Chương 1
“Ông xã à, đến tháng ba năm nay là gần một năm rồi nhỉ.” Triệu Tinh ngồi trên sofa, âm thầm nhẩm tính ngày tháng.
Lông mày bà nhíu chặt.
“Nhanh vậy sao? Anh thấy Mãn Mãn ở nhà cũng tốt mà, còn học nấu ăn nữa, sau này ở riêng cũng không sợ chết đói.” Tiền Vũ khó hiểu nhìn bà.
“Nếu em sốt ruột, mai anh bảo Tiểu Lý cử người đến dạy Mãn Mãn một số nghiệp vụ cơ bản của công ty, vài tháng nữa cho Mãn Mãn lên chi nhánh làm văn phòng. Mãn Mãn rất thông minh, nó cũng không nói là không muốn đi, thằng bé giờ đang ở giai đoạn hoang mang của tuổi dậy thì, cho nó làm việc gì đó là ổn thôi.”
“Em nói anh đúng là một người ba không xứng chức chút nào, có những chuyện không phải anh thấy sao thì nó là vậy đâu. Từ nhỏ Mãn Mãn đã không giống những đứa trẻ khác, suy nghĩ quá nhiều. Lúc đó thật sự em nên mang nó theo bên mình, haizz, giờ thì muộn quá rồi, thật hối hận.”
“Vậy em nói xem phải làm sao?”
“Em thấy trên mạng có kiểu người bầu bạn tâm lý ấy, hay là chúng ta mời một người như vậy cho Mãn Mãn đi.”
“Những lời con trai không muốn nói với em mà lại có thể nói với người ngoài sao?”
“Chuyện này cũng chưa chắc đâu, không thử sao biết có được hay không? Chúng ta lựa chọn kỹ càng, chọn một người trông thuận mắt. Đây cũng là công việc nhận tiền làm việc, chỉ là, nội dung công việc hơi đặc biệt. Mãn Mãn bây giờ cô đơn quá, em nghĩ, ít nhất có người nói chuyện với nó cũng tốt.”
“Vậy được, nghe theo em. Mau tìm đi. Mấy ngày nữa là phải ra nước ngoài rồi.”
Trên ban công của một căn phòng đầy nắng ở tầng hai, một thiếu niên dáng người mảnh khảnh đứng bên cửa sổ, nhìn những luống hoa ở công viên xa xa, có mấy đứa trẻ đang chơi đập bóng ở đó. Tiền Lạc Hào nghĩ, bao giờ mới kết thúc đây? Dùng cách nào mới không đau đớn như vậy? Cậu quay người vào trong, ngẩng đầu nhìn tờ lịch, còn hai tháng nữa là tròn một năm cậu nghỉ học rồi.
Đó là lần ba mẹ rời nhà lâu nhất, nửa năm trời không một cuộc điện thoại, Tiền Lạc Hào nghi ngờ không biết ba mẹ có còn nhớ mình có một đứa con trai tồn tại không nữa. Cậu ăn tối xong thì đi ngủ, không biết qua bao lâu, hình như nghe thấy tiếng mở cửa đóng cửa, rồi lại nghe thấy tiếng ba mẹ. Trong bóng tối, cậu cười lạnh, hóa ra vẫn chưa quên địa chỉ à. Cậu lại mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi. Sáng hôm sau, Triệu Tinh bưng một cốc nước đến gõ cửa phòng Tiền Lạc Hào, được cậu ngầm đồng ý, bà mới đẩy cửa bước vào.
“Con trai, dậy uống cốc nước nào.”
“Mẹ,” giọng Tiền Lạc Hào hơi khàn, “hôm nay con không đi học nữa.”
“Bệnh rồi phải không con, vậy được, hôm nay mẹ ở nhà chăm sóc con. Mau nằm xuống đi.”
Triệu Tinh nhìn con trai nằm xuống, lại đắp lại góc chăn cho cậu, sau đó mới từ từ lui ra ngoài.
Hai ngày sau, vào buổi tối, Tiền Lạc Hào lại nghe thấy tiếng mở cửa đóng cửa, ba mẹ lại đi rồi.
Hai ngày, là giới hạn rồi. Ngoài dịp Tết có thể ở nhà một tuần, từ khi cậu biết nhận thức, ba mẹ chưa bao giờ ở nhà liên tục quá hai ngày. Đến giờ cậu vẫn không rõ dự án cụ thể mà công ty ba mẹ kinh doanh là gì, cậu chỉ biết họ rất bận, rất rất bận. Bận đến mức không thể đi họp phụ huynh cho cậu mỗi học kỳ một lần, không thể đưa cậu đi thủy cung một lần vào dịp nghỉ hè. Có lần giáo viên yêu cầu nộp ảnh gia đình gần đây, Tiền Lạc Hào tìm mãi, tấm duy nhất là chụp lúc cậu còn chưa biết đi. Cậu nhìn tấm ảnh rồi cười, sau đó lại nhờ trợ lý của ba tìm người photoshop một tấm.
Cậu không đi học, ngày thứ tư sau khi ba mẹ đi, cậu gọi điện cho ba, nói mình không định đi học nữa. Tiền Vũ không biết đang ở đâu, tín hiệu chập chờn, có lẽ ông còn không biết Tiền Lạc Hào nói gì đã “ừ ừ ừ” cho qua chuyện. Nửa tháng sau về nhà, mới biết con trai vẫn ở nhà. Tiền Lạc Hào bèn nói, không muốn đến trường. Tiền Vũ và Triệu Tinh bàn bạc một lúc, cho rằng con trai thấy việc học quá mệt mỏi. Tiền Vũ nói: “Mãn Mãn, con cứ ở nhà một thời gian đi, một thời gian nữa ba mẹ về sẽ ở bên con, sau đó chúng ta lại bàn bạc bước tiếp theo làm thế nào, con không muốn đi học thì đến công ty làm việc.”
Tiền Lạc Hào không biết nên cảm ơn sự “thấu hiểu” của ba mẹ đối với mình như thế nào, cũng phải thôi, đối với cậu mà nói, ngoài ba mẹ, thứ quan trọng nhất chính là học tập, đạt được bằng cấp là điều duy nhất cậu có thể làm, nhưng trong lòng ba mẹ, việc kinh doanh là lớn nhất, đứa con ruột này của họ phải xếp sau. Cậu ôm một tia hy vọng mong manh, thậm chí hy vọng ba có thể mắng cậu vài câu, nhưng không có, ba mẹ vẫn như bao năm qua, luôn chiều theo ý cậu, cậu nên vui mừng, như vậy mới xứng đáng với ba mẹ chứ.
Cậu ngập ngừng một lúc rồi nói: “Cảm ơn ba mẹ, con sẽ suy nghĩ kỹ về tương lai sau này.”
Ngày hôm sau, ba mẹ lại đi.
Cậu tự mình đến bệnh viện khám bệnh, kết quả cũng gần như cậu dự đoán, trầm cảm mức độ trung bình. Cậu không tìm bác sĩ tâm lý, chỉ lấy một ít thuốc. Cậu nghĩ, nếu từ nhỏ mình không ngoan ngoãn hiểu chuyện như vậy, nghịch ngợm một chút, học kém một chút, liệu ba mẹ có quan tâm đến mình nhiều hơn không. Tính cách cậu bẩm sinh đã cô độc, ít bạn bè. Lúc nhỏ cậu tưởng ba mẹ là siêu nhân, bận rộn giải cứu thế giới, nếu không sao lại không đến thăm cậu. Vì vậy mỗi lần ba mẹ về cậu đều quấn lấy, rất ít khi nổi cáu. Nhưng lớn lên rồi, cậu trở nên không thích tiếp xúc với người khác, cậu cũng hiểu ra ba mẹ không phải siêu nhân, ít nhất ngay cả con trai mình mà họ cũng không có cách nào cứu vãn được.
Cậu cố ý không để ba mẹ nhận ra sự bất thường của mình, mỗi lần ba mẹ về nhà, cậu đều tươi cười chào đón. Triệu Tinh và Tiền Vũ không quan tâm đến bằng cấp của con trai, vì tình hình công ty của họ rất ổn định, có nhiều bạn bè cũ, cổ đông cũ chống lưng, cơ hội việc làm cũng là thứ mà sinh viên đại học phải tranh giành đổ máu mới có được, con trai chỉ cần muốn đến, lúc nào cũng được. Từ nhỏ đến lớn họ đều nuôi con theo kiểu thả rông, họ tưởng con trai mình có thể thích nghi và sẽ trưởng thành tốt đẹp, nào ngờ con trai đã trở thành một bệnh nhân lo âu trầm cảm từ lâu. Còn hai vợ chồng họ lại có chung sở thích với những cuộc chiến trên thương trường, nghĩ lại những năm tháng bên nhau, cảm giác vui mừng khi hoàn thành một dự án phức tạp khó khăn có lẽ cũng giống như lúc con trai chào đời.
Mười tháng này, tần suất ba mẹ về nhà là bốn ngày một tháng, cũng gần như trước đây. Tiền Lạc Hào tự giễu một tiếng, thì ra dù mình có ra sao ba mẹ cũng không để tâm, cậu chưa bao giờ có ham muốn vật chất quá lớn, cậu nghĩ, ba mẹ dù làm công việc bình thường cũng tốt. Không cần ở biệt thự lớn, mỗi ngày ba người có thể ăn một bữa cơm đoàn viên, giống như hàng ngàn hàng vạn gia đình bình thường khác. Ước nguyện đơn giản, mười mấy năm vẫn chưa từng thực hiện được.
“Tổng giám đốc Tiền, người bầu bạn tâm lý mà ngài bảo tôi tìm có yêu cầu bắt buộc nào không ạ?” Tiểu Lý ngẩng đầu nhìn qua kính chiếu hậu.
“Cũng không có yêu cầu gì lớn, học qua tâm lý là được. Tốt nhất là một cậu trai trẻ, ngoại hình tính cách đều phải tốt, tôi đang nghĩ là tìm một người bạn cho con trai thôi, chúng tôi lớn tuổi rồi không hiểu giới trẻ.” Tiền Vũ đáp.
“Ồ… À, tôi nghĩ đến công ty mấy hôm trước có một sinh viên thực tập mới đến, cậu thanh niên đó hoạt bát lắm, rất được mấy cô gái trẻ yêu thích. Tôi xem qua hồ sơ của cậu ấy rồi, tôi nhớ hình như cậu ấy có học qua tâm lý học, hay là tôi tìm cậu ấy đến hỏi thử xem?”
Hết chương 1.
