Chương 1
“Anh ơi, anh thấy thế nào rồi? Còn khó chịu không?”
Cậu trai trẻ tuổi cầm bình giữ nhiệt đi về phía Khương Tầm, ánh mắt lộ rõ vẻ quan tâm.
Khương Tầm đang khoác áo dựa vào ghế sofa lim dim chợp mắt một chút, nghe thấy tiếng gọi thì mở mắt ra, giọng mũi đặc sệt: “Ừ, đau đầu.”
“Em pha cho anh gói thuốc bột rồi, anh uống nhé?” Cậu trai đưa bình giữ nhiệt đến tầm tay hắn, “Em pha bằng nước ấm, để nguội một lúc rồi, không bỏng đâu.”
Khương Tầm không nhận, cười nói: “Sáng nay anh uống thuốc rồi, không uống nữa đâu.”
“Vậy được, anh ngủ thêm một lát nữa nhé? Em chỉnh điều hòa cao lên chút nhé? Em thấy phòng anh hơi lạnh.” Cậu trai cũng không dây dưa nhiều, đứng dậy đi tìm điều khiển.
“Được, khép cửa giúp anh luôn.” Khương Tầm nói.
Cậu trai chỉnh nhiệt độ xong, nhẹ nhàng khép cửa lại. Không mang theo bình giữ nhiệt, vẫn để ở lại trong văn phòng Khương Tầm.
Dạo gần đây Khương Tầm bận tối mắt tối mũi, công ty mới vừa thành lập, hắn xoay như chong chóng suốt hai tháng liền. Tuần này mới rảnh rang được một chút, hôm qua vừa bay về, tối qua lại vướng tiệc rượu, sáng nay đã phải đến công ty họp. Lúc họp đầu hắn óc cứ mê man, chẳng biết là do tối qua uống nhiều hay do bị cảm nữa.
Cậu trai trẻ vừa bước vào lúc nãy là hot boy mạng công ty mới ký hợp đồng năm nay, vẫn chưa nổi tiếng lắm. Là một cậu bé rất dịu dàng, nói năng lúc nào cũng nhỏ nhẹ, cậu ta theo phong cách đó, kiểu em trai ngoan ngoãn. Cậu ta đối với Khương Tầm có thể coi là nhiệt tình, nhưng cũng chưa nói rõ ràng điều gì. Dù sao thì nếu Khương Tầm có ý đó, chỉ cần đưa mắt ra hiệu là cậu ta sẽ đi theo ngay. Nhưng dường như Khương Tầm không có tâm tư đó, chưa bao giờ đưa ra tín hiệu gì.
Khương Tầm đã làm công việc liên quan đến mạng xã hội nhiều năm nay, trong cái nghề này, kiểu nam thanh nữ tú nào mà hắn chưa từng gặp, nhưng chưa từng thấy hắn có quan hệ lăng nhăng với ai.
Công ty của họ vẫn rất trong sạch. Ông chủ nắm quyền quản lý thì suốt ngày cười ha hả, không ra vẻ ta đây cũng không làm bậy. Còn ông chủ không nắm quyền quản lý thì hiếm khi đến công ty, chỉ lo trồng hoa và hẹn hò yêu đương.
Buổi tối công ty liên hoan tụ tập ăn uống, Khương Tầm đã uống thuốc nên không thể uống rượu, chỉ ngồi đó xem mọi người đùa giỡn.
Cậu trai ban sáng ngồi ngay cạnh hắn, rót trà múc canh cho hắn.
“Anh chẳng ăn gì mấy, vẫn còn khó chịu à?”
Khương Tầm đang cười, hắn nghe người đối diện nói hươu nói vượn, không nghe rõ cậu ta nói gì, nghiêng đầu hỏi lại: “Hả?”
Cậu trai bèn ghé sát lại gần hơn, nói lại lần nữa: “Em thấy anh chẳng ăn gì mấy.”
“Không đói.” Khương Tầm mỉm cười, “Cậu cứ ăn của cậu đi.”
“Anh Tầm ơi, anh đừng tin cái vẻ mặt ngây thơ của Tiểu Tân, cậu ta đang giả vờ đấy, cậu ta chỉ muốn anh dùng ‘quy tắc ngầm’ với cậu ta thôi.” Có người ở phía đối diện ùa vào trêu chọc.
Cậu trai bên cạnh cũng chẳng phủ nhận, bàn này đều là người không ngại giao tiếp, cậu ta ngồi thẳng dậy tựa vào ghế của mình, nói: “Kệ tôi.”
“Tôi đã bảo cậu từ sớm là đừng có tơ tưởng rồi mà, trong lòng anh Tầm có người rồi.”
Người nói chuyện ở phía đối diện nhìn có vẻ lớn tuổi hơn một chút, tên là Lãnh Dịch. Cậu ta vào công ty từ mấy năm trước, quen biết với Khương Tầm cũng lâu hơn.
“Ai thế?” Người bên cạnh vừa nghe thấy vụ này liền hăng hái hẳn lên, “Trong lòng anh ấy có ai thế?”
Khương Tầm ngồi đó cũng không lên tiếng, chỉ cười hì hì, mặc kệ họ nói.
“Đừng bảo là Nhan nhà chúng ta….” Có người đầu óc không nhanh nhạy, vừa nghe Khương Tầm có người trong lòng liền lập tức chắp nối lung tung, nhưng lời chưa nói hết đã bị người khác cắt ngang.
“Nuốt xuống, nuốt ngược trở lại ngay, cậu bị ngốc hả?” Lãnh Dịch ngồi đối diện vội vàng chặn họng.
Cả bàn đều là người mình, cũng chẳng có gì không nói được, Khương Tầm mỉm cười, nói đùa: “Còn Nhan với chả Nhũng, cậu mà nói thêm một tiếng Nhan nữa là bị người ta đuổi khỏi công ty đấy.”
“Thật sự không phải à?” Cậu chàng ban nãy còn có h bán tín bán nghi, dò xét hỏi, “Anh ơi, chẳng lẽ anh thuộc tuýp người thâm tình, âm thầm bảo vệ người ta à?”
Khương Tầm bật cười: “Trông tôi bi thảm thế cơ à?”
Từ lúc Miêu Gia Nhan bước chân vào nghề này, bên cạnh vẫn luôn có một Khương Tầm. Cho đến tận bây giờ, đã bao nhiêu năm trôi qua, công ty ngày đã càng lớn mạnh, người ký hợp đồng ngày càng nhiều, Khương Tầm đã đưa công ty trở thành một trong những cái tên có số má trong giới, thậm chí Miêu Gia Nhan cũng đã dần dần ít xuất hiện trên mạng xã hội để đi trồng hoa, hai người này vẫn chưa tách ra. Khương Tầm làm bất cứ việc gì cũng tính cho Miêu Gia Nhan một phần, chưa bao giờ có ý định tách riêng.
Hai người tuổi tác ngang nhau, lại là bạn học. Mấy đôi tình nhân thật sự còn hiếm có ai bên nhau được lâu như thế, huống chi hai người họ chỉ là tình bạn học đơn thuần. Thế nên bên ngoài đồn đại kiểu gì cũng có. Lúc đầu bảo hai người là một đôi, sau này Miêu Gia Nhan công khai ngấm ngầm khoe anh Triều, lại biến thành Khương Tầm yêu đơn phương, biến Khương Tầm thành kẻ si tình bảo vệ Bạch Nguyệt Quang không oán trách không hối hận.
“Anh Tầm nhà mình đúng là có một Bạch Nguyệt Quang, nhưng thật sự không phải Nhan Nhan nhà chúng ta đâu.” Lãnh Dịch liếc mắt nhìn Khương Tầm một cái rồi giải thích thay hắn, “Anh trai nhỏ của Nhan Nhan là bạn nối khố với anh Tầm, quan hệ thân thiết lắm, đừng đoán mò. Người ngoài nói là việc của người ngoài, người trong công ty mình mà cũng nói lung tung thì người khác tin là thật đấy.”
“Em có nói gì đâu, đây chẳng phải đều là người nhà mình cả sao.” Cậu trai vừa nói chuyện vội vàng thanh minh.
“Không tính đến quan hệ bạn nối khố của tôi, tôi với Miêu Nhi cũng thật sự rất thân thiết. Cậu ấy từng giúp tôi, tôi nợ cậu ấy một ân tình.” Khương Tầm không để bụng, giọng điệu nói chuyện rất thoải mái.
“Giúp chuyện gì thế anh?” Có người tò mò hỏi.
“Sao mà tò mò thế?” Lãnh Dịch nhíu mày.
Khương Tầm nghĩ đến giao tình đầu tiên giữa hắn và Miêu Gia Nhan, cười một cái rồi nói: “Cậu ấy từng chịu tiếng xấu thay cho tôi.”
Đây không phải lần đầu tiên Khương Tầm kể chuyện này, chẳng có gì không nói được cả. Con trai mười bảy mười tám tuổi yêu đương cuồng nhiệt, hồi cấp ba Khương Tầm ôm ấp hôn hít người ta trong buồng vệ sinh của trường học ở thị trấn, bị người khác ghi âm lại.
Lúc đó ngoài Khương Tầm ra thì không bắt được người còn lại, nghe nói người kia đã trèo cửa sổ chạy thoát mất rồi. Khi ấy Miêu Gia Nhan và Khương Tầm chơi thân với nhau, ai cũng đoán người còn lại là Miêu Gia Nhan, hai người làm chuyện đồng tính luyến ái ghê tởm trong nhà vệ sinh. Lúc đó Miêu Gia Nhan không phủ nhận, bao nhiêu lời khó nghe đều hứng trọn, cứ thế im lặng gánh vác chuyện này.
Sau đó Khương Tầm bị đuổi học và chuyển trường, còn Miêu Gia Nhan với tư cách là một trong những nhân vật chính của sự việc “ghê tởm” đó, cậu ấy bị bàn tán sau lưng và bị mắng trước mặt là “biến thái” suốt một thời gian dài. Có một lần Khương Tầm uống rượu, nhắc đến chuyện này, hắn đã nói: “Cả đời này tôi với Miêu Nhi sẽ không bao giờ cạch mặt nhau, người khác cũng đừng hòng châm ngòi ly gián, cậu ấy mãi mãi là ông chủ của tôi.”
Trong lòng Khương Tầm, hắn nợ Miêu Gia Nhan một chuyện.
“Vậy rốt cuộc là anh hôn ai thế?” Những người khác ẩn ý nhìn Khương Tầm, “Không phải chính là Bạch Nguyệt Quang của anh đấy chứ anh trai?”
Bạch Nguyệt Quang. Cả buổi tối Khương Tầm nghe thấy từ này mấy lần, trong cái đầu vốn đang choáng váng, theo phản xạ tự nhiên bị ba chữ này gợi lên vài hình ảnh.
Nếu không phải cả buổi tối nay bọn họ cứ hối thúc hỏi han, đúng là đã lâu lắm rồi Khương Tầm không nhớ tới nữa. Khương Tầm lắc đầu cười cười, nói: “Trăng với chả sáng cái gì, không đến mức đó.”
Tiểu Tân bên cạnh châm thêm trà vào cốc cho Khương Tầm, hắn cầm lên uống một ngụm. Tiểu Tân cố ý lảng sang chuyện khác, đặt ấm trà xuống, cười hỏi: “Chuyện từ tám trăm năm trước rồi có gì mà hỏi, cứ nói chuyện cũ thì có gì thú vị chứ, anh Tầm, bây giờ anh thích kiểu người thế nào?”
Mọi người đều bật cười, ngồi bên cạnh tặc lưỡi trêu chọc cậu ta.
Khương Tầm cũng cười, không biết nghĩ đến điều gì, hắn cúi đầu cười nói: “Tôi ấy hả? Tôi thích người lớn tuổi hơn mình.”
Hắn vừa nói thế, mọi người xung quanh đều ồ lên, bảo Tiểu Tân thế là hết cửa rồi.
Một bữa cơm ăn đến nửa đêm, toàn là thanh niên trẻ tuổi, đùa giỡn mãi không dứt. Đã lâu Khương Tầm không về, đến sinh nhật cũng bận rộn bên ngoài, thế nên là bọn họ cứ kéo hắn lại không cho đi. Khương Tầm không uống một giọt rượu nào, nhưng vì bị cảm nên vẫn thấy đau đầu.
Hắn tự lái xe về nhà, lúc dừng đèn đỏ trên đường có liếc nhìn điện thoại, tin nhắn chất đống, toàn là chuyện công việc, còn tin nhắn riêng tư thì chẳng có cái nào.
Khương Tầm khóa màn hình, ném điện thoại sang ghế phụ. Chuyện Khương Tầm nói trên bàn tiệc rằng mình thích người lớn tuổi hơn, thật ra đó không phải để từ chối Tiểu Tân. Hồi đó lần đầu tiên yêu đương, đúng là Khương Tầm đã tìm một người lớn hơn mình sáu tuổi. Những hình ảnh được nhắc đi nhắc lại trên bàn ăn tối nay, nhắc nhở Khương Tầm rằng, hắn đã từng yêu thật lòng. Trong những hình ảnh đó có bộ đồng phục giặt đến phai màu, quần bò, giày vải đen và tất trắng. Có những khớp xương và mu bàn tay căng lên rất đẹp khi viết chữ, ánh mắt chăm chú và đôi lông mày tuấn tú khi giảng bài cho người khác.
Lúc nào Thẩm Phàm nói chuyện cũng hòa nhã, giảng bài thì kiên nhẫn không biết chán, dù có đôi khi Khương Tầm cố ý trêu chọc giả vờ làm sai, Thẩm Phàm sẽ ngạc nhiên nhìn hắn, cuối cùng dở khóc dở cười hỏi: “Rốt cuộc thì em không hiểu chỗ nào?”
Đó là những rung động trực quan nhất mà Khương Tầm đã cảm nhận được trong thời kỳ dậy thì. Khi đó hắn học cấp hai, Thẩm Phàm đang học đại học sư phạm, là gia sư của hắn. Thẩm Phàm dạy hắn hai năm, trong hai năm này họ đã trở nên rất thân thiết. Từ ban đầu Khương Tầm gọi anh là “thầy”, sau đó gọi “anh Phàm”, đến cuối cùng thì toàn cười hì hì gọi là “Phàm Phàm”.
Việc Khương Tầm thi trượt cấp ba là một chuyện ngoài ý muốn, bất kể là bản thân hắn, Thẩm Phàm hay thầy cô trong trường gì cũng vậy, tất cả đều cho rằng với thành tích của hắn thì thi đỗ vào trường cấp ba đã đăng ký là chuyện hoàn toàn không thành vấn đề. Thế nhưng vận may thi cử là một thứ gì đó rất khó nói, cuối cùng Khương Tầm không đỗ, trượt xuống học ở một trường cấp ba ở thị trấn.
Lúc đó Thẩm Phàm còn khó chịu hơn cả Khương Tầm, hắn còn phải quay sang an ủi ngược lại anh: “Phàm Phàm, anh đừng lo lắng quá, em học ở đâu mà chẳng là học, ở nội trú thì ở nội trú thôi, không sao cả.”
Thẩm Phàm cảm thấy hai năm làm gia sư của mình coi như công cốc, bấy lâu nay anh đã nhận không tiền học thêm của nhà Khương Tầm.
Khương Tầm còn dở giọng nhây nhây, bảo: “Em vốn còn định lên cấp ba vẫn để anh dạy em tiếp, giờ xem ra là không được rồi. Thế nếu anh nhớ em thì cứ nói, em được nghỉ sẽ về thăm anh.”
Lúc đó Thẩm Phàm không nói gì, nhưng khi thực tập thạc sĩ lại không ở lại trường phổ thông trực thuộc sư phạm, mà đi thẳng đến trường cấp ba ở thị trấn.
Khương Tầm đang sống những ngày tháng vật vờ lay lắt cho qua bữa ở ngôi trường thị trấn lạc hậu đó, ngày nhìn thấy Thẩm Phàm ở trường, Khương Tầm đơ cả người ra, hắn ngạc nhiên hỏi: “Phàm Phàm, anh đến tìm em hả?”
Lúc đó Thẩm Phàm cười nói: “Phàm Phàm cái gì, sau này gọi tôi là thầy Thẩm. Ít nhất thì ở đây em phải gọi là thầy Thẩm.”
“Ý gì thế?” Khương Tầm ngẩn người.
Thẩm Phàm chỉ vào tòa nhà văn phòng, nói: “Tôi thực tập.”
Khương Tầm vốn đã thích anh, nhưng ngay khoảnh khắc đó, hắn cảm nhận được một thứ tình cảm mãnh liệt đang trào dâng trong tim mình. Trong ngôi trường cấp ba ở thị trấn nhỏ bé dường như bị thành phố lãng quên ấy, hai người đã bí mật qua lại với nhau. Có những tối đói bụng, Khương Tầm lại lén chạy sang ký túc xá của Thẩm Phàm ăn mì, Thẩm Phàm luôn để mắt đến thành tích của Khương Tầm, lén lút dạy kèm cho hắn. Khương Tầm còn đùa rằng: “Trước đây anh dạy em là phải thu tiền, bây giờ em không có tiền trả anh đâu nhé.”
Thẩm Phàm nói: “Không cần, giờ tôi có lương rồi.”
Khương Tầm hỏi lương của anh bao nhiêu, Thẩm Phàm nói cho hắn biết, Khương Tầm bảo: “Thế này cũng đâu có nhiều lắm.”
“Thực tập sinh thì được bao nhiêu, tóm lại là đủ dùng.” Thẩm Phàm dùng bút gõ gõ vào bài thi của Khương Tầm, “Làm bài của em đi.”
Hoàn cảnh gia đình Thẩm Phàm không tốt, điều này Khương Tầm đã biết từ sớm. Mẹ anh mất rồi, bố anh bị bệnh, lúc nào cũng phải uống thuốc. Thế nên quần áo Thẩm Phàm lúc nào cũng cũ kỹ, con người cũng có chút hướng nội.
Con trai mười bảy mười tám tuổi khi rung động thì nồng nhiệt lắm, mang theo sức sống hừng hực, có thể khiến những người xung quanh cũng cảm nhận được hơi ấm nồng nhiệt của cuộc sống. Đối với tình cảm không hề che giấu của Khương Tầm, Thẩm Phàm chưa từng nghiêm lời từ chối. Anh vốn là một người bị động, lúc nào anh cũng giống như một người anh hàng xóm ôn hòa rất thương yêu em trai mình.
Vào cái đêm Thẩm Phàm đến bệnh viện về và biết bệnh tình của cha mình lại chuyển biến xấu, Khương Tầm đã ôm lấy anh, Thẩm Phàm không từ chối. Khương Tầm ôm anh, nhẹ nhàng vỗ về lưng anh, Thẩm Phàm nhắm mắt lại, dựa vào vai hắn một lúc.
Thời gian đó ngày nào Khương Tầm cũng đi tìm Thẩm Phàm, hắn thực sự mê muội rồi. Thẩm Phàm một mặt ngầm đồng ý mối quan hệ bí mật với hắn, một mặt vẫn tận tụy trách nhiệm dạy kèm cho hắn. Khi đó Khương Tầm hận không thể để thời gian dừng lại ở đó, hắn và Thẩm Phàm cùng chia sẻ bí mật của họ mãi mãi ở cái xó xỉnh kia.
Nhưng thời gian làm sao có thể dừng lại được.
Khương Tầm lái xe vào tầng hầm, đỗ vào chỗ, trước khi xuống xe hắn lại cầm điện thoại lên xem lại lần nữa. Sắp mười hai giờ rồi, vẫn không có tin nhắn. Khương Tầm khẽ cười một tiếng, đút điện thoại vào túi rồi xuống xe. Đã rất lâu rồi hắn không nhớ lại những chuyện này, cũng chẳng muốn nhớ mấy. Bởi vì câu chuyện không dừng lại ở đó, diễn biến phía sau ngập tràn những điều tồi tệ và tiếc nuối.
Học sinh và giáo viên yêu đương đồng tính trong nhà vệ sinh, nghe có vẻ tồi tệ hơn nhiều so với hai học sinh yêu đương đồng tính. Bản thân Khương Tầm bị đuổi học thì không sao cả, cùng lắm là nghỉ học, cùng lắm là chuyển trường, nhưng Thẩm Phàm không thể bị đuổi việc được, anh còn chưa tốt nghiệp thạc sĩ, nếu chuyện vỡ lở ra thì Thẩm Phàm sẽ không tốt nghiệp được. Bản thân Khương Tầm là một thằng nhóc nghịch ngợm, trời không sợ đất không sợ, nhưng hoàn cảnh gia đình của Thẩm Phàm thì không gánh nổi những chuyện này, Khương Tầm cũng không thể để anh gánh.
Kết thúc câu chuyện, Khương Tầm chuyển trường, Miêu Gia Nhan nhận hết chuyện này, Thẩm Phàm kết thúc đợt thực tập rồi rời khỏi trường, Khương Tầm không bao giờ gặp lại anh nữa. Trong điện thoại, Thẩm Phàm nói tất cả những chuyện này hồ đồ quá rồi, đừng tiếp tục nữa.
Mối tình đầu nồng nhiệt và rực lửa thời niên thiếu của Khương Tầm kết thúc tại đó. Khương Tầm không thể phủ nhận, mối tình đầu mãnh liệt này đã để lại một dấu ấn vô cùng đậm nét trong lòng hắn.
Khương Tầm bước vào thang máy, ngón tay dừng lại trước nút bấm tầng 24 hai giây, cuối cùng vẫn ấn xuống tầng 22.
Thôi, giờ này chắc đã ngủ rồi.
Ấn vân tay mở cửa, tay Khương Tầm chợt khựng lại một chút khi nhìn thấy đèn ở huyền quan đang sáng. Hắn đổi dép lê, lại nhìn đôi dép bông đặt bên cạnh, khẽ nhướn mày. Đặt chìa khóa xe xuống, cởi áo khoác, Khương Tầm đi đến cửa phòng ngủ. Dưới ánh sáng lờ mờ của bóng đèn ở huyền quan, có thể thấy một người đang nằm trên giường trong phòng ngủ.
Người đó đang nằm nghiêng quay lưng ra cửa, mặc bộ đồ ngủ bằng vải cotton trông rất thoải mái. Dường như nghe thấy tiếng mở cửa hoặc tiếng bước chân của Khương Tầm, lúc này người đó mới nheo mắt quay đầu lại, giọng nói mang đậm vẻ ngái ngủ, không hề nhiệt tình chút nào, hỏi: “Về rồi à?”
Khương Tầm đi tới, lao thẳng lên giường. Người kia chắc đã ngủ được một lúc rồi, xung quanh đều ấm áp, Khương Tầm hít sâu một hơi, trong mũi thoang thoảng mùi nước giặt quen thuộc.
“Đau đầu.” Giọng Khương Tầm nghẹt trong gối.
Người nọ trở mình nằm ngửa, nghiêng đầu hỏi: “Lại uống rượu à?”
“Không uống.” Khương Tầm bỗng cảm thấy rất mệt mỏi, kéo dài giọng nói: “Buồn ngủ…”
“Đi tắm đi.” Người nọ duỗi chân đá đá hắn, “Người toàn mùi gì đâu không.”
Khương Tầm đột nhiên giơ tay ôm lấy người đó, bật cười nói: “Em tưởng anh không đến.”
“Chẳng phải em bảo hôm nay về sao? Tôi ăn cơm xong thì xuống đây.”
Vừa nói vừa ghét bỏ đẩy Khương Tầm ra, chê người hắn toàn mùi khói thuốc và rượu khó ngửi.
“Anh cũng chẳng bảo em tiếng nào.” Khương Tầm nói.
“Bảo em làm gì.” Người này nói chuyện lúc nào cũng nhàn nhạt như vậy, như thể chẳng quan tâm đến điều gì.
Khương Tầm đầu tiên là vùi mặt vào gối “ừm” một tiếng, một lúc sau lại đột nhiên quay đầu cắn nhẹ lên vai người ta một cái, đối phương bị hắn cắn đến mức nhíu mày, mắng hắn một tiếng, “Đồ thần kinh”.
Khương Tầm chống một chân xuống mép giường đứng dậy, xoay người đi tắm, vừa đi vừa nói: “Vâng, thầy An cao ngạo lạnh lùng. Ngủ đi.”
Hết chương 1.
