Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau – Chương 38

Chương 38: Trừng Phạt Của Ông Chồng Ma Quỷ…..

    Vẻ ngoài của Cố Quý và Hạ Diễm cũng không có điểm nào giống nhau, tuy Cố Quý rất chú ý đến ăn mặc, cũng còn trẻ, nhưng thần thái lo âu và mệt mỏi đã làm suy yếu khí quý trên người cô ta, trên mặt còn có vài phần hung hãn, nhìn qua thấy cô ta không giống thành viên của gia đình này.

        Lục Bỉnh Văn có chút hứng thú nói: “Ồ?”

        “Lục tiên sinh, nhìn bộ dáng cậu cũng là người làm ăn đúng không? Người làm ăn thì phải chú ý đến những thứ này chứ.” Cố Quý lại ra vẻ thoải mái nói, “Tất nhiên chị tôi và anh rể sẽ không nói những chuyện này với cậu, nhưng mà, mấy loại chuyện này cũng phải xem cậu có tin hay không, tin thì có, không tin thì không.”

        Lục Bỉnh Văn cười mà như không cười, hắn nói: “Cho dù Diễm Diễm có thật sự ảnh hưởng đến số mệnh của tôi thì tôi cũng không quan tâm.”

        Cố Quý bĩu môi, không nghĩ tới vị Lục tiên sinh nhìn qua vô cùng lãnh khốc này lại không theo thường lệ, còn ra vẻ như chắc chắn nhận định cháu trai của mình.

        Cô ta nói, “Vậy…… Lục tiên sinh không ghét bỏ nó là tốt rồi, dù sao thì cháu trai tôi ngoại trừ thân thể ốm yếu nhiều bệnh ra, nó lớn lên cũng khá đẹp trai, học cũng tốt. Còn tôi ấy à từ nhỏ tôi đã học hành không tốt lắm, nhưng ai cũng đều nói bát tự của tôi rất vượng phu, có thể là kẻ ngốc có phúc của kẻ ngốc.”

        Lời Cố Quý nói ra câu nào câu nấy đều hạ thấp Hạ Diễm, nâng cao bản thân mình lên.

        Sao Lục Bỉnh Văn có thể nghe không ra được, hắn cười nói: “Dì út à, con cũng biết thân thể Hạ Diễm yếu ớt, cho nên con sẽ chăm sóc Hạ Diễm thật tốt. Nhưng con có học qua một chút phong thủy, mới vừa nhìn diện mạo của dì một chút, có phải gần đây dì chơi bài luôn thua, đúng không?”

        Đúng là gần đây Cố Quý đánh bài luôn thua, vận may kém đến thái quá, thẻ tín dụng cũng đã bị cha mẹ khóa lại, hôm nay đến cũng là để mượn tiền của chị ruột.

        Cô ta chưa từng nói với Lục Bỉnh Văn chuyện mình chơi cờ bạc, vừa rồi người nhà Hạ Diễm cũng không đề cập tới chuyện đó, thấy Lục Bỉnh Văn nói như vậy thì vội vàng hỏi: “Lục tiên sinh còn biết những thứ này, vậy cậu nhìn xem, tôi có cách nào để chuyển vận không?”

        Lục Bỉnh Văn đưa cho cô ta một lá bùa, nói: “Dì cứ dán cái này lên người, đêm nay chắc chắn có thể chuyển vận.”

        Cố Quý bán tín bán nghi, sau khi cất lá bùa chú xong thì lập tức dùng điện thoại di động của mình chơi một ván. Không nghĩ tới cô ta bị thua liên tục nhiều ngày, thế mà ván này lại thắng, còn lấy lại được tất cả tiền cô ta thua sạch trước đó!

        Cô ta mừng như điên, cũng không để ý đến người một nhà chị gái mình còn đang chiêu đãi khách, một mình ngồi trên sô pha chơi.

        Cố Liên nhíu mày, nhẹ giọng khiển trách: “Cố Quý, em lại đỏ đen à? Dù em có thua sạch thì chị cũng sẽ không cho em một xu nào.”

        Cố Quý hoàn toàn không để chị gái dịu dàng của mình vào mắt, cô ta cười hì hì nói: “Chị, em đang thắng, mọi người ăn trước đi, em không đói.”

        Vừa dứt lời, cô ta đi vào toilet tiếp tục đánh bạc, tránh cho chị mình cằn nhằn. Ván nào cô ta cũng đều đánh cược rất lớn, chỉ có như vậy mới thỏa mãn được dã tâm không tương xứng với năng lực của cô ta.

        Cố Liên có chút bất đắc dĩ, bà nhẹ giọng nói với Lục Bỉnh Văn: “Lục tiên sinh, dì út của Diễm Diễm là con gái có được khi cha mẹ tôi đã lớn tuổi, chúng tôi nuông chiều con bé riết rồi nó sinh hư, cậu đừng để ý. Bữa ăn đã sẵn sàng, chúng ta vào nhà ăn tối thôi.”

        Lục Bỉnh Văn gật gật đầu, nói: “Mẹ vợ khách khí rồi.”

        Đợi đến khi đi vào phòng ăn, Hạ Diễm mới nhỏ giọng hỏi: “Anh ơi, vừa rồi hai người nói chuyện gì vậy?” Mặc dù Hạ Diễm không thích dì út, nhưng cậu cũng không nói với Lục Bỉnh Văn nửa câu không phải.

        Lục Bỉnh Văn nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay Hạ Diễm, nói: “Không có gì, chỉ tùy tiện tán gẫu mấy câu thôi.”

 Cố Liên bất đắc dĩ nhìn về phía chồng mình, bà nói: “Thật là không hiểu chuyện gì cả, tới đây ở cũng không chào hỏi hay báo trước một tiếng, cũng không biết ở lại bao lâu nữa?”

        Hạ Triều cười dỗ dành bà: “Không sao đâu, đừng khó chịu. Không phải Diễm Diễm đã dẫn Lục tiên sinh về rồi sao? Đó là chuyện vui.”

Nhưng đúng lúc này, tiếng Cố Quý thét chói tai đột nhiên truyền đến từ trong toilet. “A——” Cố Quý lao ra khỏi toilet, “Chị, chị, trong toilet có quỷ, là một nữ quỷ!”

        Vừa rồi Lục Bỉnh Văn đã cho Cố Quý một lá bùa thu hút âm khí để chuyển vận. Khi dùng phù chú này, vận khí của người đó sẽ tăng cao trong một thời gian ngắn, nhưng cũng sẽ trêu chọc phải những thứ không sạch sẽ.

        Sau khi Cố Quý rửa tay xong thì soi gương, lại nhìn thấy một nữ quỷ trên trần toilet đang mỉm cười với cô ta. Hạ Diễm đứng ở cửa toilet nhìn vào bên trong, quả thật là có một nữ quỷ tóc rất dài.

        Nhưng cậu chỉ cười rồi nói với dì của mình: “Dì út, có phải dì dùng điện thoại nhiều quá nên xuất hiện ảo giác không? Ở đây làm gì có nữ quỷ nào đâu.”

Cả nhà đều vây quanh Cố Quý, ba mẹ Hạ Diễm không nhìn thấy nữ quỷ kia, vẻ mặt bọn họ có chút mê mang.

        Cố Quý run rẩy chỉ tay về phía nữ quỷ, nói: “Lục tiên sinh, Lục tiên sinh cậu nhìn không thấy à? Tôi đã nói là Hạ Diễm kết âm thân sẽ ảnh hưởng đến số mệnh cả nhà mà, ngay cả trong nhà cũng có quỷ! Mau tìm đại sư, mau tìm đại sư đi!”

        Cố Liên nghe những lời này xong thì vô cùng không vui, bà nhíu mày, nói: “Cố Quý, em đừng có quá đáng! Nếu em còn nói như vậy một lần nữa thì từ nay trở đi chúng ta tuyệt giao luôn!”

        Hạ Triều cũng nhíu mày, nói: “Hạ Diễm kết âm thân thì ảnh hưởng gì đến cô? Chúng tôi đối xử tử tế với cô chỉ vì nể mặt cha mẹ thôi, nếu cô nghĩ như vậy thì sau này đừng đến nữa.”

        Cả hai vợ chồng đều là người đàng hoàng, không nói được những lời nặng nề. Bây giờ Lục Bỉnh Văn đã biết tính tình tốt của Hạ Diễm là xuất phát từ đâu, nhưng Cố Quý cứ năm lần bảy lượt chạm vào nghịch lân của cậu, khiến hắn vô cùng không vui.

        Lục Bỉnh Văn nháy mắt với nữ quỷ, nữ quỷ kia liền từ trong toilet vọt ra, đi thẳng về phía Cố Quý, Cố Quý bị dọa hết hồn, vội vàng cầm túi xách của mình chạy ra ngoài, vừa chạy vừa thét chói tai

        “Có quỷ, có quỷ!”

        Thấy Cố Quý như vậy, Cố Liên cũng có chút lo lắng, bà hỏi Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn: “Trong phòng này thật sự có quỷ à?”

 Lục Bỉnh Văn nho nhã lễ độ nói: “Tất nhiên là không có, cho dù có thì con rể cũng sẽ xử lý.”

Khoảnh khắc đó, cả Cố Liên và Hạ Triều đều cảm nhận được sự an toàn đến từ cậu con rể ma quỷ này.

        Hạ Diễm tròn mắt nhìn Lục Bỉnh Văn, đột nhiên phát hiện lão quỷ này mỗi khi tức giận sẽ trở nên rất xấu. Lục Bỉnh Văn nhẹ nhàng gãi gãi lòng bàn tay Hạ Diễm, nói: “Đợi anh một lát, anh đi mua một ít trái cây.”

        Trong nháy mắt, Lục Bỉnh Văn lại biến mất.

        Cố Quý chưa kịp lấy lại hồn vía trèo lên xe của mình, cô ta đang hùng hùng hổ hổ kể lại chuyện vừa rồi với chị em tốt của mình: “Oa, cậu không biết hôm nay tôi may mắn thế nào đâu, nhưng đến nhà chị tôi một chuyến thì lại gặp phải quỷ!”

        Lúc này, xe của cô ta đã chạy ra khỏi Hạ gia hơn tám trăm mét, Cố Quý thấy nữ quỷ kia không đuổi theo mới thở phào nhẹ nhõm, lại tiếp tục mắng vài tiếng.

        Lục Bỉnh Văn đột nhiên xuất hiện ở hàng ghế sau trong xe cô ta, hắn trầm giọng hỏi: “Dì út à, không muốn ăn cơm cùng mọi người sao?”

        “Ai?” Cố Quý hoảng sợ nói, “Cậu, cậu ngồi lên xe tôi khi nào!”

        Lục Bỉnh Văn lại biến mất rồi xuất hiện bên ghế phụ. Lúc này cô ta đã dừng xe lại.

        Hắn quay đầu nhìn về phía Cố Quý, tà ác nhếch khóe miệng, nói: “Cô hỏi tôi có biết Hạ Diễm kết âm thân hay không à? Đương nhiên là tôi biết. Bởi vì tôi chính là lệ quỷ đã kết âm thân với cậu ấy, Cố tiểu thư, số mệnh của Hạ Diễm như thế nào không cần cô phí tâm.”

        Tiếng thét chói vang lên giữa bầu trời đêm, xe đã dừng lại ở ven đường, mà Cố Quý thì đã bị dọa cho hôn mê bất tỉnh. Lục Bỉnh Văn gọi nữ quỷ vừa rồi tới, nói: “Lái xe đưa cô ta về, chỗ này có chỉ đường.”

        Nữ quỷ kia tất cung tất kính đáp một tiếng, đợi sau khi Lục Bỉnh Văn biến mất, cô mới thở dài với người phụ nữ không có mắt bên cạnh, nói: “Cô nói thử xem, chọc ai không chọc lại đi chọc hắn, ngại mình sống lâu quá hả?”

        Trong nhà họ Hạ, Lục Bỉnh Văn đã biến mất hơn ba phút đồng hồ.

        Ba mẹ Hạ Diễm và Hạ Diễm cũng không động đũa, mà ngồi ở bàn ăn chờ Lục Bỉnh Văn về.

        “Có phải Lục tiên sinh bị dì út con làm cho tức giận bỏ đi rồi không?” Cố Liên xoa xoa ngực, “Sớm muộn gì tôi cũng sẽ bị em gái mình làm cho tức chết mà, tìm việc làm cho nó, nó cũng không đi làm, ngày ngày chỉ biết đỏ đen, lần sau sẽ không bao giờ mở cửa cho nó nữa.”

        Trong lòng Hạ Diễm cũng mơ hồ đoán được, có thể là vừa rồi Lục Bỉnh Văn đã đi thu thập Cố Quý, nhưng cậu cũng không dám chắc chắn, vậy nên chỉ cười nói: “Không phải đâu, anh ấy đi mua hoa quả đó.”

        “Trong nhà có thiếu hoa quả đâu.” Cố Liên nói, “Hôm nay dì con đã ngồi ở cổng nhà chúng ta khóc lóc thảm thiết, nói là chị gái không quan tâm đến cô ấy, thế là ba con cho cô ấy vào.”

        Hạ Triều lắc đầu: “Lần sau sẽ không để cô ấy vào nữa.”

        Đúng lúc này, Lục Bỉnh Văn đột nhiên xuất hiện. Trong tay hắn mang theo một bịch cam quýt thật lớn, hắn nói: “Thật xin lỗi, đã để mọi người chờ lâu.” Cam, chanh, quýt…. Đều là thứ Hạ Diễm thích, ba mẹ cậu sao lại không biết dụng tâm này của Lục Bỉnh Văn.

        Hảo cảm của Cố Liên đối với Lục Bỉnh Văn lại tăng thêm mấy phần, bà nói: “Không sao không sao, vậy… Lục tiên sinh, mau ngồi xuống đi, chúng ta ăn cơm.”

        Thấy quản gia rót rượu cho mình, Lục Bỉnh Văn cũng dùng linh lực rót rượu vang đỏ cho ba mẹ Hạ Diễm, lại bưng chén rượu lên nói: “Cám ơn ba mẹ vợ đã chiêu đãi con.”

        Đây là lần đầu tiên ba mẹ Hạ Diễm thấy Lục Bỉnh Văn sử dụng siêu năng lực, cả hai đều nhìn chằm chằm ly rượu vang đỏ không chớp mắt.

        Hạ Triều ngồi ở vị trí bên cạnh Lục Bỉnh Văn, ông nâng chén về phía Lục Bỉnh Văn, trên gương mặt luôn lạnh lùng cũng có vài phần ý cười.

        “Chúng tôi cũng muốn cảm ơn Lục tiên sinh đã chăm sóc Hạ Diễm. Đây cũng là lần đầu tiên Hạ Diễm đi xa nhà như vậy, tuổi của nó còn nhỏ, có Lục tiên sinh chăm sóc nó, hai vợ chồng tôi rất yên tâm.”

        Lục Bỉnh Văn nói: “Chuyện nên làm ạ.”

        Lục Bỉnh Văn cũng nâng chén với ba mẹ Hạ Diễm, lại chạm vào cốc Hạ Diễm nãy giờ vẫn luôn yên tĩnh bên cạnh. Hạ Diễm nhìn về phía hắn, cũng mím môi uống chút rượu vang đỏ. Cậu thầm nghĩ, hình như ba mẹ mình đều rất thích Lục Bỉnh Văn.

Cậu nhỏ giọng hỏi Lục Bỉnh Văn: “Anh ơi, tửu lượng của anh có được không?”

Lục Bỉnh Văn thấp giọng cười, thì thầm với cậu: “Có lẽ tốt hơn Diễm Diễm một chút.”

        Trong mắt ba mẹ Hạ Diễm, đứa nhỏ hướng nội lại dịu dàng như Hạ Diễm lại đang ghé sát vào tai con rể thầm thì, hai người kia nhất định là nói không hết chuyện.

        Hạ Diễm ngẩng đầu lên, vừa lúc nhìn thấy ba mẹ từ ái nhìn mình và Lục Bỉnh Văn, bộ dạng như vậy so với Tiểu Kiều chỉ có hơn chứ không kém.

        Hạ Diễm đỏ mặt, cúi đầu yên lặng ăn cơm, Lục Bỉnh Văn gắp một miếng cá nhỏ, yên lặng gỡ sạch xương cá rồi mới đặt vào trong đĩa của Hạ Diễm.

 Rượu quá ba tuần, Hạ Triều nhịn không được hỏi: “Tiểu Lục, công chức ở Minh phủ thì làm cái gì?”

        Lục Bỉnh Văn bỏ qua công việc trừng phạt ma vật trên núi địa ngục, hắn nói: “Dạ ký tên, đóng dấu, duy trì trật tự.”

 Cố Liên kinh ngạc, nói: “Ồ, nghe có vẻ không khác gì nhân gian.”

        Hạ Triều đối với người con rể quỷ này vô cùng thích, ông nói: “Tiểu Lục, ngày mai ra biển câu cá với ba đi? Sẵn tiện đưa hai đứa lên du thuyền mới mua chơi.”

        Tư thế ngồi của Lục Bỉnh Văn cực kỳ đàng hoàng, uống nhiều rượu như vậy nhưng sắc mặt cũng không hề thay đổi. Hắn trầm giọng, nói: “Dạ được.”

        Hạ Triều bảo quản gia tìm mấy cần câu mình vừa mua cho Lục Bỉnh Văn xem, Hạ Diễm thì thầm với Lục Bỉnh Văn: “Ba em mà câu cá, có thể ngồi một ngày không nhúc nhích, nhưng có lẽ….. Chủ yếu là tập trung vào cảm xúc, rất tốn thời gian hơn.”

        Lục Bỉnh Văn nhận lấy cần câu vàng ba vợ tặng, hắn nói: “Ừm, không sao, ngày mai sẽ câu một con cá lớn cho em ăn.”

        Ở các thành phố ven biển có rất nhiều chỗ câu cá, vịnh lớn vịnh nhỏ gì cũng đều có, du thuyền của Hạ Triều dừng lại ở vịnh Vân Hải, đây cũng là thành phố ven biển có sản lượng đánh bắt lớn nhất khu vực.

        “Hạ Triều, có phải du thuyền của anh dừng ở vịnh Vân Hải không?” Cố Liên buông đũa xuống, lo lắng nói, “Nhưng em nghe nói gần đây bên đó không được yên bình, có mấy ngư dân trên thuyền đánh cá đã mất tích, có ngư dân còn nói mình nhìn thấy một chiếc du thuyền rất đẹp, nhưng chỉ trong nháy mắt đã biến mất.”

        “Biến mất không thấy đâu?” Hạ Triều nhíu mày, “Cũng đã lâu rồi anh không đến vịnh Vân Hải, gần đây công ty con niêm yết cổ phiếu, vậy nên cũng chỉ có hôm qua là rảnh rổi cầm được cần câu. Nhưng mà, trước đây Lưu đạo sĩ có nói, trên biển cũng có rất nhiều yêu ma. Nếu không thì…. Tiểu Lục, hay là chúng ta cứ đi câu cá trong hồ cũng được, không đi du thuyền nữa.”

        Hạ Diễm:….. Trước thái độ chấp nhất phải đi câu cá của ba mình, bản thân cậu cũng không hiểu lắm.

        Lục Bỉnh Văn ôn hòa lễ độ nói: “Dạ được, ba muốn đi đâu con đi cùng ba.”

Hạ Diễm:….. Nhưng trong ngôi nhà này, dù có đi đâu câu cá thì cuối cùng vẫn có một con quỷ đi cùng.

Sau bữa tối, Cố Liên dẫn Lục Bỉnh Văn lên lầu.

        Bà cười dịu dàng với Lục Bỉnh Văn, nói: “Phòng Diễm Diễm ở ngay đây, chăn đã phơi nắng, phòng cũng đã được quét dọn, bàn chải đánh răng và đồ vệ sinh cá nhân đều ở trong phòng tắm.”

        Hạ Diễm còn có chút thẹn thùng khi phải ngủ chung phòng với Lục Bỉnh Văn dưới mí mắt của ba mẹ, lại không ngờ trước khi đi mẹ cười với cậu rồi nói: “Hai đứa đã kết hôn, vậy nên mẹ cũng không chuẩn bị phòng khách cho Lục tiên sinh. Đồ ngủ cũng đã mua mới và đặt trong tủ quần áo.”

        Hạ Diễm đỏ mặt, nói với mẹ: “Dạ, con biết rồi.”

        Cậu đẩy cửa đi vào, đã lâu không ngủ trong phòng của mình.

        Lục Bỉnh Văn ôm áo khoác tây trang, nghiêm túc đứng ở cửa phòng ngủ Hạ Diễm, phòng Hạ Diễm có rất nhiều tranh của cậu, còn có rất nhiều ảnh chụp và giấy khen, nhìn qua cực kỳ ấm áp.

        Hạ Diễm cầm lấy âu phục trong tay Lục Bỉnh Văn, dùng móc áo treo lên, lại phát hiện trong tủ có đồ ngủ tình nhân mẹ mua cho hai người.

        Một bộ là hoa văn gấu con, bộ còn lại là lụa trơn một màu, kiểu đồ đôi giống nhau như đúc.

        Hạ Diễm cầm bộ đồ ngủ bằng lụa màu xanh nước biển đặt trên giường, cậu nói: “Anh ơi, đồ ngủ em để đây, anh tắm trước hay là em tắm trước?”

        Bộ dáng thẹn thùng của cậu thật sự rất đáng yêu, Lục Bỉnh Văn cởi hai nút áo sơ mi trên người mình, hắn nói: “Không thể tắm cùng nhau à?”

Hắn đẩy nhẹ Hạ Diễm một cái, cậu ngã người xuống chiếc giường lớn mềm mại.

        “Không được! Đây là….. Đang ở nhà ba mẹ em mà.”

“Xấu hổ?” Lục Bỉnh Văn đè cổ tay Hạ Diễm lại, cúi người hôn khóe môi cậu, “Chẳng lẽ vừa rồi còn muốn cho anh ngủ trong phòng khách.”

        Hạ Diễm ngoan ngoãn nhìn chăm chú vào Lục Bỉnh Văn, vì vừa rồi có uống chút rượu, hai má cậu lúc này hơi ửng hồng, giống như đào mật sắp chín vậy.

        Cậu nhẹ nhàng đẩy Lục Bỉnh Văn ra, nhanh nhẹn xoay người ngồi trên đùi Lục Bỉnh Văn, ngón tay men theo nút áo sơ mi Lục Bỉnh Văn vừa mới cởi ra, lại cởi thêm mấy cái cúc nữa, giúp Lục Bỉnh Văn cởi áo sơ mi ra.

        “Em sẽ giúp anh cởi áo, sau đó anh đi tắm.”

        Cậu đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve lồng ngực rắn chắc của Lục Bỉnh Văn, lại men theo ngực Lục Bỉnh Văn trượt đến vị trí cơ bụng. Giống như cậu đang thưởng thức thân thể Lục Bỉnh Văn vậy, nhưng ánh mắt lại vô cùng quyến rũ.

        Lục Bỉnh Văn bị cậu trêu chọc cho nổi lửa, Hạ Diễm lại chậm rãi đặt ngón tay lên môi Lục Bỉnh Văn.

        “Suỵt….” Hạ Diễm nhẹ giọng nói, “Ở trong phòng của bạn nhỏ, anh phải nghe lời bạn nhỏ, anh phải nói chuyện đàng hoàng, ngủ thật ngoan.”

Con ngươi Lục Bỉnh Văn trầm xuống, hắn lại xoay người đè Hạ Diễm dưới thân một lần nữa, ở bên tai Hạ Diễm thì thầm: “Hình như bạn nhỏ học hư rồi?”

Hạ Diễm cười rộ lên: “Nào có…. Nhưng mà, lúc nãy dì út đã nói gì khiến anh tức giận vậy?”

Lục Bỉnh Văn nhướng mày: “Có lẽ là nói xấu bạn nhỏ của anh.”

        “Vậy vừa rồi có phải anh đi……”

        “Ừ.” Lục Bỉnh Văn nói, “Nhưng mà anh có chừng mực, chỉ là không muốn để cho dì ấy quấy rầy chúng ta.”

        Hạ Diễm sửng sốt, sau đó lại cười rộ lên, cậu nói: “Lần nào dì út tới đây mẹ em cũng không vui. Vậy cho nên em cũng muốn dì ấy đi sớm một chts, anh à, chúng ta có thần giao cách cảm à?!”

        “Thần giao cách cảm?” Lục Bỉnh Văn nhìn về phía Hạ Diễm, “Anh thích từ này.”

        Một giây sau, Hạ Diễm bị Lục Bỉnh Văn nắm cằm hôn xuống.

        Nhưng đúng lúc này, Cố Liên lại bưng hoa quả gõ cửa phòng bọn họ, bà nói: “Diễm Diễm, Tiểu Lục, hoa quả đã gọt xong rồi, các con nhớ ăn nhé.”

        Lão lưu manh đang hôn nồng nhiệt, Hạ Diễm gần như sắp thở không thông, không kịp nuốt nước bọt, một sợi chỉ bạc  theo khóe miệng cậu chảy ra, rượu ngon không làm cơ thể cậu nóng như vậy, nhưng Lục Bỉnh Văn lại khiến cả người cậu nóng bừng.

        Cậu nhẹ nhàng đẩy đẩy Lục Bỉnh Văn, cuối cùng Lục Bỉnh Văn cũng buông cậu ra, còn rút khăn giấy lau khóe môi Hạ Diễm.

        “…… Khụ khụ, dạ!” Hạ Diễm đáp một tiếng, “Mẹ, mẹ cứ đặt ở cửa là được rồi, con tắm xong sẽ ra ngoài lấy.”

        Rõ ràng là vợ chồng đã bái đường thành thân, nhưng lúc này Hạ Diễm vẫn có vài phần ảo giác mình đang yêu đương vụng trộm.

        “Được, mẹ để ngoài cửa cho các con….”

        Đợi mẹ rời đi, một người một quỷ liếc mắt nhìn nhau, không hẹn mà cùng lâm vào trầm mặc.

        Nhưng dù cho có trầm mặc thì Hạ Diễm vẫn cảm thấy không khí thật ấm áp, giống như cậu đang nằm trên đám mây mềm mại vậy, cả người như muốn bay lên trời.

        “Anh ơi.” Hạ Diễm ngước mắt nhìn hắn, hàng mi dài khẽ động, giống cánh bướm màu đen vâth, “Trước kia anh đã từng hôn ai chưa?”

Lục Bỉnh Văn nhìn vào mắt Hạ Diễm, trầm mặc vài giây mới trả lời cậu: “Chưa từng.”

        Con ngươi màu hổ phách của Hạ Diễm phản chiếu gương mặt anh tuấn của Lục Bỉnh Văn, cậu nhẹ giọng nói: “Nụ hôn đầu tiên của em là trước khi chúng ta kết hôn.”

 Lục Bỉnh Văn nhíu mày: “Hả? Cùng với ai?”

        Hạ Diễm bật cười, giọng nói của cậu vẫn dịu dàng như cũ: “Ngày đó em đã rất sợ hãi, lúc ấy em bị một con lệ quỷ đẩy tới bên cửa sổ, thiếu chút nữa là chết rồi. Sau đó, suýt chút nữa em đã lên cơn hen suyễn, anh đã hôn và độ khí cho em. Em đã nghĩ, đây là nụ hôn đầu tiên của mình, nhưng nụ hôn đầu đời lại….. Dường như có hơi cẩu thả.”

        Cậu nói tiếp: “Bây giờ, em cảm thấy nụ hôn đầu đời của mình rất đặc biệt, bởi vì đó cũng là nụ hôn đầu đời của anh.”

Hạ Diễm hôn lên khóe môi Lục Bỉnh Văn, cậu chủ động tặng cho Lục Bỉnh Văn một nụ hôn nhẹ như bông. “Còn nữa, cảm ơn anh đã tôn trọng ba mẹ em.”

        Ánh trăng ngoài cửa sổ trong lành lạnh lẽo như nước, nếu như cẩn thận lắng nghe, hình như còn có cả tiếng sóng vỗ vào bờ đá. Đồng hồ trong phòng ngủ quay đi quay lại, phát ra tiếng tích tắc tích tắc không ngừng.

Hơn ngàn năm qua, chưa bao giờ Lục Bỉnh Văn cảm thấy thời gian lại quý giá như thế này. Nhưng bây giờ, Lục Bỉnh Văn lại cảm thấy thời gian thật trân quý, bởi vì Hạ Diễm rất trân quý, vậy nên mỗi phút mỗi giây bên cạnh Hạ Diễm đều trân quý.

        Đây là lần đầu tiên Hạ Diễm chủ động hôn hắn, nhưng đó cũng là lần đầu tiên Lục Bỉnh Văn vì một nụ hôn mà rung động.

Hết chương 38.

Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau – Chương 38

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên