Chương 188: Đào Hoa Của Tiêu Dã
Cảnh sát bị Lữ Dương quấn lấy cũng hết cách, đành phải dựa theo thông tin gã cung cấp để tiến hành điều tra. Nhìn trạng thái hiện tại của gã, cảnh sát cũng không thể bỏ mặc được, vậy nên đành phải an ủi trước. Tốt nhất là tìm được cậu nam sinh mà gã nói để hỏi cặn kẽ xem rốt cuộc là tình huống gì.
Đều là đồng nghiệp của ba mình, thế nên Trương Nguyên cũng không muốn thấy họ phải chạy đôn chạy đáo bận rộn tìm người, cuối cùng đành lên tiếng: “Tạm thời các chú không tìm được người đâu.”
Cái thằng bạn não yêu đương kia của cậu ta ngày nào cũng lải nhải bên tai cậu ta, mỗi ngày gửi một tin nhắn WeChat hỏi thăm mà còn chẳng nhận được hồi âm cơ mà. Mấy chú cảnh sát này mà đòi tìm được người á? Làm sao có thể chứ.
Lữ Dương và viên cảnh sát tiếp nhận vụ án đồng loạt quay sang nhìn cậu ta.
Viên cảnh sát trẻ hỏi: “Ý cậu là sao? Cậu biết người cậu ta muốn tìm là ai à?”
Trương Nguyên nhìn sang Lữ Dương: “Trước đó tôi đã hỏi rồi, nếu anh thành tâm hối lỗi, trong lòng không còn nảy sinh bất kỳ ý niệm hành hạ, giết chóc chó mèo nào nữa, thì vấn đề trên người anh tự khắc sẽ biến mất, không còn vấn đề gì nữa. Nhưng nhìn bộ dạng anh thế này, rõ ràng là cái tâm tư tàn sát chó mèo kia vẫn chưa hề dứt. Lúc giết bọn chúng, sao anh không nghĩ đến việc sẽ có một ngày những thủ đoạn độc ác đó quật ngược lại lên người mình chứ? Giờ anh biết là chịu không nổi rồi, vậy còn tụi nó thì sao? Chỉ vì chúng không biết nói nên bị anh hành hạ đến chết cũng đành chịu à? Chuyện này của anh thì có tìm ai cũng vô dụng thôi, toàn là nghiệp chướng tự mình chuốc lấy cả. Chừng nào anh chưa dứt bỏ được mấy suy nghĩ đó, những giày vò này sẽ chẳng bao giờ buông tha cho anh đâu.”
Nói xong, Trương Nguyên viết một số điện thoại đưa cho viên cảnh sát trẻ, rồi nhỏ giọng thì thầm với anh ta: “Đây là số của Cục Quản lý. Người mà gã đó muốn tìm đang đi làm nhiệm vụ ở ngoài rồi, là nhiệm vụ của quốc gia đàng hoàng chứ chẳng phải thần côn lừa đảo gì đâu nhé. Có việc gì các anh cứ liên hệ thẳng với Cục Quản lý cũng được nhé.”
Cục Quản lý là nơi nào, đương nhiên là viên cảnh sát trẻ không rõ lắm. Nhưng đã là cơ quan nhà nước, chỉ cần tra cứu qua một chút là sẽ ra ngay thôi.
Một viên cảnh sát lớn tuổi hơn nhìn Lữ Dương: “Trước khi tìm được người hạ chú cho anh, anh cứ khai báo xem mình đã làm gì để đến mức bị người ta ểm bùa như thế.”
Lữ Dương có chút hoảng hốt. Những việc gã đã làm, sao mà dám khai ra cơ chứ? Bất kể việc ngược đãi chó mèo hoang có vi phạm pháp luật hay không, ít nhất về mặt đạo đức, một khi những chuyện này bị phanh phui, gã sẽ chết vai ngoài xã hội, có khác gì đường cùng đâu.
Nếu để nhà trường biết được, sau này thầy cô, bạn bè sẽ nhìn gã bằng ánh mắt như thế nào đây?
Sở dĩ gã đến đồn cảnh sát làm loạn, chủ yếu là vì gã thực sự không tìm được cậu nam sinh hôm đó ở đâu. Gã đã chầu chực ở khu chung cư của chủ con chó mấy ngày liền mà chẳng đợi được ai, thực sự là bước đường cùng rồi.
Hơn nữa, gã vẫn ôm một tia hy vọng mong manh, nhỡ đâu mấy thứ này chỉ là mê tín dị đoan thì sao? Kẻ làm ra chuyện này chắc chắn phải sợ cảnh sát chứ? Chỉ cần phía cảnh sát tạo chút áp lực, biết đâu người ta sẽ giải chú cho gã.
Đáng tiếc, mọi toan tính của gã chẳng bao giờ đi đúng hướng như mong đợi. Lữ Dương thực sự không dám chịu hậu quả nếu những việc mình làm bị vỡ lở, gã bèn lùi lại: “Tôi không tìm nữa! Toàn là mê tín dị đoan thôi! Là do tôi ngủ không ngon nên sinh ra bệnh hoang tưởng, tôi không tìm nữa!”
Nói xong, gã liền ba chân bốn cẳng chạy vụt khỏi đồn cảnh sát.
Thế nhưng gã không đi xa, mà lại đứng chờ ở ngã tư. Vừa thấy Trương Nguyên bước ra, gã lập tức lao đến, nắm chặt lấy tay cậu ta: “Cậu biết nam sinh đó đúng không? Cậu có cách nào cứu tôi không? Tôi cầu xin cậu đấy, cứu tôi với! Tôi thật sự không muốn chết đâu, sau này tôi tuyệt đối sẽ không làm mấy chuyện đó nữa! Tôi thề, nếu còn tái phạm, chắc chắn tôi sẽ chết không tử tế!”
Gã thực sự sợ hãi tột độ rồi. Gần như đêm nào trong mơ, gã cũng phải tự mình nếm trải trọn vẹn toàn bộ những màn tra tấn mà bản thân từng trút lên lũ chó mèo kia.
Toàn thân bị châm chích, bị thiêu sống, bị đánh gãy tay chân. Thậm chí gã làm gì có đuôi, vậy mà vẫn có thể cảm nhận sâu sắc nỗi đau đớn kinh hồn khi bị kẹp đứt đuôi. Đến ngày hôm sau, xương cụt của gã còn đau đến mức không xuống được giường, chỉ cần hơi cử động một chút là đau thấu tận tim gan.
Còn cả giấc mơ rơi từ trên cao xuống nữa, trong mơ gã bị ngã chết hết lần này đến lần khác, cái cảm giác lục phủ ngũ tạng nát bét, óc văng tung tóe cùng nỗi sợ hãi tột cùng cứ lặp đi lặp lại như một vòng tuần hoàn vô tận.
Đến khi gã chật vật thoát khỏi cơn ác mộng luẩn quẩn đó và tỉnh dậy, gã lại nhớ đến chú chó con đầu tiên bị mình ném xuống. Một cục bông tròn vo, cái bụng béo múp míp. Gã bóp mạnh một cái, con chó nhỏ đau đớn sủa ăng ẳng. Khi gã giơ nó ra ngoài mép sân thượng, thậm chí chú chó nhỏ còn không ý thức được chuyện gì sắp xảy ra. Nó vẫn giương đôi mắt ướt sũng nhìn gã, còn nịnh nọt dùng chiếc lưỡi mềm mại liếm vào lòng bàn tay gã.
Ngày hôm đó, gã chỉ cần buông tay, chú chó nhỏ có lẽ còn chưa đầy tháng đã rơi tuột khỏi lòng bàn tay gã. Từ tầng hai mươi mấy rơi xuống, máu thịt văng tung tóe khắp mặt đất dưới lầu.
Ngay cả bản thân Lữ Dương cũng chẳng nhớ rõ, mình đã trở nên biến thái và máu lạnh đến vậy từ lúc nào. Từ lần đầu tiên tay run rẩy mổ bụng lột da, cho đến sau này vẻ mặt dửng dưng, trơ mắt nhìn con vật bị trùm túi nilon giãy giụa tuyệt vọng trong cơn ngạt thở mà lòng chẳng mảy may gợn sóng.
Cứ nghĩ đến việc tất cả những tội ác từng làm sẽ lần lượt đổ ập lên người mình, Lữ Dương trực tiếp quỳ sụp xuống trước mặt Trương Nguyên: “Cầu xin cậu, cứu tôi với! Tôi xin cậu đấy, tôi thật sự biết lỗi rồi! Cậu giúp tôi được không? Tôi sẽ dập đầu xin lỗi cậu nam sinh kia, tôi sám hối, tôi nhận sai, tôi cầu xin các người, buông tha cho tôi đi mà.”
Trương Nguyên giật tay gã ra: “Anh nói anh biết lỗi, vậy anh đã làm được cái gì rồi?”
Ánh mắt Lữ Dương mờ mịt: “Cái gì cơ?”
Trương Nguyên: “Thư sám hối đã viết chưa? Đã công khai xin lỗi chưa? Những con vật nhỏ bị anh hành hạ đến chết đó, anh đã an táng cho chúng chưa? Có làm lễ cầu siêu cho chúng nó không?”
Thấy Lữ Dương bị hỏi đến mức cứng họng không nói nên lời, Trương Nguyên tiếp tục: “Anh chẳng làm cái quái gì cả! Trong đầu chỉ nhăm nhăm tìm người giải chú cho mình, thậm chí anh còn chẳng dám công khai xin lỗi. Sao nào? Sợ những việc mình làm sẽ hủy hoại tương lai của bản thân chứ gì? Đến cả việc xin lỗi anh còn không dám, thế mà dám cho rằng đây là thành tâm nhận sai à? Tôi nói cho anh biết, chỉ khi nào thật lòng hối cải, vấn đề trên người anh mới được giải quyết. Nếu không, mấy nỗi đau đớn trong giấc mơ đó, anh cứ từ từ mà nhẫn nhịn chịu đựng đi. Dù sao thì cũng chẳng lấy cái mạng của anh được đâu.”
Trương Nguyên nói xong liền bỏ đi mất. Lời đã nói đến nước này rồi, nếu tên này vẫn tiếp tục u mê không tỉnh, đến chết vẫn không hối cải, thì trong mơ có đau chết cũng là đáng đời.
Ngày hôm sau đi học, cậu ta mang chuyện gặp Lữ Dương kể lại cho Tiêu Dã nghe: “Thảm lắm luôn đó, mặt mũi ốm đến mức hóp hết cả lại. Cậu nói đúng, quả thật là loại người này không sợ chết, cứ cố gồng bao nhiêu ngày trời mà vẫn nhất quyết không xin lỗi.”
Tiêu Dã ngồi ở chỗ của Quý Nam Tinh, ngón tay thong thả quay bút: “Cái giá của việc xin lỗi rồi bị xã hội đào thải, e là gã không gánh nổi đâu. Không xin lỗi cũng tốt, cứ tiếp tục chịu đựng đi. Những đau đớn mà các con vật nhỏ vô tội kia phải gánh chịu, gã cũng nên nếm trải cho trọn vẹn mới phải.”
Trương Nguyên nhìn sang Tiêu Dã: “Quý Nam Tinh trả lời tin nhắn của cậu chưa?”
Tiêu Dã bật cười, rõ ràng là vui vẻ hơn hẳn so với cái lúc chờ mãi không thấy hồi âm: “Trả lời rồi, sáng nay vừa nói mọi chuyện khá suôn sẻ, qua hai ngày nữa là về được rồi đấy.”
Rõ ràng đã bảo đi dăm ba bữa, tính đi tính lại cũng ngót nghét một tuần rồi. Thêm hai ngày nữa là thành bảy, tám ngày luôn. Mang tiếng là đứng nhất khối mà đến cả ngày tháng cũng không biết tính toán, quá đáng thật đấy.
Cứ nghĩ đến việc một hai ngày nữa Quý Nam Tinh sắp về, hắn lại lôi điện thoại ra lướt xem thực đơn. Mấy ngày nay không biết ở ngoài vất vả thế nào, phải làm chút đồ ngon tẩm bổ cho cậu mới được. Quý Náo Náo thích ăn cá, đến lúc đó sẽ làm món cá kho vải cho cậu. Phải dùng vải thiều tươi, vừa ngọt thanh vừa cay nồng, chắc chắn cậu sẽ thích.
Làm thêm đĩa tôm rang muối tiêu nữa, chiên vàng giòn rụm, Quý Náo Náo cũng mê món này lắm.
Còn cả…
Đang lúc hắn bận rộn lên thực đơn thì ngoài cửa có bạn học gọi vọng vào: “Tiêu Dã, có người tìm kìa!”
Tiêu Dã ngẩng đầu lên, liếc mắt nhìn một cái, thấy ngoài cửa là một nữ sinh, mặt mũi lạ hoắc, chưa gặp bao giờ, hắn lại cúi đầu tiếp tục xem thực đơn trên điện thoại, đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên: “Tiêu Dã không có ở đây.”
Cậu bạn học ngồi ngay cửa lớn vừa giúp truyền lời, nhìn Tiêu Dã đang trơ mắt nói điêu thì có chút bối rối, bèn quay sang cô bạn nữ sinh tìm hắn: “Ngại quá, Tiêu Dã không có ở đây.”
Nữ sinh nọ nhìn chằm chằm người đang ngồi bấm điện thoại bên trong, trực tiếp sải bước đi thẳng vào lớp.
Lớp học vốn đang hơi ồn ào bỗng chốc im phăng phắc. Thế nhưng Tiêu Dã lại chẳng hề hay biết, miệng vẫn lẩm bẩm: “Gà hầm bao tử heo rắc tiêu trắng nhìn cũng ra gì phết nhỉ, nhưng chưa thấy Náo Náo ăn bao giờ, không biết cậu ấy có thích không đây.”
Nhìn nữ sinh kia càng lúc càng tiến lại gần, Trương Nguyên ngồi phía sau nhịn không được, liền đá một cước vào ghế của hắn.
Tiêu Dã chậc một tiếng, quay sang nhìn cậu ta: “Làm cái gì đấy? Có chuyện gì mau nói.”
Trương Nguyên hất cằm ra hiệu về phía nữ sinh kia, lúc này Tiêu Dã mới quay đầu lại. Cô nàng nọ đã cầm một hộp quà được gói ghém vô cùng xinh đẹp đi đến ngay sát chỗ ngồi của hắn rồi.
Tiêu Dã đang ngồi trên ghế của Quý Nam Tinh. Quý Nam Tinh thích ngồi cạnh cửa sổ nên luôn ngồi tít bên trong. Lúc này, chỗ ngồi của chính hắn đang trống không. Tiêu Dã sợ cô gái kia không khách sáo mà ngồi xuống, hắn cũng chẳng cần suy nghĩ gì nhiều, nhấc chân lên đạp thẳng lên chiếc ghế trống của mình.
Vừa ngăn được đối phương tự nhiên ngồi xuống, lại vừa chặn được việc cô nàng kéo ghế ra để tiến lại gần hơn. Quá ư là thông minh cơ trí!
Nữ sinh nọ chẳng hề bận tâm đến hành động của Tiêu Dã, cô đặt món quà lên bàn hắn rồi lên tiếng: “Tôi là Cố Minh Hi của lớp 10/5. Tôi thích cậu! Nếu cậu chưa có bạn gái, tôi muốn theo đuổi cậu.”
Lúc này Tiêu Dã mới liếc nhìn cô gái một cái, trên mặt hắn không có chút biểu cảm nào, thẳng thừng không khách khí nói: “Ngại quá, tôi bị dị ứng với con gái. Phiền cô tránh xa tôi ra một chút.”
Cố Minh Hi lớn lên trông rất xinh đẹp. Cô buộc tóc đuôi ngựa, vài lọn tóc xõa lưa thưa trước trán. Dù chỉ mặc bộ đồng phục học sinh, nhưng trông cô vẫn tươi tắn như đóa hồng đẫm sương mai, tràn đầy sức sống và rạng rỡ. Ngũ quan sắc sảo tươi sáng, pha lẫn vẻ thanh thuần thiếu nữ. Một cô gái xinh đẹp nhường này, hẳn là nữ thần trong mộng của không biết bao nhiêu người.
Chắc là từ bé đến lớn đã quen được săn đón chiều chuộng, phàm là con trai khi nói chuyện với cô đều nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa. Kẻ thô lỗ như Tiêu Dã quả thực là người đầu tiên cô gặp đấy.
Đây không phải là kịch bản mà cô dự tính, thế nên khi nhìn thấy phản ứng này của hắn, cả người cô ngẩn ra vì kinh ngạc. Nhưng cô cũng không vì thái độ của Tiêu Dã mà lùi bước, sau một thoáng ngẩn người, cô tiếp tục mỉm cười: “Nếu cậu đang độc thân, tôi nghĩ việc mình theo đuổi cậu chắc cũng không ảnh hưởng gì đến ai đâu nhỉ. Tôi cũng không ép cậu phải đồng ý ngay bây giờ, ít nhất cũng cho nhau một cơ hội để tìm hiểu nhau chứ nhỉ.”
Vào những lúc không có biểu cảm gì, trông Tiêu Dã có phần hung dữ. Đúng như cái tên của hắn, mang theo cảm giác dã tính bức người. Ngay lúc này, bầu không khí im lặng đến mức mọi người còn phải nín thở cho giảm bớt tiếng động. Nhìn một Tiêu Dã như vậy, ai nấy đều nơm nớp lo sợ, sợ hắn sẽ trực tiếp động thủ với con gái nhà người ta. Ví dụ như không nể tình mà xách cổ quăng thẳng ra ngoài chẳng hạn.
Cái kiểu này rất giống với phong cách hành xử của Tiêu Dã.
Nhưng hắn không thô bạo đến thế, hắn chỉ nhìn Cố Minh Hi rồi cất lời: “Đã làm bài tập chưa? Đã học thuộc bài văn chưa? Đã làm được mấy bộ đề toán rồi? Đã thi được hạng nhất toàn khối chưa? Đã cầm được giấy báo trúng tuyển Thanh Hoa Bắc Đại chưa?”
Theo mỗi câu hỏi hắn thốt ra, nụ cười trên mặt Cố Minh Hi lại cứng đờ đi một phần. Nhìn biểu cảm kia của cô, chắc là thành tích cũng chẳng ra sao rồi: “Tất cả đều không có hả? Không có cái gì thì cô lấy tư cách gì mà đòi yêu đương với tôi?”
Câu hỏi này gắt đến mức Cố Minh Hi thực sự không đáp nổi. Đây là yêu đương chứ có phải phỏng vấn xin việc đâu mà còn phải đàm phán điều kiện cơ chứ? Không phải chỉ cần hai bên thích nhau là được sao? Chẳng lẽ cô lớn lên không đủ xinh đẹp hay vóc dáng không đủ chuẩn? Cô thấy chỉ cần dựa vào khuôn mặt này thôi là đã hoàn toàn xứng đôi với Tiêu Dã rồi!
Thấy cô không lên tiếng, Tiêu Dã lại tiếp tục xả: “Trong đầu suốt ngày chỉ có yêu với đương, sau này định thế nào đây? Thi vào một trường đại học hạng ba nào đó, thậm chí là rớt đại học rồi đi làm công nhân vặn ốc vít à? Vì tình yêu lãng mạn mà không màng thanh xuân ba năm cấp ba, rồi tự tay chôn vùi cả một đời mình luôn hả?”
Tiêu Dã nói xong liền đạp chân đẩy chiếc ghế ra ngoài. Cố Minh Hi bị chiếc ghế của hắn đẩy tới ép phải lùi lại mấy bước.
Giọng Tiêu Dã lạnh tanh: “Cô rảnh rỗi sinh nông nổi muốn yêu đương thì phiền cô đi tìm người khác, đừng có đến làm lãng phí thời gian của tôi. Bây giờ mời cô rời đi cho, cũng mong là từ nay về sau cô đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa.”
Cố Minh Hi bị hắn mắng cho một trận, sắc mặt lúc thì đỏ lựng lúc lại trắng bệch. Lớn chừng này tuổi đầu, cô chưa từng chịu đựng nỗi nhục nhã nào như thế, lại còn ở ngay chốn thanh thiên bạch nhật đông người qua lại nữa chứ. Cô đỏ hoe hai mắt, xoay người định bước đi.
Nhưng Tiêu Dã lại gọi giật lại: “Khoan đã.”
Cố Minh Hi dừng bước. Trong khoảnh khắc ấy, không phải trong lòng cô chưa từng nhen nhóm hy vọng về một màn lật ngược tình thế nào đó. Nhưng câu nói tiếp theo của Tiêu Dã đã đập nát toàn bộ mọi ảo tưởng của cô: “Cầm đồ của cô đi, đừng có chiếm chỗ của tôi.”
Cố Minh Hi lại một lần nữa tức đến đỏ bừng cả mắt. Cô quay đầu trừng mắt lườm Tiêu Dã một cái thật sắc, rồi chộp lấy hộp quà, ôm mặt khóc nức nở chạy vụt ra ngoài.
Trương Nguyên âm thầm giơ ngón tay cái với Tiêu Dã: “Đỉnh thật đấy người anh em, hoa khôi khối 10 đấy nhé! Ngày nào cũng có người xếp hàng tặng quà nườm nượp, thế mà bị cậu từ chối gắt như thế, chẳng biết sẽ đắc tội với bao nhiêu kẻ thù nữa.”
Tốc độ quay bút của Tiêu Dã nhanh hơn hẳn. Tâm trạng vui vẻ đang hăm hở lên thực đơn tẩm bổ cho Quý Náo Náo đã bị cô nữ sinh chạy đến tỏ tình kia làm hỏng bét hết cả: “Kẻ thù á? Tôi xem thử có mấy đứa gan đủ to dám dẫn xác đến trước mặt tôi.”
Không phải hắn không muốn chừa lại chút thể diện cho con gái nhà người ta, nhưng có những loại thể diện vốn dĩ không thể cho ở chỗ đông người được. Chỉ cần hắn tỏ ra uyển chuyển một chút thôi, còn không biết ngày mai sẽ bị đồn thổi thành cái dạng gì nữa. Chi bằng hất thẳng một gáo nước lạnh buốt, chặt đứt toàn bộ mọi khả năng còn hơn.
Chẳng mấy chốc sự việc này đã lan truyền rộng rãi. Trong các nhóm chat, trên diễn đàn trường, chuyện hoa khôi khối 10 tỏ tình bị trùm trường phũ phàng từ chối nổi bần bật. Chuỗi năm câu hỏi liên hoàn kia còn được truyền đi khắp chốn, không sai một chữ nào.
【Buồn cười chết mất, đây là trùm trường lạ lùng nhất mà tôi từng thấy đó.】
【Thời buổi này, làm trùm trường yêu đương cũng phải soi thành tích nữa à? Vậy lũ học dốt tụi tôi không xứng đúng không?】
【Vừa lật xem bảng xếp hạng khối 11, trùm trường hiện tại đang đứng thứ 27 toàn khối, tổng điểm hơn 600. Khối 10 sắp có điểm thi tháng rồi, không biết thành tích của vị hoa khôi kia thế nào, có đạt tiêu chuẩn của trùm trường không nhỉ.】
【Đừng có mơ nữa, cô nàng đó là học sinh năng khiếu đấy, hình như học mỹ thuật.】
【Đã làm bài tập chưa? Đã học thuộc bài văn chưa? Đã làm được mấy bộ đề toán rồi? Đã thi được hạng nhất toàn khối chưa? Đã cầm được giấy báo trúng tuyển Thanh Hoa Bắc Đại chưa? Tất cả đều chưa có mà còn dám lên đây lướt diễn đàn à?】
【Sao cái cốt truyện này nó sặc mùi phim thần tượng thế nhỉ? Thiếu nữ học dốt theo đuổi trùm trường thiên tài?】
【Lầu trên tỉnh táo lại chút đi! Trong đời thực, thiên tài sẽ không bao giờ yêu mấy đứa học dốt đâu.】
【Hoa khôi có hơi tự tin quá rồi đấy. Có phải cô nàng chưa thấy thiên tài trường mình trông như thế nào đúng không?】
【Thiên tài có đẹp trai đến mấy thì cũng là con trai, dù mấy người có ship điên cuồng cỡ nào thì người ta cũng chỉ là tình anh em chí cốt mà thôi nhé.】
Đọc được dòng bình luận này trên diễn đàn, suýt chút nữa thì Tiêu Dã đã ném bay luôn chiếc điện thoại. Hắn hầm hầm lườm Trương Nguyên một cái: “Bọn này bị mù hết rồi à? Tôi với Náo Náo là tình anh em thuần khiết ở cái chỗ nào chứ! Có tình anh em nhà ai mà tâm tư lại dơ bẩn như tôi không!”
Trương Nguyên thấy hắn tự biết thân biết phận mình như thế thì châm chọc: “Hay là cậu lấy nick chính chủ vào lên tiếng đi?”
Tiêu Dã: “Nói cái gì?”
Trương Nguyên: “Nói là đời này kiếp này, nếu không phải Quý Nam Tinh thì nhất quyết không gả ý?”
Tiêu Dã lườm cậu ta một cái: “Cút đi! Tôi mà dám nói câu đấy, đợi Náo Náo về chắc chắn sẽ xé xác tôi ra mất.”
Hơn nữa, nếu để Náo Náo biết được chút tâm tư mờ ám của hắn, lỡ cậu ấy cuộn chăn gói hắn lại ném ra ngoài thì tính sao? Ôi trời ơi, phiền chết đi được! Đang yên đang lành tự nhiên chạy tới tỏ tình làm cái quái gì không biết! Quả này xong đời rồi, đợi Quý Náo Náo về, hắn cũng chẳng biết phải giải thích thế nào nữa!
Cùng lúc đó, ở lớp bên cạnh cũng có một người suýt nữa thì tức điên. Tưởng Đường Đường phẫn nộ xắn tay áo: “Hoa khôi này là đứa nào? Trông mặt ngang mũi dọc ra sao? Sao cô ta dám nhân lúc thiên tài của tôi đi vắng mà đào góc tường nhà thiên tài của tôi hử! Không được, tôi phải đi gặp cô ta nói chuyện mới được!”
Trần Thập Nhất và Lâm Nghệ mỗi người túm một bên kéo cô nàng lại: “Cậu kích động cái gì chứ? Chẳng phải anh Dã đã từ chối rồi sao? Cậu mà hùng hổ lao xuống đấy, người ta lại tưởng cậu có ý đồ gì với anh Dã đấy.”
Tưởng Đường Đường trợn trắng mắt: “Với cái tên đó á? Thôi dẹp đi! Tên đó trong đầu chỉ có mỗi thiên tài thôi, còn chưa từng coi tôi là con gái nữa đó. Không được, tôi vẫn phải đi xem cái vị hoa khôi kia trông như thế nào!”
Tưởng Đường Đường thực sự không thể nhẫn nhịn nổi, Trần Thập Nhất và Lâm Nghệ đành phải đi cùng, thực ra thì trong lòng bọn họ cũng tò mò lắm.
Mà những người có tính tò mò không chỉ có bọn họ. Chỉ một chốc lát sau, cửa lớp 10/5 vây kín người. Toàn là đám kéo đến hóng hớt chuyện của hoa khôi, muốn xem thử cô gái bị trùm trường từ chối rốt cuộc trông như thế nào.
Còn Cố Minh Hi thì mặc kệ đám người ngoài cửa, chỉ ngồi trên ghế rút khăn giấy khóc thút thít. Cô thực sự không ngờ Tiêu Dã lại tuyệt tình đến mức không chừa cho mình chút mặt mũi nào, làm cô bẽ bàng không xuống đài được ngay chốn đông người.
Tưởng Đường Đường cũng đi theo, cô nàng đứng từ xa ngó vào, rồi bĩu môi im lặng. Một lát sau, cô thì thầm với Lâm Nghệ: “Công nhận là xinh thật, lúc khóc nhìn lại càng xinh hơn.”
Lâm Nghệ nhìn cô cười: “Cậu không định làm cỏ đầu tường đấy chứ?”
Tưởng Đường Đường lập tức trừng lớn hai mắt: “Làm sao có thể! Thành hoàng và Thần Tài là chân ái của đời tôi, thiên tài là nam thần của tôi, idol là món ăn tinh thần. Dù có đổi phe cỡ nào, tôi cũng không đời nào nghiêng về cái người định đào góc tường nhà nam thần của tôi đâu! Chỉ là… cổ xinh đến mức làm tôi ngại không nỡ chửi thôi, hì hì.”
Trần Thập Nhất lườm cô nàng một cái: “Đúng là cái đồ cuồng nhan sắc mà.”
Tưởng Đường Đường tặc lưỡi: “Thôi bỏ đi, dù sao anh Dã cũng đã từ chối rồi. Về lớp thôi! Chẳng biết bao giờ thiên tài mới về, các cậu nói xem, tụi mình có nên báo cáo tình hình ở đây cho thiên tài biết không?”
Lâm Nghệ: “Đừng, thiên tài đang có việc quan trọng phải làm cơ mà. Nhỡ vì chuyện này mà phân tâm thì tính sao.”
Bây giờ mấy người bọn họ đều biết, mặc dù Quý Nam Tinh xin nghỉ ốm, nhưng thực chất là đi giải quyết mấy vụ linh dị. Việc nguy hiểm như thế, tốt nhất là đừng để cậu ấy phân tâm.
Trần Thập Nhất cũng rất đồng tình: “Vẫn là đừng nói thì hơn, đợi Nam Tinh về tự khắc sẽ biết. Hơn nữa Tiêu Dã cũng từ chối rồi, thật sự là không cần thiết phải làm điều đó đâu.”
Mấy người quyết định không nói, chắc chắn Tiêu Dã cũng sẽ không chủ động nhắc đến chuyện này. Náo Náo nhà hắn đang làm chuyện nguy hiểm ở bên ngoài, tuyệt đối không thể để cậu ấy bận tâm được.
Nhưng dù bọn họ không nói thì Quý Nam Tinh vẫn biết hết. Bởi vì trên diễn đàn trường đang truyền tay nhau đủ mọi phiên bản, thậm chí có người còn vẽ hẳn thành truyện tranh.
Trong bức vẽ, Tiêu Dã đang ngồi vắt vẻo trên ghế của cậu, hai tay đút túi quần, đôi chân dài miên man gác thẳng lên chiếc ghế trống. Còn ở bên cạnh ghế là một cô gái vô cùng xinh xắn, hai tay ôm hộp quà.
Thiếu niên mang vẻ mặt lưu manh bất cần, còn thiếu nữ thì nở nụ cười e ấp ngượng ngùng. Một bức tranh vô cùng đẹp đẽ và đáng yêu.
Quý Nguyên Đình thấy cậu cứ dán mắt vào màn hình điện thoại, anh ta liền bước tới nhìn lướt qua: “Gì đây, ai vẽ thế?”
Quý Nam Tinh mỉm cười: “Một bạn học cùng trường của em.”
Quý Nguyên Đình đưa tay vò vò mái tóc của cậu: “Em thích xem mấy bộ truyện tranh ngôn tình này từ bao giờ thế? Hay là cũng muốn yêu đương rồi hả? Lên lớp 11 rồi, cũng có thể yêu đương được rồi đấy.”
Quý Nam Tinh khóa màn hình điện thoại rồi đút lại vô túi: “Làm gì có phụ huynh nào lại đi khuyên học sinh yêu sớm cơ chứ.”
Quý Nguyên Đình: “Em đâu phải học sinh bình thường, giao du với âm hồn nhiều rồi, cũng có thể thử tập tành yêu đương một chút, để cảm nhận thêm chút hơi thở của sự sống.”
Quý Nam Tinh nhìn sang sư huynh nhà mình: “Vì vậy nên mấy năm nay anh mới dồn toàn bộ trọng tâm vào sự nghiệp à?”
Quý Nguyên Đình: “Đang nói em cơ mà, sao tự dưng lại quay sang hỏi anh rồi.”
Quý Nam Tinh: “Trước kia trọng tâm của anh là đặt ở việc bắt ma. Hai năm nay, nếu không phải chuyện quan trọng thì anh chẳng chịu về, cơ bản là cứ bay đi bay lại suốt, hiếm lắm mới được gặp anh một lần.”
Quý Nguyên Đình mỉm cười: “Nhớ anh trai rồi à?”
Quý Nam Tinh vâng một tiếng. Hình như kể từ khi lên cấp ba, cuộc sống đã có những thay đổi không nhỏ. Ba mẹ cho họ nhiều không gian tự do hơn, anh hai bắt đầu tập trung lo sự nghiệp, sư phụ thì gần như biến mất tăm. Nếu không phải kết giao được với vài người bạn ở trường, nếu không có Tiêu Dã ở bên cạnh, có lẽ phần lớn thời gian cậu sẽ chỉ lủi thủi một mình.
Cứ như thể chỉ trong một đêm, cậu đã thực sự khôn lớn. Lớn đến mức đủ để mọi người yên tâm cho cậu sống tự lập vậy.
Quý Nguyên Đình: “Em không thấy người đàn ông nghiêm túc gây dựng sự nghiệp trông cực kỳ đẹp trai sao?”
Nghe vậy, Quý Nam Tinh lại hoài nghi nhìn sư huynh nhà mình: “Có chuyện gì à?”
Quý Nguyên Đình chỉ cười mà không nói, Quý Nam Tinh khẽ nhướn mày, thế này là có biến thật rồi: “Người đó có biết công việc thứ hai của anh không?”
Cái nghề Thiên sư này, có người thì thấy rất ngầu, nhưng có người lại thấy đáng sợ, cũng có người không bận tâm, nhưng đó là vì chuyện chẳng liên quan gì đến họ. Chứ nếu là nửa kia của mình, thì liệu có mấy ai cam tâm tình nguyện sống chung với một người suốt ngày dính líu đến người chết, đến âm hồn?
Quý Nguyên Đình lại đưa tay xoa đầu cậu một cái: “Em bớt lo chuyện bao đồng đi, cứ lo cho thân mình trước đã.”
Hai anh em tâm sự cũng chẳng kéo dài bao lâu, mặc dù quan tâm đến đời sống của nhau, nhưng họ sẽ không can thiệp quá sâu. Vì vậy, rất nhanh họ đã chuyển sang nói về chuyện trước mắt.
Quý Nam Tinh nhìn đám mây đen kịt tích tụ mãi không tan trên bầu trời phía xa, ngón tay khẽ vuốt ve chiếc chuông vàng trên chuỗi hạt: “Vẫn chưa tìm được vật trấn yểm phù hợp sao anh?”
Khoảng ngàn năm trước, vì điều kiện khí hậu nơi đây vô cùng khắc nghiệt, nên cuộc sống của bách tính vô cùng lầm than khổ cực. Hạn hán kéo dài quanh năm suốt tháng nên mới sinh ra tập tục hiến tế người sống để cầu mưa, mãi cho đến một năm nọ, một trận dịch bệnh bùng phát. Chính quyền địa phương đã phái quan binh đến phong tỏa nơi này, nội bất xuất ngoại bất nhập, thậm chí còn liên tục tống những người mắc bệnh từ bên ngoài vào đây để chờ chết.
Sau đó, một mồi lửa lớn đã tàn nhẫn thiêu rụi tất cả.
Chẳng ai rõ thảm cảnh nơi này năm xưa tàn khốc đến nhường nào, ngay cả số lượng người chết cũng chưa từng được thống kê cụ thể. Chỉ dựa vào vài ghi chép lịch sử lác đác, con số vong mạng lên tới hơn ngàn người. Dáng vẻ khi chết vô cùng thê thảm, thây phơi la liệt, oán khí không tan, sống không thể vào, chết không thể ra.
Về sau, nơi này trở thành thung lũng chết khiến người đời nghe danh thôi cũng kinh hồn bạt vía. Bất cứ ai, dù là người hay ngựa bước vào đó đều một đi không trở lại. Mãi cho đến khi một vị cao tăng đi ngang qua chốn này, vì muốn siêu độ vong hồn, xua tan oán khí ngút trời, ngài ấy đã ngồi thiền tọa hóa thành xá lợi để trấn yểm.
Tính xác thực của các ghi chép lịch sử đã không còn cách nào để kiểm chứng được nữa, bởi thời gian đã quá lâu rồi. Nhưng trận sạt lở trước đó quả thực đã làm lộ ra một bức tượng đá, bên trong bức tượng Phật tạc bằng đá ấy có chứa những viên xá lợi bị hư hại phần nào.
Vật trấn yểm vừa vỡ, oán khí lại một lần nữa xông thẳng lên trời.
Nhìn xuống thị trấn có quy mô không hề nhỏ dưới chân núi với sức chứa hai, ba mươi vạn nhân khẩu. Sau lưng họ là oán khí dày đặc không tan, trước mặt họ là những người dân vẫn đang nỗ lực sống qua ngày.
Quý Nguyên Đình: “Vẫn đang tìm kiếm, bên mình đã liên hệ với phía Phật giáo rồi, họ sẽ cử người đến thỉnh xá lợi đi, rồi sau đó bàn bạc xem có thể dùng vật gì để thay thế trấn yểm.”
Quý Nam Tinh rũ mắt xuống, đầu ngón tay khẽ miết lên chiếc chuông vàng: “Sứ mệnh sinh ra của pháp khí vốn là xua đuổi âm tà, có lẽ sau này sẽ không bao giờ thấy được ánh mặt trời nữa, nhưng nếu nó có linh tính, em nghĩ nó sẽ bằng lòng.”
Quý Nguyên Đình nắm lấy tay Quý Nam Tinh: “Sư huynh vẫn còn đứng lù lù ở đây, chưa đến mức phải lôi bảo bối của em ra xài đâu.”
Nói đoạn, Quý Nguyên Đình lại đưa tay gõ nhẹ lên trán Quý Nam Tinh một cái: “Chuyện của người lớn thì cứ để người lớn giải quyết.”
Quý Nam Tinh: “Em cũng đâu còn nhỏ nữa.”
Quý Nguyên Đình khoác vai cậu đi về phía khu cắm trại: “Có anh trai ở đây, em mãi mãi vẫn chỉ là một đứa trẻ thôi.”
Hết chương 188.
