Chương 71: (Tuyến Thời Gian IF) Ngoại Truyện – Qua Qua Xuyên Không (Phần 2) Dùng Bí Mật Của Bố Để Đổi Lấy Việc Không Làm Bài Tập
Xe của Mạnh Tư Trình là một chiếc Maybach, hiện tại đang đậu ngay ở bãi đỗ xe của trường, từ đây đi bộ sang chỉ mất tầm hai phút.
Tống Mộc Qua đứng trước chiếc Maybach sang trọng hỏi: “Bố ơi, bố vẫn chưa bán chiếc Maybach này đi à?”
Mạnh Tư Trình: “Hửm?”
Tống Mộc Qua: “Bố ơi, chúng ta lái Cullinan rồi mà.”
Mạnh Tư Trình nhận được nhiệm vụ đổi xe, nhưng vẫn hỏi lại một câu tại sao.
Tống Mộc Qua: “Tại vì ba con không thích mà.”
Lý do rất chính đáng, Mạnh Tư Trình mở cửa ghế phụ: “Vậy hôm nay Qua Qua chịu thiệt một chút nhé.”
Tống Mộc Qua ngẩng đầu nhìn bố: “Bố ơi, chỉ cần không học toán trong xe Maybach thì xe gì con cũng đi được hết.”
Mạnh Tư Trình: “…Lên xe đi, bố sẽ không bắt con học trên bất cứ chiếc xe nào đâu.”
Tống Mộc Qua ngồi lên xe, Mạnh Tư Trình thắt dây an toàn cho cậu bé. Nhóc con bắt đầu trải nghiệm cảm giác làm nhà tiên tri: “Bố ơi, lần trước con với ba đợi đèn đỏ, gặp ngay bố đi với thầy Lâm.”
Mạnh Tư Trình: “Ồ, vậy sao?”
“Con với ba đi xe máy điện.” Tống Mộc Qua tô hồng tương lai, “Suýt chút nữa là con chào thầy Mạnh rồi.”
Mạnh Tư Trình: “Tại sao lại là suýt chút nữa?”
Tống Mộc Qua kể: “Tại vì trời mưa mà, con nhắm mắt úp mặt vào lưng ba để trốn mưa nên không nhìn thấy thầy Mạnh.”
Mạnh Tư Trình ngồi vào ghế lái, đặt tay lên vô lăng, trước mắt vẽ ra khung cảnh trong mưa. Tuy lời Tống Mộc Qua nói “nhắm mắt” thì độ tin cậy không cao, nhưng các chi tiết khác chắc là thật. Vợ phải đội mưa đi xe máy điện đón con tan học về, hai người dầm mưa, còn mình thì lái Maybach chở đồng nghiệp tan làm. Hắn thường không chở đồng nghiệp, có lẽ vì trời mưa nên mới tiện đường cho đi nhờ một đoạn. Mạnh Tư Trình chỉ mất một giây đã hiểu ra nguyên nhân thực sự của việc đổi xe, bởi vì cảnh tượng này hắn không muốn xảy ra thêm một lần nào nữa. Phải mua xe mới, để che mưa chắn gió cho vợ cho con.
Mạnh Tư Trình đưa mắt nhìn sang Tống Mộc Qua, vẻ mặt sợ sệt lúc đọc bài buổi sáng vẫn còn hiện rõ trước mắt, nhóc con sợ toán đến thế mà vẫn cố gắng gọi hắn là bố, vậy nên hắn phải nỗ lực hơn cả tương lai mới được.
“Ông bà nội con vẫn chưa biết chuyện này đâu, Qua Qua, lát nữa con cứ gọi bố là thầy Mạnh trước đã nhé, hôm nay bố đến nhà con thăm hỏi gia đình.”
Tống Mộc Qua: “Con biết rồi, thầy Mạnh. Bà nội là người yếu đuối nhất mà!”
Mạnh Tư Trình hít sâu một hơi, “yếu đuối” nghĩa là Giang Mộng Lệ biết chuyện của bọn họ xong tức đến mức nhập viện hả? Thôi cứ tùy cơ ứng biến đã, Tống Hề Đào chạy mất rồi, hắn cũng chẳng có ai để bàn bạc.
Nói đi cũng phải nói lại, thân phận Tống Mộc Qua đã bại lộ, Tống Hề Đào không nói một lời đã trực tiếp bỏ trốn vứt Tống Mộc Qua lại cho hắn, rốt cuộc là em ấy không tin tưởng mình hay là cực kỳ tin tưởng đây? Em ấy không sợ hắn đến nhà nói năng lung tung sao?
“Chúng ta đi mua ít hoa quả đã.” Mạnh Tư Trình không thể đến nhà tay không được, thế là hắn dắt con trai vào cửa hàng hoa quả mua một túi lớn, Tống Mộc Qua tự mình ôm một hộp bánh mì dừa, là loại hay bán kèm trong cửa hàng hoa quả, chưa được đóng gói kín nhưng hạn sử dụng cũng khá dài.
Mạnh Tư Trình nói: “Bố đưa con đến tiệm bánh mua nhé.”
Tống Mộc Qua đặt bánh mì xuống, lanh trí nói: “Ba con thích nhất là kem vị đào, con cũng thích.”
Mạnh Tư Trình không mắc bẫy: “Ba con không có ở nhà, để lần sau hẵng mua kem.”
Nhưng hôm nay Mạnh Tư Trình vẫn chiều theo ý Tống Mộc Qua, vào tiệm bánh mua hết những loại bánh mì bánh ngọt mà cậu bé thích.
Tống Mộc Qua chọn một phần bánh kem tạo hình đầu gấu trúc: “Con muốn hai con, con với Hoắc Quyết mỗi người một con, tối nay Hoắc Quyết sang nhà con chơi.”
Mạnh Tư Trình: “Các con hẹn nhau rồi à?”
Tống Mộc Qua thề thốt: “Thầy Mạnh ơi, hôm nay thầy gọi con lên văn phòng, nhất định Hoắc Quyết sẽ đến tìm con.”
Mạnh Tư Trình: “Vậy con phải bảo với bạn ấy là con ở văn phòng không bị phê bình nhé.”
Tống Mộc Qua: “Dạ vâng.”
Khi Mạnh Tư Trình đến nhà họ Tống thì Tống Quắc vẫn chưa về, Tống Mộc Qua dùng vân tay mở cửa, dẫn thầy Mạnh vào trong.
Mạnh Tư Trình có lòng muốn thể hiện một chút: “Qua Qua, con ăn chút bánh mì trước đi, sau đó bố dạy con làm bài tập.”
Tống Mộc Qua sững sờ: “Có bài tập ạ?”
Mạnh Tư Trình: “Sau khi con đến văn phòng rồi thì bố mới giao đấy, không tin con hỏi Hoắc Quyết mà xem.”
“Dạ, thôi được rồi ạ.” Tống Mộc Qua để dành bánh kem gấu trúc tối ăn, giờ gặm cái bánh mì to trước đã, ăn đến mức hai má phồng lên.
Mạnh Tư Trình đứng ở phòng khách, chăm chú nhìn bức ảnh gia đình trên tường. Nhà họ Tống có thói quen năm nào cũng chụp ảnh gia đình, trên tường thiết kế theo dòng thời gian, chắc là tác phẩm của Tống Hề Đào. Nhìn từng tấm từng tấm một, thế mà lại thấy được Tống Hề Đào từ hồi cấp ba cho đến tận bây giờ, cũng chứng kiến quá trình trưởng thành của Qua Qua.
Một gia đình rất hạnh phúc.
Tống Mộc Qua ăn xong bánh mì, chủ động ngồi vào bàn làm bài tập.
Lúc Tống Quắc về nhà mở cửa ra, nhìn thấy Mạnh Tư Trình đang dạy cháu nội ông làm bài tập, cảm giác nhẹ nhõm như thấy cứu tinh đến vậy. Ôi cái nỗi khổ này ai mà hiểu được cho ông chứ, con trai đột nhiên đi công tác ba ngày, vứt thằng cháu lại cho ông, cứ nghĩ đến cảnh phải dạy Qua Qua làm bài tập là ông đau hết cả đầu.
Ông nhìn thấy hoa quả trên bàn trà: “Thầy Mạnh, đây là hoa quả thầy mua à?”
Mạnh Tư Trình: “Lần đầu tiên đến nhà, chút quà mọn thôi ạ.”
Tống Quắc có chút ngại ngùng, ông đi thăm hỏi gia đình học sinh chưa bao giờ mang hoa quả, giáo viên trẻ bây giờ nhiệt tình thế này sao?
“Thầy khách sáo quá, tối nay ở lại ăn cơm nhé, tôi đi nấu cơm, ăn xong rồi hẵng trao đổi việc học.”
Mạnh Tư Trình cũng rất dứt khoát: “Dạ vâng.”
Tống Quắc điềm tĩnh vào bếp nấu nướng, đúng là gừng càng già càng cay, một bữa cơm đổi lấy việc Mạnh Tư Trình tự nguyện dạy cháu ông học bài.
…….
Tống Hề Đào đang ở nhà Thời Lưu, cậu đang dùng màn hình lớn sắc nét nhất của nhà Thời Lưu để kết nối với camera ở nhà mình. Cậu ngồi trước màn hình, tập trung cao độ, hai mắt tròn xoe.
Sao Mạnh Tư Trình lại đến nhà cậu? Lại còn mang hoa quả? Còn mua bánh mì cho Tống Mộc Qua nữa?
Tống Mộc Qua, sao con có thể để thầy giáo mua cho nhiều bánh thế, hai người thân nhau lắm à? Tống Quắc về rồi, thế mà lại còn nấu cơm cho Mạnh Tư Trình ăn, hai người thân nhau lắm à?
Thời Lưu đi ngang qua uống nước, liếc nhìn một cái, tò mò hỏi: “Cậu đang xem show thực tế bố con đấy à?”
Lúc đó Tống Hề Đào đang điều khiển camera chĩa thẳng vào Mạnh Tư Trình và Tống Mộc Qua, phóng to cận cảnh.
“Bố con cái gì!” Tống Hề Đào hơi xù lông, “Đây là giáo viên toán của Qua Qua đến thăm nhà.”
Thời Lưu gật đầu, thầy giáo toán đến, hèn gì cậu trốn biệt tăm.
Hai thầy trò ngồi nghiêng so với ống kính, nhìn sơ qua cứ tưởng minh tinh màn bạc nào đó. Thời Lưu lại ngước mắt lên, đúng lúc Mạnh Tư Trình quay mặt lại, nhìn lướt qua camera một cái, gương mặt chính diện sắc nét hiện ra rõ ràng là người quen.
Tống Hề Đào hoảng hốt: “Tôi bị phát hiện rồi sao?”
Thời Lưu: “Cậu điều khiển cái camera cứ như lắc cần câu mèo ấy, không bị phát hiện mới là lạ.”
Huống hồ chi Mạnh Tư Trình còn nhạy bén hơn cả loài mèo.
Tống Hề Đào cứng đờ cả mặt.
Thời Lưu xem một lúc rồi nhận xét: “Sao mặt cậu còn giống đưa đám hơn cả mặt Mộc Qua đang làm bài tập thế kia.”
“Cậu nhìn Mộc Qua làm bài tập xem, một người nghiêm túc dạy, một người không dám lơ là, hiệu quả hơn cậu dạy thằng bé nhiều, cậu phải vui mới đúng chứ?”
Tống Hề Đào lí nhí: “Nếu Mạnh Tư Trình không phải là bố nó thì…”
Ánh mắt Thời Lưu sắc bén: “Hôm nay là ngày đầu tiên Mạnh Tư Trình dạy Mộc Qua hả? Tôi có cảm giác như hai người họ đã phối hợp ăn ý từ lâu lắm rồi ấy.”
Tống Hề Đào: “Tôi cũng chả biết nói sao nữa, để tôi nấu cơm cho anh ăn nhé.”
“Thôi thôi thôi! Tôi gọi món cậu thích nhất rồi.”
Một lát sau, món thịt cua hầm được giao tới, cua ghẹ hầm chung với bánh gạo, rau diếp, khoai tây trong một nồi. Ở bên kia, Tống Quắc cũng đã làm xong bữa tối, trứng xào cà chua, thịt bò thái lát do Giang Mộng Lệ kho, rau muống luộc.
Tống Hề Đào bưng bát cơm nhìn màn hình mukbang đối diện, cậu rất căng thẳng, sợ Qua Qua là cái rổ thủng, nói gì lộ nấy.
Thời Lưu thì vẫn cảm thấy mình như quan sát viên của show thực tế bố con, mà đúng là anh ta quan sát được chi tiết thật.
“Hình như tôi nghe thấy Qua Qua gọi Mạnh Tư Trình là bố.”
Tống Hề Đào chối: “…Nói nhầm đấy.”
Thời Lưu có chút cảm thán: “Tôi cứ tưởng trên người Mạnh Tư Trình sẽ không bao giờ xuất hiện hơi thở của gia đình chứ, mỗi lần thấy cậu ta ăn cơm ở nhà cũ họ Mạnh, trông cái mặt lúc nào cũng trưng ra cái vẻ nhạt nhẽo như nhai sáp.”
Đâu có giống bây giờ, biết quan tâm xem Qua Qua gắp món nào, biết xoay bàn gắp thức ăn cho chú Tống, khí chất người đàn ông của gia đình tràn cả ra màn hình luôn rồi.
Tống Hề Đào: “Thật à?”
Thời Lưu: “Cậu không biết đâu, hồi Mạnh Tư Trình come out bị bố cậu ta lái xe tông cho mất trí nhớ, từ nhỏ cậu ta đã sống một mình, kiểu soái ca lạnh lùng độc lập ấy.”
Tống Hề Đào há miệng, siết chặt đôi đũa trong tay, thảm thế sao?
Giờ thì đến lượt cậu ăn không biết mùi vị gì.
Tống Hề Đào vừa nhai bánh gạo vừa nghĩ, cứ trốn thế này cũng không phải cách, ngày mai ai đưa Qua Qua đi học đây?
Vừa nghĩ đến đó thì điện thoại nhận được một tin nhắn.
[Tôi là Mạnh Tư Trình, vì em đã đi công tác rồi nên ngày mai tôi sẽ đưa đón Qua Qua.]
Kẻ địch quá xảo quyệt, trận địa đã bị kẻ địch chiếm đóng rồi.
[Qua Qua bảo em không thích Maybach, vậy nên tôi đã quyết định sẽ đổi sang Cullinan.]
Tống Hề Đào: “…” Vu khống! Cậu chưa bao giờ nói là không thích Maybach cả!
[Tôi bị mất trí nhớ, có vài chi tiết không nhớ ra nổi, nhưng tôi cũng đã suy đoán được đại khái chuyện quá khứ rồi.]
Tống Hề Đào hít sâu một hơi, trơ mắt nhìn Mạnh Tư Trình ngồi trên bàn ăn gửi từng tin nhắn cho cậu, điện thoại cứ ting ting liên hồi.
[Tối nay em ăn cơm ở đâu?]
Tống Hề Đào “hừ” một tiếng, không cần anh quản.
[Qua Qua bảo, nếu tôi không giao bài tập hè, thằng bé sẽ nói cho tôi biết một bí mật.]
[Tôi có nên đồng ý không?]
Tống Hề Đào nắm chặt nắm đấm. Tống Mộc Qua! Hóa ra là con bán đứng ba mình ở chỗ này đấy hả!
Cậu sai rồi, cậu không nên trốn đi lúc đầu óc trống rỗng, để lại tên tình báo nhỏ Tống Mộc Qua cho Mạnh Tư Trình, lẽ ra phải nắm thằng bé trong tay mình mới đúng!
[Em không phản đối, vậy tôi coi như là em đồng ý nhé.]
Trong camera, Mạnh Tư Trình nhìn về hướng ống kính, ngón trỏ gõ gõ lên màn hình điện thoại, dường như chắc chắn Tống Hề Đào đang nhìn mình vậy.
Ai thèm nhìn anh chứ?
Mà Tống Mộc Qua thì biết được bí mật gì cơ chứ! Cậu ngoài việc từng lên giường với Mạnh Tư Trình, sinh con cho Mạnh Tư Trình ra thì làm người quanh minh chính đại, chẳng có bí mật gì sất.
Tiếp đó, cậu thấy Qua Qua dẫn Mạnh Tư Trình vào phòng trẻ em.
Mạnh Tư Trình đúng là cái đồ xấu xa! Thế mà lại đồng ý cho Qua Qua không làm bài tập!
Lại một lúc sau, nick QQ của cậu nhận được một tin nhắn.
[Gia sư có phí: Cậu có ở đó không?]
Học sinh giỏi đội mồ sống dậy rồi!!
Tống Hề Đào vội vàng trả lời: “Tôi đây.”
[Đối phương đang soạn tin nhắn…]
Tống Hề Đào kiên nhẫn đợi một lúc, nhưng chỉ nhận được mấy chữ.
[Gặp mặt nói chuyện đi, nói qua mạng không rõ được.]
Tống Hề Đào cau mày, ý gì đây? Sao học sinh giỏi cứ ấp a ấp úng vậy nhỉ, có khó khăn gì sao?
“Nếu thiếu tiền thì cậu có thể vay của tôi mà.”
[…]
[Cậu chưa từng nghĩ bao nhiêu năm nay tôi bị hack tài khoản à? Không sợ lừa đảo sao?]
Tống Hề Đào không phục nói: “Vay tiền thì chắc chắn tôi phải video call, chừng nào thấy người thật rồi mới cho vay chứ! Tôi có ngốc đâu!”
[Cậu đã gặp người thật của tôi bao giờ chưa?]
Tống Hề Đào tức muốn dậm chân, cảm thấy giọng điệu học sinh giỏi nói chuyện hôm nay hơi bị giống Mạnh Tư Trình: “Tôi tự biết phân biệt mà!”
Bởi vì chỉ có học sinh giỏi mới biết chuyện cậu chưa từng gặp mặt cậu ta thôi. Đây đích thị là học sinh giỏi xịn rồi.
[Được, vậy video call trước đã.]
Một cuộc gọi video QQ nhảy ra.
Tống Hề Đào bắt máy, cậu không để lộ mặt và khung cảnh xung quanh ngay, mà che camera lại, tránh để học sinh giỏi lại bảo cậu không có tâm lý phòng bị.
Thế nhưng đối diện lại hiện ra gương mặt của Mạnh Tư Trình.
Không đúng….
Đây rõ ràng là lừa đảo mà!!!
Hết chương 71.
