Chương 175: Khí Tai Ương
Chuyện Tống Dĩ Đàn muốn bảo lưu kết quả vốn được giấu kín với bố mẹ cô, cả ông bà ngoại và anh trai đều không hề hé răng nói nửa lời. Ngày hôm sau, thậm chí anh trai cô còn dẫn theo chị dâu tương lai đến thẳng nhà họ Tống, sau đó thu dọn một số quần áo và đồ dùng cá nhân của cô, nhét đầy ắp hai chiếc vali hành lý thật to.
Mẹ Tống nhìn con trai đẩy vali ra khỏi phòng con gái, khẽ nhíu mày, sau khi liếc nhìn người chồng đang im lặng, bà lại thở dài nhìn sang con trai: “Vẫn còn một khoảng thời gian nữa mới đến ngày tựu trường mà, đâu cần phải đi sớm như vậy chứ.”
Tống Dĩ Thừa nhìn mái tóc đã điểm vài sợi bạc của mẹ mình, thực sự không nhịn được mà buông ra những lời xát muối vào tim: “Chứ ở lại nhà để làm gì? Để trơ mắt nhìn phòng ốc bị đập phá, đồ đạc yêu thích bị hủy hoại sao? Giành được giải nhì chẳng có lấy một lời chúc mừng, đổi lại chỉ toàn là những lời mắng nhiếc chê bai?”
Tuệ Tuệ đứng cạnh khẽ kéo áo bạn trai, muốn nhắc anh ta nói chuyện bớt gay gắt lại, dẫu sao đó cũng là mẹ ruột của anh.
Không phải là mẹ Tống không thương con cái, nhưng tính cách bà vốn dĩ đã thế. Cộng thêm việc có người chồng quá mức độc đoán, bà lại càng trở nên nhu nhược hơn. Bị con trai nói vậy bà cũng chẳng giận, chỉ cảm thấy tại sao cái ước muốn có một gia đình hòa thuận êm ấm lại khó khăn đến thế.
Mẹ Tống không nói gì, nhưng ba Tống lại tiện tay vơ ngay cái cốc trên bàn trà ném thẳng xuống chân Tống Dĩ Thừa: “Cái nhà này chưa đến lượt mày lên tiếng! Mày bảo con ranh kia cút về đây cho tao! Mới nói có vài câu mà đã chạy tót ra ngoài rồi, tao nói không được nữa rồi đúng không! Cầm cái hạng Nhì về mà cũng không biết tự kiểm điểm, không biết tự nhốt mình trong phòng tập mà luyện đi, suốt ngày chỉ biết chạy rông bên ngoài! Chính vì ngày nào cũng la cà nên tâm tính mới hoang dã như thế đấy!”
Tuệ Tuệ nắm chặt lấy tay bạn trai, liều mạng lắc đầu ra hiệu với anh, nhiệm vụ hôm nay là lấy đồ cho Đàn Đàn chứ không phải đến đây để cãi lộn. Đừng nói là Đàn Đàn, ngay cả bản thân cô mỗi lần bước chân vào cái nhà này cũng cảm thấy ngạt thở đến cùng cực. May mà hồi nhỏ Dĩ Thừa đi theo ông bà ngoại, nếu anh ấy mà lớn lên trong kiểu gia đình này, chẳng biết tâm lý sẽ trở nên vặn vẹo đến mức nào. Bây giờ Đàn Đàn cũng sắp rời đi rồi, thế nên chẳng cần phải tranh cãi cho sướng miệng nhất thời làm gì.
Tống Dĩ Thừa vỗ nhẹ lên tay bạn gái, anh ta không thèm để ý đến ba Tống mà nhìn thẳng vào mẹ Tống: “Con và em gái đều là khúc ruột mẹ dứt ra, dù là con hay là em, sau này đều sẽ phụng dưỡng mẹ, tuyệt đối không để mẹ phải chịu cảnh già cả không nơi nương tựa. Nhưng mẹ à, mẹ có thể thương tụi con một chút được không?”
Nói xong câu này, Tống Dĩ Thừa kéo hai chiếc vali đi thẳng ra ngoài. Hai mắt mẹ Tống lập tức đỏ hoe, sao bà lại không thương cho được, đó đều là những đứa trẻ bà đã liều mạng sinh ra cơ mà, nhưng mọi chuyện thực sự đã đến bước đường này rồi sao? Bà có khát khao gì nhiều nhặn đâu, cả năm trời chỉ mong cả nhà được ngồi lại ăn chung với nhau một bữa cơm là đủ rồi. Thế nhưng, dường như ngay cả điều đó cũng chẳng thể làm được.
Đầu tiên là con trai, hồi nó mới tí tuổi đầu, khoảng bốn năm tuổi đã tự mình vác ba lô đi tìm ông bà ngoại, từ đó về sau chẳng thèm về nhà ở một ngày, bây giờ lại đến lượt con gái. Mẹ Tống biết vấn đề nằm ở trên người ai, nhưng bà cũng xót xa, bà cũng khó xử, dẫu sao Tống Hạc Minh cũng từng là thanh xuân mà bà luôn hướng tới. Nhìn con trai kéo vali rời đi, mẹ Tống không hề ngăn cản, chỉ thầm nghĩ mấy ngày nữa sẽ đem số tiền mình dành dụm được đưa cho Đàn Đàn. Dù sao thì đi học xa nhà cũng cần có tiền, trong tay có tiền sinh hoạt phí nhiều một chút sẽ thoải mái hơn.
Ngược lại, ba Tống lại một lần nữa tức lộn ruột, nhưng ông ta đã già rồi, con trai đứng thẳng người còn cao hơn ông ta cả nửa cái đầu, sức lực giữa hai người đã trở nên chênh lệch rồi. Quan trọng hơn nữa là, trước mặt đứa con trai này, ông ta chưa bao giờ có được cái gọi là uy nghiêm của một người làm cha. Vì thế, ông ta chỉ có thể buông vài câu hăm dọa chẳng có sức uy hiếp gì đối với con trai, ví như đi rồi thì đừng có vác mặt về nữa nữa.
Tống Dĩ Thừa đứng ngoài cửa lớn, nghe thấy câu đó thì cười lạnh một tiếng: “Ông tưởng cái chỗ này là chốn tốt đẹp gì mà khiến người ta thèm thuồng muốn về? Còn nữa, ông bảo Đàn Đàn giành giải nhì là rất mất mặt, đúng không?”
Vừa nói, Tống Dĩ Thừa vừa liếc nhìn cái chân thọt của ông ta, ánh mắt chứa đầy vẻ mỉa mai: “Có bản lĩnh thì tự ông đi múa lấy cái giải nhất xem.”
Anh ta luôn biết cách đâm trúng tim đen người khác sao cho tàn nhẫn nhất, cho dù đó có là cha ruột của mình đi chăng nữa, nhưng đối với người cha này, trong lòng anh ta chỉ có oán hận.
Con người Tống Hạc Minh không chỉ dừng lại ở mức khắt khe không dung túng cho vị trí thứ hai, mà ông ta đã vặn vẹo đến mức cực đoan rồi. Con người ai cũng có một loại bản năng muốn hủy hoại những kẻ yếu thế, đối với một số thứ nằm trong tầm kiểm soát của mình, thậm chí có đôi khi bọn họ còn nảy sinh ác ý chà đạp hành hạ để thỏa mãn dục vọng dục vọng khống chế của mình. Tống Hạc Minh chính là loại người như vậy. Bất kể là với anh ta hay với Đàn Đàn gì cũng vậy, Tống Hạc Minh không chỉ áp đặt những giấc mộng chưa thể hoàn thành của bản thân mình lên người bọn họ, mà thậm chí ông ta còn mang theo một chút khoái cảm báo thù tiềm ẩn đối với hai anh em bọn họ.
Việc bọn họ có đôi chân lành lặn, có thể đàng hoàng nhảy múa đối với Tống Hạc Minh chính là một cái gai, cho dù bọn họ có là con đẻ của ông ta cũng vậy. Thế nên, một mặt ông ta vắt kiệt sức lực để huấn luyện cho bọn họ, mặt khác lại trút sự vặn vẹo vì tàn tật của mình lên người bọn họ, không ngừng âm thầm chèn ép và hành hạ bọn họ.
Có lẽ ngay cả chính bản thân Tống Hạc Minh cũng chẳng nhận ra hành vi của mình lại bị bản năng từ sâu thẳm trong tiềm thức thôi thúc, cho nên ông ta mới thản nhiên đến vậy, đánh tráo khái niệm bằng cái mác “tốt cho con” mà chà đạp, nghiền nát, giẫm lên xương tủy của bọn họ để đi lên.
Ông ta muốn bồi dưỡng ra một thiên tài khiêu vũ thấp hèn như cát bụi, chỉ biết thần phục trước mặt ông ta.
Khi còn nhỏ, Tống Dĩ Thừa vẫn chưa hiểu được sâu sắc đến mức này, nhưng anh ta biết cách tránh dữ tìm lành mà bỏ chạy. Đợi đến lúc anh ta lớn hơn một chút, đủ khả năng mổ xẻ toàn bộ những mặt tăm tối nhất của Tống Hạc Minh, anh ta đã không ít lần muốn dẫn em gái đi cùng. Thế nhưng Tống Dĩ Đàn lại thích nhảy múa. Thậm chí tính cách của cô còn chịu ảnh hưởng từ mẹ, hơi có khuynh hướng muốn dùng cách hy sinh bản thân để đổi lấy một cái kết viên mãn.
Tống Dĩ Thừa hết cách, anh ta không thể cưỡng ép đưa em gái đi được, bởi vì vào thời điểm đó chính bản thân anh ta còn chưa có năng lực tự lập. Hơn nữa, Tống Hạc Minh sẽ không cam lòng để ông bà ngoại cướp đi thêm một đứa con nào của ông ta nữa, huống hồ chi đây lại còn là một kiệt tác hoàn mỹ do đích thân ông ta mài giũa bồi dưỡng nên.
Bây giờ em gái đã thông suốt, đã nguyện ý rời đi rồi, vậy thì dù thế nào anh ta cũng không thể để em gái phải quay về cái nơi khiến người ta ngạt thở đó nữa.
…….
Trong khoảng sân của một căn nhà riêng, rạp che tang lễ vẫn còn đang dựng, vòng hoa viếng cũng chưa được dẹp đi, một đám người ngồi bên ngoài phòng, sắc mặt ai nấy đều âm u rầu rĩ.
Lý Tử Minh là một người mới do đội Ba của Cục Quản Lý mới tuyển vào, sau khi trải qua một thời gian rèn giũa, hiện tại đã có thể tự mình giải quyết một số vụ án tương đối nhỏ. Thông thường thì có một vài sự kiện không nghiêm trọng lắm, mọi người sẽ để cho bọn họ đi xử lý để luyện tay. Lúc này anh ta đang ngồi bên cạnh lắng nghe bọn họ tường thuật lại toàn bộ sự việc.
Chủ nhân căn nhà này họ Ngô, bốn ngày trước bà cụ nhà họ Ngô qua đời. Bà có năm người con, ba trai hai gái, hàng cháu hàng chắt gì cũng đều có đủ. Bà hưởng thọ 96 tuổi, lại ra đi ngay trong giấc ngủ, nhìn kiểu gì thì đây cũng coi như một cái chết già, bà đã ra đi thanh thản mãn nguyện rồi. Nhưng ngặt một nỗi là, sau khi bà cụ Ngô chết đi lại ầm ĩ, sinh ra một đống chuyện.
Dựa theo quy củ của các bậc lão thành nhà họ Ngô, thi hài sau khi chết phải được quàn tại nhà ba ngày. Đợi đến ngày thứ ba mới được thổi kèn đánh trống tấu khúc nhạc bi ai rước di thể đi. Sau khi đưa đến nhà tang lễ hỏa táng xong xuôi mới do con trai trưởng hoặc cháu trai đích tôn ôm tro cốt mang đi hạ huyệt.
Nhưng ngặt nỗi thời tiết bây giờ nóng nực, dẫu có thuê quan tài băng thì thi hài cũng rất khó giữ lại, cộng thêm một điều nữa là, ở thành phố bây giờ không còn cái thói quen quàn thi hài ở nhà suốt ba ngày như thế. Dù cho nhà bọn họ có là nhà riêng, không phải chung cư cao tầng làm ảnh hưởng đến người khác, nhưng xung quanh vẫn còn láng giềng lối xóm, phía tổ dân phố cũng đã tìm đến tận cửa làm công tác tư tưởng nhiều lần rồi.
Nhà họ Ngô không còn cách nào khác, chỉ đành để linh cữu ở nhà một đêm rồi đưa đến nhà hỏa táng, sau đó chuẩn bị đợi đến ngày thứ ba mới đi nốt quy trình nghi thức đưa tang. Nào ngờ, vào ngày thứ hai sau khi thi hài được đưa đi, trong nhà bắt đầu ầm ĩ sinh ra mấy tiếng động, khiến người ta cứ nghĩ tới là lông tóc đều dựng đứng hết cả lên.
Ban đêm phải có người canh đèn trường minh, nhang khói cũng tuyệt đối không được đứt quãng. Vậy nên mấy người con của bà cụ Ngô dứt khoát kê một bàn mạt chược ở đó, vừa đánh bài vừa canh linh cữu luôn. Nửa đêm nửa hôm, người ngủ thì cứ ngủ, người đánh bài thì cứ đánh bài, dưới bếp căn bản chẳng có bóng người nào, thế mà lại vọng lên âm thanh bát đĩa rơi vỡ loảng xoảng trên mặt đất.
Kiểu nhà riêng tự xây này vốn dĩ đã cũ nát lắm rồi, phòng bếp lại nằm ở tầng một, vậy nên thường hay có lũ chuột lảng vảng. Vì lẽ đó nên hầu như nhà nào cũng nuôi dăm ba con mèo mướp hoặc mèo cam béo ú để bắt chuột, trước đây nhà bọn họ cũng có nuôi một con, nhưng hai ngày nay không thấy tăm hơi của nó đâu, cũng chẳng biết đã chạy đi phương nào rồi.
Mấy người đang đánh bài nghe thấy tiếng động cũng không để tâm lắm, bọn họ cứ đinh ninh là con mèo đang sục sạo tìm đồ ăn ở dưới bếp. Đến lúc vô tới phòng bếp kiểm tra, mặc dù không nhìn thấy mèo, nhưng bọn họ nhặt nhạnh đồ rơi trên đất lên xong thì lại ngồi về chỗ tiếp tục đánh bài. Một chút chuyện vặt vãnh cỡ này cũng chẳng ai để bụng, nhưng những sự việc xảy ra vào nửa đêm về sáng mới thực sự khiến người ta cảm thấy có chút không ổn.
Vẻ mặt của con gái lớn bà cụ Ngô hoảng hốt sợ hãi kể lại: “Canh linh cữu chính là canh giữ nhang khói, không được để nén nhang đó tắt. Dù chúng tôi mải đánh bài, nhưng trong lòng vẫn luôn nơm nớp nhớ tới, cứ thấy nhang cháy quá nửa là cuống cuồng đi châm nén mới ngay. Nửa đêm đầu thì vẫn ổn, có thể châm cháy được, nhưng đến nửa đêm về sau thì lại không được, nhang hoặc là vừa châm cháy được một chốc đã tắt ngúm, hoặc là căn bản đốt không lên lửa, căng nhất là cắm vào lư hương xong thì nhang lại gãy gập!”
Thắp nhang mà nhang gãy thì đó đâu phải là chuyện tốt lành gì, một hai nén thì có thể đổ thừa là do nhang kém chất lượng hoặc bị ẩm, nhưng nén nào cũng y xì đúc như thế thì vấn đề lớn rồi.
Đêm hôm đó, bất kể là bọn họ đổi ai tới cũng không có cách nào châm được nhang. Tất nhiên là chuyện bài bạc cũng chẳng ai dám sờ đến nữa, cả đám người quỳ sụp trước di ảnh mẹ già mà tạ tội, nói rằng bọn họ không dám chơi bài nữa, nhất định sẽ thành tâm canh linh cữu cho mẹ thật đàng hoàng. Thế nhưng, có nói hết lời hay ý đẹp rồi mà nhang thì vẫn đốt không cháy như cũ.
Lý Tử Minh nhìn đám người nhà họ Ngô: “Mọi người không đi mua loại nhang mới à?”
Con trai trưởng nhà họ Ngô thở dài thườn thượt: “Mua chứ, sao lại không mua. Tự tôi đạp xe ra ngoài mua hẳn hoi. Châm nhang không cháy, bọn tôi hết quỳ gối dập đầu lại đến đốt tiền giấy, thế mà vẫn vô dụng.”
Lý Tử Minh hỏi: “Sau đó còn xảy ra chuyện gì nữa không?”
Lão đại nhà họ Ngô đáp: “Là con trai tôi, tối hôm đó nó không ở lại bên này, tới sáng bảnh mắt mới qua. Lúc vừa qua phụ giúp một tay thì kết quả là chảy máu mũi, máu cứ tuôn liên tục không thể nào cầm được, về sau phải đến bệnh viện tiêm thuốc mới khỏi. Đấy là còn chưa xong đâu, đứa cháu nội nhà lão tam buổi tối có ngủ lại đây, ngày hôm sau mới sáng sớm đã phát sốt, cứ sốt như thế kéo dài đến tận bây giờ vẫn chưa hạ sốt, nó vẫn đang phải nằm viện kia kìa.”
Lão đại, lão tam, lão tứ nhà họ Ngô là con trai, bà hai với với bà năm là con gái. Đứa cháu trai của nhà lão tam chính là chắt nội của bà cụ nhà họ Ngô, năm nay mới mười tuổi. Hồi bà cụ còn sống là người cưng chiều mấy đứa chắt nội trong nhà nhất, cứ đinh ninh rằng dù có quậy phá cỡ nào cũng không đến mức giáng họa lên đầu chắt nội, bà cố nội nhà mình mà, ai mà nỡ. Thế mà trớ trêu thay, cháu nội thì chảy máu mũi, chắt nội thì phát sốt. Chuyện này biết tính sao cho đành.
Bọn họ không còn cách nào, cũng không biết loại chuyện này phải xử lý ra sao, đành đi chạy chọt nhờ vả khắp nơi. Mặc dù vị đại sư đến đây thoạt nhìn trông rất trẻ tuổi, nhưng người chắp mối cho bọn họ cứ khăng khăng bảo rằng, vị đại sư này là người có bản lĩnh thật sự, mà bọn họ cũng chẳng còn con đường nào khác, vậy nên đành phải tin thôi.
