Chương 11: Thầy Giáo Dạy Toán Mới
Tống Hề Đào đã đưa ra một quyết định đi ngược lại với nhân tính: “Mộc Qua à, bắt đầu từ hôm nay, mỗi ngày ba sẽ tăng thêm một tiếng phụ đạo môn toán cho con nhé.”
Tống Mộc Qua vẫn cắm cúi chơi xếp hình, đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên: “Dạ được, ba.”
Tống Hề Đào rất ngạc nhiên trước sự phối hợp của cậu bé, nhưng rồi quay đầu lại nghĩ về bản thân mình hồi năm lớp 12, tuy là cậu ghét cay ghét đắng môn toán, nhưng vẫn phối hợp trăm phần trăm khi được học sinh giỏi kèm cặp. Quả nhiên là Mộc Qua đã di truyền được cái gen ưu tú này của cậu rồi.
Tống Hề Đào xoa xoa lòng bàn tay, hỏi: “Thế ba mời một gia sư siêu cấp lợi hại về dạy cho con được không?”
Tống Mộc Qua tỏ vẻ kháng cự ra mặt: “Con chỉ muốn ba dạy thôi.”
Tống Hề Đào nghiến răng ken két, đại khái thì cậu cũng hiểu được lý do tại sao, bởi vì nếu cậu dạy thì hàm lượng kiến thức khá thấp, khiến cho Tống Mộc Qua cảm thấy như gió xuân ấm áp, cha hiền con thảo ấy mà.
Cuối tháng Năm.
Giờ vào học của lớp một muộn hơn học sinh khối 11, thường thì khi người khác đã ra khỏi nhà hết rồi, Tống Hề Đào mới cùng con trai thong thả ngồi ăn sáng.
Tống Mộc Qua đang gặm bắp ngô, trên khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn còn dính vài hạt mầm ngô, đột nhiên cậu bé nói: “Ba ơi, cô Hạ có em bé rồi đấy.”
Tống Hề Đào gắp một miếng há cảo chấm vào bát giấm rồi hỏi: “Là cô giáo nói với các con à?”
Tống Mộc Qua đặt hai tay lên bụng mình: “Không, là con tự nhìn ra đấy.”
Tống Hề Đào dựa theo kinh nghiệm của bản thân mà suy tính một chút, đã tháng Năm rồi, mấy ngày nay trời cứ nắng liên tục, nhiệt độ ngày một tăng cao, đến bản thân cậu cũng đã chuyển sang mặc áo cộc tay rồi. Chắc là trước đó cô Hạ toàn mặc áo khoác nên không nhìn ra được. Nếu mà đã lộ bụng rõ như thế thì chắc cũng phải được năm tháng rồi nhỉ?
“Qua Qua này, sau này con không được chạy nhảy ở trong lớp học đâu nhé, đi đứng phải cẩn thận, ra vào cửa cũng phải chú ý xem có người hay không đấy.”
Tống Mộc Qua gật đầu: “Con biết rồi. Bạn Trương Tiểu Quần ngày nào cũng chạy tới chạy lui, con không chơi với bạn ấy đâu. Con chỉ chơi với bạn thân nhất của con thôi.”
Tống Hề Đào hỏi: “Bạn thân nhất của con vẫn là Hoắc Quyết hả?”
Tống Mộc Qua bỏ bắp ngô xuống, nghiêm túc đáp: “Không phải nữa rồi.”
Tống Hề Đào nghe mà sốc nặng: “Ơ, sao lại thế?”
Bạn học Hoắc Quyết và Tống Mộc Qua đã ngồi cùng bàn từ hồi mẫu giáo, vốn dĩ Tống Mộc Qua có thể đi học muộn một năm, nhưng cậu bé nói muốn tiếp tục làm bạn cùng bàn với Hoắc Quyết nên mới đi học sớm. Tống Hề Đào thầm nghĩ, sớm một năm hay muộn một năm cũng chẳng ảnh hưởng gì mấy, Tống Mộc Qua học toán ở mẫu giáo ba năm trời cũng có tiến bộ miếng nào đâu. So với thành tích thì chuyện không bị bắt nạt ở trường quan trọng hơn nhiều. Đi học tiểu học cùng với Hoắc Quyết, hai đứa có bạn có bè, ít nhất cũng sẽ không bị cô lập hay bắt nạt.
Hoắc Quyết vẫn luôn là bạn tốt nhất của Tống Mộc Qua mà, sao tự nhiên lại không phải nữa? Cãi nhau rồi à? Phụ huynh có cần đứng ra hòa giải không nhỉ?
Tống Mộc Qua phiền não nói: “Tại vì cậu ấy đòi dạy con học toán. Ngoài ba ra thì không ai được phép dạy con học toán hết.”
Tống Hề Đào hỏi lại: “Thế giáo viên toán thì sao?”
Tống Mộc Qua đổi giọng: “Giáo viên toán thì được.”
Tống Hề Đào: “Thế ông nội thì sao?”
Tống Mộc Qua túm lấy phần thịt mềm ở khuỷu tay: “Ông nội cũng được nhé.”
Tống Hề Đào: “Bà nội thì sao?”
Tống Mộc Qua: “Bà nội cũng được luôn.”
Tống Hề Đào: “Thế còn cô út?”
Tống Mộc Qua ngẩn người ra, sao lại có nhiều người muốn bắt cậu bé học toán đến thế nhỉ?
Đúng là nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo đến. Tống Hề Đào nhận được tin nhắn của Tống Nhạn Lý, mi mắt cậu giật một cái, Tống Nhạn Lý mà tìm cậu thì chắc chắn chẳng có chuyện gì tốt lành cả.
[Tống Nhạn Lý]: Anh!!! Em lại bị mời phụ huynh rồi! Anh mau qua đây đi!
[Tống Hề Đào]: Lại là tối qua đi dạo sân vận động với bạn trai rồi đụng mặt giáo viên hả???
[Tống Nhạn Lý]: Anh đúng là anh ruột của em!
Tống Hề Đào: “……”
Cậu thật cạn lời với Tống Nhạn Lý luôn rồi, rõ ràng biết sân vận động thường có giáo viên đi chạy bộ, vậy mà con bé đó lại cứ thích đâm đầu vào chỗ chết để cày NPC! Về chuyện yêu đương vườn trường của Tống Nhạn Lý, ban đầu bà Giang Mộng Lệ phản đối kịch liệt lắm, nhưng sau đó phát hiện cô bé chỉ là yêu đương trẻ con, cực kỳ ấu trĩ, chỉ hẹn hò trong trường, ra khỏi cổng trường là cắt đứt liên lạc, mà muốn quản cũng không quản nổi nên bà đành mặc kệ luôn.
Ba mẹ cậu đi họp phụ huynh mấy lần, cảm thấy mất mặt quá, nên phàm là những vụ mời phụ huynh gặp riêng thì đều đùn đẩy cho Tống Hề Đào đi.
Tống Hề Đào thay bộ quần đùi áo cộc ra, khoác lên người bộ đồ người lớn chững chạc, cậu hít sâu một hơi rồi đưa con trai vào khu tiểu học trước: “Bye bye con trai, buổi trưa nhớ ăn uống đàng hoàng đấy nhé, chiều tối ba lại đến đón con.”
Trường học buổi trưa có lớp bán trú, bọn trẻ sẽ ăn và ngủ trưa tại trường.
“Vâng——” Tống Mộc Qua nhận lời ngay, lại còn an ủi ba mình: “Qua Qua sẽ không để cô giáo mời phụ huynh đâu, ba chỉ cần xử lý chuyện của cô út là được rồi.”
Tuy cậu bé học hành không giỏi giang gì, nhưng được cái là không bao giờ gây chuyện thị phi.
Tống Hề Đào: “Cảm ơn Qua Qua nhé.”
Nhìn theo bóng lưng Tống Mộc Qua, tình cờ cậu bé lại gặp được bạn học Hoắc Quyết ở cổng trường, thấy hai đứa trẻ cùng nhau đi vào trong, lúc này Tống Hề Đào mới xoay người, rảo bước về phía khu cấp ba.
Khu cấp ba và tiểu học nằm ở hai hướng Nam Bắc của trường, nước sông không phạm nước giếng, cổng chính thường đi cũng khác nhau. Cổng Nam gần khu cấp ba hơn, Tống Hề Đào quen đường quen nẻo tìm đến văn phòng khối 11, lịch sự gõ cửa: “Dạ chào thầy Chu, em là anh trai của Tống Nhạn Lý.”
Thầy Chu là một giáo viên nghiêm túc sắp về hưu, lần đầu tiên gặp Tống Hề Đào còn tưởng cậu chưa tốt nghiệp, bắt cậu gọi ba mẹ đến, sau này biết con của Tống Hề Đào đã đi học mẫu giáo rồi thì mới cho phép cậu đại diện phụ huynh. Quy trình này Tống Hề Đào đã thuộc nằm lòng rồi, đầu tiên là đợi giáo viên gọi Tống Nhạn Lý tới, sau đó hai anh em cùng nhau nghe dạy bảo, cuối cùng là Tống Nhạn Lý viết bản kiểm điểm ngay tại chỗ, phụ huynh ký tên xác nhận. Bây giờ giáo viên làm việc cũng chừa lại chút đường lui, không ép buộc phải chia tay ngay, chỉ bắt cam kết không được làm ảnh hưởng đến việc học thôi.
Suốt cả quá trình chỉ có một mình Tống Nhạn Lý, không thấy cậu bạn trai nhỏ kia đâu cả, xem ra là không học cùng lớp, giáo viên chủ nhiệm lớp nào quản lớp nấy rồi. Mặc dù Tống Hề Đào chưa từng yêu đương bao giờ, nhưng cũng đã nắm rõ quy trình và tác hại của việc yêu sớm rồi.
Hai anh em bước ra khỏi cửa văn phòng, Tống Hề Đào thở dài thườn thượt: “Em sắp phải đi tập huấn rồi, còn yêu đương cái gì nữa?”
Tống Nhạn Lý đáp tỉnh bơ: “Chia tay rồi.”
Tống Hề Đào sửng sốt: “Dễ dàng vậy sao?”
Tống Nhạn Lý nói: “Bị phát hiện rồi thì đương nhiên là phải chia tay thôi. Anh à, em đảm bảo không có lần sau đâu, tất cả là lỗi của em. Ơn một giọt nước phải báo bằng cả dòng suối, sau này Mộc Qua mà bị mời phụ huynh thì cứ để người làm cô này ra mặt chịu mắng thay cho.”
Tống Hề Đào: “…Em đừng có mà miệng quạ đen nói gở thế chứ!”
Tống Nhạn Lý lý sự: “Mộc Qua lớn lên đẹp trai như thế, rất khó mà không yêu sớm được, em nhất định sẽ ném quả đào, báo quả mận mà.”
Tống Hề Đào phản bác: “Thế anh mày trông không đẹp trai à? Anh cũng có yêu đương gì đâu!”
Tống Nhạn Lý sững sốt, nhìn cậu bằng ánh mắt đầy hoài nghi: “Hồi lớp 12 có một khoảng thời gian anh toàn mang hai cốc sữa đậu nành đến trường, thế mà không phải là yêu đương hả?”
Tống Hề Đào chết lặng. Không phải chứ, chuyện đã qua mười năm rồi, lúc đó Tống Nhạn Lý mới có bảy tuổi thôi mà, giờ vẫn còn nhớ dai thế cơ à? Cái IQ tình trường này đúng là có từ bé rồi.
Mặc dù người uống sữa đậu nành đúng là cha ruột về mặt sinh học của Tống Mộc Qua thật, nhưng ban đầu cậu làm thế chỉ là vì việc học thôi mà. Tống Hề Đào chốt hạ: “Không có yêu đương gì sất, bớt hóng hớt đi, cút về lớp học ngay.”
Hôm nay coi như cũng có tin tốt, Tống Nhạn Lý đã cam kết với cậu là không có lần sau, vậy thì chắc chắn là sẽ không có lần sau nữa. Tống Hề Đào không chịu nổi cái bầu không khí học tập căng thẳng ở khu cấp ba này, vậy nên vội vàng chuồn lẹ.
Ngay khoảnh khắc cậu quay người đi xuống lầu, thì ở phía cầu thang bên kia có một người đàn ông trẻ tuổi, tuấn tú bước lên.
Thầy Chu ngẩng đầu lên, thấy Mạnh Tư Trình đang đứng ở cửa liền nói: “Thầy nhìn cái gì thế? Ồ, vừa rồi là phụ huynh của em Tống Nhạn Lý lớp tôi đấy. Trẻ con bây giờ thật sự là khó quản, buông lỏng không được mà siết chặt quá cũng không xong.”
“Đối tượng yêu sớm của em ấy chẳng phải là Chương Nữu lớp thầy sao? Top 10 của khối đấy, đừng để vì yêu đương mà ảnh hưởng đến việc học. Khi nào rảnh thầy cũng nói chuyện với em ấy xem sao.”
Mạnh Tư Trình đáp lại một tiếng, đặt xấp bài thi lên bàn, chăm chú nhìn vào bài thi như đang suy nghĩ điều gì đó. Hắn không phải là chủ nhiệm lớp, chuyện học sinh yêu sớm hắn không cần quản.
Thầy Chu vẫn còn đang sầu não về vấn đề yêu đương của học sinh: “Nghe nói là yêu đương nghiêm túc lắm, tôi cũng chẳng dám bảo bọn nó chia tay, sợ gây ra tâm lý phản nghịch.”
Mạnh Tư Trình hỏi: “Tống Nhạn Lý có tiến bộ không?”
Thầy Chu: “À thì… không có.”
Mạnh Tư Trình phán: “Thế thì tính là nghiêm túc cái gì.”
Thầy Chu cười ha hả: “Quan điểm của thầy mới mẻ thật đấy, làm bạn gái tụt hạng thì không được tính là nghiêm túc sao?”
Mạnh Tư Trình không đáp, hắn cầm bút dạ lên, viết vài lịch trình lên tờ lịch để bàn. Hiện tại trong tay hắn đang phụ trách hai lớp, một lớp 11 và một lớp 12. Lớp 12 sắp thi đại học rồi, chủ yếu là tự ôn tập chứ không dạy bài mới nữa, hắn có thể cân nhắc rút chút thời gian để đi tiếp nhận trị liệu não bộ.
…….
Ba giờ rưỡi chiều, Tống Hề Đào theo lệ thường đến cổng trường đón Tống Mộc Qua, nhưng lại phát hiện bé con bước ra với đôi mắt sưng húp, vẻ mặt cậu bạn cùng bàn Hoắc Quyết bên cạnh cũng nặng nề không kém.
“Sao thế Qua Qua?” Tống Hề Đào ngồi xổm xuống, nắm lấy hai bàn tay của Tống Mộc Qua: “Nói cho ba nghe nào.”
Tống Mộc Qua mếu máo, ôm chầm lấy cổ ba nó: “Cô Hạ bị ngã rồi.”
Sống lưng Tống Hề Đào lạnh toát, cậu xoa xoa đầu Tống Mộc Qua trấn an: “Sao cô lại bị ngã thế con?”
Tống Mộc Qua nghẹn ngào không nói nên lời. Tuy môn toán của cậu bé không tốt lắm, nhưng cô Hạ nói chuyện với cậu bé vẫn rất dịu dàng, cậu bé từng thấy bạn Tiểu Đan lớp bên cạnh thi cùng điểm số với mình bị giáo viên toán mắng té tát rồi cơ.
Hoắc Quyết đứng bên cạnh bèn kể lại tình hình trong lớp chiều nay cho chú Tống nghe. Nguyên nhân là do bạn Trương Tiểu Quần trong lớp đi học không mang sách vở, lại còn lén mang điện thoại của bà nội đến lớp xem trộm. Khi cô Hạ tịch thu điện thoại, Trương Tiểu Quần đột nhiên đứng phắt dậy đẩy cô Hạ một cái, giật lại điện thoại rồi chạy biến ra khỏi phòng học. Lúc đó Tống Mộc Qua là người đầu tiên chạy sang lớp bên cạnh, gọi cô giáo dạy văn đang lên lớp sang giúp đỡ, sau đó cô Hạ được cô giáo dạy văn dìu đi bệnh viện.
Tống Hề Đào có ấn tượng với cậu bé tên Trương Tiểu Quần này, đó là một cậu bé mập mạp, học kỳ trước vẫn còn đỡ, học kỳ này nghe nói bố mẹ cậu bé ly hôn, cậu bé về sống cùng bà nội nuông chiều cháu quá mức, vậy nên mới thiếu sự quản giáo, trong giờ học chẳng có tí kỷ luật nào. Vì tội gây mất trật tự trong lớp nên bị các phụ huynh khác khiếu nại, cô Hạ đã mời phụ huynh hai lần, nhưng ngặt nỗi bố cậu bé có chút chức quyền, bà nội Trương thì thẳng thừng tuyên bố là do các bạn khác làm hư cháu bà ta, còn đòi cô Hạ phải sắp xếp cho cháu bà ta ngồi cùng bàn với bạn đứng nhất lớp.
Đứng nhất lớp là bạn nhỏ Hoắc Quyết, phụ huynh nhà người ta đời nào chịu đồng ý. Trương Tiểu Quần coi thường kỷ luật, lại còn lôi kéo các bạn nam xung quanh hư theo. Cô Hạ còn chưa kịp nói chuyện đàng hoàng với bố của Trương Tiểu Quần thì đã bị cậu bé đẩy ngã rồi.
Tống Hề Đào vỗ vỗ vai Tống Mộc Qua: “Cô Hạ sẽ không sao đâu, chúng ta về nhà trước đã nhé.”
Tài xế nhà Hoắc Tiểu Quyết cũng đã tới đón, hai người bạn “chẳng thân mấy” vẫy tay chào tạm biệt nhau.
Tống Mộc Qua lo lắng đi theo ba về nhà: “Ba ơi, cô Hạ có bị đau bụng không?”
Tống Hề Đào: “Lát nữa ba sẽ hỏi thăm tình hình cô giáo, được không?”
“Nếu con ngồi cùng bàn với Trương Tiểu Quần thì con nhất định đã có thể ngăn cản bạn ấy kịp thời rồi.” Tống Mộc Qua vân vê nghịch ngón tay: “Nhưng mà… nhưng mà con không muốn ngồi cùng bàn với bạn ấy, con không phải là một bé Mộc Qua ngoan.”
Tống Hề Đào an ủi: “Qua Qua là em bé ngoan mà, con còn chạy sang lớp bên cạnh gọi cô giáo dạy văn nữa đúng không? Con phản ứng rất nhanh, là một em bé dũng cảm.”
Hơn nữa, với cái trình độ toán 50 điểm của con thì nếu hai đứa ngồi cùng bàn, chắc bà nội Trương Tiểu Quần lại đi kiện cô giáo cố ý hại cháu bà ta mất.
Tống Mộc Qua quả quyết: “Từ mai con sẽ bảo vệ cô giáo.”
Cậu bé bổ sung thêm một câu: “Hoắc Quyết cũng sẽ bảo vệ cô cùng con.”
Tống Hề Đào cười: “Hai đứa lại trở thành bạn thân nhất rồi hả?”
Tống Mộc Qua gật đầu: “Bọn con là chiến hữu tốt nhất của nhau!”
Sau bữa tối, trong lúc Tống Hề Đào còn đang cân nhắc xem có nên làm phiền cô Hạ hay không thì phụ huynh trong nhóm chat của lớp đã thi nhau nhắn tin hỏi thăm tới tấp rồi.
Cuối cùng giáo viên dạy văn phải đứng ra thông báo, nói là cô Hạ bị trẹo chân, phải nằm trên giường tĩnh dưỡng, tinh thần bị hoảng sợ, nhưng may mắn là em bé trong bụng không sao. Tiết toán ngày mai sẽ chuyển sang tự học trước, đợi nhà trường sắp xếp giáo viên mới tiếp nhận.
Tống Hề Đào đọc tin nhắn trong nhóm xong thì nhận được tin nhắn riêng của [Mẹ Trần Lộ]. Đối phương là nội trợ toàn thời gian, nhưng lại sở hữu mạng lưới tình báo cực kỳ hùng mạnh, hơn nữa lại rất thích chia sẻ với Tống Hề Đào. Bởi vì con gái Trần Lộ của chị gái này là một đứa trẻ “yêu cái đẹp”, thích làm bạn tốt với Mộc Qua và Hoắc Quyết, mẹ Trần Lộ cũng thuộc hội “nhan khống”, thấy Tống Hề Đào vừa đẹp trai lại vừa không có tâm cơ, miệng lại kín như bưng nên chuyện gì cũng kể với cậu. Nếu không có mẹ Trần Lộ, chắc Tống Hề Đào mù tịt về tình hình trong lớp, làm sao mà cậu biết được chuyện bố hay bà nội của Trương Tiểu Quần là ai cơ chứ.
[Mẹ Trần Lộ]: Chồng của cô Hạ giận lắm, cãi nhau một trận to với hiệu trưởng ở bệnh viện, đòi đuổi cái đứa đầu gấu kia sang lớp khác. Hiệu trưởng không đồng ý, cuối cùng chốt lại là cho cô Hạ nghỉ phép dưỡng thai, nhà trường sẽ phái một giáo viên cực kỳ uy nghiêm xuống tiếp quản.
Mấy đứa trẻ ranh tầm tuổi Trương Tiểu Quần nói trắng ra là bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh, cô Hạ dịu dàng có trách nhiệm thì nó được đằng chân lân đằng đầu, chứ thử đổi sang một giáo viên mặt lúc nào cũng hầm hầm hung thần ác sát xem, đố nó dám đẩy giáo viên cướp điện thoại đấy?
[Tống Hề Đào]: Sắp đổi giáo viên rồi à chị?
[Mẹ Trần Lộ]: Chị ghét bà nội thằng bé Trương Tiểu Quần chết đi được, con gái chị thích cô Hạ lắm, con bé sợ nhất là giáo viên nghiêm khắc, bị mắng một câu là khóc ngay.
Uy nghiêm? Uy nghiêm đến mức nào? Là kiểu làm sai một bài đánh một roi vào lòng bàn tay ấy hả? Tống Hề Đào bắt đầu thấy lo lắng cho Mộc Qua rồi.
[Mẹ Trần Lộ]: Chị biết cô Hạ nằm viện nào đấy, có muốn cùng đi thăm bệnh không?
Tống Hề Đào đặc biệt biết ơn sự kiên nhẫn của cô Hạ dành cho Tống Mộc Qua nên nhận lời ngay: “Em lúc nào cũng rảnh cả.”
Trưa hôm sau, Tống Hề Đào đón Tống Mộc Qua từ trường ra, cùng mẹ con nhà Trần Lộ đi đến bệnh viện thăm cô Hạ.
Cô Hạ phải nằm viện theo dõi ba ngày, cổ chân vẫn còn sưng, thấy phụ huynh học sinh đến thăm thì vội vàng ngồi thẳng dậy: “Em không thể nhận giỏ hoa quả đâu.”
Tống Mộc Qua bám vào mép giường bệnh: “Trong giỏ hoa quả có thiệp do con và bạn Hoắc Quyết, bạn Trần Lộ viết đấy ạ, cô cũng không nhận sao?”
Tuy Hoắc Quyết không đến, nhưng Tống Mộc Qua vẫn nhớ ghi thêm tên của cậu bạn mình vào.
Cô Hạ cười nói: “Vậy cô xin nhận thiệp của các con nhé.”
Mẹ Trần Lộ bắt đầu chia sẻ kinh nghiệm mang thai với cô Hạ, Tống Hề Đào ngồi bên cạnh gọt táo, một câu cũng không dám xen vào, tuy là người từng trải, nhưng cậu vẫn cảm thấy mình như kẻ ngoại đạo.
Mẹ Trần Lộ chia sẻ một số kinh nghiệm thai kỳ xong thì nhắc đến chuyện đổi giáo viên toán. Cô Hạ có chút áy náy: “Chồng em cứ chuyện bé xé ra to, anh ấy không yên tâm để em dạy Trương Tiểu Quần nữa, em vốn định… Thôi không nói nữa, em thấy nhà trường sắp xếp giáo viên mới cho các con rồi, là thầy ấy thì em yên tâm rồi.”
Mẹ Trần Lộ hỏi: “Là vị giáo viên nào thế cô?”
Cô Hạ: “Là thầy Mạnh ở khối cấp ba, tốt nghiệp khoa Toán Kinh Đại đấy, đã giảng dạy ở trường chúng ta sáu năm rồi, rất có kinh nghiệm.”
Tống Hề Đào đang cúi xuống buộc lại dây giày cho Tống Mộc Qua, ngẩng đầu lên thì lỡ mất thông tin quan trọng, cậu thì thầm hỏi con trai: “Thầy giáo mới là ai thế con?”
Tống Mộc Qua lắc đầu: “Ba ơi, con cũng có nghe đâu.” Sự chú ý của cậu bé dồn hết vào cái dây giày rồi.
Cô Hạ cảm thấy bất lực, cặp cha con này đúng kiểu cúi xuống nhặt cục tẩy trong giờ toán xong ngẩng lên là từ đó về sau không hiểu gì nữa luôn. Mà Tống Mộc Qua thì một tiết học có thể làm rơi tẩy đến mấy lần ấy chứ.
Cô nhấn mạnh: “Thầy Mạnh là giáo viên cốt cán của trường chúng ta, từng dẫn dắt ba học sinh đạt giải Nhất Olympic Toán toàn quốc, trình độ giảng dạy thì không cần phải bàn cãi.”
Trong lòng Mẹ Trần Lộ mừng thầm, nhưng không tiện biểu hiện ra quá rõ, bèn nói: “Thế thì có hơi giống kiểu dùng dao mổ trâu để giết gà nhỉ? Các con mới lớp một mà.”
Tống Hề Đào cũng nghĩ vậy, học dốt cấp ba dù sao cũng đã qua kỳ thi chuyển cấp sàng lọc rồi, giờ để đại sư luyện thi Olympic đi dạy đám ngốc nghếch chưa qua chọn lọc này, liệu có dạy hiểu nổi không?
Cô Hạ nói: “Không vấn đề gì đâu, phương pháp giảng dạy đều giống nhau cả mà.”
Mẹ Trần Lộ nói: “Cảm ơn cô Hạ, để cô phải bận tâm rồi.”
Cô Hạ liếc nhìn Tống Mộc Qua, ánh mắt vô cùng thương cảm: “Mọi người có thắc mắc gì vẫn có thể đến tìm em, em sẽ cố gắng giúp đỡ.”
Tống Hề Đào: “Cô Hạ cứ tịnh dưỡng cho khỏe đi ạ, chúng tôi sẽ phối hợp với giáo viên mới, không để cô phải khó xử đâu.”
Ra khỏi bệnh viện, bốn người ghé vào một quán mì ăn trưa, mẹ Trần Lộ nhắc đến giáo viên mới mà chép miệng liên tục: “Thầy Mạnh chuyên ôn thi học sinh giỏi, sao đầu óc lại dùng tốt thế nhỉ? Chị cứ cảm thấy không thể tin nổi là nhà trường lại phái thầy ấy xuống đây, có khi nào con của thầy ấy học lớp mình không ta?”
Tống Hề Đào: “Chắc là không đâu, cô Hạ không nói gì mà.”
Mẹ Trần Lộ lục lại trí nhớ về mạng lưới tin tức của mình, chần chừ gật đầu: “Hình như là không có thật, con của thầy ấy chắc phải thông minh lắm, bố của top 5 trong lớp là ai chị đều biết hết mà.”
Tống Hề Đào càng thêm lo lắng Tống Mộc Qua sẽ bị giáo viên mới giữ lại phạt, giết gà cần gì phải dùng dao mổ trâu, nhất là con gà mờ như Tống Mộc Qua, nhưng ngoài miệng thì vẫn hùa theo lời của mẹ Trần Lộ: “Đúng thật, không dám tưởng tượng con của thầy ấy học giỏi toán đến mức nào nữa.”
Mẹ Trần Lộ đột nhiên nảy ra một ý tưởng mới, vẻ mặt thâm sâu bí hiểm: “Cũng có thể con của thầy ấy thi toán trượt vỏ chuối ấy chứ. Bố trường chuyên, mẹ du học sinh, còn thằng con thì toán nát bét.”
Tống Hề Đào đột nhiên bị lòng đỏ trứng gà trong bát nước dùng làm cho nghẹn họng.
Hết chương 11.
