô ta lại càng thêm bất an: “Nhưng chuyện của em thế này, các đại sư trong nước có giúp em được không, em cũng không biết tìm ai cả.”
Có lẽ là do nhận thức từ nhỏ, hoặc do ảnh hưởng từ phim ảnh, đối với các đại sư trong nước, Tuyết Dương luôn cảm thấy bọn họ không phải loại người thấy tiền là sáng mắt rồi sẵn lòng giúp người ta đi theo con đường tà đạo.
Giống như Lão Bạch Huyền Môn kia, chắc chắn là ông ta đã nhìn ra điều gì đó, nhưng không đến tìm cô ta để thương lượng giá cả, mà đăng thẳng lên mạng như thể đang lên án, lại vừa như cảnh cáo. Bọn họ sẽ không đời nào chịu giúp cô ta đâu.
Quan trọng nhất là, cô ta cũng sợ các đại sư nhìn ra cái chết của Khê Giang Nguyệt là do cô ta sai khiến búp bê quỷ làm. Trợ vận thông thường và giết người vẫn có sự khác biệt.
Thấy cô ta im lặng, người quản lý tức đến phát hỏa: “Bây giờ mới biết sợ à! Lúc trước làm sao không nghĩ? Người khác đi cầu Kuman Thong, cầu chuỗi chuyển vận cũng đâu có thấy xảy ra chuyện lớn thế này! Cả chuyện cô phá thai nữa, cô nói thật cho tôi biết, tại sao lại chạy sang tận Thái Lan? Chuyện phá thai đó có liên quan gì đến việc này không?”
Người quản lý cũng không phải kẻ ngốc, hơn nữa trong giới này anh ta đã thấy quá nhiều chuyện rồi, có những thứ không liên tưởng thì thôi, chứ một khi đã liên tưởng thì căn bản không thể giấu được.
Tuyết Dương ấp a ấp úng, không dám nói ra sự thật.
Nhìn bộ dạng đó của cô ta, người quản lý chỉ cảm thấy lòng mình lạnh lẽo. Anh ta thật không ngờ, một cô gái nhỏ trong sáng và sạch sẽ ngày nào lại có thể biến thành thế này. Lần đầu tiên anh ta gặp Tuyết Dương là trên một sân khấu, tuy cô ta không phải là người múa chính, nhưng lại là người có linh khí và xinh đẹp nhất trong nhóm vũ công đó.
Anh ta vẫn còn nhớ dáng vẻ ngây ngô và trong sáng của Tuyết Dương ngày ấy, thế mà mới qua bao nhiêu năm, cho dù cái giới này có nhuốm màu thì công ty của họ trước nay vẫn luôn làm ăn đàng hoàng, cũng không đến mức khiến cô ta đen tối đến vậy chứ!
Dù gì cũng là người mình một tay dìu dắt, bao nhiêu năm dốc sức người sức của đào tạo, mắt thấy sắp đơm hoa kết trái, bảo anh ta cứ thế từ bỏ thì anh ta cũng không cam tâm. Thế là, sau khi ném lại một câu, “Ở yên đấy, tôi đi tìm người giúp cô”, rồi nhanh chóng rời đi.
Lăn lộn trong giới nhiều năm như vậy, tất nhiên là người quản lý cũng có chút quan hệ. Bên này không có mấy đại sư nổi tiếng, những người nổi tiếng đều là người của nhà nước, ví dụ như Đạo trưởng Sùng Minh của Ngọc Xuân Quan mà anh ta biết. Những thiên sư danh môn chính phái như vậy chắc chắn không thể nào giúp ém nhẹm chuyện này được, vậy nên chỉ có thể tìm người bên ngoài.
Người quản lý nhanh chóng mời được một vị đại sư từ Đài Loan đến. Theo lời người bạn bên đó nói, vị đại sư này rất có bản lĩnh, nhưng giá cả lại đắt đỏ, không trả nổi tiền thì đừng hòng mời được ông ta.
Tuyết Dương vẫn còn tiền. Dù đã bồi thường một khoản do một số hợp đồng quảng cáo bị hủy, nhưng lăn lộn trong giới nhiều năm như vậy, ít nhiều gì cũng có chút tài sản. Cô ta biết chuyện lần này của mình có lẽ rất nghiêm trọng, nên đã ra giá thẳng mười triệu, nhờ đại sư nhất định phải giúp cô ta xử lý ổn thỏa.
Vị đại sư đó tên là Hạ Lâm Phương, nghe nói còn xuất thân từ đạo giáo Chính Nhất Phái, rất có bản lĩnh. Vừa đến nơi, ông ta nhìn thấy Tuyết Dương liền nhíu mày: “Vấn đề trên người cô đúng là gay go thật đấy.”
Người quản lý đứng bên cạnh nói: “Vấn đề mà không nghiêm trọng thì sao phải lặn lội đường xa mời ngài đến đây. Hạ đại sư, Tuyết Dương đúng thật là nhất thời bị ma xui quỷ khiến mới làm chuyện nuôi Tiểu Quỷ này. Đại sư ngài ra tay giúp đỡ, giúp chúng tôi giải quyết lần này, sau này cô ấy nhất định sẽ làm nhiều việc thiện, tuyệt đối không dám tái phạm nữa.”
Hạ Lâm Phương lại nhìn Tuyết Dương rồi lắc đầu: “Nếu Tiểu Quỷ vẫn còn, chuyện này không khó giải quyết lắm. Nhưng bây giờ Tiểu Quỷ đã không còn ở bên cạnh cô ta rồi. Hai mươi triệu, mười triệu là phí ra tay của tôi, mười triệu là để làm thế mạng cho cô ta. Chỉ có thế mạng cho cô ta, dập tắt lửa giận của oan hồn, chuyện này mới có thể xem như xong.”
Người quản lý nhìn về phía Tuyết Dương. Tuyết Dương không hề do dự nói: “Được, hai mươi triệu, cầu xin đại sư giúp tôi!”
Hạ Lâm Phương gật đầu, rút ra một tờ giấy viết một đống thứ rồi quay sang đưa cho đồ đệ đi theo bên cạnh, sau đó lại cắt tóc và lấy máu của Tuyết Dương: “Đợi đến tối, một khi thế mạng hoàn thành, nhân quả vừa dứt, cô tự nhiên sẽ không sao nữa.”
Nghe ông ta nói có vẻ rất nhẹ nhàng, Tuyết Dương cũng thở phào nhẹ nhõm, sau khi luôn miệng cảm ơn, cô ta lại cẩn thận nhìn người quản lý: “Anh Chu, cảm ơn anh đã không từ bỏ em.”
Người quản lý đối với Tuyết Dương đã có chút lạnh lòng. Dù Tuyết Dương không nói rõ, nhưng có nhiều chuyện không cần phải nói quá rành mạch. Thà phá bỏ đứa con đã mang thai mấy tháng để làm Kuman Thong, một người phụ nữ tàn nhẫn như vậy anh ta mới gặp lần đầu.
Sau này anh ta sẽ không đầu tư quá nhiều tình cảm vào Tuyết Dương nữa. Đợi đến khi kiếm lại hết số tiền đã đầu tư vào cô ta lúc đầu, hợp đồng quản lý của bọn họ cũng có thể không cần gia hạn nữa.
Tất nhiên là Tuyết Dương cũng cảm nhận được sự lạnh nhạt của người quản lý, nhưng cô ta không quan tâm. Chỉ cần vượt qua được lần này, chỉ cần cô ta còn có giá trị, thì không cần phải để ý đến thái độ nóng lạnh của người quản lý. Nơi công sở vốn dĩ chỉ là đôi bên cùng có lợi, kẻ nào đầu tư tình cảm vào mới là kẻ ngốc.
———-
Tối hôm đó, tại nhà Quý Nam Tinh, trên sân thượng lớn ngoài phòng khách, Tiêu Dã đang cầm cọ dầu, quét một lớp bột thì là rồi lại quét một lớp bột ớt lên xiên thịt.
Thịt đều là thịt tươi mới mổ hôm nay, dê non cũng được vận chuyển bằng đường hàng không từ Nội Mông về, rau củ thì hắn nhờ người ra tận nông trại hái. Buổi trưa và chiều, hắn đã cố tình dặn Náo Náo ăn ít đi một chút, chỉ để dành bụng cho màn trổ tài vào buổi tối.
Quý Nam Tinh ngồi bên cạnh cầm quạt nhỏ quạt lò than: “Vì bữa này mà cậu bỏ đói tôi hai bữa.”
Tiêu Dã lập tức kêu oan: “Đói cậu hai bữa chỗ nào chứ? Bữa trưa bữa tối không cho cậu ăn à? Chiều đĩa hoa quả với bánh ngọt nhỏ không cho cậu ăn à? Mới vừa rồi cậu còn gặm hết cả cánh gà tôi mua về đấy nhé.”
Quý Nam Tinh: “Chừng đó thì sao đủ no, đâu phải cậu không biết tôi ăn nhiều.”
Tiêu Dã tăng tốc độ phết gia vị trên tay: “Sắp được rồi sắp được rồi, toàn là đồ tươi sống, chín nhanh lắm. Tôi nói cho cậu biết, món này là tôi học được từ chú đầu bếp trong nhà ăn của anh trai tôi đấy, tiến bộ hơn nhiều so với lần nướng thịt ở buổi cắm trại lần trước.”
Quý Nam Tinh tiện tay cầm lấy một cây xà lách đã rửa sạch bên cạnh ăn: “Nhà ăn của anh trai cậu không phải là nhà ăn quân đội sao, đầu bếp nhà ăn quân đội rất lợi hại à?”
Tiêu Dã đặt xiên nướng xuống, giật lấy đĩa xà lách kia: “Trời đất ơi, đói đến thế thật à?”
Đến cả xà lách sống cũng ăn rồi. Hắn biết sức ăn của Quý Náo Náo, trưa và chiều đã cố tình kiểm soát không cho ăn quá no, chính là để dành bụng ăn khuya, chẳng lẽ thực sự cho ăn ít quá à? Đến mức phải gặm cả lá rau rồi.
Vừa nói hắn vừa nhét đĩa hoa quả vào tay cậu: “Ăn tạm chút hoa quả đi, thịt nướng sắp xong rồi.”
Quý Nam Tinh mỉm cười, đói thì cũng không hẳn là đói, chỉ là ngồi trước một đống đồ ăn, tiện tay vơ lấy thứ gì ăn được thì gặm thôi.
Tiêu Dã xếp ngay ngắn các xiên nướng, thấy vỉ sắt đã nóng, hắn liền cho miếng thịt dê non mềm đã rã đông lên, nhanh chóng cho thêm thì là và ớt vào xào nhanh. Trong nháy mắt, món dê non xào vỉ sắt đã ra lò: “Mau thử xem thịt dê này thế nào, có vị thịt dê không?”
Chính vì lần trước ăn lẩu, Quý Nam Tinh nói thịt dê bây giờ chẳng còn vị thịt dê nữa, hắn mới đặc biệt đặt mua dê non ở Nội Mông. Nếu ăn thấy ngon, sau này có thể mua thêm một ít để đông lạnh, lúc nào thèm thì tự cuốn thịt dê ăn lẩu.
Quý Nam Tinh nếm thử một miếng, gật đầu: “Được đấy, thịt dê này ngon.”
Tiêu Dã thấy cậu ăn ngon miệng cũng cười theo: “Ngon đúng không, tôi đã lựa chọn kỹ càng từ nông trại đấy, được nuôi bằng đồ ăn chất lượng hẳn hoi, chắc chắn hơn hẳn loại dê được vỗ béo bằng một đống thức ăn công nghiệp.”
Tạ Phán Nhi bay tới, không dám lại gần phía Tiêu Dã dương khí nặng, chỉ dám lượn lờ quanh Quý Nam Tinh: “Thơm quá, hu hu hu, tôi cũng muốn ăn.”
Quý Nam Tinh nói với Tiêu Dã: “Để lại một phần cho Tạ Phán Nhi, cô ấy cũng muốn ăn.”
Tiêu Dã sảng khoái đáp: “Được thôi, nhưng phải cho cậu ăn no đã, kẻo cậu lại nói tôi bỏ đói cậu.”
Tạ Phán Nhi hừ hừ, lẩm bẩm: “Tôi biết ngay Tiểu Thiên Sư mới là cục cưng của cậu ta mà.”
Quý Nam Tinh liếc nhìn Tạ Phán Nhi: “Còn nói nữa là không có phần đâu.”
Tạ Phán Nhi vội làm động tác khóa miệng, bay lơ lửng ra ngoài ban công. Làm ma có cái lợi này, có thể tùy ý bay lượn khắp nơi, thảo nào người ta gọi họ là a phiêu.
Đang lúc ăn uống vui vẻ, nụ cười trên mặt Quý Nam Tinh chợt tắt, cậu ngước mắt nhìn vào trong nhà. Cậu đặt miếng thịt dê non đang ăn dở xuống, rút giấy ăn lau miệng: “Cậu cứ nướng tiếp đi, tôi xử lý chút chuyện rồi qua ngay.”
Tiêu Dã cũng nhìn vào trong nhà: “Chuyện gì thế? Có ma đến à?”
Quý Nam Tinh: “Không có ma, chỉ là có người không làm chuyện tốt thôi, không phải chuyện gì to tát.”
Nói rồi cậu đi vào trong nhà, sợ mùi khói bay vào nên còn tiện tay đóng cửa sân thượng lại, sau đó đi đến căn phòng thờ phụng Tổ Sư Gia và nuôi dưỡng hồn phách của Khê Giang Nguyệt.
Từng sợi chỉ đỏ quấn quanh chiếc hũ sứ đựng Khê Giang Nguyệt. Tạ Phán Nhi bay vào theo, thấy vậy liền kinh ngạc kêu lên: “Sao thế này, đây là cái gì vậy? Không phải đã cắt những sợi chỉ đỏ quấn trên người Khê Giang Nguyệt rồi sao?”
Quý Nam Tinh: “Đây là sợi chỉ nhân quả. Khê Giang Nguyệt là người bị hại, nên những sợi chỉ này mới hiện ra.”
Tạ Phán Nhi không hiểu: “Vậy thì sẽ thế nào?”
Quý Nam Tinh: “Sẽ phải trả giá, ai nợ cô ấy thì người đó phải trả.”
Lúc này Tạ Phán Nhi mới ồ một tiếng, nói: “Vậy thì đây chắc là chuyện tốt nhỉ, chỉ có điều, tại sao bây giờ sợi chỉ nhân quả lại bay ra, lẽ nào là vì Khê Giang Nguyệt đã dưỡng hồn xong rồi?”
Quý Nam Tinh cười lạnh một tiếng: “Đương nhiên là không phải, là có người đang làm phép thế mạng, muốn trả hết nhân quả trước thời hạn.”
Dùng thế mạng để trả trước, vậy thì nhân quả này trả về đâu thì khó mà nói được.
Tiêu Dã giao quầy nướng trên sân thượng cho vệ sĩ, dù sao cũng đang đốt than, không thể bỏ mặc không trông coi được. Vừa vào nhà đã nghe thấy lời này của Quý Nam Tinh, hắn liền nhíu mày: “Là thủ đoạn phản công của Dương Tuyết kia à?”
Quý Nam Tinh bất đắc dĩ: “Người ta tên là Tuyết Dương.”
Tiêu Dã: “Kệ cô ta tên gì đi, bây giờ chuyện này xử lý thế nào.”
Quý Nam Tinh mỉm cười: “Đương nhiên là ai nhúng tay vào thì người đó phải chịu trách nhiệm rồi.”
Nói xong, cậu bảo Tiêu Dã và Tạ Phán Nhi đều đi ra ngoài, rồi lấy một nắm tro từ lư hương thờ Tổ Sư Gia, rắc thành một vòng tròn tại chỗ, lại mở ngăn kéo lấy ra một con búp bê vải. Sau khi rút một lá bùa nhân quả bên cạnh, cậu đặt con búp bê vào trong vòng tròn, rồi ngồi khoanh chân xuống.
Dưới sự gia trì của chú thuật, con búp bê vải đang nằm trên đất từ từ ngồi dậy. Quý Nam Tinh cầm cây bút đã chấm chu sa viết lên lưng búp bê ngày tháng năm sinh của Khê Giang Nguyệt, sau đó lại khẽ vê đầu ngón tay, rút một luồng khí tức của Khê Giang Nguyệt ra, quấn quanh thân búp bê.
Con búp bê vốn đang nhắm mắt bỗng mở mắt ra, những sợi chỉ đỏ quấn quanh hũ sứ bay tới quấn quanh người con búp bê vải.
Quý Nam Tinh mỉm cười, đợi những sợi chỉ đỏ quấn chặt lấy con búp bê, cậu liền trở tay dán lá bùa nhân quả lên, sau đó xoay chuỗi hạt trên tay, lẳng lặng niệm chú.
Lá bùa vàng cháy lên ngay khoảnh khắc câu chú vừa dứt, thiêu luôn cả con búp bê. Trong ánh lửa bùng lên từ trong vòng tro, mơ hồ vang lên tiếng kêu gào thảm thiết.
—————–
Tại nhà của Tuyết Dương, mọi chuyện vốn đang diễn ra rất thuận lợi. Ngay khoảnh khắc sợi chỉ nhân quả vững vàng rơi xuống, Hạ Lâm Phương khẽ thở phào nhẹ nhõm. Tuy rằng cái giá phải trả cho chuyện của Tuyết Dương có hơi lớn, dù sao thì thuật thế mạng này không phải dễ làm, vì nó mà ông ta còn phải lấy cả bảo bối gia truyền ra.
Nhưng chuyến này cũng coi như kiếm lời, quả nhiên, minh tinh Đại Lục đúng là có tiền, ra tay một cái là mấy chục triệu.
Ngay lúc ông ta định xử lý nốt con người rơm thế thân để giải quyết triệt để nhân quả báo ứng này, thì một cảm giác nóng rực từ lồng ngực ông ta bùng lên. Một tay Hạ Lâm Phương vịn bàn, một tay ôm ngực, nhìn từng sợi chỉ đỏ quấn lên người mình, cả người kinh hãi, vội vàng lấy pháp khí ra định cắt đứt chúng.
Nhưng đấu pháp từ xa thì cũng chỉ có vậy, thông qua một loại vật trung gian nào đó để so kè sức mạnh với nhau. Ai có sức mạnh lớn, năng lực mạnh, hoặc trang bị xịn hơn thì có thể áp đảo đối phương.
Rõ ràng là Hạ Lâm Phương không thể bì được với Quý Nam Tinh. Ngay khoảnh khắc những sợi chỉ đỏ quấn lên người, ông ta căn bản không kịp chống đỡ, “rầm” một tiếng, bị lửa đốt cháy tâm can, cả người đau đớn đến mức điên cuồng lăn lộn trên mặt đất.
Biến cố này khiến Tuyết Dương và người quản lý của cô ta sợ hãi tột độ. Người đồ đệ đi theo bên cạnh Hạ Lâm Phương cũng hoảng hốt nhào tới hét lớn: “Sư phụ!”
Nhưng Hạ Lâm Phương đã lăn lộn bao năm qua, chắc chắn trên người cũng có chút bản lĩnh. Ông ta nén cơn đau như thiêu như đốt, gắng gượng ngồi dậy, vừa niệm chú chống cự vừa chật vật chỉ vào con người rơm đang cháy trên đất, nhưng đau đến mức run rẩy không nói nên lời.
May mà người đồ đệ mà ông ta mang theo cũng không phải kẻ ngốc, phản ứng rất nhanh, móc ra một nắm gạo linh đã qua bào chế rắc lên người rơm, thần kỳ là, ngọn lửa đang cháy trên người rơm đã bị nắm gạo linh này dập tắt.
Sau khi lửa tắt, cơn đau của Hạ Lâm Phương cũng giảm bớt, nhưng tinh thần và sinh khí bị đốt cháy trong khoảnh khắc đó lại không thể hồi phục lại chỉ bằng việc dập lửa.
Tuyết Dương nhìn sự thay đổi của Hạ Lâm Phương, kinh hãi đưa tay lên che miệng.
Đồ đệ của Hạ Lâm Phương cũng lo lắng chạy tới: “Thầy ơi!”
Hạ Lâm Phương nhìn bàn tay khô gầy của mình, lại đưa tay sờ lên khuôn mặt đầy nếp nhăn, suýt chút nữa thì không thở nổi. Nếu như trước đây, dù đã ngoài năm mươi nhưng ông ta trông chỉ như mới ba mươi, thì bây giờ trông ông ta chẳng khác gì một ông lão bảy, tám mươi tuổi.
Hạ Lâm Phương nhìn người rơm trên đất, thở hổn hển nói: “Là do ta đã sơ suất.”
Người có thể thu phục được loại Tiểu Quỷ như vậy sao có thể là một thiên sư bình thường được. Chỉ vì trước nay Đại Lục luôn đả kích mê tín dị đoan, cộng thêm người Đại Lục có chuyện gì cũng hay sang bên bọn họ cầu thần bái Phật, tìm đại sư xem bói toán phong thủy, ông ta cũng chưa từng giao đấu với thiên sư Đại Lục bao giờ. Không ngờ lần đầu tiên giao đấu đã suýt chết trong tay đối phương.
Hạ Lâm Phương được đồ đệ dìu đứng dậy, ông ta nhìn về phía Tuyết Dương và người quản lý của cô ta: “Chuyện này các người tìm người khác giỏi hơn đi, đối phương quá lợi hại, tôi không phải là đối thủ.”
Số tiền này tất nhiên là không thể trả lại được. Ông ta suýt mất mạng, không đòi thêm một khoản bồi thường đã là may lắm rồi.
Người quản lý vội vàng nói: “Nhưng chúng tôi còn không biết đối phương là ai.”
Hạ Lâm Phương: “Đó là chuyện của các người.”
Nói xong, ông ta liền dẫn đồ đệ rời đi, sợ đi chậm một bước lại bị dính vào chuyện này.
———-
Quý Nam Tinh nhìn con búp bê vải không còn động tĩnh trên đất, có chút nghi hoặc. Cậu cũng không biết đối phương đã sợ rồi, hay là lại đang âm thầm chuẩn bị tung chiêu lớn.
Cậu rất ít khi đấu pháp từ xa với người khác như thế này, kinh nghiệm không nhiều. Cậu ngẩng đầu nhìn tượng thần Tổ Sư Gia, suy nghĩ một lát rồi quyết định ra tay trước để chiếm ưu thế. Cậu quay người, lấy từ trong ngăn kéo ra một cây kim dài, đâm một nhát vào ngực con búp bê đã bị đốt qua.
Cho đối phương một đòn chí mạng. Dám nhận vụ của Tuyết Dương, lại còn giúp cô ta làm phép thế mạng, xem ra kẻ đó cũng chẳng phải hạng tốt lành gì. Cậu không giết người, nhưng phế đi một người thì vẫn có thể.
———-
Hạ Lâm Phương vừa đi ra ngoài đã đột nhiên túm lấy áo trước ngực, phun ra một ngụm máu rồi ngã xuống đất bất tỉnh.
Con búp bê vải hoàn toàn không còn động tĩnh nữa, những sợi chỉ đỏ phiêu tán cũng đã biến mất. Lúc này Quý Nam Tinh mới phủi tay bước ra khỏi phòng, thấy Tiêu Dã và Tạ Phán Nhi đang đợi ở cửa, cậu mỉm cười với họ: “Không sao rồi, đã giải quyết xong.”
Tiêu Dã thở phào nhẹ nhõm: “Đói rồi phải không, mau lại đây ăn đi, tôi nướng cho cậu nhiều lắm này.”
Quý Nam Tinh đi rửa tay, ra sân thượng ăn khuya. Sân thượng vốn chỉ có cậu và Tiêu Dã cùng một con ma, giờ đã có thêm mấy người vệ sĩ. Dù sao Tiêu Dã cũng mua không ít đồ, chỉ hai người họ e là khó ăn hết được, thêm mấy người vệ sĩ vào vừa hay không lãng phí thức ăn.
Trong lúc đang được Tiêu Dã đút cho từng miếng thịt, điện thoại bên cạnh lại reo lên. Tiêu Dã ngó đầu qua xem: “Anh ta tìm cậu làm gì, lại tìm cậu mua bùa à.”
Vẻ mặt hắn có chút không vui, nhưng nghĩ lại rồi nói: “Nếu anh ta thật sự nghèo đến mức không còn gì ăn, mua một ít cũng được, tôi không ngại.”
Quý Nam Tinh mỉm cười, nhận điện thoại. Cậu còn chưa kịp mở lời, tiếng cười sung sướng không thể kìm nén được của Hạ Quân Ngạn bên kia đã truyền qua điện thoại: “Ha ha ha ha ha ha, Tinh Tinh, cậu có biết vừa rồi xảy ra một chuyện vui đến mức nào không! Tôi nói cho cậu biết, đây là chuyện vui nhất tôi gặp trong năm nay đấy, ha ha ha ha ha.”
Quý Nam Tinh thấy không có chuyện gì to tát, lúc này mới vừa xiên thịt vừa cười nói: “Anh trúng số à?”
Hạ Quân Ngạn: “Dĩ nhiên là không phải! Không phải tôi từng kể với cậu là tôi có một ông sư thúc, mấy năm trước bị ông nội tôi đuổi đi rồi sao. Sau đó ông ta cứ đối đầu với bố tôi, cướp hết cả mối làm ăn của nhà tôi, hại tôi phải đến bên này kiếm cơm. Cậu đoán xem, ông ta bị làm sao nào? Ông ta vừa đấu pháp với người ta, bị đánh cho phế luôn rồi, giờ đang kêu gào ói máu trong bệnh viện cấp cứu đấy. Đồ đệ của ông ta còn liên lạc với tôi, hỏi tôi có cách nào cứu sư phụ ông ta không. Tôi cứu cái con khỉ ấy, tôi chỉ mong ông ta sớm lên trời thôi! Tôi vui quá đi mất, quả nhiên làm chuyện xấu sớm muộn gì cũng gặp báo ứng!”
Quý Nam Tinh vừa ừm ừm vừa lắng nghe, nhưng miệng thì vẫn không ngừng ăn thịt, lòng thầm nghĩ, phá án rồi, hóa ra thiên sư đấu pháp với mình là sư thúc của Hạ Quân Ngạn à. Quả nhiên là xuất thân từ phái bùa chú, đấu pháp không giỏi lắm, bị đánh bại dễ quá.
Hết chương 169.
Tác giả có lời muốn nói:
Hạ Lâm Phương: Đối phương là một tay cự phách, mau chạy mau chạy!
Quý Nam Tinh: Kinh nghiệm đấu pháp không nhiều, để cho chắc ăn đâm thêm một kim nữa.
