Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau – Chương 97

Chương 97: Mười Vạn Âm Binh…..

 

    Cánh cửa xuất hiện đã phá vỡ trật tự Tam Giới, ma khí ngập trời bao phủ Tinh Nguyệt Sơn, vô số lệ quỷ và ma vật từ trong cánh cửa vừa mở ra kia gào thét chạy đến. Đám lệ quỷ rống giận trong kết giới, ma vật nhe nanh múa vuốt rít gào, đạo quan vốn thanh nhã giờ này lại giống như địa ngục chốn trần gian.

        Lục Bỉnh Văn bắt được một luồng khí tức của Bạch Tư Trụ, hắn ngồi xuống đất nghiêm túc xem xét tấm bản đồ.

        Lúc này, một đệ tử Trương Thị Huyền Môn từ trên núi chạy xuống, hắn ta thấy mấy vị đạo trưởng đã tới thì vội vàng nói: “Các vị đạo trưởng, không hay rồi, vừa rồi tôi nghe thấy sư phụ và đại sư huynh cãi nhau ở trong phòng, vậy nên đã tò mò nép ở cửa nghe trộm, lại không ngờ tình cờ nghe được bọn họ đang giao dịch cùng một ma vật, sau đó ma vật nọ bay đi như một cơn gió, lúc tôi đi vào xem thử thì chỉ nhìn thấy thi thể của Trương đạo trưởng và Trương Thanh Phong, bây giờ trong căn phòng kia ngập tràn ma khí, chúng ta phải làm gì bây giờ?!”

        Hạ Diễm nhíu đôi mày thanh tú hỏi tiểu đạo sĩ kia: “Vậy trong phòng có cánh cửa nào không?”

        “Có có, trong phòng có một cánh cửa rất kỳ quái, lúc tôi đi vào thì cánh cửa kia phát ra ánh sáng đỏ rực, tôi muốn đóng cửa lại nhưng căn bản không đẩy được, còn hất tôi bay ra ngoài. Chờ đến khi tôi tỉnh lại thì đã ở trong viện, sau đó tôi đã nhanh chóng chạy đến đây báo tin.”

        Dù Triệu đạo trưởng và Lưu đạo trưởng đã làm huyền học gần ba mươi năm, nhưng chưa lần nào thấy qua cảnh tượng kinh ngạc như vậy. Đúng lúc này, Nhạc thị nhất tộc cũng vội vàng chạy tới gia nhập vào đội ngũ, bà nghe tiểu đạo sĩ kia nói thì nhẹ nhàng lắc lắc đầu, nói: “Hai cha con này, chết cũng không có gì đáng tiếc.”

        “Cha con?” Ánh mắt Lưu lão đạo mở to hai mắt, “Hai người bọn họ là cha con?”

        “Đúng vậy, Trương Thanh Phong chính là kết quả của chuyện xấu xa Trương Giang Xuyên làm khi còn trẻ.” Nhạc Hành Chỉ nói, “Nửa tháng trước tôi xem bói đã dự đoán được cảnh tượng quỷ khí ngập trời ở Tinh Nguyệt Quan trong tương lai, lại không ngờ là vì hai cha con nhà này cung phụng tà thần gây ra, bọn họ làm chuyện tổn hại âm đức như thế khó thoát khỏi cái chết, nhưng thế nhân vô tội, sao phải chết cùng bọn họ?”

        Triệu lão đạo tức giận đến dậm chân, ông nói: “Đúng là hồ đồ! Hồ đồ thật mà!”

        “Nhạc đạo trưởng nói rất đúng, chúng ta phải cứu người dân vô tội trong thiên hạ!” Lưu đạo trưởng nói, “Nhưng bây giờ yêu ma quỷ quái đã xông ra quá nhiều, chỉ sợ kết giới này không khống chế được bọn chúng quá lâu!”

        “Người sống trong đạo quan kia cũng lành ít dữ nhiều, hai!” Triệu đạo trưởng lấy pháp khí của mình ra, đó là một cái mõ kim quang lấp lánh, ông quay đầu lại nhìn về phía một đám đệ tử bị dọa cho choáng váng, nói: “Còn chờ cái gì nữa, mau gõ đi! Có thể góp sức thì đừng chần chừ nữa!”

        “Đừng hoảng sợ.” Quả cầu thủy tinh trong tay Nhạc Hành Chỉ lúc sáng lúc tối, bà mỉm cười nhìn về phía Hạ Diễm: “Kết quả bói toán của tôi cũng không kém, người trẻ tuổi là hy vọng của chúng ta. Vậy những người già như chúng ta hãy kéo dài thời gian cho những người trẻ tuổi đi!”

        “Lão Nhạc, bà có ý gì?” Lưu lão đạo lo lắng nói, “Bà nói rõ ràng nghe xem.”

        Nhạc Hành Chỉ cầm tay Hạ Diễm, nói: “Cậu bé, kết quả bói toán của tôi vẫn rất ổn, ông trời đã nói cậu là hy vọng của chúng ta, tôi cũng đặt hy vọng vào cậu.”

        Hạ Diễm ngơ ngác gật gật đầu, chiếc nạng của Nhạc Hành Chỉ run rẩy chống trên mặt đất, kim quang từ chiếc nạng tràn vào mặt đất, ngay sau đó, kết giới vừa rồi sắp bị lệ quỷ phá vỡ đã được vá lại chỉ trong phút chốc.

        Lúc này, Lục Bỉnh Văn vừa nhắm hai mắt lại chậm rãi mở ra.

        Nhẫn của hắn chiếu quan ấn Phong Đô đại đế lên không trung, nói: “Thiên hạ thần binh, văn chú tốc chí, bách sự thông linh, vô sự bất báo, theo mệnh lệnh của Phong Đô đại đế, triệu tập mười vạn âm binh!”

        Trong đêm tối, Lục Bỉnh Văn vừa rồi còn mặc một thân âu phục màu đen lại chậm rãi biến thành quan bào màu đỏ bay bay trong gió, tóc cũng nhanh chóng dài đến thắt lưng.

        Trên áo choàng của hắn vẫn có hoa văn Bỉ ngạn màu vàng như cũ, những bông hoa đó lấp lánh ánh kim quang, theo chuyển động của cơ thể, những cánh hoa đó cũng dập dềnh trôi nổi. Thấy cảnh tượng trước mắt, tất cả các thiên sư có mặt ở đây đều đồng loạt quỳ xuống.

        “Thật sự là Phong Đô đại đế!” Lý Hải Triều nói, “Sư huynh, mau quỳ xuống, Lục tiên sinh chính là Phong Đô đại đế!”

        “Phong Đô đại đế?!” Vẻ mặt Lưu Uyên vẫn còn bối rối, “Chẳng trách….. Chẳng trách hắn lại có quan ấn của Phong đô đại đế! Thì ra Phong Đô đại đế cưới vợ cũng phải đến nhân gian chọn một mỹ nhân!”

        Lưu lão đạo nói: “… Ai mà không thích người đẹp!”

        Một số người thì vẫn còn đang thì thầm: “….. Nguyễn hội trưởng đúng là có mắt mà không nhìn thấy Thái Sơn, dám cả gan hãm hại Phong Đô đại đế?!”

“ Đúng vậy, chẳng trách Lục tiên sinh lại có bản lĩnh thông thiên như vậy……”

        Một đám đệ tử huyền học nhao nhao quỳ xuống bái Lạy Lục Bỉnh Văn, ngay cả Nhạc Hành Chỉ cũng chậm rãi quỳ xuống dưới sự hỗ trợ của đệ tử, bày tỏ sự kính trọng đối với Lục Bỉnh Văn.

        Ba con tiểu ngân long cũng bị dọa cho ngây ngẩn cả người, lôi kéo Ti Ti đang khiếp sợ nằm sấp trên mặt đất. “Mau quỳ xuống đi nha!”

Giọng nói của ba con Tiểu Ngân Long không ngừng vang lên, “Đây chính là Phong Đô đại đế đó!”

        Ti Ti bất đắc dĩ nói: “Tui là rắn, bụng tui đang dán xuống đất rồi đây, các cậu biểu tui quỳ, vậy có phải làm khó rắn tui quá không?!”

        Trong đêm tối, Lục Bỉnh Văn mặc một thân áo bào đỏ rực, trông hắn càng thêm u ám và quý khí. Giờ khắc này, trên người hắn quỷ khí ngập trời, không chỉ khiến cho đám tiểu quỷ ở gần đó nhao nhao chạy trốn, mà còn gây ra sấm chớp kinh thiên động địa ở thành phố B, mặc dù vừa rồi nơi này chỉ có sương mù.

        Tia chớp lướt qua không trung, ngón tay Lục Bỉnh Văn khẽ nhấc lên một chút, vô số âm binh mặc khải giáp xuất hiện ở trên núi, bắt hết những yêu ma quỷ quái vừa chui ra trở về Minh giới.

        Hạ Diễm giật mình, nhẹ giọng hỏi: “Đây là….. Âm binh?”

        Lục Bỉnh Văn gật đầu với cậu. Đúng lúc này, cung phản xạ dài thái quá của Triệu lão đạo mới phản ứng kịp, ông nói: “Quả nhiên Lục tiên sinh là Phong Đô đại đế?! …… Diễm Diễm à, cứu vớt thế giới xong tôi phải chụp với Lục tiên sinh một tấm ảnh mới được!”

        Lục Bỉnh Văn nhìn mọi người vẫn đang quỳ dưới đất, nói: “Không sai, tại hạ chính là Phong Đô đại đế, nhưng các vị không cần phải quỳ lạy, tất cả đều đứng lên đi, cứ tiếp tục làm những việc mọi người nên làm là được.”

        Mọi người nhao nhao gật đầu, Phong Đô đại đế cao quý anh tuấn kia đang ở trước mặt một đám đệ tử huyền học nắm tay Hạ Diễm, hắn cười khẽ hỏi cậu: “Diễm Diễm, còn sợ sấm sét không?”

        “…… Được rồi, được rồi.” Hạ Diễm thẹn đến đỏ tai, “Nam quỷ tốt sẽ không nói đến những chuyện nhỏ nhặt như vậy.”

        “Sao có thể không quan trọng chứ? Lục Bỉnh Văn nhẹ nhàng nắm chặt tay Hạ Diễm, nói: “Ba vị đạo trưởng, các người dẫn đệ tử canh giữ ở chỗ này, đừng để những thứ này xuống núi. Tổ trưởng Lý, cậu và mấy vị cao thủ trong tổ điều tra đi theo tôi và Hạ Diễm đến Tinh Nguyệt quan xem tình huống thế nào, chắc chắn phía trên còn tệ hơn bên dưới nhiều.”

        Hạ Diễm cũng nói: “Làm phiền các vị đạo trưởng.”

        “Được, các cậu yên tâm đi đi!” Lưu đạo trưởng cầm tay Hạ Diễm nhắc nhở, “Hạ Diễm, cậu phải cẩn thận đó!”

        Hạ Diễm gật gật đầu, cậu và Lưu đạo trưởng đã quen biết hơn mười năm, tuy không phải cùng chung huyết thống, cũng không phải thầy trò, nhưng bọn họ đã quen thuộc như người thân. Trước khi đi, Lục Bỉnh Văn khẽ gật đầu với ba vị đạo trưởng, sau đó cầm chiếc ô đen lên, cùng đám người Hạ Diễm dịch chuyển lên núi.

        Chờ bọn họ đi rồi, Lưu lão đạo mới lo lắng nhìn về phía Nhạc Hành Chỉ, nói: “Bà lão, tuần trước tôi có dùng mai rùa xem bói, kết quả tính ra được cái chết của Hạ Diễm…..”

        “Đó không phải là tử tướng, đó là tử kiếp của đứa nhỏ này. Trong bóng tối, thiên dạo tự có cách an bài.” Nhạc đạo trưởng nói, “Mạng của đứa nhỏ Hạ Diễm này rất tốt, nhất định có thể thuận lợi vượt qua tử kiếp.”

        Sương trắng và hắc khí khiến cho Tinh Nguyệt Quan nhìn từ xa không giống ở trần gian, mà tựa như ở U Minh chi giới.

        Ti Ti bò ở phía trước dò đường, nó bò theo hình chữ Z, lúc nó đến gần cách cửa lớn Tinh Nguyệt Quan chừng nửa thước thì đột nhiên dừng lại.

“Trong đạo quan này…… Còn có người nào sống không?” Ti Ti kinh ngạc nói, “Sao một chút thanh âm cũng không có vậy?”

        “Người ở đây tử thương vô số, người còn sống thì đều bị quỷ nhập hồn.” Lý Hải Triều nói, “Cái này…… Người ta gọi là cái gì ấy nhỉ, cương thi?!”

        Đúng lúc này, gần trăm đệ tử huyền học mặc đạo bào bước nhanh về phía cửa đạo quán.

        Hai mắt bọn họ trợn trắng, nhìn qua là biết đã không còn ý thức nữa, mà trong đó còn có khoảng hai ba mươi đứa trẻ gầy yếu, mấy đứa nhỏ này cái gì cũng không biết, chỉ biết ngơ ngác đi theo đội ngũ phía trước.

        “Sao những đứa nhỏ này lại gầy yếu như vậy?” Lưu Uyên nói, “Phía sau bọn họ còn có hơn hai mươi hồn ma trẻ nhỏ, sao lại có nhiều hồn ma trẻ nhỏ ở đạo quan này như vậy!”

        “Bọn trẻ gầy yếu là vì ngày nào cũng bị lấy máu.” Hạ Diễm nhíu mày nói, “Những hồn ma trẻ nhỏ kia chắc là tế phẩm bị Trương đạo trưởng và Trương Thanh Phong hiến tế cho tà thần.”

        Hạ Diễm niệm thần chú tinh lọc, cậu ôm tỳ bà ngồi trên ghế đá trước cửa đạo quán diễn tấu “Thập Diện Mai Phục”, những nốt nhạc thiết tha như chiến ca vang lên ở Tinh Nguyệt Quan.

        Ba con tiểu ngân long và Mao Tiểu Quất, Mao Tiểu Hắc phi thân lên, Ti Ti cũng xung phong lao vào trận chiến giống như mũi tên, theo tiếng tỳ bà vang lên, thân thể Hạ Diễm cũng chậm rãi phát ra ánh sáng tinh lọc màu trắng bóng, ngũ quan xinh đẹp càng khiến cậu trông như thần tiên, khí thế đó không thể khinh nhờn được.

        Ánh sáng đó không chỉ điều khiển ánh mắt của những người sống bị quỷ nhập hồn dần dần khôi phục lại bình thường, mà nó còn làm cho sức mạnh của các thần sứ tăng cao, khiến bọn chúng trở nên vô cùng mạnh mẽ, giúp chúng khống chế được cục diện hỗn loạn trong đạo quan.

        Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn đưa mắt nhìn nhau, Lục Bỉnh Văn khẽ gật đầu với cậu.

        Hai người cùng nhau phi thân đi tới phòng Trương đạo trưởng, vừa mới vào cửa, Hạ Diễm đã bị tử thi thê thảm trên mặt đất làm cho hoảng sợ.

        Trương Thanh Phong thất khiếu chảy máu, trước khi chết anh ta đã hoảng sợ mở to hai mắt, chỗ trái tim còn bị đào thành một cái động lớn, ngay cả hồn phách cũng biến mất không thấy đâu.

“Cậu ta đã bị ăn tươi nuốt sống.” Lục Bỉnh Văn nói, “Ma vật thích ăn những linh hồn dơ bẩn như vậy nhất.”

 Giờ khắc này, vô số yêu ma quỷ quái đang bay ra từ cánh cửa phía sau bức tranh sơn thủy trong phòng ngủ.

        Hạ Diễm ôm Tỳ Bà chậm rãi diễn tấu, mà chiếc ô trong tay Lục Bỉnh Văn cũng hóa thành một thanh trường kiếm màu lam, hắn ném trường kiếm vào trong cửa, trên cửa lập tức phủ đầy băng tinh màu xanh lam.

        Những tinh thể băng đó đã đóng băng thông đạo, cũng khiến cho vô số lệ quỷ ngưng đọng tại chỗ, không thể nhúc nhích.

        “Chúng ta cần phải nhanh chóng tiêu diệt Bạch Tư Trụ, nếu không, không chỉ cánh cửa này không chịu nổi, mà Bạch Tư Trụ còn có thể mở ra cánh cửa thứ hai, thứ ba.” Lục Bỉnh Văn nhẹ nhàng chạm vào khuôn mặt Hạ Diễm, “Lời tiên tri của Nhạc Hành Chỉ cũng không sai, em là người duy nhất có thể giết chết Bạch Tư Trụ và Bạch Tư Dã, nói vậy chính bản thân hắn ta cũng rất rõ điểm này. Bây giờ chắc hắn ta đang đi về phía nhà chúng ta.”

        “Dẫn Hồn Cung…..”Hạ Diễm cuống quít nói, “Hắn ta muốn hủy Dẫn Hồn Cung!”

        Lục Bỉnh Văn đáp một tiếng, một giây sau hắn đã cầm ô đen lên, mang theo vợ yêu của mình đi tới phòng tân hôn bọn họ đã ở hơn nửa năm nay. Nhưng lần này về nhà không giống như những lần trước, Hạ Diễm nắm bàn tay Lục Bỉnh Văn, cậu khẩn trương đến đổ cả mồ hôi. Lục Bỉnh Văn nhận ra cậu lo lắng, hắn khẽ cười, nói: “Em đang lo lắng à?”

        “Dạ.” Hạ Diễm ngước mắt nhìn Lục Bỉnh Văn, đôi mắt màu hổ phách giống như bầu trời sau cơn mưa, “Anh ơi, em….. Em không biết mình còn có thể nhấc dẫn hồn cung lên được hay không, lần trước cũng không phải thuận lợi lắm.”

        “Dù trời có sập xuống thì chồng em sẽ chống đỡ thay em.” Lục Bỉnh Văn khẽ hôn lên môi Hạ Diễm, “Em chỉ cần cố gắng hết sức là được, anh cũng sẽ dốc sức hỗ trợ em.”

        “Vậy nếu kết quả vẫn tệ thì sao?”

        “Sẽ không.” Lục Bỉnh Văn xoa xoa đầu Hạ Diễm, “Có anh ở đây, bảo bối à, anh sẽ luôn ở bên cạnh em.”

 

Hết chương 97.

Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau – Chương 97

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên