Chương 10: Nấm Đất

Chương 10: Nấm Đất

 

Ứng Không Đồ giữ Văn Trọng Sơn và mèo mướp màu cam ở lại nhà ăn cơm, tuy cân nặng của con mèo cam hơi vượt mức, nhưng Ứng Không Đồ vẫn không kìm lòng được mà tìm cá suối trong tủ lạnh ra luộc cho nó một bát nhỏ ăn dặm.

 

Mèo cam ngồi chồm hỗm bên cạnh bát đựng đồ ăn cho mèo, xì xụp ăn. Ngoại trừ cái đầu cá ra, những phần khác đều bị nó ăn sạch. Ăn xong bữa tối, nó lại đến cọ chân Ứng Không Đồ. Lớp da lông ấm áp, dày dặn mà lại trơn tuột. Ứng Không Đồ bế nó đặt lên chân rồi chơi đùa cùng nó.

 

Văn Trọng Sơn không còn nhốt mèo cam nữa, vậy nên số lần Ứng Không Đồ gặp nó cũng nhiều hơn. Hắn thường xuyên gặp mèo, kéo theo đó là mối quan hệ với chủ nhân của con mèo là Văn Trọng Sơn cũng trở nên quen thuộc hơn.

 

Ngày hôm đó, mưa lại rơi rả rích suốt cả một đêm, sáng hôm sau Ứng Không Đồ thức dậy, đẩy cửa sổ nhìn ra bên ngoài. Dãy núi xanh mướt như vừa được gột rửa, ngay cả rừng cây cũng xanh thẫm như mực, màu sắc đậm đến mức tưởng chừng như sắp chảy tràn ra ngoài. Sương mù vắt ngang lưng chừng núi, trong không khí trong trẻo ấy ngập tràn hơi nước thanh khiết vô ngần.

 

Ứng Không Đồ hít một hơi thật sâu.

 

Bây giờ đã là tháng Sáu, nhưng huyện Trường Xuyên vẫn vô cùng mát mẻ. Không khí trong lành lấp đầy phổi, khiến người ta có cảm giác cơ thể mình cũng nhẹ bẫng theo. Ứng Không Đồ bỗng nhiên nổi nhã hứng, gọi điện thoại cho Văn Trọng Sơn. Văn Trọng Sơn thường dậy rất sớm, thời gian sinh hoạt cũng tương đương với Ứng Không Đồ, cho nên anh đã bắt máy ngay lập tức.

 

“Không Đồ à? Chào buổi sáng.”

 

“Chào buổi sáng.” Giọng nói của Ứng Không Đồ mang theo ý cười, “Anh có muốn lên núi hái nấm đất không? Chính là loại mộc nhỉ đất ấy.”

 

“Bây giờ sao?”

 

“Tối qua mưa lâu như thế, chắc chắn hôm nay nấm đất đã mọc rồi. Tôi biết có một chỗ mọc nấm đất ăn rất ngon, anh có muốn đi cùng không?”

 

“Đợi một lát nhé, tôi tới ngay đây.”

 

“Có thể trên núi hơi trơn trượt đấy, chỗ hôm nay đi cũng khá cao, anh nhớ mang theo trang bị leo núi nhé.”

 

“Được, tôi sẽ mang theo gậy leo núi.”

 

Hai mươi phút sau, hai người gặp nhau. Ứng Không Đồ đưa cho Văn Trọng Sơn một chiếc gùi trống: “Anh cõng cái gùi này đi.”

 

Nhìn thấy giỏ tre trên lưng hắn chứa đầy rau xanh thái vụn, Văn Trọng Sơn bèn chủ động chia bớt một nửa mang sang gùi mình: “Cái này là gì vậy?”

 

“Tôi mang lên núi cho lợn ăn ấy mà, tụi nó vẫn chưa thể hoàn toàn tự kiếm ăn ngoài tự nhiên được, vậy nên vẫn phải cho ăn thêm một chút.”

 

Văn Trọng Sơn biết hắn có nuôi mấy con lợn ở trên núi, anh thấu hiểu gật gật đầu. Hôm nay hai người vẫn bắt đầu trèo từ núi Vụ Xuyên.

 

Bầy lợn con nhà Ứng Không Đồ được nuôi cạnh ngay khu vườn trồng rau, từ chân núi đi bộ lên chỉ vài phút là đến. Mỗi ngày Ứng Không Đồ đều cho lợn ăn vào giờ này, đám lợn con vừa nghe thấy tiếng động đã chen lấn xô đẩy đi tới, miệng kêu ụt ịt đòi ăn không ngừng. Sau một thời gian được chăm sóc, giờ bầy lợn con lông đen đã bắt đầu trổ mã, thoạt nhìn trông gầy gò, thế nhưng trên người rất sạch sẽ, bộ dáng cũng vô cùng đáng yêu. Chúng gần như đã lật đổ được định kiến rập khuôn của Văn Trọng Sơn đối với loài lợn.

 

Ứng Không Đồ đổ thức ăn cho lũ lợn xong thì quay qua nói với Văn Trọng Sơn: “Đi thôi.”

 

Văn Trọng Sơn ngoảnh lại nhìn mấy con lợn thêm một chút: “Cậu không cần để mắt đến chúng nữa à?”

 

Ứng Không Đồ thoải mái đáp: “Không cần đâu, chúng ăn xong sẽ tự biết đi vận động mà.”

 

Hai người lại tiếp tục leo núi, đi thêm hơn nửa tiếng nữa, Văn Trọng Sơn nhìn thấy dấu chân thú ở ven đường.

 

“Đây là dấu chân lợn hả? Phạm vi hoạt động của chúng rộng thế cơ à?”

 

Ứng Không Đồ nhìn thoáng qua: “Của lợn rừng đấy.”

 

“Nhìn vậy mà cậu cũng nhận ra à?”

 

“Dễ nhận ra lắm mà, anh nhìn dấu chân này xem, có thể thấy được bốn ngón chân, dấu móng chính, móng phụ đều nằm ở đây.” Ứng Không Đồ vươn ngón tay chỉ vào vết chân, “Dấu chân lợn nhà không sắc nét như vậy, cũng không nhọn bằng.”

 

“Đúng là như vậy thật.”

 

Ứng Không Đồ dẫn Văn Trọng Sơn tiếp tục leo núi: “Đám lợn nhà vẫn còn nhỏ, phạm vi hoạt động có hạn, mà năng lực chiến đấu cũng kém. Nơi này là địa bàn của lợn rừng.”

 

“Trong rừng sâu thế này, có phải mỗi một mảnh đất đều đã được các loài động vật khác nhau phân chia rồi không?”

 

“Cũng không hẳn là như vậy, chỉ là phần lớn động vật đều có khu vực hoạt động cố định mà thôi.”

 

Hai người cứ thế vừa trò chuyện vừa tiếp tục leo núi, Ứng Không Đồ chỉ cho Văn Trọng Sơn những cây cỏ hoa lá ven đường và cả những vết tích mà động vật đã lưu lại. Đây là ngọn núi của hắn, nên từng gốc cây ngọn cỏ ở đây hắn đều hiểu rất rõ.

 

Những loài động thực vật bình thường chẳng mấy bắt mắt này, qua lời kể của hắn, luôn mang lại cảm giác vô cùng thú vị, có lẽ là do hắn đã dành cho chúng rất nhiều tình cảm. Văn Trọng Sơn lắng nghe hắn nhẹ nhàng kể chuyện, cảm xúc của anh cũng bị cuốn theo từng câu chuyện của hắn.

 

Lại trèo thêm một lúc nữa, Văn Trọng Sơn chợt vươn tay chỉ về phía trước: “Kia có phải là nấm đất không?”

 

Nấm đất là một trong số ít những loại rau dại mà Văn Trọng Sơn có thể nhận ra. Đám nấm đất anh chỉ nằm ngay ven đường, mọc giữa lớp cỏ thấp. Những tai nấm đất này thiên về màu xanh lam, mang theo chút cảm giác sền sệt tựa chất keo, chất đống trên mặt đất dưới hình hài bán trong suốt. Chúng được nước mưa cọ rửa sạch sẽ tinh tươm, cho dù bên trong có kẹp một hai chiếc lá thông, thoạt nhìn vẫn khiến cho người ta thích.

 

Văn Trọng Sơn ngứa tay, khom người định hái. Nhưng Ứng Không Đồ vội vàng kéo lấy cánh tay anh, trong giọng nói còn mang theo chút ý cười: “Đừng hái, trên kia có loại ngon hơn.”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Văn Trọng Sơn thẳng eo lên, cũng cười nói: “Trên kia? Lên chút nữa là đến chân ngọn núi cao rồi còn gì.”

 

Núi non trùng điệp, đỉnh của ngọn núi thấp chính là chân của ngọn núi cao.

 

“Đúng vậy, trên kia có một cái hồ tuyết, nấm đất mọc ven hồ ăn cực kỳ ngon, đó là địa điểm hái nấm đất mà tôi bí mật cất giữ đấy.”

 

“Thế thì thật khiến người ta chờ mong.”

 

“Đi thôi, chúng ta leo nhanh một chút.”

 

Ứng Không Đồ dẫn Văn Trọng Sơn leo lên trên, người bình thường không theo kịp tốc độ của Ứng Không Đồ, cũng không có sức chịu đựng bền bỉ như Ứng Không Đồ, thế nhưng Văn Trọng Sơn thì lại không thành vấn đề. Đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến Ứng Không Đồ thích kéo Văn Trọng Sơn đi cùng mình. Họ băng qua những cánh rừng rậm rạp đồng cỏ mênh mông, cho đến khi chui ra khỏi một cánh rừng vân sam, trước mắt bỗng nhiên bừng sáng.

 

Văn Trọng Sơn đứng chôn chân tại chỗ. Những đỉnh núi tuyết ở xa xa, bãi cỏ xanh gần kề, cho đến bầu trời bao la rộng lớn trên đỉnh đầu, hết thảy đều rực rỡ sáng ngời. Làn gió lướt qua, thổi cho vạt áo dính sát vào cơ thể. Cảm giác có hơi lạnh, nhưng nhìn ngắm khung cảnh mênh mông nhường này, tâm trạng của anh cũng bất giác trở nên vui vẻ.

 

“Phong cảnh nơi này đẹp thật đó.” Văn Trọng Sơn đắm mình trong làn gió, anh quay đầu nhìn Ứng Không Đồ, “Tôi còn không biết ở đây có một cái hồ!”

 

“Đó là hồ Tuyết Sơn.” Ứng Không Đồ nói, “Bởi vì nằm cao quá nên chẳng có ai lui tới. Đi thôi, tôi dẫn anh đi hái nấm đất.”

 

Nấm đất mọc ngay sát rìa hồ Tuyết Sơn, bên này toàn là đá vụn, vì không có chỗ che chắn nên gió cũng mạnh hơn. Nhưng mà Văn Trọng Sơn lại không hề chú tâm tới những điều này, anh liếc mắt một cái đã nhìn thấy đám nấm đất mọc ở ven hồ. Nấm đất ở đây cây nào cây nấy to đùng, mập mạp phúng phính, hầu như cây nào cũng có hình dáng rõ rệt, không giống với đám nấm đất chỉ to cỡ móng tay ở bên dưới. Đến cả màu sắc cũng có phần khác biệt, nấm đất ở nơi này có màu xanh đậm hơn một chút.

 

“Trông hệt như mộc nhĩ ấy, thảo nào nó còn được gọi là mộc nhĩ đất.” Văn Trọng Sơn ngồi xổm xuống, “Nấm đất ở đây mọc béo tốt thật đó!”

 

“Loại nấm đất này đặc biệt ở chỗ cây nào cây nấy đều rất to, vừa dễ rửa lại vừa ngon miệng. Bản thân nó lại mang theo một mùi hương tươi mới, thơm ngọt rất đặc trưng, nếu chế biến khéo, chắc chắn hương vị của nó sẽ không hề thua kém mấy loại nấm rừng nổi tiếng đâu.”

 

“Vậy chúng ta bắt đầu hái nhé? Tất cả chỗ này đều hái được hết à?”

 

“Anh cứ chọn cây to mà hái, lát nữa sẽ dễ rửa hơn.”

 

Hai người đặt gùi sang một bên, chuyên tâm lựa chọn những cây lớn nhất để thu hoạch. Những cây nấm đất ở đây có hình dáng rất đẹp, cầm ở trong tay thấy nặng trịch, mắt rượi. Hết cây nấm đất này đến cây nấm đất khác được bỏ vào gùi, rất nhanh sau đó đã chất được một gùi nhỏ. Sau khi đã hái gần hết chỗ nấm đất dưới chân rồi, Ứng Không Đồ xách gùi đứng lên, nói với Văn Trọng Sơn: “Trước đây tôi có nhắc đến một loài cá rất ngon, nó sống ở trong cái hồ này đấy.”

 

“Dưới hồ còn có cá sao?” Văn Trọng Sơn ngó về phía hồ nước, “Thế lần sau chúng ta tới đây câu cá nhé.”

 

Ứng Không Đồ: “Chờ thêm một thời gian nữa đi, đến tầm tháng Tám tháng Chín thì cá mới bắt đầu béo.”

 

Thời gian không còn sớm nữa, hái xong nấm đất, hai người bọn họ cũng bắt đầu xuống núi. Lúc xuống núi, Ứng Không Đồ dẫn Văn Trọng Sơn rẽ qua vườn rau một vòng. Ớt xanh trong vườn rau đang độ tươi tốt mơn mởn, Ứng Không Đồ bứt một nắm ớt non, lại tiện tay hái hai quả mướp hương cùng một nắm rau muống, lúc này mới quay về nhà.

 

Ớt xanh nhà hắn không giống như loại bán trên thị trường, nó mang theo vị cay nồng và thanh mát rất đặc trưng, dùng để xào đặc sản núi rừng như nấm đất thì quả là thích hợp vô cùng.

 

Về đến nhà, hai người trút nấm đất vào trong chậu. Ứng Không Đồ đặc biệt múc nước giếng lên để rửa, dùng nước máy không được, sẽ làm hỏng mất vị tươi ngọt của nấm đất. Nấm đất rửa sạch sẽ được vớt ra, trải trên chiếc rổ tre để ráo nước.

 

Ứng Không Đồ đi thái rau củ và chuẩn bị gia vị, hắn băm nắm ớt tươi thật nhỏ để khi nấu ăn có sẵn, như vậy sẽ thuận tiện hơn. Còn Văn Trọng Sơn thì ngồi một bên bóc tỏi, loại tỏi cô đơn phơi cực khô, sau khi bóc lớp vỏ, thả vào trong bát nhỏ, rất nhanh đã đầy một bát.

 

Đồ ăn kèm và gia vị đã được chuẩn bị xong xuôi, Văn Trọng Sơn đảm nhận việc nhóm lửa, còn Ứng Không Đồ thì đứng bếp bắt đầu nấu nướng. Lửa cháy cực kỳ lớn, chiếc chảo lớn trên bếp cũng nóng cực kỳ nhanh. Khi chảo lớn đã tích đủ nhiệt lượng, Ứng Không Đồ cho một muỗng mỡ lợn trắng muốt vào chảo, vừa thả vào đã tức tốc tan chảy, hệt như lớp tuyết mới tan dưới ánh mặt trời gay gắt. Chỉ trong nháy mắt, mùi thơm của mỡ lợn đã tràn ngập không gian bếp nhỏ. Ứng Không Đồ bốc một nắm tỏi lớn ném vào mỡ nóng phi thơm, lại xóc xóc cái rổ tre cho ráo nước, sau đó mới trút nấm đất vào chảo.

 

“Xèo xèo—”

 

Những cây nấm đất nhảy múa, va chạm vào nhau lách tách trong chảo dầu, Ứng Không Đồ nhanh tay dùng xẻng xào qua xào lại, tiếng xẻng và chảo va chạm với nhau, tạo nên tiếng động nghe thật vui tai. Trong quá trình đảo đều tay, hắn rắc thêm một lượng lớn ớt xanh băm nhuyễn vào, ớt xanh vừa vào chảo, vị cay nồng tươi mới đặc trưng lập tức bốc lên, khiến hương vị trong bếp càng thêm phần đậm đà và kích thích khứu giác hơn.

 

Ứng Không Đồ nêm nếm đơn giản với muối, xì dầu và dầu hào, trước lúc tắt bếp lại thả thêm một nắm tỏi băm nhuyễn vào, cuối cùng, hắn múc thành phẩm ra một cái bát thật to.

 

Bữa tối hôm nay vẫn là thực đơn hai món mặn một món canh như cũ, có nấm đất xào ớt xanh, rau muống xào tỏi, canh mướp hương nấu thịt băm. Thức ăn vừa dọn lên bàn, cả hai người đều không hẹn mà cùng ăn ý cầm thìa múc nấm đất xào. Nấm đất màu xanh thẫm phủ trên cơm trắng như tuyết, Ứng Không Đồ dùng đũa trộn đều, lại lấy thìa xúc một thìa to cho vào miệng. Nấm đất tươi mới, có vị cay nồng của ớt, vừa mới xào xong nên nóng hôi hổi, thơm lừng, phối hợp cùng với cơm trắng mềm dẻo, thơm nức, béo ngậy.

 

Sau khi nhai kỹ, đừng nói là khoang miệng, mà ngay cả khoang mũi cũng ngập tràn thứ mùi thơm đặc biệt kia. Nuốt một miếng cơm xuống, cảm giác thỏa mãn cực kỳ.

 

Đây là lần đầu tiên Văn Trọng Sơn được nếm thử món nấm đất, vậy nên anh ăn hết sức từ tốn, cẩn thận nhấm nháp một hồi. Loại nấm đất này đúng là không hề có chút mùi bùn đất nào, chỉ có vị tươi ngọt vô cùng và một hương thơm khó mà diễn tả bằng lời được. Nấm đất xào chín có kết cấu hơi mềm dẻo, bên ngoài có lớp nước sốt tươi ngon ngọt lành bao bọc, cộng thêm vị ớt xanh cay nồng, tỏi băm phi thơm nức mũi, lại có thêm cả một nắm tỏi băm rắc lên trước khi bắc ra khỏi chảo. Từng lớp từng lớp hương vị đan xen với nhau tầng tầng lớp lớp, nối tiếp thúc đẩy lẫn nhau, quả thực là khiến người ta chỉ muốn ăn mãi không thôi.

 

“Ngon quá đi mất!” Văn Trọng Sơn ngẩng đầu lên nói với Ứng Không Đồ, “Hoàn toàn không giống với nấm đất trong tưởng tượng của tôi.”

 

Ứng Không Đồ: “Đúng chứ? Thế nên tôi mới nấu hẳn một nồi cơm thật to đấy.”

 

“Thế thì tôi phải ăn ba bát cơm lớn.” Văn Trọng Sơn lại và một miếng cơm nữa, sau đó nói với Ứng Không Đồ, “Bây giờ mà có bảo tôi xách mông bò lên núi để hái thêm nấm đất về ngay trong đêm, tôi cũng trèo được. Ngon quá đi mất.”

 

Ứng Không Đồ mỉm cười: “Hái thế này là đủ ăn rồi, anh không cần phải đi hái nữa đâu, cứ an tâm ăn phần cơm của anh đi.”

 

Văn Trọng Sơn lại ăn thêm một miếng nấm đất xào nữa, rồi lên tiếng cảm thán: “Quả nhiên, muốn tìm đặc sản núi rừng thì cứ phải đi theo cậu mới đúng bài. Cái hương vị này, đỉnh của chóp!”

 

Hết chương 10.

 

Chú thích: Nấm đất hay còn gọi là tảo chuỗi ngọc, mộc nhỉ đất, tảo đất. Đây là một loài vi khuẩn lam sinh trưởng theo dạng keo nhầy, chúng mọc sát mặt đất, trên đá hoặc trong những vùng đất ẩm ướt sau cơn mưa. Chúng có khả năng sinh bào tử mạnh mẽ và thường được sử dụng trong y học cổ truyền nhờ các dược tính quý báu. Chúng có vị thanh mát, mang đậm mùi của đất sau cơn mưa, và hơi giống vị rong biển. Trong y học cổ truyền, nó được coi là loại thực phẩm rất tốt để giải nhiệt, bổ sung canxi và vitamin.

 

Chương 10: Nấm Đất

Ngày đăng: 22 Tháng 3, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên