Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau – Chương 52

Chương 52: Thuật triệu hồi quỷ vương của Diễm Diễm…..

 

    Nghe Vu Tuyết kể lại xong, tất cả mọi người trong công ty ai nấy đều há hốc mồm kinh hãi.

        Hạ Diễm suy tư một hồi rồi mới nói: “Mỗi ngày cô đều mơ thấy cô ta, nhưng cô ta cũng không làm gì tổn thương cô hết, đúng không?”

Vu Tuyết gật gật đầu, cô bị dọa sợ cũng không nhẹ, nhưng ngoại trừ bị suy nhược thần kinh thì cũng không bị thương chỗ nào.

        “Vậy nếu cô không ngủ trong căn hộ đó có mơ thấy cô ta không?” Hạ Diễm tò mò nói, “Mấy ngày nay cô nghỉ ngơi ở đâu?”

        “Nghe cậu nói như vậy…… Tối qua tôi thực sự rất sợ hãi, vậy nên đã chạy đến nhà bạn tôi ở lại một đêm. Không biết có phải vì nhiều người dương khí thịnh hay không, nhưng mà đêm qua tôi thật sự không có nằm mơ thấy cô ta nữa.” Vu Tuyết nói, “Nhưng mấy ngày tôi ngủ ở căn hộ của mình thì luôn mơ thấy cô ta.”

        Hôm nay Lục Bỉnh Văn không có ở đây, lần đầu tiên Hạ Diễm một mình xử lý chuyện linh dị của khách hàng.

        Cậu lặng lẽ mở sổ tay của mình ra, nói với Vu Tuyết: “Trong trường hợp bình thường, lệ quỷ báo mộng thường có hai ý nghĩa. Một là tâm nguyện chưa được thực hiện, nếu là tình huống này thì bình thường sẽ báo mộng cho người nhà, để cho người nhà hoàn thành tâm nguyện còn dang dở của mình. Còn một loại khác là uy hiếp, lệ quỷ dùng mộng để uy hiếp người khác, để đạt được một mục đích nào đó của mình.”

        Vu Tuyết vỗ vỗ ngực, nói: “Vậy thì cô ta quả thật đã làm tôi sợ, tôi hoàn toàn không biết cô ta, cũng không chọc gì đến cô ta cả.”

        “Ừ….. Có rất nhiều trường hợp uy hiếp. Nữ quỷ này báo mộng cho cô, hù dọa cô một tuần nhưng không làm hại cô, vậy chắc chắn cô ta và cô cũng không có ân oán gì, hơn nữa còn chưa hoàn toàn mất đi ý thức, vậy chắc là….. Là cô ta đang cảnh báo cô?” Hạ Diễm nói, “Cô nói, trong mơ cô thấy cô gái kia không có đầu lưỡi, vậy phỏng chừng là không thể nói chuyện, chỉ có thể dùng phương thức này truyền đạt tin tức cho cô. Có khi nào cô ta cảnh báo cô phải rời khỏi ngôi nhà này không?”

        Vu Tuyết nghi hoặc nói: “Tôi vừa mới vào ở, còn chưa cảm thấy căn nhà này có vấn đề gì, vậy chẳng lẽ trước kia cô ấy cũng từng ở căn hộ này, tôi nghe thấy tiếng mở cửa trong mộng, là cô ấy muốn mở cửa về nhà à?”

        Trời đã chạng vạng, ánh sáng mờ nhạt từ ngoài cửa sổ văn phòng chiếu vào, khiến cả căn phòng bỗng trở nên ấm áp. Mái tóc Hạ Diễm được ánh nắng chiếu lên sáng rực, mặc dù cậu còn trẻ, nhưng lại khiến cho Vu Tuyết cảm thấy rất an toàn, rất đáng tin.

“Cô có thông tin liên lạc của người thuê nhà trước đó không?”

        Vu Tuyết lắc đầu, nói: “Tôi chỉ nghe chủ nhà nói cô ấy ra nước ngoài, tôi cũng không có cách nào liên lạc với cô ấy.”

        Hạ Diễm khép sổ ghi chép lại, nhẹ giọng nói: “Bây giờ tôi cũng không đoán được nữ quỷ kia có mục đích gì, chỉ có thể đến gặp một lần mới biết được. Như vậy đi, lát nữa tôi theo cô trở về căn hộ đó xem thế nào, nếu cô ta chỉ có thể báo mộng cho cô ở trong phòng, vậy nói không chừng cô ấy chính là một trấn linh.”

        Vu Tuyết gật gật đầu, nói: “Làm phiền cậu rồi, Hạ Thiên Sư. ”

        Giác quan thứ sáu của Hạ Diễm từ nhỏ đã rất mạnh, cậu luôn cảm thấy chuyện nữ quỷ này báo mộng không đơn giản như vậy, để đảm bảo an toàn, cậu quyết định gọi Đại Kim và Tiểu Kim đi cùng mình.

        “Đại Kim Tiểu Kim, hôm nay Lục tiên sinh không có ở đây, hai người các cậu đi theo tôi được không?”

        Hạ Diễm quay đầu nhìn về phía hai anh em Snoopy ở quầy bar, anh em Snoopy đáp một tiếng, nói: “Không thành vấn đề, ông chủ! Nhưng mà Lục tiên sinh đi đâu rồi?”

        Hạ Diễm nhẹ giọng nói: “Hôm nay anh ấy phải đi họp, có lẽ sẽ mất rất nhiều thời gian, mới vừa rồi còn nói với tôi có thể đêm nay sẽ về.”

        Đại Kim Tiểu Kim rất ngạc nhiên, Tiểu Kim nói: “Ồ? Lục tiên sinh còn có công việc khác à?”

        Hạ Diễm suy tư vài giây, sau đó nói: “Anh ấy là một công chức.”

        Đại Kim Tiểu Kim cùng lộ ra biểu tình sửng sốt, Đại Kim còn chậm rãi mở miệng nói: “Thật không thể tin được. Tôi cảm thấy Lục tiên sinh không có chút khí chất công chức nào cả.”

        Lưu lão đạo chỉ cười mà không nói gì, ông lấy cây gãi ngứa của mình gõ vào lưng Đại Kim, nói: “Lại đây, gãi ngứa cho sư phụ. Hai đứa đã học bắt quỷ lâu như vậy, bây giờ cũng nên đi thực chiến một chút, tích lũy kinh nghiệm.”

        Hạ Diễm cười cong mắt, lại nói với Vu Tuyết: “Cô Vu, chúng tôi đang chuẩn bị đi ăn cơm, cô cũng cùng ăn với chúng ta rồi đi.”

        Vu Tuyết liên tục xua tay, nói: “Không cần đâu.”

        “Không sao, thêm một đôi đũa với cái chén thôi mà, ăn no mới không bị sợ.”

        Hạ Diễm gọi đồ ăn từ một nhà hàng Michelin gần đó, mấy người cùng nhau ăn tối trong văn phòng công ty, Hạ Diễm vừa ăn được hai miếng thì thấy Lục Bỉnh Văn nhắn tin cho mình.

        Lục Bỉnh Văn: Vợ yêu của anh đâu rồi?

        Hạ Diễm nhìn thấy tin nhắn Lục Bỉnh Văn gửi tới thì trong lòng ấm áp vô cùng, cậu khẽ cười cong cong đôi mắt, gởi cho hắn một icon mèo nhỏ đang lăn lộn, cậu nói với Lục Bỉnh Văn: “Vợ anh chuẩn bị ăn cơm rồi, sao anh họp mà còn làm việc riêng?”

        Lục Bỉnh Văn trả lời bằng một icon biểu tình U Linh nhỏ trôi nổi giữa không trung, phong cách biểu tình cảm xúc này hoàn toàn trái ngược với khí chất lạnh lùng của hắn, giống như hắn vì dỗ dành vợ mà đã cố ý tìm rất nhiều icon biểu tình đáng yêu như vậy.

        Lục Bỉnh Văn: Bữa tối ăn gì? Anh sẽ kiểm tra xem em có ăn uống đàng hoàng không.

        Hạ Diễm rất nghe lời, cậu chụp ảnh một bàn đầy thức ăn, nói: Em gọi món Thái….

        Lục Bỉnh Văn: Sao trễ như vậy mà vẫn còn ở văn phòng?

        Hạ Diễm: Vừa rồi có một khách hàng đến, buổi tối em có việc phải làm.

        Lục Bỉnh Văn: Ừm, có cần anh giúp không?

        Hạ Diễm: Nghe có vẻ cũng không khó khăn lắm, em có thể đối phó được.

        Lục Bỉnh Văn: Bảo bối, em phải ăn nhiều một chút rồi mới đi làm.

        Gần đây lão lưu manh Lục Bỉnh Văn rất thích gọi Hạ Diễm là “Bảo Bối” lúc ở trên giường, có lẽ chồng người khác gọi như vậy chỉ là một loại xưng hô thân mật, nhưng mỗi lần Lục Bỉnh Văn gọi như vậy thì sẽ hung hăng hơn, xưng hô “Bảo bối” từ trong miệng hắn nói ra, không hiểu sao lại khiến Hạ Diễm cảm thấy rất gợi cảm.

        Hạ Diễm lặng lẽ phản đối: Lần nào anh gọi em là bảo bối em cũng cảm giác như anh rất muốn bắt nạt em.

        Lục Bỉnh Văn lại gửi tới một tin nhắn thoại: “Em đã đoán đúng rồi, bảo bối ngoan.”

        Giọng Lục Bỉnh Văn trầm thấp gợi cảm, Hạ Diễm khẽ thở dài, trong đầu lại xuất hiện một vài hình ảnh kiều diễm không đúng lúc, vành tai cũng lặng lẽ ửng hồng.

        Chờ đến khi cậu tháo tai nghe ngẩng đầu lên, lúc này mới phát hiện Đại Kim và Tiểu Kim đang cười hì hì nhìn cậu bấm điện thoại.

        “Tôi cũng muốn yêu.” Đại Kim nói, “Nhưng không có ai để tôi nói chuyện như vậy cả.”

        “Tôi cũng muốn yêu đương ngọt ngào.” Tiểu Kim nói, “Tôi thấy ông chủ yêu đương rất vui vẻ, hì hì, ông chủ, làm sao cậu quen biết Lục tiên sinh vậy?”

        Hạ Diễm nhẹ giọng nói: “….. Xem mắt.”

        Đại Kim và Tiểu Kim lại kinh ngạc, Đại Kim nói: “Vậy xem ra, từ xem mắt đến yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên cũng không phải là không có khả năng, ông chủ của chúng ta lại đẹp như vậy, ai nhìn mà không động tâm chứ!”

        Hạ Diễm giật mình, cậu chưa bao giờ nghĩ tới chuyện này, vì thế mới nhỏ giọng lặp đi lặp lại: “Yêu từ cái nhìn đầu tiên?”.

“Phải, phải….” Tiểu Kim nói, “Không phải trong phim truyền hình đều diễn như vậy sao?”

        Lỗ tai Hạ Diễm lại càng đỏ hơn, nhưng ngoài việc âm thầm thẹn thùng ra thì cậu vẫn duy trì vẻ lạnh lùng và tao nhã của một đại mỹ nhân. Mặc dù nhìn qua khí chất của cậu có chút giống như tiên nhân không nhiễm khói lửa nhân gian, nhưng trên người cậu vẫn có có gì đó rất gợi cảm, vậy cho nên, dù cậu mặc áo sơ mi kín mít, nhưng vẫn khiến cho người ta có loại ham muốn được chạm vào cậu.

        Sắc trời dần tối, những ngọn đèn trên phố cũng đã sáng lên.

        Chờ khi Hạ Diễm đi theo Vu Tuyết đến căn hộ dành cho giới trẻ kia ở trong khu phố cổ thành phố B thì cũng đã tám giờ tối. Mãi cho đến khi đi tới cửa căn hộ, Hạ Diễm vẫn không cảm nhận được chút quỷ khí nào.

        Đại Kim và Tiểu Kim cũng đang nghi hoặc, Tiểu Kim lẩm bẩm: “Nữ quỷ này không có ở nhà à?”

        “Không phải là địa phược linh à?” Đại Kim nói, “Địa phược linh sao có thể không ở nhà được.”

          Ngôi nhà mà Vu Tuyết thuê là một tòa nhà được xây từ những năm 1980, tầng 1 có ba hộ gia đình, căn hộ cô thuê nằm ở tầng một, toàn bộ căn hộ chỉ có năm mươi mét vuông, cách bố trí trong phòng cũng không được tốt lắm, vừa bước vào cửa là một phòng khách rất dài, cuối phòng khách là ban công và bếp.

        Trước khi cô chuyển đến, căn phòng này đã được sửa sang lại, vì vậy nên hầu hết các trang thiết bị ở đây đều là đồ mới.

        Hạ Diễm vừa vào cửa đã ngửi thấy mùi hóa chất nhàn nhạt, cậu đeo khẩu trang, Vu Tuyết khẩn trương hỏi cậu: “Cô ấy có ở đây không?”

Hạ Diễm lắc đầu, nói: “Không có ở đây, cô đừng sợ.”

        Cậu nhìn xung quanh một chút, cảm thấy người thuê nhà trước đây ít nhất cũng phải chuyển đi hơn nửa năm trước, vách tường cũng đã được sơn lại, xem ra….. Căn hộ này chỉ mới hoàn thành việc cải tạo trong vòng chưa đầy ba tháng.

        “Chị gái à, căn nhà này thuê bao nhiêu một tháng vậy?” Đại Kim tò mò hỏi, “Thật ra tôi muốn nói, mùi sơn vẫn còn chưa tan hết đâu, chị dọn đến ở có hơi vội.”

        Vu Tuyết gật gật đầu, có chút ngượng ngùng nói: “Tôi thuê năm trăm lẻ năm tệ một tháng, nếu so với khu vực xung quanh đây thì có thể xem là cực kỳ rẻ. Tôi cũng nhìn cơ sở vật chất thấy tương đối mới, giá cả lại hời như vậy, thế nên đã trả nửa năm tiền thuê nhà và đặt cọc rồi chuyển đến. Hơn nữa tôi cũng không phải thông qua trung gian, mà là được một bạn nữ cùng lớp giới thiệu, cô ấy nói với tôi bên này có nhà giá rẻ có thể vào ở, thế là tôi vội vàng thuê ngay.”

        Năm nay Vu Tuyết mới học năm ba, chưa có nhiều kinh nghiệp sống, vừa thấy cái giá hời như vậy là nhanh chóng đóng tiền đặt cọc và tiền thuê nhà nửa năm. Lúc đến, bà chủ nhà còn tặng cho cô một giỏ trứng và dâu tây, khiến cô cảm thấy bà ta rất tốt bụng.

        “Bạn cùng lớp?” Hạ Diễm nói, “Là bạn của cô à?”

        “Ừ, chính là bạn cùng phòng của tôi.”

        Hạ Diễm gật gật đầu, nói: “Tôi có thể vào phòng ngủ của cô xem một chút được không?”

        “Có thể, các cậu cứ tự nhiên.”

        Trang trí trong phòng ngủ của Vu Tuyết không giống với phòng khách, phòng khách đã được tân trang lại, nhưng phong cách trang trí phòng ngủ thì vẫn còn rất cũ.

        Hạ Diễm ngồi xổm xuống, từ góc tường kéo xuống một mảnh giấy dán tường đã nứt ra, trên giấy dán tường đầy những hình vẽ nguệch ngoạc lộn xộn, nhìn có vẻ cần phải cải tạo lại nhiều hơn, nhưng chủ nhà lại không làm như vậy.

        Hạ Diễm dạo một vòng rồi nói: “Ý tưởng trang trí của chủ nhà rất kỳ quái.”

        Tiểu Kim gật gật đầu, nói: “Tôi cũng cảm thấy như vậy, toilet cũng bị rò rỉ nhưng lại không sửa, chỉ tập trung làm phòng khách, chỗ nên sửa thì không sửa, chỗ không cần sửa thì lại lôi ra sửa. “

        Lông tơ sau lưng Vu Tuyết dựng thẳng đứng, cô chỉ chỉ chiếc giường trước mặt Hạ Diễm, nói: “Mỗi lần tôi nằm mơ đều mơ thấy mình nằm trên chiếc giường này không thể nhúc nhích, mỗi lần bị bóng đè đều là ngủ ở chỗ này.”

        Đây là một chiếc giường được làm bằng tấm composite, nhìn qua rất rẻ tiền, gầm giường sát với sàn gỗ, Hạ Diễm nhẹ nhàng gõ gõ vào giường, phát hiện bên trong giường trống rỗng.

        Đột nhiên, cậu cảm thấy ngôi nhà này chỗ nào cũng kỳ lạ, nhưng cũng không phải là vì nơi này bị ma ám, mà là một số chỗ bố trí vô cùng kỳ quái. Hạ Diễm nhìn về phía mấy chậu hoa giả ở góc phòng ngủ, càng cảm thấy mấy chậu hoa này đặt ở đó quỷ dị nói không nên lời.

        “Cái này hình như có thể tháo rời.” Hạ Diễm gõ gõ tấm ván composite dưới gầm giường, “Đại Kim, Tiểu Kim, chúng ta tháo cái giường  này ra đi.”

        Thân thể Đại Kim và Tiểu Kim rất cường tráng, rất nhanh đã nhấc được ván giường lên, nhưng trong nháy mắt ván giường được nhấc lên, bọn họ đã kinh hãi vô cùng.

        Ở dưới gầm giường vốn chỉ có bụi bặm này, lại có một khu vực hình người sạch sẽ, mà ở bên cạnh khu vực đó còn có hai ngôi sao sáu cánh màu máu đã khô, giữa ngôi sao sáu cánh có một mũi tên nối liền với nhau, bên cạnh còn đặt ảnh của Vu Tuyết.

        Tiểu Kim cầm lấy ảnh lên xem, phía sau bức ảnh còn viết tên và ngày tháng năm sinh của Vu Tuyết.

        Khi Vu Tuyết nhìn thấy ảnh chụp của mình thì sợ tới mức nói không nên lời, Đại Kim cũng có chút khiếp sợ, cậu ta nói: “Đồ án lục mang tinh này nhìn giống như đồ đằng dùng cho nghi thức hiến tế tà ác nào đó, nhưng người này biết rõ ngày tháng năm sinh của Vu Tuyết, có lẽ là người rất quen thuộc với Vu Tuyết. Cho dù cô có đến đăng ký và đưa chứng minh thư cho chủ nhà xem, thì bà ta cũng không biết chi tiết như vậy.”

        Tiểu Kim cũng gật gật đầu, nhìn về phía Hạ Diễm, nói: “Ông chủ, cậu nhìn kìa?”

        “Đồ án lục mang tinh này chỉ khi thực hiện nghi thức hiến tế mới có thể dùng, hiện nay có một số tổ chức tà ác vì sùng bái một số tà thần mà thường xuyên hiến tế người sống. Phòng cô Vu mấy ngày nay có người vào, hơn nữa còn nằm sấp dưới gầm giường của cô, hẳn là một người đàn ông không quá cao.” Hạ Diễm nhìn về phía Vu Tuyết, “Nhà của cô….. Bị ma ám cũng không phải là vấn đề lớn, nhưng có lẽ còn có một người sống đang theo dõi cô.”

        Vu Tuyết sợ tới mức ngã ngồi trên mặt đất, cô kinh ngạc nhìn khu vực hình người cao khoảng một mét bảy này, nói: “Sao lại như vậy.”

        “Trước đây cô có nói, ngoại trừ cô thì chỉ có chủ nhà là có chìa khóa, phải không?” Hạ Diễm nhìn về phía tai nghe giảm tiếng ồn trên bàn Vu Tuyết, “Có phải cô thường xuyên đeo tai nghe trong lúc học không, hơn nữa lúc đi ra ngoài cũng vậy?”

        Vu Tuyết gật gật đầu, nói: “Tôi thích yên tĩnh, cho nên khi học bài thường đeo tai nghe, lúc ra ngoài chạy bộ cũng sẽ đeo.”

        “Vậy nên bọn họ mới cảm thấy cô sống một mình rất dễ tấn công.” Hạ Diễm nói, “Tôi nghĩ, nữ quỷ này đang dùng cách báo mộng để đuổi cô đi, có lẽ cô ấy biết cái gì đó, cũng có lẽ cô ấy chính là nạn nhân trước đó, tóm lại là cô ấy không phải muốn hại cô, người thật sự muốn hại cô là người khác, cô cẩn thận nghĩ lại xem gần đây có người đàn ông khả nghi nào không?”

        Khuôn mặt nhỏ nhắn của Vu Tuyết trắng bệch, rõ ràng là bị dọa không ít, Hạ Diễm rót cho cô một ly nước nóng, để cô ngồi xuống chậm rãi suy nghĩ.

        Cô suy nghĩ cẩn thận một hồi lâu mới nói: “Tôi là kẻ độc thân từ trong bụng mẹ, cơ bản không biết người đàn ông nào, người duy nhất biết chi tiết ngày tháng năm sinh của tôi chỉ có cô bạn cùng phòng.”

        Hạ Diễm trầm mặc vài giây, nói: “Bạn cùng phòng của cô có bạn trai không?”

        Vu Tuyết giật mình, gật gật đầu nói: “Nghe cậu nói như vậy….. Mặc dù cô ấy ở nơi khác, nhưng cô ấy nói là mình có một người bạn trai ở đây, bạn trai cô ấy còn có nhà ở thành phố B, nhưng vóc dáng người đó không cao lắm.”

        Cô vừa dứt lời thì điện thoại di động đột nhiên vang lên.

        Vu Tuyết nhìn Hạ Diễm một cái, hoảng sợ nói: “Đây là số điện thoại di động của tôi, sao tôi có thể gọi điện thoại cho mình được?”

 Hạ Diễm nhìn thoáng qua, cậu nhận cuộc gọi rồi bật loa ngoài.

        Đầu dây bên kia truyền đến tiếng “Vù vù” giống như tiếng quạt gió thổi, tiếng “Vù vù” như đến từ địa ngục này khiến cho tất cả mọi người ở đây đều sởn cả tóc gáy.

        Suốt mười giây, đầu dây bên kia chỉ có tiếng quạt gió này truyền đến.

        Vu Tuyết run rẩy nhìn về phía Hạ Diễm, nói: “Đây chính là tiếng động khi nữ quỷ báo mộng cho tôi, chính là tiếng vù vù này, đây là cuộc gọi quỷ.”

        Hạ Diễm lại nhìn kỹ hình ngôi sao sáu cánh ở dưới gầm giường, đột nhiên cậu nhớ tới, nếu người sống bị hiến tế, cũng tương đương như bị nguyền rủa, linh hồn cũng sẽ biến thành Địa linh mãi mãi bị vây ở hiện trường tử vong.

        Cậu đoán không chính xác, vậy nên đã niệm khẩu quyết tâm pháp để triệu hoán ra Mao Tiểu Bạch.

        Nhiều ngày không gặp, con thỏ nhỏ này vừa béo lại vừa trắng. Con thỏ lắc lắc cái mông nhỏ nhảy vào giữa lục mang tinh, yên lặng dùng sức tinh lọc của mình xóa sạch đồ đằng lục mang tinh từng chút một, ngay sau đó, quỷ khí tràn ngập đồ đằng cũng hoàn toàn biến mất.

        Một giây sau, bóng đèn trong phòng ngủ đột nhiên bắt đầu nhấp nháy, có bóng trắng chợt xẹt qua, ngay sau đó, toàn bộ đèn trong phòng vụt tắt. Trong sự yên lặng chết chóc, vòi nước trong phòng tắm đột nhiên mở ra.

        Hạ Diễm bật đèn pin lên, tất cả mọi người cùng rón rén đi về phía toilet, không ai dám phát ra bất kỳ âm thanh nào. Hạ Diễm đứng ở cửa phòng ngủ, lấy đèn pin chiếu vào phòng tắm. Dưới ánh sáng nhợt nhạt, một nữ quỷ toàn thân ướt đẫm đứng trong bồn tắm.

        Toàn thân cô sũng nước, tóc và quần áo cũng đẫm nước, nhỏ từng giọt, từng giọt xuống nền nhà, máu và nước mắt không ngừng chảy ra từ khóe mắt, cả khuôn mặt sưng phù lên vì bị ngâm trong nước, trên cổ vẫn còn quấn quanh một đường ống nước ướt sũng, nhìn dấu vết bầm tím trên cổ, có lẽ lúc còn sống cô đã bị siết cổ, xem ra trước khi chết đã chịu nhiều đau đớn.

        Sau khi lời nguyền được giải trừ, sức mạnh của nữ quỷ cũng tăng lên rất nhiều, oán khí ngút trời khiến cho cho toàn thân cô ta cũng tràn ngập quỷ khí u ám.

        Vu Tuyết kinh hãi kêu lên một tiếng, thiếu chút nữa đã bị một màn trước mắt dọa cho ngất đi, cô nói: “Cô ta…… Chính là nữ quỷ ngày nào cũng báo mộng cho tôi!”

        Hạ Diễm nhẹ nhàng vỗ vỗ bả vai Vu Tuyết, sau đó lại nói với nữ quỷ: “Cô….. Muốn nói cho chúng tôi biết điều gì?” Nữ quỷ dịch chuyển vào trong phòng ngủ, vươn tay chỉ chỉ chậu hoa giả ở góc phòng ngủ.

        Sau một khắc, chậu hoa này bị một cỗ quỷ khí cường đại lật đổ hoàn toàn, nữ quỷ kia nâng mấy khối gỗ lát sàn lên, một cánh cửa nhỏ đột nhiên xuất hiện trước mặt mọi người.

        Cô ta lại nhấc ngón tay chỉ vào vách tường màu trắng sữa trong phòng khách, một luồng quỷ khí mạnh mẽ đẩy ngã bức tường kia, tiếng đổ vỡ ầm ầm vang lên. Cánh tay của một người phụ nữ rơi ra từ vết nứt trên tường, đó là cơ thể của nữ quỷ này.

        “Bà nó, đúng là cặn bã mà.” Đại Kim nói, “Chỗ này còn nối liền với tầng hầm nữa chứ, nếu không thì chúng ta báo cảnh sát trước đi!”

        Sau đó, nữ quỷ biến mất tại chỗ, đám người Hạ Diễm nhìn xuống phía dưới, phát hiện phía dưới cánh cửa nhỏ này có treo một chiếc thang dài dẫn tới tầng hầm, trong tầng hầm rất huyền bí.

        Từ chỗ của bọn họ đứng nhìn xuống, mặt đất tầng hầm vẽ một đồ đằng lục mang tinh cực lớn, ở mỗi một góc nhọn trên ngôi sao sáu cánh đặt một ngọn nến đang cháy, mà ở giữa ngôi sao đó đặt một cái lưỡi của phụ nữ, sáu góc còn lại lần lượt là mắt, mũi, miệng, tai và răng, rõ ràng là trong tầng hầm đang tiến hành một loại nghi thức đáng sợ nào đó.

        Toàn bộ tầng hầm tràn ngập mùi hôi thối, mùi ẩm mốc và mùi máu tươi, sau khi mở cánh cửa nhỏ này ra, các loại mùi hôi thối cùng lúc bốc lên, khiến mấy người đứng bên trên sắp không thở được.

        Con thỏ nhỏ trong lòng Hạ Diễm nhảy xuống tầng hầm trước, mấy người theo chiếc thang dài bò xuống, lúc này mới phát hiện tầng hầm này cực kỳ lớn, trong phòng còn đặt rất nhiều dụng cụ gây án, còn có một ít….. tay chân bị gãy được ngâm trong bình.

        Vu Tuyết không dám ở trên lầu một mình, cô cũng đi theo mấy người xuống dưới, khi nhìn thấy những thứ này cũng sắp nôn.

        Khi cô đang cố gắng gọi điện thoại báo cảnh sát thì điện thoại của cô lại đột ngột đổ chuông.

        …. Đó là số điện thoại của bà chủ nhà.

        Hạ Diễm nhẹ giọng nói với cô: “Nhận đi, nếu bà ấy hỏi cô đang ở đâu thì nói cô đang trong phòng tự học ở trường.”

        Vu Tuyết nhận điện thoại, quả nhiên, đầu dây bên kia truyền đến giọng nói dịu dàng của người phụ nữ trung niên: “Tiểu Tuyết à, cháu ăn cơm chưa? Dì vừa làm một ít bánh trứng, định mang tới cho con mấy cái.”

        “A, cháu đang trong phòng tự học ở trường.” Vu Tuyết nhẹ giọng nói, “Cám ơn dì, trễ như vậy còn nhớ đến cháu.”

“Không sao đâu, tối nay cháu có về nhà không? Dì giữ lại cho cháu.”

“Dạ không về đâu ạ.” Vu Tuyết nói, “Dì cứ để ở nhà ăn đi.”

        Cô vừa cúp điện thoại không bao lâu thì trên lầu liền truyền đến tiếng bước chân, ngay sau đó, từ khe hở của cánh cửa nhỏ kia truyền đến tiếng nói chuyện của một nam một nữ.

        “Vật tế cuối cùng của đại nhân Địa Ngục đã sẵn sàng.” Người phụ nữ trung niên nói, “Con trai, lần này nhờ bạn gái con tìm một cô gái ngu ngốc như vậy đến đây, nhưng tối nay cô ta không về nhà, chúng ta chuẩn bị một chút đồ tiễn cô ta lên đường đi.”

        “Con nghe nói gần đây cô ta không thường xuyên đến ở, cô ta còn nói với bạn gái con là mình bị ma ám.” Người thanh niên kia cười lạnh, “Con đã bảo bạn gái con khuyên cô ta trở về, cô gái ngu ngốc đó một chút cảnh giác cũng không có, còn bị ma ám, đây chính là nghi thức triệu hoán ma vật, làm gì có quỷ ở đây?”

        Đột nhiên, cánh cửa nhỏ đóng chặt tự mở ra.

        Ngay sau đó, hai mẹ con từ trên trời rơi xuống, vừa lúc rơi vào chính giữa lục mang tinh.

        Một giây sau, lệ quỷ áo trắng vặn vẹo cổ, dùng một loại tư thế cực kỳ vặn vẹo bò từ cửa sổ nhỏ kia vào, hơn nữa còn di chuyển trên trần tầng hầm rất nhanh.

        “A a a…..!”

        Mẹ con như cẩu nhìn những người trong phòng, vẻ mặt vô cùng sợ hãi, mà một giây sau, người phụ nữ trung niên bị nữ quỷ ám, khiến bà không ngừng đập đầu vào vách tường tầng hầm.

        Người con trai muốn cứu mẹ mình, nhưng lại bị nắm cổ áo và đập vào tường.

        Phương thức vừa đơn giản vừa thô bạo này đã làm cho đầu hai người chảy máu không ngừng, cuối cùng đã hôn mê bất tỉnh, nhưng lệ quỷ kia vẫn tiếp tục báo thù, cô muốn hai người này phải chết.

        Hạ Diễm vội vàng niệm pháp quyết triệu hoán Mao Tiểu Quất ra, nhưng khi Mao Tiểu Quất vừa mới xuất hiện, lục mang tinh đặt đầy tế phẩm này vì sự xuất hiện của hai người sống mà đột nhiên tuôn ra đầy hắc khí.

        Ngay sau đó, một sinh vật hắc ám giống như chó săn chậm rãi bò ra, con chó săn há to miệng, nuốt người phụ nữ trung niên xuống trước, sau đó lại nuốt người thanh niên trẻ tuổi kia. Giống như cảm thấy hai người này còn chưa đủ nhét kẽ răng, nó đưa đôi mắt màu xanh nhìn về phía đám người Hạ Diễm.

        Hạ Diễm chưa từng thấy qua loại sinh vật này, Đại Kim và Tiểu Kim mỗi người cầm một thanh kiếm gỗ đào, nói: “Ông chủ à, đào mộc kiếm này có thể dùng được không?! A a a ….!”

        Kiếm gỗ đào đâm về phía con chó săn màu đen, nhưng lại giống như cây kim cắm vào trong thịt, con chó săn không đau không ngứa đứng lên, nhanh chóng lao về phía Hạ Diễm. Mao Tiểu Quất muốn thay chủ nhân ngăn đòn tấn công này, nhưng nó cũng không phải là đối thủ của con chó săn, còn bị nó tát bay ra ngoài.

        Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, Hạ Diễm dùng nhẫn của mình triệu hoán Quỷ Vương, cậu lớn tiếng nói: “Linh Bảo Thiên Tôn, an ủi sinh mệnh. Hồn phách tứ phương, ngũ tạng huyền minh. Thanh Long Bạch Hổ, đội trượng phân vân. Chu Tước Huyền Vũ, thân hình thị vệ. Quỷ Vương ngũ phương, lập tức tuân lệnh!”

        Quan ấn của Phong Đô đại đế phát ra ánh sáng màu lam dưới tầng hầm, ngay sau đó, năm quan ấn quỷ vương hội tụ cùng một chỗ, phát ra ánh sáng đủ màu sắc.

        Năm quỷ vương vừa mới họp xong, trên người còn mặc tây trang.

        Khi bọn họ xuất hiện, con chó săn vừa rồi còn rất kiêu ngạo thì bây giờ lại im lặng, nó đổi hướng muốn chạy ra khỏi cánh cửa tầng hầm, nhìn qua chẳng khác gì chó con bình thường.

        Lục Bỉnh Văn mặc áo bào đỏ rực phe phẩy quạt xuất hiện sau lưng Hạ Diễm, hắn nói: “Bảo bối, em làm tốt lắm.”

        Thấy Lục Bỉnh Văn đã tới, Hạ Diễm thở phào nhẹ nhõm, cậu nhẹ nhàng kéo kéo tay Lục Bỉnh Văn.

        Chiếc ô đen trong tay Lục Bỉnh Văn hóa thành một thanh trường kiếm, hắn làm giống như ném con mồi, cắm một kiếm vào trong thân thể con chó săn, trong nháy mắt con chó đã biến thành tro bụi, thanh kiếm kia lại bay trở lại trong tay hắn, hắn cầm kiếm cắm vào chính giữa lục mang tinh.

        Lục Mang Tinh vừa rồi còn bốc lên hắc khí, bây giờ lại khôi phục như bình thường, giống như lỗ hổng đột nhiên bị rách ra bây giờ được vá lại hết sức thần kỳ.

        Lục Bỉnh Văn nói: “Vừa rồi anh vẫn luôn ở bên cạnh em.”

        Hạ Diễm có chút u oán nhìn hắn một cái, nói: “Em vừa rồi… Vừa rồi còn cho là mình sẽ chết nữa đó.”

        Lục Bỉnh Văn nhẹ nhàng cười, vươn tay xoa xoa đầu Hạ Diễm, nói: “Em đã trưởng thành, sau này nếu gặp phải những tình huống nguy hiểm như thế này thì cứ triệu hoán năm vị Quỷ Vương, em là Vương Phi của Minh giới, em gặp nạn triệu hoán bọn họ là lẽ đương nhiên.”

 

Hết chương 52.

Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau – Chương 52

Ngày đăng: 19 Tháng Mười Hai, 2023

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên