Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau – Chương 54

Chương 54: Phong Đô Đại Đế Tỏ Tình…..

 

    Ánh mặt trời giữa trưa rực rỡ và ấm áp, những đứa trẻ mười mấy tuổi vốn nên tràn đầy sức sống như ánh mặt trời ban trưa, nhưng giờ phút này, cô bé ngồi trước mặt Hạ Diễm lại uể oải như mắc bệnh.

        Hạ Diễm nhìn về phía cô bé vẫn luôn cúi đầu, cậu cười hỏi: “Cô bé, em tên gì?”

        Cô bé nép vào sau lưng mẹ, chỉ ngắn ngủi vài giây mà tầm mắt đã từ trên người Hạ Diễm bay đến con chim ngoài cửa sổ, lại từ con chim bay trở lại móng tay của mình, không chỉ không chú ý mà còn vô cùng sợ người.

        Nếu cô bé thực sự giống như mẹ mình nói, đã từng là một đứa trẻ vui vẻ, vậy tình trạng hiện tại thực sự không tốt lắm.

        Hạ Diễm cười rất dịu dàng, cậu kiên nhẫn chờ đợi câu trả lời của cô bé.

        Phải mất một thời gian dài, cô bé mới nhẹ giọng nói: “Tên tôi là Tưởng Tiểu Phong.”

        Lưu lão đạo nghe cha mẹ Tưởng Tiểu Phong nhắc tới “đổi mạng”, vậy nên ông đã hỏi ngày tháng năm sinh của cô bé rồi tính cho cô một quẻ.

        “Chậc, dựa theo sinh thần bát tự của cô bé mà nói, tương lai quả thật là phượng hoàng trong nhân gian.” Lưu lão đạo nói, “Đây được xem là mệnh cực tốt, lại là Văn khúc tinh, thân thể khỏe mạnh không nhiều bệnh. Thuở nhỏ được cha mẹ yêu thương, làm gì cũng thuận buồm xuôi gió, trên cơ bản thì không có phiền não gì, muốn làm cái gì cũng có thể thành công.”

        Cha mẹ Tưởng Tiểu Phong nghe Lưu lão đạo nói vậy thì trong lòng ngũ vị tạp trần. Ông Tưởng nói: “Vậy đứa bé này bây giờ sao lại như thế?”

        Lưu lão đạo suy tư trong chốc lát, nói: “Gần đây con gái hai người ngoại trừ học hành sa sút, tính cách thay đổi nhiều, thì còn có chuyện gì kỳ quái nữa không?”

        Cha mẹ Tưởng Tiểu Phong đưa mắt nhìn nhau, sau đó lại cùng nhau lắc đầu.

        Hạ Diễm nói: “Hai vị đừng lo lắng, mọi chuyện xảy ra trên thế gian này đều có nguyên nhân của nó. Người làm cha mẹ tất nhiên không thể đi theo con mình suốt hai mươi bốn giờ một ngày được, nói không chừng lúc cô bé ở trường đã gặp phải chuyện gì đó mà mọi người không biết, tôi cảm thấy vẫn nên đi hỏi bọn trẻ xem thế nào.”

        Mẹ Tưởng lo âu nhìn về phía Tiểu Phong đang cắn móng tay ở một bên, bà thấp giọng hỏi: “Tiểu Phong, gần đây con có gặp phải chuyện gì kỳ quái không?”

        Tưởng Tiểu Phong đã mười tuổi, là một đứa bé đã lớn, không phải cái gì cũng không hiểu, đối với trật tự thế giới này cũng có hiểu biết sơ bộ.

        Dưới sự khuyến khích của mẹ mình, cô bé mở miệng nhỏ giọng nói: “Gần đây con rất thích ngủ, nhưng cũng không gặp phải chuyện gì lạ cả.”

        Cha cô bé thở dài và nói, “Không có gì xảy ra? Người bạn tên là Lưu Nhạc Nhạc của con không làm chuyện gì kỳ quái với con à? Làm sao con bé có thể đột nhiên học tốt như thế, cho dù là thiên tài cũng không thể từ thứ ba cuối lớp biến thành đứng thứ hai đầu lớp nhanh như vậy được?!”

        Lời ba Tưởng nói tuy rằng có chút khó nghe, nhưng không phải không có đạo lý.

        Nhưng Tưởng Tiểu Phong lại có chút tức giận nhíu mày, chậm rãi nói: “Ba, tại sao ba lại nghĩ Nhạc Nhạc xấu như vậy? Rõ ràng là Nhạc Nhạc đối xử với con rất tốt, lần trước bạn ấy đã tặng cho con món quà mà tôi rất muốn có vào dịp sinh nhật. Gần đây con học hành sa sút, rất nhiều bạn bè đã không để ý đến con, chỉ có mỗi Nhạc Nhạc là đối xử tốt với con.”

        Thấy ba Tưởng Tiểu Phong lại muốn phản bác lời cô bé, Hạ Diễm dùng ánh mắt ý bảo ông trước tiên đừng nói chuyện này nữa, sau đó tiếp tục hỏi: “Tiểu Phong, Nhạc Nhạc tặng em quà gì vậy?”

        “Là một con búp bê, em đã muốn có nó từ rất lâu rồi, mẹ nói đó là đồ chỉ có trẻ con mới chơi, em lớn rồi nên không thể chơi, vậy nên đã không mua cho em.” Tưởng Tiểu Phong lấy từ trong ba lô của mình ra một con búp bê lớn hơn lòng bàn tay người lớn một chút, “Mỗi ngày em đều thay quần áo và chải tóc cho búp bê, nó là bạn tốt của em. A Hắt xì…..”

        Tưởng Tiểu Phong vô cùng gầy gò, hơn nữa sắc mặt cô bé cũng tái nhợt như bị bệnh nặng, chỉ một cơn gió thổi qua thôi mà cô bé đã hắt hơi một cái.

 Hạ Diễm nói: “Có thể cho anh xem một chút được không?”

        Dường như Tưởng Tiểu Phong rất quý con búp bê này, cô bé do dự thật lâu mới cau mày đặt con búp bê vào tay Hạ Diễm. Cô bé nói: “Anh ơi, anh phải cẩn thận đối xử thật tốt với Phúc Phúc nhé.”

        Hạ Diễm nhìn về phía con búp bê tóc vàng mắt xanh này. Mái tóc vàng của con búp bê được Tiểu Phong buộc thành hai bím tóc, trên người mặc một chiếc váy kẻ sọc màu đỏ. Đôi mắt của con búp bê có màu xanh biếc, trên khuôn mặt vẫn còn treo nụ cười kỳ dị.

        Hạ Diễm nhìn thẳng vào mắt con búp bê, cậu cứ có cảm giác mắt con búp bê này đang nhìn mình chằm chằm.

        “Vì sao em lại đặt cho nó cái tên này?”

        “Đây là một đôi búp bê bạn thân, Nhạc Nhạc đặt tên cho búp bê của em là Phúc Phúc, em cũng đặt tên cho búp bê của Nhạc Nhạc là Đa Đa, kết hợp lại với nhau chính là Phúc Đa Đa.”

        Tưởng Tiểu Phong nở nụ cười hạnh phúc với con búp bê, mặc dù cô bé đang cười, nhưng biểu tình lại quái dị nói không nên lời, ánh mắt cũng trống rỗng vô thần, nhìn qua lại có vài phần đờ đẫn và ngốc nghếch.

        Vẻ mặt mẹ Tưởng Tiểu Phong lo lắng nhìn về phía cô bé, sau đó nhỏ giọng nói với Hạ Diễm: “Gần đây con bé thường xuyên lẩm bẩm với con búp bê này, tôi cũng không biết có phải con bé quá cô đơn hay như thế nào, hai……”

        Hạ Diễm đáp lại bà một tiếng, Lưu lão đạo thì sờ sờ râu, nhìn về phía con búp bê, nhất thời giật mình.

        “Con mắt này của nó vừa mới nhìn sang bên nào vậy?” Lưu lão đạo nói, “Sao tôi nhớ vừa rồi ánh mắt nó nhìn thẳng về phía trước mà? Bây giờ sao lại nhìn về phía bên trái?!”

        “Hả? Sư phụ, ngài nói gì mà đáng sợ vậy, con vốn sợ búp bê, thứ này trông rất giống con người.” Đại Kim sờ sờ cánh tay mình, “Từ xưa đến nay các loại búp bê đều bị nguyền rủa, nó được dùng như một món vũ khí sắc bén vậy, búp bê vu độc, búp bê Tây dương, búp bê rối gỗ, bù nhìn rơm, dùng thứ nào hạ chú đều có hết, có lẽ búp bê là một loại phương tiện pháp sư thường dùng đi.”

        Hạ Diễm nhìn về phía con búp bê, thấy ánh mắt con búp bê vẫn nhìn thẳng vào mình, khóe miệng vẫn tươi cười ngọt ngào như cũ, nhưng cậu lại cảm thấy trong mắt búp bê có sự oán độc.

        Cậu nhắm mắt lại, niệm pháp quyết, dùng linh lực cảm nhận con búp bê, lại bất ngờ cảm nhận được sự tồn tại của một con búp bê khác.

        Hai con búp bê này giống nhau như đúc, nhưng con còn lại được đặt trong phòng ngủ, xuyên qua đôi mắt của con búp bê đó có thể nhìn thấy bên cạnh có một cô bé hơi thấp đang trang điểm cho búp bê, trên người cô bé kia mặc chiếc váy lụa trắng tinh khôi, nhưng Hạ Diễm nhìn không rõ mặt cô bé.

        Hạ Diễm buông tay ra, liếc mắt nhìn Lục Bỉnh Văn một cái, nhẹ giọng nói: “Hẳn là lời nguyền của vu sư, còn có một con búp bê khác nữa, chắc là ở trong nhà cô bé mà Tiểu Phong vừa nhắc tới.”

        Lục Bỉnh Văn gật gật đầu, khen ngợi nói: “Không sai, hình như linh lực của phu nhân lại mạnh hơn so với trước kia rất nhiều.”

        Hai má Hạ Diễm ửng hồng, thầm nghĩ đó là điều tất nhiên. Phong Đô Đại Đế không ngại vất vả, một đêm cày ba lần, mặc dù làm cho cậu đau eo mỏi lưng, nhưng quả thật linh lực tăng lên không ít.

        Bộ dáng thẹn thùng của cậu rất đáng yêu, Lục Bỉnh Văn cầm tay Hạ Diễm, cười khẽ nói: “Hạ Thiên sư tiến bộ nhanh như vậy, nhất định là sư phụ dạy được tốt, phải không?”

        Hạ Diễm nhỏ giọng nói: “Quỷ sư phụ của em làm việc quá độ, em nghĩ anh ấy nhất định phải cấm dục nửa tháng mới có thể khôi phục được nguyên khí.”

        Lục Bỉnh Văn buồn bực cười thành tiếng, nói: “Phu nhân nhẫn tâm bỏ đói anh à?”

        Hạ Diễm nhẹ nhàng hừ một tiếng, nói: “Chừng nào anh đói chết rồi hẵn tính.”

        Hắn cầm lấy con búp bê trong tay Hạ Diễm tùy ý chơi đùa, trầm giọng nói: “Hạ loại nguyền rủa oán độc này, tuổi thọ của người thi chú sẽ rút ngắn đi mười năm. Vậy cho nên dù có cho hoàng kim vạn lượng cũng rất ít vu sư nguyện ý làm, dù sao cũng đâu có ai hy vọng mình chết sớm. Tôi cảm thấy, không chừng là do thân thích của cô bé kia hạ chú.”

        Cha mẹ Tưởng Tiểu Phong thấy Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn thì thầm nửa ngày thì càng thêm lo lắng, vội vàng đuổi theo hỏi: “Đại sư, thế nào rồi?”

Hạ Diễm lấy ra một cây kéo bằng bạc từ trong rương bảo vật trong cửa hàng, đâm một kéo vào bụng con búp bê.

        Một giây sau, vẻ mặt Tưởng Tiểu Phong vừa rồi còn đờ đẫn lại đột nhiên ngồi xổm xuống che bụng mình, phát ra tiếng thét chói tai đau đớn. “Mẹ ơi, a…! Đau quá!” Giọng nói của Tưởng Tiểu Phong đột nhiên trở nên bén nhọn hơn: “Trả lại búp bê cho tôi, trả lại cho tôi!”

        Ánh mắt cô bé bỗng trở nên âm độc như ma quỷ, cho dù là cha mẹ của Tưởng Tiểu Phong nhìn thấy tình cảnh này cũng sợ tới mức lắp bắp nói không nên lời.

“Không được chạm vào con búp bê của tôi! Đừng chạm vào búp bê của tôi!”

        Đứa nhỏ mười tuổi gào khóc rất to, Tiểu Kim vội vàng đóng cửa tiệm lại, ngăn cản ánh mắt người qua đường nhìn vào trong cửa hàng.

        Mẹ của Tưởng Tiểu Phong nghẹn ngào ôm lấy cô bé, bà nói với Hạ Diễm: “Đây, đây hình như là giọng nói của Lưu Nhạc Nhạc. Đại sư, chuyện gì đang xảy ra với Tiểu Phong vậy?! Đau như vậy có thể lấy mạng của cô bé kia không?!”

        “Sẽ không ảnh hưởng gì đến tính mạng, nhưng cũng sẽ vô cùng khó chịu, bà hãy đè cô bé lại.”

        Hạ Diễm mở cái bụng mềm nhũn của con búp bê ra, từ trong bụng búp bê lấy ra một đống bông lớn, cậu lại móc vào trong, Tưởng Tiểu Phong đau đớn lăn lộn trên mặt đất, tiếng thét chói tai vang lên không ngừng.

        “Mẹ, mẹ ơi…”

        Cuối cùng Hạ Diễm cũng sờ được mảnh vải ẩn sâu bên trong, cậu kéo mảnh vải kia ra khỏi bụng búp bê, Tưởng Tiểu Phong mở to hai mắt nằm bất động trong chốc lát, sau đó hôn mê bất tỉnh.

        “Làm sao vậy?” Cha mẹ Tưởng Tiểu Phong vội vàng muốn gọi cấp cứu, “Sao con bé lại ngất xỉu? Đại sư, làm sao bây giờ?”

“Không sao đâu, lát nữa Tiểu Phong sẽ tỉnh lại ngay.”

        Hạ Diễm nháy mắt ra hiệu với Đại Kim Tiểu Kim, bảo bọn họ bế Tưởng Tiểu Phong vào phòng nghỉ của công ty nghỉ ngơi, còn mình thì chậm rãi mở mảnh vải thật dài này ra cho cha mẹ Tưởng Tiểu Phong xem.

        Trên mảnh vải ố vàng này có vẽ một bức tranh ma quỷ cực kỳ phức tạp, trong đó còn viết bát tự sinh thần của Tưởng Tiểu Phong và Lưu Nhạc Nhạc.

        Trên tên của hai cô bé đều có một vài giọt máu khô. Cuối cùng của dòng chữ là dùng máu tươi của người thi chú viết ra hai chữ lớn —— đổi mạng.

        “Đúng như hai người nghĩ, đây là một vu thuật cổ xưa, được gọi là ‘đổi mạng’.” Hạ Diễm nói, “Từ góc độ huyền học mà nói, mỗi một thời khắc sinh ra sẽ quyết định mệnh cách cả đời của người đó. Ví dụ như trời sinh mệnh phú quý, trời sinh mệnh văn khúc tinh, mà cũng có người mệnh cách bẩm sinh gầy yếu, ví dụ như tôi vậy, thân thể tôi cũng không được tốt lắm, từ nhỏ đến lớn thường xuyên ra vào bệnh viện. Chẳng qua, không phải mệnh cách không đổi được, mệnh cách cũng sẽ biến hóa theo nỗ lực của con người sau khi sinh ra. Nhưng nếu thay đổi quá nhiều trong một khoảng thời gian ngắn thì chắc chắn là có vấn đề.”

        “Loại phép thuật đổi mạng này có thể khiến cho mệnh cách của hai cô bé trao đổi cho nhau. Ví dụ như Tiểu Phong vốn là văn khúc tinh đột nhiên trở nên học hành kém cỏi, mà Lưu Nhạc Nhạc lại bỗng nhiên học hành tốt hơn. Tiểu Phong vốn khỏe mạnh đột nhiên trở nên yếu ớt, mà Lưu Nhạc Nhạc lại trở thành người giỏi thể thao. Tất cả đều bị thuật hoán mệnh này ảnh hưởng đến mệnh cách.”

        Cha mẹ Tưởng Tiểu Phong không ngờ suy đoán của mình đã trở thành sự thật, lúc thật sự nhìn thấy lực công kích của mảnh vải kia còn lớn hơn nhiều so với tưởng tượng.

        Hạ Diễm nói: “Vừa rồi tôi mở thiên nhãn, nhìn thấy một cô bé tóc vàng, cô bé đó cũng đang trang điểm cho một con búp bê khác, cô bé cao khoảng chừng này. Không biết đó có phải Lưu Nhạc Nhạc mà hai vị đã nhắc tới không?”

        Cha mẹ Tưởng Tiểu Phong vừa phẫn uất vừa đau lòng, ông Tưởng gật gật đầu, nói: “Đúng vậy, chính là cô bé đó, tóc của đứa bé kia rất vàng!”

        Bà Tưởng rưng rưng nước mắt, nói: “Sao lại có người độc ác như vậy chứ…… Mạng của con họ là mạng người, mạng của con chúng ta không phải là người sao? Trong khi đó chúng ta còn làm bạn bè thân thiết với con nhà đó!”

        Hạ Diễm chỉ vào máu trên tên của Tưởng Tiểu Phong và Lưu Nhạc Nhạc: “Hai giọt máu này hẳn là của Tiểu Phong, tôi không biết đối phương lấy máu của cô bé bằng nào, nhưng muốn chú ngữ này hiệu nghiệm thì nhất định phải có máu tươi của hai cô bé để làm vật dẫn. Chờ lát Tiểu Phong tỉnh lại, có thể hỏi cô bé xem gần đây có bị người nào lấy máu không.”

        “Tôi biết!” Mẹ Tưởng Tiểu Phong lau nước mắt của mình, “Mẹ của Lưu Nhạc Nhạc đang làm bác sĩ ở bệnh viện của trường, cách đây không lâu có đợt kiểm tra sức khỏe cho bọn trẻ, lúc đó có lấy máu, nhất định là cô ta đã nhân cơ hội này lấy máu của con bé nhà chúng tôi rồi đem đi nguyền rủa!”

        Lục Bỉnh Văn cũng không ngạc nhiên lắm, hắn đồng ý với ý kiến của mẹ Tưởng Tiểu Phong, dù sao người nguyện ý dùng mười năm tuổi thọ của mình để hạ chú cũng không nhiều.

        “Vậy…. Hạ Thiên Sư, con bé nhà chúng tôi còn có cơ hội bình phục không?” Cha của Tưởng Tiểu Phong vội vàng hỏi: “Chắc là có cách để bình phục đúng không? Nếu có, dù phải tốn bao nhiêu tiền chúng tôi cũng đồng ý trả!”

        “Đương nhiên có cách.” Hạ Diễm nói, “Nhưng việc cấp bách trước mắt là phải tìm được con búp bê giống với con búp bê trong tay chúng ta rồi tiêu hủy nó. Trong bụng con búp bê kia chắc cũng có một mảnh vải giống như vậy, mới vừa rồi tôi đã dùng linh lực cảm ứng một chút, con búp bê còn lại hẳn là đang ở trong phòng ngủ của Lưu Nhạc Nhạc.”

        Lúc này, Tưởng Tiểu Phong ở trong phòng nghỉ cũng từ từ tỉnh lại, sau khi cô bé mở mắt ra, ánh mắt đã tỉnh táo hơn lúc trước không ít, nhưng vẫn còn có chút mơ hồ.

        “Tiểu Phong, con tỉnh rồi.” Ánh mắt mẹ Tưởng vô cùng kiên định, “Tuần trước không phải con muốn đến nhà Nhạc Nhạc chơi sao? Là mẹ không đúng, hôm nay mẹ đưa con đến nhà Nhạc Nhạc nhé.”

        Tưởng Tiểu Phong vui vẻ gật đầu, cô bé chạy đến bên cạnh mẹ Tưởng, nhìn thấy con búp bê đã bị mổ bụng thì “Oa” một tiếng khóc lên, cô bé nói: “Phúc Phúc của con, sao Phúc Phúc lại biến thành như vậy?! Các người thật xấu xa, oa……”

        Hạ Diễm nhỏ giọng thì thầm với ba mẹ Tưởng Tiểu Phong: “Cô bé không thực sự thích con búp bê này, chẳng qua là bị ảnh hưởng của phép thuật nên mới để ý đến con búp bê này nhiều như vậy.”

        Ông Tưởng gật gật đầu, nhìn về phía Tưởng Tiểu Phong, nói: “Ba sẽ mua lại cho con một con búp bê khác đẹp hơn, không phải con thích bộ đồ búp bê Barbie sao? Ba sẽ đi mua ngay, mua hết mười bộ quần áo trong tủ luôn.”

        Tưởng Tiểu Phong không ngờ hạnh phúc lại đến đột ngột như vậy, cô bé nói, “Được, ba, tôi rất thích! Ba đừng gạt con đó!”

        Dù sao thì cô bé vẫn còn là một đứa trẻ, đối với tương lai của mình Tưởng Tiểu Phong còn chưa có bất kỳ suy nghĩ gì, khi nghe nói có thể đến nhà bạn chơi, lại có đồ chơi mới, cô bé lại cười vui vẻ.

        Nhưng vẻ mặt của ba Tưởng mẹ Tưởng thì lại sầu não vô cùng, hai người hỏi, “Hạ thiên sư, bây giờ chúng ta phải làm sao đây?”

        Hạ Diễm nói: “Tôi và Lục thiên sư sẽ lái xe đưa mọi người qua đó, khi hai người nhìn thấy cha mẹ Lưu Nhạc Nhạc cũng đừng quá kích động, điều quan trọng nhất bây giờ là phải lấy được con búp bê kia, trước khi lấy được búp bê, ngàn vạn lần không được đánh rắn động cỏ.”

        Gần đây Lục Bỉnh Văn lại mua một chiếc Mercedes – Benz Big G, là một người đàn ông tốt biết nghe lời vợ, vì vợ nói làm chuyện xấu nên xe không tiện cho người khác ngồi, thế là hắn lại mua thêm một chiếc xe mới để phục vụ cho công ty.

        Lục Bỉnh Văn ngồi lên ghế lái, Đại Kim nhìn hắn lái xe từ hậu viện ra, trêu ghẹo nói: “Này, anh Lục, sao lại đổi xe nhanh vậy chứ?”

        Tai Hạ Diễm đỏ bừng, Lục Bỉnh Văn thì thản nhiên, nói: “Chiếc xe kia là xe chuyên dụng để đưa đón vợ, chiếc này là xe công vụ, hai chiếc này không giống nhau.”

        Hách Đa Tình tò mò nhìn về phía chiếc xe mới của Lục Bỉnh Văn, nói: “Lục ca giàu thật đó.”

        Tiểu Kim “chậc chậc” vài tiếng, nói: “Phần nổi của tảng băng chìm thôi, Lục ca chúng ta vừa đẹp trai, vừa nhiều tiền, pháp lực cũng cao cường, còn có thể dỗ dành người khác, trách không được có thể ôm được mỹ nhân về nhà. Ai…. Tiểu Hách à, cậu có đối tượng chưa?”

        “Chưa.” Hách Đa Tình nói, “Tôi… Tôi rất sợ giao tiếp xã hội, chưa từng yêu đương bao giờ.”

Tiểu Kim hỏi: “Vậy mỗi ngày cậu cắm đầu nhìn vào điện thoại làm cái gì?”

        “Tôi đọc tiểu thuyết.” Hách Đa Tình có chút ngượng ngùng nói, “Ở chỗ làm chúng ta có thể lên mạng đúng không? Ông chủ Hạ có tức giận không?”

        “Ông chủ Hạ hả, chỉ cần có thể giải quyết được vấn đề của ông chủ là tốt rồi, lên mạng làm gì cũng không sao.” Tiểu Kim nói, “Ông chủ vừa nói, trước khi họ trở lại, cậu cho cô bé uống một chai thuốc giải độc.”

        Hách Đa Tình gật gật đầu, cậu ta đang đọc một quyển H văn gọi là “Bá đạo thiên sư yêu tôi”, tác giả này còn có một truyện nữa tên là “Bá đạo tổng tài quỷ yêu tôi”, nhưng nó đã bị xóa mất.

        Nguyện vọng lớn nhất của cậu ta bây giờ là tác giả đừng có xóa truyện “Bá đạo thiên sư yêu tôi”, nếu không cậu ta sẽ vô cùng, vô cùng đau lòng, dù sao thì cậu ta cũng rất thích quyển tiểu thuyết này.

        Để cổ vũ tác giả này, cậu đã âm thầm thưởng cho tác giả một ngư lôi nước sâu, còn nói: Lão sư, cố lên.

        Sau khi nhắn tin, cậu tắt điện thoại di động luôn, yên lặng đeo kính đi tới phòng nhỏ bên cạnh, bắt đầu điều phối thuốc giải độc, Hách Đa Tình mới vừa rồi còn vô cùng sợ hãi đột nhiên tự tin vạn phần, ngay cả khí chất cũng thay đổi thật lớn, khiến cả người cậu ta cũng đẹp trai lên trông thấy.

        Ánh sáng xanh xanh đỏ đó không ngừng lóe lên trong căn phòng nhỏ, thậm chí Tiểu Kim còn nhìn thấy một con rết khổng lồ bò qua.

        Mãi cho đến khi trong phòng nhỏ truyền đến một tiếng nổ lớn, Hách Đa Tình mới cầm một lọ chất lỏng màu vàng đi ra khỏi phòng, sau đó lại ngồi xuống tiếp tục đọc tiểu thuyết, khôi phục bộ dáng của một trạch nam nên có.

        Một giờ sau, Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn đưa cả nhà Tưởng Tiểu Phong đến hoa viên Nhạc Phú, hai người ở dưới lầu 1 chờ tin tức của gia đình Tưởng Tiểu Phong.

        Tiểu khu này thuộc khu nhà nghèo của thành phố B, tất nhiên gia đình Lưu Nhạc Nhạc cũng không giàu có gì, mà chỉ là những công dân bình thường. Nhưng tâm tính hi vọng con thành công vẫn luôn tồn tại.

        Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn ngồi trong lương đình trước tòa nhà hóng gió, gió nhẹ thổi qua, Hạ Diễm nhẹ giọng nói với Lục Bỉnh Văn: “Em nhớ trong sách có viết, loại vu thuật đổi mạng này đã bị Hiệp Hội Thiên Sư cấm sử dụng, không ngờ vẫn còn có người mạo hiểm làm như vậy.”

        “Ghen tị sẽ khiến con người ta làm ra những chuyện sai trái.” Lục Bỉnh Văn nói, “Rất nhiều cha mẹ không cam lòng con mình sống một cuộc đời tầm thường, vậy nên đã nghĩ mọi cách để nâng đứa nhỏ lên một tầm cao mà bọn trẻ không thể đạt được. Mới vừa rồi anh đã tính cho Lưu Nhạc Nhạc một quẻ, tư chất khi nàng còn nhỏ rất bình thường, là do cô bé phải chịu ảnh hưởng từ nghiệp chướng của mẹ. Sau khi mẹ cô bé qua đời, cô bé có thể trở nên giàu có, sau này tuy phần đời còn lại tuy không đến mức đại phú đại quý, nhưng cuộc sống cũng không tính là kém quá. Nhưng trải qua chuyện đổi mạng này, công đức của cô bé sẽ bị trừ ít nhất cũng năm vạn, cuộc sống sau này rất khó nói.”

        Bình thường công đức của con người tăng rất chậm, thoáng cái đã mất đi năm vạn công đức, sẽ có ảnh hưởng rất lớn đến cuộc đời của một người.

        Hạ Diễm nhíu mày, nghi hoặc nói: “Nghiệp chướng của mẹ? Như vậy là sao?”

        “Mẹ cô bé cũng không phải loại thiện lương gì, phỏng chừng trước kia đã lợi dụng vu thuật làm không ít chuyện ác. Kỳ thực, trong hoàn cảnh bình thường, nghiệp chướng của cha mẹ sẽ không để lại cho con cái của họ, nhưng nếu đã từng dùng huyền học đen kiếm tiền, vậy có thể sẽ để lại bất hạnh cho con cái bọn họ.” Lục Bỉnh Văn đưa tay chỉ lên lầu ba, “Thấy chưa? Chướng khí đã bao phủ căn nhà này, mọi bất hạnh đều bắt nguồn từ mẹ của Lưu Nhạc Nhạc.”

        Hạ Diễm chỉ cảm thấy sương mù gần lầu ba tựa hồ như nhiều hơn so với những nơi khác, đúng lúc này, trên lầu đột nhiên truyền đến tiếng ồn ào, ngay sau đó, một cô bé ôm búp bê chạy ra từ trong căn hộ.

        Lục Bỉnh Văn cầm ô lên, dịch chuyển đến trước mặt cô bé, cho cô bé một cơ hội.

        Lục Bỉnh Văn vươn tay ra nói với cô bé: “Lưu Nhạc Nhạc, đưa búp bê cho chú.”

        Lưu Nhạc Nhạc lắc đầu, vội vàng chạy qua bên cạnh Lục Bỉnh Văn, hành động rất dứt khoát, không có bất kỳ chần chờ nào.

        Tưởng Tiểu Phong từ trên lầu chạy xuống, đuổi theo phía sau Lưu Nhạc Nhạc, cô bé nói: “Nhạc Nhạc, Nhạc Nhạc, chờ tôi với, tôi thật lòng muốn chơi với cậu mà!”

        Cô bé chạy theo Lưu Nhạc Nhạc một hồi, đột nhiên Lưu Nhạc Nhạc quay đầu lại nói: “Tôi không muốn chơi với cậu, tôi không cần cậu nữa! Tất cả mọi thứ cậu có đều tốt hơn tôi, cậu học giỏi, cậu khỏe mạnh, hát hay, chạy cũng nhanh, cậu nói cậu là bạn của tôi, nhưng tất cả mọi người đều chê cười tôi, bọn họ nói tôi không xứng làm ‘bạn bè’ với cậu! Cậu có biết tôi khó chịu như thế nào không?! Cậu nói chúng ta là bạn bè, vậy cậu cũng phải để cho tôi nếm thử hương vị của thành công! Nếu không cậu chính là kẻ dối trá!”

        Tưởng Tiểu Phong lui về phía sau vài bước, tựa hồ như hoàn toàn không ngờ đây mới chính là suy nghĩ chân thật n của Lưu Nhạc Nhạc, cô bé đau buồn vô cùng, nước mắt đầm đìa, cô bé cũng hét lại: “Sau này tôi nhất định sẽ có một người bạn khác tốt hơn cậu, tôi ghét cậu!”

        Lúc này, mẹ Lưu và mẹ Tưởng một trước một sau chạy từ trên lầu xuống.

        Mẹ Lưu không nói hai lời liền chạy đi cướp búp bê trong tay Lưu Nhạc Nhạc, bà vội vội vàng vàng vàng nói: “Nhạc Nhạc, đưa cái này cho mẹ, nhanh lên!”

        Lưu Nhạc Nhạc ném búp bê cho bà Lưu, nhưng lúc này mẹ Lưu lại bị mẹ Tưởng nắm cổ áo kéo ngã xuống đất, cơn giận mẹ Tưởng nghẹn bấy lâu cuối cùng cũng bùng nổ, bà đè mẹ Lưu xuống đất, hung hăng tát cho bà ta mấy cái, vừa tát bà vừa nói: “Tiện nhân, mày dám hại con tao, tao sẽ không để cho mày chết dễ dàng như vậy!”

        Bà Lưu lại ném búp bê vào tay Lưu Nhạc Nhạc, bà cười to, nói: “Đúng vậy, tôi đã thay mạng cho con tôi thì sao, đó là tôi có bản lĩnh! Bà có thể làm gì được tôi?!”

        Trên lầu, ông Tưởng và ông Lưu cũng đánh nhau, cửa sổ tầng ba bị ông Lưu đập vỡ, mảnh thủy tinh bay từ tầng ba xuống dưới lầu, những mảnh vỡ đó vừa vặn đâm vào gót chân bà Lưu. Mẹ Tưởng thừa dịp đó cướp con búp bê từ trong tay Lưu Nhạc Nhạc về, sau đó ném vào trong tay Hạ Diễm.

        Bà Lưu hét lên một tiếng, sau đó lại đột nhiên nở một nụ cười thật đáng sợ.

        “Ha ha ha….” Bà ta đưa tay túm lấy một nắm tóc của mình, sau đó bôi máu tươi từ dưới chân lên, cứ thế ăn những sợi tóc kia vào trong bụng.

        Một giây sau, đột nhiên con búp bê vừa mới rơi vào tay Hạ Diễm giống như sống lại, đôi mắt xanh biếc kia nhìn chằm chằm Hạ Diễm, ngay sau đó, con búp bê chậm rãi chuyển động cổ, một luồng sương mù màu đen từ trong người nó chui ra…..

        “Ha ha ha….! Đây chính là vong linh khí!” Bà Lưu cười nói, “Thế mà các người còn tìm thiên sư, những thiên sư nửa vời này làm sao có thể so được với lão nương?! Lão nương năm đó chính là thiên tài trong sư môn, nếu không phải vì bị sư phụ tiện nhân trục xuất ra khỏi sư môn, bây giờ lão nương cũng là đạo trưởng rồi!”

        Có vẻ bà rất tự tin với vu thuật của mình, nhưng bà lại không ngờ, luồng khí màu đen kia còn chưa đụng tới thân thể Hạ Diễm đã bị linh lực của cậu từ từ áp chế trở về thân thể con búp bê.

        “Mày……. Linh lực có thể siêu độ vong linh?” Vẻ mặt Bà Lưu khó có thể tin được, “Làm sao có thể?”

        Xung quanh Hạ Diễm tản ra ánh sáng trắng ấm áp, cậu nhìn về phía bà Lưu, nhíu mày nói: “Nếu sư môn không trục xuất bà đi mới vạn phần bất hạnh.”

        Nói thì chậm mà mọi chuyện diễn ra thì nhanh, ngay lúc bà Lưu điên cuồng muốn nhào tới bên cạnh Hạ Diễm, cậu đã bắt đầu niệm pháp quyết, sau đó ném hai con búp bê này lên không trung, đồng thời dùng lửa đốt hai con búp bê kia thành tro bụi.

        Bà Lưu nhìn con búp bê bị đốt thành tro tàn, bà tức giận đến mức không ngừng lăn lộn ở dưới lầu tiểu khu thét chói tai, đau khổ hò hét: “A…. Tại sao??? Tại sao chứ? Tôi lấy phải một người đàn ông vô dụng thì cũng thôi, tại sao ngay cả đứa con sinh ra cũng ngu xuẩn như vậy?! Rõ ràng tôi thông minh như vậy mà….. Tại sao?”

        Cư dân gần đó chỉ nhìn thấy bà Lưu một mình điên loạn gào khóc ở dưới lầu, bên cạnh còn có một đống tro tàn.

        Mà Lưu Nhạc Nhạc nghe mẹ mình nói như vậy thì tâm hồn nhỏ bé cũng hoàn toàn bị tổn thương, cô bé xoay người chạy về phía sau…..

 “Mẹ của đứa bé ở lầu ba bị làm sao vậy? Đây là bị trúng tà à? Hay là bị tâm thần phân liệt, giữa ban ngày ban mặt mà làm cái gì vậy?”

“Thật đáng sợ khi có một người mẹ như vậy…..”

        “Đứa nhỏ này thật đáng thương…”

        Người đi đường qua lại chỉ trỏ bà Lưu đang nổi điên, thậm chí có người còn lấy điện thoại ra quay video đăng lên mạng. Mà bà Lưu thì phun ra một ngụm máu đen, tạm thời hôn mê bất tỉnh.

        Lục Bỉnh Văn vung tay về phía bà ta, hắn thu về một luồng khí màu đỏ. Hạ Diễm nghi hoặc hỏi: “Anh à, đó là cái gì vậy?”

        “Anh thu hồi linh năng của bà ta, quãng đời còn lại bà ta không thể sử dụng vu thuật được nữa.”

        Mẹ Tưởng Tiểu Phong ôm lấy con gái mình, bà không ngừng vuốt trán cô bé, bà nói: “Không sao, không có việc gì, người phụ nữ điên này thật đáng sợ……”

        Lục Bỉnh Văn liếc bà Lưu một cái, lại nhẹ nhàng xoa xoa đỉnh đầu Hạ Diễm, nói: “Làm tốt lắm, bảo bối của anh thật lợi hại.”

        Hạ Diễm được hắn khen mà ngượng ngùng vô cùng, cậu tròn mắt, hỏi: “Làm như vậy Tưởng Tiểu Phong sẽ khôi phục lại bình thường chứ?”

        Lục Bỉnh Văn gật gật đầu: “Chắc phải mất khoảng nửa tháng, lúc ấy cô bé có thể khôi phục lại đầu óc và sức khỏe như lúc ban đầu. Còn về phần bà Lưu thì liên hệ với hiệp hội thiên sư, để người ta giải quyết bà ta.”

        Ba Tưởng mẹ Tưởng đều là chính khách ở thành phố B, hai người đều là quan thanh chính liêm khiết, một lòng phục vụ nhân dân. Sau khi nguy hiểm của con gái được giải quyết, hai người đã chuyển cho Hạ Diễm một khoản tiền thưởng hậu hĩnh để cảm ơn, còn nói muốn mời Hạ Diễm ăn cơm.

        Hạ Diễm liên tục xua tay, cậu nhẹ giọng nói: “Không cần không cần, đây là việc chúng tôi nên làm, sau khi hai người mang Tiểu Phong trở về, mỗi ngày cho cô bé uống một chút canh giải độc. Chỉ cần cho một giọt vào trong sữa là được.

        Mẹ Tưởng gật gật đầu, cảm ơn Hạ Diễm.

        Hoàng hôn buông xuống, một nhà ba người cùng nhau rời khỏi văn phòng, toàn thân họ được bao bọc trong ánh sáng hạnh phúc.

        Lục Bỉnh Văn nhẹ nhàng nhéo nhéo lòng bàn tay Hạ Diễm, hắn nói: “Diễm Diễm, đêm nay em không bận chuyện gì chứ?”

Hạ Diễm hỏi: “Dạ, hôm nay không có việc gì, sao vậy anh?”

Lục Bỉnh Văn nói: “Muốn hẹn em đi xem phim, không biết em có đồng ý đi cùng anh hay không.”

        Hạ Diễm hoàn toàn không nghĩ tới Lục Bỉnh Văn lại có hứng thú hẹn cậu đi xem phim, đã lâu cậu không đến rạp chiếu phim, lần gần nhất là cùng bạn thời trung học xem phim hè ở thành phố Tân Hải.

        Cùng nhau đến những nơi như thế….. Giống như vợ chồng đang hẹn hò vậy.

        Hạ Diễm nhận lấy vé xem phim trong tay Lục Bỉnh Văn, cậu nhẹ giọng nói: “Để em xem tối nay là chiếu phim gì hay….. Ừm.” Trên vé xem phim có viết rõ phiên bản 3D của “Lão quỷ vùng núi”.

        Đi làm đã tiếp xúc với quỷ rồi, đến lúc tan làm Diễm Diễm thật sự không muốn nhìn thấy bất kỳ một con quỷ nào ngoại trừ Lục Bỉnh Văn!

Lục Bỉnh Văn hỏi: “Thế nào?”

        “Ai muốn cùng quỷ xem phim ma chứ…..” Hạ Diễm nhỏ giọng lẩm bẩm, “Em không cần xem phim ma nữa, cuộc sống của em còn đặc sắc hơn cả phim ma.

        Lục Bỉnh Văn cười thành tiếng, hắn cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên khóe môi Hạ Diễm, nói: “Nhìn lại xem.”

        Hạ Diễm lại nhìn vé xem phim một lần nữa, vừa rồi còn viết phim “Lão quỷ vùng núi”, bây giờ đột nhiên lại biến thành phiên bản tái xuất kinh điển của Titanic.

        Lão lưu manh này lại dùng thủ thuật che mắt để chọc vợ mình.

        Hai má Hạ Diễm ửng hồng, cậu cầm vé xem phim, nhẹ giọng nói: “….. Em đi thay quần áo.”

        Lục Bỉnh Văn nói: “Phu nhân mặc áo hoodie rất đáng yêu, sao phải thay?”

        “Không phải hẹn hò thì nên thay quần áo đẹp một chút sao?” Hạ Diễm quay đầu lại nhìn về phía Lục Bỉnh Văn, ánh mắt vô cùng ngây thơ trong sáng. “….. Anh ơi, sao lại đột nhiên hẹn em xem phim vậy?”

        Lục Bỉnh Văn cũng không biết nhóc con Hạ Diễm thật sự không biết, hay giả vờ không biết nữa.

        Hắn ôm Hạ Diễm đang định vô phòng thay quần áo vào lòng mình, ghé sát vào bên tai Hạ Diễm trầm giọng nói: “Khi con người theo đuổi nửa kia của mình, hình như cũng thường xuyên hẹn nhau đi xem phim.”

        Hạ Diễm giật mình, quay đầu lại nhìn Lục Bỉnh Văn: “Hả?”

        Hắn hôn lên sườn mặt Hạ Diễm, nhẹ giọng nói: “Bạn nhỏ, anh đang theo đuổi em, em không cảm giác được à?”

 

Hết chương 54.

Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau – Chương 54

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên