Chương 170: Dao Cùn Cứa Thịt Mới Đau

Chương 170: Dao Cùn Cứa Thịt Mới Đau

 

Rõ ràng là vị đại sư được mời đến kia đã đấu pháp thất bại, ông ta và đệ tử của mình gần như là chạy trối chết. Trong phòng, sắc mặt của người quản lý ngày càng nặng nề, còn Tuyết Dương thì kinh hãi đến mức run rẩy không ngừng.

 

Cô ta biết đụng vào những thứ này chắc chắn sẽ phải trả giá, nhưng cô ta chưa bao giờ thấy cái gọi là cái giá đó. Cô ta chỉ thấy người khác nổi tiếng, người khác danh lợi song thu. Cô ta không thể tưởng tượng được cái giá phải trả sẽ như thế nào. Cô ta đã nghĩ rằng chỉ cần mình cẩn thận một chút, không làm những việc vi phạm pháp luật, không lăng nhăng quan hệ nam nữ, thì sẽ không sao cả.

 

Nhưng cô ta đã quên, nếu cô ta có thể sử dụng sức mạnh của huyền học, thì người khác cũng có thể.

 

Vừa rồi, vị Hạ đại sư kia đã già đi nhanh chóng ngay trước mắt cô ta, quá trình lão hóa đó gần như có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Điều này khiến Tuyết Dương bất giác đưa tay sờ lên mặt mình. Cô ta không muốn trở nên như vậy, nếu tuổi xuân không còn, thì cô ta tốn bao công sức mưu đồ để làm gì chứ.

 

Tuyết Dương hoàn hồn khỏi cơn kinh hoàng, quay đầu nhìn người quản lý. Cô ta muốn cầu xin anh ta tìm giúp mình một vị đại sư lợi hại hơn nữa, chắc chắn là do vị đại sư này không có nhiều bản lĩnh nên mới ra nông nỗi này.

 

Nhưng chưa kịp mở lời, người quản lý đã đứng dậy trước: “Tôi sẽ hỏi xem có đại sư nào lợi hại hơn không. Cô… cứ nghỉ ngơi cho khỏe đi.”

 

Nói xong, người quản lý liền đi ra cửa, nhưng trong lòng anh ta đã đưa ra quyết định, anh ta sẽ không dính dáng gì đến chuyện của Tuyết Dương nữa. Anh ta không muốn kéo cả bản thân mình vào vũng lầy này. Chuyện như thế này quả nhiên không thể đụng vào, đụng vào là vạn kiếp bất phục. Ngay cả đại sư lợi hại như vậy cũng ngã ngựa, anh ta là một người bình thường thì lấy gì để chống lại sức mạnh của thần thần quỷ quỷ.

 

Chuyện của Tuyết Dương, anh ta còn phải về báo cáo lại với công ty, phải nhanh chóng tính toán tất cả những thiệt hại kinh tế gây ra cho công ty, bởi anh ta không nghĩ Tuyết Dương còn lại bao nhiêu thời gian nữa.

 

Tuyết Dương vẫn chưa biết người quản lý đã hoàn toàn từ bỏ mình. Cô ta vẫn hy vọng anh ta sẽ giúp mình lần nữa. Ngoài người quản lý ra, cô ta cũng không ngồi chờ chết, lăn lộn trong giới này bao nhiêu năm, bạn bè thật lòng có lẽ không nhiều, nhưng ít nhất cũng có một hai người nhân phẩm đáng tin cậy.

 

Hơn nữa, bây giờ cô ta đã không còn tâm trí nghĩ đến tương lai nữa. Có còn tương lai hay không cô ta cũng không biết. Chỉ cần vượt qua được cửa ải trước mắt, sau này sẽ từ từ tính tiếp.

 

Vì vậy, cô ta đã liên lạc với vài người trong giới khá tin vào những chuyện này, cũng không nói nhiều, chỉ bảo muốn tìm một vị sư phụ lợi hại giúp cô ta chuyển vận.

 

Nhìn những số điện thoại của các đại sư mà bọn họ gửi tới, Tuyết Dương như vớ được cọng rơm cứu mạng, cô ta lần lượt liên lạc từng người một.

 

Tiếc là Tuyết Dương không biết, giới Huyền Môn nói lớn thì rất lớn, mà nói nhỏ lại rất nhỏ. Hạ Lâm Phương chân trước vừa vào bệnh viện, chân sau chuyện này đã lan truyền khắp nơi.

 

Với tuổi của Quý Nam Tinh, có lẽ cậu chỉ biết chút ít về Hạ Lâm Phương qua lời kể của Hạ Quân Ngạn, còn lại không mấy quan tâm. Nhưng trong giới Huyền Môn, những người lớn tuổi hơn một chút đều đã từng nghe qua về ông ta.

 

Tổ sư của Chính Nhất Phái là Trương Đạo Lăng thì gần như ai cũng biết, truyền thừa của ông cũng được lưu truyền từ đời này sang đời khác mà không bị đứt đoạn. Chỉ tiếc là thời huy hoàng của tiền bối đã qua, ngành Thiên Sư năm đó suýt chút nữa đã đi đến đường cùng.

 

Thêm vào đó là chiến tranh loạn lạc, quân phiệt hỗn chiến, muốn bảo toàn truyền thừa, ngoài việc các đạo phái vẫn duy trì việc kế thừa theo các thế hệ trong gia tộc, bọn họ cũng thu nhận không ít đệ tử.

 

Ông nội của Hạ Quân Ngạn là Hạ Trúc Thanh, cũng đã gia nhập vào đạo môn như vậy, tu tập một số đạo pháp, học vẽ bùa, và còn mở một đạo quán nhỏ, giúp người ta cầu phúc, hỏi hung cát, xem ngày lành tháng tốt cho việc hiếu hỷ.

 

Nhưng dù sao đây cũng là chuyện ít người làm, thậm chí còn phải dựa vào một số nguồn thu khác của gia đình mới đủ sống. Nếu không, chỉ dựa vào ngành này thì đừng nói là ăn no, muốn không chết đói đã là khó rồi.

 

Sau này, Hạ Lâm Phương nảy sinh ý đồ khác. Ông ta không còn vẽ những lá bùa chính thống nữa mà bắt đầu nghiên cứu những thứ tà ma ngoại đạo, như bùa cầu tài, bùa chiêu đào hoa, thậm chí là bùa nguyền rủa tiểu nhân. Ông ta vẽ bùa hoàn toàn không quan tâm đến sự cân bằng ngũ hành, có phần bất chấp thủ đoạn để đạt được mục đích.

 

Có những người cầu tài nhưng mệnh mỏng không gánh nổi, dùng bùa của ông ta quả thực là có phát tài một phen, nhưng cũng vì thế mà mất mạng.

 

Hạ Lâm Phương chẳng những không thấy đó là vấn đề của mình, mà còn nói rằng ông ta chỉ giúp người ta thỏa mãn mong muốn, còn người đó có mệnh để hưởng hay không thì không liên quan gì đến ông ta.

 

Chuyện này khiến ông nội của Hạ Quân Ngạn là Hạ Trúc Thanh tức đến suýt phải nhập viện.

 

Thế nhưng Hạ Lâm Phương không hề hối cải, còn mắng ông là đồ cổ hủ, nói rằng nhà sắp chết đói đến nơi rồi, có bản lĩnh thật sự lại cứ bó tay bó chân, rụt rè co rúm. Thế là ông ta bèn tự mình ra ngoài làm riêng.

 

Hạ Lâm Phương dám làm những chuyện như vậy tất nhiên là gan cũng lớn. Người tìm đến ông ta ngày càng nhiều. Những kẻ tham lam đó đâu có quan tâm đến cái gọi là cân bằng, bọn họ ai cũng đều tự tin rằng mệnh mình tốt, có thể gánh được. Dù sao thì, những người gánh được tài lộc bất ngờ thì ngày càng tin tưởng ông ta, còn những người không gánh nổi chết rồi cũng chẳng ai lên tiếng được nữa.

 

Sau đó, ông nội của Hạ Quân Ngạn qua đời, cha anh ta trông coi đạo quán cũng kinh doanh ngày càng khó khăn. Từ nhỏ, Hạ Quân Ngạn đã thấy người được gọi là sư thúc kia thỉnh thoảng lại đến khoe khoang, còn nói cha anh ta là đồ đầu gỗ không biết thay đổi.

 

Khi đạo quán của nhà anh ta biến thành một siêu thị nhỏ, gia đình cũng không còn kinh doanh những thứ này nữa, Hạ Quân Ngạn liền cuốn gói ra ngoài lang bạt.

 

Các thiên sư trong giới biết đến Hạ Lâm Phương là vì ông ta rất nổi tiếng ở Đài Loan, thường xuyên xuất hiện trên một số chương trình địa phương. Thời buổi này, danh tiếng được tạo dựng như vậy đó, đặc biệt là ông ta còn không chỉ một lần nói muốn giao lưu với các thiên sư của các đạo phái khác. Cái giọng điệu cao ngạo đó khiến người ta chỉ muốn lấy đế giày tát vào mặt ông ta.

 

Mấy năm nay Hạ Lâm Phương đã khiêm tốn hơn nhiều, cũng không còn phát ngôn ngông cuồng ở những nơi công cộng. Nhưng nhắc đến người này, một số thiên sư lớn tuổi vẫn không ưa.

 

Biết ông ta vì đấu pháp thất bại mà phải nhập viện, ai nấy đều xôn xao hỏi thăm trong giới, thậm chí có người còn hỏi đến cả Lão Bạch, bởi vì hiện tại chuyện của Khê Giang Nguyệt đang được Lão Bạch quan tâm nhất.

 

Có thể mời được Hạ Lâm Phương đến xử lý sự việc, chắc chắn không phải là chuyện nhỏ. Người này tham tiền, tiền ít không mời nổi ông ta đâu, chỉ cần suy nghĩ một chút là có thể dễ dàng đoán ra chuyện này.

 

Nhiều người không biết chuyện của Khê Giang Nguyệt là do Quý Nam Tinh xử lý. Lão Bạch đã đăng Weibo, những người không rõ nội tình liền tưởng là Lão Bạch nhận vụ này, hết cuộc gọi này đến cuộc gọi khác hỏi thăm ông.

 

Đồ đệ của Lão Bạch nhận điện thoại đến phát phiền, bất đắc dĩ nhìn sư phụ: “Rõ ràng là do Tiểu Nam Tinh làm, sư phụ cứ ỡm ờ nhận chuyện này như vậy, như thế có ổn không.”

 

Bạch Nghĩa Long vừa nghe hí kịch vừa gõ nhịp: “Có gì mà không ổn. Thằng nhóc Hạ Lâm Phương đó bụng dạ hẹp hòi lắm, ai biết được sau khi về nó có càng nghĩ càng tức rồi làm ra chuyện gì không. Trẻ con thì phải ngoan ngoãn đi học, tận hưởng tuổi thanh xuân cho thật tốt, không cần thiết phải bị những chuyện này làm phiền lòng.”

 

Ông giúp Tiểu Nam Tinh tránh được phiền phức, Tiểu Nam Tinh lại giúp ông kiếm được danh tiếng, tốt biết bao. Nghĩ vậy, ông liền cất tiếng hát theo vở kinh kịch: “Người dù có muôn vàn năng lực, cuối cùng cũng không địch lại số mệnh…”

 

———-

 

Vì tiếng xấu đồn xa, nên khi Tuyết Dương liên lạc được với vài vị đại sư, bọn họ đều khéo léo từ chối. Đừng nói là chuyện này đụng vào sẽ tổn hại âm đức, cho dù có muốn kiếm tiền thì bọn họ cũng không nghĩ mình có thể lợi hại hơn Hạ Lâm Phương. Bọn họ tự biết mình có bao nhiêu trọng lượng.

 

Tuyết Dương gọi điện đến cuối cùng gần như là van xin, còn nói dù phải trả bao nhiêu tiền cũng được, dù có tán gia bại sản cũng được.

 

Có một vị thiên sư mềm lòng thở dài nói: “Thay vì cô cầu cạnh người khác, chi bằng đến nhà người bị hại mà chuộc tội. Chuyện này đã không còn có thể giải quyết bằng tiền được nữa rồi.”

 

Nếu thật sự chỉ cần tiền, thì tiền của Khê Giang Nguyệt lẽ nào lại ít sao.

 

Bị cúp điện thoại, Tuyết Dương mới nhận ra, cô ta đã tự lừa dối mình rằng chuyện này không có nhiều người biết. Nhưng sau một loạt các cuộc gọi, dường như những việc cô ta làm đã bị lột trần, ai ai cũng biết cả rồi.

 

Nhưng tại sao lại như vậy chứ, để giữ bí mật, cô ta không còn dám tìm các đại sư trong giới nữa.

 

Dù Tuyết Dương có suy sụp đến đâu, một số công việc đã nhận từ trước mà chưa bị hủy hợp đồng thì vẫn phải tiếp tục, vì cô ta đã không còn đủ tiền để trả phí vi phạm hợp đồng nữa.

 

Có một chương trình tạp kỹ đã được định sẵn từ trước. Chương trình đó chuyên ôn lại các bộ phim truyền hình cũ, sẽ mời dàn diễn viên chính của một số bộ phim ăn khách đến làm một số đặc biệt.

 

Chương trình này khá nổi, đã làm được mấy năm rồi, nên đôi khi một bộ phim vừa lên sóng đã đến để quảng bá, một hai năm sau sẽ đến lại để hâm nóng lại độ hot.

 

Kỳ tiếp theo dự định là của “Thanh Dao Truyện”. Mặc dù bên Úc Vị Trì đã từ chối, bây giờ anh ta hoàn toàn không có tâm trí đâu mà làm việc, anh ta không muốn làm gì cả, chỉ muốn chờ xem báo ứng của Tuyết Dương. Anh ta cũng không thể gặp Tuyết Dương, anh ta sợ mình sẽ phát điên mà xông lên bóp cổ cô ta, đòi cô ta đền mạng, vậy nên đã dứt khoát từ chối.

 

Tuyết Dương cũng không muốn đi, đặc biệt là trong thời điểm nhạy cảm này, nhưng tài khoản của cô ta không còn nhiều tiền, vậy nên đành phải đi.

 

Bên chương trình cũng đã cân nhắc về Tuyết Dương, một nghệ sĩ có rủi ro, nhưng những việc cô ta làm lại chưa đến mức bị phong sát. Bọn họ nghĩ rằng dù sao cũng chỉ là một kỳ, không phải khách mời thường trú, sau này nếu Tuyết Dương thật sự bị phong sát thì cắt bỏ kỳ này cũng không ảnh hưởng gì.

 

Bây giờ mời cô ta, độ hot chắc chắn sẽ rất cao.

 

Ngoài nam chính “Thanh Dao Truyện” không đến, các diễn viên chính khác đều có mặt. Thư Nhụy là vai nữ phụ thứ ba, tất nhiên cô cũng đến.

 

Tuyết Dương không biết mối quan hệ giữa Thư Nhụy và Khê Giang Nguyệt, nhưng mấy hợp đồng quảng cáo mà cô ta bị mất gần đây, cùng với bộ phim kia, tất cả đều rơi vào tay Thư Nhụy, người có hình tượng tương tự cô ta. Điều này khiến cô ta không thể nào ưa nổi Thư Nhụy, không ít lần nói bóng nói gió châm chọc.

 

Còn những người khác, ít nhiều gì cũng đều giữ khoảng cách với Tuyết Dương. Cái giới này là vậy, nịnh giàu đạp nghèo, ai biết được Tuyết Dương có qua được cửa ải này không. Lúc này, giữ phép lịch sự bề mặt là đủ rồi, không cần phải thân thiết làm gì.

 

Lúc nghỉ giữa giờ để thay trang phục, mọi người ở hậu trường trò chuyện qua loa vài câu rồi về phòng nghỉ riêng. Khi đi ngang qua, Tuyết Dương nhìn thấy Thư Nhụy đang cùng trợ lý trao đổi về lịch trình sau chương trình, liền cười một tiếng: “Đúng là phong thủy luân chuyển nhỉ. Trước đây không có vai diễn cũng chẳng có việc gì làm, phải ở lại đoàn phim cho có lệ, bây giờ thì bận rộn thật đấy.”

 

Thư Nhụy mỉm cười: “Sắc mặt chị Tuyết Dương không tốt lắm, sao vậy, tối qua không ngủ được à?”

 

Tuyết Dương tưởng cô đang châm chọc chuyện phá thai, sắc mặt lập tức sa sầm. Trong giới này rất ít khi có chuyện vạch mặt nhau tại trận. Ai cũng là người khôn khéo, những kẻ ngu ngốc đến mức vạch mặt người khác trước đám đông cũng không trụ được lâu. Nghe vậy, ánh mắt cô ta cũng chỉ trầm xuống, không định đôi co với Thư Nhụy.

 

Lúc Tuyết Dương lướt qua người Thư Nhụy định bỏ đi, Thư Nhụy lại ghé vào tai cô ta nói thêm một câu: “Hay là vị đại sư đó ói ra máu rồi, không tìm được người cứu mạng, nên chị Tuyết Dương cầu cứu trong vô vọng, mới ăn không ngon ngủ không yên?”

 

Sắc mặt Tuyết Dương lúc này mới đột ngột biến sắc: “Cô biết cái gì!”

 

Thư Nhụy chỉ cười với cô ta. Ở đây người qua kẻ lại toàn là nhân viên, Tuyết Dương nhìn thấy một căn phòng để quần áo bên cạnh, liền kéo Thư Nhụy đẩy vào trong. Sau khi vào, cô ta kiểm tra bốn góc, xác nhận không có camera, lúc này mới lạnh lùng nhìn chằm chằm Thư Nhụy: “Cô biết cái gì, câu nói vừa rồi của cô là có ý gì!”

 

Thư Nhụy cũng không còn vẻ mặt cười ngây thơ vô hại như ở bên ngoài nữa, cô lạnh lùng nhìn Tuyết Dương: “Tôi có ý gì, người có tật giật mình chẳng lẽ không biết sao? Muốn người khác không biết thì trừ khi mình đừng làm. Người làm, trời nhìn. Cô hại chết chị Giang Nguyệt, cô thật sự nghĩ chuyện mình làm không ai biết sao?”

 

Tuyết Dương đột ngột đẩy mạnh Thư Nhụy ra: “Cô nói bậy bạ gì đó! Cô có bằng chứng gì!”

 

Thư Nhụy bị đẩy ngã xuống ghế sofa, cũng không vội đứng dậy, chỉ cười lạnh một tiếng: “Bằng chứng à, để tôi nghĩ xem. Gieo Đào hoa cổ, nuôi búp bê ma, nói vậy thì đúng là không có bằng chứng thật. Nhưng không sao, chỉ cần có người nhận báo ứng là được rồi.”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Tuyết Dương nắm lấy tay Thư Nhụy: “Chuyện này có liên quan gì đến cô chứ, thảo nào. Mấy hợp đồng quảng cáo tôi mất, mấy bộ phim tôi mất đều rơi vào tay cô. Thật không ngờ đấy Thư Nhụy, cô ở sau lưng cũng làm không ít chuyện nhỉ?”

 

Thư Nhụy hất tay cô ta ra: “Đúng vậy, tôi đã làm không ít chuyện. Chị Giang Nguyệt báo mộng cho tôi, nói chị ấy rất khó chịu, nói chị ấy bị người ta hại chết. Tất nhiên là tôi phải giúp chị Giang Nguyệt tìm một vị đại sư, thay chị ấy hoàn thành tâm nguyện!”

 

Tuyết Dương nhìn chằm chằm Thư Nhụy: “Cô ta báo mộng cho cô? Cô đang nói nhảm cái gì vậy, cô là cái thá gì của cô ta chứ. Đúng là lo chuyện bao đồng, cô quản cũng rộng quá rồi đấy.”

 

Thư Nhụy chỉnh lại quần áo, liếc cô ta một cái: “Tôi có quản rộng hay không thì liên quan gì đến cô, hay cô chính là người mà đại sư nói sẽ gặp báo ứng? Cho nên cô mới cuống lên như vậy?”

 

Tuyết Dương nói: “Tôi cảnh cáo cô đừng có nói bậy bạ! Cô đừng có mượn danh con tiện nhân đó…”

 

“Chát!”

 

Thư Nhụy vung tay tát cho Tuyết Dương một cái. Cái tát này khiến Tuyết Dương không kịp trở tay, mặt đầy vẻ không thể tin nổi nhìn Thư Nhụy.

 

Thư Nhụy: “Cô thì là cái thá gì, chị Giang Nguyệt là người để cho cô mắng sao! Tuyết Dương, tôi không cần bằng chứng, chị Giang Nguyệt nói là cô hại chết chị ấy thì chính là cô. Nếu báo ứng không thể trừng phạt được cô, thì chỉ cần cô còn sống ngày nào, tôi cũng sẽ không tha cho cô ngày đó! Rất tò mò tôi và chị ấy có quan hệ gì à?”

 

Thư Nhụy tiến lại gần Tuyết Dương vài bước: “Vì nhờ có chị Giang Nguyệt tài trợ nên tôi mới có cơ hội yên tâm học hành. Vì nhờ có chị ấy tài trợ nên mẹ tôi mới có thể sống nhẹ nhàng hơn, không phải quá vất vả. Tôi còn chưa kịp báo đáp cho chị ấy thì chị ấy đã bị cô hại chết rồi. Tuyết Dương, cô nghe cho rõ đây, những chuyện cô đã làm, tôi nhất định sẽ tính sổ với cô từng món một. Cô cứ chờ đấy!”

 

Nói xong, Thư Nhụy liền đóng sầm cửa rời đi. Tuyết Dương tức đến mức toàn thân run rẩy, nhưng chỉ có cô ta mới biết nỗi sợ hãi và hoang mang trong lòng mình.

 

Nhưng nhiều hơn cả là sự căm hận. Khê Giang Nguyệt đã chết mấy tháng rồi vẫn yên ổn, bây giờ lại ra nông nỗi này hoàn toàn là vì Thư Nhụy! Tất cả là vì cô ả!

 

Cô ta không ngờ, một người mà cô ta chưa bao giờ để vào mắt, lại là thủ phạm khiến thuyền của cô ta bị lật.

 

Nhưng không sao, biết được ai đang hại mình thì chuyện này sẽ dễ giải quyết hơn nhiều. Cô ta vẫn còn hai căn nhà, bán đi một căn là có thể tìm được một vị đại sư khác. Chắc chắn sẽ có đại sư lợi hại chịu giúp cô ta, chắc chắn sẽ có.

 

Tuyết Dương điều chỉnh lại cảm xúc rồi đẩy cửa bước ra, nhưng vừa mở cửa đã thấy một đám người đứng ở cửa, sắc mặt ai nấy đều kỳ quặc.

 

Tuyết Dương có dự cảm không lành, nhưng vẫn cố nặn ra một nụ cười: “Sao mọi người lại đứng cả ở đây thế, sắp đến giờ lên sân khấu rồi à?”

 

Cô ta nhớ lại chuyện vừa rồi, tuy có tranh cãi với Thư Nhụy, nhưng cô ta đã kiểm soát âm lượng, bên ngoài chắc không nghe thấy được.

 

Một MC trẻ của đài truyền hình vẻ mặt khó xử nhìn Tuyết Dương một cái, rồi nói một câu xin lỗi, sau đó đẩy cửa đi vào. Lúc ra, trong tay cậu ta ôm một thứ gì đó giống như máy quay cầm tay, rồi lại lúng túng chạy đi mất.

 

Đầu óc Tuyết Dương ong lên một tiếng, thứ đó trông giống như thiết bị livestream.

 

——–

 

Thư Nhụy trở về phòng hóa trang chuẩn bị thay đồ, trợ lý của cô vội vã chạy vào, mặt như sắp khóc: “Tổ tông của tôi ơi, xảy ra chuyện lớn rồi! Cảnh chị cãi nhau với Tuyết Dương vừa rồi đã bị livestream ra ngoài rồi!”

 

Thư Nhụy ngơ ngác: “Livestream? Livestream ở đâu ra? Vừa rồi Tuyết Dương lén livestream à?”

 

Cô trợ lý nhỏ mặt mày méo xệch: “Sao có thể là cô ta livestream được chứ. Chị quên là chương trình này có mười phút livestream hậu trường hóa trang giữa giờ sao. Máy vừa mới điều chỉnh xong, MC bị gọi đi có việc nên tạm thời để trong phòng thay đồ, kết quả là hai người…”

 

Thư Nhụy cũng có chút hoảng hốt, nhưng cô đã nhanh chóng bình tĩnh lại: “Không sao, em hỏi đạo diễn xem nửa sau có quay nữa không. Tiện thể liên lạc với công ty, tuy sắp chấm dứt hợp đồng rồi nhưng xảy ra chuyện này vẫn nên báo cho công ty một tiếng. So với chị thì người cần phải khóc lúc này là cô ta mới đúng.”

 

Sự cố livestream năm nào cũng có, nhưng quả dưa năm nay có vẻ đặc biệt lớn. Ai cũng không ngờ rằng ngồi hóng mười phút hậu trường nhàm chán mà lại hóng được quả dưa náo nhiệt đến vậy.

 

Thư Nhụy bảo trợ lý đi lo việc khác, rồi ngay lập tức gọi điện cho Quý Nam Tinh. Cậu đang ở nhà gấp vàng mã, sắp đến lúc quỷ môn quan đóng lại, lúc này có thể tiện thể đốt một ít đồ xuống cho người thân ở dưới dùng. Cả người Tiêu Dã toàn dương khí, không thể chạm vào những thứ này, nên cả phần của những người thân đã khuất của nhà họ Tiêu, Quý Nam Tinh cũng gấp luôn giúp hắn. Tiêu Dã thì bận rộn chạy tới chạy lui, lúc thì đút hoa quả, lúc thì đút kem cho cậu, chỉ hận không thể phục vụ cậu từ đầu đến chân để lấy công chuộc tội.

 

Vì vậy nên cả hai đều không có thời gian lên mạng, cũng không biết chuyện lúc này đã leo lên top một hot search.

 

Nghe điện thoại của Thư Nhụy, Quý Nam Tinh nói: “Không sao đâu, đây có lẽ chính là báo ứng của cô ta. Sớm muộn gì cũng bị scandal nhấn chìm, chỉ là không biết sẽ chìm theo cách nào thôi.”

 

Thư Nhụy không nhịn được lại hỏi: “Lẽ nào cô ta hại chết chị Giang Nguyệt, vậy mà chỉ bị scandal nhấn chìm thôi sao?”

 

Cô đã nghĩ rằng ít nhất cũng phải gặp tai bay vạ gió gì đó. Chết ngay thì quá nhẹ nhàng cho cô ta rồi, gãy tay gãy chân, hủy dung nhan thì phải có chứ, lẽ nào chỉ là bị scandal nhấn chìm thôi sao?

 

Cho dù cô ta có bị scandal nhấn chìm, thì cũng chỉ là không thể tồn tại trong giới này nữa. Với gương mặt đó, có khối kẻ giàu có muốn bao nuôi cô ta, cô ta vẫn có thể sống tốt.

 

Quý Nam Tinh: “Vội gì chứ, dao cùn cứa thịt mới đau.”

 

Lúc này Thư Nhụy mới thở phào nhẹ nhõm, sau khi cảm ơn liền vội vàng đi xử lý hậu quả của vụ livestream bất ngờ kia.

 

Cúp điện thoại, Tiêu Dã khẽ tặc lưỡi một tiếng, bắt chước giọng điệu của cậu: “Vội gì chứ, dao cùn cứa thịt mới đau. Woa woa, Náo Náo à, nếu mà cậu sinh ra ở thời cổ đại, chắc chắn cậu sẽ là một đại phản diện đó.”

 

Quý Nam Tinh: “Tại sao lại là cổ đại, hiện đại không có phản diện à?”

 

Tiêu Dã: “Phản diện thời cổ đại mới có cảm giác chứ, hiện đại cùng lắm chỉ là thương chiến, làm sao có cảm giác bằng mưu quyền đoạt vị được.”

 

Chắc chắn là chương trình không thể quay tiếp được nữa, nhưng đài của bọn họ đã kiếm được một phen lưu lượng truy cập, vậy thì phen này không lỗ.

 

Nhưng mà, nội dung của livestream này có chút không tiện phân tích, có những lời không thể nói trước công chúng, đặc biệt là những chuyện tâm linh ma quái. Nhiều người ngầm hiểu không đề cập đến, nhưng cũng tin vào chuyện báo mộng, còn có không ít người đứng ra kể lại những câu chuyện báo mộng có thật.

 

Nhưng điều khiến bọn họ bất ngờ nhất chính là mối quan hệ giữa Thư Nhụy và Khê Giang Nguyệt, không ngờ lại là như vậy.

 

【Trước đây thật sự không nhận ra chút nào, bọn họ gần như không có mối liên hệ gì luôn. Ai có thể ngờ rằng Thư Nhụy lại là người được Khê Giang Nguyệt tài trợ chứ.】

 

【Chị ấy tốt lắm, chị ấy không chỉ tài trợ cho một người đâu, nghe nói là tài trợ cho rất nhiều đứa trẻ. Tiếc là người tốt không được báo đáp.】

 

【Vậy người hại chết Khê Giang Nguyệt là Tuyết Dương à? Tôi chỉ tò mò cô ta hại như thế nào. Chuyện này không thể suy nghĩ sâu, càng nghĩ càng thấy đáng sợ.】

 

【Cái tát đó ta nói có sướng gì đâu, sướng chết tôi rồi.】

 

【Cần gì đàn ông chứ, Úc Vị Trì đến giờ vẫn chưa chính thức lộ diện. May mà Khê Giang Nguyệt đã tài trợ cho Thư Nhụy, ít nhất cũng có người chịu đứng ra bênh vực cho chị ấy.】

 

【Tiếc là Khê Giang Nguyệt không còn nữa, không thì cứ ở bên Thư Nhụy đi, đàn ông đều không đáng tin cậy.】

 

【Đừng nhắc đến Úc Vị Trì nữa, đến giờ tôi vẫn nghi ngờ anh ta có gian tình với Tuyết Dương, ai biết được anh ta có tham gia vào một số chuyện đó hay không.】

 

【Chuyện báo ứng là tôi tin thật rồi, đi follow một cái trước đã, sau này ngoài @Lão Bạch Huyền Môn ra, tôi không tin ai hết!】

 

【Nói sụp đổ sự nghiệp là cô ta sụp đổ sự nghiệp thật, tôi phục rồi.】

 

Trên mạng bàn tán xôn xao, video livestream nhanh chóng bị gỡ xuống. Nhưng không sao, rất nhiều người biết video này không thể chính thức lưu lại, nên bọn họ đã sao lưu một bản, chuyền tay nhau xem rất rầm rộ.

 

Chuyện hóng hớt luôn là thứ lan truyền nhanh nhất. Chưa đầy nửa ngày, Tuyết Dương đã mất mấy chục vạn người hâm mộ, các fan lớn quay lưng. Công ty quản lý trực tiếp thông báo chấm dứt hợp đồng. Mấy hợp đồng quảng cáo còn lại cũng đều bị hủy, còn bị kiện vì hình ảnh nghệ sĩ ảnh hưởng đến thương hiệu.

 

Những ngôi sao từng chị chị em em, từng là bạn thân với Tuyết Dương đều im bặt. Mấy bộ phim chưa chiếu, vì có Tuyết Dương tham gia mà lúc này cũng bị fan của các ngôi sao khác chửi rủa đến rung trời. Rõ ràng là nếu Tuyết Dương bị phong sát, vậy thì những bộ phim này sẽ không thể lên sóng được.

 

Anh chị của bọn họ đã vất vả bao lâu, khó khăn lắm mới quay xong một tác phẩm, còn các nhà đầu tư nữa, phim không chiếu thì không kiếm được tiền. Ai nấy đều đã có kinh nghiệm, nhân lúc Tuyết Dương vừa mới xảy ra scandal, bọn họ nhanh chóng kiện tụng, đòi được chút bồi thường nào hay chút đó.

 

Tốc độ sụp đổ hình tượng, sụp đổ sự nghiệp này thật sự rất nhanh, nhanh như một ngôi nhà sụp đổ, người còn chưa kịp phản ứng thì đã là một đống đổ nát rồi.

 

Tuyết Dương trốn trong nhà không dám ra ngoài, cũng không dám xem điện thoại. Cô ta hối hận rồi, cô ta thật sự hối hận rồi. Tại sao lúc đầu lại bị ma xui quỷ khiến đi nuôi Tiểu Quỷ, tại sao lại nhắm đến Úc Vị Trì.

 

Ngay từ đầu, mục tiêu của cô ta chỉ là Úc Vị Trì. Khi còn chưa bước chân vào giới này, lần đầu tiên cô ta gặp Úc Vị Trì là khi anh ta đại diện cho công ty của gia đình đến trao giải cho một cuộc thi múa. Cuộc thi đó cô ta đã giành giải nhất. Đó là lần đầu tiên cô ta gặp một người như vậy.

 

Âu phục chỉnh tề, khí chất phi phàm, từng bước đi lên bậc thang tiến về phía cô ta, khóe miệng nở nụ cười dịu dàng, thỏa mãn mọi ảo tưởng tốt đẹp của cô ta.

 

Không ngờ mấy năm sau gặp lại, Úc Vị Trì không nhớ cô ta, lại còn cưng chiều Khê Giang Nguyệt đến vậy, trong lòng trong mắt đều là Khê Giang Nguyệt.

 

Có đôi khi, ý nghĩ ghen ghét độc ác chỉ nảy sinh trong một khoảnh khắc. Có lẽ đây vốn là cái ác trong bản tính của con người, trong sự ghen ghét đó đã khuếch đại ác ý đến cực điểm.

 

Nhưng bây giờ, trời sập đất lở, cô ta cầu cứu trong vô vọng, cô ta trốn ở trong nhà, không ai đến giúp cô ta, cũng không ai có thể giúp cô ta.

 

Trong lúc bất lực và tuyệt vọng, đột nhiên Tuyết Dương cảm thấy trên người mình vừa ngứa vừa đau. Cô ta sờ vào chỗ mụn mủ nổi lên trên chân xem thử, không biết có phải là ảo giác hay không, mụn mủ đó tuy chỉ nhỏ bằng đầu ngón tay, nhưng hình như lại mang theo đường nét của một khuôn mặt người.

 

Hết chương 170.

 

Chương 170: Dao Cùn Cứa Thịt Mới Đau

Ngày đăng: 23 Tháng 4, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên