Chương 67: (Tuyến Thời Gian IF) Ngoại Truyện – Chăm Sóc Thai Kỳ (Phần 5) Mạng Của Hắn Cũng Đặt Cược Ở Đây
Sau khi Tống Hề Đào xuống máy bay trở về Hải Thị, cậu mới nhận ra có gì đó sai sai: “Tiểu Lý thi được một trăm điểm, sao mẹ tôi lại nói với cậu mà không nói trong nhóm chat nhỉ?”
Mạnh Tư Trình đáp: “Hỏi hay lắm, chúng ta đi hỏi dì Giang xem sao. Tới nơi rồi.”
Tống Hề Đào ngẩng đầu lên, phát hiện đã tới dưới bệnh viện nơi Giang Mộng Lệ làm việc. Cậu bỗng nhiên nhạy bén nhận ra cảm giác lo âu ẩn giấu dưới vẻ ngoài bình tĩnh của Mạnh Tư Trình: “Xảy ra chuyện gì rồi? Mẹ tôi bị sao à?”
Mạnh Tư Trình nắm lấy tay cậu trấn an: “Không có ai xảy ra chuyện gì cả, tôi đảm bảo không sao.”
“Ồ.” Tống Hề Đào lựa chọn tin tưởng Mạnh Tư Trình.
Mạnh Tư Trình quen cửa quen nẻo dẫn cậu đến cửa phòng làm việc của Giang Mộng Lệ. Lúc này Giang Mộng Lệ đang ăn cơm hộp bệnh viện, đúng là từ sang giàu về nghèo thật khó, ăn cơm do Mạnh Tư Trình đặc biệt chuẩn bị suốt một tháng, giờ quay lại ăn cơm hộp bệnh viện thấy khó nuốt vô cùng. Bà vừa ngẩng đầu lên thì thấy Tống Hề Đào lẽ ra đang đi học ở Nam Thành, nhìn kỹ lại, bên cạnh còn có cả Mạnh Tư Trình đi cùng. Giang Mộng Lệ ngẩn ra một lúc rồi hỏi: “Đưa tiểu Mạnh đi kiểm tra à?”
Chấn thương não của Mạnh Tư Trình cần tái khám, nhưng liệu có đáng để Tống Hề Đào phải lặn lội đường xa về đây đi cùng không nhỉ?
Mạnh Tư Trình lễ phép thưa: “Dì ơi, hôm nay không phải cháu tới khám.”
“Bụng của Tống Hề Đào to lên hơi hơi bất thường, cháu muốn nhờ dì xem thử.”
Tống Hề Đào chối đây đẩy: “Cậu nói cái gì đấy? Lương Dịch còn béo hơn tôi kia kìa.”
Trái tim Giang Mộng Lệ bỗng thắt lại. so với lời biện bạch của con trai, phán đoán của Mạnh Tư Trình đáng để cân nhắc hơn. Mạnh Tư Trình vừa đóng cửa lại, Giang Mộng Lệ liền vén áo Tống Hề Đào lên, đúng là bụng tròn vo thật, ấn xuống còn mềm mềm.
Tống Hề Đào cạn lời: “Mạnh Tư Trình, cậu lừa tôi về khám bác sĩ đấy à?”
“Suỵt.” Giang Mộng Lệ đang sờ nắn, bỗng nhiên, chạm phải một chỗ cứng cứng.
Mạnh Tư Trình hỏi: “Dì à, dì có sờ thấy cái khối cứng cứng biết chuyển động không?”
Giang Mộng Lệ nhíu chặt mày: “Tống Hề Đào, bình thường con có cảm thấy trong bụng mình có thứ gì đang chuyển động không?”
Tống Hề Đào: “Mẹ nói là đau bụng đi ngoài ấy hả? Không có.”
Giang Mộng Lệ chuyển sang trao đổi với Mạnh Tư Trình: “Cháu nghi ngờ là….”
Mạnh Tư Trình đoán: “Liệu có phải trong bụng cậu ấy có ký sinh trùng không? Cậu ấy toàn ăn uống linh tinh, không chừng còn từng ăn sashimi giá hai tệ rồi cũng nên.”
Tống Hề Đào phản bác: “Làm ơn đi, tôi biết thừa sashimi hai tệ không ăn được mà.”
Giang Mộng Lệ quyết định: “Cứ đi làm cái siêu âm màu xem sao đã.”
Hiện tại đang là giờ nghỉ trưa, Giang Mộng Lệ mượn phòng siêu âm màu của bệnh viện, bảo Tống Hề Đào nằm xuống, vén áo bôi gel siêu âm lên. Đầu dò di chuyển trên da bụng, cảm giác mát lạnh, bàn tay Tống Hề Đào buông thõng bên sườn được Mạnh Tư Trình nắm chặt lấy. Đầu dò siêu âm vừa đặt xuống, Giang Mộng Lệ đã nhíu mày thật chặt. Khối thịt trong bụng Tống Hề Đào thế mà đã được 16cm rồi, thế nhưng, theo hình ảnh thăm dò dần dần rõ nét, một bào thai phát triển khỏe mạnh hiện ra rõ mồn một. Tứ chi đã hình thành, ngũ quan đâu ra đấy, đã bắt đầu hô hấp, có tim thai, kích thước vừa vặn có thể đặt trong lòng bàn tay.
Giang Mộng Lệ nghi ngờ hồ sơ của ca trước trên máy vẫn chưa xóa, bà vội vàng gọi điện thoại gọi bác sĩ sản khoa quen biết tới xem.
“Lưu Thanh, tới phòng siêu âm B số 3 ngay đi, tôi có việc khẩn cấp.”
Hành động gọi người vừa rồi của Giang Mộng Lệ thực sự dọa Tống Hề Đào giật mình thon thót. Cậu cảm nhận chuẩn xác bàn tay Mạnh Tư Trình đang nắm tay mình run lên, cậu quay sang nhìn biểu cảm của Mạnh Tư Trình, dường như đối phương đang suy tính đến việc mời danh y trên toàn thế giới về hội chẩn rồi.
Tống Hề Đào nhịn không được hỏi: “Mẹ, con bị sao thế?”
Giang Mộng Lệ nói: “Con chuẩn bị tâm lý cho tốt.”
Tống Hề Đào: “…Mẹ cứ nói đi.”
Tống Hề Đào vẫn khá lạc quan, mọc thứ gì đó thôi mà, chỉ cần không phải giai đoạn cuối là được, có Mạnh Tư Trình ở đây, cậu tin chắc chắn là giai đoạn đầu, nếu không thì thật xin lỗi bộ não của Mạnh Tư Trình quá.
Giang Mộng Lệ phán: “Con có thai rồi.”
Tống Hề Đào bật dậy như lò xo: “Con là con trai của mẹ mà, sao có thể chứ!”
Lúc Giang Mộng Lệ nói chuyện, khóe mắt bà liếc nhìn Mạnh Tư Trình, lại thấy Mạnh Tư Trình không hề tỏ vẻ “đứa bé là của cháu”, hắn chỉ mang vẻ mặt mờ mịt và không thể tin nổi.
Chẳng lẽ bà đoán sai rồi sao? Chuyện này đã đủ phiền lòng lắm rồi, Giang Mộng Lệ phát hiện, nếu cha đứa bé không phải là Mạnh Tư Trình thì sẽ càng phiền lòng hơn.
Giang Mộng Lệ hỏi: “Đứa bé là của ai?”
Tống Hề Đào vừa sốc lại vừa luống cuống, theo bản năng nhìn Mạnh Tư Trình một cái: “Con không biết.”
Giang Mộng Lệ nhắm mắt lại: “Bốn tháng rồi, con nghĩ kỹ lại đi.”
Mạnh Tư Trình bỗng nhiên đứng dậy: “Là của cháu. Dì ơi, dì muốn đánh muốn mắng gì cháu cũng xin chịu hết, hiện giờ không phải lúc truy cứu trách nhiệm, rốt cuộc thì sức khỏe của Tống Hề Đào thế nào ạ?”
Tống Hề Đào trố mắt: “Sao cậu biết là của cậu?! Cậu nhớ ra rồi à?”
Sự kinh ngạc chợt thoáng qua trên gương mặt Mạnh Tư Trình, dù đã được che giấu rất tốt nhưng vẫn không thoát khỏi ánh mắt tinh tường của Giang Mộng Lệ.
Đến nước này thì Giang Mộng Lệ phục sát đất hai đứa này rồi. Một đứa lên giường với người ta mà chỉ có mình nó biết, một đứa thì mạo danh nhảy ra nhận vơ làm bố, ai dè làm bố thật luôn.
Ánh mắt bà vô cùng nghiêm khắc quét qua hai người trẻ tuổi hồ đồ này: “Chuyện này là thế nào? Mạnh Tư Trình, cháu nói đi.”
Mạnh Tư Trình có cảm giác như mình đang phải hầu tòa thêm lần nữa, hắn trần thuật lại đúng sự thật: “Có lẽ là ngày 18 tháng 5 hôm đó, bọn cháu tổ chức sinh nhật cho Diêu Chiếu, uống phải rượu có bỏ thuốc, cháu uống rượu vào là mất trí nhớ tạm thời, cháu xin lỗi.”
Giang Mộng Lệ chỉ vào Tống Hề Đào: “Con có còn gì muốn bổ sung nữa không?”
Tống Hề Đào không thành thật, cố gắng giảm nhẹ tội danh cho cả hai: “Chỉ là cọ cọ ở bên ngoài thôi, bọn con chỉ giúp đỡ lẫn nhau, chẳng có chuyện gì xảy ra cả!”
Giang Mộng Lệ thầm nghĩ, đợi Tống Nhạn Lý lớn lên, bà nhất định sẽ dạy con bé kiến thức sinh lý cho thật tốt mới được.
“Còn gì nữa?”
Tống Hề Đào so ngón tay: “Chỉ là, cuối cùng có đi vào một xíu xiu thôi à.”
Ánh mắt Mạnh Tư Trình rơi vào ngón tay cậu, sau đó nhìn chằm chằm vào vùng bụng dưới của cậu. Trực giác bấy lâu nay của hắn, hóa ra là chỉ việc Tống Hề Đào mang thai. Là đứa bé trong bụng cậu ấy đã mách bảo hắn sao?
Mạnh Tư Trình cắn chặt quai hàm, nghiêm cấm bản thân mình liên tưởng quá nhiều hoặc dùng tình cảm để giải quyết vấn đề. Rủi ro khi mang thai là không thể lường trước được, không thể giữ lại đứa bé được.
Chủ nhiệm khoa sản Lưu Thanh đã tới, thay thế vị trí của Giang Mộng Lệ, lại thăm khám bụng của Tống Hề Đào một lượt.
“Thế mà lại tìm được vị trí tốt như vậy để phát triển, sự sống đúng là kỳ diệu thật đó.”
Giang Mộng Lệ nói: “Chủ nhiệm Lưu, tôi mượn chỗ nói chuyện riêng một chút nhé.”
Tống Hề Đào buột miệng hỏi: “Mọi người định đi bàn chuyện bỏ đứa nhỏ đấy à?”
Giang Mộng Lệ: “…” Thật đúng là, vào những lúc không nên nhạy bén thì lại thông minh đột xuất vậy đó.
Tống Hề Đào đang định nói gì đó thì đột nhiên cảm thấy thai nhi trong bụng mình động đậy một cái, đây là lần đầu tiên cậu cảm nhận được thai máy, lần trước bị Mạnh Tư Trình sờ thấy, có lẽ là lần hoạt động đầu tiên của thai nhi.
“Chủ nhiệm Lưu, đứa bé này có gây nguy hiểm đến tính mạng của cháu không?”
Bác sĩ Lưu đáp: “Hiện tại xem ra là không, nhưng cũng không loại trừ khả năng giai đoạn sau sẽ chèn ép nội tạng gây ra các yếu tố nguy hiểm.”
Tống Hề Đào nhíu mày suy tư, cậu đưa mắt nhìn về phía hình ảnh trên màn hình hiển thị. Giang Mộng Lệ nhận ra điều gì đó, vội vàng chắn tầm nhìn của cậu lại.
“Mẹ.”
Giang Mộng Lệ: “Đứa bé có được sau khi say rượu, mẹ khuyên con không nên giữ.”
Tống Hề Đào: “Bọn con mới uống có một chút xíu thôi mà.”
Giang Mộng Lệ: “Không được.”
Tống Hề Đào im lặng, kéo tay Mạnh Tư Trình, cậu hơi dùng sức một chút, cậu ấy đã tìm đủ mọi cách chăm sóc kỹ lưỡng cho nhóc con này suốt hai tháng trời mà, bây giờ không muốn nói gì sao?
Mạnh Tư Trình ôm cậu vào lòng, hốc mắt hơi đỏ lên: “Chúng ta nghe lời bác sĩ.”
Giang Mộng Lệ thở dài: “Cháu đưa nó về phòng làm việc của dì nghỉ ngơi đi.”
Mạnh Tư Trình: “Dạ vâng.”
Tống Hề Đào lẩm bẩm: “Tôi đi không nổi nữa.”
Mạnh Tư Trình ngồi xổm xuống trước mặt cậu: “Tôi cõng cậu.”
Tống Hề Đào nằm bò lên lưng hắn, ôm chặt lấy cổ hắn, vùi mặt vào vai hắn. Mạnh Tư Trình đứng dậy rất vững vàng: “Dì ơi, bọn cháu xin phép đi trước.”
Đợi hai người đi rồi, Lưu Thanh nhìn Giang Mộng Lệ, có chút thổn thức: “Hai đứa nhỏ trông tình cảm tốt đấy chứ, đằng nào cũng phải chịu một dao, hay là cứ giữ lại đi, vị trí thai nhi làm tổ cũng khá tốt, tình hình phát triển cũng rất vượt trội, có thể mổ lấy thai sớm. Đàn em của tôi là Văn Chấn Duệ, lần trước tụ tập cậu ấy có tiết lộ mình từng bí mật thực hiện một ca phẫu thuật nam sinh con, cũng không phải là chưa từng có tiền lệ.”
Giang Mộng Lệ hít hít mũi: “Tôi chỉ có một đứa con trai thôi.”
Phòng siêu âm và khoa não không nằm cùng một tòa nhà, phải đi qua một hành lang dài. Lúc Mạnh Tư Trình cõng Tống Hề Đào đi qua, vừa khéo gặp được một người chồng đang dìu vợ mình đi ngang qua, có lẽ là tới khám thai.
Tống Hề Đào vỗ vỗ vào vai Mạnh Tư Trình: “Dừng lại một chút.”
Mạnh Tư Trình dừng lại.
Tống Hề Đào hỏi: “Bọn họ tới khám thai à?”
Mạnh Tư Trình: “Có lẽ vậy.”
Lại nghe thấy người chồng kia nói: “Đừng sợ, kỹ thuật mổ đẻ của bác sĩ Lưu là giỏi nhất toàn thành phố đấy, bác sĩ gây mê cũng rất giỏi, không đau đâu.”
Tống Hề Đào gác cằm lên vai Mạnh Tư Trình, ngẩn ngơ nói: “Bụng cô ấy không to lắm, thế mà đã có thể sinh em bé rồi?”
Mạnh Tư Trình giải thích: “Có thể là trong thai kỳ cũng tập luyện, thai nhi không lớn.”
Tống Hề Đào tiếc nuối: “Sớm biết thế thì tôi đã chăm chỉ leo cầu thang hơn, để Lương Dịch kiếm thêm chút tiền rồi.”
Nếu cậu cũng gầy gầy như người mẹ này, có lẽ con của cậu cũng có thể giấu được lâu hơn một chút.
“Tống Hề Đào.” Mạnh Tư Trình nói, “Đó chỉ là một khối mô thôi, an toàn của cậu mới là điều quan trọng nhất.”
Tống Hề Đào hỏi lại: “Vậy nhiều năm sau này, liệu cậu có nghĩ tới việc, cậu vốn dĩ có thể có con không?”
“Không.” Mạnh Tư Trình khẳng định chắc nịch, “Tôi chỉ nghĩ, may mà cậu vẫn còn ở bên cạnh tôi.”
Tống Hề Đào bĩu môi: “Chúng ta còn chưa có yêu nhau đâu đấy!”
Hành lang vắt ngang tầng năm nối hai tòa nhà lớn lại với nhau, dưới không chạm đất, trên chẳng tới trời, hai bên đều là kính trong suốt, hứng trọn ánh nắng mặt trời. Nhưng Mạnh Tư Trình lại không cảm thấy trống trải, bởi vì trên lưng hắn có sức nặng rất chân thực: “Vậy em có đồng ý ở bên anh không?”
Tống Hề Đào khẽ nhếch khóe môi cười: “Được thôi!”
Mạnh Tư Trình cũng cười theo, Tống Hề Đào nhìn thấy góc nghiêng khuôn mặt đẹp trai của hắn, đẹp như tranh thủy mặc. Hình như rất ít khi cậu thấy Mạnh Tư Trình cười, hai tháng nay lúc nào hắn cũng lo âu và nghiêm nghị. Hết lo lắng quấn băng đầy đầu, lại lo lắng nhìn chằm chằm vào mấy túi đồ ăn nhanh.
Tống Hề Đào đề nghị: “Anh nên cười nhiều hơn một chút, phong cảnh ở đây rất đẹp, chúng ta chụp một tấm ảnh chung đi.”
Mạnh Tư Trình bật cười, e là hiếm có ai cảm thấy phong cảnh ở bệnh viện đẹp cả, bởi vì bệnh viện rất khó có tin tốt, ngoại trừ… tin mẹ tròn con vuông.
Nụ cười nhuốm chút vị đắng, Mạnh Tư Trình không muốn để Tống Hề Đào lưu lại quá nhiều lưu luyến với đứa bé, bao gồm cả ảnh chụp chung gia đình ba người, hắn nói với Tống Hề Đào: “Anh sợ độ cao, không chụp đâu.”
Tống Hề Đào cũng không kiên trì.
Hai người tiếp tục đi về phía trước, lại gặp một ông bố đẩy xe nôi.
Tống Hề Đào hô: “Dừng lại một chút!”
Ông bố kia còn tưởng là gọi mình dừng lại, vì thế nên dù bước chân của Mạnh Tư Trình không ngừng lại, Tống Hề Đào vẫn nhìn rõ em bé đang nhắm mắt ngủ trong xe nôi, chắc là vừa mới sinh, nhỏ xíu xiu, đang được đẩy ra ngoài tắm nắng.
Tống Hề Đào thủ thỉ: “Đầu thai vào bụng em chắc hẳn là một em bé rất may mắn nhỉ, vì có một gia đình hạnh phúc như nhà em, lại có một người cha thông minh như anh nữa.”
Mạnh Tư Trình lảng sang chuyện khác: “Nói nhiều như thế em có khát nước không? Anh hỏi bác sĩ Giang xem em có được uống trà sữa không nhé.”
Trà sữa cũng được dỡ bỏ lệnh cấm rồi, chứng tỏ Mạnh Tư Trình thực sự không có ý định làm cha nữa.
Tống Hề Đào buồn rầu nói: “Hèn gì dạo gần đây em thích uống trà hoa quả chua chứ không uống trà sữa nữa, em cảm thấy nó là một em bé rất thông minh, nó còn biết gợi ý cho anh nữa, nếu không thì tại sao trong lúc vô thức anh lại đến bên cạnh để chăm sóc em? Lúc nào cũng bắt được quả tang em đặt trà sữa? Nó bảo anh đi cứu nó đó, đừng có làm tăng đường huyết nữa… Anh cứu nó đi mà.”
Mạnh Tư Trình nghẹn lời, hắn không trả lời được, trong khoảnh khắc đứng lặng ấy, trên mặt đất rơi xuống vài vệt nước chồng lên nhau, hắn biết Tống Hề Đào đang cố gắng nói điều gì, Tống Hề Đào đang ngốc nghếch dọn đường cho quyết định táo bạo kia. Quyết định táo bạo như vậy lại để Tống Hề Đào đưa ra thì tàn nhẫn quá, nhưng Mạnh Tư Trình càng không thể đưa ra quyết định giữ lại.
Tống Hề Đào tuyên bố: “Em còn phải đi học, em quyết định nghỉ đông sẽ làm phẫu thuật.”
Tống Hề Đào thông minh chọn cách dung hòa, đưa ra một quyết định nho nhỏ.
Mạnh Tư Trình phản đối: “Bác sĩ Giang sẽ không đồng ý đâu.”
Tống Hề Đào nhận ra Mạnh Tư Trình dao động: “Anh đi thuyết phục mẹ đi, làm phẫu thuật xong em không đi học được nữa đâu.”
“Được không? Được không anh?”
“Ai là người đã nói chỉ cần có anh ở đây thì sẽ không có bất cứ ai gặp vấn đề gì?”
“Bất cứ ai đó không bao gồm con của anh sao?”
Mạnh Tư Trình: “…”
Tống Hề Đào thuyết phục: “Mọi chuyện cứ thuận theo tự nhiên, dưa chín cuống rụng mới tốt, đằng nào cũng phải chịu một dao, chúng ta đánh cược một lần đi, bàn về xác suất toán học thì anh chưa từng thua bao giờ mà, đúng không?”
Sống mũi Mạnh Tư Trình cay cay: “Tự tin của em là bắt nguồn từ anh à?”
Tống Hề Đào khẳng định: “Em tin anh nhất định sẽ thắng.”
Mạnh Tư Trình hít sâu một hơi: “Được.”
Mạng của hắn cũng đặt cược ở đây rồi, thua cái gì thì đền cái đó.
Tống Hề Đào lập tức hết bủn rủn chân tay, cậu nhảy xuống đất ôm chầm lấy hắn: “Mạnh Tư Trình, em yêu anh chết mất!”
Hết chương 67.
Tác giả có lời muốn nói:
Qua Qua à, sự ra đời của con đã lấy đi nước mắt của ba rồi.
[Tháng còn nhỏ mà bị phát hiện thì tất nhiên sẽ như vậy….]
Bác sĩ Văn làm khách mời chút xíu.
