Chương 77: Ngoại Truyện – Thời Lưu (Phần 3) “Làm Vợ Tôi Đi.”

Chương 77: Ngoại Truyện – Thời Lưu (Phần 3)  “Làm Vợ Tôi Đi.”

 

Từ nhà hàng trên không xuống đến xe của Mạnh Xế Chử, khi Thời Lưu nhìn thấy hai vệ sĩ mặc đồ đen thì cũng bình tĩnh trở lại. Ồ, cái gọi là nâng đỡ sự nghiệp, Mạnh Xế Chử chỉ cần ra lệnh một tiếng, rồi đợi nửa năm là xong. Đối với Thời Lưu thì đó là chuyện cực kỳ quan trọng, nhưng với Mạnh Xế Chử thì chắc cũng chỉ là một việc nhỏ được ghi vào lịch trình công tác, rồi đặt cái báo thức cho nửa năm sau mà thôi.

 

Hơn nữa, chỉ cần cậu không nhảy việc, Mạnh Xế Chử đầu tư vào cậu cũng không lỗ, đôi bên cùng có lợi, cậu không việc gì phải há miệng mắc quai. Ở Học viện Hí kịch, Thời Lưu đã nhìn thấy mấy cái màn kịch hào nhoáng như thế này quá nhiều rồi, nếu cậu mà không cứng rắn, không thông minh, thì đã sớm sa chân vào con đường tắt sai lầm kia rồi. Cậu rút tay về: “Sếp với nhân viên mà cứ lôi lôi kéo kéo thế này không hay lắm đâu.”

 

Mạnh Xế Chử trơ mắt nhìn cái vòng tay của Thời Lưu hạ nhiệt, hắn ta nghi ngờ quét mắt nhìn chiếc Rolls-Royce một lượt, cái xe này khắc mệnh hắn ta à? Cứ lên xe là hỏng bét?

 

Thời Lưu nói: “Rất cảm ơn ngài đã có mắt nhìn người, tôi nhất định sẽ nỗ lực hơn nữa, tạo ra vài cái IP lớn cho công ty chúng ta.”

 

Mạnh Xế Chử thẳng thắn: “Tôi muốn kiếm vợ.”

 

Thời Lưu đáp trả: “Chắc chắn là sẽ có rất nhiều người xếp hàng chờ đấy.”

 

Mạnh Xế Chử: “Em có bao giờ nhìn thẳng vào tấm lòng của tôi chưa?”

 

Thời Lưu bị hỏi trúng tim đen, lòng dạ một số người giống như vực thẳm vậy, không thể nhìn kỹ, nhìn kỹ là ngã xuống ngay, sự chênh lệch địa vị giữa bọn họ chính là độ sâu của cái vực thẳm đó. Mơ mơ hồ hồ bước hụt chân vào, biết bao giờ mới chạm đáy an toàn được? Cậu không muốn trở thành trò tiêu khiển của đại gia.

 

Mạnh Xế Chử: “Nhà xuất bản đó tôi tặng cho em, sau này em làm ông chủ.”

 

Thời Lưu: “Bao nuôi tiểu tam cũng thế đấy, mở cho cái cửa hàng kiếm việc làm cho đỡ chán, lúc nào nhớ thì ghé qua ủng hộ một chút.”

 

Mạnh Xế Chử nhấn mạnh: “Tôi đã nói là tôi tìm vợ mà.”

 

Thời Lưu: “Thế à, có người vợ như tôi mà hơn nửa năm trời anh không về nhà sao?”

 

Mạnh Xế Chử: “Tôi đang bày binh bố trận thôi, chúng ta mà yêu nhau thì tối nào tôi cũng sẽ về nhà hết.”

 

Thời Lưu: “Trận địa của anh vĩ mô quá, nói chi tiết hơn đi, anh còn chẳng hiểu tôi bằng biên tập viên dưới trướng anh nữa là.”

 

Mạnh Xế Chử chối: “Không phải đâu.”

 

Thời Lưu: “Thế tôi hỏi anh, bộ truyện mới nhất là ‘Bề Ngoài Quân Thần’ tôi đang đăng, chương một nhân vật chính cãi nhau vì lý do gì?”

 

“…” Mạnh Xế Chử làm gì có thời gian mà đọc truyện tranh, bèn biện hộ: “Tôi chưa đọc truyện, nhưng tôi luôn theo dõi tiến độ công việc của em.”

