Chương 18: Trường Đại Học Y Hòa Bình (Phần 16)
Trong màn đêm tĩnh lặng, tiếng nhai nuốt chói tai càng ngày càng vang dội, càng lúc càng nhanh, càng ngày càng điên cuồng, khiến cho người nghe tê dại cả da đầu.
Lận Tường: [ Hạ Bạch cậu có nhìn thấy không, máu đã bắt đầu chảy ra khỏi miệng anh ta rồi kìa. ]
Lận Tường: [ Làm sao bây giờ? Nếu cứ tiếp tục như vậy, răng và dạ dày của Hoa Ca sẽ phế mất. ]
Hoa Hạo Minh lại đào một hòn đá khác từ dưới đất lên nhét vào miệng, như thể đã mấy ngày rồi hắn chưa ăn gì vậy.
Hạ Bạch đang nhìn vào nhà xác, hơi thở càng ngày càng nặng nề, cậu vỗ đầu mình một cái.
Cậu nhìn bốn phía xung quanh tìm kiếm, sau đó nhấc lên một hòn đá lớn ở cách đó không xa, nhắm ngay vào gáy Hoa Hạo Minh.
Lận Tường: “…..”
Sức lực của Hạ Bạch cũng không nhỏ, hòn đá cậu nhấc lên cũng không hề nhỏ, cậu đập xuống khá mạnh và nhanh, nhưng vô dụng, lúc tảng đá sắp nện vào gáy Hoa Hạo Minh, hắn bỗng nhiên quay đầu lại, duỗi cánh tay ra đập tảng đá cho vỡ nát, đôi mắt hắn đỏ tươi hung tợn nhìn Hạ Bạch
Hạ Bạch nuốt ngụm nước bọt, “Ăn cái này lớn hơn.”
Hoa Hạo Minh giống như nghe hiểu được, hắn đưa mắt nhìn về phía đống đá vừa bị mình đập vỡ kia.
“Bộp!” Lận Tường đứng sau lưng Hoa Hạo Minh, lấy một hòn đá khác đập vào gáy hắn.
Hoa Hạo Minh không một chút suy suyển, lại quay đầu nhìn về phía Lận Tường.
Lận Tường: “….. Anh cũng có thể ăn khối này.”
“……”
Hoa Hạo Minh nhìn cậu ta không chớp mắt, khóe miệng vẫn còn chảy máu, hai mắt giống như cũng bị nhuộm đỏ, bốc lên huyết sắc.
Lận Tường bị hắn dọa đến rơi nước mắt, “Hạ Bạch, Hạ Bạch, sao tôi có cảm giác anh ta muốn ăn tôi vậy? Làm sao bây giờ?”
Hạ Bạch quay qua nhìn cậu ta một cái, hai người vô cùng ăn ý, “Chạy đi!”
Trong nháy mắt, hai người biến mất trong màn đêm sâu thẳm.
Hạ Bạch leo lên cây đại thụ phía sau, Lận Tường thì chạy đến chỗ hồ nhân tạo. Lúc đầu cậu ta cũng muốn leo lên cây giống như Hạ Bạch, nhưng lúc ôm cái cây rồi cậu ta mới nhớ mình không biết leo cây, nhưng không sao, cậu ta biết bơi, thế là vô thức chạy đến chỗ hồ nhân tạo.
Hạ Bạch trốn trên tàng cây còn có thể mơ hồ nhìn thấy bóng dáng Hoa Hạo Minh, hắn đang ngồi xổm dưới đất gặm cái gì đó.
Lận Tường: [ Chúng ta thật sự đánh không lại, làm sao bây giờ? ]
Hạ Bạch: [ Trước tiên chúng ta phải biết anh ta có sở thích gì bị dị hoá. ]
Lận Tường: [ Tôi cảm thấy có chút giống với hội chứng pica. ]
Hạ Bạch: [ Hội chứng pica? Trong lịch sử có danh nhân thích ăn vảy lạ đời đó hả? ]
Lận Tường: [… Tôi cũng không biết. ]
*Chú thích: Hội chứng pica là lặp đi lặp lại hoạt động ăn các đồ vật không phải là thực phẩm hay nói cách khác là sự thèm ăn đối với các chất không chứa nhiều chất dinh dưỡng. Phân loại thành các dạng như các chất sinh học như ăn tóc, phân, hay chất tự nhiên như băng tuyết, đất hoặc các chất hóa học khác…. Đây là chứng rối loạn ăn uống thường gặp nhất ở trẻ mắc chứng tự kỷ. Ở những người mắc chứng tự kỷ, hội chứng Pica thường gặp hơn ở những người bị khuyết tật trí tuệ so với những người có trí tuệ ở mức trung bình hoặc trên trung bình. (Nguồn: wikipedia)
Đầu Hạ Bạch chó chút choáng, mơ mơ hồ hồ, kìm không được muốn tới gần phòng chứa thi thể, cậu ôm cuốn gia phả trong ngực, cố gắng hết sức áp chế cảm giác kích động này, để bản thân tập trung giải quyết chuyện của Hoa Hạo Minh, cậu mơ mơ màng màng gõ tin nhắn gởi cho Lận Tường.
Hạ Bạch: [ Có một danh nhân trong lịch sử thích ăn vảy trên người. Ông ta thường tra tấn cấp dưới của mình và ăn vảy kết lại từ vết thương của họ, chỉ sau khi ăn chúng, ông ta mới cảm thấy dễ chịu hơn, chúng ta tìm một chút vảy vết thương cho Hoa Hạo Minh ăn nhé? ]
Lận Tường: [ Cũng không nhất định là vảy vết thương, hình như tóc cũng có tác dụng. ]
Lận Tường biết đến hội chứng pica này là thông qua hội chứng Rapunzel. Thỉnh thoảng cậu ta thường đến ngồi chơi với mẹ mình, nghe bà và các phu nhân hào môn kia nói chuyện phiếm, có một lần tình cờ nghe nói có một cô tiểu thư trong một gia đình hào môn nào đó mắc hội chứng Rapunzel, ngày nào cô ấy cũng trộm nhổ tóc của mình ăn.
* Chú thích: Hội chứng Rapunzel là hội chứng tâm lý hiếm gặp với biểu hiện từ việc thích ăn tóc từ người bệnh, có thể tóc của người đó hoặc tóc của người khác, tuy tóc không phải chất độc hại nhưng nếu ăn nhiều không kiểm soát được sẽ gây ra tình trạng khó tiêu hóa cho người bệnh, gây tắc nghẽn trong đường ruột và tích tụ trong dạ dày gây ra nhiều bệnh nguy hiểm cho sức khỏe. (Nguồn: Internet)
Mẹ của cô ấy đã nói với các phu nhân khác rằng, ội chứng Rapunzel cũng là một loại hội chứng pica.
Lận Tường: [ Hình như còn có đất, sơn ….. ]
Hạ Bạch: [ Sơn không được, đất với tóc ít bị tổn thương hơn ăn đá, chúng ta tìm cho hắn đi, để hắn ăn thử. ]
Lận Tường : [ Được! ]
Hạ Bạch: [ Cậu đào một ít đất ẩm ướt ở chỗ hồ nhân tạo đi, tôi ở chỗ này sẽ đào ở góc tường phòng chứa thi thể. ]
Lận Tường: [OK!]
Trong thời gian ngắn tìm tóc thì có hơi khó, nhưng đất thì dễ tìm. Bọn họ sợ Hoa Hạo Minh ăn quá đá không tốt, vậy nên đã vội vàng mang theo đất chạy qua.
Để dễ ăn hơn, Hạ Bạch đã trộn đất khô mình đào với bùn ướt Lận Tường đào lại với nhau, cuộn thành hình dáng lạp xưởng hun khói rồi ném cho Hoa Hạo Minh.
Hoa Hạo Minh nhìn chằm chằm cái cục đất vừa xuất hiện một lúc, sau đó tiếp tục ăn đá tảng.
Hạ Bạch lại dùng một cây đất khác nện vào miệng hắn, hắn vừa lúc há mồm, thế là nếm được hương vị của bùn đất, lúc này mới cầm lấy nhét vào trong miệng, ngốn từng ngụm lớn.
Hai người đều thở phào nhẹ nhõm, nhưng vừa yên tâm được một chút thì thấy hắn chỉ ăn một cây đất rồi ngừng ăn, tiếp tục ăn đá tảng.
Lận Tường nhìn Hạ Bạch một chút, dáng dấp Hạ Bạch thật sự rất đẹp, dù là trong đêm tối u ám nhìn thấy cũng có cảm giác cảnh đẹp ý vui. Như người ta vẫn nói, thêm một chút cũng không nhiều, bớt một chút cũng không ít, khiến cho người ta không đành lòng phá hư trên người cậu dù chỉ là một sợi tóc.
Trong lòng Lận Tường kêu đau một tiếng. Hoa Ca, em đã vì anh mà trả giá đắt lắm đó. Sau đó kìm nước mắt nhổ một nắm tóc của mình.
Hạ Bạch: “…..”
Lận Tường đang muốn tiếp tục nhổ thì lại bị Hạ Bạch ngăn cản, cậu lấy nắm tóc của Lận Tường mới nhổ ra kia quấn lên một cây đất, ném về phía Hoa Hạo Minh.
Lận Tường đã phá hư kiểu tóc mà mình để ý nhất, may mắn là, lần này Hoa Hạo Minh không có phụ lòng cậu ta, hắn đã ăn.
Nhưng một cây đất vẫn không đủ, Hạ Bạch định nhổ tóc của mình thì bị Lận Tường ngăn lại, cậu ta đỏ vành mắt tiếp tục nhổ thêm một nắm nữa, “Dù sao thì kiểu tóc của tôi cũng đã hư rồi.”
Cuối cùng Hoa Hạo Minh cũng ăn no.
Một nửa tóc trên đầu Lận Tường đã không còn.
Cậu ta ngồi bất động dưới tàng cây, lưng tựa thân cây nhìn trời, giống như người mất hồn.
“Tôi hận hội chứng pica, tôi cũng hận Hoa Ca, vì sao hắn không chịu nói cho chúng ta biết trước chứ?”
Hạ Bạch: “Có thể bản thân anh ta cũng không nghĩ mình mắc hội chứng pica, nếu không anh ta đã nói cho chúng ta biết sở thích này rồi.”
Bỗng nhiên Lận Tường nghĩ đến Ôn Đông, vội hỏi: “Ôn Đông thì sao, Ôn Đông có sở thích gì?”
Hạ Bạch nhớ tới cảnh tượng mình nhìn thấy lúc chạy ra khỏi ký túc xá, cái này thì cậu biết, “Có thể là sở thích mặc đồ con gái.”
Sau khi Hạ Bạch chạy ra khỏi ký túc xá, Mạnh Thiên Hữu còn cẩn thận đi theo cậu một đoạn.
Cậu ta cho rằng Hạ Bạch cũng bị dị hoá, khi nhìn thấy Hạ Bạch nhảy ra khỏi cửa sổ tầng một, cậu ta càng thêm chắc chắn hơn, chỉ là không rõ cậu có sở thích gì bị dị hoá mà lại chạy ra ngoài lúc nửa đêm như thế.
Sau khi thấy Hạ Bạch chạy ra ngoài, cậu ta không tiếp tục đuổi theo nữa, cậu ta đã đồng ý với Ôn Thu là sẽ giúp cô chăm sóc Ôn Đông, nếu xuất hiện tình huống gì thì lập tức gửi tin nhắn cho cô, vừa rồi cậu ta đã nhắn tin cho Ôn Thu, chắc là cô ta cũng sắp tới rồi.
Hai người gặp nhau ở cầu thang, Ôn Thu thấp giọng hỏi: “Sao cậu lại chạy ra đây? Ôn Đông thế nào rồi?”
” Lúc tôi đi ra đây, cậu ta đang dùng đồ trang điểm trộm được từ trong ký túc xá nữ soi gương trang điểm, không có chuyện gì xảy ra cả.” Mạnh Thiên Hữu cũng hạ giọng xuống thật nhỏ, “Vừa rồi tôi nhìn thấy Hạ Bạch chạy ra ngoài, muốn nhìn xem cậu ta bị dị hóa cái gì.”
“Nhìn được không?” Ôn Thu hỏi: “Hoa Hạo Minh thì sao? Nghe được động tĩnh gì không? Hắn bị dị hoá cái gì?”
Nếu như Hoa Hạo Minh và Hạ Bạch đều bị dị hoá, chỉ cần qua một ngày nữa thì sẽ không còn ai tranh giành phần thưởng trò chơi với bọn họ. Giọng nói của Ôn Thu khó tránh khỏi kích động, cô dừng lại nhìn Mạnh Thiên Hữu.
Mạnh Thiên Hữu: “Tôi không nhìn ra Hạ Bạch bị dị hóa gì, cũng không nghe thấy động tĩnh của Hoa Hạo Minh, hẳn là bọn hắn đã đi tìm Hạ Bạch.”
Ôn Thu nhíu mày, “Chẳng lẽ Hoa Hạo Minh không bị dị hoá? Quả nhiên hắn có biện pháp?”
Mạnh Thiên Hữu nhắc nhở cô: “Tạm thời đừng quan tâm tới hắn, chúng ta đi tìm Văn Đông trước, cậu ta đang ở một mình trong ký túc xá.”
Ôn Thu liếc cậu ta một cái, dưới ánh sáng u ám trong hành lang, thật khó để nhìn ra vẻ mặt cô ta, “Không phải cậu ném nó một mình ở túc xá à?”
Mạnh Thiên Hữu ũng cau mày, nói: “Đây là lúc nói chuyện này à? Đi thôi.”
Cậu ta cảm thấy Ôn Thu có gì đó không ổn, hình như cô ta không thực sự lo lắng cho em trai mình, vậy nên đã chạy về phía ký túc xá trước.
Khi bước đến cửa ký túc xá, cậu ta vẫn chờ Ôn Thu cùng mở cửa đi vào. Cảnh tượng vừa nhìn thấy trong ký túc xá khiến cậu ta cảm thấy lạnh cả sống lưng, đây là dưới tình huống cậu ta biết người chơi bị dị hoá theo sở thích của mình, nếu như không biết thì nhất định cậu ta sẽ nghĩ Ôn Đông đang bị một nữ quỷ nhập vào.
Kỳ thật thì, cũng có thể bị nữ quỷ nhập lắm.
Ôn Thu không tùy tiện mở cửa, mà cô ta mở đèn pin điện thoại ra trước, chiếu vào khe hở cửa phòng ký túc xá, thấy Ôn Đông đang nằm trên mặt đất, còn Tống Minh Lượng thì vẫn bị Hoa Hạo Minh dùng nhuyễn kiếm trói chặt, lúc này mới đẩy cánh cửa phòng ký túc xá 312 ra.
Trong nháy mắt đó, cả hai người đều biết tình hình không hề tốt như bề ngoài, bởi vì cả hai đều ngửi thấy mùi máu tanh, nhưng nhất thời không nhìn ra được mùi máu tanh đó phát ra từ chỗ nào.
Sau khi nhìn quanh một lượt, cuối cùng ánh mắt bọn họ rơi vào chiếc váy đỏ rực của Ôn Đông.
Ôn Đông nằm trên mặt đất, đúng như những gì Mạnh Thiên Hữu nói, cậu ta trang điểm, chân mày được tô vẽ cẩn thận, son trên môi chính là máu, ngũ quan dáng dấp cậu ta cũng không tệ. Trước khi muốn học y, cậu ta đã từng muốn làm một thần tượng, sau khi trang điểm xong, nhìn cậu ta lạnh lùng và quyến rũ vô cùng.
Nhất là phối với chiếc váy đỏ thật dài trên người cậu ta, chiếc váy đỏ uốn lượn trải rộng trên cơ thể cậu ta, bên dưới có dòng máu đỏ tươi thấm qua làn váy chảy ra ngoài.
Nương theo ánh sáng lờ mờ, trông cậu ta như một đóa hồng đỏ mục nát, cậu ta cứ nằm dưới đất như thế tròn mắt nhìn cô.
Ánh mắt cậu ta trống rỗng, nhưng dường như lại tràn đầy mãn nguyện..
Mạnh Thiên Hữu: “Cậu ta…. Cậu ta có sở thích mặc đồ con gái à?”
Thích mặc đồ con gái? Con gái?
Ôn Thu chợt nhớ tới, quả thực Ôn Đông đã từng mặc qua đồ con gái.
Ôn Thu lớn hơn Ôn Đông năm tuổi, trước năm năm tuổi, cô vẫn luôn nghĩ rằng mình là một cô công chúa nhỏ, tất cả mọ người đều vây quanh cô, cô được cả nhà bao bọc và dành cho mọi thứ tốt đẹp nhất, kể cả tình yêu.
Về sau, Ôn Đông được sinh ra.
Ban đầu cô còn chưa ý thức được cái gì, Ôn Đông lại là một cái đuôi nhỏ luôn đi theo cô, mặc kệ ở đâu cũng đều hấp tấp theo cô khắp nơi, dáng dấp lại đáng yêu và dễ thương, luôn luôn ở sau lưng cô, chỉ cần cô cúi đầu là có thể thấy, lúc nào nó cũng cười cong cong đôi mắt rồi ngọt ngào gọi một tiếng chị ơi, khi đó quan hệ hai chị em cũng không tệ lắm, thậm chí còn có thể nói là rất thân thiết.
Rồi vào một ngày mùa xuân, khi cô đang trồng hoa trong vườn đã tình cờ nghe được cuộc trò chuyện của cha mình và một người bạn trong thư phòng.
Người bạn đó hỏi ba cô: “Chủ tịch Ôn, sao ông lại sinh thêm một đứa con trai nữa? Trước đó không phải ông đã nói có một cô công chúa nhỏ là đủ rồi sao?”
Ba cô nói: “Con gái dù sao cũng là con gái, gia nghiệp lớn như thế, vẫn là phải có con trai.”
Bằng hữu: “Lúc trước tôi đã nói với ông rồi, đến bây giờ ông mới hiểu ra à? Ha ha ha…..”
Hai người vừa nói vừa cười, ý vị không rõ.
Họ không biết những lời trò chuyện đó đã mang đến cho cô điều gì, cây hoa đã không được trồng xuống đất, dần dần héo úa.
Sau đó, cô luôn nghiêm túc so sánh từng chi tiết, sau khi nghiêm ngặt so sánh hết lần này đến lần khác, cô đi đến kết luận, người trong nhà đối xử với Ôn Đông tốt hơn mình.
Bọn họ xem Ôn Đông như người thừa kế, dù cô có cố gắng bao nhiêu, dù cô có ưu tú hơn Ôn Đông bao nhiêu đi nữa.
Cô bắt đầu quát lớn mỗi đi Ôn Đông đi theo mình, bắt đầu thường xuyên tỏ ra bất mãn.
Vào một ngày đầu mùa thu năm cô mười một tuổi, cuối cùng cô cũng bộc phát, vạch mặt với người trong nhà, cô chỉ vào Ôn Đông, vừa khóc vừa lớn tiếng chất vấn: Có phải vì con là con gái còn nó là con trai không?”
Sau khi đại náo một trận, cô ngồi trong phòng mình khóc thật lâu, không muốn xuống ăn cơm.
Cửa được cẩn thận từng li từng tí đẩy ra, một cái đầu nhỏ thò vào trong, kêu một tiếng “Chị ơi”, “Nhìn này.”
Ôn Đông sáu tuổi, miệng bôi son đỏ, vẽ lại chân mày, mặc một chiếc váy nhung đỏ và đi giày Mary Jane, chầm chậm chạy đến trước mặt cô, “Em cũng là con gái này, em giống chị.”
Sự trong sáng và ngây thơ trong mắt cậu bé khiến cô cảm thấy lòng đau nhói, nó không hiểu gì cả.
Tất nhiên, nó là một cậu bé có quyền lợi được đảm bảo, làm sao có thể hiểu được.
Cô giận đùng đùng đuổi cậu bé ra ngoài.
Bóng dáng nhỏ bé đó đã nán lại ngoài cửa phòng cô thật lâu, cô cũng không còn nhớ cậu bé đã đi từ lúc nào.
Cô mơ hồ nhớ tới một lần rất lâu sau này, lúc dì giúp việc dọn dẹp phòng Ôn Đông có nhìn thấy chiếc váy nhỏ màu đỏ kia, bà ấy nói đó là chiếc váy cô mặc khi còn bé, thế mà Ôn Đông vẫn giữ nó cho đến tận bây giờ.
Mạnh Thiên Hữu: “Thích mặc đồ nữ thì sẽ bị dị hóa theo hướng nào đây? Có phải là những người thích mặc đồ nữ thì tinh thần và tâm lý bọn họ có vấn đề, bọn họ thực sự muốn trở thành một cô gái à? Vậy Ôn Đông…..”
Hai người lại lần nữa nhìn vết máu bên dưới người cậu ta, phần lớn là ở dưới hạ thể.
“Tôi cũng là con gái, tôi cũng giống chị mình.”
Hết chương 18.