Lý Tử Minh: “Vậy hôm qua mọi người đã lên núi hạ huyệt chưa?”
Cả nhà nhìn nhau một cái rồi đồng loạt lắc đầu: “Nếu hạ huyệt thành công thì mấy thứ đồ này cũng sẽ không chất đống ở đây, mấy thứ này đều phải đem đi đốt cả, thế nhưng xe cộ sắp xếp hôm qua, một chiếc thì thủng lốp, một chiếc thì đề sống đề chết gì cũng không chịu nổ máy, còn dư một chiếc chạy được, nhưng vừa lăn bánh đã trượt bánh, đâm sầm vào vỉa hè, cản trước cũng tông rụng luôn.”
Đến nước này rồi thì bọn họ nào dám manh động nữa, nhưng lại hoàn toàn mờ mịt, không biết rốt cuộc là vì sao. Hồi còn sống, mẹ bọn họ rất dễ nói chuyện, đối với chuyện của con cái cũng không can thiệp nhiều, tính tình hòa nhã, mà đám con cái của bà cụ cũng coi như hiếu thuận.
Trong nhà con cái đông, lại đều sống cách nhau không xa, mặc dù không đón bà cụ về sống chung, nhưng mỗi tuần ít nhất cũng ghé thăm một hai lần. Hôm nay nhà này thăm một lần, ngày mai nhà kia thăm một lần, hoặc lúc nào đám cháu chắt rảnh rỗi cũng sẽ chạy tới một chuyến. Tuy bà cụ sống một mình trong căn nhà riêng này, nhưng hầu như ngày nào cũng có người tới, dăm ba bữa lại mang canh tới, nhà nào ghé thì phụ giặt giũ quần áo một chút, làm vệ sinh một chút, sau đó nấu một bữa cơm.
Cái nếp sống này đã kéo dài hơn mười năm rồi, bà cụ không muốn chuyển đi khỏi cái nơi đã sống cả đời này, vậy nên bọn họ cũng chỉ đành thay phiên nhau như thế thôi. Nào ngờ người chết đi rồi, trái lại còn ầm ĩ sinh chuyện.
Con gái út nhà họ Ngô nói với Lý Tử Minh: “Cậu có thể giúp chúng tôi hỏi thăm xem mẹ tôi còn có tâm nguyện gì chưa hoàn thành không? Đừng hành hạ chúng tôi như thế này nữa.”
Dù cho có là mẹ ruột, nhưng bị hành hạ như thế cũng đủ khiến người ta sợ hãi. Hơn nữa tuổi tác của bọn họ cũng không còn nhỏ, ngay cả bà là người nhỏ tuổi nhất của thế hệ này trong nhà cũng sắp sáu mươi cả rồi.
Lý Tử Minh liếc mắt nhìn điện thoại, trên màn hình là tin nhắn của Tạ Phán Nhi gởi tới, sau đó anh ta mới nói với mọi người: “Hồn phách của bà cụ không có ở đây, đợi đến tối xem thử đi, xem bà cụ có về hay không. Nếu như về, tôi lại giúp mọi người hỏi một chút xem bà cụ có việc gì chưa dặn dò, hay có yêu cầu gì không.”
Mọi người nghe vậy thì cũng chỉ đành làm theo cách đó thôi. Có người nhịn không được bèn hỏi Lý Tử Minh: “Các cậu thật sự có thể nhìn thấy hồn phách của người chết à?”
Lý Tử Minh cười nói: “Tôi không nhìn thấy, nhưng đồng nghiệp của tôi thì có thể nhìn thấy.”
Người nọ nghe xong liền ngó nghiêng ngó dọc: “Đồng nghiệp của cậu? Người đâu?”
Lý Tử Minh: “Đồng nghiệp cõi âm.”
Cả đám người đồng loạt hít vào một hơi khí lạnh, mặc kệ là tin hay không tin gì cũng vậy, nhưng câu nói này quả thực có tác dụng hạ nhiệt độ.
Lúc này, người đồng nghiệp cõi âm mà Lý Tử Minh nói đang ngồi trên ban công tầng hai. Tạ Phán Nhi đung đưa hai chân nhìn sang anh Chương ở bên cạnh: “Hồi nhỏ em rất thích những kiểu nhà như thế này, cảm giác rất có không khí gia đình, nhất là lúc mặt trời sắp lặn, ánh tà dương hắt vào trong nhà, bên trong phòng bếp lại bốc lên làn khói bếp.”
Tạ Phán Nhi cũng không biết tại sao bản thân mình lại có tình cảm đặc biệt với kiểu nhà riêng như thế này, cô nàng chưa từng ở, nhưng thích thì vẫn cứ thích thôi.
Anh Chương nhìn cô nhóc vẫn chưa thành niên này, nói: “Sao Quý đại sư lại để em ra ngoài bươn chải thế, dạo trước chẳng phải chị Vạn Thanh kia của em đã để lại cho em không ít hương hỏa sao.”
Tạ Phán Nhi: “Thế thì đâu có giống nhau, sớm muộn gì em cũng phải kiếm tiền tự nuôi sống bản thân mình chứ!”
Anh Chương dở khóc dở cười, nói: “Người cũng đã chết rồi, còn nuôi sống cái nỗi gì nữa.”
Lại đâu có giống anh ta, ở dương gian vẫn còn người thân không buông bỏ được, chỉ đành ngày đêm không ngừng làm thuê kiếm tiền nuôi gia đình.
Tạ Phán Nhi mỉm cười, vừa hưng phấn vừa tò mò: “Đợi đến tối là bà cụ Ngô kia sẽ xuất hiện hả anh? Nghe nói bà ấy lúc sinh thời rất hiền lành, anh nói xem, sau khi chết đi rồi con người ta thực sự sẽ thay đổi à?”
Anh Chương nhún vai: “Ai mà biết được, cứ chờ đến tối xem sao.”
……….
Khu nhà riêng của nhà họ Ngô cách trung tâm thành phố không xa, thậm chí vị trí khu đất lại vô cùng tốt. Thuở trước, nơi đây được xem là chỗ phồn hoa nhất, vào cái thời đi đâu cũng toàn là nhà ống tập thể, kiểu nhà tự xây hai ba tầng nhỏ như thế này chỉ có gia đình nhà giàu mới ở nổi. Nhưng trong một thành phố, những nơi phát triển sớm nhất sẽ ngày càng cũ kỹ theo thời gian, khu vực này chính là như vậy.
Quý Nam Tinh đạp xe vòng qua con đường ven sông, đạp về phía trước một chút nữa là đến một khu nhà thấp tầng nằm san sát nhau, quanh co ngoằn ngoèo.
Quý Nam Tinh nhìn sang Tiêu Dã đang đạp xe bên cạnh mình: “Khu vực quanh đây cậu từng tới chưa, có món gì ngon không?”
Tiêu Dã nhân lúc xuống dốc để xe tự trượt, hai chân buông khỏi bàn đạp. Hắn vừa hú hét lao xuống dưới, vừa đón gió vừa gào lên: “Thế thì cậu hỏi đúng người rồi đấy, ở đây thực sự có đồ ăn ngon!”
Đợi khi trượt hết con dốc, lúc này Tiêu Dã mới thả chậm tốc độ: “Chỗ này có một quán lê nướng đường phèn chuẩn mác gia truyền trăm năm tuổi, thứ này thoạt nhìn thì đơn giản, nguyên liệu cũng chỉ có chừng đó, cách làm không dám nói người người đều biết, nhưng tùy tiện mày mò một chút cũng không khó. Vậy mà cái này lại có thể làm ra danh tiếng trăm năm thì đúng là không phải tầm thường đâu, lát nữa dẫn cậu đi ăn!”
Quý Nam Tinh: “Còn gì nữa không?”
Tiêu Dã: “Còn có đậu phụ chảo gang bí truyền, vỏ ngoài xốp giòn, bên trong tươi non. Mặc dù có nhận ship hàng, nhưng phải nướng xong ăn ngay tại chỗ mới ngon, ship tới nơi là vỏ ngoài ỉu xìu hết rồi.”
Quý Nam Tinh: “Còn gì nữa không?”
Tiêu Dã ngẫm nghĩ một chút rồi lại nói: “Còn có… Ây, tôi nói này Quý Náo Náo, rốt cuộc thì cậu không biết muốn ăn gì hay là đang khảo sát tôi đấy? Nhưng mà sao hôm nay cậu lại có nhã hứng tới đây đạp xe vậy? Vừa nóng lại vừa nhiều muỗi.”
Quý Nam Tinh: “Chẳng phải đã dán cho cậu một lá bùa đuổi muỗi rồi sao, loại bùa này không chịu ảnh hưởng của âm khí hay dương khí, dán lên người cậu chắc chắn là không có muỗi cắn.”
Tiêu Dã đạp xe lượn lờ vòng vèo quanh Quý Nam Tinh hệt như rắn trườn: “Bình thường cậu là đứa có thể ngồi tuyệt đối không đứng, có thể nằm tuyệt đối không ngồi. Đột nhiên lại muốn ra ngoài đạp xe, có vấn đề.”
Quý Nam Tinh mỉm cười: “Đúng là có vấn đề thật, dụ cậu ra ngoài để bán theo cân đấy.”
Lại thêm một đoạn dốc xuống. Quý Nam Tinh cũng buông hai chân lên bàn đạp mặc cho quán tính kéo xe tiến về phía trước. Phóng xuyên qua một đoạn rừng rậm rạp đã bật đèn đường, chỉ một cái rẽ ngoặt là tới đoạn hồ nước rộng mênh mông.
Ánh hoàng hôn buông xuống, mặt hồ lấp lánh sóng nước, ánh sáng khúc xạ ấy tựa như kim cương lóa mắt phản chiếu lên người Quý Nam Tinh, khiến Tiêu Dã nhìn đến ngẩn ngơ, hắn cứ cười ngốc nghếch không khép được miệng. Đầu óc bị mê hoặc đến mụ mẫm, cơ thể theo bản năng mà chạy về phía thu hút hắn nhất, đến khi phát hiện bản thân mình áp sát quá gần, hắn vội vàng la oai oái: “Náo Náo! Tránh ra mau!”
Quý Nam Tinh ngoái đầu lại nhìn một cái, thấy Tiêu Dã đang lao thẳng về phía bên này, liền dứt khoát chống cái chân dài của mình xuống đất, cũng chẳng màng gì đến xe đạp, tiện tay tóm chặt lấy cổ áo của Tiêu Dã đang lao tới. Hai chiếc xe vướng vào nhau rồi đổ nhào xuống đất, nhưng hai người thì lại chẳng hề hấn gì.
Nhìn Quý Nam Tinh vẫn đang túm chặt lấy cổ áo mình, Tiêu Dã cười tít mắt, nói: “Ơn cứu mạng không biết lấy gì đền đáp, tôi chỉ có thể lấy thân báo đáp thôi!”
Quý Nam Tinh buông cổ áo hắn ra, sải bước đi qua đỡ hai chiếc xe đạp đứng thẳng lên: “Đạp xe cũng không tập trung, hay là cậu muốn mưu sát tôi đấy hả?”
Tiêu Dã dùng hai tay ôm lấy mặt Quý Nam Tinh, khẽ bóp nhẹ vào hai má cậu một cái, nhìn đôi môi cậu bị ép cho hơi chu ra, hắn cười nói: “Làm gì có chuyện đó, chỉ là ngắm cảnh hồ đến mê mẩn, nhất thời lơ đãng chút mà thôi.”
Quý Nam Tinh hất tay hắn ra, giữ lấy chiếc xe đạp của mình, cậu quay đầu nhìn mặt hồ đang phản chiếu ráng chiều, cũng cười cười: “Đúng là rất đẹp.”
Hắn đứng sau lưng Quý Nam Tinh, nhìn cậu một cái rồi cũng cười hùa theo: “Đúng không.”
Mặt hồ phản xạ ánh sáng lấp lánh không thể nhìn chằm chằm lâu được, quả thực có chút chói mắt. Hai người lại leo lên xe, lần này Tiêu Dã để Quý Nam Tinh đi phía sau hắn: “Đi thôi, mang Quý đại sư nhà chúng ta đi ăn đồ ngon nào!”
Vừa quay đầu lại đã thấy Quý Nam Tinh tụt lại phía sau một chút, hắn vội vàng giảm tốc độ rồi gọi lớn: “Quý Náo Náo! Nhanh lên!”
Quý Nam Tinh bật cười, tăng tốc độ lên thêm một chút: “Tới đây.”
………
Trời dần tối, bên ngoài căn nhà riêng cũng đã thắp sáng đèn. Vốn dĩ khoảng sân nhỏ bên ngoài không có đèn, nhưng vì có tang lễ nên người ta đã kéo một sợi dây điện từ trong nhà ra để lắp thêm bóng đèn.
Ngay lúc này đây, con cháu nhà họ Ngô không một ai dám vào trong nhà, cho dù bà cụ là mẹ ruột là bà nội ruột của bọn họ, nhưng chết rồi thì chính là ma. Trước kia chưa từng thấy thì còn đỡ, chứ những tiếng động ầm ĩ sinh ra mấy ngày nay thật sự là khiến người ta khiếp vía.
Tạ Phán Nhi đi theo sau lưng anh Chương quan sát khắp nơi, nhưng trong nhà vẫn không thấy bóng dáng của bà cụ Ngô đâu. Cô nàng nhỏ giọng nói: “Anh Chương, anh nói xem, rốt cuộc là bà cụ muốn làm cái gì nhỉ? Vừa nãy em có bay lơ lửng sang nhà hàng xóm nghe ngóng hóng hớt được một ít. Bọn họ nói cuộc sống tuổi xế chiều của bà cụ Ngô trôi qua khá tốt, dù là lủi thủi một mình ở đây, nhưng dường như con cháu ngày nào cũng tới. Hôm nay nhà người anh tới, ngày mai nhà người em tới. Nghe nói lúc đi cũng rất an tường, anh nói xem, bà cụ quậy cái gì cơ chứ?”
Anh Chương cũng nhìn ngang ngó dọc kiểm tra khắp nơi, nhưng đúng là không nhìn thấy âm hồn nào: “Ai mà biết được chứ, cứ chờ xem tối nay bà ấy có ra không đã. Nếu như ra thì có thể hỏi thăm một chút, biết đâu người già ra đi trong giấc ngủ nên có rất nhiều chuyện chưa kịp dặn dò, ví dụ như tiền giấu ở đâu, món đồ nào muốn cho ai, cho nên mới ầm ĩ như thế.”
Tạ Phán Nhi ồ lên một tiếng, gật đầu: “Anh nói cũng có lý.”
Cứ cách một khoảng thời gian, hai người lại lượn lờ dạo quanh trong nhà một vòng, thế nhưng từ trong ra ngoài vẫn không thấy bóng dáng bà cụ đâu. Người nhà họ Ngô thấy Lý Tử Minh ngồi bên ngoài không nhúc nhích thì có chút nôn nóng: “Đại sư, cậu đang chờ cái gì thế? Có phải chưa đến giờ không?”
Lý Tử Minh: “Không phải chưa tới giờ, mà là hoàn toàn không nhìn thấy bà cụ nhà mọi người đâu cả. Mọi người chịu khó kiên nhẫn đợi thêm chút nữa đi.”
Lời Lý Tử Minh vừa dứt, bên trong phòng bếp lại truyền ra âm thanh thứ gì đó rơi loảng xoảng xuống đất, anh ta lập tức đứng bật dậy lao về phía phòng bếp.
Tạ Phán Nhi và anh Chương đang tuần tra bên trong nhà cũng vội vã chạy về phía nhà bếp, thế nhưng âm hồn thì chẳng thấy đâu, nhưng đập vào mắt bọn họ lại là một con mèo đang đứng chễm chệ trên tủ lạnh nhà họ Ngô. Con mèo kia có đôi mắt màu xanh biếc, lông trên người nó có hoa văn hệt như loài linh cẩu, lông rất ngắn, lại còn có phần lưa thưa, nhìn kiểu gì cũng không dính dáng đến giống mèo báo, bọn họ thực sự nhìn không ra đây là loại mèo gì.
Nhưng lúc này, thần sắc của con mèo vô cùng hung tợn, nó nhe nanh giương vuốt còn nhỏ dãi. Càng quan trọng hơn là, toàn thân con mèo này đang bốc lên tầng tầng quỷ khí mịt mù, hoàn toàn không phải là một con mèo bình thường.
Tạ Phán Nhi nhịn không được lùi về sau mấy bước: “Con mèo này nhìn có vẻ không bình thường cho lắm nhỉ.”
Anh Chương vươn tay ra che chắn, bảo vệ cho cô nàng: “E là con mèo này đã hút phải khí tai ương của bà cụ rồi.”
Tạ Phán Nhi vừa đề phòng con mèo quái dị trước mắt, vừa tò mò hỏi: “Khí tai ương là cái gì hả anh?”
Anh Chương giải thích: “Chính là luồng khí cuối cùng con người thở ra trước khi lâm chung, có thể xem như là luồng trọc khí cuối cùng bên trong cơ thể, cũng có thể coi là thứ oán khí không cam lòng cuối cùng. Mèo vốn dĩ chính là sinh vật có linh tính, cho nên trước giờ vẫn luôn lưu truyền cách nói, cấm mèo đến gần nơi quàn thi thể, không được để mèo chạm vào xác chết, nếu chạm vào sẽ dễ gây ra hiện tượng quỷ nhập tràng.”
Tạ Phán Nhi: “Thế mèo hút phải khí tai ương thì sẽ thế nào?”
Anh Chương nhìn chòng chọc vào con mèo mang vẻ mặt bất thiện đang chầm chậm đi tới chỗ bọn họ, trầm giọng đáp: “Sẽ biến thành miêu quỷ, có khả năng cắn nuốt tử hồn, bòn rút dương khí của người sống.”
Nhưng con quái vật này không giống với loại miêu quỷ sau khi chết thì biến thành, loại đó là âm hồn, dù có quậy phá cỡ nào cũng nằm trong phạm vi mà thiên sư có thể đối phó, nhưng con mèo hiện tại này, nó lại là một con mèo sống!
Hết chương 175.
