Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau – Chương 47

Chương 47: Mèo Con Say Rượu Và Người Chồng Ma……

 

    Khi màn đêm buông xuống, thành phố B sáng lên rực rỡ dưới vạn ngọn đèn hoa.

        Cuối cùng mấy người quyết định đi ăn món ăn Pháp, Đại Kim tò mò nói: “Ông chủ, vào mấy loại nhà hàng như thế có phải mặc âu phục trang trọng không?”

        Hạ Diễm cười cười, nói: “Chắc là không cần trang trọng như vậy đâu, chúng ta chỉ đi ăn một bữa cơm thôi mà, mọi người ăn vui vẻ là được rồi.”

        Chờ khi đoàn người đến nhà hàng, quản lý mặc âu phục giày da đi ra nghênh đón Hạ Diễm, lúc này mọi người mới có nhận thức đầy đủ hơn về tài lực của ông chủ Tiểu Hạ, hóa ra người có thẻ vip kim cương sẽ được tiếp đón tận nơi.

        Hạ Diễm mặc một chiếc áo len dệt kim màu trắng nhạt phối với quần âu màu xanh nước biển, làn da cậu trắng như tuyết, mặt mày lạnh lùng, mặc cái gì cũng không che giấu được khí chất quý phái trên người. Gió đêm thổi qua, mái tóc đen nhánh của Hạ Diễm tung bay theo gió, cảm giác mỏng manh kỳ dị trên người cậu lại càng khiến cho Lục Bỉnh Văn động tâm.

        Lục Bỉnh Văn rất muốn ôm cậu.

        Mà hắn cũng đã làm điều đó.

        Lục Bỉnh Văn nhẹ nhàng ôm eo Hạ Diễm, hỏi: “Có lạnh không?”

        Hạ Diễm nhìn về phía bàn tay bên hông mình, cậu có chút thẹn thùng, nhưng cũng không né tránh.

        Cậu lắc đầu rồi nói, “May mà hôm nay em mặc đồ rất dày.”

        Đám người Lưu lão đạo đi theo sau bồi bàn, Lục Bỉnh Văn và Hạ Diễm sóng vai đi ở cuối hàng.

        Trong phòng ăn có rất nhiều người đang nhìn Hạ Diễm, nhưng Hạ Diễm lại không quan tâm. Giờ phút này cậu chỉ để ý đến bàn tay lạnh như băng của Lục Bỉnh Văn đang nắm lấy tay mình.

        Ca sĩ trong nhà hàng đang hát “Young and beautiful”, cô hát: “Khi em không còn trẻ trung và xinh đẹp nữa, anh có còn yêu em không*?”

        Nghĩ đến Lục Bỉnh Văn sẽ không bao giờ già đi, mà cậu thì không chỉ sinh mệnh có hạn, mà còn có thể sẽ già đi và xấu xí, đột nhiên Hạ Diễm cảm thấy trong lòng mình có chút chua xót. Cậu phát hiện, hình như mình để ý Lục Bỉnh Văn nhiều hơn cậu tưởng.

 Trong phòng riêng, mọi người dành hai chỗ ngồi cạnh nhau cho cậu và Lục Bỉnh Văn.

        Lục Bỉnh Văn không có nhiều hứng thú với đồ ăn, chờ các món ăn được dọn lên, hắn lặng lẽ gắp một miếng cá, gỡ hết xương cá ra rồi đưa cho vợ. Lưu lão đạo ngồi bên cạnh Lục Bỉnh Văn, còn tưởng rằng quỷ lão đại thích ăn cá, ông liếc nhìn nửa ngày, cuối cùng miếng cá kia lại vào bụng Hạ Diễm. Rốt cục Lưu lão đạo cũng nhịn không được, ông thấp giọng hỏi: “Tiểu Lục, hoàn cảnh bên kia thế nào? Bên này tốt hơn hay là bên kia tốt hơn?”

 Lục Bỉnh Văn thản nhiên nói: “Nếu ông có vướng bận thì tất nhiên là bên này tốt hơn rồi.”

        Từ mấy ngàn năm trước đã có tin đồn rằng, Phong Đô đại đế là một kẻ lạnh lùng không có nhân tình, nhưng sau khi cưới vợ thì quan niệm của hắn đã thay đổi từ lúc nào không biết. Trước đây, hắn không hiểu vì sao con người lại lưu luyến trần gian như vậy, nhưng nhìn Hạ Diễm chậm rãi ăn cá bên cạnh, hắn cũng có thể nhìn ra được phần nào từ tâm tình của mình.

        Hạ Diễm nhẹ giọng hỏi: “Lưu đạo trưởng, ông có muốn uống chút rượu không?”

        “Không không không không, lão bà nhà tôi quản rất chặt, tôi đang bị gan nhiễm mỡ, tôi không được uống.”

        Hạ Diễm cười cười, cậu lấy trà thay rượu, nói: “Thời gian vừa rồi mọi người vất vả rồi, cửa hàng làm ăn bận rộn, cảm ơn mọi người đã làm việc chăm chỉ, hôm nay sẽ có một khoản tiền thưởng nhỏ chuyển vào tài khoản của mọi người, vậy tôi lấy trà thay rượu, trước tiên kính mọi người một chén.”

        Lưu lão đạo kiểm tra tài khoản ngân hàng một chút, phát hiện tài khoản ngân hàng của mọi người có thêm mười vạn tiền thưởng.

        “Giờ khắc này, tôi thật sự muốn bán mạng cho công ty Bỉ Ngạn.” Đại Kim đứng lên nói, “Ông chủ Hạ, cậu thực sự quá tốt! Ai mà không muốn đi theo chứ!”

        Sau khi ăn tối xong, mấy thiên sư trẻ trong cửa hàng đã đi đến một quán bar gần đó tiếp tục vui chơi.

        Tiểu Kim và mấy thiên sư mới tới ngồi cùng một chỗ lắc xúc xắc uống thùng coca (là một loại cocktail của Helens Bistro, thành phần chính là rượu whisky và cola), Hạ Diễm cũng chơi với bọn họ mấy ván, nhưng đêm nay cậu không may lắm, bị thua miết, bất giác đã uống không ít rượu.

        Lúc đầu Hạ Diễm còn có thể miễn cưỡng tỉnh táo, nhưng chỉ chốc lát sau Hạ Diễm đã không phân biệt rõ mình ra bao, búa hay kéo, ánh mắt nhìn ngón tay mình cũng dần dần trở nên mơ hồ.

        “A, lại thua.” Hạ Diễm cười dựa đầu lên vai Lục Bỉnh Văn, “Đêm nay vận khí của tôi kém quá.”

        Ngày thường khí chất của Hạ Diễm trong veo lạnh lùng, nhưng sau khi say thì lại rất thích cười, hơn nữa còn ngoài ý muốn có chút dính người.

        Cậu rất ít khi dựa vào vai Lục Bỉnh Văn trước mặt mọi người, nhưng đêm nay đã dựa vào ba lần, khiến cho Lục Bỉnh Văn đạt được hạnh phúc ngoài mong đợi.

        Lục Bỉnh Văn nhẹ nhàng đặt tay lên đùi Hạ Diễm, ý bảo cậu không được chơi nữa. Hạ Diễm ngước mắt nhìn hắn, hàng mi dài chớp chớp khiến quỷ cũng động tâm. Lục Bỉnh Văn ghé vào tai cậu nói: “Diễm Diễm, say thì chúng ta về nhà.”

        “Anh ơi, sao vận may của anh lại tốt như vậy chứ?” Hạ Diễm không đợi câu trả tự lời mà lại nói tiếp, “Em muốn… Muốn giành chiến thắng.”

        Hai má Hạ Diễm ửng hồng, đôi mắt gợn sóng còn chói mắt hơn cả sao trời.

        Lục Bỉnh Văn dựa vào cậu gần như vậy, chỉ cảm thấy mùi dừa nhàn nhạt trên người Hạ Diễm cũng quá trêu người.

        “Đá, kéo, bao!” Ah, ông chủ, cậu đừng chơi nữa, cậu lại thua, vừa rồi cậu vẫn còn nợ ba ly đó.”

        Hạ Diễm có chút ảo não cầm ly rượu lên bằng tay trái, vòng tay Bạch ngọc châu và ly thủy tinh chạm vào nhau, chiếc nhẫn trên ngón áp út tỏa ra thứ ánh sáng dịu dàng ấm áp dưới ánh đèn mờ ảo.

        “Được rồi.” Hạ Diễm tủi thân nói, “Tôi không chơi nữa.”

        Đúng lúc này, Lục Bỉnh Văn yên lặng nhận lấy ly rượu trên tay Hạ Diễm, hắn nhếch khóe miệng nói: “Các vị, ba ly này tôi uống thay Diễm Diễm.”

        Nói xong, Lục Bỉnh Văn uống liên tiếp ba ly whisky, sau đó nhẹ nhàng bình tĩnh đặt ly xuống, cầm một ly nước chanh lên đút cho Hạ Diễm, Hạ Diễm tựa vào người hắn ngoan ngoãn uống hết nửa ly nước.

        Ngày thường Hạ Diễm cũng có loại khí chất người lạ chớ đến gần, mọi người chưa từng thấy qua bộ dáng cậu ngoan ngoãn như vậy, trong lúc nhất thời ai nấy cũng đều nhìn đến sửng sốt. Sau một thời gian im lặng ngắn ngủi, mấy thanh niên lại bắt đầu ồn ào.

        “Ồ! Còn phải là Lục ca mới được! Thật ngọt ngào.”

        “Lục ca, kỳ thật anh không cần uống cũng được, hai người cứ hôn một cái thôi là đủ rồi!”

        “Vậy chúng ta cũng nâng chén đi, chúc ông chủ Tiểu Hạ và Lục ca bên nhau trường cửu, nâng chén!”

Trong tiếng cười nói vui vẻ, rốt cục cuộc tụ tập đầu tiên của các nhân viên công ty Bỉ Ngạn cũng kết thúc.

        Lục Bỉnh Văn và Hạ Diễm nhìn theo mấy đồng nghiệp rời đi, ở góc quán bar, Hạ Diễm lần thứ tư đem sức nặng toàn thân mình đè lên người Lục Bỉnh Văn, nhìn cậu giống như một con mèo lười biếng đang vẫy đuôi.

        Ngày thường Hạ Diễm thật sự rất thông minh, nhưng uống say rồi bỗng trở nên mơ mơ màng màng, thậm chí còn không phân biệt được đông nam tây bắc, lúc này, cậu đang chỉ vào đèn đỏ nói: “Đèn sáng rồi, chúng ta đi thôi.”

        Lục Bỉnh Văn thấy vợ đã say mèm không tỉnh táo nữa, hắn nhẹ nhàng sờ cằm Hạ Diễm, nói: “Ông chủ Hạ, tối nay vận khí kém quá.”

        Hạ Diễm nhìn về phía Lục Bỉnh Văn, nói: “Vận khí của em rất tốt mà, trong nhà em có….. Có một người đàn ông rất tốt.”

        Lục Bỉnh Văn nhẹ giọng cười, nói: “Diễm Diễm muốn về nhà không?”

        “Không, em không về nhà, em muốn….. Đi dạo.”

        Hạ Diễm ôm cánh tay Lục Bỉnh Văn cọ cọ hắn, giống như một con gấu túi mềm mại dễ thương vậy.

        Rượu có thể khuếch đại cảm xúc của con người, rõ ràng là Hạ Diễm cảm thấy mình rất vui vẻ, nhưng cảm giác chua xót trong lòng lại càng ngày càng thêm lớn. Đôi mắt mờ sương của cậu nhìn vào mắt Lục Bỉnh Văn, thấy Lục Bỉnh Văn ở ngay trước mắt mình nhưng lại cách thật xa.

        Lục Bỉnh Văn đối diện với ánh mắt Hạ Diễm, lúc này mới phát hiện hình như Hạ Diễm cũng không phải hoàn toàn vui vẻ.

        “Sao vậy?” Lục Bỉnh Văn nói, “Không thoải mái? Em có buồn nôn không?”

        Hạ Diễm lắc đầu, cảm thấy tinh thần của mình vẫn còn tỉnh táo, nhưng cơ thể đã không còn nghe lời cậu nữa, mí mắt cũng sắp mở không ra. Trong lúc nhất thời cậu không biết làm thế nào để miêu tả nỗi chua xót trong lòng mình cho Lục Bỉnh Văn biết, cậu chậm rãi suy nghĩ nửa ngày, cuối cùng mới nói: “Anh ơi!”

        “Ừ.” Lục Bỉnh Văn nói, “Anh đang ở đây.”

        Cái đầu hỗn loạn nhỏ bé của Hạ Diễm sắp xếp ngôn ngữ mất nửa ngày, cuối cùng đành từ bỏ.

        Cậu có chút chờ mong nhìn về phía Lục Bỉnh Văn, ánh mắt mê mang và đáng yêu như thế này Lục Bỉnh Văn chưa bao giờ thấy qua, nhìn qua…… Giống như muốn Lục Bỉnh Văn hôn mình vậy.

        Hạ Diễm đợi một hồi lâu vẫn không đợi được nụ hôn của Lục Bỉnh Văn, cậu nhíu nhíu đôi mày thanh tú, trách móc hắn: “Quên đi, anh đúng là ngốc mà…. Hai….

        Cuối cùng Lục Bỉnh Văn cũng nhịn không được nữa, hắn nắm lấy cổ tay Hạ Diễm, đè cậu lên vách tường hôn, chân hắn không biết từ khi nào đã tìm đến giữa hai chân Hạ Diễm. Hạ Diễm không né tránh, mà theo bản năng đáp lại nụ hôn mãnh liệt của Lục Bỉnh Văn, mãi cho đến khi bị hôn đến chân mềm nhũn, cậu lại đem sức nặng toàn thân mình dựa vào người Lục Bỉnh Văn, giống như toàn tâm toàn ý dựa vào Lục Bỉnh Văn vậy.

        Ánh trăng dịu dàng chiếu lên khuôn mặt hai người, Lục Bỉnh Văn vẫn tỉ mỉ như trước, nhưng ánh mắt hắn cũng vì nụ hôn vừa rồi mà xao động. Hạ Diễm đã bị hôn cho choáng váng, hai má ửng hồng, ánh mắt mơ màng mờ mịt phản chiếu khuôn mặt anh tuấn của Lục Bỉnh Văn, hô hấp còn nặng nề hơn so với vừa rồi không ít.

        Lục Bỉnh Văn nói: “Phu nhân còn muốn đi dạo nữa không?”

        Hạ Diễm khẽ gật gật đầu, nhưng cậu đã say đến đứng không vững nữa, Lục Bỉnh Văn cúi người xuống, nói: “Được rồi, anh cõng em đi dạo.”

        Hạ Diễm ôm cổ Lục Bỉnh Văn, hô hấp ấm áp của cậu phả lên lưng hắn, cậu nói: “Anh là tốt nhất.”    

        Lục Bỉnh Văn không trả lời cậu, nhưng lúc này hắn lại có cảm giác như mình vừa sống lại vậy.

        Hắn cõng Hạ Diễm đi trong con hẻm sâu hun hút, nhưng cũng giống như hắn đang đi trên con đường nhân sinh của Hạ Diễm.

        Thật lâu sau hắn mới hỏi: “Em có muốn tiếp tục đi dạo nữa không?”

        Hạ Diễm không trả lời hắn, lúc này Lục Bỉnh Văn mới phát hiện, bạn nhỏ trên lưng mình không biết đã ngủ thiếp đi từ khi nào.

        Hạ Diễm ngoan ngoãn ngủ trên lưng hắn, mãi cho đến khi được lão quỷ ngàn năm ôm về nhà đặt lên giường cũng không tỉnh lại.

        Lục Bỉnh Văn dùng khăn nóng lau người cho Hạ Diễm, lại ấn một nụ hôn lên trán cậu. Hàng mi dài đen nhánh của Hạ Diễm khẽ run rẩy, Lục Bỉnh Văn nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt cậu, thì thầm bên tai cậu: “Ngủ đi.”

        Hắn biết, nếu như yêu Hạ Diễm thì nhất định phải chịu cô độc.

        Nhưng tất cả mọi thứ đã không thể cứu vãn được khi hai người gặp nhau, bây giờ chẳng khác nào như nước đổ xuống đất không thể múc lại được. Anh nhẹ giọng nói với Hạ Diễm: “Ngủ ngon, bảo bối.”

        Cảm giác tỉnh lại sau cơn say không được tốt lắm. Ngày hôm sau, Hạ Diễm tỉnh lại từ rất sớm, cậu cảm thấy toàn thân mình chỗ nào cũng đều đau nhức rã rời. Chuyện tối hôm qua, cậu chỉ có thể nhớ được tới lúc Lục Bỉnh Văn cõng mình đi dạo.

          Rốt cuộc thì đó là đi dạo hay là bóng ma đi bộ……

        Hạ Diễm tỉnh táo lại thì mặt đỏ bừng, cậu biết lúc mình bệnh với say rượu rất dính người, vậy nên bây giờ có chút ngượng ngùng.

        Lục Bỉnh Văn nhẹ nhàng khóa cửa phòng ngủ, nói: “Anh không biết nên uống canh giải rượu của con người vào tối hôm qua hay bây giờ, dù sao anh cũng không cần đến thứ này.”

        Hạ Diễm chậm rãi đứng lên, nhẹ giọng nói: “Bây giờ uống cũng được. Anh à, em….. Ngày hôm qua em có nói gì kỳ quái hay không?”

        “Có.” Lục Bỉnh Văn nhẹ nhàng bình tĩnh nói.

        Mặt Hạ Diễm đỏ bừng ngay lập tức, lại nghe Lục Bỉnh Văn tiếp tục nói: “Em nói muốn song tu, còn phải dùng nhiều tư thế song tu với anh mười lần.*”

        “Em…..” Hạ Diễm mặt đỏ tai hồng, “Chắc chắn em không bao giờ nói như vậy, lừa em không phải là nam quỷ tốt đâu!”

        Lục Bỉnh Văn nhếch khóe miệng cười với cậu, kéo Hạ Diễm ngồi dậy khỏi giường, hắn nói: “Em không thể đổi ý, tối nay chúng ta thử xem?”

Hạ Diễm bỏ chạy vào phòng tắm, không muốn nói chuyện với sắc quỷ này nữa.

        Lịch học và bài tập về nhà ở T đại được sắp xếp kín mít, tháng mười hai là đến cuối học kỳ, gần đây các giáo viên đã đẩy nhanh tiến độ. Vì tham gia cuộc thi thiết kế, ngoài giờ học thì chủ yếu Hạ Diễm vẽ tranh trong ký túc xá, Tiểu Kiều ở bên cạnh anh gõ chữ, cả hai đều vô cùng bận rộn.

        Hạ Diễm vẽ xong một bản vẽ, nhưng sau khi xem lại thì vẫn không hài lòng lắm, cậu vo bản thiết kế kia thành một cục rồi ném vào sọt rác, sau đó bắt đầu vẽ lại.

       Lúc này Tiểu Kiều đã cập nhật xong chương mới hôm nay, cậu ta nhặt mấy bản vẽ Hạ Diễm vứt từ trong sọt rác ra nhìn một chút, sau đó nói: “Bà nó, vẽ như thế này mà cậu còn vứt?”

        Hạ Diễm nói: “Tôi cảm thấy nó không vẻ gì hết.”

        “Wao, bản vẽ nhặt được từ trong thùng rác của Nhóc Hạ đẹp ghê.” Tiểu Kiều chậc chậc cảm thán, “Nỗi khổ của thiên tài các ngươi, phàm nhân như tôi quả thật chỉ có thể cảm nhận được một chút xíu. Nếu tôi là cậu thì tôi sẽ giữ mấy cái này lại.”

        Hạ Diễm cười cười, lại đến thư viện ngồi trước máy tính vẽ cả buổi chiều và một đêm, mấy ngày liên tục ngày nào cũng về ký túc xá thật muộn, cuối cùng cũng giao tác phẩm ảo cảnh đô thị ưng ý nhất của mình trước ngày hết hạn .

        Đây là bản vẽ mà cậu lấy cảm hứng từ vườn đào ở sân sau công ty, mỗi mỗi một đường nét đều được thiết kế vô cùng tinh xảo, là sự kết hợp hoàn mỹ giữa nghệ thuật và khoa học.

        Cậu nhìn thời gian, đã hơn mười giờ rưỡi tối.

        Ngày mai không có lớp học, đã mấy ngày rồi cậu không về nhà, Lục Bỉnh Văn cũng không tới tìm cậu, không biết đang bận cái gì.

        Hạ Diễm đang suy tư có nên gửi tin nhắn cho Lục Bỉnh Văn hay không, thì đúng lúc này Lục Bỉnh Văn đã lâu không gặp xuất hiện ở cuối con đường từ trường học về căn hộ, trong tay còn cầm theo tôm hùm đất và xiên nướng, hắn hỏi: “Phu nhân, em hết bận rồi?”

        Hạ Diễm gật gật đầu, cong cong hai mắt chạy về phía Lục Bỉnh Văn, tâm tình lập tức trở nên sáng sủa.

        Cậu đi tới bên cạnh Lục Bỉnh Văn, lúc này mới phát hiện có một dì mặc áo khoác màu đen cũng đang ở trên con đường nhỏ này, hình như cũng đang xách theo một hộp cơm chờ người nào đó.

        Cậu nhớ hình như mấy ngày trước cũng nhìn thấy người phụ nữ này ở gần căn hộ, dường như người phụ nữ cũng nhận ra ánh mắt của Hạ Diễm, cô đưa mắt nhìn Hạ Diễm, nói: “Cậu….. Cậu có thể nhìn thấy tôi sao?”

        Hạ Diễm gật gật đầu, lúc này mới ý thức được, người phụ nữ trung niên này đã qua đời.

        Đúng vào lúc này, một học sinh trung học vừa mới kết thúc giờ tự học buổi tối ở trường, cô bé cúi đầu đi vào cửa tiểu khu.

        Người đến là một cô bé xinh đẹp, tóc thắt bím rất đáng yêu, nhưng trên khuôn mặt không có nụ cười.

        Cô ngước mắt nhìn phía nhà mình, lại thở dài, nước mắt không kìm được lại chảy xuống.

        Người phụ nữ trung niên nói: “Lúc đầu con gái tôi sống với tôi, cách đây không lâu tôi qua đời trong một tai nạn xe hơi, thậm chí con bé còn không được nhìn thấy tôi lần cuối, sau khi tôi qua đời, con bé không thể sống một mình, chỉ có thể theo cha nó đến gia đình mới của ông ấy sống. Tôi thật sự rất lo lắng cho con bé, mấy ngày nay vẫn đi theo nó, nhìn thấy nó vẫn ủ rũ không vui, thấy con bé ở nhà mới mà ngay cả đồ mình thích cũng không ăn được, tôi cảm thấy rất buồn……”

        Người phụ nữ lau nước mắt, nói: “Tôi biết, có đôi khi ông trời cũng sẽ nghe thấy mong muốn của con người, tôi vốn không thể cầm được nồi niêu xoong chảo, nhưng hôm nay lại có thể nấu ăn, tôi đã nấu một vài món yêu thích của con gái mình rồi mang đến, nhưng khi tôi gọi con bé thì hình như nó không thể nghe được tiếng của tôi.”

        Bà bay đến trước cửa căn hộ, đặt hộp cơm đã làm xong vào thùng nhận sữa, có chút bất đắc dĩ nhìn về phía cô bé tóc thắt bím cách đó không xa.

        Lúc này, cô bé kia đã đi tới bên cạnh người phụ nữ trung niên và Hạ Diễm, dường như cô bé cũng nhận ra điều gì đó, sau khi đi tới cửa căn hộ còn nhìn thoáng qua phía sau, nhưng vẫn không phát hiện mẹ mình ở bên cạnh.

        Hạ Diễm ngước mắt nhìn Lục Bỉnh Văn, Lục Bỉnh Văn nhẹ nhàng giơ tay lên, quanh người người phụ nữ đang phiêu đãng trên không trung bỗng tản mát ra một luồng ánh sáng trắng, ngay sau đó, cô bé nhìn thấy người mẹ mình thương nhớ bấy lâu nay.

        “Mẹ!” Cô bé vui mừng chạy như điên đến bên cạnh mẹ mình, cô nắm lấy tay mẹ nhưng không biết phải nói gì, chỉ lặp đi lặp lại hết lần này đến lần khác, “Có phải con đang nằm mơ không, tôi đang nằm mơ phải không?”

        Mẹ của cô bé rơm rớm nước mắt, nhưng khi nhìn thấy con gái của mình thì bà lau khô nước mắt rồi nói với cô bé: “Na Na, xin lỗi con, mẹ không thể tiếp tục ở lại với con được, con phải sống thật tốt, ăn uống đầy đủ, nghỉ ngơi thật tốt, cố gắng thi vào trường đại học mà con thích, mật khẩu thẻ ngân hàng của mẹ là sinh nhật của con, số tiền trong thẻ đó đủ để con học đại học. Nếu cha con có cho tiền thì con cứ giữ, đừng bao giờ bạc đãi bản thân mình.”

        Bà đặt hộp cơm mình nấu vào tay cô gái, trăm ngàn lời muốn nói nhưng chỉ có thể thốt ra được một câu: “Con hãy sống thật tốt, mẹ sẽ mãi mãi yêu thương con, muộn rồi, con về nhà đi, con phải mạnh mẽ lên!”

        Bà vừa nói xong thì vầng sáng trắng xung quanh cũng biến mất.

        Cô gái nắm lấy hộp cơm trong tay, không ngừng tìm kiếm bóng dáng của mẹ, “Mẹ?” Mẹ ơi?! Mẹ đâu rồi???”

        Cả cô bé và người mẹ đều rơi nước mắt, nhưng bọn họ sẽ không bao giờ gặp nhau được nữa.

        Chờ cô bé khóc xong rời đi, lúc này Hạ Diễm mới nhìn về phía người phụ nữ bên cạnh.

        “Dì cần phải được siêu độ.” Hạ Diễm nói, “Dì còn tâm nguyện nào nữa không?”

        Người phụ nữ nói, “Sống đến tuổi này rồi, về cơ bản thì cũng có thể suy nghĩ thông suốt. Cảm ơn cậu đã cho con gái tôi nhìn thấy tôi lần cuối, những gì tôi muốn nói đã nói với con bé rồi, tôi nghĩ đã đến lúc tôi phải đi.”

        Hạ Diễm niệm pháp quyết siêu độ, nhìn người phụ nữ biến thành một chấm trắng nhỏ bay lên không trung, cậu nhẹ giọng nói: “Kiếp này dì vất vả rồi.”

        Cậu đẩy cửa tiểu khu ra, phát hiện cô bé kia đang ngồi ở hành lang ăn bữa ăn cuối cùng mẹ làm cho mình, cô bé đã không còn khóc nữa, sức mạnh của người đã khuất tràn ngập trong trái tim cô, cô không muốn để mẹ lo lắng cho mình.

        Hình như cô bé cũng biết mẹ mình đột nhiên xuất hiện là nhờ hai người Hạ Diễm, lúc Hạ Diễm đi ngang qua người mình, cô bé nói: “Anh ơi! cảm ơn anh, tôi sẽ cố gắng sống thật tốt theo di nguyện của mẹ mình.”

        Hạ Diễm giật mình, cậu gật đầu với cô bé, cùng Lục Bỉnh Văn trở về nhà.

        Mới làm thiên sư chưa được bao lâu, nhưng cậu đã cảm nhận được quá nhiều đắng cay ngọt bùi ở trần gian. Cậu ngồi xuống sô pha, thở dài, Lục Bỉnh Văn lại cầm lấy xiên nướng đút cho cậu một miếng, hắn nói: “Diễm Diễm, em đã làm rất tốt rồi.”

        Vốn Hạ Diễm cũng có chút đói, Lục Bỉnh Văn lại đeo găng tay bắt đầu bóc tôm cho cậu, hắn nói: “Mấy ngày nay anh trở về Minh giới đánh ma vật ở núi địa ngục, vậy cho nên đã không liên lạc với phu nhân.”

        Hạ Diễm khẽ cười, thầm nghĩ, Lục Bỉnh Văn không liên lạc với mình, quả nhiên là đi làm.

        Lục Bỉnh Văn nhét thịt tôm vào miệng Hạ Diễm, Hạ Diễm ngoan ngoãn ăn, đầu lưỡi còn liếm liếm ngón tay Lục Bỉnh Văn, giống như đang trêu chọc hắn, lại giống như cậu chỉ không cẩn thận mà thôi.

        Ngón tay Lục Bỉnh Văn bị cậu liếm ngứa ngáy khó nhịn, hắn trầm giọng, nói: “Phu nhân, mấy ngày nay có nhớ anh không?”

Đương nhiên là Hạ Diễm có nhớ, hơn nữa không chỉ nhớ một lần.

        Nhưng cậu lại cố tình nói: “Chồng không có ở nhà thì em không nên nghĩ đến những chuyện khác sao?”

        Lục Bỉnh Văn nhướng mày nói, “Ồ? Vậy anh phải nghĩ xem nên trừng phạt phu nhân mình như thế nào. ”

 

Hết chương 47.

Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau – Chương 47

Ngày đăng: 10 Tháng Mười Hai, 2023

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên