Chương 309: Nghĩ Cách

Chương 309: Nghĩ Cách

 

Tại Mái ấm Hoang Thành.

 

Đường Vũ An chăm chú nhìn vào vị trí của Pháo đài Thanh Mộc hiển thị trên bản đồ, chỗ đó hiện tại đang phủ kín những đốm sáng màu xanh dày đặc. Nhưng mà, nổi bật giữa đám đốm xanh ấy, lại có năm đốm sáng đỏ rực đang không ngừng di chuyển. Những đốm xanh bị chúng quét qua đều đang nhanh chóng biến mất, nhưng cũng may là ở khu vực mà Xích Hạo đang đứng, các đốm xanh vẫn còn nguyên vẹn chứ không bị tắt đi nữa.

 

“Tiểu An, cái gối này của em dùng tốt thật đấy!” Giọng của Xích Hạo vang lên đầy hào hứng từ đầu dây bên kia: “Để anh tính xem tiếp theo nên làm thế nào đã…”

 

“Tốt nhất là mọi người cứ di chuyển ra bên ngoài pháo đài trước đi đã.” Đường Vũ An lên tiếng nhắc nhở: “Cái Gối An Giấc đấy thực ra không thể giảm miễn 100% lực sát thương linh năng đâu nhé.”

 

Nó vẫn còn khoảng 30% uy lực sát thương lọt qua, tính ra thì rủi ro vẫn khá lớn, chưa kể đến khả năng chịu đựng của mỗi người cũng đâu có giống nhau.

 

“Được, anh biết rồi!”

 

“À đúng rồi, trong quá trình di chuyển ấy, đầu của anh tuyệt đối không được rời khỏi cái gối, lưng cũng không được thẳng lên đâu đấy, anh nhớ chưa?” Đường Vũ An cẩn thận dặn dò thêm.

 

Xích Hạo nghe vậy thì đáp: “…Anh sẽ cố hết sức.”

 

Cái chuyện đầu không rời gối thì còn đỡ, nhưng đến cả lưng cũng không được thẳng lên thì quả thực là hơi bị khó khăn rồi đấy. Sau một hồi đắn đo suy nghĩ, Xích Hạo vẫn quyết định nói cho Mục Thịnh biết về cái hạn chế oái oăm này.

 

“Thế nghĩa là dị năng của cậu đến từ cái gối này hả?” Mục Thịnh nhìn hắn ta với ánh mắt đầy vẻ nghi ngờ, không tin cho lắm.

 

Thực lòng thì Xích Hạo cũng chẳng muốn nói cho anh ta biết đâu, nhưng tình thế bây giờ đang nước sôi lửa bỏng mà, xung quanh lại chẳng còn ai đáng tin cậy hơn nữa.

 

“Đây là một món thần khí của Thần Thương Giáo đấy.”

 

Xích Hạo tỏ vẻ nghiêm túc nói: “Bất kể cậu có tin hay không thì kệ cậu, nhưng hiện tại cậu chỉ có cách phối hợp với tôi thì mới qua được cái kiếp nạn trước mắt này thôi.”

 

Mục Thịnh khẽ nhướng mày. Mặc dù giọng điệu của Xích Hạo rất nghiêm túc, nhưng nhìn cái tư thế nằm bẹp dí dưới đất của hắn ta thì trông buồn cười không chịu được.

 

“Thần khí á? Thế thì món thần khí này của cậu trông cũng thiếu đứng đắn phết đấy.”

 

“Dùng tốt là được rồi, cậu quản nhiều thế làm cái gì?”

 

Mục Thịnh gật đầu chấp nhận: “Thế cậu muốn tôi phối hợp như thế nào?”

 

Xích Hạo cẩn thận nhớ lại ý kiến của Đường Vũ An lúc nãy, rồi bảo: “Trước tiên cậu tìm cho tôi một đứa bé đi.”

 

Mục Thịnh đưa mắt nhìn quanh một vòng, tình cờ trong số những người mà anh ta đang dùng dây leo quấn lấy để bảo vệ lại có một đứa bé sơ sinh. Anh ta liền điều khiển dây leo, nhẹ nhàng cuốn đứa bé đó lại gần.

 

“Con tôi! Con của tôi!”

 

Người mẹ của đứa bé liều mạng chen lấn xông lên phía trước. Cô ấy cứ tưởng bọn họ định làm hại con mình, nào ngờ lại nhìn thấy cảnh tượng…. Con của cô ấy được đặt nằm lên cái gối mà chàng thanh niên tóc đỏ kia vừa dùng. Còn chàng thanh niên tóc đỏ thì đã đứng dậy, không biết lôi từ đâu ra một dải vải, cột chặt đứa bé cùng với cái gối dính vào nhau. Sau đó, Xích Hạo ôm cả đứa bé lẫn cái gối lên.

 

“Đấy là con của tôi mà….” Người phụ nữ bước tới, định giằng lấy con mình lại.

 

Xích Hạo lắc đầu, nói: “Cho tôi mượn tạm một chút, đợi đến khi tất cả mọi người đến được nơi an toàn, tôi sẽ trả lại đứa bé cho chị ngay.”

 

Bây giờ mạng sống của tất cả bọn họ đều đang bị buộc chặt vào đứa bé này rồi, không thể để xảy ra bất cứ sai sót nào được. Xích Hạo một tay ôm đứa bé, một tay giơ cái loa lên, hô to: “Tất cả mọi người nghe cho rõ đây, tiếp tục di chuyển về hướng cửa Nam, nhớ là nhất định phải ôm đoàn đi sát vào nhau đấy!”

 

“Chỉ có tụ tập lại một chỗ thì mới được bảo vệ, bằng không bị quái vật giẫm chết thì đừng có trách tôi đấy nhé!”

 

Đám đông nghe vậy thì như tìm lại được chỗ dựa tinh thần.

 

Thông tin nhanh chóng được lan truyền, trên đường phố lại trở nên ồn ào hỗn loạn. Chẳng bao lâu sau, dòng người bắt đầu chậm rãi nhích từng bước về phía cửa Nam.

 

“Gào!”

 

Con King Kong khổng lồ kia gầm lên giận dữ, liên tục đập phá nhà cửa ở hai bên đường. Những mảng tường gạch vỡ nát rơi xuống đầu đám đông, nhưng cũng may là không gây ra thương vong gì đáng kể, phần lớn đều đã bị các dị năng giả trong đoàn người chặn lại được. Bọn họ đồng tâm hiệp lực cùng nhau, cứ thế di chuyển về phía cửa Nam, mà rất nhanh sau đó mọi người cũng đã nhìn thấy lối ra rồi.

 

Đúng lúc này, lực lượng gìn giữ hòa bình do pháo đài tổ chức cũng đã chặn được hai con quái vật kia lại. Khi phát hiện ra người dân ở khu vực này dường như đang được một thế lực bí ẩn nào đó bảo vệ, đội gìn giữ hòa bình vội vàng thông báo cho đồng đội ở các khu vực khác, tổ chức sơ tán dân thường về hướng này. Ngày càng có nhiều người gia nhập vào đội ngũ của Xích Hạo.

 

Cứ di chuyển như vậy, cuối cùng thì những người đi đầu cũng đã thoát ra khỏi pháo đài. Rời khỏi đó rồi thì tạm thời coi như là an toàn.

 

“Đi tiếp đi, đi tiếp về phía trước đi, đừng có đứng nghẽn ở cửa!”

 

Xích Hạo và Mục Thịnh dừng lại ngay vị trí cổng ra vào. Bởi vì những người còn kẹt lại phía sau trong pháo đài vẫn cần sự bảo vệ của Gối An Giấc, thế nên hai người bọn họ tạm thời chưa thể rời đi được.

 

Mặc dù đã thoát ra khỏi pháo đài, nhưng đám người đi trước vẫn túm tụm lại với nhau, chẳng dám chạy đi xa, càng không dám tách lẻ ra. Ai mà biết được bên ngoài còn có con quái vật nào nữa hay không chứ? Trải qua cảnh tượng kinh hoàng vừa rồi, ai nấy đều hiểu rõ được một điều: bây giờ chỉ có bám lấy nhau mới là an toàn nhất.

 

Thế là, mọi người cứ chen chúc nhau như vậy, giống như thủy triều không ngừng tràn ra bên ngoài. Cũng may là khu vực bên ngoại của Pháo đài Thanh Mộc được quy hoạch tốt hơn nhiều so với các pháo đài khác, vẫn còn đủ chỗ trống cho mọi người dừng chân.

 

Tiếng chiến đấu kinh hoàng từ trong pháo đài vẫn liên tục vọng ra, khiến lòng người hoang mang tột độ, ai nấy đều cảm thấy mịt mờ và sợ hãi về tương lai. Bọn họ chưa bao giờ phải sống ở vùng đất hoang cả, bây giờ pháo đài thất thủ rồi, cuộc sống sau này biết đi đâu về đâu đây?

 

Mãi cho đến tối hôm đó, sau khi xác nhận không còn người tị nạn nào chạy về hướng này nữa, Xích Hạo và Mục Thịnh mới thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới đi theo dòng người thoát ra khỏi pháo đài.

 

Bên ngoài phía Nam pháo đài, lúc này đã đen kịt người, ước chừng phải đến hàng trăm ngàn người đang chen chúc nhau. Hai người bọn họ tiếp tục dẫn dắt đám đông này di chuyển về hướng xa hơn – suy cho cùng thì cũng chẳng có ai dám đảm bảo lũ quái thú khổng lồ kia có đuổi theo ra ngoài hay không, ở đây vẫn chưa thể gọi là an toàn tuyệt đối được.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Khi màn đêm buông xuống, nhiệt độ bắt đầu giảm mạnh. Cũng may là dòng người chạy nạn đang chen chúc sát vào nhau, cộng thêm tâm trạng căng thẳng nên cũng chẳng ai thấy lạnh. Cuối cùng, sau khi đi bộ ròng rã hai tiếng đồng hồ, Xích Hạo mới cho dừng lại. Hắn ta tháo đứa bé trong lòng ra khỏi cái gối, trao trả lại cho người mẹ, rồi cũng chẳng thèm bận tâm xem có ai đang nhìn hay không, nhét thẳng cái Gối An Giấc vào Kho Hàng Tùy Thân luôn.

 

Mục Thịnh đứng bên cạnh nhìn mà mí mắt cứ giật giật liên hồi, cái tên Xích Hạo này thức tỉnh dị năng không gian từ bao giờ thế nhỉ? Với lại cái gối kia…. thực sự là thần khí đã bảo vệ bọn họ sao?

 

Xích Hạo mặc kệ ánh mắt soi mói của Mục Thịnh, hắn ta bảo mọi người xung quanh tránh ra một chút, sau đó mua một ít củi từ khu giao dịch trên diễn đàn rồi ném xuống đất, nhóm lên một đống lửa trại.

 

Khi tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía mình, hắn ta giơ cái loa lên dõng dạc nói: “Tôi là Xích Hạo của Thương hội Bình An, bây giờ chắc hẳn mọi người đều đói cả rồi nhỉ? Mọi người có thể lấy đồ đạc ra để đổi lấy thức ăn với tôi.”

 

“Có thể là cây trồng, trái cây hoặc tinh thạch gì đó cũng được, nhưng không nhận tiền giấy đâu đấy nhé!”

 

Nói rồi, hắn ta lôi từ trong hư không ra một cái nồi lớn, đổ nước vào rồi đặt lên bếp lửa đun, sau đó lấy ra số khoai tây và khoai lang mà Chu Khởi đã bỏ sẵn vào trong Kho Hàng Tùy Thân. Mấy thứ này đều là nông sản của Mái ấm Hoang Thành, tích trữ được nhiều lắm – tất nhiên là để cung cấp cho hàng trăm ngàn người lúc này thì chắc chắn là không đủ đâu, về sau vẫn cần phải đổi thêm thức ăn khác từ hệ thống nữa.

 

“Mọi người không cần phải tranh giành đâu, ai cũng có phần cả mà.”

 

Xích Hạo liền ném thẳng khoai tây và khoai lang vào trong nồi để luộc. Thao tác của hắn ta khiến những người xung quanh, bao gồm cả Mục Thịnh, cứ gọi là mắt tròn mắt dẹt mà ngơ ngác nhìn theo. Thế nhưng khi ngửi thấy mùi thơm của khoai tây và khoai lang tỏa ra, ai nấy đều không kìm được mà nuốt nước miếng ừng ực. Những người ở xa không biết chuyện gì đang xảy ra, chỉ thấy ánh lửa bập bùng, còn những người ở gần thì đã bắt đầu lục lọi tìm kiếm những món đồ thích hợp để đổi lấy thức ăn rồi.

 

【Bạn đã hoàn thành một giao dịch sinh lời với một khách hàng mới, Điểm tích lũy +3, Kinh nghiệm nhân viên +1.】

 

【Bạn đã hoàn thành một giao dịch….】

 

Rất nhanh sau đó, sạp hàng của Xích Hạo đã bắt đầu đắt khách như tôm tươi! Hắn ta vốn là dị năng giả hệ Hỏa nên chẳng sợ nóng, khoai lang và khoai tây vừa chín tới là hắn ta liền thò tay trần vào nồi vớt ra luôn, hút bớt nhiệt lượng đi một chút rồi đưa cho khách hàng. Còn những món đồ mà khách hàng đưa ra để trao đổi thì được chất thành một đống ở bên cạnh.

 

Vì đều là cư dân của Pháo đài Thanh Mộc, nên mặc dù đa số là dân thường, nhưng phần lớn mọi người vẫn mang theo bên mình chút ít đồ có giá trị. Giờ đang trên đường chạy nạn, cái ăn quan trọng hơn bất cứ thứ gì, nên ai cũng sẵn lòng lôi ra để đổi. Thậm chí có người trên người chẳng còn gì đáng giá, liền chạy ra vùng đất hoang đào đại mấy cái cây đem tới, Xích Hạo nhìn thấy cũng vui vẻ thu nhận hết.

 

Điểm kinh nghiệm của Xích Hạo bắt đầu tăng lên vùn vụt. Nhưng mà cấp bậc càng cao thì điểm kinh nghiệm yêu cầu lại càng nhiều, mãi cho đến tận đêm khuya, khi phần lớn khách hàng đã chọn chỗ nghỉ ngơi tại chỗ, không còn ai đến giao dịch nữa, cấp bậc của hắn ta mới nhích lên được Level 17. Kết thúc buổi giao dịch, Xích Hạo nhìn cấp bậc của mình tăng vọt mà hưng phấn đến mức không tài nào ngủ được.

 

【Lục Như Lam: Vân Thanh, tôi lên cấp 17 rồi này! Chỉ còn thiếu 4 cấp nữa là đạt mốc Level 21 rồi! 】

 

Rõ ràng là đêm đã khuya lắm rồi, nhưng tin nhắn của hắn ta vừa gửi đi chưa được bao lâu thì đã nhận được hồi âm.

 

【Hồng Thắng Hỏa: Cố lên, còn cần hơn 88.000 điểm nữa mới lên được Level 21.】

 

Bao… bao nhiêu cơ?

 

Nhìn thấy con số khủng khiếp đó, Xích Hạo chỉ cảm thấy đầu óc mình choáng váng quay cuồng.

 

【Lục Như Lam: Có phải anh vừa gõ thừa một số 0 không đấy?】

 

【Hồng Thắng Hỏa: Không nhầm đâu.】

 

Xích Hạo không kìm được mà ngã vật ra đất, sao mà nhiều dữ thần vậy trời! Mặc dù bây giờ hắn ta không thiếu nguồn khách, số người được bọn họ cứu ra lên đến hàng trăm ngàn, nhưng vấn đề là dù có giao dịch không ăn không ngủ đi chăng nữa, một ngày hắn ta cũng chỉ làm được tối đa tầm năm sáu nghìn đơn hàng là cùng. Thế thì chẳng phải ít nhất cũng mất nửa tháng mới thăng cấp thành công được à? Nửa tháng trời, liệu hàng trăm ngàn con người này có cầm cự nổi không đây?

 

【Hồng Thắng Hỏa: Để tôi đi nghĩ cách xem sao, anh cứ kiên trì một chút nhé.】

 

【Lục Như Lam: Haizz, thật sự là, may mà có anh, lại còn có cả Tiểu An với mọi người nữa, chứ không thì tôi đúng là không gánh nổi nhiều người thế này đâu.】

 

【Hồng Thắng Hỏa: Anh đã làm rất tốt rồi.】

 

Tâm trạng của Xích Hạo lập tức vui vẻ trở lại.

 

Mục Thịnh nằm bên cạnh cũng chưa ngủ được, thấy hắn ta lại nở nụ cười ngây ngô đó thì không nhịn được mà trợn mắt xem thường. Từ lúc Xích Hạo đi làm nhiệm vụ lần này về, hắn ta cứ hay cười ngu với không khí như thế. Trước kia Mục Thịnh còn tưởng não Xích Hạo có vấn đề, nhưng giờ ngẫm lại thì…. cái vẻ mặt ngốc nghếch này liệu có liên quan gì đến “Thương hội Bình An” kia không nhỉ?

 

Xích Hạo lại lôi cái Gối Ngủ An Giấc Màu Tím Đỏ ra, nằm vật xuống đất rồi bắt đầu ngáy khò khò. Mục Thịnh chằm chằm nhìn hắn ta, ánh mắt anh ta dừng lại ở chiếc gối vừa xuất hiện kia, cuối cùng không kìm được sự tò mò mà rón rén bước lại gần. Chỉ là, anh ta vừa mới tới gần thì Xích Hạo đang ngáy o o bỗng dưng mở choàng mắt ra, cảnh giác nhìn chằm chằm vào anh ta.

 

Kinh nghiệm sinh tồn nơi hoang dã của Xích Hạo phong phú hơn Mục Thịnh nhiều, có thể ở những mặt khác hắn ta còn thiếu sót, nhưng về trực giác chiến đấu thì chắc chắn hắn ta là một trong những người xuất sắc nhất trong đám thanh niên cùng lứa rồi.

 

Mục Thịnh dừng bước, cũng chẳng vòng vo mà hỏi thẳng: “Mấy thứ đồ này cậu lấy ở đâu ra thế?”

 

“Tôi đã bảo rồi, đây là ân huệ của Thần linh đó.”

 

Xích Hạo nói một câu nghe có vẻ bí hiểm, rồi sau đó xoay người đi, chẳng thèm để ý đến anh ta nữa.

 

Ở một diễn biến khác, Đường Vũ An lại nhận được tin nhắn của Lam Vân Thanh.

 

【Hồng Thắng Hỏa: Tiểu An, em có biết làm cách nào để liên lạc được với Thần sứ đại nhân không?】

 

【Đông Thổ Đại Đường: Có chuyện gì thế anh?】

 

Lam Vân Thanh bèn kể sơ qua về tình cảnh khó khăn mà Xích Hạo đang gặp phải.

 

【Đông Thổ Đại Đường: Ồ ồ, thế anh muốn tìm Thần sứ đại nhân để làm gì?】

 

【Hồng Thắng Hỏa: Anh hy vọng có thể chuyển nhượng chức danh Quản lý chi nhánh của cửa tiệm chi nhánh số 5 cho Xích Hạo.】

 

Nếu làm như vậy, nhờ vào điểm kinh nghiệm cộng thêm khi nhân viên thực hiện giao dịch sinh lời, tốc độ thăng cấp của Xích Hạo sẽ nhanh hơn rất nhiều. Sớm ngày xây dựng được cửa hàng chi nhánh, chỉ khi bật màn chắn bảo vệ lên thì mới có thể giảm bớt thương vong cho mọi người được.

 

Hết chương 309.

 

Chương 309: Nghĩ Cách

Ngày đăng: 9 Tháng 3, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên