Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau – Chương 56

Chương 56: Nam Quỷ Xấu Xa Và Người Vợ Ngoan…..

 

    Từ nhỏ đến lớn Hạ Diễm vẫn luôn là thiên chi kiêu tử. Trong mười chín năm qua, cậu giống như một cỗ máy hoạt động vô cùng chính xác và tinh vi, cậu có sự trầm ổn và bình tĩnh vượt trội hơn so với các bạn cùng trang lứa, cậu say mê trước tất cả vạn vật, say mê trước vẻ đẹp của nghệ thuật, cái đầu nhỏ thông minh của cậu đã chứa quá nhiều kiến thức. Mặc dù đôi khi cậu cũng cảm thấy cô đơn, nhưng cậu chưa bao giờ thích bất cứ người nào cả.

        Mặc dù cậu chưa từng chủ động theo đuổi bất cứ ai, nhưng cậu đã nhận được rất nhiều thư tình từ trường còn học trung học cơ sở.

        Vì cậu có ngoại hình vượt trội, thành tích xuất sắc và gia cảnh ưu tú, bất kể đó chỉ là cảm giác thích vì vẻ bề ngoài hay thích thật lòng gì cậu cũng đã từng nhận được.

        Cậu không cho rằng được nhiều người thích là chuyện đáng để khoe khoang, cho dù được rất nhiều người ưu tú theo đuổi, nhưng cậu vẫn chưa động tâm lần nào.

        Cậu nghĩ, thích là một loại tình cảm vô cùng quý giá, cậu muốn chờ một người cậu thật sự thích xuất hiện. Đến lúc đó, cậu sẽ hôn và làm điều đó với người kia. Sau đó, bọn họ sẽ chia sẻ vui buồn cùng nhau, dành phần đời còn lại cho nhau.

        Nhưng vào năm cậu mười chín tuổi, cậu đã có một mối quan hệ hôn nhân vô cùng đặc biệt, cũng xua tan đi tất cả những suy nghĩ tốt đẹp trong lòng cậu.

        Chồng của cậu không phải là người, hắn là nhân vật quyền lực tối cao ở Minh phủ, hắn quản lý sinh tử ở nhân gian. Lúc đầu cậu có chút sợ Lục Bỉnh Văn, nhìn vẻ bề ngoài thì Lục Bỉnh Văn vẻ như rất lạnh lùng, nhưng hắn lại cứu cậu rất nhiều lần. Ở chung hơn tháng hai, tuy rằng thỉnh thoảng Lục Bỉnh Văn cũng sẽ bắt nạt cậu, nhưng hắn cũng dành cho cậu rất nhiều ưu ái.

        Mặc dù Lục Bỉnh Văn không nói ra miệng, nhưng cậu cũng có thể cảm giác được tình cảm của Lục Bỉnh Văn đối với mình, đồng thời cậu cũng sẽ có phần ỷ lại vào sự dịu dàng của Lục Bỉnh Văn. Nhưng có đôi khi cậu cũng sẽ nghĩ, nam quỷ mỗi ngày ở bên cạnh mình là Minh giới chi chủ, hắn đã quen với sinh tử ly biệt của người phàm, vậy hắn có thật sự động tâm với phàm nhân sao?

        Nhưng giờ khắc này, trong rạp chiếu phim tối tăm này, Lục Bỉnh Văn lại nghiêm túc nói với cậu rằng, cho dù cậu một trăm tuổi vẫn sẽ thích.

        Trên màn ảnh rộng đang chiếu cái gì đã không còn quan trọng nữa, giờ khắc này cậu chỉ để ý đến bàn tay Lục Bỉnh Văn đang nắm lấy tay cậu và nụ hôn Lục Bỉnh Văn đang rơi trên môi cậu.

        Nội dung nửa sau bộ phim là cái gì Hạ Diễm cũng không nhớ rõ. Cậu chỉ nhớ tiếng trái tim mình đập thình thịch, cùng với mùi gỗ thông dễ chịu trên người Lục Bỉnh Văn.

        Bất quá dù sao Hạ Diễm vẫn là Hạ Diễm, cho dù trong lòng đã loạn như nai con chạy lung tung, nhưng nhìn qua vẫn là bộ dáng trong trẻo và ưu nhã như trước, chỉ có ánh mắt là sáng hơn so với vừa rồi, thần thái cũng càng thêm đáng yêu.

        “Em đói không?”

        “Không đói.”

        Cậu cho rằng với tính tình của Lục Bỉnh Văn thì khi ra khỏi rạp chiếu phim chắc sẽ ôm cậu đi song tu, lại không ngờ lão quỷ đó coi những lời vừa rồi của cậu là thật, còn đi mua cho cậu một cái xúc xích nướng.

        Lục Bỉnh Văn đưa xúc xích nướng cho Hạ Diễm, nói: “Diễm Diễm, có thể nắm tay được không?”

        Đã lâu lắm rồi Hạ Diễm không ăn loại xúc xích nướng bán trong rạp chiếu phim như thế này, cậu có chút lúng túng cầm cây xúc xích nướng trong tay, nhưng vẫn không giấu được nụ cười cong cong hai mắt, nghĩ thầm lão quỷ này đúng là coi cậu như bạn nhỏ thật.

        “Về mặt lý thuyết thì không thể, bởi vì anh vẫn chưa theo đuổi được em.” Hạ Diễm cười khẽ nhìn về phía Lục Bỉnh Văn, “Nhưng nể mặt anh đã mua xúc xích nướng cho em nên tối nay em sẽ để anh nắm tay mình.”

        Lục Bỉnh Văn nhếch khóe miệng, nói: “Được, vậy ngày mai anh sẽ mua xúc xích nướng nữa, ngày nào cũng mua.”

        Hạ Diễm bị hắn chọc cho bật cười, ban đêm có rất nhiều đôi tình nhân trẻ đi xem phim, Lục Bỉnh Văn dắt Hạ Diễm đứng ở cửa rạp chiếu phim, người đi ngang qua đều lén nhìn cặp đôi đẹp trai này.

        Đại soái ca xứng với đại mỹ nhân, mặc cho ai nhìn thấy cũng phải nói một câu xứng đôi vừa lứa.

        Lúc Hạ Diễm cười rộ lên, mặt mày tinh xảo càng thêm động lòng người, Lục Bỉnh Văn vươn tay xoa loạn đầu tóc Hạ Diễm, nhưng Hạ Diễm chỉ ngoan ngoãn nhìn hắn.

        Lục Bỉnh Văn nói, “Hình như bên ngoài có một con phố ăn vặt, em có muốn đến xem thử không?”

        Hạ Diễm gật gật đầu, nói: “Em muốn ăn kem trái cây.”

        Hai người vừa mới ra khỏi rạp chiếu phim, tình cờ nhìn thấy một đôi tình nhân đồng giới đang cười đùa từ trong hiệu thuốc đi ra, một người trong đó còn nhét một chiếc hộp nhỏ vào trong túi.

        Lục Bỉnh Văn nhìn về phía bọn họ, trầm giọng nói: “Vì sao bọn họ từ trong hiệu thuốc đi ra mà có thể thần thái sáng láng như vậy?”

        Mặt Hạ Diễm nóng bừng, gần đây là một con đường chỉ toàn khách sạn ở con phố đại học, không ít đôi tình nhân sau khi hẹn hò xong sẽ đến đó thuê phòng, đương nhiên là hai người kia không phải đến để mua thuốc, mà là đi mua dụng cụ.

        “Hiệu thuốc không chỉ bán thuốc.” Hạ Diễm nhẹ giọng nói, “Còn bán một ít….. Thứ tốt mà anh không cần.”

“Thứ tốt gì mà anh không cần?”

        Hạ Diễm khẽ thở dài, có chút thẹn thùng, cậu lẩm bẩm: “Dù sao anh cũng không dùng được, nam quỷ tốt không cần biết.” Nhưng khi cậu ngẩng đầu nhìn lên thì thấy ánh mắt tựa tiếu phi tiếu của Lục Bỉnh Văn, lúc này mới phát hiện lão lưu manh này lại đang trêu chọc mình.

        Bây giờ Lục Bỉnh Văn mới hứng thú, nói: “Anh cũng phải để cho bạn nhỏ nhà ta có được thứ tốt như người khác chứ, bảo bối à, anh dẫn em đi mua.”

        Hạ Diễm kéo Lục Bỉnh Văn đang giả vờ muốn đi hiệu thuốc về, nhưng Lục Bỉnh Văn lại nhân cơ hội nắm lấy tay cậu, thật đúng là dẫn cậu đến hiệu thuốc chọn mua những thứ mà hắn không dùng được.

        Hạ Diễm đứng trước kệ hàng không ngẩng đầu lên, đời này cậu thật đúng là chưa từng đến hiệu thuốc mua mấy thứ đồ như thế này, bây giờ cả khuôn mặt cậu đều đỏ bừng.

        “Hương chanh, hương vani.” Lục Bỉnh Văn hứng thú cầm lấy một cái hộp nhỏ, “Diễm Diễm thích mùi gì?”

Hạ Diễm mặt đỏ tai đỏ nói: “Mùi gỗ thông, ở đây không có, không được mua.”

        Lục Bỉnh Văn sửng sốt một chút, con ngươi đen kịt trầm xuống, sau đó buông cái hộp nhỏ trong tay ra, nói: “Kem trái cây để lần sau lại đi ăn nhé.”

Giây tiếp theo, Hạ Diễm đã bị lão lưu manh này dịch chuyển mang đi, ôm cậu lên giường trong phòng ngủ nhà mình.

        Hạ Diễm còn chưa kịp phản ứng thì đã bị Lục Bỉnh Văn đặt ở dưới thân, cậu chỉ có thể yếu ớt ngẩng cổ lên, bị ép phải tiếp nhận nụ hôn cuồng nhiệt và mãnh liệt của Lục Bỉnh Văn.

        Trong lúc dây dưa, Hạ Diễm nghĩ thầm, Lục Bỉnh Văn giống như một con dã thú hung mãnh, giống như muốn nuốt cậu vào trong bụng luôn vậy. Nhưng giờ khắc này, rõ ràng cậu là con mồi nhưng lại không muốn chạy trốn, chỉ muốn ở trong vòng tay dã thú lạnh lùng này và bị hắn lăn qua lộn lại.

        Cậu chỉ cảm thấy đêm nay Lục Bỉnh Văn còn mãnh liệt hơn so với trước kia, bởi vì cậu cảm nhận được nguy cơ nên muốn chạy trốn, lại bị hắn ôm eo kéo trở về. “Anh…… Thật sự là…..” Hạ Diễm nhẹ giọng kháng nghị, “Rất thích bắt nạt người khác. “

        “Sai rồi.” Lục Bỉnh Văn nhẹ nhàng nắm cằm Hạ Diễm, “Anh chỉ thích bắt nạt mỗi mình em.”

 “Biết anh sẽ như thế này mà…. Lão lưu manh.”

        Hạ Diễm không nặng không nhẹ cắn lên bả vai Lục Bỉnh Văn một cái, giống như đang tố cáo Lục Bỉnh Văn cường thế, nhưng Lục Bỉnh Văn chỉ cảm thấy mình bị bạn nhỏ này đốt thêm lửa, ánh mắt hắn so với vừa rồi còn sâu hơn mấy phần.

        Có vài người trời sinh là yêu tinh trêu chọc người khác, chỉ cần một ánh mắt, một động tác là có thể hấp dẫn ngàn vạn yêu thương.

        “Diễm Diễm.” Khuỷu tay Lục Bỉnh Văn chống bên cạnh Hạ Diễm, hắn nhìn Hạ Diễm nghiêm túc nói, “Anh không nhịn được.”

        Đôi mắt mèo xinh đẹp của Hạ Diễm hơi mở to, thiếu niên mười mấy tuổi cũng có rất nhiều mê mang và bối rối, nhưng giờ khắc này tâm tình kỳ dị kia bất ngờ bị phóng đại.

        Hơn ba ngàn năm qua Phong Đô đại đế không vợ hay dục niệm gì, nhưng sau khi cưới Hạ Diễm thì lại bị cậu khơi gợi lên ham muốn vô tận. Hạ Diễm chính là dục vọng duy nhất của hắn trong ngàn năm qua. Lục Bỉnh Văn siết chặt vòng tay, dùng thân thể lạnh như băng của mình ôm lấy Hạ Diễm.

        “Lúc kết hôn, anh chỉ hứa sẽ bảo vệ em cả đời.” Lục Bỉnh Văn ghé vào bên tai Hạ Diễm trầm giọng nói, “Nhưng bây giờ anh muốn nhiều hơn, anh muốn đời đời kiếp kiếp ở bên em, chỉ cần em nguyện ý, anh sẽ đi theo em hết kiếp này đến kiếp khác. Vì vậy, em không cần phải trả lời anh ngay bây giờ, anh có thể chờ đợi.”

        Hạ Diễm chớp chớp mắt thật nhanh, không ngờ tình yêu của Lục Bỉnh Văn dành cho cậu lại đến nước này. Nhưng ngoài kinh ngạc thì trong lòng cậu cũng có vài phần vui mừng.

        Ngón tay cậu chậm rãi lướt qua môi Lục Bỉnh Văn, nhẹ giọng thầm thì: “Lời đàn ông nói vào những lúc như thế này không đáng tin, lỡ như kiếp sau em vô cùng xấu xí, hoặc là một tên ngốc thì sao?”

        Lục Bỉnh Văn nhếch khóe miệng, hắn cười đùa nói: “Có thể động phòng là được.”

        Hạ Diễm tức giận xoay người muốn né tránh lão quỷ này, nhưng lại vừa lúc bị Lục Bỉnh Văn ôm lấy eo.

        Eo cậu vừa nhỏ vừa trắng, làn da mịn màng nhẵn nhụi, giống như tơ lụa thượng hạng vậy, Lục Bỉnh Văn sờ sờ, nhịn không được thấp giọng nói: “Thật đẹp.”

        Hạ Diễm đưa lưng về phía Lục Bỉnh Văn nên có chút không thoải mái, vậy nên đã vặn eo muốn chạy trốn.

        Nhưng hắn bị hôn không còn chút sức lực gì nữa, muốn chạy cũng chạy không thoát, thân thể ốm yếu của cậu đâu phải là đối thủ của Lục Bỉnh Văn, còn không phải để lão quỷ muốn làm gì thì làm sao.

        Nhưng lần này khi cậu vặn người, Lục Bỉnh Văn trực tiếp khiêu khích vỗ mông cậu một cái.

        “Đừng nhúc nhích.” Lục Bỉnh Văn thì thầm bên tai Hạ Diễm, “Đeo nhẫn của anh rồi thì em đã là người của anh, vợ ngoan à, để anh ôm một chút.”

.

        Ngày hôm sau khi Hạ Diễm đi học, cả người không có khí lực nào, Tiểu Kiều thấy cậu mệt mỏi như thế thì nói: “Có phải thức đêm làm bài tập không, tôi cũng vậy, đêm qua thức cả đêm, khoa chúng ta năm nhất mệt mỏi thật đó.”

        Hạ Diễm gật gật đầu, nói: “….. Tôi thực sự rất mệt mỏi.”

        Tiểu Kiều thức cả đêm, giờ phút này lại tràn đầy sức sống, vừa nhìn đã biết là tinh thần rất sảng khoái.

        “Tin vui, tin vui, tin đặc biệt vui, sau khi bản thân tôi kiên trì cập nhật truyện mới một tháng, rốt cục cũng có một thổ hào thứ hai ngoại trừ cậu tặng quà cho tôi! Cậu ta còn viết cho tôi rất nhiều lời khen ngợi!”

        Hạ Diễm tiến lại gần xem, một độc giả có ID tên là Hách Đa Tình thưởng năm cái nước sâu ở dưới truyện “Bá đạo thiên sư yêu tôi”, còn nói: Truyện viết rất có cảm giác, cố lên cố lên!

        Hạ Diễm mê mang xoa xoa huyệt thái dương, nói: “Cái tên Hách Đa Tình này có phổ biến không?”

        Tiểu Kiều nói: “Chắc cũng không phải là rất phổ biến đâu? Làm sao thế?”

        “Không có gì, công ty chúng tôi cũng có một nhân viên tên là Hách Đa Tình, cũng thích đọc tiểu thuyết.” Hạ Diễm nhẹ giọng nói, “Hẳn là không trùng hợp như vậy chứ?!”

 Tiểu Kiều nói: “A…. Cái này rất mang tính xã hội, một người viết H văn, một người đọc H văn, nếu thật sự một ngày nào đó gặp được ở ngoài đời, vậy chẳng phải là xong đời sao?”

        Hạ Diễm cười cười, nói: “Lỡ như có tia lửa tình yêu nào đó lóe lên, cậu cũng có thể thực hành những tư thế cậu đã viết trong truyện.”

        Nhất thời Tiểu Kiều có chút ngượng ngùng, qua một lúc lâu mới nhỏ giọng hỏi Hạ Diễm: “Nhận tiện cậu cho tôi hỏi….. Có đau không?”

        Hạ Diễm vốn đang lật vở ghi chép của mình, phải mất ba giây sau cậu mới phản ứng lại được, mới hiểu Tiểu Kiều đang nói cái gì.

        “Lúc đầu cũng có chút đau.” Hạ Diễm nhẹ giọng nói: “Sau đó sẽ đỡ hơn, rồi sẽ không còn đau nữa.”

        Tiểu Kiều bừng tỉnh đại ngộ, lại nói: “Quả nhiên, vẫn là thấy cậu nói chuyện sẽ vui vẻ hơn.”

        Lúc này điện thoại di động của Hạ Diễm rung liên tục mấy lần, tối hôm qua lão quỷ Lục Bỉnh Văn làm đủ chuyện xấu, sáng sớm hôm nay lại đến trung tâm thương mại mua quần áo cho Hạ Diễm.

        Lúc này hắn chụp cho Hạ Diễm xem mấy bộ quần áo, nói: Diễm Diễm, anh cảm thấy em mặc cái áo khoác trắng này sẽ rất đẹp.

        Hạ Diễm lơ Lục Bỉnh Văn ước chừng khoảng mười phút, có thể xem như đang trả thù lão lưu manh vì tối hôm qua đã buông thả quá mức.

        Lục Bỉnh Văn lại gởi một icon cảm xúc mèo nhỏ đang lăn lộn, hắn hỏi: Còn giận anh à?

        Hắn đang dùng bộ icon cảm xúc mèo con mà Hạ Diễm thường dùng, bởi vì hắn cảm thấy con mèo này rất giống Hạ Diễm, vậy nên đã lưu bộ icon này về, nhưng vẫn chưa dùng.

       Hạ Diễm đang định trả lời hắn thì giáo sư Ngô dạy kiến trúc đã từ bên ngoài đi vào, ông vẫy vẫy tay với cậu, nói: “Hạ Diễm đúng không? Cậu đến đây một chút.”

        Hạ Diễm buông di động xuống, cậu đi tới hỏi: “Dạ thầy, có chuyện gì vậy ạ?”

        “Bản vẽ thiết kế cậu tham gia cuộc thi tôi đã xem qua, rất khó có thể tưởng tượng được đó là do một đứa nhỏ năm nhất vẽ, thật sự là cậu tự mình thiết kế sao?”

 Hạ Diễm nghe câu hỏi của thầy giáo thì hơi nhíu mày, nhưng cậu vẫn lễ phép nói: “Dạ, là do em tự vẽ.”

        “Nếu vậy….. Có lẽ thật sự là trùng hợp ngẫu nhiên thôi.” Giáo sư Ngô lật ra một bản vẽ khác cho Hạ Diễm xem, “Em nhìn xem, em và người bạn học nghiên cứu sinh này có một phần ý tưởng rất giống nhau, tôi cũng chỉ nhắc nhở em thôi, dù sao cậu ta cũng không tham gia cuộc thi trong trường, bản vẽ này của cậu ta được giáo sư cao học gởi đi tham gia cuộc thi thiết kế toàn quốc. Bản vẽ của em đạt giải nhất của trường nên được chúng tôi gởi đi tham gia cuộc thi thiết kế toàn quốc. Nhưng khi tôi đưa bản vẽ đến để xem xét thì đã gặp người thầy của cậu bạn học cao học kia, vậy nên đã tình cờ phát hiện ra điều này.”

        Hạ Diễm giật mình, khi nhìn thấy cái tên “Hàn Trường An” thì ngơ ngác.

        Cậu cũng không biết người nào tên là “Hàn Trường An”, nhưng cũng giống như trên đời này không bao giờ có hai bông hoa giống hệt nhau, cậu không cho rằng tác giả của hai bản vẽ có thể giống nhau về mặt sáng tạo dưới tình huống không biết gì về nhau, tác phẩm của đối phương tương tự như của cậu, khung hình cũng tương tự, thậm chí có mấy chi tiết tính toán cũng tương tự, chẳng qua vị Hàn học trưởng này đã sửa một ít số liệu ở mấy chỗ mà thôi.

        Càng buồn cười hơn chính là, bản vẽ kia của Hạ Diễm tên là Ảo Cảnh Đào Viên, còn bản vẽ của vị học trưởng kia lại tên là Lê Viên Huyễn Mộng.

        “Bởi vì cậu ta đã gửi bài đi dự thi rồi, vậy nên bản vẽ này của cậu chúng tôi không có cách nào đưa ra xem xét được.” Giáo sư nói, em rất xuất sắc, tôi vẫn luôn thấy em nỗ lực, thầy sẵn sàng tin tưởng em, nhưng lần này người ta đã xuống tay trước, tôi thực sự không có cách nào gửi bản vẽ của em đi được.”

        Hạ Diễm trầm mặc vài giây, nói: “Vậy nếu anh ta thừa nhận sao chép ý tưởng của em thì tác phẩm của anh ta có bị gỡ bỏ không? Và lúc đó tác phẩm của em có được đưa ra xem xét không?”

        Lời Hạ Diễm nói tuy âm điệu không cao, nhưng lại vô cùng kiên định, còn có vài phần tức giận đè nén.

        Giáo sư nói, “…… Đó là điều đương nhiên, chỉ là, dù cậu ta có làm thật thì sao có thể tự thừa nhận được chứ?”

Hạ Diễm nói: “Em sẽ nghĩ biện pháp.”

        Cuộc trò chuyện của cậu với giáo viên tuy không lớn, nhưng một số bạn cùng lớp ở hàng đầu đã nghe thấy nội dung câu chuyện. Đột nhiên trên diễn đàn trường xuất hiện một bài đăng mới.

        【Thông báo! Tác phẩm được tải trong cuộc thi thiết kế lần này của Hạ Diễm có liên quan đến một vụ đạo nhái! 】

        【Cuối cùng cậu ta cũng lật xe, tôi đã nói rồi, trên thế giới này làm gì có nhiều người hoàn mỹ như vậy chứ, ôi chao, không ngờ báo ứng lại nhanh như vậy】

 【Gà chua* lầu trên có thể chua hơn nữa được không, cậu có chứng cứ không mà nói Hạ Diễm người ta sao chép?】

          (Chú thích: Gà chua là một thuật ngữ mạng chỉ những chiến binh bàn phím hay ganh tỵ với người khác, mình không được như người ta nên ganh tỵ rồi nói xấu người ta. Hết chú thích….)

        【Tôi vừa nghe thầy giáo nói tác phẩm của cậu ấy rất giống với tác phẩm của một vị học trưởng, bây giờ người ta đã là sinh viên năm cuối đến trường bên cạnh để học nghiên cứu sinh, người ta là sinh viên cao học có thành tích tốt, còn cậu ta lại đang là sinh viên năm nhất còn đang học vẽ nội thất trong phòng, làm sao có thể so được với người ta?! 】

        【Đó là vị học trưởng nào vậy? 】

        【Hàn Trường An, đại thần khoa kiến trúc đó, đại thần sao có thể sao chép tác phẩm của một đàn em học năm nhất được chứ?】

        [Ồ! Tôi biết người đó, chuyện này thật sự rất khó nói nha, Hàn Trường An năm đó cũng có rất nhiều môn đạt được điểm tuyệt đối, tại sao anh ta lại sao chép tác phẩm của Hạ Diễm? Tôi có thể khẳng định là Hạ Diễm sao chép của anh ta! 】

        【Tường đổ mọi người đẩy, các người luôn có thành kiến với người đẹp, làm sao vậy, bộ dạng đẹp thì không thể học giỏi à? Có thể một trong hai người đã sao chép của đối phương, nhưng dựa vào cái gì mà nói là Hạ Diễm sao chép của Hàn Trường An? 】

        Khi Hạ Diễm trở lại chỗ ngồi, Tiểu Kiều đang chiến đấu với bầy Gà chua trên mạng.

        Cậu ta sợ Hạ Diễm nhìn thấy sẽ tức giận nên không đề cập đến chuyện này với cậu, nhưng lại thấy Hạ Diễm nhìn thoáng qua phía bên cạnh rồi lại nhanh chóng quay đầu.

        “Này?” Tiểu Kiều hoảng sợ nói, “Diễm Diễm, cậu đang nhìn cái gì vậy?”

        Hạ Diễm cảm thấy, có lẽ là Tiểu Kiều cũng thuộc kiểu người có giác quan thứ sáu rất mạnh, mỗi lần Lục Bỉnh Văn đến thăm cậu dường như Tiểu Kiều đều có thể phát hiện ra. Cậu nhẹ nhàng cười cong cong hai mắt nói, “Không có gì, đừng sợ.”

        Tiểu Kiều như có điều suy nghĩ gật gật đầu, cậu ta còn đang lo lắng Hạ Diễm không vui, nhưng Hạ Diễm đã lật sách ra, dường như hoàn toàn không bị chuyện này ảnh hưởng đến chuyện học hành.

        Lục Bỉnh Văn mang đến cho Hạ Diễm mấy miếng kẹo chanh, Hạ Diễm lặng lẽ bóc một viên bỏ vào miệng, sau đó đọc tin nhắn Lục Bỉnh Văn mới gửi tới: Đừng tức giận, ăn kẹo đi.

        Hạ Diễm nhẹ nhàng cười cong mắt, cậu trả lời lại: Anh không cần đi làm sao?

        Lục Bỉnh Văn: Không có gì quan trọng hơn em.

        Hắn ngồi lại nghe giảng cùng Hạ Diễm một lúc, đột nhiên cảm thấy hình như hôm nay Hạ Diễm rất không vui, Lục Bỉnh Văn thật sự suy ngẫm về hành vi lưu manh tối hôm qua của mình, rồi lại cảm thấy có gì đó không đúng lắm.

        Vậy là hắn lên diễn đàn T nhìn một chút, bài viết vừa rồi tố cáo Hạ Diễm sao chép đã được đẩy lên thành một bài rất hot, điều khó nghe gì cũng có thể nhìn thấy trong bài viết.

        Lục Bỉnh Văn nhíu mày, thầm nghĩ, là tên nào không có mắt vậy chứ?! Lục Bỉnh Văn yên lặng gửi tin nhắn cho Hạ Diễm: Chịu thiệt thòi oan uổng cũng không nói cho anh biết?

Hạ Diễm: Cũng may đó chỉ là chuyện nhỏ mà thôi, tan học rồi đi xử lý là được.

 Lục Bỉnh Văn trả lời cậu: Không cần phải chờ đến khi tan học.

        Lục Bỉnh Văn: Em cứ yên tâm ngồi đây học, chờ lát nữa anh sẽ đón em đi ăn cơm.

Vừa nói xong thì Lục Bỉnh Văn cũng biến mất.

        Hạ Diễm giật mình, vị trí bên cạnh đã trống rỗng, chỉ còn lại mấy viên kẹo chanh đặt trên bàn.

        Không hiểu sao trong lòng cậu cũng có chút trống rỗng, oan ức vừa rồi cũng bị phóng đại không ít, cậu cũng không biết Lục Bỉnh Văn đi đâu, đi làm hay là đi giải quyết vấn đề cho cậu.

        Kỳ thật cậu cũng có chút không yên lòng nghe giảng, mấy ngày vẽ tranh cậu đều ngâm mình ở tầng ba tòa nhà A của thư viện trường, vì chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế, vậy nên lần nào cậu đến đó cũng đều ngồi ở vị trí phía đông ở lầu ba. Ngoại trừ giờ ăn trưa thư viện đóng cửa, cậu sẽ đến căng tin ăn thứ gì đó rồi trở về tiếp tục vẽ tranh, giữa chừng cũng không trở về ký túc xá.

        Cậu bắt đầu nghiêm túc nhớ lại mấy ngày đó xem có người nào khả nghi không, một lát sau cậu gửi tin nhắn cho Tiểu Kiều, nói: Kiều, cậu đã gặp Hàn Trường An chưa?

        Tiểu Kiều lại thật sự đào sâu ba thước đất tìm cho cậu một tấm ảnh Hàn Trường An tham gia cuộc thi chạy đường dài ở hội thao của trường, cậu ta nói: Là vị này nè.

        Khi Hạ Diễm nhìn thấy bức ảnh thì bừng tỉnh đại ngộ, cậu đã từng gặp qua người này, mấy ngày cậu ngâm thư viện, Hàn Trường An trong ảnh mỗi ngày đều đến giúp trường học quản lý sắp xếp sách. Đây cũng có thể xem là một chương trình vừa học vừa làm tại đại học T, giờ làm việc thường là vào buổi trưa khi thư viện ít người, đó là từ 12 giờ đến 1 giờ.

        Mà thời gian này, vừa vặn chính là lúc Hạ Diễm đi ăn cơm.

 

Hết chương 56.

Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau – Chương 56

Ngày đăng: 19 Tháng Mười Hai, 2023

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên