Chấp Ngộ – Chương 7

Chương 7:

Buổi sáng khi Tịch Ngộ tỉnh lại thì Thẩm Chấp vẫn còn cuộn người lại trong lòng anh ngủ ngon lành, nhưng lúc anh nhẹ nhàng rời giường và đặt đầu Thẩm Chấp lại lên gối thì người vốn đang ngủ say lại tỉnh ngủ ngay lập tức. Mắt cậu mở không ra nổi, trông giống hệt một chú mèo con vừa bị đánh thức, cậu lẩm bẩm rồi ôm lấy cổ Tịch Ngộ, đưa miệng tìm kiếm vành tai anh.    

Tối hôm qua bọn họ làm tới khuya mới ngủ, vậy nên Tịch Ngộ tiếp tục ôm cậu thêm một lát để cậu ngủ thêm chút nữa, cuối cùng Tịch Ngộ không thể không rời giường, cậu vẫn muốn dậy cùng một lúc với anh.

“Em dậy làm quái gì, nằm xuống đi.” Giọng điệu Tịch Ngộ rất dịu dàng nên nói mấy lời này chẳng có chút uy hiếp nào, huống chi buổi sáng Thẩm Chấp mới thức dậy cũng hoàn toàn không cáu kỉnh khó chịu mà ngược lại còn rất nũng nịu. Anh bị cậu bám riết không có cách nào, cuối cùng Tịch Ngộ ôm lấy cậu cùng đi vào phòng tắm, Thẩm Chấp còn nói muốn giúp anh cạo râu.    

Thẩm Chấp được đặt ngồi trên bồn rửa tay, nhưng Tịch Ngộ lại nói trên bồn rửa tay lạnh nên muốn để tay dưới mông cậu làm đệm. Tịch Ngộ chỉ tùy ý đứng tựa vào tường, bàn tay không chút an phận nào bóp lấy cái mông mềm của Thẩm Chấp, một tay khác thì giữ chặt lấy eo Thẩm Chấp, đôi mắt anh chăm chú nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Thẩm Chấp khi cầm máy cạo râu cho mình, trong lòng anh nghĩ, kết hôn thật tốt.    

Buổi sáng Tịch Ngộ vừa tỉnh dậy, lúc vẻ mặt anh không có biểu tình gì, đuôi lông mày và khóe mắt anh có chút lạnh lùng xa cách, trên cằm chỉ chỉ lún phún một chút râu, không có cà vạt, không áo sơmi, cổ áo có chút xộc xệch mở rộng, để lộ ra cơ ngực thật rắn chắc. Thẩm Chấp bị ôm trong lồng ngực như vậy khiến chân cũng mềm nhũn.    

Sau khi người trong ngực nâng một tay lên, bả vai bên còn lại nhanh chóng lộ ra khỏi cổ áo ngủ rộng rãi, còn có một đoạn xương quai xanh nho nhỏ thấp thoáng dưới lớp vải, Tịch Ngộ vừa cúi đầu xuống là có thể nhìn thấy dấu vết anh đã để lại tối qua trên da thịt trắng noãn.    

Lúc trên giường Thẩm Chấp vừa mềm mại vừa câu người, lại còn rất ngoan ngoãn, anh muốn làm gì cũng không từ chối, trước giờ cậu chưa bao giờ nói không được cả, anh làm cái gì cậu cũng sẽ tiếp nhận. Có đôi khi Tịch Ngộ bị cậu câu dẫn đến điên đảo, xuống tay không chút cố kỵ, làm thế nào cũng cảm thấy không được thỏa mãn, Thẩm Chấp không chịu đựng được cũng sẽ không bao giờ lên tiếng từ chối, cậu chỉ biết ôm lấy cổ anh chịu đựng.    

Trong nháy mắt Thẩm Chấp thả dao cạo râu xuống liền bị Tịch Ngộ ôm thẳng đến giường.    

Cậu bị anh đặt nằm sấp trên đùi mình, còn chưa kịp phản ứng thì quần đã bị tụt xuống đầu gối, cậu giãy dụa một chút định xoay người lại thì đã bị Tịch Ngộ giữ chặt.    

“Đừng nhúc nhích, để anh xem một chút.”    

Thẩm Chấp có thể cảm nhận hai cánh mông mình bị tách ra hết sức nhẹ nhàng, chỗ đó tiếp xúc với không khí khiến cậu có cảm giác nhoi nhói một chút.    

Tịch Ngộ nhớ tối hôm qua lúc anh tắm cho cậu có hỏi cậu đau không, lúc đó cậu có nói là không đau. Không ngờ chỉ mới qua một đêm mà chỗ đó lại sưng nhiều như vậy, chỗ thịt mềm cũng đỏ cả lên. Tịch Ngộ thấy đau lòng vô cùng, anh có chút tự trách mình, đưa miệng đến gần thổi thổi vào chỗ bị sưng đỏ đó. Thẩm Chấp không chịu được khẽ run lên, khóe mắt cậu có chút đỏ.    

“Có đau không?” Tịch Ngộ hỏi cậu lần nữa, giọng anh chút nghiêm túc.    

“Không đau.” Giọng nói Thẩm Chấp mềm nhũn, nghe rất thành thật, hoàn toàn không giống đang nói láo chút nào.    

Cậu có cảm giác Tịch Ngộ đang tức giận, cũng không biết vì sao, nhưng nhìn vào mắt Tịch Ngộ rõ ràng là đang rất giận. Trong lòng cậu có chút lo lắng, cậu không nên chọc cho Tịch Ngộ giận.    

Tịch Ngộ cúi đầu xuống hung tợn cắn một cái lên mông cậu, còn cố ý dùng lực rất mạnh, để lại một dấu răng rất sâu. Thẩm Chấp bị bất ngờ không kịp phòng bị nên cảm thấy rất đau, suýt chút nữa đã rơi nước mắt.    

“Có đau không?”

Thẩm Chấp tủi thân quay đầu lại nhìn anh, nhìn vào ánh mắt lạnh lùng cứng rắn của Tịch Ngộ mấy giây, cuối cùng mới lí nhí trả lời: “Đau.”

Nghe được trả lời như thế Tịch Ngộ mới dịu dàng ôm Thẩm Chấp vào lòng, để cậu dựa vào trong ngực mình, nhưng trong giọng nói vẫn còn mang theo chút tức giận, “Vậy sau này đau phải nói, biết không!”

Thẩm Chấp ngoan ngoãn gật đầu.    

Dáng vẻ ngoan ngoãn của cậu khiến lòng Tịch Ngộ mềm nhũn, khiến anh càng thêm tự trách mình. Vốn đó là lỗi của anh, do anh không biết nặng nhẹ, vậy mà bây giờ còn hùng hồn dạy dỗ người ta như đúng rồi, còn làm cho cậu tủi thân như thế nữa chứ. Nhưng anh biết, nếu hai người muốn sống cùng nhau cả đời thì không thể dựa vào sự nhường nhịn và bao dung từ một phía được, dù Thẩm Chấp luôn dành hết thảy yêu thương và bao dung anh, nhưng anh không muốn Thẩm Chấp cứ mãi bao dung như vậy.    

Nhưng suy cho cùng thì vẫn là anh không cho Thẩm Chấp đủ cảm giác an toàn. Thẩm Chấp yêu anh nhưng lại không hoàn toàn tin tưởng anh.    

Tịch Ngộ thở dài, nắm thật chặt tay Thẩm Chấp, anh hôn lên mắt cậu, “Thật xin lỗi.”    

Thẩm Chấp lắc đầu, lại nghe thấy anh tiếp tục nói: “Lúc trước anh đã từng nói, anh không tốt như vẻ ngoài của mình. Sau này chúng ta sẽ đi với nhau rất nhiều rất nhiều năm nữa, vậy nên em không thể mãi mãi như vậy. Em phải học cách tin tưởng anh. Thẩm Chấp, anh cũng yêu em, sẽ không bao giờ dễ dàng từ bỏ em.”    

“Em hiểu ý anh muốn nói gì không?”    

Thẩm Chấp trong ngực anh khẽ gật đầu.    

Sau khi Tịch Ngộ đến công ty rồi Thẩm Chấp lại ngủ thêm chút nữa mới rời giường.    

Thẩm Chấp cơm nước xong thì đi đến phòng làm việc định vẽ mấy bức tranh, nhưng làm thế nào cũng không tìm được cảm hứng làm việc.

Không biết vì sao cậu lại nhớ nhẫn cưới của bọn họ, nó vẫn nằm bên phải trong ngăn kéo bàn làm việc.    

Đó là một cặp nhẫn có kiểu dáng rất bình thường, lúc bọn cậu trao nhẫn cho nhau trong hôn lễ mới phát hiện kích thước không vừa, chiếc nhẫn còn to hơn ngón tay Thẩm Chấp cả một vòng to. Nhưng cũng không ai quan tâm đến điều đó, vì vốn đó chỉ là một hình thức. Cậu cũng chỉ đành giả vờ như không có gì quan trọng.    

Bây giờ cầm chiếc nhẫn ra thấy nó vẫn lớn như cũ, cậu vừa đeo lên đã bị rơi xuống.    

Mấy ngày nay cậu vẫn luôn bám lấy Tịch Ngộ, bây giờ ở nhà một mình, trong lòng cậu bỗng sinh ra cảm giác không chân thật lắm. Người cậu ngày nhớ đêm mong nhiều năm nay đột nhiên cùng một chỗ với mình, nói yêu mình, và sẽ cùng anh sống hết quãng đời còn lại nữa.    

Thế nhưng, nếu bây giờ cậu giật mình nhận ra đây chỉ là mơ thì dường như tất cả mọi thứ lại rất hợp lý. Nhìn quanh căn nhà này xem, ngoại trừ nhiều thêm một bộ quần áo, một chiếc khăn mặt, một cái bàn chải đánh răng ra thì hình như cũng không có gì thay đổi. Vẫn chỉ có một mình cậu cắm rễ sâu ở nơi này, còn những người khác thì có thể quay lưng rời đi bất cứ lúc nào.   

Thẩm Chấp biết mình nghĩ như vậy là không đúng, đối với Tịch Ngộ không công bằng. Hơn nữa, đó cũng không phải là vấn đề của Tịch Ngộ. Nhưng mà bản thân cậu vẫn nhịn không được, nếu không thấy anh thì cậu không kìm lòng được mà suy nghĩ lung tung. Đã từng đau khổ yêu thầm nhiều năm như vậy nên bây giờ có được hạnh phúc khiến cậu có cảm giác như đang giẫm trên băng mỏng.    

Cậu nhớ tới lời Tịch Ngộ nói sáng nay, không biết làm sao lúc ấy cậu có loại cảm giác xấu hổ khi bị nhìn thấu mọi chuyện, đồng thời cũng cảm thấy thật may mắn khi mình bị anh nhìn thấu. Đương nhiên là cậu hoàn toàn tin tưởng anh rồi, nhưng di chứng của mối tình đơn phương nhiều năm vẫn cần phải có thời gian để khắc phục.    

Tịch Ngộ cần phải yêu thương và làm bạn lâu dài một thời gian nữa mới kéo cậu lên bờ được, mà bản thân cậu cũng phải bỏ qua dấu chân ban đầu để bước lên bờ.    

Buổi tối, sau khi hai người nằm lên giường, Tịch Ngộ ôm cậu vào lòng, tay anh mò vào trong quần cậu chạm nhẹ cửa huyệt, “Còn đau nhiều không?”    

Thẩm Chấp vô cùng thẳng thắn trả lời: “Một chút xíu.”    

Sau khi nghe được câu trả lời đó Tịch Ngộ hôn lên môi cậu một cái xem như ban thưởng, anh dịu dàng nói: “Lần sau anh sẽ chú ý, em đau thì phải nói với anh. Nhớ chưa?”    

Đêm nay Thẩm Chấp vô cùng mê người, rõ ràng cậu biết nơi đó vẫn còn chưa khỏi hẳn thì Tịch Ngộ sẽ không thể tiếp tục làm, nhưng cậu vẫn cứ dính lấy người Tịch Ngộ, sờ sờ chỗ này, cọ cọ chỗ kia. Tịch Ngộ bị cậu cọ đến bốc hỏa, nhưng lại không thể không bảo cậu dừng lại. Thẩm Chấp vẫn chưa từ bỏ ý định, cậu trực tiếp cho tay vào trong quần anh, chỗ đó của Tịch Ngộ cũng đã sớm cứng ngắt.    

Bàn tay mềm mại chạm vào thứ vừa nóng vừa cứng đó, cậu còn duỗi đầu lưỡi ra dụ hoặc liếm liếm lên môi anh, “Để em giúp anh.” Tịch Ngộ hoàn toàn không có cách nào từ chối được.    

Anh nghĩ là Thẩm Chấp sẽ dùng tay, không ngờ lại bị đôi môi ấm áp kia ngậm lấy lúc anh chưa kịp chuẩn bị gì. Cậu làm không có chút kỹ xảo gì, thậm chí thỉnh thoảng còn vô tình chạm vào răng, nhưng Tịch Ngộ chỉ cần nhìn cậu nằm dưới người mình phun ra nuốt vào thứ kia thì đã muốn nổ tung. Thứ đỏ tím kia đối lập hoàn toàn với gương mặt trắng nõn nọ, đôi mắt bình thường luôn bình tĩnh không chút lay động lúc này lại ươn ướt, đuôi mắt đỏ hoe, thỉnh thoảng đầu lưỡi lại quét qua đỉnh, khi nuốt vào sẽ mút mạnh một cái, khiến cho Tịch Ngộ gần như phát điên.

Cuối cùng, Tịch Ngộ muốn đẩy cậu ra nhưng vẫn không kịp, có một ít chất dịch màu trắng dính lên khóe miệng và cằm cậu. Thẩm Chấp ngây ngốc nhìn anh, đôi mắt ướt át đỏ hoe, trông cậu vừa đáng yêu lại vừa mê người. Tịch Ngộ ôm lấy cậu điên cuồng hôn, nụ hôn vô cùng kịch liệt, ngay cả nước bọt Thẩm Chấp cũng không kịp nuốt, để mặc cho nó chảy từ khóe miệng trượt xuống đến xương quai xanh.    

Sau khi hai người thu dọn xong thì ôm chặt lấy nhau. Tịch Ngộ cảm thấy hình như đêm nay Thẩm Chấp có tâm sự, mặc dù bình thường cậu cũng rất dính người, nhưng rất ít khi cậu nhiệt tình chủ động giống như đêm nay.    

“Có gì muốn nói với anh không?”    

Thẩm Chấp nắm lấy tay anh, ngậm lấy ngón tay anh rồi mút vào, hai mắt cậu mở to chăm chú nhìn anh. Nghe anh hỏi vậy cậu cũng không trả lời, chỉ dời ánh mắt mình đến trước ngực anh, cố gắng tránh né.    

“Ngoan nào bé cưng, cái gì em cũng có thể nói với anh, em lo lắng điều gì, hoang mang điều gì, em muốn gì, yêu cầu gì, chuyện gì anh cũng muốn biết.” Tịch Ngộ không ép cậu, chỉ dịu dàng dỗ dành. Nhìn bề ngoài Thẩm Chấp rất lãnh đạm, nhưng trên thực tế nội tâm cậu lại hết sức mẫn cảm. Có đôi khi anh phải hùng hổ dọa người giống như buổi sáng nay vậy, nhưng cũng có đôi khi lại cần dịu dàng dỗ dành.    

Thẩm Chấp nghe được lời nói dịu dàng bên tai, cuối cùng vẫn ngước mắt lên, cậu nuốt một ngụm nước bọt, nhưng không rút ngón tay trong miệng ra, cứ ngậm lấy như vậy rồi lẩm bẩm lầm bầm nói chuyện, “Anh có còn nhớ chiếc nhẫn trong hôn lễ của chúng ta không?….. Nó thật sự rất lớn, em mang không vừa.”    

Giọng cậu nghe giống mấy bạn nhỏ vừa ngậm kẹo vừa nói chuyện vậy, vô cùng đáng yêu, Tịch Ngộ nghe cũng nhịn không được bật cười, sau đó lại hôn lên trán cậu một cái, anh ngồi dậy, khóe miệng mang theo chút ý cười, “Cái đó không tính.”    

Sau đó anh đứng dậy ra khỏi phòng, để Thẩm Chấp ngơ ngác nằm trên giường một mình, miệng vẫn còn khẽ hé.

Hết chương 7.

Chấp Ngộ – Chương 7

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên