Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau – Chương 63

Chương 63: Đêm Bão Tuyết…..

 

    Người đàn ông ngất xỉu tên là Trịnh Hiểu Nhạc, ông ta là một nhân viên bán hàng cho một công ty bất động sản.

        Theo lời Lý Nguyệt, vợ của ông thì, chồng mình sống đến hơn bốn mươi tuổi rồi mà cũng không có bản lĩnh gì, nhưng nhân cách lại không tệ lắm, ngày thường ở công ty cũng có thể xem như là một người tốt. Rất quan tâm đến vợ con, cũng không có kẻ thù nào.

        “Tôi vẫn luôn rất dựa dẫm vào anh ấy, nếu anh ấy có gặp chuyện không may gì, tôi thật sự không biết sống như thế nào nữa…..”

        Lý Nguyệt khóc nức nở, lúc này xe cứu thương tới, Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn cũng đi cùng, Trịnh Hiểu Nhạc được đưa đến bệnh viện rửa ruột. Khoảng 40 phút sau, bác sĩ cho người nhà vào xem những gì Trịnh Hiểu Nhạc đã ăn vào trong bụng.

        “Bệnh nhân có dị thực không? Hoặc là…. Trạng thái tâm lý của ông ấy gần đây thế nào, có triệu chứng trầm cảm hay lo âu gì không?” Bác sĩ nói, “Những gì ông ấy ăn là tóc, cát, móng tay, những thứ này làm cho niêm mạc dạ dày và ruột của ông ấy bị tổn thương nghiêm trọng, nếu đưa đến chậm một ngày thì hết cách cứu chữa.”

        Thấy vợ Trịnh Hiểu Nhạc sợ tới mức nói không nên lời, Hạ Diễm nhẹ giọng nói: “Bác sĩ vất vả rồi, vậy bây giờ bệnh nhân đã thoát khỏi nguy hiểm chưa ạ?”

        “Vâng….. Mặc dù suýt chút nữa đã nguy hiểm tới tính mạng, nhưng những thứ này không thể ăn được nữa. Trong một tháng tới bệnh nhân phải nghỉ ngơi và ăn những thức ăn dễ tiêu hóa.” Bác sĩ dặn dò, “Nửa giờ sau bệnh nhân sẽ tỉnh lại, người nhà phải chú ý nhiều hơn đến trạng thái tinh thần của ông ấy.”

        Lý Nguyệt gật gật đầu, bà lau nước mắt, nói: “Cảm ơn bác sĩ, tôi sẽ chăm sóc anh ấy thật tốt.”

        Hạ Diễm đi đến trước phòng bệnh nhìn Trịnh Hiểu Nhạc đang mê man bên trong, trông ông vẫn vô cùng suy yếu, sắc mặt vẫn còn tái nhợt, quanh người vẫn có quỷ khí nhàn nhạt.

        Lý Nguyệt lo lắng nói: “Hai vị đại sư, chồng tôi không có vấn đề tâm lý gì, anh ấy xuất hiện tình huống như thế này sau khi đi ăn cơm với người bạn cũ tên Hà Lương Ngọc kia. Hơn nữa, sáng nay tôi đã dùng điện thoại của chồng tôi gọi điện cho Hà Lương Ngọc, nhưng bên kia hiển thị là một số trống, tôi cảm thấy lạ nên mới dẫn chồng mình đến phố Huyền Học thử vận may xem thế nào. Hai người thấy đó……”

        Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn không hẹn mà cùng liếc nhau một cái, Lục Bỉnh Văn gật đầu, lúc này Hạ Diễm mới nói với người phụ nữ: “Quả thật là ông ấy đã gặp phải quỷ.”

        Sắc mặt người phụ nữ trắng bệch, bà nói: “Vậy những thứ anh ấy ăn vào bụng là…….”

        “Mấy thứ đó chính là “bữa cơm ma” lệ quỷ đã mời ông ấy ăn. Trong sách cổ cũng có ghi chép tương tự về những “bữa cơm ma” này. Tương truyền rằng, mấy trăm năm trước có một vị thư sinh tuấn mỹ sau khi đi xa về thì miệng không ngừng ói ra những thứ dơ bẩn, thậm chí còn điên cuồng nói mình đã tiến vào Đào Hoa Nguyên, bởi vì lúc đó điều kiện y tế quá kém, người nọ cũng không được cứu chữa kịp thời, vậy nên đã qua đời sau đó một ngày.”

        “Sau khi anh ta qua đời, có vài người dân đã nhìn thấy một lệ quỷ ướt sủng, nó nằm sấp trên quan tài thư sinh nọ cười to, tiếng cười thê lương bồi hồi vang vọng khắp thôn trang. Ba ngày sau, có một vị thiên sư đi ngang qua thôn trang, trùng hợp thế nào mà lại nhìn thấy cảnh hạ táng thư sinh kia, ông chỉ liếc mắt nhìn một cái đã biết ngọn nguồn mọi chuyện, vậy nên đã nói cho người nhà thư sinh kia biết, thư sinh kia là bị lệ quỷ mời ăn một bữa cơm, vì bị quỷ mê tâm khiếu nên người thư sinh không phân biệt được những thứ mình ăn vào đến tột cùng là cái gì, vậy cho nên đã ăn hết những thứ bẩn thỉu vào trong bụng, cũng bởi vậy mà mới chết.”

        “Chờ đến khi vị thiên sư kia thu phục lệ quỷ nọ, lúc đó nó mới khóc lóc kể lại rằng, thư sinh nọ là một kẻ bạc tình, cô mang thai đứa con của thư sinh kia, nhưng lại bị thư sinh nọ bỏ rơi, sau đó cô đã nhảy xuống sông tự vẫn, vì oán khí ngất trời nên mới đến báo thù. Sau đó mấy trăm năm, lại xảy ra mấy vụ án quỷ mê tâm khiếu, giống như chồng bà vậy, bọn họ cũng ăn những thứ bẩn thỉu mà suýt chút nữa mất mạng….. Đây cũng không phải là trường hợp duy nhất, mà là chuyện lệ quỷ đòi mạng tương đối phổ biến.”

        Lý Nguyệt nghe Hạ Diễm nói xong thì kinh hãi, hỏi: “Sao lại có người muốn hại chồng tôi? Anh ấy thật sự rất thành thật, tháng nào cũng quyên góp làm từ thiện, trong công ty anh ấy cũng được công nhận là người tốt, sao anh ấy lại có kẻ thù được chứ?!”

        “Điều này thì phải chờ cho đến khi chồng bà tỉnh lại, chúng tôi sẽ hỏi ông ấy một lần nữa.” Hạ Diễm rót cho người phụ nữ một ly nước, “Bà đừng lo lắng, nếu đã ủy thác cho chúng tôi giải quyết chuyện của chồng bà, tất nhiên chúng tôi sẽ tìm mọi cách để giúp đỡ.”

        Tuy Hạ Diễm tuổi còn nhỏ, nhưng cách nói chuyện và cử chỉ lại rất điềm tĩnh, Lục Bỉnh Văn ở bên cạnh nhìn qua cũng không phải người bình thường. Nghe Hạ Diễm nói như vậy thì trái tim đang đập loạn của Lý Nguyệt cũng yên ổn trở lại.

        “Chồng bà đã đi trượt tuyết khi nào?” Hạ Diễm nói, “Tôi nghe nhân viên công ty chúng tôi nói, lúc ông ấy đến có nói mình vừa đi trượt tuyết về cách đây không lâu.”

        “Chuyện này tôi cũng không rõ lắm.” Lý Nguyệt nói, “Tôi chưa bao giờ nghe nói anh ấy đi trượt tuyết với bạn mình, bây giờ tôi tự hỏi….. Có phải anh ấy xuất hiện ảo giác hay không?”

        Lúc này, Trịnh Hiểu Nhạc mơ mơ màng màng từ trên giường bệnh tỉnh lại, ông có chút mê mang nhìn xung quanh, giống như còn chưa hoàn toàn tỉnh táo lại.

        Vài giây sau, đột nhiên ông hét lớm: “Nguyệt Nguyệt, tôi nhìn thấy bạn cùng lớp đã chết, có ma, có ma!”

        Hạ Diễm bị tiếng hét đột ngột của ông làm cho hết hồn, cậu trấn an: “Ông bình tĩnh một chút, đừng gấp. Ông Trịnh, chúng tôi là thiên sư được vợ ông mời tới. Nghe vợ ông nói thì mấy ngày nay ông đã gặp được bạn học cũ của mình?

        “Đúng vậy, tôi cũng không biết mình làm sao nữa. Tôi cảm thấy như thể mình đã nằm mơ, mơ về một vài người bạn của mình thời cấp ba.” Trịnh Hiểu Nhạc bối rối nói, “Người bạn thân nhất của tôi khi còn học trung học tên là Hà Lương Ngọc, nhưng khi tốt nghiệp trung học thì cậu ấy, tôi và hai cô gái khác đã cùng nhau leo lên núi tuyết ngắm cảnh, thật không may gặp phải tuyết lở rồi xảy ra tai nạn.”

        “Lúc đó ba người bọn họ đều bị thương rất nặng, người anh em của tôi thì bị chôn vùi trong tuyết, chờ đến khi ba người chúng tôi kéo được người ra thì cậu ấy đã bị ngạt thở chết, hai cô gái kia và tôi vốn dĩ cùng nhau chờ đội cứu hộ cứu hộ tới cứu, nhưng cũng vì thể lực yếu không chống đỡ nổi mà đã ngất đi giữa trời tuyết.”

        Trịnh Hiểu Nhạc nói xong thì nước mắt rơi lã chã, ông nói tiếp: “Tôi vốn đã mập, trong tình huống lúc ấy, thức ăn của chúng tôi cũng không có nhiều, ai mập nhất thì chịu được lạnh nhất. Tôi là người tận mắt nhìn thấy bọn họ lần lượt ra đi, cuối cùng chỉ còn lại một mình tôi, chờ đội cứu hộ tìm được thì đã là ba ngày sau xảy ra trận tuyết lở, lúc ấy toàn thân tôi đã cứng ngắc, thiếu chút nữa….. Tôi cũng đã ra đi.”

        Tất nhiên là vợ Trịnh Hiểu Nhạc cũng không biết chồng mình đã trải qua chuyện như vậy, bà kinh ngạc há hốc miệng, sau đó mới bước lên an ủi và lau nước mắt cho ông.

        “Không sao, tất cả đã qua rồi.” Lý Nguyệt an ủi ông, “Những chuyện ngoài ý muốn như vậy không phải là lỗi của anh.”

        “Mấy ngày nay tôi vẫn cho là mình đang nằm mơ, trong mơ tựa hồ như tôi cũng không biết mọi người đã qua đời, nhưng trong mơ tôi và Hà Lương Ngọc vẫn còn trẻ như trước, tôi nhìn thấy bạn học cũ thì mừng vô cùng. Cậu ấy còn mời tôi đến nhà ba mẹ cậu ấy ăn tối, tôi vui vẻ đi theo, tôi đã ăn chân giò lợn, ăn sò điệp, còn ăn rất nhiều đồ ăn vặt, bữa ăn đó thực sự rất ngon, tôi đã ăn rất nhiều.”

        Trịnh Hiểu Nhạc chảy nước mắt, ông nói: “Sau khi bữa tiệc kết thúc, Lương Ngọc còn nói với tôi rằng, A Sảng và Khinh Khinh cũng rất nhớ tôi, hồi trung học bốn người chúng tôi học chung một nhóm, chơi với nhau rất thân, Lương Ngọc nói hai người bọn họ cũng muốn gặp tôi, vậy cho nên chúng tôi dự định tổ chức một buổi họp mặt bạn học cũ.”

        Nói đến đây, Trịnh Hiểu Nhạc dừng lại một chút, ông nhìn về phía Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn, nói: “Các cậu nói xem….. Có phải mấy người bọn họ ở dưới đất cô đơn không? Vậy cho nên mới muốn đến mang tôi đi! Tôi trên có cha mẹ già, dưới có con nhỏ, vậy nên tôn vẫn chưa muốn rời đi, hai vị thiên sư, xin hai người hãy mau chóng tiêu diệt bọn họ đi!”

        Hạ Diễm có chút bối rối, lần đầu tiên cậu nhìn thấy có khách hàng kể lại chuyện mình gặp phải quỷ mà như phim truyền hình, mỗi một biểu tình đều vô cùng cường điệu, rõ ràng là đã bị lệ quỷ cho ăn mảnh thủy tinh và tóc, vậy mà vẫn còn ở chỗ này cảm khái tình nghĩa bạn bè với lệ quỷ, cậu thật sự có chút không hiểu nổi suy nghĩ của vị Trịnh tiên sinh này.

        Lúc cậu đang cảm thấy kỳ quái thì chợt nghe Lục Bỉnh Văn ở bên cạnh thản nhiên nói, “Ông không có năng khiếu kể chuyện, ông hẳn là nên đi học diễn xuất mới phải.”

        Một giây sau, ánh sáng màu xanh nhạt trong tay Lục Bỉnh Văn bỗng hiện lên, có cơn gió lạnh lẽo thổi qua bên người Hạ Diễm, ngay sau đó, người vợ của Trịnh Hiểu Nhạc vừa rồi còn nhu nhược không chịu nổi, bây giờ đột nhiên trợn trừng mắt lên, bà vươn hai tay bóp cổ chồng mình.

        “Tên lừa đảo, kẻ dối trá này, mày phải nói cho bọn họ biết mình sống như thế nào chứ? Tên tiểu nhân ích kỷ này, mày đi chết đi, đi chết đi……”

        Trịnh Hiểu Nhạc bị bóp cổ cho không thở nổi, Hạ Diễm vội vàng niệm pháp quyết, một kết giới màu trắng sáng bóng bao phủ lấy người Trịnh Hiểu Nhạc, ông ta vừa thét chói tai vừa ôm lấy đầu mình, nói: “Thiên sư, thiên sư, cứu tôi, mau cứu tôi!”

        Ngay sau đó, hồn ma từ trong thân thể vợ Trịnh Hiểu Nhạc bay ra, sau đó nó lại chui vào thân thể Trịnh Hiểu Nhạc, Hạ Diễm không ngăn được, cậu đưa mắt nhìn Lục Bỉnh Văn, nhưng Lục Bỉnh Văn cũng không có ý ngăn cản, mà hắn còn hứng thú nhìn về phía Trịnh Hiểu Nhạc của hiện tại.

        “Trận bão tuyết đã khiến cho bốn người trẻ tuổi mất liên lạc với nhau, vì không có thức ăn nên ngay từ đầu bốn thanh niên bị thương đã thỏa thuận rằng, nếu ai chết trước thì thi thể của người đó sẽ bị ăn trước, để cho những người còn lại giữ mạng. Nhưng ba ngày sau thì chỉ có một người trong số họ sống sót.” Ngồi trên giường bệnh, vẻ mặt Trịnh Hiểu Nhạc nở nụ cười vi diệu, “Vì không có nhân chứng, chân tướng cũng đã bị cơn bão tuyết chôn vùi, rốt cuộc năm đó đã xảy ra chuyện gì thì cũng chỉ có những người chết và Trịnh Hiểu Nhạc là rõ ràng nhất.”

        Một giây sau, “Trịnh Hiểu Nhạc” mỉm cười xoay cổ lại, lấy một tư thái cực kỳ vặn vẹo đứng lên khỏi giường, dùng tốc độ nhanh nhất bò về phía Hạ Diễm…..

        Hạ Diễm lui về phía sau một bước, cậu dùng linh lực biến ra một thanh chủy thủ, chỉ cảm thấy lệ quỷ oán khí ngút trời trước mắt này, căn bản không phải lệ quỷ bình thường có thể so sánh được

        “Ông là Hà Lương Ngọc?” Hạ Diễm giơ chủy thủ lên uy hiếp nói, “Có chuyện gì ông cứ nói, đừng xúc động, có tâm nguyện gì chưa hoàn thành ông cũng có thể nói cho tôi biết!”

        Không đợi lệ quỷ này kịp mở miệng nói chuyện, Hạ Diễm đã nhận thấy Lục Bỉnh Văn vừa rồi còn đứng ở cửa, lúc này đã dịch chuyển đến bên cạnh cậu.

        Lục Bỉnh Văn chỉ dùng ngón tay nhẹ nhàng gõ vào đầu Trịnh Hiểu Nhạc, vừa rồi ông bị lệ quỷ nhập vào bây giờ đã chậm rãi ngã xuống giường bệnh.

        Ngay sau đó, Lục Bỉnh Văn từ phía sau ôm lấy Hạ Diễm, hắn nói: “Phu nhân, nếu ông ta cứ nói dối liên tục như vậy, không bằng chúng ta đi vào trong trí nhớ của ông ấy xem một chút đi.”

        Hạ Diễm giật mình, sau đó lại mở mắt ra, chỉ cảm thấy trước mắt mình trắng xóa một mảnh, Lục Bỉnh Văn đứng bên cạnh cậu, nắm tay cậu chậm rãi đi về phía trước.

        Sau khi tuyết lở, cả thung lũng trở nên vô cùng yên tĩnh, Hạ Diễm loáng thoáng nghe được có tiếng nhai nuốt, cậu đưa mắt nhìn qua, lại bị dọa cho hết hồn.

        Hai thanh niên trẻ tuổi đang gặm thi thể của một cô gái, thi thể kia đã bị gặm đến không còn nhìn ra hình dạng gì nữa, chỉ còn lại một ít đồ thừa, máu lạnh đông đặc trong tuyết trắng, nhìn qua vừa quỷ dị vừa ghê tởm.

        Một trong hai thanh niên đó hình như có người bị thương, cậu ta dùng một tư thế hết sức quái dị ngồi trên mặt đất, Hạ Diễm đoán, bắp chân của cậu ta đã bị gãy.

        Hạ Diễm nghiêm túc nhìn qua, người thanh niên bị thương kia đúng là Trịnh Hiểu Nhạc phiên bản gầy.

        Cậu thanh niên bên cạnh Trịnh Hiểu Nhạc lau máu trên môi mình, cậu ta bốc một nắm tuyết ngậm trong miệng, người này chính là Hà Lương Ngọc mới mười tám tuổi.

        Hà Lương Ngọc chỉ bị thương nhẹ, cậu ta nâng thân thể mệt mỏi của mình đi về phía trước, bởi vì cả hai thật sự rất mệt, vậy nên không một ai nói chuyện, chỉ tự mình bước đi.

        Không biết qua bao lâu, Trịnh Hiểu Nhạc dùng giọng điệu khàn khàn, nói: “Lương Ngọc, tôi thật sự đi không nổi nữa, nếu không, tôi ở lại nơi này chờ đi.”

        Hà Lương Ngọc lắc đầu, cậu ta tiến lại gần kéo Trịnh Hiểu Nhạc lên, nhưng lúc này chân Trịnh Hiểu Nhạc đã bị phế, lại “phịch” một tiếng ngồi lại trên tuyết.

        “Cố gắng thêm một chút nữa, phía trước có một căn nhà gỗ nhỏ, sau khi chúng ta đi vào đó sẽ ấm áp hơn. Người anh em à, cố gắng chịu đựng thêm một ngày nữa, nói không chừng người của đội cứu hộ có thể tìm được chúng ta.”

        Hà Lương Ngọc thấy Trịnh Hiểu Nhạc đã không dậy nổi, cậu ta cắn răng cõng Trịnh Hiểu Nhạc lên, nói: “Tôi cõng cậu, cậu cố gắng chống đỡ. Tiểu Sảng và Khinh Khinh đã không còn, bây giờ chỉ còn lại hai chúng ta, tôi không thể nhìn cậu chết đi được.”

        Ý thức của Trịnh Hiểu Nhạc đã mơ hồ, cậu ta nằm sấp trên vai Hà Lương Ngọc, thì thào nói: “Ấm…. Ấm áp thì có ích lợi gì chứ?”

        “Hả?”

        “Chúng ta không có thức ăn, có thể chống đỡ được mấy ngày?” Đột nhiên Trịnh Hiểu Nhạc khóc rống lên, “Chân của tôi đã không còn lành lặn nữa. Khi cậu đói, lúc nhìn tôi, cậu sẽ nghĩ đến điều gì?”

        Hà Lương Ngọc giật mình, đang định an ủi Trịnh Hiểu Nhạc vài câu thì đột nhiên lại mở to hai mắt.

        Ngay sau đó, cậu ta cảm nhận được máu đang chảy ra từ động mạch cổ của mình.

        Trịnh Hiểu Nhạc nằm sấp trên lưng cậu ta vừa khóc vừa nói: “Thay vì trở thành thức ăn cho cậu, không bằng để cậu trở thành thức ăn cho tôi đi, Lương Ngọc, người anh em tốt của tôi, tạm biệt cậu, tôi sẽ rất biết ơn cậu.”

        Hà Lương Ngọc chậm rãi ngã xuống giữa mênh mông tuyết trắng, mà Trịnh Hiểu Nhạc cầm mảnh đá trong tay lại lộ ra một nụ cười quỷ dị, cậu ta bình tĩnh kéo thi thể Hà Lương Ngọc đến căn nhà gỗ cách đó không xa, sau đó dùng gỗ trong căn nhà khoan lấy lửa, một bên sưởi ấm, một bên nướng thịt.

        Nhìn thấy cảnh này, Hạ Diễm cảm thấy thật buồn nôn.

        Lục Bỉnh Văn vỗ vỗ lưng Hạ Diễm, trong phút chốc, bão tuyết trước mặt cậu đã biến mất không còn, bọn họ đã trở lại phòng bệnh.

        Hà Lương Ngọc đã là quỷ hồn đứng trước mặt Hạ Diễm, cậu ta cười nhạo nói: “Tôi bị người anh em tốt của mình ăn từng miếng từng miếng vào trong bụng. Tôi có nằm mơ cũng không ngờ mình lại chết như vậy, hắn ta đã lấy oán báo ân, khiến cho tôi chết không toàn thây, không làm sao xóa bỏ được oán khí trong lòng?!”

        Giờ khắc này, Hạ Diễm lại có chút đồng tình với lệ quỷ trước mắt mình.

        Oán khí cuồn cuộn không ngừng tràn ra, khiến cho thân thể Lệ quỷ giống như một hắc động khổng lồ, vì oán khí quá nặng, lệ quỷ đã chết hai mươi năm này đã biến thành một con quỷ sát. Quỷ Sát thét chói tai nhào về phía Trịnh Hiểu Nhạc, Hạ Diễm đang định ra tay thì một boomerang xẹt qua tai cậu bay về phía Quỷ Sát kia, boomerang kia xoay rất nhanh, nhưng lại bị Lục Bỉnh Văn đưa tay bắt lấy.

        Hạ Diễm quay đầu nhìn về phía vị khách không mời mà đến đứng phía sau, đó là một cô gái nhỏ mặc váy trắng, cô bé đứng ở cửa phòng bệnh nhẹ giọng nói, “Lệ quỷ thì phải bị đuổi đi, vì sao lại ngăn cản tôi?”    

 

Hết chương 63.

Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau – Chương 63

Ngày đăng: 19 Tháng Mười Hai, 2023

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên