Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau – Chương 76

Chương 76: Vào Mùa Đông, Chúng Ta Nên Hẹn Hò…..

 

    Mùa đông ở thành phố B là thời gian cả đất trời được băng và tuyết bao phủ. Sáng sớm, bông tuyết lại rơi bên ngoài cửa sổ.

        Trong phòng đã bắt đầu dùng đến hệ thống sưởi ấm, Hạ Diễm là người miền Nam, lần đầu tiên cảm nhận được sự tốt đẹp của hệ thống sưởi ấm, trong môi trường ấm áp như vậy, cậu được khối băng lớn có đuôi phía sau ôm lấy, ngược lại cảm thấy mát mẻ thoải mái không ngờ. Mặc dù đã tỉnh, nhưng cậu chỉ nhàn nhã vẫy đuôi mèo rồi yên lặng nằm đó, không muốn rời khỏi ổ chăn chút nào.

        Nhưng rất nhanh sau đó cậu đã muốn rời đi, bởi vì nam quỷ ôm cậu đã bắt đầu rục rịch.

        Hạ Diễm thu pháp thuật lại, chui ra khỏi lồng ngực Lục Bỉnh Văn, nhẹ giọng nói: “Được rồi, anh à, không được hôn nữa, em muốn rời giường để ôn bài!”

        Lục Bỉnh Văn giống như keo dán dịch chuyển ra phía sau Hạ Diễm, nhiệt tình ôm lấy eo cậu, nói: “Ừm, em học bài của em, anh ôm em học, không quấy rầy em.”

        Hạ Diễm mặt đỏ tai đỏ nói: “….. Anh …… Có quấy rầy hay không trong lòng anh rõ nhất.”

        Lục Bỉnh Văn dùng cái đuôi sói của mình quét qua đùi Hạ Diễm, ánh mắt cũng trắng trợn nhìn chằm chằm mỹ nhân trong ngực, bàn tay hắn lúc đầu phủ lên eo Hạ Diễm, nhưng sau đó lại không nặng không nhẹ nhéo một cái lên vòng eo mảnh khảnh của mỹ nhân, hắn nói: “Tối hôm qua em còn nói tùy anh muốn làm như thế nào cũng được, sao hôm nay vừa xuống giường đã trở mặt không nhận chồng rồi?”

        Hạ Diễm bị nhéo có chút mềm chân, cậu khẽ hừ một tiếng, ngã vào lòng ông chồng ma quỷ nhà mình.

        Chẳng bao lâu sau cậu đã bị hôn cho hai mắt rưng rưng, cậu mơ hồ nói: “Anh…. Không phải là anh có rất nhiều việc phải làm sao….. Em…. Em muốn tố cáo Phong Đô đại đế lười biếng trốn việc!”

        Lục Bỉnh Văn vẫn chưa thỏa mãn buông tay ra, thấy đã chọc vợ đủ rồi, hắn hôn lên môi Hạ Diễm, lại vuốt ve tóc cậu, trầm giọng nói: “Được rồi, anh đi làm bữa sáng.”

        Hạ Diễm xoa xoa eo mình, ngồi phịch xuống ghế sô pha nhỏ trong phòng ngủ, thầm nghĩ, nếu có cuộc thi song tu, chắc chắn Lục Bỉnh Văn có thể giành vị trí đầu tiên.

        Cậu lấy điện thoại ra kiểm tra tin nhắn, sáng sớm Tiểu Kiều đã gửi cho cậu một video nam idol đang nhảy, nội dung vũ đạo vô cùng sôi động, Tiểu Kiều biểu hiện sự yêu thích của mình bằng cách gửi ba dấu chấm than.

        Tiểu Kiều: Đẹp trai quá trời quá đất, ôi mẹ ơi, nước mắt không chịu nổi chảy ra từ trong miệng!!!

        Hạ Diễm xem chưa tới nửa phút thì Lục Bỉnh Văn đeo tạp dề đã dịch chuyển đến bên cạnh cậu, hai người cùng anh thưởng thức hình ảnh nóng bỏng trong video, hắn nhướng mày, nói: “Vặn vẹo cũng không tệ.”

        Không hiểu sao Hạ Diễm lại có loại cảm giác mình bị bắt quả tang, cậu yên lặng tắt video, sau đó nâng mặt Lục Bỉnh Văn lên nghiêm túc nói: “Anh à, em vẫn cảm thấy hoa nhà mình thơm hơn.”

        “Tốt nhất là em nên như vậy.” Lục Bỉnh Văn nắm tay Hạ Diễm đứng lên, “Bữa sáng được rồi, ăn nhiều một chút để bồi bổ thân thể.”

        Rất nhanh sau đó Hạ Diễm đã phát hiện, muốn yên ổn học ở nhà, độ khó vẫn rất cao.

        Ông chồng ma quỷ của cậu lúc thì muốn hôn, lúc thì muốn ôm, còn lát nữa muốn làm cái gì…… Cậu cũng không biết.

        Tóm lại, lúc cậu rời nhà đến thư viện, Lục Bỉnh Văn nói phải làm việc, vậy nên đã nướng cho cậu một mẻ bánh sô cô la hình mèo con, còn cho cậu ăn thử trước một miếng, mới đầu cảnh tượng vốn cũng ấm áp lắm, nhưng không biết tại sao lại biến thành hôn nhau đắm đuối, khiến Hạ Diễm phải mau chóng thu dọn sách vở bỏ nhà ra đi.

        Trước khi rời đi, Lục Bỉnh Văn còn hôn tạm biệt cậu, cuối cùng hắn cũng bắt đầu nghiêm túc làm việc.

        Hạ Diễm một mình đạp tuyết ra ngoài, lại bất ngờ nhìn thấy con mèo trong tiểu khu ngồi xổm trước tòa nhà nơi cậu ở, bên cạnh còn có bốn con mèo con có hình dạng rất giống nhau.

        Con mèo kia thấy Hạ Diễm từ xa đã ‘Meo’ lên một tiếng như chào hỏi, giống như muốn cảm ơn cậu đã làm cho nó một cái tổ che gió che mưa, còn mang con mình tới cho Hạ Diễm nhìn một chút.

        Hạ Diễm yên lặng đeo khẩu trang lên, sau đó triệu hồi Mao Tiểu Quất ra rồi nói: “Tiểu Quất à, em đến hỏi nó xem có còn cần thứ gì nữa không?”

        Mao Tiểu Quất nghênh ngang đi tới trước mặt con mèo mẹ kia, hai con mèo kia cứ meo qua meo lại một hồi, sau đó Mao Tiểu Quất trở về bên cạnh Hạ Diễm, nói với cậu: “Chủ nhân, nó nói nó không cần gì nữa, chỉ muốn mang theo mấy đứa nhỏ đến cảm ơn người, meo meo….. ”

        Hạ Diễm cong cong hai mắt cười với mấy con mèo nhỏ đang nghịch tuyết cách đó không xa, sau đó bỏ Mao Tiểu Quất vào trong túi đi tới thư viện. Khi học kỳ sắp kết thúc, tất cả các sinh viên đều tập trung ở thư viện tự học.

        Hạ Diễm ngâm mình trong thư viện bốn ngày liên tiếp, điên cuồng tiếp thu kiến thức trong sách giáo khoa và ppt.

        Đến đêm thứ tư, cuối cùng Hạ Diễm cũng đọc xong hết đống tài liệu cần học. Cậu đến căng tin gọi một nồi lẩu cay, sau đó chụp một bức ảnh thức ăn cho Lục Bỉnh Văn xem: Anh ơi, em sắp ăn tối rồi, anh vẫn còn bận việc sao? Còn kèm theo một icon mèo nhỏ nghiêng đầu.

        Lục Bỉnh Văn dịch chuyển đến căng tin lớn của T đại, trong căng tin chỗ nào cũng thấy những đôi tình nhân trẻ cùng nhau ăn cơm, hôm nay Hạ Diễm mặc một chiếc áo khoác màu nâu nhạt, họa tiết của chiếc áo khoác rất đẹp, khiến cậu trông cao quý giống như đỉnh núi tuyết trắng khó có thể chạm tới được.

        Xung quanh vẫn có bạn học đi ngang qua len lén nhìn cậu, nhưng Hạ Diễm vẫn bình thản vùi đầu ăn đồ ăn của mình, hoàn toàn không ngẩng đầu lên, ngay cả khi Lục Bỉnh Văn ngồi xuống bên cạnh cậu cũng không phát hiện.

        “Lao động trí óc đúng là rất hao tâm tổn trí.” Lục Bỉnh Văn trầm giọng nói, “Xem ra bảo bối của anh thật sự đói bụng.” Hạ Diễm ngẩng đầu, thấy Lục Bỉnh Văn ngồi đối diện mình cũng không bị giật mình, trong mắt chỉ có vui mừng và hạnh phúc. Cậu cười cong cong hai mắt, nói: “Em có chút đói.”

        Hạ Diễm rũ mắt, nhẹ nhàng cong khóe miệng, nói: “Thật ra vừa rồi em có chút nhớ anh, nhưng anh đã xuất hiện rất nhanh, anh à, chẳng lẽ anh có thể nghe được điều ước của em sao?”

        Trái tim không đập của Lục Bỉnh Văn thiếu chút nữa vì tiểu mỹ nhân trước mắt mà nhảy lên, hắn nhìn qua vẫn anh tuấn nho nhã như cũ, nhưng tâm tình so với vừa rồi ở Minh giới tốt hơn không chỉ một chút.

        “Ừ.” Lục Bỉnh Văn mang tai nghe mới đến cho Hạ Diễm, “Phone tai mèo của em bị hỏng rồi phải không?”

        “Sao anh lại biết chuyện này.” Hạ Diễm có chút kinh ngạc, hôm qua lúc cậu dùng tai nghe thì phát hiện nó đã bị hỏng, cậu vẫn chưa nói với Lục Bỉnh Văn.

        “Dạ, đúng rồi, em vốn định mang đi sửa rồi dùng tiếp, dù sao thì đó cũng là quà của bạn em tặng.” Hạ Diễm nói, “Chẳng trách tối hôm qua em cảm thấy bên cạnh mình thật lạnh, anh à, sao đến thăm em mà không nói cho em biết?”

        “Phone không thể sửa được.” Lục Bỉnh Văn nói, “Anh đã thử rồi, các bộ phận bên trong đều đã bị cháy, mua linh kiện còn không bằng mua phone mới.”

        Hạ Diễm giật mình, cậu mở hộp ra, đeo phone tai mèo màu vàng sữa mới tinh lên đầu, sau đó cong cong hai mắt cười, nói: “Sao lại là tai mèo?”

        Lục Bỉnh Văn ấn một cái nút bên cạnh tai nghe, tai mèo bắt đầu phát sáng. Trong phòng ăn vốn có chút tối, khi tai mèo phát sáng, tất cả mọi người đều nhìn về phía tai mèo huỳnh quang.

        Hạ Diễm vội vàng tháo phone xuống, cậu khẽ cười, nói: “Cám ơn anh, người bạn trước đó tặng phone tai mèo cho em đã hy vọng em dùng nó để tìm người yêu trên mạng, nhưng bây giờ….. Em không cần phải tìm người yêu nữa.”

        Đại mỹ nhân nở nụ cười, khiến cho cả căn tin nhìn không rời mắt.

        Tất cả mọi người đều đang nhìn trộm cặp đôi này, trên diễn đàn trường xuất hiện một bài đăng hot về các cặp đôi trong trường: [Cuối năm rồi! Mọi người đến bình chọn cho cặp đôi nào mà các bạn cảm thấy là ngọt ngào nhất nhé! 】

        Những cặp đôi được đăng trên diễn đàn này đều là những người tương đối nổi tiếng trong trường, Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn không chỉ có tên trong danh sách bình chọn, mà hai người còn leo lên vị trí số 1, kèm với lời giới thiệu là [Cặp đôi này vô cùng bắt mắt, bạn trai mỹ nhân cũng rất chu đáo, cứ bình chọn cho họ, thế là xong.]

        [Tôi nói mấy bà nghe nè, vừa rồi bạn trai của nhóc Hạ đến căng tin trường chúng ta gặp cậu ấy, còn đem theo quà tặng nữa, nhóc Hạ chúng ta đeo phone tai mèo thật sự rất đáng yêu nha! 】

        【Người ở căng tin sắp ngất đi vì ngọt đây, hai người này yêu nhau còn ngọt hơn cả phim thần tượng.】

        [Mỹ nhân và anh chàng lạnh lùng rất có sức hấp dẫn… Tôi thật sự rất muốn nhìn hai người bọn họ làm…. Cái đó!】

        [Trên lầu, cậu nói chuyện nguy hiểm quá, nhưng mà tôi cũng muốn xem! 】

        【Đúng thật, tôi cũng cảm thấy hai người bọn họ rất có sức hút, mặc dù nhóc Hạ rất ngoan ngoãn, nhưng khi dễ cậu ấy chắc chắn rất thú vị đi. (Tâm hồn tối tăm vặn vẹo)】

        [Bạn trai của cậu ấy lúc nào cũng mặc âu phục, những người thích đồng phục, thích đàn ông sạch sẽ từ từ ngất xỉu, nhưng mà bạn trai cậu ấy làm gì vậy? 】

        【Lầu trên, tôi nghe nói bạn trai cậu ấy làm kinh doanh, hình như là làm Huyền học thì phải. 】

 【 Huyền Học? Thật đúng là một nghề đặc biệt, đó không phải là lừa đảo chứ? 】

        【Đừng quản nữa, đó là việc của người ta, người mà đại thiếu gia chọn chắc chắn là môn đăng hộ đối, không sai được.】

Đêm trước ngày thi, Hạ Diễm về nhà ăn khuya, Lục Bỉnh Văn cũng không quấy rầy cậu, chỉ im lặng cùng cậu học bài.

        Độ khó của các kỳ thi ở T đại vẫn rất cao, mỗi năm vào cuối kỳ có khoảng 20% sinh viên thi trược các môn. Hạ Diễm lật bài tập, quay đầu nhìn về phía Lục Bỉnh Văn, nói: “Anh ơi, em có đề này không biết làm.”

        Kỳ thật đề này cậu biết, nhưng cậu nhớ tới lời Tiểu Kiều nói: “Bạn trai cậu giống kiểu học thần lạnh lùng, chắc sẽ không bao giờ bày người ta học đâu.” Nghe vậy thì trong lòng cậu cũng có chút tò mò, không biết Lục Bỉnh Văn có thể giảng bài cho người khác hay không.

        Lục Bỉnh Văn mặc một bộ đồ ngủ bằng lụa, vốn đang ngồi ở đầu giường đọc tiểu thuyết tình yêu của nhân loại, thấy Hạ Diễm cần mình, hắn đi tới bên cạnh cậu, chăm chú đọc đề bài.

        Hắn cũng không ngờ có ngày vợ mình cần mình chỉ bài. Dù sao thì theo quan sát của hắn, vợ hắn là một học thần rất khiêm tốn, cái gì đọc qua sẽ không bao giờ quên, cũng rất ít bài cậu không biết giải.

        Lục Bỉnh Văn nhìn nửa phút, sau đó ngồi xuống bên cạnh Hạ Diễm giảng giải cho cậu nghe. Giọng nói của hắn giống như một cây đàn cello trầm thấp, giọng điệu hết sức dịu dàng, giống như đang kể cho cậu nghe một câu chuyện tình nhẹ nhàng vậy.

        Hạ Diễm chớp chớp mắt, tâm tư của cậu đã sớm không còn tập trung vào đề bài nữa, vốn lúc đầu còn làm bộ như đang lắng nghe, nhưng không được bao lâu cậu đã không giả vờ được nữa, mà lén lút nhìn khuôn mặt anh tuấn của Lục Bỉnh Văn.

        Lúc này Lục Bỉnh Văn mới phát hiện bạn nhỏ nhà mình còn có dụng ý khác, hắn nhìn về phía Hạ Diễm, khẽ nhếch khóe miệng lên trầm giọng nói: “Bạn nhỏ, em thất thần rồi?”

        Hạ Diễm ngẩng đầu lên, giả vờ đóng sách vở lại, nói: “Cảm ơn anh đã chỉ em làm bài.”

        Sau đó, cậu ngẩng đầu hôn lên yết hầu Lục Bỉnh Văn, không nặng không nhẹ mút vào một cái, lưu lại dấu hôn nhàn nhạt trên cổ hắn. Rõ ràng có nhiều chỗ có thể hôn, nhưng hết lần này tới lần khác lại chọn chỗ ‘dễ gây ra chuyện’ nhất. Hơi thở ấm áp của cậu phun lên cổ Lục Bỉnh Văn, làm cho hắn có chút ngứa ngáy, cuối cùng, nụ hôn của Lục Bỉnh Văn cũng rơi vào môi cậu.

        Hai người ôm nhau, lăn xuống sô pha bên cạnh. Nhiệt độ bốn phía đột nhiên tăng lên mấy độ, cho dù Lục Bỉnh Văn đã cố gắng khắc chế, nhưng vẫn không kiềm được xúc động.

        Hắn nhìn Hạ Diễm, trầm giọng nói: “Bảo bối, chờ đến khi em nghỉ đông, theo anh đến Minh giới ở mấy ngày nhé, được không?”

Hạ Diễm gật gật đầu, ngoan ngoãn vâng lời.

        Lục Bỉnh Văn ôm Hạ Diễm đến bên giường giống như ôm búp bê cỡ lớn, hắn cúi người đặt một nụ hôn thật dài và triền miên lên môi cậu, sau đó nói: “Sao anh cảm thấy em lại gầy đi một vòng vậy?”

        Hạ Diễm bị hôn cho choáng váng, trong lúc hoảng hốt, cậu cảm thấy mùa đông rất thích hợp để yêu đương hẹn hò. Tất cả những gì cậu có bây giờ là sự ấm áp mà mình chưa từng nghĩ tới vào thời gian này năm ngoái.

        Lục Bỉnh Văn ghé vào bên tai Hạ Diễm nhẹ giọng hỏi: “Thời gian này năm ngoái em đang làm gì?”

        “Thời gian này năm ngoái…..” Hạ Diễm nhìn về phía Lục Bỉnh Văn, “Mấy cặp đôi trong lớp đều đang chuẩn bị đón Giáng sinh. “

 “Còn em thì sao?” Lục Bỉnh Văn nói, “Diễm Diễm của anh đang làm gì?” Hạ Diễm nhẹ giọng nói: “Em hả? Để xem…. Học sau khoảng thời gian bị bệnh.”

So với năm ngoái thì năm nay thân thể Hạ Diễm đã tốt hơn rất nhiều.

        Thời điểm lạnh nhất năm ngoái, về cơ bản thì Hạ Diễm toàn nằm trên giường bệnh, hết tiêm rồi lại chuyền. Là học sinh lớp 12, nhưng cậu thường xuyên xin về sớm, xin nghỉ, giáo viên chủ nhiệm cũng đã từng cảm thấy tiếc cho tương lai của cậu, nhưng lúc thi thì Hạ Diễm đã xuất hiện, còn đứng thứ nhất.

        Sau đó giang hồ đồn đãi, bọn họ nói Hạ Diễm là thiên tài, căn bản không cần học hành gì.

        Nhưng trong lòng Hạ Diễm biết rất rõ, cho dù cậu có thật sự là thiên tài, vậy cũng phải mở sách giáo khoa ra tiếp thu kiến thức, bằng không sẽ lãng phí thiên phú của mình, cuối cùng sẽ trở thành một ngôi sao băng rơi xuống đất, không còn phát sáng được nữa.

        Lục Bỉnh Văn buông cậu ra, nhẹ nhàng vuốt ve hai má Hạ Diễm, trong mắt vẫn còn có chút đau lòng.

        “Ngày mai còn phải dậy sớm, nghỉ ngơi sớm một chút.” Lục Bỉnh Văn điều chỉnh đèn, sau đó lại thấp giọng nói, “Chuyên ngành của em còn phải học nhiều lắm.”

        “Không sao.” Hạ Diễm nghiêng đầu gối lên cánh tay Lục Bỉnh Văn, “Học những thứ mình thích cũng rất thú vị.”

        Bốn năm ngày tiếp theo, ngày nào Hạ Diễm cũng đều có môn thi, vậy cho nên cậu đã trực tiếp ở lại ký túc xá, nhưng hàng ngày Lục Bỉnh Văn vẫn vụng trộm đi tìm cậu, cậu cũng sẽ lén lút nắm tay Lục Bỉnh Văn.

        Vào ngày thi cuối cùng, thành phố B lại có tuyết rơi.

        Bữa cơm với thầy giáo và các đàn anh đàn chị được sắp xếp vào tối nay, giáo sư Ngụy mời khách, ông bảo Hạ Diễm đến khách sạn Hoa Khê ăn cơm.

        Lục Bỉnh Văn đưa Hạ Diễm đến trước cửa nhà hàng rồi nói, “Bảo bối, em đi ăn đi, lát nữa anh sẽ đến đón em.”

        Hạ Diễm gật gật đầu, vừa xuống xe đã gặp Cố Hội. Cố Hội vẫy vẫy tay với cậu, nói: “Tiểu sư đệ, chúng ta ở chỗ này!”

Hạ Diễm chạy mấy bước mới đuổi kịp, hai mắt Cố Hội tỏa sáng, cô nói: “Oa, sư đệ, cậu mặc màu trắng thật sự rất đẹp, cái khăn quàng cổ màu xanh xám này cũng rất đẹp.”

        Hạ Diễm có chút ngượng ngùng nói: “Bạn trai em chọn đó.”

        Cố Hội kinh ngạc nói: “Em rể thật lợi hại.”

        Hạ Diễm cười cong cong hai mắt, nói: “Em vẫn còn chưa gặp qua mấy đàn anh đàn chị khác.”

        “Ừ, thầy chúng ta nhận rất ít học trò, mỗi năm cùng lắm cũng chỉ nhận một hai người, cộng thêm em nữa thì tối nay tổng cộng có sáu người.” Cố Hội nói, “Bạn cùng khóa với Lưu Chấn là Trịnh Tây Trạch, còn có bạn cùng khóa với chị là Vương Lộ, cộng thêm một tiểu sư đệ nghiên cứu sinh năm nhất nữa, cậu ấy là một trạch nam, rất ít khi ra ngoài, tên là Lam Cảnh Thâm.”

        Hạ Diễm cười, nói: “Quả thật không nhiều người lắm.”

        “Ừ, bầu không khí trong sư môn chúng ta cũng không tệ, mọi người cũng rất thích em.” Cố Hội nói, “A, mỗi lần nhìn thấy em sẽ cảm giác như mắt mình được thanh lọc vậy. Không biết nên hâm mộ em hay là nên hâm mộ bạn trai em nữa!”

        Gần đến cuối năm, càng ngày càng có nhiều người tụ tập ăn uống trong nhà hàng, bãi đậu xe chật kín xe của người đến ăn cơm. Lúc Hạ Diễm vào cửa đã thấy mấy đàn anh đàn chị tới rồi.

        Bên ngoài phòng bên cạnh bọn họ rất ồn ào, nhân viên phục vụ khách sạn đang cãi nhau với một đại ca xăm trổ đầy mình, vị đại ca kia còn hùng hùng hổ hổ nói: “Tôi sờ một cái thì đã sao?!”

        Hạ Diễm khẽ nhíu mày, thầm nghĩ tên lưu manh này từ đâu tới vậy?

        “Sư đệ tới rồi!” Cố Hội cười nói, “Sư đệ, chúng ta đã chuẩn bị cho cậu một bất ngờ.”

Lưu Chấn và Trịnh Tây Trạch cùng nhau kéo ra một băng rôn màu đỏ, trên đó viết: Chúc mừng tiểu sư đệ Hạ Diễm giành huy chương vàng!

        “Vì thời gian gần đây phải thi, chúng ta còn chưa kịp chúc mừng chiến thắng của cậu.” Lưu Chấn nói, “Hôm nay chúng ta cùng nhau ăn mừng “

        Hai sư tỷ kéo dải ruy băng ra, những dải màu rơi xuống trên người Hạ Diễm, cậu có chút bối rối đứng tại chỗ, ngoan ngoãn nói: “Cám ơn sư huynh sư tỷ.”

        “A, thật đáng yêu.” Vương Lộ nói với Cố Hội, “Quả nhiên đáng yêu như lời cậu nói!”

        Rượu qua ba tuần, giáo sư Ngụy bắt đầu kể cho mọi người nghe chuyện mình gặp phải quỷ, Vương Lộ và Lam Cảnh Thâm mở to hai mắt, rõ ràng là đã bị chuyện ma thầy mình kể dọa sợ.

        “Trên thế giới này làm gì có ma chứ.” Vương Lộ nói, “Thầy à, xin người đừng kể nữa, thật đáng sợ.”

        “Không không không, sư tỷ, trên đời này thật sự có ma đó.” Lam Cảnh Thâm nói, “Tôi cũng từng gặp phải, hơn nữa còn gặp ở trường học nữa đó.”

“Hả? Thật hay giả vậy?”

        Hạ Diễm hứng thú nhìn về phía Lam Cảnh Thâm.

        “Hồi học cấp ba tôi có một bạn học vì áp lực quá lớn nên đã nhảy lầu tự vẫn, lúc ấy….. Sau khi nhảy xuống thì cậu ấy lại hối hận, vì vậy đã đưa tay ra nắm lấy lan can trên ban công.” Lam Cảnh Thâm nói, “Lúc đó cũng là mùa đông, trời cực kỳ lạnh, cậu ấy đã tìm một nơi không có người để nhảy xuống. Nhưng lúc đó tôi và bạn cùng bàn của mình đến thư viện nên đi ngang qua đó, chúng tôi đã vội vàng nắm lấy tay cậu ta.”

        “A?” Cố Hội kinh hãi hỏi lại, “Sau đó thì sao?”

        “Cậu ấy nặng hơn 90 kilogam, hồi trung học tôi là một người rất gầy, lúc ấy tôi chỉ nặng có 60 kilogam, bạn ngồi cùng bàn của tôi thì nặng tầm 65 kilogam, hai người chúng tôi kéo cậu ấy đại khái khoảng chừng năm phút thì không còn sức nữa.” Lam Cảnh Thâm nói, “Cậu bạn ấy nói, thôi bỏ đi, tôi tự đạp lên là được. Thế là cậu ta bắt đầu giãy dụa, tôi và bạn cùng bàn của mình không thể giữ được nữa nên đành buông tay, cậu ấy rơi từ tầng sáu xuống, lúc lên xe cứu thương thì đã không còn sự sống nữa.”

        “A, cái này…” Vương Lộ nói, “Tầng sáu, đúng là…. Muốn cứu cũng khó, các cậu cũng đã cố gắng rồi.”

        “Trường tôi học là một trường cấp ba ở huyện, lúc ấy không biết trường học nghĩ gì mà đi trồng rất nhiều cây hòe ở gần ký túc xá.” Lam Cảnh Thâm nói, “Chuyện đó đã qua một thời gian, phải hơn ba tháng sau tôi mới dần dần bước ra khỏi bóng ma của chuyện lần đó, nhưng có một tối, tôi cảm thấy bên cạnh mình đột nhiên rất lạnh, đó là cái lạnh…… rất đặc biệt, lạnh theo kiểu rất bất thường ấy.”

        Hạ Diễm gật gật đầu, đồng cảm nói: “Đúng là như vậy, ở những nơi quỷ lui tới sẽ có chút lạnh. Mà hòe thụ lại rất âm, có thể thu hút ma quỷ.”

        “Đúng vậy, tôi vừa mở mắt ra thì nhìn thấy người bạn học đã mất kia ngồi xổm ở đầu giường mình.” Lam Cảnh Thâm nói, “Cậu ta cứ ngồi bất động như vậy nhìn chằm chằm vào tôi, tôi sợ tới mức chui vào trong chăn luôn, còn tưởng là mình đang ngủ mớ, kết quả, tôi vừa thò đầu ra thì lại nhìn thấy cậu ấy bay lơ lửng ở ngay phía trên, ngay phía trên đó.”

        Hạ Diễm tưởng tượng ra cảnh tượng đó, toàn thân nổi đầy da gà, mấy người bên cạnh ai cũng ngây ngẩn cả người. Lam Cảnh Thâm lại tiếp tục nói: “Nhưng người anh em kia cũng không có ác ý gì, cậu ấy chỉ nói với tôi một câu, ‘Cậu gầy quá, ăn nhiều một chút.’ Rồi biến mất ”

        “À, thì ra là một con ma tốt lo lắng cho sức khỏe của cậu.” Mấy sư tỷ cười hi hi ha ha trêu chọc, “Bây giờ cậu đã không phụ sự kỳ vọng của mọi người, lớn lên thành tráng hán 90 kilogam rồi, kết quả này cũng có một phần công lao của nó.”

        Lưu Chấn và Cố Hội lại tranh nhau kể lại câu chuyện bị quỷ gõ cửa khi đi thi đấu, Hạ Diễm nhấp một ngụm rượu vang đỏ, chăm chú lắng nghe những câu chuyện ma quỷ kỳ lạ cổ quái, nhưng bỗng nhiên cậu cảm thấy căn phòng này bắt đầu trở nên lạnh lẽo.

        Ngay sau đó, toàn bộ nhà hàng tự dưng bị mất điện.

        Phòng của Hạ Diễm đang mở cửa, từ góc độ của Hạ Diễm, vừa lúc có thể nhìn thấy phòng đối diện cũng tối đen như mực.

        Cố Hội hội vội vàng mở đèn pin trên điện thoại lên: “Bà nó, không phải chứ, trước đây tôi đã nghe người ta nói, quỷ cũng thích nghe chuyện ma, không phải là có con quỷ nào đó ở bên cạnh chúng ta nghe kể chuyện ma đó chứ?”

        Hạ Diễm cũng bật đèn pin lên, không biết Lưu Chấn đã chạy đến ôm cánh tay cậu từ lúc nào, hắn nói: “Sư đệ cứu mạng!”

        Vương Lộ không rõ tình huống lắm, cô nói: “Lưu Chấn, cậu ôm sư đệ làm cái gì, cậu to lớn như vậy, đừng có đè bẹp sư đệ đó!”

        Sau khi có kinh nghiệm gặp ma, giáo sư Ngụy lấy điện thoại ra chiếu đèn pin chụp chung quanh, sau khi xác nhận trong phòng không có thêm người thứ tám, lúc này ông mới thở phào nhẹ nhõm, nói: “Xem ra chỉ là nhà hàng bị mất điện thôi.”

        Trong tầm nhìn của Hạ Diễm bỗng có một bóng trắng chợt xẹt qua, cậu vội vàng nói: “Đừng lên tiếng!”

        Cả căn phòng nhất thời yên tĩnh đến lạ kỳ, trong lúc hoảng hốt, hình như Hạ Diễm nghe được tiếng nước “tí tách” rơi.

Đèn trong phòng lại sáng lên một lần nữa, Cố Hội thở phào nhẹ nhõm, nói: “Hình như chỉ là mất điện.”

Ngay sau đó, phòng bên cạnh bỗng truyền đến một tiếng thét chói tai: “A a a….. Bà nó, có người chết!”

Ngoài cửa vô cùng hỗn loạn, mấy sinh viên trong phòng cũng hoảng sợ nói không nên lời.

        Hạ Diễm vội vàng chạy ra ngoài, phát hiện người chết chính là thanh niên vừa sờ mông nhân viên phục vụ ở phòng bên cạnh, trên cánh tay còn có hình xăm Kỳ Lân.

        Người đàn ông kia bị đóng băng cho đến chết trong toilet, toàn thân anh ta đã cứng ngắc, thậm chí trên lông mi còn có những tinh thể băng màu trắng bao phủ.

        Trước khi chết, hình như anh ta nhìn thấy thứ gì đó cực kỳ đáng sợ, vậy cho nên miệng và mắt mới mở to như vậy, trông anh ta giống hệt một bức tượng kinh hãi.

 

Hết chương 76.

Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau – Chương 76

Ngày đăng: 19 Tháng Mười Hai, 2023

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên