Chương 43: Mộc Qua Có Phải Là Con Trai Cậu Không?
“Mộc Qua ơi, ăn thôi con!”
Tống Hề Đào vừa gọi vừa múc chè đậu xanh nóng hổi từ trong nồi cơm điện ra, chia cho mình và Mộc Qua mỗi người một bát đầy. Nồi chè đậu xanh này được nấu dưới sự giám sát chặt chẽ của Mạnh Tư Trình qua video call đấy, đảm bảo xanh sạch, không có chút phụ gia độc hại nào đâu.
Tống Mộc Qua lén lút giấu tờ báo cáo xét nghiệm xuống dưới tấm đệm nước trong ổ chó, xong xuôi cậu bé còn cẩn thận quệt quệt hai tay lên bụng như để phi tang chứng cứ. Chỗ này an toàn tuyệt đối, chắc chắn Đậu Đen sẽ trung thành bảo vệ bí mật cho cậu bé. Tống Mộc Qua leo lên ghế ngồi, hai tay bưng bát chè đậu xanh chỉ có ba phần đường, ngây thơ hỏi: “Ba ơi, tối nay thầy Mạnh không đến à?”
Tống Mộc Qua đã quá quen với việc Mạnh Tư Trình xuất hiện ở nhà mình từ sáng sớm đến tối mịt rồi, khoan hãy bàn đến chuyện học toán đau đầu, chỉ cần thầy Mạnh ở đây thì ba cũng chẳng thèm giục cậu bé làm bài tập nữa.
Tống Hề Đào trả lời con trai: “Thầy ấy bảo tối nay phải đi ăn cơm với ba của Hoắc Quyết rồi.”
Thực ra Mạnh Tư Trình còn muốn dẫn cả cậu và Mộc Qua theo cùng, để Hoắc Tấn bên kia cũng mang cả vợ con đi cho vui. Nhưng tất nhiên là Tống Hề Đào đã từ chối không đi, đi như thế thì trông chẳng khác nào buổi ra mắt của hai bên gia đình cả, kỳ lắm.
Tuy Mạnh Tư Trình không có mặt, nhưng hắn lại để Đậu Đen ở lại chơi với Mộc Qua, còn bảo là tối nay Đậu Đen có thể ngủ lại đây nữa cơ. Tống Mộc Qua nghe vậy thì vui sướng vô cùng, cậu bé lôi mấy viên đá đậu xanh không đường trong tủ lạnh ra chiêu đãi Đậu Đen, thế là cả nhà cùng nhau vui vẻ thưởng thức thực phẩm xanh.
Tống Hề Đào liếc mắt nhìn chiếc xe đua siêu to khổng lồ đặt chễm chệ giữa phòng khách, bỗng dưng cậu nổi lòng từ bi, muốn tranh thủ kéo gần khoảng cách giữa Mạnh Tư Trình và Tống Mộc Qua một chút: “Tính ra thì học giỏi toán cũng có nhiều lợi ích ra phết, nhỉ?”
Tống Mộc Qua mở to đôi mắt tròn xoe nhìn ba mình, trong nhận thức non nớt của cậu bé, chẳng hiểu làm sao hai ông ba lại sinh ra được một quả Mộc Qua như mình. Cậu bé cứ đinh ninh rằng Tống Hề Đào là người ba cố định, còn người bố kia là do ông trời sắp đặt theo kiểu xác suất ngẫu nhiên!
Tống Mộc Qua đã nếm đủ mùi đau khổ của cái xác suất ngẫu nhiên này rồi, nhưng biết làm sao được, ai bảo ông trời lại quay trúng ô thầy Mạnh làm người ba còn lại của cậu cơ chứ. Cũng giống như chơi trò Đông Tây Nam Bắc mãi mà chẳng bốc được cái đùi gà nào, hay chơi trò lái tàu hỏa lúc nào cũng bốc phải tổ Đu Đủ vậy. Chuyện đã lỡ xảy ra rồi thì phải đối mặt thôi, Tống Mộc Qua hy vọng ba mình cũng có thể dũng cảm đối mặt, không được sợ hãi trước khó khăn thử thách. Mà thực ra…. thực ra thì vận may của hai ba con cũng đâu đến nỗi tệ lắm! Bởi vì thầy Mạnh đã mang đến một chiếc xe đua siêu to khổng lồ mà!
Tống Mộc Qua bắt đầu nói tốt cho thầy Mạnh: “Thầy Mạnh giải đề nhanh lắm luôn đó ba!”
Tống Hề Đào cũng hùa theo tâng bốc: “Ngầu lắm nhỉ! Ba của mấy bạn nhỏ khác chẳng ai nhanh bằng thầy Mạnh đâu!”
Tống Mộc Qua gật đầu lia lịa: “Chỉ có thầy Mạnh mới lấy được xe đua thôi!”
Tống Hề Đào cảm thấy Mộc Qua hôm nay hiểu chuyện ghê gớm, bèn nói: “Người một nhà thì cũng phải có một người giỏi toán chứ, đúng không con trai?”
Tống Mộc Qua đáp ngay: “Dạ đúng vậy! Nếu không có thầy Mạnh thì con với ba chắc chỉ nhận được gói khăn giấy an ủi thôi!”
Tống Hề Đào tranh thủ âm thầm so sánh để nâng tầm thầy Mạnh lên: “Hình như thầy Mạnh cao một mét chín đấy, cao hơn hẳn ba của mấy bạn khác luôn.”
Tống Mộc Qua bồi thêm một câu: “Thầy Mạnh còn đẹp trai nữa, các bạn nữ lớp con ai cũng thích thầy Mạnh hết á.”
Tống Hề Đào chốt hạ: “Thầy Mạnh lại còn có Đậu Đen nữa chứ.”
Tống Mộc Qua múc một thìa chè đậu xanh, khen ngợi từ tận đáy lòng: “Thầy Mạnh nấu cơm ngon cực kỳ!”
Hai cha con cứ như đang chơi trò “tìm ưu điểm”, chẳng ai chịu thua ai, thi nhau tâng bốc Mạnh Tư Trình lên tận mây xanh, khiến hắn thành siêu anh hùng lợi hại nhất quả đất luôn.
Cứ mỗi lần nhắc đến hai chữ “thầy Mạnh”, Đậu Đen lại ngẩng đầu lên sủa “Gâu” một tiếng, như thể đang nhiệt liệt tán thành ý kiến của hai cha con.
Hai mươi phút sau, Tống Hề Đào vắt óc suy nghĩ thêm được một ý: “Nhà thầy Mạnh rất sạch sẽ gọn gàng.”
Tống Mộc Qua húp cạn ngụm cháo cuối cùng rồi nói: “Xe của thầy Mạnh to ơi là to.”
Một lớn một nhỏ ngẩng đầu lên, hai khuôn mặt trắng hồng y đúc nhìn nhau, trong mắt cả hai dường như vẫn còn điều chưa nói hết về người đàn ông kia. Bụng Tống Mộc Qua căng tròn, hai má phúng phính, trông như đang ngậm cả một rổ lời muốn nói. Hai đôi mắt tròn vo, đuôi mắt hơi xếch lên giống hệt đuôi quả đào nhìn nhau chằm chằm. Vài giây sau, Tống Hề Đào đứng dậy dọn bát đũa, hôm nay giao tiếp với Mộc Qua trôi chảy quá chừng, đúng là hiếm có.
Tống Mộc Qua lon ton giúp ba mang đũa ra bồn rửa, hôm nay giúp đỡ ba làm việc nhà xong thấy đỡ sợ thầy giáo dạy toán hẳn!
Tống Hề Đào múc nốt hai bát chè đậu xanh còn lại trong nồi, cất vào tủ lạnh. Lát nữa Tống Quắc đi công tác về, ông thích uống chè đậu xanh lạnh lắm.
“Mộc Qua này, dắt Đậu Đen ra ngoài đi dạo cùng ba nhé.”
“Dạ được!”
Từ khi có Đậu Đen, Tống Mộc Qua trở thành đứa trẻ nổi bật nhất khu chung cư, bởi vì Đậu Đen biết nghe lệnh, mà lại chỉ nghe mỗi lệnh của cậu bé thôi. Lúc đi dạo cùng Mạnh Tư Trình, bọn trẻ con thường tránh xa vì trông hắn khá lạnh lùng, nhưng khi chỉ có Tống Mộc Qua và Tống Hề Đào thì đám nhóc tò mò mới dám lại gần, hỏi Mộc Qua xem có được sờ cún không.
Tống Mộc Qua vui vẻ ra mặt, rất ra dáng một cậu chủ nhỏ mẫu mực: “Được sờ, nhưng mỗi người chỉ được sờ nhẹ một cái thôi đấy nhé.”
Tống Hề Đào đứng nhìn đám trẻ con xếp hàng chờ sờ chó, lại nhìn Tống Mộc Qua đang nghiêm túc giám sát trật tự, bất giác cậu nhớ lại nhiều năm trước, lúc cậu bế Mộc Qua còn đỏ hỏn xuống lầu tắm nắng, cũng có rất nhiều đứa trẻ xếp hàng xin sờ Mộc Qua như thế này. Nếu là Mạnh Tư Trình bế Mộc Qua, chắc chắn chẳng có đứa nhỏ nào dám lại gần sờ thử đâu. Còn Tống Mộc Qua trông thì mềm mại dễ thương thế thôi chứ nguyên tắc lắm, mỗi người chỉ được sờ Đậu Đen một cái là đúng một cái.
Tống Quắc dự kiến tám giờ tối sẽ về đến nhà, tầm đó Giang Mộng Lệ cũng tan làm. Hai cha con đi dạo một vòng quanh cả khu một và khu hai, còn tiện đường đi ngang qua cửa nhà Mạnh Tư Trình, cuối cùng mới đứng ở cổng khu nhà mình đợi ông bà nội.
Từ đằng xa, cửa xe vừa mở ra, Đậu Đen đã sủa vang ba tiếng, báo hiệu ông nội đã về rồi.
Gâu gâu, bà nội cũng về rồi kìa.
“Ông nội ơi!” Mấy ngày không gặp, Tống Mộc Qua lao tới gọi ông dẻo quẹo, “Đậu Đậu ơi, đây là ông nội của anh đấy.”
Giang Mộng Lệ nhìn con chó trên tay Mộc Qua, bà hơi thắc mắc: “Sao Đậu Đen lại về tay con nữa rồi?”
Tống Mộc Qua nhanh nhảu đáp: “Thầy Mạnh cho con mượn Đậu Đen đó bà.”
Tống Quắc ngạc nhiên hỏi lại: “Chó của thầy Mạnh á? Chẳng phải trước đây bảo chủ chú chó đi công tác rồi à?”
Rõ ràng dạo đó Mạnh Tư Trình vẫn đi dạy ở trường suốt ngày mà?
Tống Hề Đào đứng bên cạnh ngượng ngùng nói đỡ cho Mạnh Tư Trình: “Chắc là con nghe nhầm ấy mà, trợ lý bảo là chủ chú chó bận quá thôi.”
Thật tình, Mạnh Tư Trình đào cái hố cho cậu nhảy, giờ cậu lại phải hì hục lấp đất hộ hắn, khổ tâm hết sức mà.
Tống Quắc không nghi ngờ gì thêm, con trai nghe nhầm lời thầy giáo dạy toán thì cũng là chuyện bình thường thôi. Nhưng Giang Mộng Lệ thì nheo mắt dò xét Tống Hề Đào: Chó là của thầy Mạnh thì không vấn đề gì, vấn đề là tại sao Tống Hề Đào lại giấu nhẹm chuyện này suốt bấy lâu nay thế? Bà gần như có thể khẳng định một điều, Mạnh Tư Trình đã thích trái đào nhà bà rồi, mà Tống Hề Đào xem chừng cũng chẳng phải vô ý đâu. Rõ ràng là Tống Hề Đào không thích kiểu người thật thà cục mịch, mà thích kiểu đẹp trai ngời ngời như Mạnh Tư Trình cơ.
Qua quan sát thời gian này, Giang Mộng Lệ đánh giá Mạnh Tư Trình là một thanh niên có trách nhiệm, kiên nhẫn, tính tình lại tốt, cái tổ hợp giữa tính cách này và nhan sắc kia quả thực là hiếm có khó tìm. Hơn nữa hắn đối xử với Tống Hề Đào hay Tống Mộc Qua gì cũng đều rất tốt, nếu hai đứa muốn đến với nhau, Giang Mộng Lệ cũng không phản đối gì.
Chỉ là, thân thế của Mộc Qua…. Nếu ở bên nhau lâu dài, với chỉ số IQ của Mạnh Tư Trình thì rất dễ phát hiện ra Tống Hề Đào vốn chẳng có cô vợ cũ nào sất.
Giang Mộng Lệ có hơi lo lắng xoa đầu Mộc Qua: “Giờ cháu thân với thầy giáo dạy toán thế cơ à?”
Tống Mộc Qua khoe ngay: “Bà nội ơi, thầy Mạnh giúp cháu thắng được xe đua đó.”
Chuyện này quả thực rất đáng để một đứa dốt toán đem ra khoe khoang đến tận lúc tốt nghiệp tiểu học chứ đùa. Về đến nhà, Tống Mộc Qua miêu tả sinh động việc mình vớt thẻ bài nhanh như thế nào, rồi Mạnh Tư Trình giải đề, một mình một ngựa về đích ra sao: “Tổ hợp của cháu và thầy Mạnh là lợi hại nhất luôn đó bà!”
Tiếp đó, Tống Mộc Qua dùng điều khiển lái chiếc xe đua chạy vèo vèo dưới chân mọi người để phô diễn kỹ thuật cao siêu của mình. Xe đua chạy vòng vèo khắp phòng khách, Đậu Đen chẳng biết đặt chân vào đâu cho an toàn, đành chui tọt vào ổ nằm. Nó vừa nằm xuống thì thấy cái đệm hôm nay cộm cộm là lạ, bên dưới chắc chắn có giấu cái gì rồi. Bản năng huấn luyện rà soát dị vật trỗi dậy, khiến nó chui ngay ra ngoài, dùng mõm húc tung cái đệm lên, lôi ra một tập tài liệu.
Tống Hề Đào đang vẽ tranh trong phòng, Đậu Đen lập tức phấn khích tha cái tập giấy đó đến chỗ người có quyền uy nhất nhà là Giang Mộng Lệ để đổi lấy đùi gà thưởng.
Giang Mộng Lệ đang mỉm cười xem cháu nội chơi xe đua, bỗng nhiên bị Đậu Đen dúi vào tay một tập tài liệu lạ hoắc. Bà lơ đãng rút tờ báo cáo bên trong ra xem, rồi sững sờ cả người. Báo cáo xét nghiệm quan hệ huyết thống?
Cả cái nhà này tổng cộng chỉ có hai thế hệ quan hệ cha con, không phải Tống Hề Đào với Tống Quắc thì là Tống Hề Đào với Tống Mộc Qua thôi. Mà Tống Mộc Qua là do chính tay Giang Mộng Lệ đỡ đẻ, sai thế nào được mà xét nghiệm.
Khoan đã, không phải Tống Hề Đào thấy con trai thi được 48 điểm mà quay sang nghi ngờ bản thân không phải con ruột của Tống Quắc đấy chứ? Mặc dù thỉnh thoảng Giang Mộng Lệ cũng hoài nghi lắm, cái gen dốt toán của cả nhà này rốt cuộc là từ đâu mà ra không biết. Tống Quắc quay đầu lại định nhìn ké, Giang Mộng Lệ vội vàng nghiêng người che đi ngay.
“Anh đừng có nhìn, không liên quan đến anh đâu mà hóng.”
Giang Mộng Lệ bật cười khi thấy mấy cái biệt danh ngộ nghĩnh trên tờ giấy: Cục cưng và Toán Học. Cái danh xưng Cục cưng này nhìn một phát là biết Mộc Qua rồi. Chắc chắn là Mộc Qua, Tống Hề Đào không đời nào lại tự xưng mình là Cục cưng.
Vậy Mộc Qua xét nghiệm với ai đây?
Tờ báo cáo này bị giấu kỹ trong ổ chó, chứng tỏ chắc chắn Tống Hề Đào không làm vì mục đích “công chứng” giấy tờ, mà giống như bí mật kiểm chứng hơn. Chẳng lẽ Tống Hề Đào đã gặp được người cha còn lại của Mộc Qua rồi? Cái gã cha ruột vô trách nhiệm kia cuối cùng cũng chịu ló mặt ra rồi à? Muốn quay lại hái đào nhà này sao? Không có cửa đâu nhé.
Sắc mặt Giang Mộng Lệ thay đổi, trông có vẻ nghiêm trọng: “Lão Tống, anh mau lại đây xem cái này đi.”
Tống Quắc vừa mới ngồi thẳng dậy, lại bị gọi quay qua xem.
Tống Mộc Qua nghe thấy động tĩnh lạ, vội quay đầu lại nhìn. Ôi thôi chết, sao báo cáo bí mật của cậu bé lại chạy tót lên tay bà nội thế kia?
……….
Mạnh Tư Trình về lại nhà cũ thăm ông nội đang bệnh nặng, bị giữ lại ăn cơm, xui xẻo thế nào lại chạm mặt Mạnh Xế Chử.
Quan hệ giữa Mạnh Xế Chử và ông nội cũng tạm ổn. Mặc dù sau vụ hắn ta bắt tay với Mạnh Tư Trình chơi cho ông bố ruột một vố thì quan hệ có xấu đi đôi chút, nhưng mấy năm nay cũng dần hàn gắn lại rồi. Dù sao cũng là đứa cháu đích tôn đẹp trai lại có sự nghiệp thành công, ông cụ Mạnh đành phải tự mình nhìn thoáng ra cho nhẹ lòng thôi.
“Ông nội cứ lải nhải chuyện muốn nhìn thấy hai đứa mình kết hôn sinh con suốt.” Mạnh Xế Chử cau mày than thở, “Ông cụ chẳng còn bao nhiêu thời gian nữa, hay là anh kiếm đại một đứa bé về dỗ ông cho xong chuyện nhỉ.”
Mạnh Tư Trình nghe vậy cũng chẳng đưa ra bình luận gì.
Mạnh Xế Chử nói giọng ra chiều công bằng lắm: “Hay là kiếm cho em một đứa mạo danh con trai em luôn nhé? Đỡ mất công em lại bảo chia gia tài không công bằng, tị nạnh anh đây có con trai nên được phần hơn.”
Mạnh Tư Trình đáp trả: “Anh sợ em vạch trần anh nên muốn kéo em xuống nước cùng chứ gì? Thôi cho xin, em không có nhu cầu đấy đâu.”
Mạnh Xế Chử cũng chỉ buột miệng nói chơi thế thôi, chứ kiếm đâu ra chắt trai cho ông cụ bây giờ. Ông cụ cũng đâu có lẩm cẩm, quy trình xét nghiệm ADN là không thể thiếu, đến lúc đó số tiền còn lại trong túi cụ khéo lại nhảy cóc qua hắn ta mà di chúc thẳng cho chắt, thế chẳng phải biếu không cho con nhà người ta à?
“Còn ra vẻ đạo mạo cái gì! Thế anh hỏi em, đang yên đang lành em chạy đến nhà xuất bản của Thời Lưu làm cái chi?”
Mạnh Tư Trình thản nhiên: “Người yêu em cũng làm ở nhà xuất bản đó, em đến thăm thì có làm sao?”
Mạnh Xế Chử: ??
…….
Tám giờ tối Mạnh Tư Trình mới đi ăn cùng Hoắc Tấn, gọi là ăn tối thì không đúng, phải gọi là đi tăng hai mới chuẩn.
Hoắc Tấn nói: “Không gọi món chính, cậu cũng chẳng uống được rượu, nãy giờ tôi cứ nghĩ mãi, bữa cơm này mời cậu thế nào mới gọi là long trọng đây.”
Một giáo viên cấp ba lại chịu hạ mình đi dạy lớp một, đây là nể mặt anh ta lắm rồi.
Mạnh Tư Trình khách sáo: “Hoắc Quyết là trò ngoan, anh không cần cảm ơn…”
Hoắc Tấn cắt ngang lời hắn: “Nhưng mà chiều nay tôi đã nghĩ thông suốt rồi, đúng là không cần cảm ơn cậu thật.”
Mạnh Tư Trình ngước mắt lên, nhìn cái bản mặt bỗng dưng dày lên của Hoắc Tấn. Anh mà cứ mặt dày thế này thì tôi không cho con trai tôi chơi với con trai anh nữa đâu.
“Hoắc Quyết còn hiểu lễ nghĩa hơn anh nhiều đấy.”
Hoắc Tấn thả một câu xanh rờn: “Hôm nay tôi nhìn thấy một tờ xét nghiệm ADN.”
Ánh mắt Mạnh Tư Trình đanh lại ngay lập tức. Hoắc Tấn làm sao mà biết được chuyện này? Chắc chắn là Tống Hề Đào sẽ không nói cho ai, cái công tác bảo mật này làm kiểu gì thế không biết….
Hoắc Tấn nhìn chằm chằm vào miếng băng cá nhân trên ngón trỏ tay trái của Mạnh Tư Trình, cười ẩn ý: “Muốn biết tại sao tôi nhìn thấy không?”
Mạnh Tư Trình bình tĩnh: “Nói nghe xem nào.”
Hoắc Tấn: “Cậu nói cho tôi biết Mộc Qua có phải con cậu không trước đã, rồi sau đó tôi sẽ nói cho cậu biết tôi nhìn thấy nó ở đâu.”
Để tránh hiểu lầm tai hại, Hoắc tổng xưa nay luôn cẩn trọng như thế. Mạnh Tư Trình nghi ngờ tờ xét nghiệm kia bị dán lên cột điện như tờ rơi tìm trẻ lạc rồi, đến cả Hoắc Tấn cũng nhìn thấy thì liệu ba mẹ Tống có biết không?
Mối nguy hiểm này cần phải loại bỏ ngay lập tức, hắn thản nhiên thừa nhận: “Phải, là con của tôi.”
“Thế là trả hết nợ ân tình rồi nhé, cậu dạy chính con trai của cậu mà, còn đòi hỏi gì nữa.”
Hoắc Tấn nâng ly rượu lên nhấp một ngụm, anh ta sắp cười chết mất thôi. Nhìn cái biểu cảm nghiêm trọng của Mạnh Tư Trình kìa, hắn vẫn còn tưởng đây là bí mật to tát gì lắm, trong khi thằng con bảy tuổi của anh ta cũng biết tỏng rồi. Vụ này anh ta có thể lôi ra trêu Mạnh Tư Trình cả năm trời chứ chẳng đùa.
Chẳng phải Mạnh Xế Chử vẫn hay chửi Mạnh Tư Trình là kiếp trước làm đặc vụ sao? Trình độ đặc vụ chỉ đến thế này thôi á?
“Chắc chắn là cậu không ngờ tới đâu, Tiểu Quyết và Mộc Qua, hai cái thằng nhãi ranh đó đã giấu người lớn lén đi làm xét nghiệm ADN đấy.”
“Mật danh của người cha là ‘Toán Học’, cậu đoán xem là ai với ai nào?”
Mạnh Tư Trình: “……”
Trước đây hắn cứ nghĩ, nếu không phải Tống Hề Đào tự mình đi làm xét nghiệm, thì có khi cả đời này hắn cũng chẳng thể ngờ Mộc Qua là con trai mình. Tống Hề Đào rồi đến Tống Mộc Qua, từng người một thi nhau đi xét nghiệm, cứ như sợ hắn không biết vậy. Họ đều thông minh quá đỗi, chỉ có mỗi mình hắn là bị che mắt, đúng là ngốc nhất trần đời mà.
Đúng là người vợ tốt và đứa con trai quá tuyệt vời mà.
Hết chương 43.
