Chương 182: Không Có Điểm Yếu, Chỉ Có Tấm Thép Không Gỉ
Mấy chữ “thời hạn truy tố có hiệu lực” trong nháy mắt đã lọt thẳng vào tai Trương Nguyên, cậu ta đang đọc sách lập tức đặt xuống, sáp lại ngay giữa hai người họ: “Tình hình thế nào đấy?”
Quý Nam Tinh: “Có án mạng, ấn đường của người này mang sát khí màu đỏ, loại người như vậy rõ ràng là trên lưng đang gánh mạng người. Mặc dù nhìn qua ảnh chụp thì cũng không được rõ ràng cho lắm, nhưng dựa vào tướng mạo thì cũng có thể đại khái nhìn ra được chút ít. Một mặt là tai ương chốn ngục tù, mặt khác lại đang nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.”
Xem tướng đoán mệnh vốn dĩ đã là một thứ vô cùng huyền diệu, với người bẩm sinh đã có linh nhãn như Quý Nam Tinh, có những thứ chỉ cần liếc mắt một cái là thấu rõ ngọn ngành. Cậu chỉ có thể nắm sẵn đáp án rồi mới đi tìm chứng cứ thôi, cũng may là Cục Quản lý còn có phía cảnh sát hợp tác, bọn họ cũng đã quá quen thuộc với phương thức phá án của các Thiên sư rồi.
Chuyện này muốn báo cáo lên trên thì cần phải đi theo đúng quy trình, Quý Nam Tinh gửi tin nhắn cho Cục Quản lý trước. Chẳng bao lâu sau, phía cảnh sát hợp tác với Cục Quản lý đã chủ động liên lạc với cậu.
Người đến lại chính là người mà Quý Nam Tinh quen biết, cảnh sát Bằng Trình. Để tránh rút dây động rừng, Bằng Trình mặc thường phục đến trường, trực tiếp hẹn gặp mấy người Quý Nam Tinh ở ngay trong căn tin trường. Căn tin có cả khu cơm phần mâm lớn lẫn khu gọi món, thời gian nghỉ ăn chiều vốn dài hơn buổi trưa một chút, đa số học sinh thích đi ra ngoài cổng trường mua đại món đồ ăn vặt nào đó hơn, thế nên khu gọi món trong căn tin hiện tại không có nhiều người lắm.
Bằng Trình gọi vài món, chọn một vị trí ngồi ngay cạnh cửa sổ để đợi nhóm Quý Nam Tinh tới, vừa thấy bóng họ đi lên lầu từ đằng xa, anh ta liền vẫy vẫy tay với mọi người.
Ngoài Trương Nguyên ra, Trần Thập Nhất cũng đi cùng. Trần Thập Nhất chỉ định làm một người bạn yên tĩnh ăn cơm cùng, ngược lại, Trương Nguyên lại tỏ ra cực kỳ hứng thú với vụ án mạng.
Tiêu Dã gửi toàn bộ tài liệu điều tra được sang cho Bằng Trình: “Chính là cái người này nè anh, nhưng những thứ cụ thể hơn thì chắc là phải phiền phía cảnh sát các anh tự điều tra rồi.”
Bằng Trình vừa lật xem thông tin tài liệu của Liễu Nhất Long, vừa lên tiếng hỏi: “Sao mấy đứa lại điều tra ra được thế?”
Tiêu Dã: “Em mới đánh nhau với một tên lưu manh trong lớp, cậu ta có một đại ca ở bên ngoài trường chống lưng. Em nghĩ biết người biết ta, vậy nên đã tra thử một chút, kết quả lại tra ra được chuyện tày đình này luôn.”
Bằng Trình không kìm được mà lắc đầu cảm thán: “Trường học đúng là một cái xã hội thu nhỏ mà, bọn em có thông tin nào cung cấp thêm không? Để phía cảnh sát có sẵn một hướng điều tra luôn.”
Lúc này Quý Nam Tinh mới mở miệng: “Em thấy đường vận mệnh của gã có bước ngoặt nằm ở năm mười bảy tuổi, các anh cứ nhắm thẳng vào năm này mà tra xét cụ thể nhé.”
Manh mối này mang tính mục tiêu quá rõ ràng, có thể giúp phía cảnh sát tiết kiệm được không ít thời gian. Bằng Trình cất gọn xấp tài liệu đi, nói: “Anh sẽ đi tìm người điều tra ngay, nếu bên mấy đứa còn tin tức gì có thể cung cấp thì cứ liên lạc với anh bất cứ lúc nào nhé.”
Cầm tài liệu và hỏi được hướng điều tra xong, Bằng Trình lập tức rời đi. Anh ta vừa đi khỏi, Trần Thập Nhất liền thở phào nhẹ nhõm một hơi: “Người ta hay bảo có một số người toát ra khí chất nghề nghiệp, câu này quả nhiên không sai chút nào. Anh cảnh sát tên Bằng Trình đó, nhìn một phát là thấy sặc mùi cảnh sát luôn á.”
Đặc biệt là cái ánh mắt nhìn người kia, sắc bén hệt như chỉ cần liếc một cái là có thể nhìn thấu tận tâm can người ta, khiến cho người ta chẳng dám nhìn thẳng.
Trương Nguyên bật cười, bảo: “Thế mười năm nữa cậu nhìn lại tôi xem, xem có ra cái khí chất của bác sĩ pháp y không nhé.”
Trần Thập Nhất: “Pháp y thì có khí chất gì chứ, nhìn trông giống cái khí chất muốn đè người ta ra giải phẫu ấy à?”
Trương Nguyên không đùa nhây với cậu ta nữa, mà chuyển sang Quý Nam Tinh, nghiêm túc hỏi: “Cậu nói xem, đã bao nhiêu năm như vậy rồi, dẫu có chứng cứ gì thì cũng đã bị thời gian gột rửa sạch sẽ rồi. Liệu có còn tìm được thứ gì để tóm cổ gã không?”
Quý Nam Tinh: “Ông trời có mắt, hễ có làm thì ắt để lại dấu vết. Sau này cậu muốn làm bác sĩ pháp y, chắc chắn là sẽ đụng phải những vụ án phát hiện ra xương trắng. Một khi đã hoá thành xương trắng rồi, nghĩa là người đó đã bị chôn vùi dưới đất mười mấy, thậm chí là mấy chục năm trời. Có lẽ một vài vụ đã sớm qua thời hạn truy tố rồi, nếu đến cả cậu cũng mất đi niềm tin vào việc điều tra, vậy thì còn ai có thể đứng ra đòi lại công bằng cho người chết nữa.”
Trương Nguyên khẽ mím môi, trầm mặc một hồi rồi mới nở nụ cười: “Tự dưng tôi thấy bản thân hình như vừa bước vào một ngõ cụt sai lầm, công việc của pháp y vốn dĩ chưa bao giờ là phá án, mà là lên tiếng thay cho người đã chết.”
Tiêu Dã chêm vào: “Thế này thì cũng chẳng tính là sai lầm gì. Nôn nóng muốn phá án là tâm lý rất bình thường mà. Cứ tích luỹ thêm chút kinh nghiệm đi, tương lai kiểu gì cậu cũng sẽ trở thành một bác sĩ pháp y cực kỳ xuất sắc.”
Trần Thập Nhất đã sớm đói meo rồi, tay cầm khư khư đôi đũa: “Vậy bây giờ tụi mình ăn cơm được chưa? Tôi đói muốn rã ruột luôn rồi đây này.”
Quý Nam Tinh gắp một miếng sườn non cho cậu ta: “Ăn đi.”
Trần Thập Nhất cười lộ ra hai lúm đồng tiền với Quý Nam Tinh, ngoạm luôn miếng sườn vào miệng. Cả đám đang ăn dở thì chợt thấy Vu Học Lâm dẫn theo hai tên đàn em nịnh bợ lên lầu, vừa ló mặt lên đã thấy bàn của họ, Vu Học Lâm thì chẳng biểu lộ cảm xúc gì, nhưng ngược lại, hai tên tay sai kia thì lại có chút rụt cổ e dè. Đoán chừng là cú đá như trời giáng của Tiêu Dã hồi sáng quá mạnh, đến tận bây giờ vẫn còn đau điếng.
Vu Học Lâm lạnh lùng bước đi, lướt ngang qua cạnh họ, đến nửa cái liếc mắt cũng lười ban phát.
Trần Thập Nhất đã hóng hớt được toàn bộ đầu đuôi câu chuyện từ chỗ Trương Nguyên, cơ mà dẫu cho Trương Nguyên không kể, cậu ta cũng đã nằm vùng hóng hớt được không ít drama ở trong lớp mình. Thậm chí có người còn trêu đùa rằng, mỗi năm Tiêu Dã phải ra oai lập uy một lần, bằng không lúc nào cũng có kẻ nhăm nhe muốn trèo lên đầu lên cổ trùm trường ngồi.
Nhìn theo bóng lưng của những người vừa lướt qua, Trần Thập Nhất thì thào hỏi nhỏ Trương Nguyên: “Cậu nói xem, nếu cậu ta biết đại ca mà mình đang bám đuôi là một kẻ giết người, liệu cậu ta còn dám đi theo nữa không?”
Trương Nguyên chẳng thèm nhấc mắt lên, chỉ nhàn nhạt đáp: “Không khéo cậu ta lại cảm thấy việc đại ca mình từng giết người là một chuyện rất ngầu ấy chứ.”
Lúc nào mà chả có những kẻ mang tư duy khác hẳn người thường, cứ kéo bè kéo cánh, giở thói hung hăng đánh lộn là lại tự huyễn hoặc bản thân mình không giống người bình thường. Vừa bất an với hiện thực lại vừa không cam tâm làm kẻ vô danh, cả ngày đâm chém đánh nhau, thậm chí còn ảo tưởng cuộc sống của mình trâu bò lắm, rên rỉ đau thương kiểu thanh xuân. Nói thẳng ra thì đó là một tên ngốc dở hơi bị mắc bệnh tuổi dậy thì mà thôi.
Nhưng mấy kẻ mắc bệnh tuổi dậy thì bình thường thì cùng lắm cũng chỉ đú trend hùa theo đám đông mà thôi, còn Vu Học Lâm thì khác, chỉ cần nhìn ánh mắt thôi là biết hắn ta thuộc loại người hung hãn tột độ. Tề Khang dạo trước còn có mẹ làm dây cương níu giữ, ít ra vẫn biết sợ giáo quan. Còn Vu Học Lâm này, cảm giác như hắn ta chẳng có lấy một một chút kiêng dè gì, đúng kiểu coi trời bằng vung, không sợ bất cứ ai.
Ở dãy bàn tít đằng xa, Vu Học Lâm chỉ giữ bộ mặt lạnh tanh mà ăn cơm. Một trong hai tên đàn em dè dặt lên tiếng: “Anh Lâm à, hay là thôi đi, Tiêu Dã không dễ xơi đâu, hình như nhà cậu ta là gia đình quan chức cấp cao đấy, có thế lực lắm.”
Vu Học Lâm: “Ăn cơm của mày đi.”
Hai tên tay sai lập tức cúi gằm mặt ăn cơm, chẳng dám ho he thêm nửa lời nào nữa. Bấy giờ Vu Học Lâm mới ngẩng đầu lên, ném một ánh nhìn về phía bàn bên kia.
Ở chiếc bàn bên đó, Tiêu Dã đang cặm cụi gỡ xương cá, con cá đó vốn dĩ chỉ có một khúc xương to tổ chảng, thế mà vẫn bị Tiêu Dã chọc cho nát tươm, chỉ vì hắn cứ nơm nớp lo sợ còn sót lại mấy cái xương dăm bé xíu.
Quý Nam Tinh ngồi bên cạnh có phần chê bai: “Cậu dằm thành chả cá luôn rồi kìa.”
Bị chê ỏng chê eo nhưng Tiêu Dã chỉ cúi đầu mỉm cười, hắn vừa chuyên tâm gỡ xương vừa dỗ dành: “Lát nữa tôi rưới chút nước sốt trộn cơm cho cậu ăn, không gỡ cẩn thận một chút, nhỡ cậu bị hóc xương nhỏ thì phải làm thế nào.”
Trương Nguyên ngồi ngoài rìa được dịp hùa vào châm chọc: “Hay là cậu thầu luôn khoản đút cơm tận miệng đi cho rồi.”
Tiêu Dã múc một muỗng nước sốt trộn vào bát cơm cá, sau đó đưa thẳng đến bên miệng Quý Nam Tinh: “Nào, a~”
Dưới gầm bàn, Quý Nam Tinh dẫm mạnh một cước lên chân hắn. Tiêu Dã la oai oái, nghe rất khoa trương, rồi vội vàng bỏ thìa xuống: “Thôi bỏ đi, không đút nữa, cậu ấy ngại rồi.”
Trương Nguyên: “Cậu cứ thiếu đòn thế này, có ngày bị Nam Tinh đánh chết cũng chẳng có gì lạ cả.”
Một đám người cười đùa ầm ĩ, quan hệ tốt đến mức không thể tốt hơn được nữa. Lại nhìn cái ánh mắt Tiêu Dã dành cho Quý Nam Tinh xem, dẫu đã cố kiềm chế, nhưng vẫn để lộ ra một chút xâm lược và chiếm hữu. Trước đây hắn ta không hiểu, nhưng hiện tại thì hắn ta đã hiểu rất rõ rồi. Vu Học Lâm rũ mắt xuống, khẽ cười lạnh một tiếng. Con người sống trên đời này ấy mà, chỉ cần có điểm yếu là được rồi.
Tiết thể dục, Quý Nam Tinh đang nằm ườn trên ghế ngủ gà ngủ gật thì cảm nhận được điện thoại trong túi mình rung lên. Cậu cầm lên xem, là tin nhắn WeChat gửi từ tài khoản của Trần Thập Nhất, nhưng rõ ràng người gửi không phải là Trần Thập Nhất. Bởi lẽ trên màn hình chỉ có đúng một dòng chữ: 【Nhà vệ sinh toà nhà thực nghiệm, tới một mình thôi.】
Quý Nam Tinh khẽ cười một tiếng, liếc mắt nhìn Tiêu Dã đang chơi bóng trên sân rồi vẫy vẫy tay với hắn. Tiêu Dã ra hiệu với đồng đội một cái rồi chạy ào tới chỗ Quý Nam Tinh: “Sao thế?”
Quý Nam Tinh đưa tin nhắn WeChat cho hắn xem, sắc mặt Tiêu Dã thoắt cái lạnh xuống: “Tên này đúng là chán sống rồi mà.”
Quý Nam Tinh: “Để tôi tự qua đó, yên tâm, tôi giải quyết được.”
Tiêu Dã ngẫm nghĩ một lát rồi bảo: “Vậy để tôi đi cùng cậu qua đó. Tôi không vào trong, tôi chỉ đứng ngoài đợi thôi, có việc gì cậu cứ trực tiếp gọi tôi.”
Quý Nam Tinh gật đầu, bảo hắn lát nữa rồi hẵng sang. Cậu muốn đi trước xem thử rốt cuộc thì Vu Học Lâm muốn giở trò gì.
Bình thường nếu không có tiết học nào như Mĩ thuật, Âm nhạc hay các giờ thực hành Hoá Lý, thì khu vực xung quanh toà nhà thực nghiệm này chẳng có mấy ai lui tới. Quý Nam Tinh lùng sục nhà vệ sinh từng tầng một, cuối cùng cũng tìm thấy bọn Vu Học Lâm ở tầng ba. Trần Thập Nhất bị bọn chúng dùng băng dính bịt chặt miệng, dọa cho sắc mặt trắng bệch. Vừa thấy cậu đi đến một mình, Trần Thập Nhất đã cuống cuồng lắc đầu nguầy nguậy, mặc cho băng dính bịt kín mồm, cậu ta vẫn cố gắng ú ớ gào lên với cậu rằng: “Đi tìm Tiêu Dã đi! Cậu chạy mau đi!”
Quý Nam Tinh nhìn thẳng vào Vu Học Lâm: “Tôi đến rồi đây, thả cậu ấy ra.”
Vu Học Lâm ném điếu thuốc còn hút dở vào bồn giặt giẻ lau bên cạnh, cười gằn một tiếng: “Gan cũng không nhỏ nhỉ, dám đến đây một mình cơ đấy.”
Vu Học Lâm liếc mắt ra hiệu cho hai tên đàn em đang giữ chặt lấy Trần Thập Nhất, hai tên kia lập tức buông Trần Thập Nhất ra, nhưng lại bước đến chốt chặn ngay cửa ra vào. Rất rõ ràng, bọn chúng không hề có ý định thả cho Trần Thập Nhất đi trước. Chó cùng rứt giậu, nhỡ cậu ta ba chân bốn cẳng chạy đi gọi người tới thì sao.
Quý Nam Tinh kéo tuột Trần Thập Nhất ra sau lưng mình: “Đừng sợ, có tôi ở đây rồi.”
Bị bắt vào nhà vệ sinh uy hiếp, dọa nạt, trấn lột, cướp điện thoại, nhưng Trần Thập Nhất vẫn không rơi một giọt nước mắt nào, vậy mà chỉ một câu nói này của Quý Nam Tinh lại khiến cậu ta không kìm được, òa khóc nức nở.
Quý Nam Tinh đưa mắt nhìn về phía Vu Học Lâm: “Gọi tôi tới đây là muốn làm gì? Đánh không lại Tiêu Dã nên định nhắm vào tôi à?”
Vu Học Lâm cười khẩy một tiếng, bước tới trước: “Thì đã sao nào? Ai mà chẳng biết Tiêu Dã coi cậu là bảo bối, cưng chiều đến mức nào, ngày ngày đều như hình với bóng không rời. Cậu thử nói xem, nếu tôi động vào cục cưng trong lòng hắn, hắn có phát điên lên không?”
Quý Nam Tinh: “Cái giá phải trả khi chọc cho cậu ấy phát điên, cậu đã lường tới chưa?”
Vu Học Lâm thấy cậu lại không hề phủ nhận những lời vừa rồi, nhịn không được bèn bật cười thành tiếng: “Cái giá phải trả? Có bản lĩnh thì giết tôi đi. Nhà cậu ta là quan chức cấp cao thì đã sao, giết người vẫn phạm pháp như thường.”
Quý Nam Tinh: “Vậy còn cậu bây giờ thì sao? Uy hiếp đe dọa, hạn chế tự do thân thể, bạo lực học đường. Cậu cũng đang phạm pháp đấy.”
Vu Học Lâm lại tiến thêm hai bước nữa, ép sát vào người Quý Nam Tinh: “Thế thì cậu báo cảnh sát tới bắt tôi đi, xem thử cảnh sát đến trước, hay là cậu đi đời nhà ma trước nhé.”
Vừa nói, ánh mắt Vu Học Lâm vừa trượt dần xuống, ghim chặt vào lồng ngực Quý Nam Tinh. Hắn ta nhướng mày: “Thiên tài đứng đầu khối mắc bệnh tim, người trong trường ai ai cũng biết. Cậu chỉ là tái phát bệnh trong nhà vệ sinh thôi mà, liên quan quái gì đến tôi cơ chứ. Cậu nói xem, như vậy có đúng không?”
Quý Nam Tinh bật cười thành tiếng: “Ra là đánh vào cái chủ ý này cơ đấy.”
Vu Học Lâm tóm lấy cổ tay Quý Nam Tinh, cưỡng ép cậu dán sát vào người mình. Ánh mắt hắn ta càn rỡ lướt lên từng tấc da thịt trên người cậu, vừa phóng túng lại vừa ghê tởm: “Quả nhiên là xinh đẹp, thảo nào Tiêu Dã lại si mê cậu đến thế. Thật sự rất muốn nếm thử xem cậu có mùi vị gì, hắn ta nâng niu cậu như bảo bối thế kia, chắc là vẫn chưa động chạm qua cậu đâu nhỉ? Vẫn còn nguyên đai nguyên kiện à?”
Trần Thập Nhất vươn tay định đẩy Vu Học Lâm ra: “Cậu đừng có mà làm càn! Nhà Nam Tinh siêu giàu đó, chỉ tính riêng luật sư thôi đã có nguyên cả một đoàn. Cậu mà dám đụng vào cậu ấy, gia đình cậu ấy tuyệt đối không tha cho cậu đâu!”
Không đợi Vu Học Lâm hất hàm bảo hai tên tay sai xông tới khống chế Trần Thập Nhất, Quý Nam Tinh đã kéo cậu ta ra: “Yên lặng, ở sang một bên chờ là được rồi. Nghe lời nào.”
Nói xong, cậu quay đầu nhìn Vu Học Lâm: “Phát sinh dục vọng với đàn ông, cậu không thấy buồn nôn sao?”
Vu Học Lâm: “Tôi lại không phải là kẻ nằm dưới bị đè, tôi buồn nôn cái gì.”
Quý Nam Tinh: “Đã không thấy buồn nôn, vậy tại sao sự thật cậu thích Lương Kiều lại làm cậu khó chấp nhận đến thế? Khó chấp nhận đến mức cậu hận không thể dồn ép cậu ta vào chỗ chết.”
Lúc này sắc mặt Vu Học Lâm mới đột ngột biến đổi: “Tao thích nó á? Mày lảm nhảm chuyện điên khùng gì thế!”
Quý Nam Tinh: “Sao nào, đối mặt với tôi thì lời nào cũng dám nói ra được, vậy khi đối mặt với cậu ấy thì lại không được à? Cậu có biết vì sao hôm đó Tiêu Dã lại quản chuyện của cậu không? Bởi vì trước đó một ngày Lương Kiều muốn tự sát, và đã bị cản lại.”
Sắc mặt Vu Học Lâm trong nháy mắt trở nên lạnh lẽo.
Quý Nam Tinh tiếp tục: “Cậu ấy bảo, từ hồi cấp hai cậu đã bắt nạt cậu ấy rồi, lúc nào cũng đe dọa cậu ấy, khủng bố tinh thần, trấn lột cậu ấy. Chỉ cần nhìn thấy cậu là cậu ấy lại sợ phát khiếp. Hồi trước không học cùng lớp với cậu thì cậu ấy còn bấm bụng chịu đựng được. Hiện tại bị xếp chung vào một lớp, mỗi một ngày trôi qua đối với cậu ấy đều là tra tấn cực hình. Giáo viên không giúp được cậu ấy, cha mẹ cậu ấy cũng bỏ mặc. Cậu ấy thực sự đã bước vào đường cùng không lối thoát rồi, chỉ hận không thể tìm đến cái chết cho xong chuyện. Những thống khổ này đều là do cậu mang đến cho cậu ấy. Bắt nạt cậu ấy làm cậu vui vẻ lắm à? Nhìn cậu ấy phẫn nộ nhưng không dám phản kháng giãy giụa, cậu vui vẻ lắm đúng không? Có lẽ chúng tôi không nên ngăn cản cậu ấy. Cứ để cậu ấy đi chết đi, đứng trên sân thượng cao chót vót rồi gieo mình xuống. Vui vẻ chưa? Chính cậu là kẻ đã dồn ép cậu ấy xuống vực thẳm sâu hun hút, hành hạ cậu ấy cho đến chết.”
Vu Học Lâm đẩy mạnh Quý Nam Tinh ra: “Mày nói hươu nói vượn cái gì! Nó vẫn sống sờ sờ ra đấy thôi, làm sao có thể tìm đến cái chết được!”
Quý Nam Tinh: “Thực sự sống sờ sờ ra đó thì tốt sao? Những tổn thương và đau khổ mà cậu mang đến cho cậu ấy, cậu thực sự không hay biết một chút gì sao? Hay là cậu biết, nhưng nội tâm cậu cũng thống khổ giằng xé, cho nên cậu cũng chướng mắt không muốn cậu ấy sống yên ổn. Bị loại người như cậu thích, cậu ấy thật là thảm thương.”
Vu Học Lâm vươn tay muốn bóp chặt lấy cổ Quý Nam Tinh, đánh không lại Tiêu Dã, chẳng lẽ ngay cả con gà mờ gió thổi là ngã này mà hắn ta cũng không đánh lại sao.
Thế nhưng, tay của Vu Học Lâm còn chưa kịp chạm vào người Quý Nam Tinh, cả cơ thể hắn ta bỗng dưng giống như bị thứ gì đó ghim chặt lại, hoàn toàn bất động, không thể cựa quậy được.
Quý Nam Tinh: “Tôi cứ tưởng chuyện quỷ đả tường ngày hôm đó ít nhất cũng khiến cậu có chút kiêng dè, không ngờ cậu vẫn còn dám đâm đầu vào tay tôi. Cậu cảm thấy tôi là điểm yếu của Tiêu Dã đấy à?”
Hai tên tay sai của Vu Học Lâm thấy đại ca không thể nhúc nhích, liền cuống cuồng muốn lao tới. Nhưng tốc độ của Quý Nam Tinh cực nhanh. Cậu tung một cước đá thẳng vào khoeo chân hai tên đó, ép bọn chúng phải quỳ sụp xuống đất, lại dùng một tay chặt thẳng vào gáy bọn chúng. Trước sau vỏn vẹn chỉ trong vài nhịp thở, hai người đã bị Quý Nam Tinh đánh ngất xỉu lăn long lóc trên mặt đất, hoàn toàn không có sức đánh trả.
Vu Học Lâm không thể cử động, nhưng hai mắt hắn ta vẫn có thể nhìn được. Thấy cảnh tượng này, hắn ta cũng không thể che giấu nổi sự kinh hãi tột độ trên mặt mình.
Trần Thập Nhất kêu lên một tiếng: “Oa, lợi hại quá đi à!”
Quý Nam Tinh: “Những bất công phải chịu đựng thời niên thiếu khiến cậu tự sa ngã, hay thực chất cậu và cha mình vốn là cùng một loại người?”
Nghe thấy Quý Nam Tinh nhắc đến người cha đã chết từ lâu của mình, ánh mắt Vu Học Lâm lập tức hung dữ thêm vài phần. Nhưng hắn ta không thể cử động, cũng chẳng thể hé môi nói được câu nào.
Quý Nam Tinh nhìn thẳng vào hắn ta: “Không phải sao? Những việc cậu đang làm bây giờ khác gì những chuyện cha cậu đã từng làm trước đâu? Ông ta ép uổng mẹ cậu, suốt ngày bạo hành đánh đập hai mẹ con cậu, còn làm ông nội cậu tức chết. Cậu và mẹ mình không có nơi nào để cầu cứu, thế nên mới nhẫn tâm phản đòn, đẩy gã đàn ông say xỉn ấy xuống sông. Mẹ cậu đứng ra nhận tội ngồi tù thay cậu, cuối cùng chết bệnh trong nhà giam. Cậu cảm thấy cái thế giới này không công bằng, cho nên cậu cũng bắt đầu dùng bạo lực để đối xử với thế giới này. Cậu xem, cậu đã trở thành một kẻ y chang như cha cậu rồi đấy. Tại sao mẹ cậu lại đi tù thay cậu? Bởi vì bà ấy yêu thương cậu, bà ấy hy vọng cậu có thể sống tốt, có được một tương lai xán lạn. Còn cậu thì sao? Kết bè kết phái, cậy mạnh hiếp yếu, trăm phương ngàn kế đày đọa người mình thích. Vu Học Lâm, cậu cảm thấy bản thân mình vẻ vang vinh quang lắm à?”
Gân xanh trên cổ Vu Học Lâm nổi lên cuồn cuộn, rõ ràng là hắn ta đang cực kỳ muốn gân cổ lên phản bác rằng, chính cái thế giới này đã đối xử bất công với mình trước! Người tốt chưa bao giờ được báo đáp tử tế cả, dựa vào cái thá gì mà bắt ép hắn ta phải đi làm một người tốt chứ?!
Chẳng cần nghe Vu Học Lâm mở miệng, Quý Nam Tinh cũng có thể đoán được hắn ta muốn lôi những lý lẽ gì ra. Có những người đã bước vào con đường cố chấp mù quáng, nếu chỉ dùng đôi ba câu nói đã có thể đả thông tư tưởng, thì hắn ta đã chẳng khốn nạn suốt bao nhiêu năm như vậy.
Quý Nam Tinh nhìn vào hắn ta, hỏi: “Cậu có biết cảm giác thực sự bị người khác ép vào đường cùng là thế nào không? Cậu có thực sự đồng cảm được với tất cả những nỗi đau mà mẹ cậu đã từng trải qua hay không? Cậu không thể. Nếu cậu có thể, cậu đã không trút thứ bạo lực đó lên đầu người khác. Mà người khác đó lại chính là người mà cậu thích.”
Vu Học Lâm nhắm nghiền hai mắt lại, hắn ta không thể cử động, nhưng hắn ta có thể di chuyển tầm mắt, không nhìn Quý Nam Tinh nữa, tỏ thái độ bản thân mình lười nghe cậu lải nhải chuyện ma quỷ.
Quý Nam Tinh khẽ cười một tiếng: “Cậu thích dùng bạo lực trị bạo lực lắm đúng không, vậy để tôi cho cậu cảm nhận một chút nhé.”
Quý Nam Tinh vừa dứt lời, liền vươn tay ra vung nhẹ một cái trước mặt hắn ta. Một luồng âm khí nồng đậm tuôn ra, tựa như thứ nước biển đặc quánh bao bọc lấy toàn bộ cơ thể Vu Học Lâm vào bên trong. Mũi và miệng hắn ta như thể bị một lớp màng không khí bịt kín lại, lượng ô-xy tích trữ trong cơ thể cũng cạn kiệt từng chút một. Mỗi giây trôi qua dài tựa một năm. Cảm giác như không thể chịu đựng nổi thêm một giây nào nữa, lồng ngực nghẹt thở như sắp nổ tung.
Lúc đầu Vu Học Lâm vẫn còn có sức để suy nghĩ, nhưng rất nhanh sau đó, lượng oxy dần cạn kiệt, đầu óc hắn ta cũng hoàn toàn trống rỗng. Cơ thể bị một sức mạnh không tên ghim chặt cứng, không khí để hô hấp cũng bị tước đoạt hoàn toàn. Hai tai hắn ta không còn nghe thấy bất cứ thứ âm thanh nào khác, chỉ có thể nghe thấy nhịp tim mình đập kịch liệt từng hồi.
Vu Học Lâm chưa bao giờ gần cái chết đến thế, hóa ra chết ngạt lại là một chuyện thống khổ và tàn khốc đến vậy.
Nhìn thấy không chỉ sắc mặt, mà ngay cả trên thân thể hắn ta cũng ngày càng đỏ lên, hệt như những mạch máu sắp sửa nổ tung ra vậy. Nhất là gân xanh trên cánh tay và trên cổ nổi lên cuồn cuộn, vặn vẹo như chực chờ nứt toác, Trần Thập Nhất khẽ kéo áo Quý Nam Tinh: “Chắc là không xảy ra chuyện gì đâu nhỉ.”
Quý Nam Tinh: “Không đâu, yên tâm đi.”
Cậu không cần đong đếm thời gian, cũng không cần quan sát trạng thái của Vu Học Lâm làm gì. Cậu chỉ cần tập trung nhìn vào luồng sinh khí bám trên người Vu Học Lâm, giải trừ phong ấn ngay tại thời khắc sinh khí cạn kiệt là hắn ta sẽ không chết, nhưng lại có thể để Vu Học Lâm đích thân nếm thử trọn vẹn mùi vị của cái chết.
Mãi cho đến khi sinh khí trên người hắn ta trở nên yếu ớt, lúc này Quý Nam Tinh mới vung tay, gỡ bỏ lá bùa trên người Vu Học Lâm, đồng thời xua tan lớp âm khí đang trói buộc hắn ta đi.
Khoảnh khắc có thể hít thở trở lại, thậm chí Vu Học Lâm còn chưa kịp định thần lại thì hai chân hắn ta đã mềm nhũn, ngã rạp xuống đất. Cơ thể theo bản năng bắt đầu điên cuồng hít thở, hắn ta há miệng thở dốc kịch liệt, khoang ngực đau đớn dữ dội, dường như có hít thở bao nhiêu cũng không thấy đủ. Đầu óc cũng là một mảnh trắng xóa, hai tai ù đi nhức nhối, trước mắt hắn ta lúc thì tối sầm lại, lúc lại lóe sáng.
Phải qua một lúc thật lâu sau Vu Học Lâm mới có thể mở mắt ra lần nữa, mà hai tròng mắt của hắn ta cũng vằn vện đầy tơ máu đỏ ngầu vì ban nãy bị ngạt thở.
Quý Nam Tinh nhìn hắn ta mỉm cười, nói: “Hương vị của cái chết có dễ chịu không? Cậu đã từng nhẫn tâm dồn ép người khác đến mức cách cái chết chỉ còn đúng một bước chân, sau này cậu định đối xử với Lương Kiều như thế nào không liên quan gì đến tôi. Tương lai cậu muốn làm một người tốt hay tiếp tục tác oai tác quái phạm pháp, đó đều là việc của cậu. Cuộc đời của cậu thì tự bản thân cậu chịu trách nhiệm, nhưng đừng có tới chọc vào chúng tôi nữa, cái giá đó cậu không gánh nổi đâu. Tôi có đầy cách để tra tấn một người, đến mức kẻ đó sống không bằng chết. Nếu không sợ thì cậu cứ việc mò tới thử.”
Quý Nam Tinh nói mấy câu dằn mặt xong thì dắt Trần Thập Nhất bước ra ngoài, Tiêu Dã và Trương Nguyên vẫn luôn đứng đợi ở bên ngoài. Vừa thấy hai người họ ra thì lập tức thở phào nhẹ nhõm: “Tên đó muốn làm cái gì vậy?”
Quý Nam Tinh: “Cảm thấy tôi dễ bắt nạt, nên muốn bắt nạt tôi để đối phó với cậu đó.”
Trương Nguyên không kìm được mà ngó trộm vào bên trong một cái, cậu ta thấy cả ba người đều đổ rạp trên mặt đất, mà sắc mặt Vu Học Lâm rút đi sắc đỏ do ngạt thở, giờ đang nhợt nhạt trắng bệch như tờ giấy. Bộ dạng đó trông còn thê thảm hơn cả cái ngày hắn ta bị Tiêu Dã đập cho một trận, Trương Nguyên chép miệng mấy cái rồi thu hồi ánh mắt lại, cậu ta có chút tò mò, hỏi: “Cậu làm gì hắn ta vậy?”
Quý Nam Tinh: “Có làm gì đâu, chỉ cho hắn ta ngạt thở một lát, cảm nhận thật rõ cái cảm giác nhảy nhót lượn lờ trên lằn ranh sinh tử ấy mà.”
Trương Nguyên giơ ngón tay cái lên với cậu: “Trâu bò thật đó.”
Kẻ nào dám tung tin đồn Quý Nam Tinh là điểm yếu của Tiêu Dã vậy chứ, đây rõ ràng là một tấm thép không gỉ mà!
Sau khi Trần Thập Nhất vui mừng vì mọi chuyện đã được giải quyết êm xuôi, lại cảm thấy có chút ngại ngùng áy náy: “Tôi xin lỗi nha, nếu không phải tại tôi thì cậu cũng sẽ không….”
Còn chưa kịp để cậu ta tạ lỗi xong, Quý Nam Tinh đã nhẹ nhàng nâng cằm cậu ta lên, khiến những lời chưa nói hết đều bị nuốt ngược vào trong: “Có liên quan gì tới cậu đâu, là bọn tôi chọc vào hắn ta trước, thế nên hắn ta mới ghim cậu đấy. Không sao rồi nhé.”
Trương Nguyên chọc một cái vào đầu Trần Thập Nhất: “Sao cậu lại bị hắn ta tóm được thế hả?”
Trần Thập Nhất biện bạch: “Thì tôi đi nhà vệ sinh mà, đâu thể bắt tôi nhịn tiểu nguyên một ngày được, đúng không. Ai mà biết được bọn chúng lại lao tới tóm cổ tôi chứ. Ây da, tôi vẫn chưa đi được đây này! Không xong rồi, nhịn không nổi nữa, hồi nãy sợ quá làm tôi quên béng đi mất.”
Trần Thập Nhất vừa dứt lời thì chợt nhớ tới những điều Quý Nam Tinh vừa nói ban nãy, cậu ta nhịn không được bèn hỏi: “Nam Tinh này, cậu bảo hắn ta giết bố ruột mình, rồi mẹ hắn ta đứng ra nhận tội thay, chuyện đó là thật hả? Thế tụi mình có cần báo cảnh sát không?”
Dù sao thì cũng là tội giết người mà, lại còn là vì có người khác gánh tội thay nên mới trốn thoát khỏi sự trừng phạt của pháp luật.
Quý Nam Tinh nói: “Thực ra thì chuyện năm đó đã điều tra rõ ràng chân tướng rồi, chẳng qua là trong nhận thức của Vu Học Lâm, mẹ hắn ta đã giúp hắn ta gánh lấy tội thay mà thôi.”
Trần Thập Nhất ồ lên một tiếng, lại hỏi tiếp: “Thế rốt cuộc đó có phải là gánh tội thay hay không?”
Quý Nam Tinh đáp: “Cũng không hẳn là hoàn toàn gánh tội thay hắn ta đâu, vì mẹ hắn ta cũng có động thủ mà.”
Vừa rồi lúc cậu mở Thiên nhãn, nhìn thấy hình ảnh khiến Vu Học Lâm hoảng loạn nhất chính là trên cây cầu không một bóng người trong đêm tối. Vu Học Lâm đẩy người cha đang chìm trong men say xuống dưới, nhưng người đàn ông say xỉn đó không rơi hẳn xuống mà vẫn bám chặt lấy thành cầu, chính mẹ của Vu Học Lâm đã nhẫn tâm gỡ từng ngón tay gã ra. Lúc bấy giờ, gã mới rơi xuống lòng sông.
Năm ấy Vu Học Lâm vừa tròn mười hai tuổi, mẹ hắn ta đã ôm hết mọi tội lỗi vào người. Dẫu cho ngày hôm đó Vu Học Lâm không động thủ, mẹ hắn ta cũng đã hạ quyết tâm sẽ kéo gã đàn ông đó cùng mình xuống địa ngục. Bởi vì bà biết mình đang mắc bệnh nan y, thời gian sống chẳng còn được bao lâu nữa. Nhưng nếu bà ra đi, đứa con trai bé bỏng của bà sẽ phải ở lại một mình đối mặt với gã đàn ông gia trưởng bạo hành đó. Chỉ là, không ngờ được đứa con trai của bà lại ra tay trước một bước.
Vu Học Lâm bị Quý Nam Tinh dạy dỗ đến mức sinh lòng kiêng sợ, trong khi đó, phía đại ca Liễu Nhất Long mà hắn ta theo đuôi cũng đã có chút tiến triển.
Bằng Trình đã điều tra ra, lúc Liễu Nhất Long mười bảy tuổi, tức là mười chín năm về trước, ngay tại quê nhà của Liễu Nhất Long từng xảy ra một vụ án, có một bệnh nhân bị thiểu năng trí tuệ đã cưỡng bức một thiếu nữ dẫn đến tử vong. Căn cứ theo hồ sơ ghi chép điều tra năm đó, có cả nhân chứng tận mắt chứng kiến, bắt quả tang tại trận và báo cảnh sát.
Thiếu nữ có dấu vết bị xâm hại, nhưng nguyên nhân dẫn đến tử vong là do ngạt thở. Vì là bị bắt quả tang tại trận, nên dù không thể trích xuất DNA của kẻ xâm hại trong cơ thể người chết vẫn có thể kết án, vì những vết cào cấu trên thi thể đều trùng khớp với dấu vết trên tay và trên cơ thể của bệnh nhân thiểu năng trí tuệ kia. Do đó, bằng chứng kết án lúc bấy giờ được xem là vô cùng vững chắc và đầy đủ.
Nhưng một khi Quý Nam Tinh đã phán rằng trên tay Liễu Nhất Long có án mạng, thì Bằng Trình quyết định sẽ thuận theo manh mối này thâm nhập điều tra cặn kẽ thêm một lần nữa. Giả sử hung thủ thực sự là một người khác, đương nhiên là không thể để gã có cơ hội trốn thoát khỏi lưới pháp luật được rồi!
Hết chương 182.