 

Thời Lưu: “Ồ.”

 

Mạnh Xế Chử: “Mấy lần biên tập lên kế hoạch cho em giả gái đi ký tặng sách, đều bị tôi gạt đi đấy thôi.”

 

Thời Lưu: “Ồ.”

 

Ghê gớm lắm à, có câu nói là, rời xa anh thì ngoài trời cũng chẳng mưa đâu, cậu có thể tự mình từ chối giả gái mà.

 

Thấy cậu cứ bày ra cái bộ dạng dầu muối không ăn, Mạnh Xế Chử cũng bó tay chịu chết, một lúc sau thì có cuộc gọi của thư ký gọi về công ty làm việc.

 

Thế là Mạnh Xế Chử lại biến mất thêm lần nữa.

 

Bà Chương phát hiện ra dạo này con trai đang quên ăn quên ngủ để đọc tiểu thuyết với truyện tranh, thần kỳ thật, cứ như là dậy thì muộn vậy, mấy việc hồi cấp hai không làm giờ mới làm bù. Hơn nữa Mạnh Xế Chử cũng rất có mắt nhìn, tác giả hắn ta thích lại trùng hợp là cùng một người với bà.

 

“Con cũng thích Thạch Lựu à, mẹ có nhiều sách của cậu ấy lắm.”

 

Mạnh Xế Chử gấp sách lại, nói: “Thạch Lựu chính là Thời Lưu, mấy đoạn mẹ thích nhất trong chương trình hẹn hò ấy, tất cả đều là do cậu ấy biên kịch đấy.”

 

Bà Chương ngẩn ra: “Bảo sao dạo này chương trình ấy chán thế….”

 

Mạnh Xế Chử: “Tại cậu ấy nghỉ việc rồi, ký hợp đồng sang nhà xuất bản của con.”

 

Bà Chương: “Thế con đã cưa đổ người ta chưa?”

 

Mạnh Xế Chử: “Vẫn chưa.”

 

Bà Chương tỏ vẻ chê bai ra mặt: “Thế thì cũng chậm quá rồi đấy? Cuối tuần con cứ ru rú ở nhà đọc sách, chẳng chịu ra ngoài hẹn hò gì cả.”

 

Mạnh Xế Chử nhíu mày: “Con đang bổ sung kiến thức để tìm hiểu, cậu ấy bảo con không hiểu cậu ấy.”

 

“Tâm hồn con đúng là nghèo nàn hơn người ta nhiều thật.” Bà Chương cảm thấy cần phải chỉ điểm cho con trai một chút, “Con nói mẹ nghe xem con theo đuổi người ta kiểu gì?”

 

Tính từ lúc Mạnh Xế Chử xem chương trình hẹn hò đến giờ cũng hơn nửa năm rồi, chắc hẳn là một quá trình thất bại dài dằng dặc và bi thương lắm đây, thế nên bà đặc biệt đi rửa một đĩa hoa quả để chuẩn bị nghe chuyện.

 

Mạnh Xế Chử kể xong câu chuyện trong vòng một nốt nhạc, chỉ bằng thời gian ăn một quả cà chua bi. Bà Chương suýt chút nữa thì nghẹn họng vì quả cà chua, “Hết rồi à? Vậy cái chiêu tán tỉnh của con là chơi trò mất tích à?”

 

Mạnh Xế Chử: “Chẳng phải mẹ bảo phải hàm súc một chút à?”

 

Chương Nhiễm: “Con làm kinh doanh đến lú lẫn rồi à? Đây có phải là thương chiến đâu, ai mượn con ẩn mình dưới nước im hơi lặng tiếng thế hả? Con là cá mập trắng chắc? Con là thằng ngốc thì có.”

 

Mạnh Xế Chử: “…”

 

Hắn ta mà trồi lên mặt nước thì làm sao lừa được Thời Lưu về nhà xuất bản của mình được chứ?

 

Chương Nhiễm: “Đừng bảo với mẹ là cả tuần nay con cắm đầu đọc sách mà không đi tìm cậu ấy đấy nhé?”

 

Mạnh Xế Chử im lặng, hắn ta sắp đọc xong hết rồi, hắn ta đã nắm rõ mọi tác phẩm của Thời Lưu trong lòng bàn tay, còn hiểu rõ hơn cả cái cô biên tập kia.

 

Chương Nhiễm: “Thế con đọc xong không có cảm tưởng gì à?”

 

Mạnh Xế Chử: “Có, cậu ấy rất có khiếu biên kịch, con sẽ tăng thêm vốn đầu tư.”

 

Chương Nhiễm lắc đầu ngao ngán, trước kia bà nhìn hai đứa cháu nhà họ Mạnh này đều là nhân trung long phượng cả, nhưng về mặt đối nhân xử thế thì trong thâm tâm bà vẫn thấy Mạnh Xế Chử có phần khôn khéo hơn Mạnh Tư Trình một chút, cơ mà giờ xem ra cũng chẳng phải vậy.

 

Hồi bé Mạnh Tư Trình bị bố mẹ bỏ bê, sau khi ly hôn bà Chương có đi ngang qua nhà hắn vài lần, tiện đường vào kiểm tra đốc thúc bảo mẫu, Mạnh Tư Trình lớn lên rồi Tết nào cũng biết đường gọi điện chúc tết bà.

 

“Mẹ cứ tưởng Mạnh Tư Trình là cái máy toán học, sẽ là đứa mù tịt chuyện tán gái, còn con thì không cần mẹ phải lo, hóa ra con cũng là cái máy làm việc nốt. Với cái kiểu theo đuổi này của con, đến Mạnh Tư Trình nhìn thấy cũng phải lắc đầu.”

 

Mạnh Xế Chử thầm nghĩ, lần trước họp công ty, hắn ta nói muốn tăng vốn đầu tư vào mảng giải trí, rõ ràng là Mạnh Tư Trình tán thành nhiệt liệt lắm mà.

 

Chương Nhiễm: “Con xem truyện tranh Thời Lưu viết đi, không biết tán tỉnh thì học mấy thằng công trong đó ấy.”

 

Mạnh Xế Chử nhíu mày, xấu xa, bám dai như đỉa ư?

 

………….

 

[Biên tập: Cưng ơi, thêm một cái chiêu marketing gây bão được không? Nếu lượng đặt trước vượt quá 50 vạn bản, một tháng sau sách xuất bản, em sẽ mặc đồ nữ tham gia buổi ký tặng ở Nam Thành nhé, chị tăng thêm cho em một phần trăm nhuận bút.]

 

Thời Lưu trầm ngâm, đây là tín hiệu Mạnh Xế Chử mặc kệ cậu rồi à? Cậu quyết định nhận tín hiệu này, cậu không cần Mạnh Xế Chử âm thầm làm mấy chuyện đó sau lưng.

 

“Phía Đào Tử nói sao?”

 

Biên tập: “Cậu ấy không đồng ý.”

 

Thời Lưu: “Vậy để tôi làm cho.”

 

Một tháng sau, Thời Lưu mua tóc giả lên đường đi đến Nam Thành. Ngoài tóc giả ra, cậu vẫn chưa nghĩ ra nên mặc cái gì.

 

“Tham mưu tư vấn cho anh chút đi, Đào Nhi.” Thời Lưu cắt cái hình khuôn mặt đội tóc giả của mình ra, mở ảnh mẫu của một trang web bán đồ nữ ra, che mặt người mẫu đi rồi ghép mặt mình vào.

 

“Bộ nào hợp hơn?”

 

Tống Hề Đào: “Cái bộ sơ mi trắng váy đen công sở này này.”

 

Áo sơ mi khá trung tính, bảo con trai mặc cũng được, váy đen là chất liệu vải may tây trang, kiểu dáng ôm sát, dài qua gối, nhưng mà Thời Lưu mặc vào chắc chỉ đến trên đầu gối thôi.

 

“Giờ đang là mùa đông, anh khoác thêm cái áo phao dáng dài đến tận chân ở bên ngoài, chắc chắn là chẳng ai nhìn ra đâu.”

 

Thời Lưu: “Được, chốt đơn, để anh đi gọi ship hỏa tốc.”

 

Cậu mua size lớn nhất, kết quả là phần eo rộng thênh thang.

 

Tống Hề Đào dùng kim băng ghim lại phía sau lưng áo cho Thời Lưu, tạo thành một nếp gấp rất đẹp, “Xong rồi.”

 

Màu đen làm người ta trông gầy hơn, chỉnh lại eo xong thì chỉ còn thấy một vòng eo nhỏ xíu và đôi chân dài miên man, cứ như chuẩn bị đi phỏng vấn tiếp viên hàng không vậy. Thời Lưu khẽ nhíu mày, không quen lắm, lát nữa sợ không thể nào tự nhiên mà làm việc được.

 

Tống Hề Đào: “Bọn mình ra ngoài dạo phố đi, đi một vòng là quen ngay ấy mà. Có một tiệm bánh ngọt ngon lắm! Nhà đó bán bánh mì vừa ra lò, còn nóng hôi hổi luôn!”

 

Tiệm bánh nằm ở tầng một trung tâm thương mại, mùi thơm của bánh mì mới nướng cực kỳ hợp với ngày đông.

 

Tống Hề Đào mua một miếng bánh kem sữa tươi mềm mịn, “Cái này ngon nè, tôi giới thiệu cho ai ăn người đó cũng khen.”

 

Nếu mà học sinh giỏi còn online thì cậu cũng sẽ giới thiệu cho cậu ấy ăn thử. Theo quan sát của cậu, học sinh giỏi cũng thích ăn bánh ngọt, lần nào cũng bảo là ăn hết sạch rồi.

 

Hệ thống sưởi trong trung tâm thương mại hơi nóng, Tống Hề Đào cởi áo khoác phao ra, khuôn mặt trắng nõn hồng hào cũng lộ ra.

 

Thời Lưu: “Cậu mới là người nên đi giả gái đấy, ngay cả phấn má hồng cũng chẳng cần đánh.”

 

Tống Hề Đào: “Tôi có cần kiếm nhiều tiền thế đâu.”

 

Thời Lưu nhớ tới mấy người trong nghề, trước khi kết hôn thì nhận việc rất tùy hứng, có con rồi thì việc gì cũng nhận tất, chứng tỏ tiền bỉm sữa cũng đắt đỏ thật sự.

 

“Đợi cậu nuôi con rồi biết.”

 

Tống Hề Đào: “Chắc đợi thêm tám năm hay chục năm nữa đi.”

 

Trong nhà nóng quá, Thời Lưu cũng không chịu nổi nên phải cởi áo khoác ra, áo sơ mi dài tay, ống tay áo được thiết kế kiểu xắn gấu, nhìn là biết đồ nữ.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Thời Lưu: “May mà ở đây đất khách quê người, chứ ở Hải Thị thì còn lâu anh mới dám mặc thế này.”

 

Tống Hề Đào: “Thế anh đeo khẩu trang vào đi, bạn học của tôi ở bên này cũng nhiều lắm, nhỡ đâu gặp đứa nào hay hóng hớt, nó chụp cả anh vào đấy.”

 

Hai người đi dạo một vòng quanh trung tâm thương mại, liêm sỉ của Thời Lưu cũng đã bay sạch luôn rồi.

 

“Ngủ sớm đi, mai ký tặng cả ngày đấy.”

 

Ngày hôm sau, quả nhiên tạo hình của Thời Lưu đã gây chấn động, hàng người xếp hàng muốn chụp ảnh chung với cậu dài dằng dặc. Tống Hề Đào vui vẻ thảnh thơi, lúc ngồi vẽ còn rảnh rang liếc mắt hóng hớt mấy lần.

 

Tống Hề Đào phát hiện vệ sĩ bên phía Thời Lưu có gì đó sai sai, trong đó có một tên ánh mắt không phải để canh chừng xung quanh, mà cứ dán chặt vào người Thời Lưu, dáng người cao to vạm vỡ, nhìn như dân nhà nghề, cứ như lính đánh thuê trà trộn vào để bắt cóc người ta vậy.

 

Tống Hề Đào lén lút cầm điện thoại lên, nhắn tin cho Thời Lưu: “Tên vệ sĩ thứ hai bên phải trông khả nghi lắm.”

 

Thời Lưu cầm điện thoại lên, trả lời cậu: “Anh biết, hắn ta không phải vệ sĩ đâu.”

 

Là Mạnh Xế Chử đấy.

 

Buổi trưa nghỉ ăn cơm, Thời Lưu từ nhà vệ sinh đi ra, cậu và Tống Hề Đào mỗi người một phòng nghỉ, bên trong có giường đơn để tranh thủ chợp mắt ba mươi phút. Cậu vừa vặn tay nắm cửa bước vào thì thấy Mạnh Xế Chử ở bên trong, không biết hắn ta đã chui vào từ lúc nào.

 

Thời Lưu ôm lấy khuỷu tay mình: “Anh đến đây làm gì?”

 

Mạnh Xế Chử: “Tôi nghĩ thông suốt rồi, theo đuổi người ta thì phải siêng năng xuất hiện trước mặt người ta mới được, dạo trước tôi hoàn thành công việc sớm, sau này ngày nào em cũng sẽ nhìn thấy tôi.”

 

Thời Lưu nhìn bộ dạng của mình hiện tại, nói: “Thế là ngài cho phép nhà xuất bản bóc lột tôi rồi hả?”

 

Mạnh Xế Chử hùng hồn đáp: “Là do tôi muốn nhìn thấy em mặc thế này.”

 

Thời Lưu: “…”

 

Thời Lưu vội vàng khoác cái áo phao lên, che đôi chân của mình lại. Cậu cảm thấy hình như Mạnh Xế Chử đã trở nên biến thái rồi. Mà sự thật đúng là như vậy.

 

Kể từ hôm đó, từ xuân sang hạ, ngày nào Mạnh Xế Chử cũng xuất hiện dưới lầu nhà cậu. Công việc cả ngày bận rộn thì tranh thủ giờ ăn trưa chạy qua, nếu phải đi công tác thì cũng sẽ ghé qua một chuyến trước nửa đêm.

 

Thời Lưu đành phải bấm bụng đi xuống lầu, ăn đồ ăn khuya Mạnh Xế Chử mang tới, “Sao anh còn chưa về?”

 

Đã quá mười hai giờ đêm rồi, chưa bao giờ muộn thế này.

 

Mạnh Xế Chử liếc nhìn đồng hồ đeo tay: “Tôi phải đi công tác một chuyến, tối không qua được, chỉ có thể tranh thủ bây giờ ở bên em một lát thôi.”

 

Mạnh Xế Chử nói được làm được, ngày nào cũng gặp mặt không sót buổi nào, sáng bảy giờ phải đi công tác, tối không về kịp thì gặp lúc không giờ.

 

Thời Lưu: “Tôi biết rồi, anh mau về nghỉ ngơi đi.”

 

Tối hôm sau, Mạnh Xế Chử không đến, Thời Lưu cảm nhận được tác dụng phụ ghê gớm của chiêu nước ấm nấu Thạch Lựu.

 

Đúng là đã quen hơi bén tiếng mất rồi.

 

Thời Lưu cảnh giác với kiểu theo đuổi chỉ cần động miệng là có người dưới trướng làm thay của Mạnh Xế Chử, nhưng lại không hề kháng cự việc bản thân Mạnh Xế Chử bỏ ra tâm huyết to lớn để theo đuổi mình. Chịu bỏ tâm sức, thì khi gặp khó khăn mới không trốn tránh.

 

Đợi hắn ta đi công tác về thì đồng ý vậy.

 

Đêm thứ 3 trời đổ mưa to tầm tã, trong trường ngập nước nghiêm trọng, dòng nước chảy ào ào từ chỗ cao xuống chỗ thấp, bậc thang ngập tràn như thác nước.

 

Thời Lưu nhắn tin cho Mạnh Xế Chử: “Đi công tác về nhớ nghỉ ngơi cho khỏe, hôm nay tôi ngủ trước đây, trời mưa nghe tiếng mưa dễ ngủ lắm.”

 

Mạnh Xế Chử nhắn lại: “Được.”

 

Thời Lưu đặt điện thoại xuống, nằm trên giường nghĩ đến lộ trình mỗi lần Mạnh Xế Chử đi tới đây. Trường học không cho xe ô tô vào khu ký túc xá, nên Mạnh Xế Chử chỉ có thể đỗ xe ở ngoài cổng khu sinh hoạt rồi đi bộ vào, hắn ta sẽ phải đi qua một cái bậc thang hai mươi cấp, chỗ đó nước chảy xiết nhất, đi từ dưới lên quần sẽ bị ướt sũng quá nửa. Không nhìn rõ bậc thang, dễ bị bước hụt, gió lại to, khó mà che ô được.

 

Mạnh Xế Chử đã bảo là sẽ không đến rồi, nhưng Thời Lưu thì lại có chút trằn trọc, lỡ như hắn ta vẫn đến thì sao. Cậu mở app sân bay ra xem, mưa to thế này mà vẫn có chuyến bay cất cánh hạ cánh được.

 

Không ngủ được, cậu ra ngoài đi dạo một chút vậy! Thời Lưu xắn ống quần lên, mặc cái áo mưa của bạn cùng phòng vào, che ô chạy xuống lầu, bước vào màn mưa.

 

Gần mười hai giờ đêm, trong trường hầu như chẳng còn ai, Thời Lưu đi đến trạm xe buýt bên ngoài cổng khu ký túc xá, chỗ này vừa khéo có thể tránh mưa. Lúc nào xe của Mạnh Xế Chử cũng đỗ ở gần trạm xe buýt này. Thời Lưu định bụng đứng đây ngắm mưa đến mười hai giờ, lỡ Mạnh Xế Chử có đến thì mình sẽ bảo hắn ta đừng xuống xe, cứ thế đi về luôn.

 

Mười một giờ bốn mươi phút, có bạn học về muộn xuống xe ở đây, tốt bụng nhắc nhở Thời Lưu: “Bạn ơi, giờ này hết xe buýt rồi.”

 

Thời Lưu: “Cảm ơn, tôi đang đợi người.”

 

May quá là may, cậu mặc áo mưa che ô kín mít, sẽ chẳng ai phát hiện ra cái tên dở hơi này tên là Thời Lưu đâu.

 

Mười một giờ năm mươi phút, Thời Lưu nhấc chân vẩy vẩy nước trong dép lê ra.

 

Mười một giờ năm mươi tám phút, Thời Lưu chuẩn bị đi về. Cậu vẫn cố đợi nốt hai phút còn lại, may mà Mạnh Xế Chử không phải là đồ ngốc. Cậu vừa xoay người định đi, thì đột nhiên trên con đường chỉ có màn mưa trắng xóa xuất hiện một chùm đèn pha chiếu thẳng vào cái ghế inox ở trạm xe buýt, phản quang sáng loáng cả một vùng.

 

Thời Lưu dừng bước, nghe thấy tiếng phanh xe quen thuộc, tiếp đó là tiếng cửa xe đóng mở, một người đàn ông cao lớn anh tuấn che ô bước ra, tay trái xách theo đặc sản của thành phố nơi hắn ta đi công tác, vội vã lướt qua người Thời Lưu.

 

Thời Lưu gọi: “Này.”

 

Mạnh Xế Chử hoàn toàn không để ý đến cái người bọc kín mít trông quê một cục này là Thời Lưu, nghe thấy tiếng gọi thì đột ngột dừng lại.

 

Thời Lưu: “Đưa đồ cho tôi đi, gặp mặt rồi, anh về đi.”

 

Mạnh Xế Chử dứt khoát bước tới gần cậu thêm một bước, giày da giẫm lên vũng nước bắn tung tóe, hai mũi ô va vào nhau, ngăn cản hắn ta tiến lại gần hơn nữa.

 

Hắn ta dứt khoát thu ô lại, nắm lấy cổ tay Thời Lưu, cưỡng ép kéo hắn về phía xe: “Tối nay em không cần về nữa.”

 

Mạnh Xế Chử che ô của Thời Lưu, mở cửa xe: “Cởi áo mưa ra, chui vào trong xe.”

 

Cánh cửa xe mở ra vừa khéo chắn gió, Thời Lưu đành phải đứng trước mặt Mạnh Xế Chử, cởi từng cái cúc của cái áo mưa màu xanh thô kệch ra, đây là cái áo mưa bạn cùng phòng của cậu hay mặc lúc đi xe máy điện.

 

Cởi áo mưa ra, bên trong là ống quần được xắn lên rất cao, đến tận trên đầu gối, hai bắp chân trắng nõn lộ ra. Áo sơ mi ướt đẫm dính chặt vào cổ, cái áo mưa này bị rách rồi. Cậu cuộn cái áo mưa lại, nhét xuống gầm ghế.

 

Mạnh Xế Chử ấn tay lên vùng cổ lạnh lẽo ướt át của Thời Lưu: “Hôm nay em mà không đồng ý, có khi anh bóp chết em mất.”

 

Thời Lưu nhìn thấy hộp bánh hoa hồng nướng được vận chuyển bằng đường hàng không về, khóe môi khẽ cong lên: “Em ăn xong thì sẽ đồng ý với anh.”

 

Dầm mưa tiêu hao nhiều năng lượng, dễ đói lắm. Thời Lưu leo lên xe, mở hộp ra, mặc dù bánh hoa hồng không còn nóng nữa, nhưng vẫn giữ được mùi thơm của bánh nướng mới ra lò buổi sáng. Bánh của tiệm này là kiểu vỏ ngàn lớp, nướng đến độ vàng giòn, cắn một miếng là rơi đầy vụn bánh ngọt ngào.

 

Mạnh Xế Chử thu ô lại, đằng nào cũng ướt sũng cả rồi, hắn ta vòng ra cốp sau, cất ô và áo mưa vào đó, tránh để trong xe ướt át dính vào bắp chân Thời Lưu. Điều hòa trong xe đã được chuyển sang chế độ sấy khô quần áo, Thời Lưu vừa ăn, Mạnh Xế Chử vừa cởi cúc áo sơ mi của cậu.

 

Thời Lưu né tránh: “Anh làm thế em ăn cứ bị rơi vụn bánh.”

 

Mạnh Xế Chử: “Kệ đi, đằng nào cũng đâu phải em dọn.”

 

Thời Lưu bị lột bỏ chiếc áo ướt sũng ở cổ, giữ lại quần của mình, cậu không muốn chơi trò rung xe ngay bên ngoài tường rào trường học đâu.

 

“Ăn xong chưa?” Mạnh Xế Chử lấy bộ quần áo dự phòng trong túi xách ra, tròng áo sơ mi vào cho Thời Lưu.

 

Thời Lưu vỗ vỗ tay, “Ăn xong rồi, quần của anh cũng ướt rồi kìa, thay đi thôi.”

 

Mạnh Xế Chử: “Có qua có lại đi.”

 

Thời Lưu nghĩ ngợi một chút, giúp hắn ta cởi thắt lưng, kéo khóa quần xuống, im lặng một giây rồi hỏi: “Anh là người có nhu cầu cao lắm hả?”

 

Mạnh Xế Chử: “Trước đây thì không.”

 

Thời Lưu: “Chúng ta có nhất thiết phải tiến triển nhanh đến mức này không?”

 

Mạnh Xế Chử nghiến răng: “Đã qua một năm rồi đấy.”

 

Thời Lưu: “…” Thế anh tự nói xem, nửa năm đầu có tính là hiệu quả không hả?

 

“Được rồi, một năm.”

 

Mạnh Xế Chử: “Làm vợ anh đi.”

 

Thời Lưu: “Làm bạn trai trước đã.”

 

Mạnh Xế Chử nhấn mạnh: “Chúng ta quen nhau qua xem mắt, hơn nữa còn có phụ huynh chứng kiến, chính là xác định để kết hôn mà.”

 

Thời Lưu: “Phụ huynh?”

 

Mạnh Xế Chử: “Mẹ anh và anh xem chương trình hẹn hò, mẹ anh thích em lắm. Chương trình em biên kịch bố mẹ em không xem à?”

 

Thời Lưu: “… Có xem.”

 

Mạnh Xế Chử: “Thấy chưa, phụ huynh hai bên đều chứng kiến cả rồi.”

 

Thời Lưu hừ nhẹ một tiếng, phụ huynh đâu có đồng ý cho anh bây giờ luồn tay vào trong áo em đâu, “Ghế trước anh có hai vệ sĩ đấy.”

 

Mặc dù ở giữa có vách ngăn, không nhìn thấy cũng không nghe thấy phía sau, nhưng thế này không ổn, tác phong hào môn hoang dã quá, cậu chịu không nổi.

 

Mạnh Xế Chử: “À, quên mất.”

 

Thời Lưu hôn lên khóe miệng hắn ta, truyền sang một chút hương thơm hoa hồng: “Chúng ta đổi chỗ khác đi.”

 

Mạnh Xế Chử: “Được.”

 

Hết chương 77.

 

Chương 77: Ngoại Truyện – Thời Lưu (Phần 3) “Làm Vợ Tôi Đi.”

Ngày đăng: 8 Tháng 3, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên