Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau – Chương 34

Chương 34: Ông Chồng Ma Quỷ Đi Vào Giấc Mộng……

 

Giấc mơ mà Lục Bỉnh Văn tạo ra xoay quanh sự tiếc nuối trong lòng mỗi người. Hắn đi vào giấc mộng của Hạ Diễm, muốn xem chuyện tiếc nuối nhất trong cuộc đời Hạ Diễm là gì, nếu có thể giúp Hạ Diễm bù đắp sự tiếc nuối đó thì hắn sẽ tận lực giúp cậu.

Hắn từng tưởng tượng, có lẽ điều tiếc nuối lớn nhất của Hạ Diễm chính là kết hôn với mình. Lại không nghĩ tới, khi hắn nhìn thấy Tiểu Hạ Diễm thì lúc ấy cậu chỉ mới ba tuổi rưỡi.

Tiểu Hạ Diễm mặt mày tinh xảo, cậu mặc quần áo bệnh nhân rộng rãi ngồi trên ghế dài trên sân thượng bệnh viện, cậu đang khóc thầm, trong lòng còn ôm một con gấu bông nhỏ màu nâu.

Thân thể cậu vô cùng gầy yếu, khuôn mặt rất nhỏ nhưng đôi mắt lại rất to. Hàng mi phía trên và dưới rất dài, giống như một con búp bê phương Tây xinh đẹp vậy.

Nhưng sắc mặt của con búp bê này lại không tốt lắm, mặt cậu tái nhợt, còn không ngừng ho khan.

Hạ Diễm nhìn thấy Lục Bỉnh Văn thì ngừng rơi nước mắt, tò mò đánh giá vị khách đột nhiên xuất hiện này.

Lục Bỉnh Văn bước tới gần Tiểu Hạ Diễm, ngồi bên cạnh cậu bé, nói: “Hạ Diễm, sao lại khóc?”

Hàng mi dài trên mắt Tiểu Hạ Diễm còn treo mấy giọt nước mắt, cậu bé nhìn Lục Bỉnh Văn đột nhiên xuất hiện, chớp chớp mắt, tò mò hỏi: “Anh ơi, sao anh biết tên em? Anh là… Anh là hồn ma đến bắt A Diễm phải không?”

“Tôi đúng là quỷ.” Lục Bỉnh Văn từ trong túi lấy ra mấy viên kẹo chanh Hạ Diễm thích, “Nhưng sẽ không bắt em đi, đừng khóc.”

Lục Bỉnh Văn bỏ viên kẹo vào lòng bàn tay Hạ Diễm, nhưng không ngờ Hạ Diễm ba tuổi rưỡi lại không nhận.

Hạ Diễm lắc đầu, nhỏ giọng nói: “Ba mẹ nói không thể tùy tiện ăn đồ người khác cho, cám ơn anh, nhưng em không thể lấy kẹo của anh được, khụ khụ, khụ khụ…..”

Lục Bỉnh Văn nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng Hạ Diễm giúp cậu thuận khí, hắn lại nói: “Bạn nhỏ này, rõ ràng là em rất thích kẹo chanh mà.”

Tiểu Hạ Diễm có chút thẹn thùng, bé con kiêu ngạo dời tầm mắt khỏi viên kẹo, sau đó mới ngồi ngay ngắn lại, đặt bàn tay nhỏ bé lên đầu gối.

Từ khi sinh ra mắt cậu đã đẹp, lúc nhỏ đôi mắt của cậu tròn hơn, màu sắc của đồng tử giống như một miếng hổ phách trong veo vậy.

Rõ ràng biết Lục Bỉnh Văn là quỷ, nhưng Tiểu Hạ Diễm cũng không sợ hãi lắm, cậu bé yên lặng ở bên cạnh Lục Bỉnh Văn, nhìn đám mây nơi chân trời ngẩn người, không khóc cũng không ồn ào làm loạn.

Lục Bỉnh Văn nhẹ giọng hỏi Hạ Diễm: “Diễm Diễm, vì sao vừa rồi lại rớt trân châu nhỏ?”

“Bởi vì Diễm Diễm đã làm cho mẹ buồn.” Hạ Diễm cúi đầu, “Mẹ không cho Diễm Diễm sờ mèo, nhưng vì Diễm Diễm thích mèo quá mới len lén chạm vào mèo hoang, sau đó thì bị hen suyễn phải nằm viện. Lần này Diễm Diễm ở trong bệnh viện rất lâu, ngày nào cũng phải tiêm thuốc.

Bệnh nhân nhỏ thở dài, tiếp tục nói: “Vừa rồi bác sĩ nói chuyện với mẹ, nói xong thì mẹ khóc. Nhưng mẹ đã lau khô nước mắt rồi đi vào phòng bệnh xin lỗi em, mẹ nói là mẹ không nên hung dữ với em khi em sờ mèo, Diễm Diễm chỉ là một đứa bé tò mò, em không làm gì sai.”

Lục Bỉnh Văn gật đầu: “Ừm, em chỉ mới ba tuổi rưỡi, như vậy đã rất ngoan rồi.”

“Nhưng mà, nếu em nghe lời mẹ, không sờ mèo, thì chắc sẽ không bị bệnh.” Hạ Diễm nghĩ tới đây, nước mắt lại lã chã rơi, “Mẹ cũng sẽ không buồn như vậy.”

Có cơn gió ấm thổi qua, Hạ Diễm vươn bàn tay nho nhỏ của mình lên, gió xuyên qua kẽ ngón tay cậu bay đi.

Cậu có một loại điềm tĩnh vượt xa những đứa trẻ cùng trang lứa, tựa hồ như vui buồn trên trần thế đã bị cậu bệnh nhân nho nhỏ này nhìn thấu hết vậy. Nhưng cũng chính vì quá thông minh nên cậu bé có thể hiểu được rất nhiều chuyện, đối với một đứa trẻ con thì quá tàn nhẫn.

“Anh ơi, có phải Diễm Diễm sắp chết rồi không?”

Hạ Diễm thở dài, ngước đôi mắt ngân ngấn nước lên, đôi mắt màu hổ phách của cậu bé vừa vặn đối diện với đôi mắt sâu không thấy đáy của Lục Bỉnh Văn.

“Tại sao lại nói như vậy?”

“Đêm qua có một nữ quỷ đến, chị ấy nói thân thể em quá yếu, có thể sống không được bao lâu nữa. Nhưng mà anh ơi, đừng mang em đi sớm như vậy được không?” Tiểu Hạ Diễm cho rằng Lục Bỉnh Văn là quỷ sai đến câu hồn mình, vì vậy nên cậu bé mới nhỏ giọng năn nỉ, “Em còn muốn sống thêm một thời gian nữa, không muốn rời xa ba mẹ bây giờ, bọn họ sẽ rất đau khổ, em cũng sẽ đau khổ.”

Lục Bỉnh Văn nhếch khóe miệng, nhẹ nhàng sờ sờ cái đầu nhỏ bông xù mềm như nhung của Hạ Diễm, nói: “Một thời gian là bao lâu?”

“Ừm….. 50 năm.” Hạ Diễm nhỏ giọng nói, “….. Tốt nhất là Một trăm năm. Diễm Diễm cũng muốn đi mẫu giáo giống như những bạn nhỏ khác, lớn lên, em còn muốn mua túi xách cho mẹ, mua cần câu cho ba.”

Lục Bỉnh Văn chưa bao giờ cảm thấy con người lại đáng yêu như vậy, hắn dùng ngón tay dịu dàng lau đi nước mắt lưu lại nơi khóe mắt Hạ Diễm, lại đứng lên, ôm Diễm Diễm nho nhỏ vào trong ngực mình, cùng cậu nhìn những tòa nhà cao tầng đối diện và bầu trời xanh thẳm phía trên bệnh viện.

Trong giấc mơ của Hạ Diễm, cho dù là đang ở bệnh viện cũng có những đám mây mềm mại, có hoa cỏ đầy màu sắc, có biển xanh thẳm, còn có con người chậm rãi tản bộ trên đường, bốn phía đều là cảnh sắc sinh động vô cùng.

Lục Bỉnh Văn cười nói với cậu: “Cậu bạn nhỏ, em quên rồi sao?”

“Em là ngôi sao may mắn được ông trời chiếu cố, em sẽ bình an lớn lên.”

Hạ Diễm làm ổ trong lòng Lục Bỉnh Văn, cậu vừa mê mang vừa ngại ngùng nhìn Lục Bỉnh Văn, nhẹ giọng hỏi: “Anh ơi! Anh là ai?”

Lục Bỉnh Văn buồn bực cười thành tiếng, hắn ôm chặt eo Hạ Diễm, trầm giọng nói: “Anh là phu quân của em, anh tới đón Diễm Diễm về nhà.”

Vừa dứt lời, Lục Bỉnh Văn dùng chủy thủ xé mở tầng mộng cảnh thứ ba, trên bầu trời bỗng dưng xuất hiện vết nứt, hắn ôm Hạ Diễm, lại dẫn các linh hồn khác cùng trở về thế giới thực tại.

Lúc này, Hạ Diễm, Úc Chi và Lục Bỉnh Văn đang mê man trong nhà họ Trương cũng đồng loạt tỉnh lại.

Mà bốn thanh niên hôn mê bất tỉnh đã sáu ngày cuối cùng cũng mở mắt ra. Ma khí tiêu tán, phòng khách vừa rồi còn âm u lạnh lẽo cũng khôi phục lại nhiệt độ bình thường.

Trương Vũ suy yếu ngồi dậy, thấy cha mẹ mình đang khóc trước mặt, giống như đã qua một đời.

“Con, đứa nhỏ này, sau này không được tùy tiện đi làm mấy loại chuyện nguy hiểm như vậy nữa, biết không?!” Mẹ Trương Vũ đấm vào lưng cậu ta, “Con có biết mình thiếu chút nữa đã chết rồi không? Sao lại vái lạy thần thánh lung tung như thế chứ?!”

Trải nghiệm cận kề cái chết cũng khiến đám người Trương Vũ càng thêm quý trọng cơ hội tỉnh lại này. Thì ra, không phải giấc mộng nào cũng có thể tỉnh lại, trải qua một ngày bình thường là may mắn lớn lao của mỗi người.

“Con xin lỗi, mẹ, sau này con sẽ sống thật tốt.” Trương Vũ khóc ôm chặt mẹ mình, “Con sai rồi.”

Trong phòng khách tiếng khóc dậy trời, những thiên sư vây xem thì không ngừng khen ngợi, vội vàng chạy đi báo tin Thực Mộng Ma đã bị diệt trừ.

Hạ Diễm vừa mới tỉnh lại, còn có chút hoảng hốt.

Lục Bỉnh Văn đưa cho cậu một ly nước ấm, Hạ Diễm lấy lại tinh thần, nghiêng đầu nhìn Lục Bỉnh Văn nói: “Anh ơi, em vừa mới mơ một giấc mộng đẹp.”

Tâm tình Lục Bỉnh Văn không hiểu sao lại cảm thấy rất tốt, hắn cười hỏi: “Mơ thấy cái gì?”

Hạ Diễm trầm tư thật lâu, nhíu mày nói: “Em nhớ không rõ, hình như…… Trong giấc mơ đó anh cho em kẹo chanh.”

Giọng nói của Hạ Diễm rất dịu dàng, khiến trái tim Lục Bỉnh Văn lại run lên, hắn đặt kẹo chanh vào lòng bàn tay Hạ Diễm, nói: “Bây giờ cũng có kẹo ăn.”

Hạ Diễm cong cong đôi mắt, cậu nhìn về phía bốn thanh niên vừa mới tỉnh dậy trước mặt.

“Bọn họ không sao chứ?”

Lục Bỉnh Văn nói: “Mấy người này đều đã tỉnh, lần này điểm công đức của em có thể tăng thêm 6000 điểm, giúp người trừ ma càng khó hơn, so với điểm công đức khi giúp người trừ quỷ còn cao hơn 500 điểm.”

Khi Hạ Diễm tỉnh lại, Mao Tiểu Quất cũng trở lại bên cạnh cậu một lần nữa, nó đang cùng Mao Tiểu Hắc chơi đuổi bắt.

Mấy vị thiên sư xung quanh đang vỗ mông ngựa học trò yêu của Trương đạo sĩ, Úc Chi, bọn họ nói: “Chúc mừng Úc thiên sư đã trừ tà thành công, Úc Thiên Sư tuổi trẻ tài cao, tương lai có thể kỳ vọng!”

“Thật đúng là hậu sinh khả úy, hậu sinh khả úy!”

Úc Chi xoa xoa mi tâm, sau đó nhìn về phía Hạ Diễm, nói: “Lần này phải cảm ơn Hạ thiên sư.”

Đám lão đầu đứng trước mặt Úc Chi lại nhìn về phía Hạ Diễm đứng cách đó không xa, trong bọn họ vẫn có rất người không biết Hạ Diễm là ai, lúc này cũng không biết lai lịch Hạ Diễm như thế nào, từ đâu tới, chỉ nương theo lời Úc Chi mà nói: “Xem ra giới thiên sư chúng ta vừa xuất hiện hai ngôi sao sáng, chuyện Hạ thiên sư và Úc thiên sư sóng vai hiệp lực cùng nhau xua đuổi Thực Mộng Ma đúng là một chuyện tốt đẹp, có thể tận mắt chứng kiến thật sự là may mắn của tôi!”

“Đúng vậy, Thực Mộng Ma này trăm năm qua đã hại người vô số, không nghĩ tới lại bị mấy vị thanh niên tài tuấn này diệt trừ, thật sự là chuyện vui mà!”

Úc Chi lắc đầu, một lần nữa nhắc lại: “Hạ thiên sư mới là thiên tài nhất đẳng, lần này nếu không phải có Hạ thiên sư, e là tôi cũng bị nhốt trong mộng cảnh không ra được.”

Lục Bỉnh Văn thấy Úc Chi một mực khen vợ mình, ẩn công đức và danh vọng của mình đi, hắn lui về phía sau vài bước.

Mặc dù vừa rồi Hạ Diễm đã ngủ thiếp đi, nhưng cậu vẫn biết rõ, lần này có thể đánh bại được thực mộng ma chính là nhờ Lục Bỉnh Văn giúp đỡ.

Cậu quay đầu lại nhìn về phía Lục Bỉnh Văn, nhẹ giọng nói: “Chuyện hôm nay là nhờ có Úc thiên sư và Chước Hoa thiên sư của công ty chúng ta hỗ trợ, Chước Hoa thiên sư cực kỳ lợi hại, cũng là…… Sư phụ của tôi.”

Một đám thiên sư cấp S ở đây lại chuyển ánh mắt đến trên người Lục Bỉnh Văn một thân đồ trắng, nhưng bọn họ cũng không nhìn ra có gì dị thường, ngược lại không ngừng tán thưởng: “Cao thủ! Cao thủ!”

Lục Bỉnh Văn độc lập một mình như thế, hắn thản nhiên nói: “Không dám nhận.”

Nhưng vào lúc này, Lưu lão đạo mang theo hai đồ đệ sinh đôi của mình từ ngoài cửa bước vào, ông nói: “Ai nha, các vị đạo trưởng còn chưa biết rồi, Hạ thiên sư chính là giám đốc công ty Bỉ Ngạn của chúng tôi đó, trong công ty chúng tôi nhân tài rất nhiều, tài chính cũng dồi dào, hoan nghênh các vị đạo trưởng gia nhập công ty chúng tôi!”

Lưu lão đạo vừa đến, những đạo trưởng này lại chuyển ánh mắt tập trung lên người Hạ Diễm.

“Hả? Lưu thiên sư đổi chủ lúc nào vậy, không ở thành phố Tân Hải nữa à?”

“Thành phố B có rất nhiều cơ hội việc làm.” Lưu lão đạo cười ha hả nói, “Sau này tôi sẽ thường trú ở con phố Huyền Học thành phố B.”

Hạ Diễm nhân cơ hội nói: “Các vị đạo trưởng, công ty chúng tôi vẫn còn đang tuyển thêm người, thiên sư cấp A trở lên 100 vạn một tháng, chế độ bảo hiểm xã hội đầy đủ, mỗi đơn hàng chúng tôi chỉ chia 30%. Nếu các vị đạo trưởng có hứng thú gia nhập công ty, có thể lưu số điện thoại của tôi trước. Ngày mai văn phòng công ty của chúng tôi sẽ khai trương ở con phố Huyền Học, hoan nghênh các vị đến tham gia.”

Các thiên sư ở đây ai nấy đều sôi nổi đến nhận danh thiếp của Hạ Diễm, Cậu cũng không chút hoang mang phát danh thiếp cho mọi người, lại quay đầu nhìn về phía Lục Bỉnh Văn đứng ở trong góc, cậu đi đến nắm lấy tay Lục Bỉnh Văn.

Cậu cười nói: “Anh ơi, vừa rồi cảm ơn anh rất nhiều.”

Lục Bỉnh Văn được vợ nắm tay, tâm tình vô cùng tốt.

Hắn nói: “Vợ chồng với nhau không cần phải cảm ơn.”

Thần sứ của Úc Chi biến thành một con rắn màu đen nhỏ như dây thừng, thừa dịp đông người, nó lặng lẽ trườn tới bên cạnh Hạ Diễm, cuốn thân mình lên người Diễm, thể hiện tình yêu của mình với cậu.

Đôi mắt nhỏ của con rắn đen giống như hai hạt vừng, nó thè lưỡi, thân rắn lạnh lẽo lại nhanh chóng quấn lấy cổ tay Hạ Diễm, ngoan ngoãn nói: “Ti Ti muốn ở bên cạnh mỹ nhân!”

Hạ Diễm dở khóc dở cười, nhưng cậu đã không còn sợ con rắn nhỏ này nữa, vậy nên đã dùng ngón tay nhẹ nhàng sờ sờ đầu con rắn nhỏ.

Lúc cậu sờ Ti Ti, Úc Chi nhìn chằm chằm bàn tay trắng nõn của cậu, trong ánh mắt đó còn mang theo vài phần hâm mộ.

Lục Bỉnh Văn lại một lần nữa đối diện với ánh mắt Úc Chi, lại khó khăn dời dư quang khóe mắt ra khỏi con hắc xà đang quấn trên tay vợ mình.

Hắn cố kìm nén xúc động muốn thắt nút con rắn này và chủ nhân của nó ném ra bên ngoài, hắn trầm giọng nói với Hạ Diễm: “Có mệt không?”

Hạ Diễm nói: “Không sao.”

Hạ Diễm lại nhẹ nhàng cong khóe mắt, nhìn Lục Bỉnh Văn nói: “Em cảm thấy…… Còn mệt hơn cả ngày hôm qua.”

Đại mỹ nhân trong trẻo lạnh lùng, nhưng ở trên giường lại rất ngọt ngào vào quyễn rũ.

Lục Bỉnh Văn lập tức nhớ tới bộ dáng Hạ Diễm hôm qua ngồi trên đùi mình làm nũng nói muốn hắn ôm, nghĩ đến phong tình đó chỉ một mình hắn hưởng thụ được, tâm tình nhất thời cũng tốt hơn một chút, thậm chí còn bắt đầu lên kế hoạch tối nay nấu món ăn ngon đút cho vợ.

Đơn hàng này giá rất cao, Hạ Diễm thu được 8 triệu, lúc cậu đang định rời đi thì bốn thanh niên vừa mới được giải cứu lại tới nói cảm ơn Hạ Diễm.

Lục Bỉnh Văn thấy thế thì đứng ở cửa biệt thự chờ cậu, lại không ngờ, sau khi nhóm người này tản đi, Úc Chi lại đi tới trước mặt Hạ Diễm rồi yên lặng đứng đó.

Úc Chi vươn tay ra nói với Hạ Diễm: “Hạ Diễm, cậu cũng cho tôi một cái đi ”

Hạ Diễm nghi hoặc hỏi lại: “Hả?”

“Danh thiếp đó.” Úc Chi vẫn chìa tay ra như cũ, “Cho tôi một tấm danh thiếp của cậu.”

Hạ Diễm chớp chớp mắt, cảm thấy khả năng Úc Chi phản bội sư môn không phải lớn lắm, nhưng cậu vẫn lấy ra tấm danh thiếp cuối cùng đặt vào lòng bàn tay Úc Chi.

Úc Chi nhận lấy tấm danh thiếp, lại hỏi: “Vừa rồi, người đứng bên cạnh cậu là ai?”

Hạ Diễm cũng không biết Úc Chi có nhìn ra cái gì hay không, vậy nên chỉ nhẹ giọng nói: “Lục tiên sinh là bạn trai tôi, cũng là nhân viên cửa hàng của chúng tôi.”

Úc Chi lập tức nhíu mày, hắn ta nói: “Cậu có biết hắn không phải là người mà là một con lệ quỷ ngàn năm không? Tôi thấy hắn đeo nhẫn ở ngón áp út, hắn kết minh hôn với cậu?”

Hạ Diễm tròn mắt, nói: “Đúng vậy, anh ấy là chồng tôi.”

Úc Chi lạnh lùng nói: “Cho dù bây giờ hắn là người mẫu mực, nhưng cậu và hắn ở cùng một chỗ sẽ làm tổn hại đến công đức của cậu, đây không phải là kế lâu dài, cần phải nhanh chóng diệt trừ hắn.”

Hạ Diễm nghe vậy thì thu hồi nụ cười trên mặt, cậu nhíu mày, nói với Úc Chi: “Cảm ơn Úc thiên sư đã quan tâm, nhưng chồng tôi đối xử với tôi rất tốt, tôi càng không có ý nghĩ muốn làm tổn thương anh ấy. Anh ấy là quỷ sai, cũng không hại ai, xin cậu đừng làm tổn thương anh ấy.”

Cậu nói xong thì xoay người đi tìm Lục Bỉnh Văn.

Úc Chi chăm chú nhìn bóng lưng Hạ Diễm, mãi cho đến khi Hạ Diễm đứng bên cạnh Lục Bỉnh Văn vẫn không dời đi nửa bước.

Hạ Diễm rất kiêng kỵ lời Úc Chi vừa rồi, cậu suy nghĩ một hồi lâu vẫn nhẹ giọng nói với Lục Bỉnh Văn: “Anh ơi, Úc thiên sư phát hiện anh không phải là người, hắn ta có thể……”

“Không sao.” Lục Bỉnh Văn thản nhiên nói, “Một ngàn người hắn ta cũng không thể làm gì được anh.”

Khi Lục Bỉnh Văn và Hạ Diễm cùng nhau rời đi, Úc Chi đã lấy một tấm Thiên Lôi Khu Quỷ Phù ra đánh về phía Lục Bỉnh Văn.

Tay Lục Bỉnh Văn ôm eo Hạ Diễm, hắn cũng không thèm nhìn Thiên Lôi Khu Quỷ Phù trị giá ba mươi tám vạn một tấm kia lấy một cái, dùng linh lực đốt nó cháy sạch.

Phù chú hóa thành bột phấn trong ngọn lửa màu xanh trên tay Lục Bỉnh Văn. Lục Bỉnh Văn đốt xong tấm phù chú kia thì khẽ nhếch khóe miệng lên với Úc Chi, thầm nói: Không tự lượng sức mình.

Úc Chi không thể làm gì được, chỉ có thể nhìn Lục Bỉnh Văn và Hạ Diễm rời đi. Mà hình như Hạ Diễm cũng nhận ra được điều gì đó, cậu đưa mắt hỏi Lục Bỉnh Văn: “Anh à, làm sao vậy?”

Lục Bỉnh Văn thản nhiên nói: “Không có gì, dọn dẹp chút rác rưởi mà thôi.”

Vì ngày hôm sau sẽ khai trương, tấm danh thiếp cuối cùng của Hạ Diễm hôm nay cũng đã phát hết. Sau khi trở về căn hộ, cậu và hai thần sứ đã làm việc không ngừng nghỉ để in tờ rơi của công ty.

Tờ rơi của Văn phòng siêu nhiên Bỉ Ngạn do Hạ Diễm tự mình thiết kế, tờ rơi được làm theo phong cách phong bì tinh xảo, Hạ Diễm liên tục ký tên vào thiệp mời, lại bỏ những tờ rơi này vào trong thiệp mời, hai con mèo một đen một cam ở trước bàn làm việc ra sức đóng con dấu hoa Bỉ Ngạn sơn vàng lên, giống như hai con mèo đang làm việc trên dây chuyền lắp ráp vậy.

Hạ Diễm nhẹ nhàng gãi gãi cằm Tiểu Quất, lại cho hai con mèo ăn một ít bánh, cậu nói: “Các cậu vất vả rồi.”

Mao Tiểu Hắc hơi ngượng ngùng nói: “…… Phu nhân, cậu có thể sờ tôi không?”

Hạ Diễm liền lần lượt sờ sờ đầu từng con mèo, nói: “Đương nhiên rồi.”

Lục Bỉnh Văn nấu xong đồ ăn, thấy vợ mình còn đang bận rộn trong thư phòng thì đứng bên ngoài cửa nói: “Hạ Diễm, em đi ăn cơm đi, để đến ký.”

Hạ Diễm rất nghiêm túc, cậu lắc lắc đầu, nói: “Anh à, chữ viết của chúng ta không giống nhau mà, không sao, ăn cơm xong em làm tiếp là được rồi.”

Lục Bỉnh Văn đi tới trước bàn làm việc, cầm bút lên bắt chước chữ ký của Hạ Diễm.

Ngay chính Hạ Diễm khi nhìn thấy chữ ký này cũng không phân biệt được đâu là Lục Bỉnh Văn ký, đâu là mình ký.

Cậu ngẩng đầu nhìn về phía Lục Bỉnh Văn, nói: “Anh à, lợi hại thật!”

Không có nam quỷ nào không thích được vợ mình khen lợi hại, Lục Bỉnh Văn xoa xoa đỉnh đầu Mạn Diễm, nói: “Đi thôi, đi ăn cơm.”

Bàn cơm tối nay vô cùng phong phú, không chỉ có sáu món một canh, mà còn có thịt ba chỉ và thịt bò xiên que nướng do Lục Bỉnh Văn tự chế biến.

Hạ Diễm tự mình gặm một xiên, lại đưa cho hai con mèo mỗi đứa một xiên.

Mao Tiểu Hắc liếm móng vuốt, lúc này Hạ Diễm mới phát hiện miếng đệm thịt trên chân con mèo đen này lại có màu hồng phấn. Hai con mèo ngồi xổm bên cạnh ăn thịt xiên nướng, trông rất đáng yêu.

“Ăn nhiều một chút.” Lục Bỉnh Văn nói với Hạ Diễm, “Gần đây em lại gầy đi.”

Hạ Diễm gật gật đầu, thầm nghĩ, chắc chắn là ban đêm làm việc quá sức.

Sau khi ăn xong, Lục Bỉnh Văn ở thư phòng ký tên cho Hạ Diễm, còn Hạ Diễm thì đến phòng tắm ngâm mình trong bồn tắm có hương chanh.

Cậu ở trong phòng tắm dạo diễn đàn Thiên Sư, vì hôm nay cậu đã giúp Trương gia trừ Thực mộng ma, công ty Bỉ Ngạn lại nổi tiếng thêm một chút.

【Trăm nghe không bằng một thấy, hôm nay tôi theo sư phụ đến nhà họ Trương, gặp được giám đốc công ty Bỉ Ngạn, cậu ấy đúng thật là một đại mỹ nhân, cảm giác mắt mình vừa được thanh lọc vậy.】

【Người này đúng là tiểu thiếu gia nhà họ Hạ ở thành phố Tân Hải, không ngờ bây giờ cậu ấy đã chuyển mình thành một thiên sư lợi hại!】

[Người đi theo cậu ấy là ai vậy? Linh lực của người đó rất cao, hắn cũng là một đại thần.】

【Lúc Úc thiên sư bị Thực Mộng Ma đánh bay ra ngoài, vị bên cạnh Hạ công tử kia đã giúp chúng ta một tay, khi đó mới bức được ma khí kia trở về chỗ cũ, nhưng người này rất thần bí, lão đạo nhìn không thấu được linh lực của hắn, hình như hắn là…. Sư phụ của Hạ thiên sư…..】

【Vừa mở diễn đàn ra đã ngửi thấy một mùi khen khét, trong bếp cũng không có nấu gì, dây điện cũng không có vấn đề, nhưng trái tim lão tử đang thiêu đốt vì Hạ thiên sư! Làm sao lại có một thiên sư vừa xinh đẹp lại vừa cường đại như vậy chứ….】

【Các người cũng đừng có khoác lác nữa, chuyện hôm nay chắc chắn là công lao của Úc thiên sư, vị Hạ thiên sư kia chẳng qua là con nhà giàu, trong nhà có tiền nên thuê người đến trừ tà mà thôi, ngay cả chính bản thân cậu ta vừa không có chứng chỉ thiên sư, vừa không theo học bất cứ môn phái nào lợi hại, các người đừng để cậu ta lừa gạt nữa.】

【 Lầu trên, nếu anh nói như vậy, chẳng lẽ Úc thiên sư coi trọng vẻ ngoài của Hạ thiên sư, vì thích Hạ Thiên Sư nên mới đem công lao hôm nay ra dâng lên cho cậu ta?】

Hạ Diễm nhíu mày, đóng diễn đàn lại.

Lúc này, Tiểu Kiều gửi tin nhắn đến cho Hạ Diễm: Diễm Diễm, hôm nay tôi đăng tiểu thuyết tôi mới viết rồi đó!

Tiểu Kiều ở ký túc xá nghẹn hết cả ngày cuối tuần, làm hỏng mất một cái bàn phím, thay đổi bảy phiên bản, cuối cùng viết ra được một bản hoàn chỉnh đem đi đăng. Hạ Diễm: !!! Được! Để tôi xem!

Tiểu Kiều gởi cho Hạ Diễm một đường link, cậu ta nói: Diễm Diễm, phải dùng VPN mới xem được!

Tiêu đề của đường link là “Quỷ bá đạo tổng tài yêu tôi”, tên tác giả là Chiến Binh Tình Yêu Thuần Khiết, một câu tóm tắt là: Nam quỷ cường tráng và công tử quyền quý!

Hạ Diễm cài VPN, tò mò nhấp vào đường link.

Chương thứ nhất, Bá đạo tổng tài quỷ bao dưỡng nhân vật chính sa sút nghèo túng như chim hoàng yến, hắn ném mười tỷ lên mặt chim hoàng yến, muốn chim hoàng yến kết minh hôn với hắn.

Hạ Diễm nhìn thấy điều này cũng không kinh ngạc lắm, dù sao cậu cũng có một người chồng quỷ mà.

Nhưng kế tiếp, ánh mắt cậu cũng thay đổi theo dòng chữ trên màn hình “Đã mềm nhũn”, “Một lần làm đến bảy tiếng đồng hồ”, “Làm liên tục bảy ngày”, “Khóc lóc gọi ông chồng ma quỷ thật lợi hại”, mắt cậu càng lúc càng mở to.

Hạ Diễm trầm mặc, nhưng vẫn thưởng cho Tiểu Kiều mười ngư lôi nước sâu.

Tiểu Kiều: Bà nó, Miêu Miêu Ác Ma Mua Mặt Nạ là cậu đúng không? Sao cậu lại cho tôi phần thưởng? Cậu là độc giả đầu tiên của tôi đó. Cục cưng à, cậu tiêu nhiều tiền như vậy làm gì chứ?

Hạ Diễm: Chúc mừng cậu đào hố! Nhưng mà, Tiểu Kiều à, tôi nghĩ một lần làm tới bảy giờ chú chút không hợp lý.

Tiểu Kiều: Nhưng mạnh mẽ như vậy không phải sẽ rất sảng khoái à? Cậu đọc chương tiếp theo trong phòng tắm thấy thế nào, tôi cảm thấy rất thú vị! Có phải là do tôi không có kinh nghiệm nên viết chưa tới không? Bảo bối ơi, cho tôi góp ý đi!

Hạ Diễm trầm tư thật lâu, thầm nghĩ cậu và Lục Bỉnh Văn làm một lần ba tiếng thì cậu đã xỉu mất tiêu, bảy tiếng chắc phải đến chỗ Mạnh bà xếp hàng uống trà sữa quá.

Cậu mở tiểu thuyết ra một lần nữa, muốn thưởng thức lại một lần nữa. Nhưng đúng lúc này Lục Bỉnh Văn lại nhẹ nhàng mở khóa cửa phòng tắm, bưng dưa hấu đi vào.

Hạ Diễm đang xem h văn, nhìn thấy Lục Bỉnh Văn thì hết hồn, suýt chút nữa đã làm rớt điện thoại vào trong bồn tắm.

Lục Bỉnh Văn cho rằng lại có tên nhóc nào không có mắt muốn theo đuổi vợ mình, hắn cau mày nhìn về phía màn hình điện thoại của Hạ Diễm vẫn còn đang sáng, kết quả, vừa liếc mắt một cái đã phát hiện ra thứ gì đó vô cùng khó lường.

Hạ Diễm giấu điện thoại, không muốn cho Lục Bỉnh Văn nhìn, lão lưu manh Lục Bỉnh Văn lại rất có hứng thú lấy điện thoại trên tay cậu đi,  trêu chọc: “Phu nhân, thì ra em thích phòng tắm à?”

Hạ Diễm cảm thấy bây giờ mình có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch được nỗi oan này, vì thế cậu vùi mình xuống dưới lớp bong bóng xà phòng, rầu rĩ nói: “Mới không phải.”

Lục Bỉnh Văn đã bước vào bồn tắm, thấy Hạ Diễm muốn chạy, hắn buồn bực cười thành tiếng, “Anh biết hôm nay em rất mệt.”

Hắn lại cho đại mỹ nhân nằm trong bồn tắm ăn một miếng dưa hấu, nói: “Anh chỉ muốn gần em thêm một chút thôi.”

Trái tim Hạ Diễm khẽ run lên, Lục Bỉnh Văn từ phía sau ôm lấy thắt lưng cậu, hắn hỏi: “Hôm nay tên tiểu tử họ Úc kia nói với em là phải diệt trừ anh, vì sao em không nghe lời hắn ta?”

Hạ Diễm giật mình, cậu trầm mặc một hồi lâu mới nghiêm túc nói: “Hắn ta và em chỉ là người qua đường vừa mới gặp mặt một lần, mà anh là người đã cùng em bái đường thành thân, em nghĩ….. Giữa vợ chồng thì nên thẳng thắn đối đãi với nhau.”

Dưới ánh đèn phòng tắm mờ nhạt, hơi nước lượn lờ khắp nơi, ánh mắt Hạ Diễm nhìn Lục Bỉnh Văn cũng trở nên mờ ảo.

Lục Bỉnh Văn siết chặt hai tay ôm lấy eo Hạ Diễm, cuối xuống trao cho Hạ Diễm một nụ hôn thật dài.

Hắn đã gặp qua vô số mỹ nhân, nhưng chỉ có Hạ Diễm là khiến hắn cảm thấy thật sự đáng yêu.

Hắn không rõ cảm giác đang dâng lên trong lòng mình là gì, nhưng bỗng nhiên hắn nhận ra được một điều, hắn không chỉ muốn thân thể Hạ Diễm, mà còn hy vọng ánh mắt Hạ Diễm chỉ dừng lại trên người mình.

“Cái em đọc vừa rồi là tiểu thuyết tình yêu à?” Lục Bỉnh Văn nhìn về phía Hạ Diễm, “Yêu và thích của con người có gì khác nhau?”

Hạ Diễm chưa từng yêu, nhưng lúc này cậu lại nghiêm túc suy nghĩ, dùng một câu nói mà cậu đã đọc được từ trong sách để trả lời Lục Bỉnh Văn. “Thích là muốn chiếm hữu.” Hạ Diễm nhẹ giọng nói, “Yêu là….. Bàn tay háo hức muốn vươn ra, nhưng những ngón tay lại rụt rè rút lại.”

Hết chương 34.

Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau – Chương 34

Ngày đăng: 4 Tháng Mười Hai, 2023

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên