Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau – Chương 12

Chương 12: Chơi Trốn Tìm……

 

    Giờ cao điểm buổi tối ở thành phố B kẹt xe rất lâu, đợi đến khi Hạ Diễm đeo ba lô đi vào số 35 đường Minh Xuyên thì đã bảy giờ rưỡi tối.

        Sắc trời dần tối, Hạ Diễm bước vào hung trạch của khách hàng.

        “Tôi là người nước ngoài, vợ chồng tôi đến đây theo con trai, con trai chúng tôi học trường trung học phổ thông liên thông đại học, những căn nhà gần đây đều đã bán sạch rồi, chỉ còn lại một căn này, giá cả cũng không đắt, lúc ấy tôi cũng không nghĩ nhiều, cứ mua thôi. Gần đây tôi mới biết căn nhà này bị ma ám đã mười năm rồi, tôi đúng là xui xẻo mà.”

        Ông Vương, khách hàng của cậu là một người đàn ông trung niên khoảng bốn mươi tuổi, sắc mặt ông vàng vọt, ấn đường phát đen, thần thái nhìn qua có chút lo âu, vừa nhìn đã biết là gần đây cuộc sống của ông không được thuận lợi cho lắm.

        “Vào buổi trưa ngày đầu tiên chúng tôi chuyển vào, vợ tôi đang nấu ăn trong nhà bếp thì bị ngọn lửa đốt cháy tạp dề. Tôi chỉ nghĩ là cô ấy không cẩn thận, nhưng không ngờ tối hôm đó có thứ gì đó trực tiếp đẩy con trai tôi từ trên giường tầng xuống đất, may mà con trai tôi úp mặt xuống đất, chỉ ngã thành gãy xương, bằng không mạng nhỏ cũng chẳng còn.”

        Hạ Diễm cau mày gật đầu, nói: “Cũng may người không có việc gì.”

        Theo kinh nghiệm nhiều năm gặp quỷ của cậu thì, con lệ quỷ này đã có thể hại người vào ban ngày, đã tồn tại ở nhân gian hơn mười năm, đạo hạnh kia hẳn là không cạn.

        Ông Vương thấy Hạ Diễm còn quá trẻ nên đã nói: “Cũng không phải tôi không tin cậu, nhưng nếu là cậu chỉ muốn tìm kích thích chơi đùa một chút thì tốt nhất là đừng đến ở. Gần đây tôi đã mời năm vị thiên sư đến trừ tà rồi, nhưng không có ai bắt được con quỷ đó cả, hơn nữa còn không đợi đến khi trời sáng, tất cả bọn họ đều nhanh chóng bỏ chạy trong đêm.”

        “Được rồi, tôi đã hiểu.” Hạ Diễm nói, “Chú cứ đưa chìa khóa cho tôi, tôi xử lý xong sẽ gọi lại cho chú. ”

        Nhìn Hạ Diễm nhã nhặn tuấn tú, còn mang theo rất nhiều nét đặc trưng của học sinh, cậu cũng không mang theo bất kỳ pháp khí nào, chỉ đeo một cái cặp sách trên lưng.

        Trước khi đi ông Vương cứ quay đầu lại nhìn mấy lần, ông không tin tưởng lắm cậu học sinh này có thể xua ma đuổi quỷ được, ngược lại còn bảo nếu Hạ Diễm không chịu nổi thì cứ gọi điện cho ông, ông sẽ đến đón cậu ngay.

        Để trấn an ông Vương, Hạ Diễm còn đặc biệt lấy những lá bùa mình vẽ ra cho ông xem.

        Hạ Diễm giả vờ rất giống, rốt cục ông Vương cũng tin.

        Chờ ông Vương đi rồi, một mình Hạ Diễm chậm rãi đi vào căn phòng bị ma ám kia.

        Căn phòng nằm ở tầng trệt của ngôi nhà, mặt hướng về phía tây, ở đây còn có một vườn rau nhỏ.

        Chỉ mới vài phút mà sắc trời đã hoàn toàn tối đen như mực.

        Hạ Diễm kéo rèm cửa sổ lên, vừa mới ngồi trên sô pha, con thỏ màu hồng bên cửa sổ lại đột nhiên rơi xuống đất.

        Đúng lúc này, cậu loáng thoáng nghe thấy trong sân có tiếng trẻ con đang đùa giỡn. Âm thanh đó rất ồn ào, dường như có bốn hoặc năm đứa trẻ gì đó đang cùng nhau hát một bài đồng dao.

        Tiếng hát lúc xa lúc gần, Hạ Diễm lại kéo rèm cửa sổ nhìn ra bên ngoài, cậu thấy có một đứa trẻ đang ngồi một mình trên bập bênh ê a hát, cũng không có gì đáng sợ.

        Hạ Diễm kéo rèm cửa sổ lại, nhưng cậu không phát hiện bập bênh ngoài cửa sổ đã thay đổi phương hướng, bên không có gì bị đè xuống, bên có đứa trẻ ngội lại nâng lên, nó đang thút thít khóc.

        Hạ Diễm cúi đầu gửi cho Lục Bỉnh Văn một tin nhắn: Lục tiên sinh, tôi đến rồi.

        Đây là lần đầu tiên Hạ Diễm chủ động nhắn tin cho Lục Bỉnh Văn, một giây sau khi tin nhắn được gởi đi, một chiếc ô màu đen xinh đẹp xuất hiện trong phòng khách trước mặt Hạ Diễm.

        Lục Bỉnh Văn đã xuất hiện, anh mặc một bộ âu phục màu xám bạc, trên tay áo tây trang còn cài một cái khuy vô cùng tinh xảo, trong tay hắn còn cầm theo một tách cà phê.

        Hạ Diễm không ngờ hắn lại xuất hiện nhanh như vậy, hai người nhìn nhau vài giây, sau đó mới nhỏ giọng nói: “Anh à, chào buổi tối.”

        Ngoại trừ hỉ phục ngày cưới, Hạ Diễm luôn ăn mặc rất đơn giản.

        Hôm nay cậu mặc áo thun trắng và quần jeans, tuy đơn giản nhưng rất sạch sẽ và đẹp mắt.

        Lục Bỉnh Văn hỏi cậu: “Ăn cơm chưa?”

        Hạ Diễm lắc đầu, nghĩ đến việc phải ngủ một đêm ở hung trạch, cậu căn bản không có khẩu vị ăn gì.

        Lục Bỉnh Văn ngồi xuống bên cạnh cậu, anh cầm điện thoại đặt một phần pizza mang đi, hắn giống như anh trai nghiêm khắc dặn dò cậu: “Bạn nhỏ phải ăn nhiều vào. ”

        “Dạ.” Hạ Diễm chậm rãi nói, “Có cái gì tôi có thể giúp được không?”

        “Bùa chú mà em vẽ có mang theo không?”

        Hạ Diễm nói: “Có.”

        Cậu là người mới học vỡ lòng, cũng không nghĩ tới những phù chú này thật sự có thể giúp được gì, chỉ mang đến cho khách hàng xem một chút, để thể hiện cậu cũng có trình độ chuyên môn nhất định.

        “Cũng phải nhớ kỹ pháp quyết, để chuẩn bị cho trường hợp bất ngờ.”

        Dường như Lục Bỉnh Văn đã nhận ra điều gì đó, hắn liếc mắt nhìn về phía cửa sổ, sau đó dùng ngón tay điểm một cái lên chỗ mi tâm Hạ Diễm, tạo thành một tấm lá chắn bảo vệ cậu, sau đó liền biến mất.

        Hạ Diễm nhẹ giọng gọi: “Lục tiên sinh? ”

        “Quỷ quái bình thường lang thang ở nhân gian không dám tới gần tôi.” Giọng nói của Lục Bỉnh Văn vẫn ở bên cạnh Hạ Diễm, “Tôi sẽ ẩn thân, nếu không chúng nó không dám vào.”

        “Chúng nó?” Hạ Diễm mở to hai mắt, “Chẳng lẽ không chỉ có một con thôi?”

        “Ừm, không chỉ có một, mà là một đám.” Lục Bỉnh Văn nói, “Em không cần sợ, tôi đã lưu lại trên người em một tấm lá chắn phòng hộ của quỷ, bọn chúng không gây tổn thương em được.”

        Giọng nói của Lục Bỉnh Văn vẫn lạnh lùng và thờ ơ như vậy, nhưng cậu lại cảm thấy vô cùng đáng tin.

        Một lát sau, chuông cửa vang lên.

        Hạ Diễm bị hù cho sợ chết khiếp, nhưng khi bình tĩnh lại mới phát hiện là người giao pizza.

        Hạ Diễm cầm hai hộp pizza phô mai ngồi trở về sô pha, pizza nóng hổi bốc khói thơm lừng, rõ ràng là cậu đang ăn thức ăn có hàm lượng calo cao, nhưng lại cảm thấy nhiệt độ trong phòng càng lúc càng lạnh.

        Đột nhiên, hộp nhạc trên TV trong phòng khách tự chuyển động….

        Hộp nhạc đang phát bài For Alise, ước chừng ba phút đồng hồ rồi mà vẫn chưa dừng lại.

        Cho dù có bật đèn lên thì miếng pizza trong tay Hạ Diễm cũng không còn thơm nữa.

        Nếu không phải Lục Bỉnh Văn ở bên cạnh cậu, chắc cậu sẽ không ở trong căn phòng quỷ dị này thêm một phút nào nữa.

        Thấy Hạ Diễm lại ngừng ăn, Lục Bỉnh Văn cầm lấy một miếng pizza, đưa đến bên miệng cậu, tựa hồ như đang nói anh vẫn luôn ở đây.

        Hai má Hạ Diễm có chút nóng, không hiểu sao lại cảm thấy an tâm hơn một chút, cậu nhẹ giọng nói: “Tôi có thể tự mình ăn mà.”

        Nói xong thì chậm rãi ăn cho hết miếng pizza trên tay, sau đó lại nói với khoảng không trước mặt: “Tôi ăn no rồi, cám ơn anh.”

        Kim đồng hồ trong phòng khách chuyển động từng chút một, phát ra tiếng lạch cạch.

        Đến chín giờ tối, khoảng sân bên ngoài cửa đã hoàn toàn yên tĩnh lại.

        Đèn trong phòng chập chờn lúc sáng lúc tối, khi đèn tắt, ánh trăng xuyên qua khe hở trên rèm cửa sổ chiếu vào bức tường.

        Hạ Diễm nhìn thấy rõ ràng bóng bốn đứa trẻ phản chiếu lên vách tường màu trắng trong phòng khách, chiếc pizza vừa rồi cậu chưa ăn xong, vừa vặn còn lại bốn góc, bốn tiểu quỷ kia đang cầm pizza ăn, trong phòng khách không ngừng phát ra âm thanh nhai nuốt thức ăn.

        Đột nhiên, ánh mắt xanh lè của bốn tiểu quỷ kia đồng loạt nhìn về phía Hạ Diễm.

        “Anh à, tụi em buồn chán quá, anh chơi trốn tìm với tụi em đi!”

        Hạ Diễm hoảng sợ, mấy tiểu quỷ kia lại đột nhiên quay lưng đi, nói: “Tụi em đếm ngược mấy chục, anh phải trốn cho kỹ nha, nếu như bị bắt được, tụi em sẽ gọi mẹ đến bắt anh hầm canh!”

        Hạ Diễm giật mình, mấy tên tiểu quỷ kia lại hô: “Mười, chín, tám…..”

        Hạ Diễm thấy Lục Bỉnh Văn không xuất hiện, cậu nhanh chóng chạy đến phòng ngủ, trốn dưới gầm giường.

        Tiếng đếm ngược trong phòng khách vẫn còn tiếp tục.

        “Ba, hai, một…. Hì hì…. ”

        Trong hành lang đột nhiên truyền đến một loạt tiếng bước chân, Hạ Diễm nghe thấy hình như cửa phòng cách vách bị vặn ra, cậu liền nhân cơ hội này lấy điện thoại di động ra nhắn tin cho Lục Bỉnh Văn.

        “Kẽo kẹt…..”

        Ngay lúc đó, cánh cửa phòng ngủ đột nhiên mở ra.

        Đám tiểu quỷ lục lọi nửa ngày cũng không tìm kiếm được gì.

        Nhưng đúng lúc này, tên tiểu quỷ cầm đầu lại đột nhiên nở nụ cười.

        Da đầu Hạ Diễm nhất thời tê dại, cậu nghiêng mặt qua, vừa lúc nhìn thấy một tiểu quỷ mặt mũi xanh lè cúi dưới nhìn xuống gầm giường, đầu nó chúc ngược xuống đất, tóc dán lên mặt đất, nó nở nụ cười đáng sợ nhìn cậu.

        “Tìm, được, rồi…”

        Hình như đứa nhỏ này đã chết thật lâu, trên mặt, trên tay và trên người đều mọc đầy lông thật dài, lông mọc điên cuồng khắp nơi, chúng giống như dây thừng bò về phía Hạ Diễm.

        Hạ Diễm bị dọa cho sợ phát khiếp, cậu hét lên thật to, nhưng khi bộ lông đó đến cách cậu khoảng năm centimet thì đột nhiên dừng lại, sau đó vội vàng lui về phía sau.

        Đám tiểu quỷ đồng loạt lui về phía sau vài bước, tựa hồ như đang kinh ngạc không biết vì sao mình không chạm tới được thân thể Hạ Diễm.

        “Đi tìm mẹ đến đối phó với anh ta!”

        Chờ đám tiểu quỷ này chạy đi rồi Hạ Diễm mới chui ra khỏi gầm giường.

        Ngay khi cậu đang định chạy thì hồn ma của một phụ nữ trung niên đeo tạp dề bay vào.

        Hai mắt người phụ nữ trống rỗng giống như hai lỗ máu, mấy con tiểu quỷ nhảy nhót, nói: “Mẹ, mẹ ơi, chúng ta phải ăn người này, anh ta rất thơm, mẹ nấu anh ta đi!”

        Đôi mắt trống rỗng của nữ quỷ hình như không nhìn thấy bất cứ thứ gì, nhưng trong lúc hoảng loạn Hạ Diễm đã làm rơi di động xuống sàn nhà.

        Chỉ trong nháy mắt, móng tay nữ quỷ kia đã mọc ra thật dài, nó vươn ra về phía Hạ Diễm.

        Khoảnh khắc tới gần Hạ Diễm, nó ngửi thấy khí tức của lục Bỉnh Văn trên người cậu, nó sợ hãi lui về phía sau vài bước, nhưng đã muộn…..

       Lục Bỉnh Văn đã cầm ô xuất hiện trong phòng, dải ruy băng màu đen đã trói bốn con tiểu quỷ này lại cùng với hồn ma của người phụ nữ. Sau khi bị trói, hồn ma đó vẫn không ngừng la hét, “Thả tôi ra! Thả tôi ra!”

        Hạ Diễm đứng bên cạnh Lục Bỉnh Văn, cậu vẫn còn chưa hoàn hồn: “Bọn họ là người một nhà sao?”

        “Không.” Lục Bỉnh Văn nói, “Người phụ nữ này đã từng sống ở đây, sau khi đứa nhỏ qua đời, cô ấy cũng lựa chọn tự kết liễu đời mình, sau khi chết thì hóa thành lệ quỷ, nhận nuôi mấy linh hồn hài nhi chưa được chào đời, chính vì không được sinh ra nên oán khí cực kỳ nặng, sau đó nuôi mấy linh hồn này lớn như thế này. Mấy linh hồn hài nhi này là lệ quỷ cực ác, chúng sắp trở thành quỷ rồi, về sau nhất định sẽ làm chuyện nguy hại đến tính mạng người khác.”

        Hạ Diễm gật gật đầu, lại hỏi: “Vậy bây giờ tôi phải làm gì?”

        Lục Bỉnh Văn nói: “Lấy phù chú ra.”

        Hạ Diễm cảm thấy vô cùng mới lạ lấy ra một tấm bùa siêu độ, dán lên người một tiểu quỷ, sau đó lại lấy ra một tấm triệu hoán phù, nhẹ giọng niệm: “Thái thượng sắc lệnh, siêu độ cô hồn, tất cả quỷ hồn, mau mau siêu sinh, sắc lệnh đang chờ, mau mau siêu sinh.”

        Kỳ thật Hạ Diễm cũng không ôm kỳ vọng gì, dù sao cậu cũng chỉ mới theo học được mấy tiết vẽ bùa trên mạng, nhưng không ngờ, theo chú ngữ cậu niệm, hai tấm phù chú kia lại chậm rãi phát ra ánh sáng màu vàng nhạt….

        Cuối cùng, ánh sáng đó cũng tụ lại thành một con mèo nhỏ, con mèo nhỏ vàng óng duỗi thắt lưng đi lại trong phòng, nó nhảy một vòng quanh phòng, cuối cùng nhào lên người một con tiểu quỷ lông xanh.

        Hồn ma người phụ nữ hét lên: “Đừng cướp con tôi!”

        Hồn ma người phụ nữ liều mạng thoát ra khỏi trói buộc, nhưng lại cùng với ba đứa nhỏ trong lòng bị dãi lụa đen càng quấn càng chặt, cuối cùng biến thành một làn khói xanh tiêu tán mất.

        Chỉ có tiểu quỷ ban đầu được kim quang bao phủ, biến thành một đốm trắng nhỏ, bay về phương xa. Mà con mèo nhỏ vừa rồi nhảy nhót kia cũng không còn thấy đâu.

        Lục Bỉnh Văn không ngờ vị thê tử nhân loại này của mình lại có thiên phú như vậy, trong mắt hắn vừa kinh hỉ vừa kinh ngạc.

        Ngay cả bản thân Hạ Diễm cũng không biết vừa xảy ra chuyện gì, cậu nhìn về phía Lục Bỉnh Văn, hỏi: “Anh ơi, vừa rồi….. Tôi có siêu độ thành công không?”

        Lục Bỉnh Văn khôi phục lại vẻ mặt bình tĩnh như ngày thường, hắn vung tay mở sổ công đức ra, nói: “Ừm, vừa rồi em đã siêu độ được một con lệ quỷ, tôi giúp em tiêu diệt được bốn con lệ quỷ, tổng cộng được cộng thêm năm ngàn điểm công đức.”

        Hạ Diễm vừa thở phào nhẹ nhõm thì đã thấy Lục Bỉnh Văn giơ năm ngón tay ra.

        “Năm lần.” Lục Bỉnh Văn nhếch khóe miệng, “Không biết phu nhân muốn trả hết một lần hay là trả từ từ?”

Hết chương 12.

Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau – Chương 12

Ngày đăng: 13 Tháng Chín, 2023

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên