Chương 180: Phí Bảo Kê

Chương 180: Phí Bảo Kê

 

Trải qua đêm ấy, Tống Dĩ Đàn chợt cảm thấy Tống Hạc Minh chẳng còn chút đáng sợ nào nữa. Chỉ cần cô không muốn, không ai có thể khống chế cô thêm được nữa. Chỉ là không ngờ, mẹ cô lại đệ đơn ly hôn với Tống Hạc Minh, một người phụ nữ đã cống hiến cả đời vì ông ta, vậy mà lại kiên quyết muốn ly hôn.

 

Thấy cô trở về, Tằng Yến đau lòng nhào tới ôm chầm lấy con gái, luôn miệng nói lời xin lỗi, vừa nhìn vừa xoa nắn khắp người cô, dường như muốn xác nhận xem cô có thực sự còn sống hay không.

 

Từ lâu, Tống Dĩ Đàn đã không còn mong đợi gì ở mẹ mình nữa, cô chỉ nhàn nhạt nói: “Mẹ không cần ly hôn với ông ta đâu, hai người có ly hôn hay không cũng chẳng ảnh hưởng gì tới con cả. Trước kia là con quá cố chấp, ông ta cũng chỉ là một người bình thường, đâu phải thần thánh gì. Chỉ cần con không muốn, ông ta cũng chẳng có cách nào khống chế con được nữa đâu.”

 

Cuối cùng, Tằng Yến vẫn kiên quyết ly hôn với Tống Hạc Minh. Ông ta đã sớm không còn là người có dáng vẻ trong ký ức của bà ta nữa, là do bà ta đã tự dùng bộ lọc che mờ hai mắt mình. Nhưng bà ta cũng biết, với tư cách là một người làm mẹ, mình đã luôn thất trách. Bà ta không trông mong xa vời rằng các con có thể tha thứ cho mình, bà ta chỉ hy vọng mình có thể cắt đứt khả năng người đàn ông kia lại làm tổn thương con mình thêm một lần nào nữa.

 

Tống Dĩ Đàn đã mười tám tuổi rồi, bọn họ ly hôn cũng không cần cô phải lựa chọn sống cùng ai nữa. Đương nhiên là Tống Hạc Minh không đồng ý ly hôn, nhưng việc ông ta có gật đầu hay không cũng đã không còn quan trọng nữa. Chỉ cần sắt đá quyết tâm, gởi một tờ đơn khởi kiện rồi đợi tòa phán quyết là xong.

 

Tống Hạc Minh muốn làm loạn, muốn nổi trận lôi đình giống như trước đây là mọi thứ lại đâu vào đấy. Nhưng trước kia Tống Dĩ Thừa còn phải kiêng dè mẹ và em gái mình, còn hiện tại anh ta đã chẳng còn cố kỵ điều gì nữa. Đối với anh ta, hiện giờ Tống Hạc Minh chẳng qua chỉ là một gã đàn ông què quặt, vô dụng, không mảy may có chút uy hiếp nào.

 

Trải qua trận ốm nặng vừa rồi, sức khỏe của bà ngoại đã kém đi rất nhiều. Thế nhưng khi biết con gái ly hôn, cuối cùng cháu gái cũng không còn bị người cha kia ảnh hưởng nữa, tinh thần của bà cũng phấn chấn hơn hẳn.

 

Suy cho cùng thì dù sao cũng là con gái ruột của mình, bậc làm cha làm mẹ sao nỡ nhẫn tâm vứt bỏ cho được. Chỉ cần con gái mình không u mê nữa, dẫu là vì hai đứa cháu, hai ông bà lão cũng một lần nữa dang tay đón nhận con gái. Dù sao thì tuổi tác của bọn họ cũng đã cao, chẳng còn bầu bạn cùng hai đứa cháu được bao lâu nữa. Nếu mẹ của tụi nhỏ có thể tỉnh ngộ, đó tất nhiên là một chuyện tốt rồi.

 

Lo nghĩ cho sức khỏe của hai cụ già, đồng thời cũng để thoát khỏi những quấy rầy của Tống Hạc Minh, Tống Dĩ Thừa đã chọn một nơi có khí hậu ôn hòa, đưa cả mẹ lẫn ông bà ngoại rời đi. Thay đổi môi trường sống, thay đổi cả tâm trạng.

 

Còn về Tống Dĩ Đàn, cô vẫn lựa chọn bảo lưu kết quả học tập, nhưng lần này không phải để cô điều chỉnh tâm lý của mình, mà là muốn dành hẳn một năm để cảm nhận trọn vẹn sự tự do đích thực. Đợi đến khi tích lũy đủ sức mạnh, cô nhất định sẽ xuất phát lại từ đầu.

 

Tính cách cố chấp của Tống Hạc Minh vốn đã nổi danh trong cái khu khu dân cư của bọn họ rồi, đối với việc vợ ly hôn, con cái cắt đứt quan hệ với ông ta, không một ai cảm thấy đó là việc gì khó hiểu, ai nấy đều cho rằng ông ta rất đáng đời.

 

Không có ai làm việc nhà, ông ta liền thuê bảo mẫu. Nhưng thói quen sinh hoạt của ông ta, người ngoài làm sao mà rành rẽ cho được. Người ta nhận tiền làm việc, tất nhiên là sẽ không nhọc lòng dò dẫm như vợ cũ. Hễ không vui là trực tiếp vứt bỏ công việc rời đi. Về sau, danh tiếng truyền xa thì chẳng còn ai bằng lòng đến nhà làm bảo mẫu cho ông ta nữa, ai cũng đều thấy tính nết của ông ta quái gở đến mức hoang đường.

 

Không người chăm sóc thì ông ta chỉ đành tự thân vận động. Giặt giũ nấu nướng, dọn dẹp vệ sinh. Những lúc tâm trạng không tốt vẫn sẽ đập phá đồ đạc như cũ, nhưng không còn ai nghe ông ta chửi bới, cũng không còn ai an ủi khuyên can ông ta nữa.

 

Ông ta vẫn sống trong quá khứ được người ta tung hô, không chấp nhận nổi hiện tại bị vợ con từ mặt. Thậm chí ông ta còn không thể hiểu nỗi tại sao mọi chuyện lại biến thành như thế này, không biết tại sao vợ lại muốn ly hôn với mình. Ông ta còn cảm thấy con cái của mình đều là một lũ vô ơn, ông ta đã bồi dưỡng chúng, chúng đã tận hưởng mọi tài nguyên ông ta ban cho, vậy mà lại đi oán hận ông ta.

 

Nhưng mặc kệ ông ta có thể hiểu được hay không, có ý thức được ngọn nguồn thực sự của vấn đề hay không, thì tất cả cũng chẳng sao cả. Tằng Yến đã trở về mái nhà năm xưa, lại làm con gái hiếu thuận với cha mẹ. Bà ta cũng đang nỗ lực làm một người mẹ thật tốt, muốn bù đắp lại những lỗi lầm suốt bao năm qua. Dẫu cho những tình cảm đó đã có vết nứt, nhưng không sao cả, bà ta vẫn còn thời gian, vẫn còn có cơ hội để đắp bù lại.

 

Tống Hạc Minh thì không ý thức được điểm này, khi ông ta ngày một già nua, cái chân què kia cũng ngày càng đi lại khó khăn, tính khí của ông ta cũng ngày càng quái gở. Đi ra bên ngoài, hễ ai nhìn ông ta thêm một cái, ông ta cũng cảm thấy người khác đang giễu cợt mình, rồi ông ta sẽ không kìm nén được cơn giận mà chửi rủa xối xả vào mặt bọn họ.

 

Có người chỉ cảm thấy thật khó hiểu, lộ vẻ chán ghét rồi bỏ đi. Nhưng có người thì sẽ mắng chửi đáp trả, mắng toàn những lời như chọc vào tim đen người ta ấy.

 

Dần dà rồi Tống Hạc Minh cũng biến thành một lão già quái gở không thích ra khỏi cửa, mái tóc bạc rối bù, môi trường sống bừa bộn lộn xộn. Ngay cả khi đổ bệnh nằm viện, bỏ tiền ra cũng không mời nổi một hộ lý, bởi vì ai đến người ta cũng đều chê tính ông ta quá tệ.

 

Sau khi vợ con rời đi, những ánh mắt lạnh nhạt mà ông ta phải chịu đựng còn nhiều hơn cả một đời cộng lại. Hai chữ “kẻ què” trước kia ông ta ghét nghe thấy nhất thì giờ đây hận không thể bị người ta dán thẳng lên trán mà chửi. Trước kia, tính ông ta dẫu có tệ thế nào thì trong nhà cũng đều sẽ thuận theo ý ông ta, đến khi không còn ai hùa theo ông ta nữa, ông ta mới phát hiện ra rằng, trong mắt người khác mình, bản thân mình là một sự tồn tại bệnh hoạn đến nhường nào.

 

Có một ngày ông ta ngồi trong nhà, TV đang phát một bản tin phỏng vấn. Người được phỏng vấn chính là vũ công Tằng Dĩ Đàn, người dạo gần đây đang vang danh nhờ giành được vài giải thưởng lớn trong các cuộc thi quốc tế. Người phỏng vấn mỉm cười hỏi cô rằng, để có được thành tựu như hiện nay, cô muốn cảm ơn ai nhất.

 

Nghĩ đến cái đêm huyền ảo năm ấy, cùng với con búp bê khiêu vũ bày biện nơi đầu giường, Tằng Dĩ Đàn mỉm cười, nói: “Cảm ơn ông bà ngoại của tôi nhiều nhất, họ đã ủng hộ tôi rất nhiều. Còn có mẹ tôi, anh trai và chị dâu tôi nữa. Mỗi một lần biểu diễn và thi đấu, họ luôn gác lại mọi việc để dành thời gian đồng hành cùng tôi. Còn có một người bạn rất tốt của tôi nhưng đã không còn trên đời này nữa, không có bạn ấy sẽ không có tôi của hiện tại. Là tất cả họ đã ban cho tôi sức mạnh và lòng dũng cảm để đứng trên sân khấu này.”

 

Người phỏng vấn nói: “Vậy còn cha của cô thì sao?”

 

Tằng Dĩ Đàn nay đã mang họ ông ngoại im lặng một chốc rồi trả lời: “Tôi không có cha.”

 

Không bao giờ tha thứ, không bao giờ hòa giải. Cho dù hiện tại cô đã nhìn thoáng ra hay chưa, thì cô cũng không thể đại diện cho bản thân của hiện tại đi tha thứ cho cái quá khứ từng bất lực, tuyệt vọng đến mức phải nhảy lầu kia.

 

Nhìn đứa con gái đã trưởng thành ưu tú xuất sắc, Tống Hạc Minh cầm lấy chiếc điều khiển, phẫn nộ đập thẳng về phía TV. Bọn vô ơn, tất cả đều là một lũ vô ơn!

 

Cơn giận của Tống Hạc Minh xộc thẳng lên đầu, khiến ông ta bị nhồi máu cơ tim ngã gục xuống mặt đất. Ông ta giãy giụa vươn tay ra với lấy chiếc điện thoại. Nhưng khoảng cách chỉ vỏn vẹn một nắm đấm lại rút cạn toàn bộ sức lực của ông ta, đặc biệt là khi cuối cùng đầu ngón tay của ông ta cũng chạm được vào lớp vỏ điện thoại, nhưng ông ta lại bàng hoàng nhận ra, hình như ông ta đã không còn ai để gọi điện cầu cứu nữa rồi.

 

Đợi đến khi có người phát hiện thì đã là chuyện của ba bốn ngày sau, thời tiết oi bức, trong nhà ông ta bốc ra mùi lạ, hàng xóm ngửi thấy thì trực tiếp báo cảnh sát. Phá cửa ra mới nhìn thấy, người đã ngã trong nhà, thi thể cũng thối rữa cả rồi.

 

Có người cảm thán lão già quái gở thật đáng thương, nhưng những người biết được vài phần nội tình thì chỉ tiếp lời: “Kẻ đáng thương tất có chỗ đáng hận mà thôi.”

 

………..

 

Vào một buổi sáng tinh mơ khi hơi nóng còn chưa kịp xông lên, mấy người vốn hiếm khi dậy sớm đã tiễn bước Tạ Phán Nhi xong liền cùng nhau đi ăn sáng. Cứ nghĩ tới chuyện sắp phải khai giảng, Trần Thập Nhất lại cảm thấy mình mắc chứng sợ tựu trường.

 

Trương Nguyên cười nói: “Đừng nói là cậu, đến tôi cũng cảm thấy như vậy rồi đây. Còn hai năm cuối nữa thôi, cắn răng một cái, chống chọi qua là ổn thôi.”

 

Tiêu Dã đang pha giấm ớt cho Quý Nam Tinh, nghe vậy liền cười một tiếng: “Nên nói là hãy trân trọng cái năm cuối cùng này đi, đợi lên lớp 12 rồi, nghỉ đông nghỉ hè gì cũng phải giảm một nửa, lúc đó mới thật sự gọi là chống chọi.”

 

Trương Nguyên nhìn sang Quý Nam Tinh và Tiêu Dã: “Lát nữa hai cậu định đi đâu, có sắp xếp gì chưa?”

 

Quý Nam Tinh gắp há cảo tôm chấm vào bát nước chấm giấm ớt rồi ăn: “Về nhà dọn dẹp đồ đạc, quần áo búp bê của Tạ Phán Nhi đều phải đốt đi gửi cho cô nàng.”

 

Tuy là người đã xuống cõi âm rồi, nhưng muốn đầu thai ước chừng cũng không nhanh đến thế. Đốt cho cô nàng chút đồ xuống dưới đó, mấy cái váy xinh xắn mà cô nàng dựa vào việc làm bài tập thuê cho bọn cậu kiếm đó, có giữ lại cũng vô dụng. Đốt hết xuống cho cô nàng, để cô nàng khỏi mong nhớ.

 

Trương Nguyên: “Vậy tôi đi cùng hai cậu luôn nhé, cũng coi như là tiễn tới cùng.”

 

Trần Thập Nhất cũng giơ tay hùa theo: “Tôi cũng muốn đi! Dù sao cũng lỡ dậy sớm rồi, về nhà cũng bị đè ra bắt trông tiệm. Hai ngày cuối cùng được xõa rồi, tôi không muốn cứ rú rú ở nhà đâu nha.”

 

Đáng tiếc là, thời gian vốn dĩ là thứ mà chúng ta càng nắm chặt thì nó lại càng trôi nhanh. Hai ngày gần như chớp mắt một cái đã qua, tới thứ Hai, quả thực là tâm trạng đi học của mọi người còn đau khổ hơn cả đi tảo mộ.

 

Thứ Hai, khối Mười mặc đồng phục quân sự, khối Mười Một và khối Mười Hai cũng tập trung đông đủ dự đại hội. Vốn dĩ với tư cách là đại diện khối, Quý Nam Tinh phải lên bục phát biểu, nhưng cậu vốn đã không thích mấy chuyện chơi trội này, vậy nên lúc trước khi giáo viên đến hỏi thì cậu đã từ chối ngay rồi.

 

May mà người thay cậu lên đó lần này là Á khoa khối không giống Hà Triển Phi lúc trước, cậu ta còn đặc biệt chạy tới nói lời cảm ơn với Quý Nam Tinh.

 

Rõ ràng là đã chia lớp nhưng vẫn lăn lộn theo đuôi bọn cậu, vẻ mặt Trần Thập Nhất thật khó hiểu: “Cậu ta cảm ơn chuyện gì nhỉ, cái này không phải là biến tướng khiêu khích đấy chứ?”

 

Trương Nguyên: “Cậu ta cảm ơn cơ hội mà Quý Nam Tinh nhường ra. Phải biết rằng loại đại diện phát biểu này cũng là một kiểu rèn luyện, sau này bước vào chốn công sở rồi, người có kinh nghiệm phong phú, phóng khoáng tự tin so với người chưa từng rèn luyện, rụt rè co rúm lại, đó là hai kết quả phát triển hoàn toàn khác nhau đấy nhé.”

 

Trần Thập Nhất ồ một tiếng, sau đó mới nói nhỏ với Quý Nam Tinh: “Đổi lại là tôi chắc sẽ bị dọa chết mất, cả đời này của tôi đoán chừng cũng không phóng khoáng nổi đâu.”

 

Quý Nam Tinh cười: “Không được thì không được thôi, đâu phải tất cả mọi nghề nghiệp đều cần sự phóng khoáng tự tin đó. Không phải cậu đang luyện làm đồ thủ công sao, sau này làm truyền thông tự do không lộ mặt thì cũng không cần cái kiểu phóng khoáng tự tin ấy nữa.”

 

Trần Thập Nhất cười hắc hắc, nói: “Đợi tới sinh nhật năm sau của cậu, tôi sẽ làm cho cậu một con búp bê tạo hình Thiên sư. Năm nay thì chưa ổn lắm, tay tôi phế quá, còn chưa học thạo nữa.”

 

Sinh nhật năm nay của Quý Nam Tinh đã qua rồi. Sinh nhật của cậu vào kỳ nghỉ hè, Quý Nam Tinh không thích quá ồn ào, buổi trưa về nhà cùng người nhà ăn một bữa cơm, nhận một đống quà cáp và thẻ, buổi tối Tiêu Dã tổ chức sinh nhật riêng một mình cho cậu, chỉ trải qua một ngày đơn giản như vậy thôi. Sinh nhật trôi qua đơn giản, nhưng quà nhận được thì không đơn giản chút nào. Bỏ qua những món quà của anh chị, dượng và dì út tặng, cũng không biết Tiêu Dã kiếm từ đâu ra một nắm tiền Ngũ Đế, dùng dây đỏ buộc thành một thanh kiếm nhỏ cho cậu.

 

Rất nhiều Thiên sư không mua được pháp khí, sẽ dùng dây đỏ đã qua luyện chế và tiền Ngũ Đế làm vũ khí. Đồ mà Tiêu Dã kiếm được tuy chưa đạt tới trình độ của pháp khí, nhưng phẩm chất cũng không tồi. Thậm chí trong số đó còn có một đồng tiền Ngũ Đế có vầng hào quang. Đồ vật có thể sinh ra vầng hào quang đều là loại có linh tính cả. Lúc này, thanh kiếm tiền Ngũ Đế đó đang được treo trên cặp sách của cậu.

 

Kết thúc buổi họp sáng khai giảng, lính mới học quân sự thì đi học quân sự, lớp 11 và lớp 12 vào học thì cứ vào học. Trên hành lang tầng ba, không ít học sinh cười đùa ầm ĩ. Tiêu Dã mua hai túi kem que, ném một túi cho Trương Nguyên, túi còn lại thì dùng sức bẻ một cái từ chỗ chính giữa, đưa một nửa cho Quý Nam Tinh.

 

Sau đó cùng cậu đứng nhìn đám học sinh mới lớp 10 đang học quân sự dưới sân thể dục dưới lầu: “Cảm giác như chuyện chúng mình đi tập quân sự mới là chuyện của ngày hôm qua ấy nhỉ, vèo một cái đã lên lớp 11, năm sau là lớp 12 rồi. Thời gian trôi qua nhanh thật đấy.”

 

Trương Nguyên một mình thưởng thức nguyên một cây kem que, nói: “Có nghe qua nghe qua cách nói này chưa?”

 

Quý Nam Tinh và Tiêu Dã đồng loạt nhìn về phía Trương Nguyên: “Cách nói gì?”

 

Trương Nguyên: “Nghe bảo chỉ có những người não trống rỗng mới cảm thấy thời gian trôi qua nhanh.”

 

Tiêu Dã tóm chặt lấy gáy của cậu ta: “Cậu dám nói não tôi trống rỗng hả? Thứ hạng toàn khối của tôi còn xếp trước cậu đấy nhé!”

 

Trương Nguyên khẽ chậc một tiếng rồi gạt tay Tiêu Dã ra: “Chuyện này là có căn cứ khoa học đấy nhé, chỉ khi con người không ngừng hấp thu tri thức thì tế bào não mới hoạt động tích cực. Khi tế bào não không còn tích cực nữa, cảm nhận về thời gian sẽ trở nên trì trệ, sẽ có cảm giác như chưa làm được gì mà thời gian đã vụt qua rồi, thế nên cậu xem, năm ngoái đầy đầu cậu chỉ có một chuyện, vậy nên mới thấy thời gian trôi qua nhanh quá đó.”

 

Quý Nam Tinh: “Đầy đầu chỉ có một chuyện? Chuyện gì?”

 

Tiêu Dã lao tới đưa tay bịt miệng cậu ta lại: “Trương Tiểu Nguyên, cậu ngại mình sống lâu quá rồi, đúng không? Tôi không ngại đích thân tiễn cậu lên đường đâu!”

 

Nhìn hành động điên cuồng bịt miệng cấm ngôn này của Tiêu Dã, Quý Nam Tinh mỉm cười, nhưng không vạch trần hắn, chỉ cắn nửa cây kem que kia của mình, rồi tiếp tục nhìn lính mới học quân sự dưới lầu, ý cười càng thêm sâu.

 

Chuông vào học vang lên, học sinh ồn ào nhốn nháo trên hành lang, ai về lớp nấy. Lớp của bọn Quý Nam Tinh chờ một lát mới đợi được giáo viên tới. Đó là một gương mặt xa lạ, một giáo viên mới trước đây chưa từng nhìn thấy trong trường.

 

Thầy giáo mới đến viết tên mình lên bảng đen, sau đó nhìn về phía học sinh trong lớp. Đôi mắt phía sau cặp kính không gọng kia mang theo chút điềm tĩnh và thờ ơ hờ hững. Tuy thầy giáo mới đến cũng có chút đẹp trai, nhưng bản năng xu cát tị hung của học sinh đều biết, vị giáo viêm mới này dường như không dễ chọc cho lắm.

 

Đợi sau khi cả lớp đều yên tĩnh lại, Du Tư Hành mới lên tiếng: “Tôi họ Du. Sau này môn Hóa của lớp các em và lớp ba đều do tôi dạy. Tôi sẽ không lấy hai lớp các em ra so sánh, nhưng tôi sẽ lấy các em đem đi so sánh với những lớp khác. Chỉ cần các em học tốt, ở chỗ tôi cái gì cũng dễ nói. Học không tốt, vậy thì đừng trách tôi đặc biệt nghiêm khắc. Tôi thấy trước đây lớp các em có một cán sự bộ môn Hóa, Hà Thắng đâu?”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Bạn học tên là Hà Thắng đứng lên, đó là một nam sinh đeo một cặp kính dày cộp, nhìn một phát là biết đúng kiểu học sinh tốt một lòng học hành chứ không có quá nhiều tâm tư hoa hòe rườm rà. Du Tư Hành nói: “Vậy em tiếp tục làm cán sự môn Hóa nhé.”

 

Hà Thắng gật đầu rồi lại ngồi xuống.

 

Du Tư Hành nói: “Tôi đọc tên một lượt để nhận mặt trước nhé. Hạng nhất toàn khối ở lớp chúng ta nhỉ, Quý Nam Tinh?”

 

Quý Nam Tinh ngước mắt nhìn anh ta một cái, rồi đáp lại một tiếng có.

 

Du Tư Hành gật gật đầu, lại tiếp tục đọc xuống dưới, trong lòng lại có chút bất ngờ. Thiếu niên nhìn thấy ngày hôm đó vậy mà lại là học sinh của anh ta. Chỉ là, ánh mắt và khí chất đó, thực sự không giống một học sinh cấp ba bình thường.

 

Du Tư Hành cũng không nghĩ nhiều, nền giáo dục tinh anh của giới nhà giàu, ngay từ nhỏ đã đưa trẻ con đi ra ngoài, phóng tầm mắt nhìn ra thế giới, so với con cái nhà bình thường thì chắc chắn là có sự khác biệt.

 

Sau khi đã nhận mặt hầu hết các bạn học trong lớp, lúc này Du Tư Hành mới bắt đầu giảng bài.

 

Tiêu Dã huých cánh tay mình vào tay Quý Nam Tinh, thấy giáo viên đã quay đi viết bảng rồi, lúc này mới nhỏ giọng nói: “Người này có vấn đề à?”

 

Quý Nam Tinh: “Sao vậy, sao cậu lại hỏi thế?”

 

Tiêu Dã: “Phản ứng của cậu đối với thầy giáo không giống bình thường cho lắm.”

 

Quý Nam Tinh có chút nghi hoặc: “Không giống? Không giống chỗ nào?”

 

Tiêu Dã ngẫm nghĩ một chút rồi nói: “Ánh mắt không giống, không nói ra được, chỉ là trực giác mách bảo cho tôi biết, phản ứng của cậu với thầy giáo này không giống bình thường lắm.”

 

Quý Nam Tinh mỉm cười: “Thầy giáo có liên quan đến Quách Tầm ở tòa nhà đổ nát kia.”

 

Vừa rồi cậu đã mở linh nhãn, trên người đối phương rất sạch sẽ, hẳn là chưa từng làm chuyện xấu gì, nhưng trong chớp nhoáng đó có một hình ảnh xẹt qua trước mắt cậu. Quách Tầm máu tươi đầm đìa nằm trên mặt đất, rơi xuống giọt nước mắt cuối cùng trong mắt, nhưng hướng mà cậu ta mở to mắt nhìn tới, lại là bàn tay tuyệt vọng vươn ra trên tầng thượng của người tên Du Tư Hành này.

 

Tiêu Dã lại sán về phía Quý Nam Tinh thêm một chút, hạ thấp giọng: “Hung thủ à?”

 

Quý Nam Tinh lắc đầu: “Chắc là có liên quan đến chuyện tình cảm.”

 

Tiêu Dã ngẩng đầu nhìn thầy giáo dạy Hóa mới đang đeo kính, mặc áo sơ mi ngắn tay, cả người sạch sẽ lại khoan khoái. Tranh cãi chuyện tình cảm à? Vậy anh ta lại trở về nơi này dạy học là vì sao, vì không buông bỏ được ư?

 

Tiêu Dã không nhịn được mà nắm lấy tay Quý Nam Tinh ở dưới ngăn bàn. Từ sau khi động lòng, hình như hắn cũng trở nên đa sầu đa cảm hơn, hay nói đúng hơn là vì đã hiểu được tình cảm nên khả năng đồng cảm cũng mạnh mẽ hơn rồi.

 

Cũng may là người nhà hắn và người nhà Quý Nam Tinh đều rất cởi mở, hơn nữa hiện tại cũng không giống mười mấy năm trước nữa. Chuyện kết hôn đồng giới cũng đã qua bao nhiêu năm rồi, dẫu cho vẫn có rất nhiều người không thấu hiểu, nhưng cũng sẽ không để lộ ra ánh mắt kỳ thị gì. Thế nhưng mười mấy năm trước chính là lúc hôn nhân đồng giới đang trong giai đoạn tranh cãi gay gắt nhất. Có người đề án, có người phản đối. Người ủng hộ thì đi diễu hành, người không ủng hộ cũng đi diễu hành, còn có một vài chuyên gia cọ nhiệt phê phán đủ kiểu. Rồi còn có mấy lão già cổ hủ cứ như bị kích động nồng độ oán hận vậy, rõ ràng là chuyện chẳng có liên quan gì đến bọn họ, thế mà lại cứ gào thét giống như thông qua luật hôn nhân đồng giới là thế giới sẽ bị hủy diệt ngay vậy.

 

Cho nên đoạn thời gian đó đặc biệt hỗn loạn, có một vài sự cân bằng vốn tự hiểu ngầm với nhau, không quấy rầy lẫn nhau đã bị phá vỡ, triệt để hình thành sự đối lập. Có thể tưởng tượng được, nếu lúc đó một cặp đôi đồng tính vẫn còn là học sinh cấp ba, vừa là yêu sớm vừa là đồng tính, sẽ phải đối mặt với hiện thực đáng sợ nhường nào.

 

Tiêu Dã lại một lần nữa cảm thán, may mà họ sinh ra ở hiện tại. Những quá khứ gian nan đó đã được các vị tiền bối dùng máu và nước mắt san bằng cả rồi.

 

Ngồi ở phía sau họ, người bạn cùng bàn mới của Trương Nguyên vốn đang chép bài trên bảng. Vừa nghiêng đầu liền nhìn thấy đôi tay đang nắm chặt của họ, trong phút chốc cả người ngẩn ngơ.

 

Trời đất ơi, không ngờ đại ca của cái trường này và thiên tài lại là loại quan hệ này! Chẳng trách bọn họ lại như hình với bóng mãi không rời!

 

Người bạn cùng bàn mới khiếp sợ đến mức nhìn chằm chằm vào đôi tay đang nắm chặt với nhau kia, rồi lại nhìn nhìn người bạn cùng bàn của mình, vẻ mặt như muốn nói rồi lại thôi.

 

Trương Nguyên bình tĩnh đến mức ngay cả một ánh mắt cũng không buồn liếc tới: “Bình tĩnh đi, chuyện nhỏ ấy mà, sau này cậu sẽ quen thôi.”

 

Kêu gào ầm ĩ cái gì, còn không được trải sự đời nhiều bằng người bạn cùng bàn cũ Quách Xán của cậu ta nữa. Bạn cùng bàn mới nhìn lên phía trước, rồi lại nhìn sang bên phải, cứ cảm thấy cuộc sống tương lai sau này chắc chắn sẽ đặc sắc lắm đây.

 

Ngày đầu tiên khai giảng, ngoại trừ lớp 12 còn có tiết tự học buổi tối, ngay cả lớp 11 cũng tan học rất sớm, 5 giờ đã tan học rồi.

 

Vì để buổi sáng có thể ngủ thêm một lúc, trước khi khai giảng Quý Nam Tinh đã chuyển về căn hộ bên này. Trước đó bọn cậu đã thương lượng xong xuôi, buổi tối ngày đầu tiên khai giảng chia lớp nhất định phải tụ tập một bữa, cho nên dứt khoát hẹn ăn lẩu ở nhà Quý Nam Tinh.

 

Tưởng Đường Đường cùng Tiêu Tiêu và Lâm Nghệ phụ trách mua thức ăn. Trương Nguyên và Trần Thập Nhất đi mua trà sữa với nước giải khát. Còn Tiêu Dã và Quý Nam Tinh đi trước một bước, về nhà xử lý thịt.

 

Từ lúc ăn được thịt cừu vận chuyển thẳng từ nơi sản xuất tới, tự nhiên Tiêu Dã có chút chướng mắt mấy món đông lạnh đại trà trong siêu thị kia rồi. Vừa vặn trong nhà vẫn còn dư một ít chưa ăn hết, hắn dứt khoát lấy ra cho đám người kia ăn luôn.

 

Tối hôm qua mới chuyển nốt số hành lý cuối cùng qua đây, trong nhà cũng chẳng có trái cây hay đồ ăn vặt gì. Thừa dịp bọn họ đi mua thức ăn mua nước giải khát, Tiêu Dã dự tính tùy tiện mua chút trái cây đồ ăn vặt ngay dưới lầu.

 

Kết quả đi được nửa đường thì cảm thấy phía sau cứ có động tĩnh kỳ quái.

 

Tiêu Dã quay đầu nhìn lại phía sau một chút, đều là người đi đường rất bình thường, lúc này mới nói với Quý Nam Tinh: “Cậu có cảm thấy đằng sau có người đang theo dõi chúng ta không?”

 

Quý Nam Tinh trực tiếp gật đầu luôn: “Đúng là có một cái đuôi.”

 

Tiêu Dã cười lạnh một tiếng: “Giỏi lắm, ngày đầu tiên mới khai giảng, đây là kẻ nào nghĩ không thông, muốn cho tôi một đòn phủ đầu hả? Lát nữa cậu đứng sang một bên nhé, không vận động gân cốt, lại thật sự coi tôi được nặn bằng bùn chắc.”

 

Tiêu Dã kéo Quý Nam Tinh đi về phía trước, khi lần nữa nghe thấy động tĩnh, hắn đột ngột chạy vọt ra phía sau, sau đó tóm con chuột nhắt vẫn luôn lén lút bám theo sau lưng họ đè lên tường: “Chính là cậu nhỉ, theo tôi làm gì? Muốn đánh nhau hả?”

 

Hắn vừa nói chuyện vừa đánh giá kẻ bám theo họ, gầy gầy nhỏ nhỏ, y như bị suy dinh dưỡng vậy, đã lớp 11 rồi mà chiều cao này e là ngay cả một mét bảy cũng không tới. Hắn còn phải khom lưng cúi đầu mới có thể nhìn được cậu ta.

 

Bị Tiêu Dã bắt hiện nguyên hình, sắc mặt Lương Kiều trong nháy mắt đã trắng bệch, mồ hôi lạnh trên người túa ra như tắm, run rẩy lẩy bẩy nói xin lỗi, ba chữ “tôi xin lỗi” quả thực giống như sắp líu cả lưỡi vào nhau, nói không rõ chữ được nữa.

 

Nhìn bộ dạng cậu ta như thế này thì ngay cả một ngón tay của mình cũng gánh không nổi, Tiêu Dã liền thả người ra: “Nói đi, sao lại bám theo chúng tôi làm gì? Đừng nói đây là đường cậu tan học về nhà nhé, đi đường đàng hoàng và lén lén lút lút bám đuôi theo hoàn toàn không giống nhau. Đừng có coi người ta là kẻ ngốc mà lừa nha.”

 

Lương Kiều nghe vậy thì sắc mặt lại càng tái nhợt hơn nữa, tay cậu ta run rẩy mở cặp sách, lấy ví tiền ra đưa cho Tiêu Dã.

 

Tiêu Dã nhướng mày: “Làm gì đây, tiền mãi lộ à?”

 

Quý Nam Tinh đứng ở một bên mỉm cười, nhưng không lên tiếng hay nhúng tay can thiệp.

 

Lương Kiều mở ví tiền ra, bên trong là một xấp tiền, nhìn lướt qua thì ít nhất cũng có một ngàn. Cậu ta nuốt nuốt nước bọt, ánh mắt lộ rõ vẻ hoang mang lo sợ, nhưng vẫn cố gắng mở miệng nói: “Phí, phí bảo kê.”

 

Lúc này Tiêu Dã lại càng thêm nghi hoặc, hắn thăm dò giải mã ý của cậu ta: “Ý cậu là cậu đưa tiền cho tôi, nộp phí bảo kê, để tôi bảo vệ cậu á?”

 

Lương Kiều khẩn trương gật gật đầu.

 

Tiêu Dã cười lạnh một tiếng: “Mơ mộng cái gì đấy hả, còn bảo vệ cậu nữa chứ, qua một bên chơi đi!”

 

Không hiểu nổi, hắn làm sao có khả năng đi bảo vệ người khác cơ chứ. Hắn chỉ biết bảo vệ Quý Náo Náo nhà hắn thôi, người khác thì tính là cái thá gì, hắn lại chẳng hề thiếu tiền.

 

Tiêu Dã nói xong thì xoay người nắm lấy cổ tay Quý Nam Tinh, muốn dắt cậu rời đi. Ngược lại, Lương Kiều kia cũng không quấn lấy nữa, cậu ta chỉ ôm chặt cặp sách, nắm chặt ví tiền, khóc không thành tiếng.

 

Quý Nam Tinh vỗ vỗ Tiêu Dã, nhìn về phía Lương Kiều: “Có ai đang trấn lột hay bắt nạt cậu à?” Nếu không thì người bình thường chẳng ai tự dưng đi tìm người khác để nộp phí bảo kê làm gì.

 

Lương Kiều ngẩng đầu lên, nhìn về phía Quý Nam Tinh, khóe mắt lại cẩn thận từng li từng tí liếc nhìn Tiêu Dã, rồi gật gật đầu.

 

Tiêu Dã lập tức hết hồn: “Cái ánh mắt vừa nãy cậu nhìn tôi là có ý gì? Tôi trấn lột cậu hả?”

 

Lương Kiều vội vàng lắc đầu: “Không, không phải.”

 

Quý Nam Tinh giữ chặt Tiêu Dã lại: “Có người trấn lột cậu, bắt nạt cậu, cho nên cậu muốn tìm Tiêu Dã, chủ động nộp tiền bảo kê cho cậu ấy, để cậu ấy bảo vệ cậu không bị kẻ trấn lột bắt nạt nữa. Có đúng không?”

 

Lương Kiều gật gật đầu, trong tay vẫn đang nắm ví tiền, có chút luống cuống tay chân. Đây đã là biện pháp giải quyết vấn đề tốt nhất mà cậu ta có thể nghĩ ra rồi. Cậu ta vẫn luôn nghe người ta nói qua về Tiêu Dã. Nghe nói hắn rất lợi hại, rất biết đánh nhau, nhưng sẽ không tùy tiện bắt nạt người khác. Nếu như Tiêu Dã bằng lòng giúp cậu ta, vậy Vu Học Lâm trấn lột cậu ta chắc chắn không phải là đối thủ của Tiêu Dã. Nhưng Tiêu Dã không nhận tiền bảo kê của cậu ta.

 

Quý Nam Tinh nói: “Người bắt nạt cậu học lớp Một à?”

 

Lương Kiều gật gật đầu: “Đúng thế, hắn ta tên là Vu Học Lâm.”

 

Tiêu Dã nhíu mày: “Cậu bị hắn ta trấn lột bao lâu rồi, đã nói với giáo viên và phụ huynh chưa?”

 

Lương Kiều lắc đầu: “Trước kia có nói rồi, nhưng chẳng có tác dụng gì.”

 

Cậu ta và Vu Học Lâm là bạn học thời cấp hai, từ hồi cấp hai đã bắt đầu rồi. Cậu ta có báo với người nhà, cũng báo với giáo viên, nhưng người nhà không quản, lại còn nói tại sao không bắt nạt người khác mà cứ nhắm vào cậu ta. Giáo viên thì có quản, nhưng lại không thể nào quản mãi được, cảnh cáo Vu Học Lâm dăm ba câu, hắn ta yên phận được một thời gian rồi sau đó lại càng lấn tới, ra tay ác liệt hơn nữa.

 

Cậu ta cứ ngỡ lên cấp ba là mọi chuyện sẽ ổn, kết quả bọn họ lại vào chung một trường. Trước đó thì vẫn ổn, cậu ta và Vu Học Lâm không cùng lớp, chỉ cần cẩn thận tránh mặt đi, mỗi tuần ngoan ngoãn đưa tiền thì sẽ không có việc gì. Nhưng hiện tại bọn họ lại bị phân tới cùng một lớp, quả thực là Lương Kiều không dám nghĩ đến cuộc sống sau này của mình sẽ biến thành bộ dạng gì nữa. Cho nên cậu ta mới muốn tìm một người lợi hại hơn, cậu ta thà nộp tiền bảo kê cho Tiêu Dã mỗi tuần, cũng không muốn dâng tiền cho cái tên Vu Học Lâm kia.

 

Hết chương 180.

 

Chương 180: Phí Bảo Kê

Ngày đăng: 27 Tháng 6, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên