Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau – Chương 103

Chương 103: Hoàn Chính Văn……

 

    Bây giờ đã quá nửa đêm, vì lo lắng cho Hạ Diễm nên Cố Liên và Hạ Triều cũng chưa đi ngủ.

        Hạ Triều đi vòng vòng quanh sân mấy lượt, ông nói với Cố Liên: “A Liên à, em nói xem, cuộc sống của thần tiên sẽ như thế nào?”

Cố Liên suy tư một hồi rồi mới nói: “Có lẽ là…… Có cuộc sống dài vô tận? Còn có pháp lực vô biên?”

        “Ừ.”

        “Vậy Diễm Diễm có cô đơn không?” Cố Liên nhẹ giọng hỏi, “Thật ra nó là một đứa trẻ rất sợ cô đơn.”

Có Lục tiên sinh ở bên mà.” Hạ Triều nói, “Chắc là sẽ không cô đơn đâu. Chắc chắn nó sẽ luôn vui vẻ khi ở bên cạnh người mình yêu.”

        Nhưng lúc này, bầu trời đêm vừa rồi còn trong xanh bỗng nhiên đổ tuyết, đây có thể nói là hiện tượng hiếm thấy ở thành phố Tân Hải.

        Thấy tiểu thần tiên Hạ Diễm dùng pháp thuật không thuần thục lắm làm tuyết rơi xuống Hạ trạch, Cố Liên và Hạ Triều hơi ngẩn ra khi nhìn thấy đứa con mình nhớ thương bao lâu nay xuất hiện trong tuyết.

        Hạ Diễm đã thay áo khoác của mình, tóc cũng ngắn hơn so với vừa rồi. Dường như cậu không khác gì với lúc còn đi học cách đây không lâu, nhưng hình như lại có gì đó không giống với lúc trước lắm.

        Mới đầu Cố Liên ngẩn ra một lúc, sau đó vội vàng chạy về phía cậu, bà nhẹ giọng gọi: “Diễm Diễm!”

        Mà Hạ Triều thì lại kích động nói không nên lời, qua một lúc lâu ông mới lên tiếng: “….. Con không bị thương ở đâu chứ?”

“Dạ không.” Hạ Diễm cong mắt cười, “Ba mẹ, chúc mừng năm mới.”

        “Ừ! Chúc mừng năm mới.”

        Cố Liên rưng rưng nước mắt, bà cầm một chiếc khấu bình an đặt vào trong tay Hạ Diễm, đây là lễ vật năm mới bà cầu cho Hạ Diễm. Tuy thần tiên không cần dùng đến nó nữa, nhưng bà vẫn muốn đưa cho Hạ Diễm.

        “Mẹ không biết tiểu thần tiên thì sẽ có phép thuật gì, nhưng mà, bất cứ khi nào con cần ba mẹ, ba mẹ vẫn luôn ở đây.” Cố Liên nói, “Sau này con vẫn có thể về nhà chứ?”

        Hạ Diễm khẽ gật đầu, nắm tay mẹ nói: “Tất nhiên rồi mẹ, con sẽ về nhà mà.”

        Đời này cậu có được những người thân như vậy là đã may mắn lắm rồi, tất nhiên cậu sẽ chăm sóc cho hai người khi tuổi già sức yếu, dù trăm năm sau ba mẹ cậu chuyển thế sẽ có những đứa con khác, nhưng cậu nghĩ, chắc mình vẫn sẽ nhịn không được đến gặp họ.

        Lục Bỉnh Văn ở bên cạnh Hạ Diễm mím môi cười, hắn nói với Cố Liên: “Mẹ vợ đại nhân yên tâm đi, dù Hạ Diễm là người hay thần gì con cũng sẽ chăm sóc em ấy thật tốt.”

        “Được.” Cố Liên nói với Lục Bỉnh Văn: “Chỉ cần các con hạnh phúc là được rồi.”

        Chờ Cố Liên và Hạ Triều trở về phòng nghỉ ngơi, Hạ Diễm vẫn còn có chút hoảng hốt, tựa hồ như cậu còn đang buồn bã vì mấy chục năm sau sẽ phải chia tay với hai người.

        “Ba mẹ vợ đại nhân là một đôi song tử tinh linh hồn hiếm thấy.” Lục Bỉnh Văn an ủi cậu, “Trải qua thời gian dài vẫn sẽ bên nhau chuyển thế như thanh mai trúc mã.”

        “Thì ra là như vậy à?” Hạ Diễm mở to hai mắt, “Chẳng trách hai người đã quen nhau từ khi còn nhỏ.”

        Pháo hoa rực rỡ nở rộ giữa bầu trời đêm, Lục Bỉnh Văn ôm eo Hạ Diễm, hôn cậu thật lâu, như thể muốn biểu đạt tình yêu và nhớ nhung mấy ngày nay bằng phương thức này.

        Mùi gỗ thông dễ chịu trên người hắn khiến Hạ Diễm có chút động tình, ngón tay mảnh khảnh của cậu theo thói quen nắm lấy vạt áo bên hông Lục Bỉnh Văn, môi chạm môi, khiến cậu không khỏi nhẹ nhàng thở dốc vài tiếng, nước mắt lại gợn sóng trong đôi mắt cậu, mùi hương cơ thể như có như không quẩn quanh nơi chóp mũi trêu chọc trái tim Lục Bỉnh Văn.

        “…… Chú Lệ quỷ à, chú thật hung dữ.” Hạ Diễm khẽ cười nhìn Lục Bỉnh Văn, “Em đã lớn lên rồi mà anh vẫn hung dữ với em như vậy sao?”

        Hạ Diễm không buông tay nắm âu phục Lục Bỉnh Văn ra, cũng không quên ký ức sau khi mình biến thành một đứa nhỏ, Lục Bỉnh Văn đã dẫn cậu đi chơi khắp nơi.

        Đó là một ngày rất tuyệt vời.

        Cậu vô ưu vô lo sống dưới sự che chở của Lục Bỉnh Văn, thực hiện tâm nguyện nhiều năm về trước. Cậu muốn đi bờ biển, Lục Bỉnh Văn đã cùng cậu đến bờ biển. Cậu muốn đến công viên trò chơi, Lục Bỉnh Văn đã cùng cậu đến công viên trò chơi. Cho dù ý thức của cậu lúc đó vẫn mông lung, nhưng Hạ Diễm vẫn cảm nhận được tình ấm áp đó.

        Cậu ngẩng đầu nhìn Lục Bỉnh Văn, trong mắt chỉ có ỷ lại vào hắn.

        “Chú?” Hình như Lục Bỉnh Văn cảm thấy xưng hô này cũng không tệ, “Chú nhịn không được.”

        Lục Bỉnh Văn nắm lấy tay Hạ Diễm đặt ở ngực mình, dưới bàn tay Hạ Diễm truyền đến tiếng tim đập thình thịch, trái tim đập rất nhanh, như thể Lục Bỉnh Văn đang nói với cậu rằng, đây chính là tình cảm thật lòng của hắn.

        “Anh tu luyện hơn ba ngàn năm, nhưng trái tim vẫn không có nhịp đập.” Giọng nói của Lục Bỉnh Văn trầm thấp và rất dễ nghe, “Trái tim anh đập là vì em.”

        “Là….. Vì em sao?” Hạ Diễm tò mò nói, “Vậy là song tu thật sự có thể đề cao tu vi à?!”

        Lục Bỉnh Văn thấp giọng cười cười, thật hiếm có lúc hắn không nhân cơ hội này lôi kéo Hạ Diễm đi song tu ngay, mà nắm chặt bàn tay Hạ Diễm, nghiêm túc nói: “Vì anh yêu em, Hạ Diễm, anh thật sự rất yêu em.”

        Vì Hạ Diễm mà hắn đã học được cách yêu người khác, cũng biết như thế nào gọi là được yêu.

        Giống như hắn đã ngủ thật lâu trong thế giới hỗn độn, Hạ Diễm đến đã làm cho thế giới của hắn sáng bừng lên đủ loại màu sắc, cũng giúp cho hắn tỉnh dậy. Sau khi kết hôn với Hạ Diễm, mỗi ngày dường như đều có một ý nghĩa khác nhau.

        Tai Hạ Diễm lại đỏ bừng, cậu nghĩ thầm, thế mà lão quỷ này lại đá một phát, bóng bay thẳng vào khung thành, khiến cậu chống đỡ không nổi.

        Lục Bỉnh Văn đoạt lấy cây quạt trong tay Hạ Diễm, nhẹ nhàng nhấc cằm Hạ Diễm lên: “Phi thăng thành tiên là chuyện đáng chúc mừng cỡ nào, chẳng lẽ không đáng để ăn mừng ba ngày ba đêm trên giường sao?”

        Lão lưu manh đã nghẹn hơn nửa tháng, bây giờ mỹ nhân đã ở trong lòng, cậu lại ngoan ngoãn như vậy, hắn thật sự nhịn không được. Hạ Diễm còn chưa lấy lại tinh thần thì đã bị chú Lệ quỷ xấu đưa đến tẩm cung của Phong Đô đại đế.

        Lục Bỉnh Văn đẩy Hạ Diễm mặc áo bào trắng vào trong hồ nước ấm, toàn thân Hạ Diễm ướt đẫm, quần áo ướt dính vào người phác họa đường cong thật xinh đẹp.

        Cậu vội vàng vàng nói, “Anh ơi, em vẫn chưa đến chỗ Thần sự báo cáo, anh không tò mò em là thần tiên gì sao? Em rất tò mò, anh chờ một chút…. A!”

        Lời dư thừa đã bị lão lưu manh gấp gáp chặn lại trong miệng bằng kỹ thuật hôn cao siêu, đợi đến khi Hạ Diễm hoàn toàn mềm nhũn trong ngực hắn thì mới nghiêm túc nói: “Bảo bối à, sao không gọi là chú nữa?!”

        “Em…. Em không gọi anh là chú đâu. Thân thể này của em bây giờ là…. Là lần đầu tiên.” Hạ Diễm nhẹ nhàng đẩy Lục Bỉnh Văn ra, “Lục Bỉnh Văn, anh, anh không được làm em khóc.”

        Ánh mắt Lục Bỉnh Văn trầm xuống, bàn tay từ xương quai xanh của Hạ Diễm chậm rãi di chuyển đến bên hông.

        Mỹ nhân trong lòng hắn vòng eo mảnh khảnh, làn da nhẵn nhụi, nhìn thế nào cũng là một tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ.

        Hắn hứng thú nói: “Tiểu thần tiên thì làm sao có thể khóc được?”

        Đêm nay, Hạ Diễm làm thần tiên vẫn không kìm được nước mắt, cậu thật sự không nghĩ tới có một ngày ông chồng ma quỷ nhà mình lại quang minh chính đại đùa giỡn lưu manh như vậy, cậu cũng không ngờ rằng, đã là thần tiên rồi mà vẫn bị hắn làm cho ngất xỉu, còn bị lão lưu manh làm bẩn cả khuôn mặt trắng như tuyết nữa chứ.

        Trước khi ngất đi, cậu bị quỷ lão ép nói yêu hắn rất nhiều lần, mà lão lưu manh đó lại giống như hôn thế nào cũng không đủ, hôn khắp toàn thân cậu.

        Ba ngày sau, cuối cùng Hạ Diễm cũng rời khỏi giường được.

        Trước thần sự cục có hai cơn gió thoảng qua, Hoắc Viên đang nằm ngủ gật vừa tỉnh dậy, đúng lúc nhìn thấy Hạ Diễm hất tay Lục Bỉnh Văn ra. Cậu thấp giọng nói: “Em không tin lão lưu manh anh lần sau nhịn được…. Anh, anh viết giấy cam đoan đi!”

 Lục Bỉnh Văn mặc một thân áo bào đỏ rực, hôm nay mặt mày sáng láng vui vẻ vô cùng, lại phối với quan bào đỏ rực đó, có thể nói là dù không cười cũng thấy thật phong lưu.

        Lúc này, Lục Bỉnh Văn nhếch khóe miệng khẽ cười nói: “Viết ở đâu, nếu không, phu nhân đến viết đi, viết lên lưng anh này, viết một câu: “Tôi cam đoan không ly hôn?”

        Hạ Diễm:…. Thôi quên đi.

        Hạ Diễm hất tay nam quỷ xấu xa này ra, cậu dịch chuyển đến chỗ thần sự, Hoắc Viên cười tủm tỉm nói: “A, chúc mừng Hạ Diễm thượng thần phi thăng thành tiên, thân là bộ phận nhân sự thiên đình, chưởng quản việc phi thăng, đã một trăm năm qua tôi không có việc làm, trước cảm ơn cậu đã cho tôi cơ hội làm việc.”

        Hạ Diễm: “… Không cần khách khí. Vậy xin hỏi, tôi là thần tiên gì vậy?”

        “À, chức vụ trước mắt dành cho cậu là….” Hoắc Viên làm ra vẻ thần bí, nói: “Sao cậu không đoán thử xem?”

        Lục Bỉnh Văn bay đến bên cạnh Hạ Diễm, bàn tay hắn len lén sờ lên thắt lưng cậu, Hạ Diễm cũng không cam lòng yếu thế, vụng trộm chơi đùa với tay hắn.

 “Tôi không đoán được đâu.” Hạ Diễm bối rối nói, “Có nhiều chức vụ như vậy, tôi hoàn toàn đoán không ra.”

        Phong Đô đại đế vô cùng khí thế vô cùng cường đại, hắn đoạt lấy cuốn sổ của nhân viên Hr Hoắc Viên, lật đến chỗ chức vị thần giới, sau đó thấp giọng nói: “Có việc gì ít việc nhưng nhiều công đức không?”

        “À… Cái này không thể tùy ý thay đổi được. Trước mắt chức vụ đặt ra cho Hạ Diễm thượng thần là học thần.” Hoắc Viên cười tủm tỉm, “Công việc này có có tính thời vụ rất cao, có mùa cao điểm cũng có mùa thấp điểm, ví dụ như tháng sáu và tháng mười hai thì bận rộn hơn một chút, bởi vì hai tháng này là mùa thi, thí sinh nguyện ước nhiều, học thần phải nghe nhiều cầu nguyện. Hạ Diễm, nhiệm vụ của cậu là ban phước cho những người cầu nguyện đó.”

        Hạ Diễm mở to đôi mắt mèo xinh đẹp, nói: “Tôi là thần gì?”

“Học thần”. Hoắc Viên trịnh trọng nói, “Thần học tập.”

        Hạ Diễm không nghĩ tới lúc làm người được bạn học gọi là học thần, đến khi làm thần tiên cậu biến thành học thần thật.

Lục Bỉnh Văn đối với chức vụ của lão bà cũng có chút ngoài ý muốn, hắn nhịn không được thấp giọng cười, nói: “Rất thích hợp với em, Diễm Diễm.”

        “Chậc, đương nhiên rồi, đây cũng là một công việc tốt…. Bởi vì số lần các vị thần ban phước hàng năm cho con người có hạn, mà lời cầu nguyện thì lại rất nhiều, dù có cầu nhiều hơn nữa thì số phước lành ban ra vẫn không đổi, khối lượng công việc không lớn, nhưng lại nhận được nhiều lời cầu nguyện. Linh lực của các vị thần được nâng lên bằng lời cầu nguyện của con người, vì vậy tương lai rất đáng để mong đợi.” Hoắc Viên đưa cho Hạ Diễm một quyển sách hướng dẫn dành cho học thần, “Đây là cẩm nang học thần, pháp quyết ban phúc đều có viết hết ở trên đó.”

        Hạ Diễm có chút mê mang gật gật đầu, nói: “Nghe có vẻ rất thú vị.”

Hoắc Viên lại nói: “Nhưng trong ba tháng đầu tiên, thần giới chúng ta cũng phải luân phiên thay đổi nhiệm vụ.”

 “…… Luân phiên thay đổi?” Hạ Diễm tò mò nói, “Các vị thần luân phiên thay đổi nhiệm vụ là như thế nào.”

        “À, đại khái chính là trước tiên đến chỗ Vũ Thần học cách làm mưa vài ngày, sau đó đến chỗ Tuyết Thần học cách làm tuyết rơi vài ngày, à, còn có thần vui chơi, cậu cũng có thể đến chỗ Thần play học mấy ngày….”

        “Thần play?” Lục Bỉnh Văn nghiêm túc nói, “Diễm Diễm, cái này tốt.”

“Anh…..” Hạ Diễm nhẹ nhàng nhắm mắt lại, “….. Quên đi.”

Cho đến bây giờ, Lục Bỉnh Văn vẫn cảm thấy việc trêu chọc Hạ Diễm là một chuyện rất thú vị, Hạ Diễm thật sự rất đáng yêu, lúc cậu xấu hổ trông lại càng đáng yêu hơn, ngay cả lúc tức giận cũng đáng yêu nữa.

           “Ha ha…. Vì gần trăm năm qua không có nhân loại nào phi thăng, vậy cho nên thần giới rất rảnh rỗi, chúng tôi cũng đã triển khai rất nhiều hạng mục phúc lợi mới.” Hoắc Viên nói, “Đối với những vị thần đã kết hôn, Văn phòng Thần sự của chúng ta sẽ cấp cho họ một ngôi nhà sang trọng. Nếu người nhận không hài lòng, vậy cũng có thể thay đổi diện mạo của ngôi nhà theo ý của riêng mình.”

        “Ồ?” Hạ Diễm hỏi, “Ở đâu?”

        “A, vị trí học thần ở là Pha Lôi Đảo, hòn đảo này rất đẹp, có rất nhiều rừng đào.” Hoắc Viên chỉ chỉ phương hướng đại khái cho Hạ Diễm biết, “Nhà ở đã chuẩn bị xong, hai người cùng nhau tới đó là được. Cậu còn câu hỏi nào muốn hỏi tôi nữa không?”

        Hạ Diễm suy nghĩ nửa ngày, cuối cùng vẫn nhịn không được hỏi: “Tôi còn giữ lại rất nhiều thói quen của con người, ví dụ như… Tôi rất thích ăn cơm, tôi có thể tiếp tục ăn không?”

        “A, không sao, những thói quen kia của cậu đều có thể giữ lại, ăn cơm ăn vặt cũng không thành vấn đề, cậu nhìn Thần bốn mùa xem, mỗi ngày hắn ta phải ăn ít nhất năm bữa, không có ảnh hưởng gì đến linh lực cả.” Hoắc Viên cười cong cong hai mắt, “Tóm lại, chúc ngài làm thần vui vẻ.”

        Chờ Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn đến hòn đảo ở thần giới kia thì trời đã chạng vạng. Xuyên qua những đám mây vàng rực rỡ, Hạ Diễm nhìn thấy một tấm bia đá.

        Lúc này cậu mới phát hiện, hòn đảo này căn bản không phải tên là Pha Lôi Đảo, mà là Linh Đào Đảo.

        “Hoắc sư phụ cũng học xấu rồi.” Hạ Diễm thở dài, “Lục Bỉnh Văn, tất cả đều do anh hết, ngay đến cả thần tiên cũng trở nên kỳ quái.”

Lục Bỉnh Văn ăn no uống đủ, thấp giọng nói: “Có phải ngài ấy cũng đang hâm mộ anh không, hâm mộ anh có một người vợ đáng yêu như thế này nè.”

Hai má Hạ Diễm ửng hồng, không để ý tới hắn nữa.

        Linh Đào đảo nở đầy hoa đào mà Hạ Diễm thích nhất, còn có vô số linh đào.

        Băng qua rừng đào, một ngôi nhà theo kiểu cổ xinh đẹp nằm ở trung tâm đảo, trong sân còn có một cái ao nhỏ. Ở đây bốn mùa như xuân, lúc nào cũng ấm áp.

        Hạ Diễm lôi kéo Lục Bỉnh Văn đi vào đình viện, mấy thần sứ cũng đi dạo trong nhà vài vòng, sau đó bắt đầu nhao nhao cảm khái….

        “Thật đẹp!” Ti Ti vui vẻ bò khắp nơi, “Tôi thích nơi này.”

        Mao Tiểu Quất và Mao Tiểu Hắc đã nhảy nhót đi hái đào ăn, Mao Tiểu Bạch thì ngồi xổm bên cạnh ao nhìn bóng mình phản chiếu trong nước, sau đó nhẹ giọng nói: “Oa, thật sự rất xinh đẹp!”

        “Ừ, em cũng rất thích tòa nhà này.” Hạ Diễm nhẹ giọng nói, “Nhưng mà…. Anh ơi, em còn muốn ở lại nhân gian, anh thì sao?”

 Kỳ thật, Lục Bỉnh Văn đối với sự lựa chọn này của Hạ Diễm cũng không có gì bất ngờ.

        Dù sao thì cha mẹ Hạ Diễm cũng ở nhân gian, bạn bè của cậu cũng ở nhân gian. Cậu vẫn chưa học xong đại học, những gì cậu muốn làm vẫn chưa được thực hiện. Là một thần tiên vừa mới phi thăng, Hạ Diễm đối với nhân gian vẫn còn quyến luyến rất nhiều.

        “Nhân gian là một nơi lãng mạn, anh cũng rất thích ở đó.” Lục Bỉnh Văn mỉm cười nhìn Hạ Diễm, “Bất kể em muốn làm cái gì anh cũng sẽ ở bên cạnh ủng hộ, đi đâu cũng được.”

        Hạ Diễm cười cong cong hai mắt nhìn Lục Bỉnh Văn, cậu cười lên rất ngọt ngào, nhưng dù có nhìn bao nhiêu lần thì Lục Bỉnh Văn vẫn rung động như vậy.

        “Vậy thì tốt.” Hạ Diễm nói, “Chờ đạo quan của chúng ta xây xong, thỉnh thoảng em sẽ đến đạo quan kia ban phước, bạn bè ở công ty thì cứ tiếp tục tiến hành nghiệp vụ trừ quỷ ở đạo quan, nếu có chỗ nào cần, em cũng sẽ cố gắng giúp.”

        “Được.” Lục Bỉnh Văn gật đầu nói, “Đều nghe em hết. Nhưng mà…. Diễm Diễm à, còn có một chuyện quan trọng nữa.”

 “Hả?”

        Từ hôm qua đến nay Hạ Diễm đã bị lão quỷ lăn qua lộn lại không ngừng, bây giờ vẫn còn có chút mơ hồ.

        Lục Bỉnh Văn kéo Hạ Diễm dịch chuyển trở về căn hộ ở thành phố B. Hắn lấy chiếc nhẫn từ trong ngăn kéo ra, cách đây không lâu Hạ Diễm đeo quá rộng, nhưng bây giờ chắc chắn sẽ vừa, hắn nắm tay trái Hạ Diễm lên, đeo bạch ngọc châu chỉ còn lại một hạt châu lên cổ tay cậu, nói: “Mặc dù chỉ còn lại một hạt châu, nhưng anh nghĩ nó đã thay em ngăn cản thiên lôi, vậy có lẽ nó cũng có thể mang đến may mắn cho em.”

        Hạ Diễm gật gật đầu, lại dùng thanh âm rất nhẹ nói: “Anh à, kỳ thật gặp được anh mới là may mắn lớn nhất đời em.”

Chúng ta đã lướt qua nhau mấy lần, cuối cùng cũng gặp được nhau vào ngàn năm sau, sao có thể không phải là may mắn được. Vận mệnh không tốt nhưng không cam lòng để vận mệnh trêu đùa, vậy đó không phải là một loại may mắn thì là gì?!

        Lục Bỉnh Văn nhếch khóe miệng cười, nói: “Anh lại cảm thấy mình khá may mắn. Vợ anh thông minh và đáng yêu như vậy, anh là người đàn ông hạnh phúc nhất trên đời này.”

        Hơi thở của thiếu niên mười chín tuổi tựa hồ như mang theo cả hương thơm, trong mắt cậu ngập tràn tình yêu thuần khiết nhất dành cho người mình yêu.

        Lục Bỉnh Văn lấy chiếc nhẫn bạch ngọc bóng loáng nhẵn nhụi kia từ trong hộp nhung ra, hắn quỳ một gối trước mặt Hạ Diễm, trong đôi mắt sáng như sao sao tràn đầy tình yêu nồng nàn dành cho Hạ Diễm.

        “Bảo bối.” Lục Bỉnh Văn nhìn Hạ Diễm rồi thấp giọng nói, “Em có nguyện ý cùng anh…. Trải qua quãng đời còn lại không?”

Hạ Diễm có chút sửng sốt, sau đó lại nở nụ cười vừa dịu dàng vừa ngọt ngào. Cậu duỗi ngón tay mảnh khảnh của mình ra, nhẹ giọng nói:

        “….. Em nguyện ý.”

 

Hết chương 103.

Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau – Chương 103

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên