Chương 40: Trong Bữa Tiệc Chia Tay Thầy Cô, Tôi Say Rượu Đã Làm Gì Em?

Chương 40: Trong Bữa Tiệc Chia Tay Thầy Cô, Tôi Say Rượu Đã Làm Gì Em?

 

Tống Hề Đào nhìn xấp tiền mặt trên bàn, một xấp rất dày, cậu cầm lên. Năm bọn họ lên đại học, tờ tiền mệnh giá một trăm tệ đã được in lại theo mẫu mới, có thêm dải bảo hiểm đổi màu và con số 100 đổi màu lấp lánh, khiến tờ tiền trở nên rực rỡ sắc màu.

 

Còn những tờ Mạnh Tư Trình mang đến này, toàn bộ đều là mẫu năm 2005, trông rất mới, nhưng lại mang theo nét giản dị mộc mạc, giống hệt như những quá khứ đã bị đóng băng tại phòng trà nước năm nào vậy. Nhưng trên thị trường vẫn có thể lưu thông như bình thường, giống như dòng suối chua xót đang chậm rãi chảy qua trong lòng cậu lúc này.

 

Tống Hề Đào tin chắc rằng, mỗi một tờ tiền ở đây đều là tiền công cậu đã kẹp vào trong trang sách.

 

Cậu không chịu đựng được nữa, đôi mắt dần đỏ mọng như vỏ quả đào chín rục, cậu trượt khỏi ghế rồi gục đầu vào vai Mạnh Tư Trình mà bật khóc: “Tôi tìm cậu nói chuyện mà cậu không thèm để ý đến tôi…”

 

Mạnh Tư Trình vỗ nhẹ lên lưng cậu, cổ họng khô khốc: “Xin lỗi em.”

 

“Cậu năm mười bảy tuổi có lỗi, thế cậu năm hai mươi bảy tuổi thì không có lỗi chắc?”

 

Tống Hề Đào biết lẽ ra phải trách cái lão già chết tiệt đã tông Mạnh Tư Trình mất trí nhớ kia, nhưng cậu đâu có quen ông ta, rõ ràng gần đây Mạnh Tư Trình đã phát hiện ra sự thật rồi mà vẫn chọn cách giấu cậu.

 

Nếu học sinh giỏi không phải là Mạnh Tư Trình, có lẽ Tống Hề Đào sẽ không giận, nhưng người này lại chính là Mạnh Tư Trình, thậm chí cậu còn không nhận ra bản thân mình đang tiếc nuối vì những điều dang dở bấy lâu nay.

 

Mạnh Tư Trình: “Tôi của năm 27 tuổi cũng có lỗi, tôi ngông cuồng tự đại, tôi cứ cảm thấy không nên lấy những lợi thế trong quá khứ ra để theo đuổi em.”

 

Tống Hề Đào: “Cậu tưởng mấy cái đó là lợi thế ghê gớm lắm à?”

 

Mạnh Tư Trình nói: “Hồi mười bảy tuổi tôi sợ nói ra rồi em dễ theo đuổi quá, vèo cái là tôi tán đổ được ngay, lại phải cùng tôi yêu xa, như vậy thì vất vả lắm.”

 

Tống Hề Đào lập tức trợn tròn mắt, giận dữ nhìn Mạnh Tư Trình, quên béng cả chuyện tiếc nuối gì đó, Mạnh Tư Trình cũng tự tin vào bản thân mình quá rồi đấy! Tên này giỏi lắm sao? Còn vèo cái là tán đổ được ngay, mười năm trước thì tính là gì, cứ nhìn xem mười năm nữa tôi có thèm đồng ý yêu cậu không nhé.

 

Tống Hề Đào tức giận nhét đống tiền vào lòng hắn: “Phụ đạo ba tháng thôi, tiền trao cháo múc, tất cả kết thúc từ lâu rồi, mang tiền của cậu và chó của cậu ra ngoài ngay đi.”

 

Mạnh Tư Trình: “Tôi muốn hủy bỏ giá trị tiền bạc trong giao dịch này.”

 

Tống Hề Đào: “Hết hạn rồi, không hủy được.”

 

Mạnh Tư Trình: “Nhưng chẳng phải em đã trả lại hết kiến thức toán học cho tôi rồi sao? Tiền của em cũng trả lại cho em. Ồ đúng rồi, Qua Qua cũng trả lại kiến thức cho tôi rồi, em thu hồi cái thẻ siêu thị về đi.”

 

Mạnh Tư Trình đúng là làm thầy giáo đến nghiện rồi, lại còn dám xỏ xiên cả cậu và Qua Qua. Tống Hề Đào bị chọc trúng chỗ đau, chân trái chân phải gì cũng cảm thấy đau điếng, cậu tức đến mức nhảy dựng lên chỉ vào mũi hắn, nhưng mất nửa ngày cũng không nghĩ ra được từ gì xấu xa để mắng.

 

Đồ xấu xa!!

 

Mạnh Tư Trình thấy cuối cùng Tống Hề Đào cũng nín khóc, hắn sợ nhất là Tống Hề Đào gục vào vai mình khóc, bèn đứng dậy rút một tờ giấy lau mặt cho cậu, ánh mắt hắn lướt trên đôi mắt sưng húp như quả đào của cậu, động tác càng thêm nhẹ nhàng: “Chúng ta cùng đi siêu thị nhé, mua chút nguyên liệu cho bữa trưa, nếu không cái thẻ đó bao giờ mới tiêu hết được, tôi sợ cái siêu thị đó sắp phá sản đến nơi rồi.”

 

Tống Hề Đào lập tức gạt phắt các suy nghĩ khác sang một bên: “Siêu thị sắp phá sản á?”

 

Mạnh Tư Trình: “Trên tin tức có bao nhiêu chuỗi siêu thị đóng cửa, em không xem à?”

 

Tống Hề Đào cũng có xem tin tức, nhưng không quan tâm lắm, thỉnh thoảng lướt video ngắn thấy bảo vì mua sắm online chia bớt khách, lượng khách ở các siêu thị lớn bình thường không đủ để duy trì chi phí. Cái siêu thị cậu nạp tiền là siêu thị lớn nằm ở phía Đông nhà Mạnh Tư Trình, không lẽ nó cũng sắp sập thật sao? Bình thường Tống Hề Đào rất ít đi siêu thị đó, có cần gì thì mua ở siêu thị nhỏ dưới nhà là đủ rồi.

 

Mạnh Tư Trình: “Có khả năng lắm, năm nay Mạnh Nguyên cũng đang thu hẹp các mảng kinh doanh liên quan mà.”

 

Tống Hề Đào: “Thế, thế để tôi dẫn Qua Qua đi mua đồ chơi!”

 

Tống Hề Đào mở cửa đi ra ngoài: “Qua Qua, chúng ta đi siêu thị thôi.”

 

Tống Mộc Qua đang mở tủ lạnh hỏi Đậu Đen có muốn ăn kem đậu xanh không đường do ba mìnhlàm không, cậu bé rất muốn tống khứ món đó đi cho nhanh. Nghe thấy tiếng gọi, cậu bé đóng cửa tủ lạnh lại, ngẩng đầu nhìn ba mình, rồi ngẩn người: “Ba ơi, ba khóc à?”

 

Tống Hề Đào: “Không có đâu nhé.”

 

Tống Mộc Qua lộ vẻ lo lắng: “Nhưng mắt ba sưng rồi kìa.”

 

Tống Hề Đào: “Tại chú Thời Lưu viết truyện cảm động quá đấy.”

 

Tống Mộc Qua: “Chú Thời Lưu lợi hại thật đấy.”

 

Đi siêu thị thì Đậu Đen không đi được, Tống Mộc Qua vỗ vỗ lưng nó an ủi: “Đậu Đen ơi, anh đi mua đùi gà về cho em nhé.”

 

Bên ngoài trời nắng chang chang, Đậu Đen cũng chẳng ham hố gì đi ra ngoài với chủ, nó ngoan ngoãn nằm bẹp trên tấm nệm nước mát rượi mà tận hưởng hơi máy lạnh.

 

Tống Hề Đào chợt nhận ra: Mạnh Tư Trình chưa bao giờ chuyển nhà của Đậu Đen về lại bên kia. Hắn cứ thế đi một bước tính mười bước, đường lui cũng có cả chục con đường. Tự dưng đầu cậu thông minh đột xuất, ép hỏi Mạnh Tư Trình: “Cậu còn chuyện gì giấu tôi nữa không? Thú tội thì được khoan hồng, nếu để sau này tôi phát hiện ra thì tôi không tha thứ cho cậu nữa đâu.”

 

Quả thực hai cái acc clone [Đàn anh Vương] và [Gia Sư Có Tính Phí] đã chà đạp chỉ số IQ của cậu xuống đất luôn rồi.

 

Mạnh Tư Trình ngẫm nghĩ, chuyện duy nhất hắn cần phải thú nhận là….

 

“Tôi xin thành thật khai báo, chuyện em hợp tác với Thời Lưu là có tôi móc nối bên trong, nhưng chủ yếu vẫn là nhờ vào tài năng hội họa và sự tận tâm với nghề của em.”

 

“Chuyện này, còn cả chuyện cái tài khoản phụ kia nữa, đều là do gần đây tôi mới tra ra được, tôi khôi phục được một phần ký ức, nhưng chưa phải là tất cả.”

 

Tống Hề Đào ngây người, sao chỗ nào cũng có dấu răng của Mạnh Tư Trình thế này, cậu thân thiết với Thời Lưu như vậy, còn phải cảm ơn Mạnh Tư Trình sao? Tay của Mạnh Tư Trình cũng vươn dài quá rồi đấy, cậu có chút không yên tâm hỏi lại: “Cậu không còn tài khoản phụ nào khác nữa chứ?”

 

Cậu bắt đầu nhớ lại trên tài khoản “Mao Đào” của mình, bảy năm trước cậu có mấy fan cứng hoạt động rất tích cực rồi đột nhiên biến mất, không lẽ trong đó còn có tài khoản phụ của Mạnh Tư Trình nữa? Cậu cứ như thằng ngốc vậy, những thứ quan trọng nhất trong cuộc đời đều bị Mạnh Tư Trình cài cắm vào mà không hề hay biết gì. À, ngoại trừ lúc gieo giống thì cậu có đau một chút, nhưng không để tâm, để rồi Mộc Qua nảy mầm.

 

Mạnh Tư Trình bị hỏi khó: “Tôi cũng không dám chắc chắn.”

 

Tống Hề Đào là một người rất trọng tình cảm, hồi cậu chưa có nhiều fan, chỉ cần có một fan ngày nào cũng chào hỏi cậu mà đột nhiên vắng mặt, cậu đều ghi nhớ trong lòng. Hình như có vài ứng cử viên, cậu phải dành thời gian bóc trần mới được.

 

Tống Hề Đào đi rửa mặt, Mạnh Tư Trình và Mộc Qua đã đứng ở cửa đợi cậu: “Cậu định mặc bộ này luôn hả?”

 

Mạnh Tư Trình: “Đây là bộ đồ tôi thích nhất đấy.”

 

Tống Hề Đào: “Cậu mặc thế này lạc quẻ với bọn tôi lắm.”

 

Mạnh Tư Trình tỏ vẻ không sao cả: “Chẳng phải em cũng có một bộ đồng phục cấp ba sao? Em cũng mặc vào, Qua Qua cũng mặc, chúng ta đi siêu thị xong tiện đường đi chụp tấm ảnh kỷ niệm luôn.”

 

“Tôi cũng chẳng có bộ nào khác để thay, lần sau tôi mang một bộ để sẵn bên nhà em nhé.”

 

Tống Hề Đào phục sát đất cái khả năng được voi đòi tiên của Mạnh Tư Trình, hai đứa cấp ba với một đứa tiểu học chụp ảnh kỷ niệm cái gì, người không biết còn tưởng Giang Mộng Lệ lén đẻ đứa thứ ba ấy chứ.

 

Tống Mộc Qua: “Ba ơi, ba cũng có đồng phục à?”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Đồng phục của Tống Hề Đào là lần trước mua để giả làm Tống Nhạn Lý, không cùng kiểu với Mạnh Tư Trình, nhắc đến chuyện này cậu vẫn muốn tìm cái lỗ nẻ mà chui xuống thật nhanh.

 

“Ba ơi, đợi con một chút!” Tống Mộc Qua vụt cái chui tọt vào phòng mình, thay bộ đồng phục lớp một ra, cũng là áo ngắn tay quần đùi màu xanh trắng, trường còn phát cho cái bình nước màu vàng to đùng nữa. Mỗi lần mặc bộ đồng phục rộng thùng thình này vào, tay chân cậu bé cứ khẳng khiu thế nào ấy, rõ ràng hồi bé bụ bẫm lắm mà.

 

Một cao một thấp, hai bộ đồng phục xanh trắng đứng cạnh nhau, đều mở to mắt chờ Tống Hề Đào đi thay đồ. Tống Hề Đào đành miễn cưỡng làm theo, cứ như cả nhà sắp ra đường làm trò cười cho thiên hạ vậy.

 

Mạnh Tư Trình không lái xe qua đây, nên cả ba cùng xuống hầm gửi xe rồi leo lên chiếc xe cỏ mà Tống Hề Đào rất ít khi dùng tới.

 

Tống Hề Đào: “Cậu lái có quen không? Hay để tôi lái cho.”

 

Mạnh Tư Trình đáp: “Quen mà.”

 

Xe vừa ra khỏi hầm, Tống Hề Đào đã ngồi ghế sau cùng Mộc Qua xé ngay một gói bim bim, hai người nhai rôm rốp, ngồi trên xe Cullinan của Mạnh Tư Trình thì đố dám ăn kiểu này, tiền giặt đệm xe đắt lắm.

 

Khung cảnh ngoài cửa sổ dần trở nên lạ lẫm, hầm xe lúc đỗ cũng sai sai.

 

Tống Hề Đào: “Đây là đâu?”

 

Mạnh Tư Trình: “Tiệm chụp ảnh.”

 

Tống Hề Đào: “…”

 

Mạnh Tư Trình trao đổi với lễ tân là muốn chụp một bộ ảnh kỷ niệm gia đình, không cần trang điểm làm tóc gì cả.

 

Lễ tân giúp hắn đặt lịch với một thợ chụp ảnh: “Các anh là ba anh em à?”

 

Từ lúc cho phép sinh con thứ hai, anh em chênh lệch tuổi tác lớn thế này cũng không hiếm gặp, có gia đình trước kia không có thói quen chụp ảnh kỷ niệm, có con thứ hai thứ ba rồi lại đi chụp. Anh em thì có cách chụp của anh em, mà cha con thì lại có cách chụp của cha con.

 

“Không phải.”

 

“Không phải.”

 

“Không phải.”

 

Cả ba người đồng thanh đáp lời, Mạnh Tư Trình nhường quyền phát ngôn lại cho hai ba con Mộc Qua.

 

Tống Mộc Qua lanh lợi nói: “Là thầy giáo và Qua Qua! Học kỳ sau Thầy Mạnh không dạy con nữa, nên phải chụp một tấm ảnh kỷ niệm ạ!”

 

Cậu bé dựa vào mấy câu nói vụn vặt của hai ông bố, tự mình dựng lên một bối cảnh.

 

“À ra là thế, bé đáng yêu thế này mà thầy không đợi được đến lúc bé tốt nghiệp để chụp ảnh cùng thì tiếc thật.” Lễ tân thành thạo chọn phong cách, “Mọi người có cần bối cảnh lớp học không?”

 

Tống Mộc Qua: “Dạ có!”

 

Tống Hề Đào lặng lẽ nuốt chữ “Không” vào trong bụng.

 

Lễ tân: “Thầy dạy môn gì nhỉ?”

 

Tống Mộc Qua: “Môn Toán ạ.”

 

Mạnh Tư Trình bổ sung thêm: “Tôi với ba của em học sinh này là bạn học cấp ba, thêm một tấm chúng tôi cùng làm bài tập nữa nhé.”

 

Tống Hề Đào thở dài, đáng ghét thật đấy, còn lôi cả lịch sử đen tối ra chụp ảnh luôn.

 

Mạnh Tư Trình nhận được đạo cụ là sách toán, Tống Hề Đào và Tống Mộc Qua nhận được “đề thi”. Thợ chụp ảnh cứ nhìn chằm chằm vào hai người để chụp kiểu “ảnh bạn cùng bàn”.

 

Hai má Tống Hề Đào nóng bừng: “Mạnh Tư Trình! Cậu nhìn sách đi, đừng có nhìn tôi.”

 

Mạnh Tư Trình: “Tôi đang nhìn bài làm của em mà.”

 

Đồ nói dối.

 

Mạnh Tư Trình và Tống Mộc Qua tạo dáng giả vờ đang học toán, Tống Mộc Qua diễn rất đạt, lộ ra ánh mắt trong veo ngây thơ vô số tội. Tống Hề Đào đỡ trán, đúng là y như thật. Mạnh Tư Trình à, hay là cậu cởi phắt bộ đồng phục cấp ba ra cho Tống Mộc Qua mặc chụp luôn đi, sau này cũng chẳng biết nó có thi nổi cấp ba không nữa.

 

Cả nhà ai nấy đều có nét đẹp sẵn rồi nên chẳng cần phải chỉnh sửa gì nhiều, Mạnh Tư Trình lấy hết phim gốc, hắn sẽ mang về nhà tự chọn lọc rồi rửa ảnh.

 

Trên đường lái xe tới siêu thị, tâm trạng của Mạnh Tư Trình chưa bao giờ tốt như lúc này.

 

Mười một giờ rưỡi trưa, Tống Hề Đào đẩy xe đẩy, quan sát lượng khách trong siêu thị, Mạnh Tư Trình không lừa cậu, quả nhiên có nguy cơ phá sản thật. Tầm này bình thường siêu thị vốn đã vắng khách, Mạnh Tư Trình liền nhân cơ hội đề nghị từ giờ đến hết kỳ nghỉ hè ngày nào cũng qua đây dạo siêu thị để tiêu cho hết tiền trong thẻ.

 

Tống Hề Đào chẳng muốn ngày nào cũng phải đi siêu thị với Mạnh Tư Trình đâu, bọn họ có phải là gia đình ba người đâu, cậu liếc thấy tủ rượu cao cấp ở lối vào siêu thị, bèn nói: “Sắp mừng thọ sáu mươi của cậu tôi rồi, mua hai chai rượu về cho mẹ tôi cầm đi làm quà tặng vậy.”

 

Mạnh Tư Trình: “Không cần mua đâu, tôi có rượu ngon khách hàng biếu, tôi không uống được, em cứ cầm lấy đi.”

 

Tống Hề Đào: “Của cậu là của cậu.” Mua rượu tốn tiền nhanh mà, cậu phải mau chóng tiêu hết cái thẻ mua sắm này mới được.

 

Mạnh Tư Trình mỉm cười: “Em không biết tôi uống một ly là gục à? Nhắc mới nhớ, hôm sau tiệc sinh nhật Diêu Chiếu, em tỉnh bơ như không có chuyện gì xảy ra, em biết trước là tôi sẽ bị mất trí nhớ tạm thời, chắc chắn là tôi không nhớ ra được?”

 

“Chuyện này đến cả Diêu Chiếu cũng không biết, có phải chứng tỏ đã từng xảy ra một chuyện tương tự rồi, em đã có kinh nghiệm rồi? Hôm tiệc chia tay thầy cô, tôi say rượu đã làm gì em?”

 

Ôi mẹ ơi…. Tống Hề Đào vội vàng đẩy xe rảo bước đi qua khu bán rượu. Chẳng qua chỉ là muốn dùng thẻ mua sắm mua chai rượu thôi mà? Sao Mạnh Tư Trình lại bắt đầu phân tích rồi! Mạnh Tư Trình nhìn bóng lưng vội vã của Tống Hề Đào, hít sâu một hơi. Quả nhiên, đàn ông mà không giữ được mình thì sẽ không chỉ có một lần. Hay là hôm nào tự chuốc say bản thân rồi trói lại tra khảo xem có nhớ ra được gì không nhỉ?

 

Tống Mộc Qua đang ngồi xổm xem rượu nào rẻ nhất, bà nội bảo biếu ông cậu rượu rẻ thôi là được rồi, vừa ngẩng đầu lên thì đã thấy ba mình đi xa tít tắp rồi.

 

“Thầy ơi, thầy lại chọc ba giận rồi à?”

 

Mạnh Tư Trình: “Thầy không dám chọc ba giận đâu, giờ ba con đã là người quyền lực nhất trong cái nhà này rồi.”

 

Tống Mộc Qua ngẩn ra, ba đã lợi hại đến thế rồi sao?

 

Mạnh Tư Trình dắt tay cậu bé đuổi theo: “Qua Qua à, nhớ kỹ nhé, con không được uống rượu, một ngụm cũng không được đâu nhé.”

 

Chẳng di truyền được cái gì, lỡ đâu tửu lượng lại giống hệt thì toi.

 

Hết chương 40.

 

Chương 40: Trong Bữa Tiệc Chia Tay Thầy Cô, Tôi Say Rượu Đã Làm Gì Em?

Ngày đăng: 29 Tháng 1, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên