Chương 187: Lại Đi Công Tác

Chương 187: Lại Đi Công Tác

 

Đêm qua bị hành hạ thê thảm đến mức nào, Lữ Dương hoàn toàn chẳng dám nhớ lại, cảm giác bụng căng trướng đến mức như sắp nổ tung cứ bám riết lấy gã. Dù biết chỉ là mơ, nhưng nỗi đau ấy lại chân thực đến cực điểm, chân thực đến mức gã nhận thức rõ mình đang đau đớn trong giấc ngủ, gã vùng vẫy muốn tỉnh lại, nhưng dù có cố gắng thế nào cũng không thể mở mắt ra nổi.

 

Vất vả lắm mới đợi được tới lúc trời sáng, tiếng chuông báo thức của bạn cùng phòng vang lên, lúc này Lữ Dương mới được giải thoát khỏi cơn ác mộng. Thế nhưng, thứ đón chờ gã không phải là cảm giác nhẹ nhõm khi tỉnh mộng, mà là cơn đau bụng vẫn đang quặn thắt từng cơn.

 

Dù rất đau, nhưng ít ra cũng chẳng đến mức không thể chịu đựng nổi như trong mơ. Lữ Dương ôm bụng, ngồi bần thần trên giường một lúc lâu. Bạn cùng phòng thấy sắc mặt gã nhợt nhạt thì nhíu mày hỏi: “Sao thế? Thấy trong người không khỏe à?”

 

Lữ Dương đáp: “Không sao, chắc ăn trúng đồ không sạch sẽ thôi, để tôi ngồi nghỉ một lát là ổn.”

 

Thấy gã là đàn ông con trai to khỏe, nếu ốm đau chắc cũng tự đi viện được, bạn cùng phòng mới không hỏi thêm gì nữa: “Thế bọn tôi đi học đây, cậu ngủ thêm chút nữa đi.”

 

Lữ Dương ngồi nghỉ rất lâu mà cơn đau vẫn chẳng hề thuyên giảm, gã đành tự bò dậy lết đến bệnh viện. Vậy mà bệnh viện lại chẳng khám ra được bệnh gì. Từ sờ nắn, chụp X-quang đến thử máu, mọi chỉ số đều bình thường, mặc cho gã không ngừng kêu đau.

 

Chật vật suốt cả một ngày trời, Lữ Dương không ngờ đến tối cơn đau lại tái phát. Vẫn là trong giấc mộng, cứ như thể vừa nằm xuống giường, nhắm mắt lại là cả người gã sẽ mất khống chế, bị lôi tuột vào trong cơn ác mộng. Sau đó, bụng gã lại bắt đầu căng phồng lên từng chút một.

 

Trời sáng, gã tỉnh lại, đưa tay sờ thử bụng mình. Vì cả ngày hôm qua chẳng ăn uống gì nên bụng xẹp lép, nhưng lại đau buốt. Cái đau giống hệt như bị người ta nhét đầy dị vật cứng ngắc vào trong rồi ra sức chèn ép. Lúc này gã vẫn chưa nghĩ ngợi gì nhiều, chỉ đinh ninh là mình mắc bệnh gì đó mà y học chưa tìm ra được nguyên nhân.

 

Hôm qua gã còn tự đi viện được, hôm nay thì đau đến mức lết xuống giường thôi cũng không thẳng nổi lưng. Bạn cùng phòng thấy gã đau đớn như vậy, đành phải đưa gã đi viện.

 

Vì Lữ Dương rất hay ra ngoài ở, tình cảm anh em bạn bè trong ký túc xá cũng chỉ đến thế là cùng. Đưa người đến bệnh viện xong, bọn họ cũng chẳng rảnh rỗi mà ngồi chờ khám cùng gã. Dù sao thì hình như Lữ Dương cũng đi làm thêm ở bên ngoài, cũng kiếm được ối tiền, cứ để gã tự bỏ tiền thuê hộ lý chăm sóc là xong.

 

Đáng tiếc, dù có đổi bệnh viện khác thì kết quả vẫn y như cũ. Bệnh tình thì chẳng tra ra được, lại còn tốn thêm một mớ tiền xét nghiệm. Thấy gã đau đến mức hận không thể ngồi xe lăn, bệnh viện đành phải cho gã làm thủ tục nhập viện để theo dõi thêm, xem tình hình thế nào.

 

Lữ Dương nằm lại bệnh viện. Cả hai lần bệnh tình trở nặng đều diễn ra trong mơ, điều này khiến gã bắt đầu sinh ra bóng ma tâm lý với việc đi ngủ. Nhưng đã là con người thì làm sao mà không ngủ cho được? Giấc ngủ vốn là thứ khó mà kiểm soát được, dù có cố giữ tỉnh táo đến mấy thì khi cơn buồn ngủ kéo đến vẫn gục như thường.

 

Thế nhưng, đêm nay thứ chờ đợi Lữ Dương không phải là đau bụng nữa. Đó là cái cảm giác bị ném vào vạc nước sôi sùng sục, rồi sau đó là bị lột da sống.

 

Trong cơn ác mộng, gã vùng vẫy gào thét đến xé gan xé ruột. Cảm giác bị luộc chín rồi lột da ấy khiến gã chỉ muốn chết quách đi cho xong. Nhưng gã không chết được, thậm chí gã có muốn trốn cũng không xong, chỉ có thể cắn răng chịu đựng toàn bộ những tra tấn kinh hoàng ấy.

 

Một đêm trôi qua, khi tỉnh lại lần nữa, tinh thần Lữ Dương càng thêm suy sụp. Hốc mắt gã trũng sâu, sắc mặt trắng bệch. Bụng đã đỡ đau hơn, nhưng cơn đau lại chuyển dời ra ngoài da thịt.

 

Rõ ràng gã nhìn thấy da mình vẫn lành lặn không tì vết, nhưng cái cảm giác bị xé rách da thịt sống sờ sờ ấy vẫn khiến gã sợ kinh hồn bạt vía.

 

Nhớ lại những chuyện trước kia, cộng thêm cảm giác quỷ dị mấy đêm nay, và cả căn bệnh y học bó tay này… Tất cả đều khiến Lữ Dương không kìm được mà suy diễn sự việc theo hướng tâm linh.

 

Gã túm chặt lấy bác sĩ: “Bác sĩ, rốt cuộc thì trên đời này có bùa chú hay không? Tôi nhớ ra rồi! Trước khi phát bệnh, có một người đã đốt một lá bùa ngay trước mặt tôi, sau đó tôi liền đổ bệnh. Bác sĩ, ông nói xem, có phải tôi bị trúng bùa ngải rồi không?”

 

Bệnh viện gã đang nằm chỉ là bệnh viện tuyến ba bình thường, không phải bệnh viện trực thuộc Cục Quản lý. Thế nên nghe gã lảm nhảm, bác sĩ bắt đầu nghi ngờ trạng thái tâm lý của gã. Thực ra thì, có những căn bệnh không phải do cơ thể bị tổn thương, mà là do tâm lý gây ra. Giống như hiện tượng “đau chi ma” ở những người bị cưa chân tay, hoàn toàn là vấn đề về mặt tinh thần.

 

Nghe gã nói vậy, bác sĩ còn đang tính xem có nên gọi bên khoa Tâm thần sang nói chuyện, để kiểm tra tình hình thử xem sao.

 

Nhưng chưa kịp đợi bác sĩ tâm thần sang hội chẩn, Lữ Dương đã trốn khỏi bệnh viện. Gã không biết người đốt bùa hôm đó là ai, nhưng gã biết chủ của con chó kia là ai, lại còn có số điện thoại của cô nữa.

 

Thế là gã gọi ngay cho Lâm Mạn. Nhưng thật đáng tiếc, Lâm Mạn lại đổi số mất rồi.

 

Hồi trước cô dán tờ rơi tìm chó khắp nơi, tiền thưởng lại treo cao ngất ngưởng. Cho đến tận bây giờ vẫn có khối người thấy con nào trông nhang nhác như vậy là lại gọi điện báo, nếu chỉ là chuyện tìm chó thì cũng thôi đi, chắc qua một thời gian nữa là sẽ bớt người gọi. Nhưng có kẻ thấy tiền thưởng lớn thì tưởng cô là đại gia, lân la kết bạn Wechat rồi gọi điện quấy rối. Khiến Lâm Mạn phiền đến mức không chịu nổi. Hiện tại ngày nào cô cũng túc trực ở bệnh viện chăm sóc Tiền Tiền, lấy đâu ra tâm trí mà xử lý ba cái chuyện như thế này, vậy nên cô dứt khoát đổi luôn số điện thoại.

 

Không tìm được người, trong lòng Lữ Dương bắt đầu hoảng loạn. Toàn thân gã chỗ nào cũng đau đớn, giống hệt cái cảm giác tàn dư sau cơn đau bụng trong mơ mấy hôm trước, hiện tại da thịt gã cũng vẫn còn đọng lại cảm giác đau buốt, cứ như vừa bị lột da thật vậy.

 

Lữ Dương chịu hết nổi. Gã thực sự rất sợ có kẻ đã ếm bùa mình, thế là gã chạy thẳng đến đồn cảnh sát để báo án luôn.

 

Cảnh sát nghe gã trình báo mà cứ như nghe chuyện hoang đường: “Ý của cậu là: Cậu nhặt được một con chó, sợ nó sủa ồn ào nên lấy băng keo dán mõm nó lại, còn tiện chân đá hai cái làm nó bị thương. Sau khi chủ của chú chó đó tìm đến tận nơi thì ôm hận trả thù, thả bùa ếm cậu à?”

 

Lữ Dương gật đầu liên lịa: “Đúng thế! Hắn ta đốt một lá bùa ngay trước mặt tôi, sau đó tôi liền lăn ra ốm. Đồng chí cảnh sát, các anh nhất định phải tin tôi! Chính bọn họ đã giở trò mê tín dị đoan để hại tôi đấy!”

 

Cảnh sát nghe vậy thì nhịn không được, nói: “Cậu cũng biết đấy là mê tín dị đoan, là đồ giả mà. Đốt một lá bùa mà báo thù được thì còn cần đến cảnh sát chúng tôi làm cái gì nữa?”

 

Vẻ mặt Lữ Dương ngập tràn lo lắng: “Là thật đấy! Các anh cứ gọi cái cậu nam sinh kia đến hỏi là biết ngay! Chắc chắn là hắn ta đã làm gì đó mà!”

 

Cảnh sát đập bàn, nói: “Phá án hay triệu tập người ta thì cũng phải nói chuyện bằng chứng cứ. Cậu bảo người ta giở trò với cậu, thế bằng chứng đâu? Người ta có động tay động chân với câụ hay là thế nào? Đâu thể chỉ vì cậu há miệng bảo người ta ếm bùa cậu, không bằng không cớ mà chúng tôi lại đi triệu tập người ta đến hỏi cung được. Cậu tự nghe xem có lọt tai nổi không?”

 

Trương Nguyên đến đưa cơm cho bố, nghe vậy liền quay sang hỏi viên cảnh sát quen biết: “Ếm bùa gì thế anh?”

 

Viên cảnh sát trẻ kia kề tai cậu ta nói nhỏ: “Tên này bảo mình nhặt được một con chó, nhưng lại làm con chó bị thương, xong rồi bị chủ chú chó ếm bùa trả thù.”

 

Trương Nguyên suy nghĩ một lát rồi lấy điện thoại ra, lén chụp cho người đàn ông kia một kiểu ảnh, sau đó đem đi gửi cho Quý Nam Tinh: 【Cậu nhìn thử trên người tên này có vấn đề gì không? Gã bảo có người ếm bùa gã đấy.】

 

Quý Nam Tinh: 【Ừ, bùa là tôi hạ đấy.】

 

Trương Nguyên: “…” Trái đất này tròn thật đấy.

 

Trương Nguyên: 【Đỉnh!】

 

Nhắn xong, cậu ta cũng chẳng thèm quản chuyện này nữa.

 

Sau khi đưa cơm cho bố xong xuôi bước ra, thấy gã đàn ông kia vẫn bám chặt lấy tay cảnh sát đòi đi bắt người, Trương Nguyên bèn bước tới, nói: “Anh có bao giờ nghĩ tới việc, người ta đã cất công hạ bùa lên người anh rồi, thì có dễ dàng giải bùa cho anh không?”

 

Lữ Dương quay lại, nhìn thấy Trương Nguyên đang mặc áo phông quần đùi: “Cái gì cơ?”

 

Trương Nguyên tiếp tục: “Chuyện hạ bùa anh cũng tự biết là mê tín dị đoan đúng không? Cho dù cảnh sát có tóm người ta tới đây, anh nghĩ người ta sẽ ngoan ngoãn nhận tội chắc?”

 

Lữ Dương lắc đầu: “Chắc chắn là không rồi.”

 

Loại chuyện này thì ai mà đi nhận cơ chứ! Mà cho dù có nhận thì ai mà tin được? Ngay cả chính gã, lúc thấy người ta đốt bùa trước mặt, gã cũng có tin đâu! Nếu không phải mấy hôm nay bị hành hạ cho thê thảm, gã cũng chỉ coi dăm ba cái chuyện này là nói hươu nói vượn.

 

Trương Nguyên: “Thế chẳng phải đúng rồi sao! Anh lôi người ta đến đây, người ta không nhận, có khi lại còn ghim anh vì cái tội rước rắc rối cho người ta, rồi tiện tay tặng thêm cho anh một lá bùa nữa. Anh nói xem, anh có gánh nổi thêm một lần nữa không?”

 

Lữ Dương liên tục lắc đầu, bàn tay đang tóm chặt viên cảnh sát cũng buông thõng ra. Người kia đã có bản lĩnh cỡ đó, biết đâu trước mặt cảnh sát thì diễn một đằng, quay lưng đi lại giở trò một nẻo. Đến lúc đó mà hạ bùa đoạt mạng, chẳng phải gã sẽ mất mạng luôn sao!

 

Sắc mặt Lữ Dương lập tức trắng bệch. Vốn dĩ mấy ngày nay đã bị hành hạ đến mức người không ra người, ngợm không ra ngợm, lúc này trông gã lại càng thảm hại hơn.

 

Trương Nguyên nói: “Hơn nữa, tôi thấy chắc anh cũng chẳng khai thật đâu. Bản thân anh tự biết rõ mà! Anh xem, đối mặt với cảnh sát anh còn giấu giấu giếm giếm. Anh gọi người ta tới thì làm được cái tích sự gì? Anh bảo người ta hạ bùa lên người anh, vậy chắc chắn người ta phải có bản lĩnh thực sự, đúng không? Với thủ đoạn đó, muốn lấy mạng nhỏ của anh cũng dễ như trở bàn tay. Nhưng người ta lại không lấy, mà cứ thích từ từ hành hạ anh thế này cơ. Anh nói xem, mục đích của người ta là gì?”

 

Lữ Dương đã mất ngủ nhiều ngày liền, khi não bộ thiếu ngủ thì tư duy cũng chậm chạp theo. Cộng thêm cảm giác hoảng loạn tột độ, gã hoàn toàn bị Trương Nguyên dắt mũi: “Là gì cơ?”

 

Trương Nguyên đáp: “Là muốn anh thành tâm hối cải đó! Anh đã thành tâm hối cải chưa?”

 

Lữ Dương không nhịn được mà lùi lại một bước, đưa mắt nhìn những người mặc đồng phục trong căn phòng này. Gã có cảm giác ánh mắt của họ như có thể nhìn thấu tâm can của mình, trong lòng chợt hoảng hốt, gã quay ngoắt người bỏ chạy thục mạng.

 

Thấy kẻ kia cuối cùng cũng chịu đi, viên cảnh sát vừa bị gã túm chặt đòi báo án liền nhìn Trương Nguyên, cười nói: “Được đấy Tiểu Nguyên, văn vở mượt phết nha.”

 

Viên cảnh sát bên cạnh hỏi: “Để tên đó đi thế này có ổn không? Tôi thấy thần kinh cậu ta có vẻ không bình thường cho lắm.”

 

Một cảnh sát dày dặn kinh nghiệm vỗ vỗ lên tờ khai mà đối phương vừa điền: “Để tôi liên hệ với trường học của cậu ta trước, bảo bên trường lưu ý tình trạng tâm thần của cậu ta một chút.”

 

Còn dăm ba cái chuyện hạ bùa với chả giải bùa gì đó, tâm thần người ta có vấn đề, cảnh sát bọn họ sao có thể hùa theo phát điên được.

 

Trương Nguyên xách cái túi nilon rỗng, vẫy vẫy tay với mọi người: “Em về nhà đây, bye nhé.”

 

Vừa bước ra khỏi đồn cảnh sát, cậu ta liền gọi ngay cho Tiêu Dã: “Hai cậu lại gây ra chuyện gì thế hả? Sao lại đi hạ bùa người ta? Tên đó đã làm cái gì?”

 

Tiêu Dã đáp: “Ngược đãi chó mèo đến chết. Tôi hỏi Náo Náo rồi, gã hành hạ bọn thú cưng thế nào thì cứ để gã nếm trải lại toàn bộ quá trình y như vậy thôi. Chỉ cần gã từ bỏ thói ác ôn ấy thì sẽ chẳng sao cả, nhưng chỉ cần gã nảy sinh một chút ác niệm thôi, thì cứ chuẩn bị tinh thần tận hưởng trái đắng đi là vừa.”

 

Trương Nguyên nghe vậy thì nhíu mày: “Thật sự không nhìn ra tên đó lại biến thái đến thế, tôi thấy mấy hôm nay gã bị hành hạ cho te tua rồi, thảm lắm đó.”

 

Tiêu Dã mắng: “Đáng đời.”

 

Dù có nhiều người vốn chẳng coi mạng chó mèo ra gì, lúc tranh cãi còn lôi cái lý lẽ, quan tâm chó mèo thế sao không đi quan tâm mạng của heo bò dê luôn đi. Nhưng có những việc không thể nhìn nhận như vậy được, heo bò dê mang đi làm thịt thì cũng chỉ một nhát dao là xong một kiếp, chứ ai lại đi tra tấn đến chết bao giờ?

 

Cho nên đối với cái tên Lữ Dương kia, đây chẳng qua chủ là luật nhân quả quật lại chính chủ mà thôi, có thê thảm cỡ nào đi nữa cũng là đáng đời gã. Những gì gã đang nếm trải, chỉ là sự tra tấn mà chính gã đã từng trút lên đầu những con vật tội nghiệp kia mà thôi.

 

Cúp điện thoại, Tiêu Dã ngả đầu tựa lên vai Quý Nam Tinh: “Trái đất này tròn thật đấy, Trương Nguyên đi đưa cơm cho ba cậu ta ở đồn cảnh sát mà cũng đụng phải Lữ Dương, nghe bảo gã bị hành thê thảm lắm.”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Quý Nam Tinh: “Mới chỉ là bắt đầu thôi, hy vọng gã đủ kiên cường.”

 

Nói rồi, cậu ngoảnh đầu lại nhìn Tiêu Dã: “Cậu không thấy nóng à?”

 

Tiêu Dã làm vẻ mặt vô cùng nghiêm túc lắc đầu quầy quậy, ánh mắt rất vô tội, kiểu ‘tư tưởng của tôi cực kỳ trong sáng, không có lấy một chút đen tối nào nha’: “Không nóng, mà cũng sắp sang thu rồi, tôi sợ cậu lạnh nên mới dán chặt lấy cậu đấy chứ. Sắp tới mùa đông rồi, năm nay chúng mình đắp chung chăn nhé, để tôi sưởi ấm ổ chăn cho cậu nha.”

 

Trước đây tuy ngủ chung một giường, nhưng chăn của ai người nấy đắp. Những lúc sợ Quý Nam Tinh lạnh, Tiêu Dã cũng chỉ thò một tay từ ổ chăn của mình sang áp lên người cậu, cũng chỉ đến thế mà thôi.

 

Nhưng bây giờ hai người đã thân thiết đến mức này rồi, lại còn sống chung lâu như thế nữa mà, đúng không? Kiểu gì thì cũng phải xích lại gần nhau hơn chút nữa chứ!

 

Quý Nam Tinh liếc hắn một cái: “Tôi có thể dọn một phòng khác cho cậu ngủ đấy.”

 

Tiêu Dã lập tức ngồi thẳng dậy: “Làm gì còn phòng nào nữa!”

 

Nhà ở khu gần trường làm gì còn phòng trống! Chỉ có duy nhất một phòng ngủ thôi mà!

 

Quý Nam Tinh: “Tôi có thể dọn phòng của Tổ sư gia ra cho cậu.”

 

Tiêu Dã lập tức giãy nảy lên, chỉ sợ cậu làm thật: “Quý Náo Náo! Cậu mau vứt ngay cái tư tưởng đại nghịch bất đạo ấy ra khỏi đầu cho tôi! Đó là Tổ sư gia đấy! Sao tôi dám cướp phòng của Tổ sư gia được! Cậu quá đáng lắm rồi nhé! Thật đấy, không phải tôi mắng cậu đâu, nhưng cậu nói thế Tổ sư gia nghe được người lại tổn thương thì sao, hả? Đi, mau đi xin lỗi Tổ sư gia với tôi, hứa là từ nay cậu không bao giờ có cái tư tưởng ấy nữa!”

 

Quý Nam Tinh bị phản ứng của hắn chọc cho cười phá lên.

 

Tiêu Dã vừa thấy cậu cười, sợi dây thần kinh cảnh báo lập tức được tháo gỡ. Hắn vươn tay cù vào eo cậu: “Khá lắm Quý Náo Náo, bây giờ cậu cái gì cũng lôi ra trêu tôi được rồi đấy nhỉ, quá đáng thật đấy, cậu có thấy quá đáng lắm không hả?!”

 

 

Quý Nam Tinh vốn không có máu buồn ở hông, căn bản không biết nhột là gì. Đợi lúc Tiêu Dã nhào tới, cậu trực tiếp vươn tay nhéo lấy tai hắn.

 

Tiêu Dã ngoẹo đầu sang mặc cho cậu nhéo, nhưng miệng vẫn la oai oái: “Quý Tiểu Tinh! Cậu dám phạm thượng hả! Đừng tưởng tôi không dám đánh trả nhé!”

 

Ngay lúc hai người đang đè nhau lăn lộn thành một cục trên tấm thảm, bỗng có tiếng ho khan vang lên ngoài cửa. Cửa chính đã mở ra từ lúc nào mà cả hai đều không nghe thấy. Cũng chẳng rõ anh hai nhà họ Quý là Quý Nguyên Đình đã đứng ngoài cửa bao lâu rồi, thấy hai đứa rốt cuộc cũng chịu chú ý đến mình, anh ta mới cất lời: “Với cái độ cảnh giác của hai đứa thế này, nhà có bị dọn sạch bách chắc cũng chẳng hay biết gì đâu nhỉ.”

 

Tiêu Dã vội vàng buông Quý Nam Tinh ra, còn đưa tay kéo cậu đứng dậy, ngoan ngoãn chào hỏi: “Dạ, em chào anh hai!”

 

Quý Nguyên Đình liếc nhìn thằng nhóc này một cái rồi bước vào nhà đóng cửa lại, đi xuống bếp lấy chai nước lạnh ra tu mấy ngụm: “Đang ồn ào cái gì đấy? Mới vừa đến cửa đã nghe thấy tiếng hai đứa làm ầm ĩ trong này rồi.”

 

Quý Nam Tinh chỉnh lại quần áo rồi đứng lên: “Anh hai về lúc nào thế? Hai hôm trước anh còn đang ở Paris cơ mà.”

 

Quý Nguyên Đình: “Tất nhiên là có việc nên mới về rồi, thu dọn đồ đạc rồi đi với anh.”

 

Tiêu Dã nhìn quanh một lượt rồi hỏi: “Em đi cùng có được không anh?”

 

Quý Nguyên Đình khẽ nheo mắt đánh giá thằng nhóc trước mặt một lượt, rồi chẳng thèm nể nang gì mà buông 1 câu: “Không được.”

 

Đôi tai của Tiêu Dã lập tức rủ xuống ỉu xìu. Quý Nam Tinh hỏi thẳng: “Đi mấy ngày hả anh?”

 

Quý Nguyên Đình ngẫm nghĩ một chút rồi đáp: “Chắc tầm ba đến năm ngày gì đó.”

 

Tiêu Dã có chút không đành lòng xa Quý Nam Tinh, nhưng cũng biết người ta đang lo việc chính sự. Hắn ráng nhịn không lải nhải thêm câu nào, cũng chẳng hỏi xem hai người định đi đâu, chỉ nói: “Chỗ mọi người đến có tiện mua đồ dùng sinh hoạt không? Có cần em chuẩn bị sẵn chút đồ ăn cho hai người không?”

 

Lúc này Quý Nguyên Đình mới nghiêm túc nhìn Tiêu Dã thêm một cái, nói: “Cũng được, lấy cho anh mấy hộp lẩu tự sôi đi.”

 

Tiêu Dã liền lôi một chiếc balo ra, nhét đồ ăn thức uống vào, xách thử lên thấy cũng không nặng lắm, lúc này mới thôi. Hắn lại dốc sạch sành sanh kho bùa trong nhà nhét vào balo cho Quý Nam Tinh: “Việc gì dùng bùa giải quyết được thì đừng lãng phí sức lực của mình, cứ xài thoải mái đi, về tôi vẽ lại bù cho cậu.”

 

Quý Nam Tinh gật đầu: “Cậu ở nhà nhớ đi học cho đàng hoàng đấy nhé.”

 

Tiêu Dã mỉm cười nói: “Biết rồi. Cậu phải chú ý an toàn đấy! Cần gì cứ gọi điện cho tôi bất cứ lúc nào. Nếu nguy hiểm quá thì mình rút quân trước, đi gọi cứu viện rồi tính tiếp, tuyệt đối không được làm liều, nhớ chưa?”

 

Quý Nam Tinh ừ một tiếng, nhanh chóng thu dọn xong đồ đạc rồi đi theo Quý Nguyên Đình. Tiêu Dã tiễn hai người xuống tận dưới nhà, nhìn xe lăn bánh rời đi rồi mà hắn vẫn còn đứng thẫn thờ bên lề đường một lúc lâu.

 

Giá mà hắn cũng là Thiên sư thì tốt biết mấy, nếu hắn là Thiên sư thì ít ra cũng có thể giúp được một tay. Đáng tiếc là hắn lại chẳng có cửa làm cái nghề này. Trở lại trên nhà, nhìn phòng khách vừa nãy còn cùng Quý Nam Tinh nô đùa giờ đã trống trải, mới xa nhau chưa đầy mười phút mà hắn đã thấy nhớ người ta mất rồi.

 

Trên xe, Quý Nguyên Đình tóm tắt sơ qua tình hình cho Quý Nam Tinh nghe: “Mới phát hiện ra một bãi tế tự của một bộ tộc thời cổ đại, vốn dĩ có pháp khí trấn yểm đàng hoàng, nhưng mấy hôm trước khu vực đó có mưa bão lớn gây sạt lở đất, cuốn trôi mất pháp khí đi rồi. Vậy nên toàn bộ oán khí ở đó đồng loạt bùng nổ, hiện tại đã có người chạy tới đó trước rồi. Sư phụ bảo anh dẫn em qua đó phụ một tay, làm lễ siêu độ tịnh hóa.”

 

Quý Nam Tinh gật đầu, lại là một vụ tích góp công đức đây mà: “Tình hình bên đó đang nghiêm trọng lắm hả anh?”

 

Quý Nguyên Đình: “Cũng hơi căng đấy, kinh động đến cả bộ máy quốc gia rồi.”

 

Quốc gia có hẳn một hệ thống máy móc chuyên dụng để đo lường âm khí, nếu mật độ âm khí ở khu vực nào vượt quá mức cho phép, hệ thống sẽ phát tín hiệu cảnh báo. Nhưng thời buổi bây giờ, chỗ nào quy hoạch được thì đều đã quy hoạch xong xuôi cả rồi, chẳng có tấc đất nào chưa bị đào xới cả, vậy nên rất hiếm khi máy móc phát cảnh báo lắm.

 

Sau đợt mưa bão lần này, âm khí toàn bộ khu vực đó vượt ngưỡng trầm trọng. Rõ ràng bão đã tan đi rồi, vậy mà mây đen trên trời thì mãi chẳng chịu tan. Nếu không khẩn trương xử lý, e rằng sẽ lại xảy ra thêm thiên tai nhân họa.

 

……..

 

Quý Nam Tinh không có ở nhà, Tiêu Dã dứt khoát chạy về nhà sống mấy hôm. Ông cụ vừa nhìn thấy hắn đã bật thốt lên: “Úi chà, con nhà ai mà đi nhầm vào nhà tôi thế này.”

 

Tiêu Dã ném balo lên sô pha, ngã uỵch xuống ghế rồi nằm dài thườn thượt, trông chẳng ra cái thể thống gì: “Náo Náo không có ở nhà, chẳng biết chỗ nào đã xảy ra chuyện nữa, anh trai cậu ấy vừa về đã xách cậu ấy đi luôn rồi.”

 

Ông cụ nói: “Chắc là ở…”

 

Tiêu Dã lập tức bật dậy như lò xo, nhoài người ra mép sô pha nhìn ông cụ đang ngồi trong phòng trà: “Ở đâu cơ? Ông nội, ông biết à? Đã xảy ra chuyện gì thế ông, có nguy hiểm không?”

 

Ông cụ từ từ thong thả rót một chén trà.

 

Tiêu Dã sốt ruột không đợi nổi, chạy ào tới ngồi bệt xuống trước mặt ông: “Rốt cuộc là chuyện gì vậy ông?!”

 

Ông cụ liếc hắn một cái: “Cháu cuống lên làm cái gì? Người đi có phải là cô vợ nhỏ của cháu đâu mà cuống quýt lên thế.”

 

Tiêu Dã thầm nghĩ trong bụng, bây giờ thì chưa phải, nhưng cứ đợi cháu nỗ lực thêm chút nữa, nhỡ đâu ước mơ lại thành sự thật thì sao!

 

Nhưng lời này hắn đâu dám nói ra, chỉ dám hối thúc ông: “Ông nội! Rốt cuộc là ở đâu, xảy ra chuyện gì, ông làm cháu sốt ruột chết đi được!”

 

Ông nội cũng không trêu chọc hắn nữa: “Ở Xương Lâm.”

 

Nghe đến địa danh này, Tiêu Dã lập tức đoán ra ngay sự tình: “Đợt mưa bão mấy hôm trước ấy à? Sao thế ông? Không phải tin tức bảo là đã kịp thời sơ tán rồi sao, tuy có thiệt hại về tài sản, nhưng không có thương vong gì về người mà? Thế gọi Thiên sư qua đó làm cái chi?”

 

Ông cụ đã lui về ở ẩn, tuy kênh tin tức vẫn còn nhưng cũng không tỏ tường đến chân tơ kẽ tóc: “Nghe bảo đào được món đồ gì đó, cơ mà cụ thể thế nào thì không rõ. Nhưng một khi đã cho cả Tiểu Tinh đi theo, chứng tỏ chuyện này chắc cũng không đến mức quá rắc rối.”

 

Lời này Tiêu Dã không thích nghe chút nào: “Ông ơi, ông không được coi thường Náo Náo đâu nhé! Cậu ấy siêu lợi hại luôn ấy! Cả cái giới Huyền môn này được mấy Thiên sư xuất sắc hơn cậu ấy đâu!”

 

Ông cụ lại úi chà một tiếng nữa: “Mới đó đã bênh chằm chặp rồi à? Ông có bảo thằng bé không giỏi đâu. Chỉ là tuổi đời nó còn trẻ, những khu vực nguy hiểm thực sự thì bên trên cũng không cho mấy người trẻ đi đâu.”

 

Năng lực là một chuyện, kinh nghiệm lại là chuyện khác. Quan trọng hơn nữa là, Thiên sư thời nay vốn đã hiếm, một Thiên sư trẻ tuổi bồi dưỡng lên, nếu không có biến cố gì thì ít ra cũng đảm bảo được mạch truyền thừa không bị đứt đoạn suốt mấy chục năm. Chỉ riêng điểm này thôi cũng đủ để bề trên cẩn thận cân nhắc rồi, thế cho nên những nơi thằng bé được phép đến, về cơ bản sẽ chẳng có nguy hiểm gì.

 

Thấy Tiêu Dã cầm điện thoại bắt đầu tra chuyến bay, ông nội lập tức giật điện thoại của hắn úp xuống mặt bàn: “Ngoan ngoãn ở nhà đi học cho ông, cháu có qua đó cũng chẳng gặp được người ta đâu. Tình cảm không phải cứ bám dính lấy nhau mới là tốt, mà quan trọng là phải tin tưởng lẫn nhau.”

 

Ban đầu Tiêu Dã còn chưa load kịp, chỉ nghĩ ông nội không muốn mình chạy lăng xăng bên ngoài. Nhưng ngẫm nghĩ một hồi, tự nhiên hắn thấy có gì đó sai sai. Câu nói của ông nội có ẩn ý gì đây? Chẳng lẽ ông nhìn thấu được tâm tư của hắn rồi? Nhưng mà không đúng nha, lần nào về nhà hắn cũng tém tém lại hết mà, đến việc nhắc tên Quý Náo Náo hắn cũng hạn chế lắm luôn ấy.

 

Ông nội lườm thằng cháu ngốc nhà mình một cái rồi hừ lạnh một tiếng, con nhà ai mà hở ra là cứ đòi dính lấy một người, đến mức ngay cả nhà cũng không thèm về? Ông đây già thật, nhưng vẫn chưa đến mức lẩm cẩm đâu nhé.

 

Tuy vẫn thầm mong ngóng có chắt để bế bồng, nhưng ông cũng không đặt nặng lắm, cũng thừa hiểu cái thằng cháu nội này của mình coi như xong, chẳng trông mong được gì rồi. Giờ chỉ còn trông cậy vào đứa cháu lớn, xem bao giờ nó mới chịu mang tin vui về cho ông, để ông khuây khỏa tuổi già chút đây.

 

Tiêu Tụng đang ngồi trong văn phòng đột nhiên rùng mình một cái, anh ta ngẩng đầu nhìn lên điều hòa, nhiệt độ mở cũng đâu có thấp lắm đâu nhỉ?

 

……..

 

Mấy ngày sau, Trương Nguyên lại đến đồn cảnh sát đưa cơm cho ông ba đang tăng ca, vô tình lại chạm mặt Lữ Dương lần nữa. So với vẻ tiều tụy vì bị vắt kiệt tinh thần lần trước, bẵng đi mấy hôm, gã đã gầy sọp đến mức biến dạng. Đầu tóc bù xù, râu ria lởm chởm lâu ngày không cạo. Hốc mắt trũng sâu, chằng chịt tơ máu, dáng vẻ trông như thể đã khá lâu rồi chưa được ngủ.

 

Gã quỳ rạp dưới đất, níu chặt lấy viên cảnh sát mà van xin, gã cầu xin họ nhất định phải tìm cho bằng được cậu trai kia giúp gã, thực sự là gã sắp bị hành hạ đến mức không muốn sống nữa rồi. Suốt khoảng thời gian này, gã thật sự không dám chợp mắt. Nhưng cứ đến đêm, gã lại mất kiểm soát mà rơi vào mộng cảnh, căn bản là không thể cưỡng lại được. Bị tra tấn bất kể ngày đêm như vậy đã bào mòn toàn bộ sức sống của gã. Thực sự là gã đã bị dồn đến bước đường cùng rồi, dù có kêu trời trời cũng không thấu, kêu đất đất không nghe, gã đành phải chạy ra đồn cảnh sát đòi tự vẫn. Nhìn qua là biết, gã đã bị ép cho phát điên luôn rồi.

 

Hết chương 187.

 

Chương 187: Lại Đi Công Tác

Ngày đăng: 27 Tháng 6, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên