Chương 76: Ngoại Truyện – Thời Lưu (Phần 2) Đi Xem Mắt Mà Còn Gian Lận
Mạnh Xế Chử khựng lại một chút, rồi đáp lại với giọng điệu hết sức bình thản: “Chất liệu vòng tay không quan trọng, tình yêu vốn dĩ là sự thôi thúc nguyên thủy nhất, công nghệ làm sao mà sản sinh ra tình yêu được cơ chứ.”
Thời Lưu, người từng viết qua bao nhiêu kịch bản về tình yêu người máy sinh học, nghe thế thì không nhịn được mà cà khịa lại: “Thế mặt tôi chứa cả tá công nghệ đấy, anh tính sao — Á! Đau!”
Mạnh Xế Chử chẳng nói chẳng rằng, trực tiếp đưa tay lên xoa nắn một lượt khuôn mặt cậu, từ khung lông mày thanh tú, sống mũi cao thẳng tắp đến xương hàm, rồi cả lớp da mặt trắng nõn mỏng manh kia nữa, hắn ta hỏi: “Chỗ nào chỉnh sửa đâu?”
“Anh nhéo mạnh thế suýt nữa tôi phải quay về xưởng bảo hành rồi đấy.” Thời Lưu gạt phăng tay hắn ta ra, cảm giác trên mặt mình chắc in hằn cả dấu vân tay của hung thủ luôn rồi, cậu bước đôi chân dài xuống xe, ngoái lại nói: “Nếu anh đã đến để xem mắt, anh xem chương trình rồi thì cũng biết đấy, chín mươi phần trăm là không thành công đâu, chào thân ái và quyết thắng nhé.”
Mạnh Xế Chử vọng theo: “Tôi có thể tài trợ cho chương trình của cậu.”
Thời Lưu đáp gọn lỏn: “Tôi chỉ là sinh viên thực tập làm công ăn lương thôi, ngài thích tài trợ cho ai thì tài trợ, liên quan gì đến tôi.”
Không khéo Mạnh Xế Chử ở đầu này vừa nói muốn tài trợ, tối đến tổng biên tập lại bắt cậu lên bàn rượu tiếp khách thì bỏ mợ, thế là hại cậu chứ giúp cái nỗi gì.
Mạnh Xế Chử hỏi với theo: “Chẳng phải mẫu người lý tưởng của cậu là một tổng tài có thể nâng đỡ sự nghiệp cho cậu sao?”
Thời Lưu tỉnh bơ: “Tiếc là giới tính của tôi kẹt cứng ở đó rồi, không di chuyển được đâu.”
Hai chân vừa chạm đất, Thời Lưu liếc mắt nhìn hai vệ sĩ mặc vest đen đứng lù lù hai bên trái phải, thử thăm dò bước lên trước một bước. Không thấy ai ngăn cản, quả nhiên ở trong trường học vẫn là an toàn nhất. Thời Lưu lập tức ba chân bốn cẳng cắm đầu chạy thục mạng về ký túc xá, chạy đến mức suýt chút nữa thì trào cả bụng trà sữa ra ngoài luôn. Cậu bám lấy cột giường thở hồng hộc như trâu, Lão Đại đang nằm ườn trên giường thò đầu ra hỏi: “Thập Lục, có chó đuổi theo mày hay sao mà chạy bán sống bán chết thế?”
Thời Lưu thở hổn hển vuốt ngực: “Nguy hiểm vãi chưởng, có một con chó đen bự chảng dắt theo hai con chó đen nhỏ, suýt nữa là tao bị đớp vào chân rồi.”
Lão Đại sốt sắng: “Chó hoang hả? Để tao báo lên phòng bảo vệ trường xử lý!”
Phòng ký túc xá của bọn họ xếp thứ tự theo tuổi tác, Lão Đại, Lão Tứ, Lão Thất, Thập Lục. Rõ ràng chỉ có bốn mạng, nhưng lại ở như kiểu phòng tập thể mười sáu người vậy. Mà nói là phòng mười sáu người cũng chẳng sai, bởi vì tính trung bình ra thì mỗi đứa trong phòng đều nuôi bốn cái acc clone để đi làm thêm bên ngoài. Mấy người kia toàn chọn viết thể loại Long Ngạo Thiên, riêng Thời Lưu thì khác, acc phụ của cậu chuyên viết về những câu chuyện tình yêu triền miên lâm ly bi đát giữa nam với nam.
Mạnh Xế Chử vừa mở mồm ra là Thời Lưu đã biết tỏng trong đầu hắn ta chứa mấy tư tưởng đen tối gì rồi, chỉ có điều, tên này không ngốc, biết cách đóng gói nó thành cái gọi là tình yêu sét đánh, nói vậy cho nó sang mồm. Có ma mới tin cái loại đi Rolls-Royce, ra đường kè kè hai vệ sĩ, tùy tiện bắt cóc sinh viên lên xe mà lại ngồi nhà xem chương trình hẹn hò.
Rõ ràng là cái lão họ Mạnh kia muốn bao nuôi cậu mà. Thời Lưu thừa nhận chuyện này ở Học viện Hí kịch thì nhan nhản như cơm bữa, nhưng Thời Lưu cũng có chút khí phách của dân văn chương mà, cậu không muốn dựa vào mặt mình để kiếm cơm, cậu chỉ muốn kiếm cơm bằng tài năng của mình thôi. Cũng đâu phải là đói rã họng không có cơm ăn đâu mà phải đi bán mông. Ngược lại, từ lâu Thời Lưu đã là một đại thần trong giới văn học mạng, ăn mặc chẳng phải lo nghĩ gì. Hiện tại ý tưởng của cậu là chuyển thể con chữ thành hình ảnh, ví dụ như truyện tranh, phim ảnh, tự tay chuyển thể chính tiểu thuyết của mình.
Do diễn xuất và nhan sắc của giới giải trí ngày càng tuột dốc không phanh, nên Thời Lưu vẫn muốn làm truyện tranh hoặc hoạt hình hơn. Gần đây cậu đang tìm người hợp tác để vẽ bộ truyện tranh “Bề Ngoài Quân Thần”, nhưng mãi vẫn chưa tìm được người ưng ý.
Trước khi ngủ, Thời Lưu soi gương ngắm nghía một chút, thầm nghĩ cái tên Mạnh Xế Chử kia tay khỏe thật đấy, trông có vẻ nhu cầu sinh lý cao lắm đây.
………….
Mạnh Xế Chử thất bại thảm hại trở về, bị bà Chương cười cho thối mũi. Gặp mặt thì ít nhất cũng phải hẹn ở nhà hàng cao cấp, đèn nến lung linh, chứ bắt người ta tống lên xe đàm phán thì đáng mặt hảo hán cái nỗi gì.
Năm Mạnh Xế Chử lên hai tuổi, bà Chương đã ly hôn với bố Mạnh. Mạnh Xế Chử lớn lên bên cạnh ông nội, mà ông cụ thì chỉ dạy hắn ta là muốn cái gì thì phải ra tay “nhanh, chuẩn, ác” để đoạt lấy, chứ làm gì biết dạy con cháu cách yêu đương tán tỉnh nhẹ nhàng.
“Lần đầu đi xem mắt, thất bại là chuyện bình thường thôi, việc cấp bách bây giờ là con phải xem người khác xem mắt như thế nào đã.” Bà Chương mở tuyển tập những ca xem mắt thành công của chương trình hẹn hò lên, rủ con trai cùng xem để học tập.
Mạnh Xế Chử xem một lúc rồi phán xanh rờn: “Bọn họ nắm tay nhau chẳng qua là vì cái xe máy điện của tổ chương trình tặng thôi.”
Chỉ có hắn ta là không ham cái xe máy điện đó.
Bà Chương chán nản xua tay: “Thôi bỏ đi, con xem cũng chẳng hiểu gì đâu. Tóm lại là con phải hàm súc, tế nhị một chút, đừng có dọa người ta sợ chạy mất dép.”
“Hàm súc ư?”
Hàm súc thì hắn ta không hiểu, nhưng ẩn mình chờ thời thì hắn ta cũng hiểu sơ sơ.
Lúc này Mạnh Xế Chử đã nắm được thân phận thực sự của Thời Lưu. Việc quan trọng nhất trước mắt là thành lập một nhà xuất bản, mua đứt toàn bộ bản quyền của Thời Lưu về tay mình. Thực ra thì tập đoàn Mạnh Nguyên cũng có đầu tư vào mảng văn hóa giải trí, nhưng cứ sống dở chết dở, trước giờ Mạnh Xế Chử chẳng thèm ngó ngàng gì tới, giờ là lúc phải vực nó dậy rồi.
Hắn ta lôi công ty con là Văn hóa Giải trí Giang Phong ra, vạch chiến lược phát triển, đào tạo tác giả, biên kịch, sáng tạo IP, bắt đầu từ mô hình nhỏ mà chất lượng, đội ngũ phải tinh anh hóa.
Mạnh Xế Chử trịnh trọng tổ chức cuộc họp giao phó công việc, tuyển chọn tâm phúc làm Tổng giám đốc Văn hóa Giải trí Giang Phong. Hai năm nay, tiếng nói của hắn ta trong công ty dần vượt qua cả bố mình, với cái mảng kinh doanh nhỏ như Văn hóa Giải trí Giang Phong thì hoàn toàn là do hắn ta một tay quyết định, muốn làm gì thì làm. Ngoại trừ Mạnh Tư Trình ngồi bên tay trái hắn ta cứ im thin thít chẳng nói câu nào, thì tất cả mọi người đều nhiệt liệt tán thành kế hoạch của Mạnh Xế Chử.
“Nhị thiếu gia có muốn nói gì không?” Mạnh Xế Chử nghiêng đầu, nhìn cậu em họ Mạnh Tư Trình đang là sinh viên năm nhất mà vẫn bị chú thím ép đến công ty rèn luyện mỗi ngày.
Mạnh Tư Trình đáp gọn lỏn: “Không.”
Mạnh Xế Chử gật đầu: “Được, sau đây sẽ thảo luận chi tiết về kế hoạch này. Giám đốc Ngô, ông có ý kiến gì không?”
Giám đốc Ngô nói: “Việc cần kíp bây giờ là ký hợp đồng với một số tác giả và biên kịch tiềm năng, đây là danh sách tôi đã tổng hợp lại.”
Mạnh Tư Trình hờ hững liếc qua danh sách, nhìn thấy cái tên đầu tiên là Thạch Lựu (Thời Lưu), phía sau còn đính kèm sơ yếu lý lịch và tác phẩm. Cuộc họp có hơi nhàm chán, Mạnh Tư Trình kiếm cớ đi vệ sinh để ra ngoài hít thở không khí. Hồi nhỏ Mạnh Xế Chử suýt bị bắt cóc nên ông nội cưng chiều hắn ta lắm, trang bị cho hẳn hai vệ sĩ kè kè bên cạnh.
Hôm nay Mạnh Tư Trình chỉ thấy một người đứng ở cửa phòng họp, hắn cũng chẳng để tâm, cho đến khi ra sân bay để về Kinh Đô đi học, lúc đi ngang qua cổng phía Nam của Học viện Hí kịch Hải Thị, hắn nhìn thấy gã vệ sĩ còn lại đang ngồi xổm canh chừng ở đó. Mạnh Xế Chử đâu có nghèo đến mức phải tách hai vệ sĩ ra làm việc riêng lẻ, điều này chứng tỏ người mà tên vệ sĩ kia đang canh chừng cực kỳ quan trọng đối với Mạnh Xế Chử.
Mạnh Tư Trình lập tức bật định vị lên xem, tòa nhà bên cạnh chính là Khoa Văn học Hí kịch. Cái người đầu tiên trong danh sách mà hắn nhìn thấy sơ yếu lý lịch lúc nãy, hình như chính là sinh viên năm ba của khoa này.
Mạnh Tư Trình lờ mờ hiểu ra lý do Mạnh Xế Chử đột nhiên coi trọng mảng giải trí như vậy —— đâu phải hắn ta muốn chấn hưng văn hóa giải trí khỉ gì, hắn ta là muốn nâng người, cả cái đội ngũ này lập ra chỉ để xoay quanh một người mà thôi.
“Bác tài, quay đầu ở phía trước đi, tôi nhớ ra còn có việc chưa làm.”
Đằng nào cũng là nâng đỡ, vậy tại sao không tiện thể nâng thêm vợ hắn nữa chứ?
………….
Dạo này Thời Lưu gặp toàn chuyện tốt, đầu tiên là có một nhà xuất bản ký hợp đồng kịch bản truyện tranh với mức nhuận bút trả trước hơn 10 vạn tệ, tiếp đó phía nhà xuất bản lại tìm được một họa sĩ tên là “Mao Đào”, nét vẽ cực kỳ hợp với cuốn sách này, có thể lĩnh hội hoàn hảo những cảnh tượng mà cậu muốn diễn đạt, đúng là hận không thể gặp nhau sớm hơn. Nhà xuất bản này thực sự rất có tâm, biên tập viên cũng chẳng bao giờ giục tiến độ, nhờ thế mà Thời Lưu và Tống Hề Đào có thể vừa sáng tác vừa đi học, thời gian không hề bị bó buộc, vẫn có thể tận hưởng cuộc sống đại học như bao người. Thời Lưu cũng cố ý giảm tốc độ lại, chậm mà chắc, cậu biết Tống Hề Đào mới học năm nhất, bài vở rất bận rộn mà.
Truyện tranh nhận được phản hồi rất tốt, Thời Lưu và Tống Hề Đào dựa vào thiết lập nhân vật trai đẹp tài hoa mà hút fan ầm ầm trên mạng.
Nửa năm sau, Thời Lưu và Tống Hề Đào bàn bạc xong, quyết định cùng treo hợp đồng quản lý dưới trướng nhà xuất bản để bọn họ phụ trách mảng thương mại.
[Biên tập: Sau này chúng ta chính là đối tác tốt nhất của nhau rồi nhé! Thạch Lựu ơi, sếp bên tôi muốn mời cậu ăn cơm ở nhà hàng trên không!!!]
Thời Lưu hỏi: “Đào Tử có đi không?”
[Biên tập: Đào Tử thái thái không rảnh rồi, cậu đại diện cho cậu ấy đi đến dự nhé!]
Thời Lưu biết cái nhà hàng trên không đó, kết cấu khung thép kính nối liền sân thượng của hai tòa nhà cao tầng, trên dưới trái phải toàn là kính bao phủ. Thời Lưu vốn hơi sợ độ cao, nhưng cuối cùng vẫn phải cắn răng mà đi.
Chẳng hiểu sao đối phương lại chọn cái chỗ bốn bề hư không thế này để ăn cơm. Phía dưới nhà hàng trên không là khu tổ hợp thương mại bình thường, người qua kẻ lại tấp nập. Thời Lưu đứng ở tầng dưới nhìn lên cái hành lang kính, gió thổi qua một cái, cậu cứ cảm giác cái hành lang đó đang lắc lư, nhìn kỹ lại thì hóa ra là nước chỗ đài phun nước trên đầu bị gió thổi nghiêng đi thôi. Thời Lưu leo lên trên, đứng trên sàn nhà, ánh mắt khóa chặt vào cái bàn đã đặt trước, ông chủ vẫn chưa đến, cậu cũng chưa qua đó vội.
Vẫn còn những thực khách khác đang dùng bữa, nhà hàng thì sang chảnh xa cách, nhưng mà đồ ăn thì lại rất bình dân, tiếng xèo xèo của món thịt nướng trên chảo sắt được bưng qua trước mặt Thời Lưu, thu hút hết sự chú ý của cậu.
“Xin chào, tôi muốn gọi món.” Thời Lưu gọi một nhân viên phục vụ lại.
“Dạ vâng, quý khách ngồi bàn nào ạ?”
Thời Lưu chỉ vào cái bàn trống kia: “Bàn đó.”
Mùa đông thì cứ phải ăn cái gì bốc khói nghi ngút mới đã.
[Biên tập: Á á xin lỗi cậu nha Thời Lưu, sếp tôi có việc đột xuất nên đến muộn, anh ấy bảo cậu cứ gọi món thoải mái, ăn trước đi, không cần đợi đâu.]
Thời Lưu trả lời: “Ok.”
Món cậu gọi được mang lên rất nhanh, cậu bám sát nhân viên phục vụ đi về phía bàn, kéo ghế ngồi xuống xong thì cảm giác chân tay bủn rủn mới đỡ đi một chút. Không nhìn xuống đất, vừa ăn vừa ngắm cảnh, kể cũng không tệ.
Thời Lưu đang hí hửng ăn thịt bò thì bỗng nhiên chiếc ghế đối diện bị người ta kéo ra, một vị tổng tài ngồi xuống.
“Xin lỗi, tôi đến muộn.”
Giọng nói nghe quen quen, Thời Lưu ngẩng phắt đầu lên, nhìn thấy khuôn mặt mà suýt chút nữa thì cậu đã quên mất tiêu rồi. Không phải chứ người anh em, nửa năm rồi mới đội mồ sống dậy à!
Mạnh Xế Chử nói: “Chuyện lần trước hẹn em ở trên xe, tôi rất xin lỗi.”
Thời Lưu: “…” Đây là lý do anh đổi từ cái chỗ tối om sang phòng kính trong suốt đấy hả? Lần trước từ trên con xe siêu sang tối thui còn có sức chạy một mạch về ký túc xá, giờ thì chân tay cứng đờ không dám nhúc nhích, chẳng phân biệt được tim đập nhanh là do sợ độ cao hay do người trước mặt nữa.
“Xem mắt lại lần nữa nhé.” Mạnh Xế Chử bất ngờ lôi từ trong túi ra hai cái vòng tay đôi, “Chương trình của các em nói, đeo cái vòng này lúc xem mắt sẽ giúp ngăn chặn tình trạng rung động mà không tự biết.”
Thời Lưu bỗng chốc ngẩn người, vì ánh mắt kiên định hơn nửa năm trời vẫn không đổi của đối phương. Sao lại có người biến mất nửa năm, im hơi lặng tiếng bày ra cả một cái bố cục tỉ mỉ như thế này nhỉ? Nói là nâng đỡ sự nghiệp cho cậu thì đúng là nâng đỡ thật.
Mạnh Xế Chử nhân cơ hội nắm lấy cổ tay trắng nõn mảnh khảnh của Thời Lưu, đeo vòng vào cho cậu.
Trong khoảnh khắc đó, chỉ số nhịp tim của cả hai đều tăng vọt.
Mạnh Xế Chử: “Tim em đập nhanh lắm.”
Thời Lưu: “… Anh không biết cái này gọi là hiệu ứng cầu treo à?”
Cái người này sao mà lắm mưu nhiều kế thế, đi xem mắt mà còn chơi trò gian lận.
Mạnh Xế Chử tuyệt đối không thừa nhận: “Cũng không tính là gian lận.”
Thời Lưu cãi lại: “Tính chứ, tôi hơi sợ độ cao.”
Mạnh Xế Chử sững sốt một chút rồi lập tức nắm chặt lấy cổ tay Thời Lưu, lật ngược lại, vững vàng truyền hơi ấm từ lòng bàn tay mình sang: “Xin lỗi, chúng ta đổi chỗ khác.”
Thời Lưu rụt tay về: “Không cần phiền phức thế đâu, thịt nướng tôi gọi cũng lên rồi.”
Mạnh Xế Chử quan sát biểu cảm của cậu, không thấy mặt cậu tái mét hay run rẩy gì, chắc chỉ là tâm lý hơi căng thẳng chút thôi.
“Vậy chúng ta nhanh chóng ăn cho xong rồi đi.” Mạnh Xế Chử gọi phục vụ, “Cho tôi một suất y hệt như vậy.”
Thời Lưu cắm cúi ăn thịt thăn bò, cậu thật sự rất muốn xem xem tim mình còn đập nhanh đến mức nào. Đợi đến khi cậu học được cách phân biệt đâu là rung động do hiệu ứng cầu treo, đâu là rung động thật sự, thì khi viết tình cảm chắc chắn sẽ tinh tế hơn nhiều.
Mạnh Xế Chử nói ăn nhanh là ăn nhanh thật, không nói một lời thừa thãi nào, hai người đối mặt nhau xử lý món thịt nướng. Ăn xong Mạnh Xế Chử đưa tay ra cho cậu: “Chúng ta đi thôi.”
Thời Lưu bị nắm chặt tay, dắt từ hành lang kính đi vào sàn bê tông cốt thép, nhưng trong lòng vẫn cứ như có con nai con đang chạy loạn.
Toang rồi, thế mà lại để cho Mạnh Xế Chử gian lận thành công thật.
Hết chương 76.
