Chương 10: Đây, Đây Là Lúa?

Chương 10: Đây, Đây Là Lúa?

Đường Vũ An quay đầu nhìn Chu Khởi, ánh mắt ngập tràn vẻ đắc ý.

Chu Khởi cũng cười với cậu, Đường Vũ An đã chia sẻ nhiệm vụ hàng ngày cho anh, nên anh cũng thấy được dấu hiệu hoàn thành nhiệm vụ.

Khi phát hiện bên cạnh Quả bà bà là một đứa trẻ, Chu Khởi đã chuẩn bị sẵn tinh thần tìm khách hàng mới.

Dù sao thì giao tiếp còn khó khăn, nói gì đến giao dịch, hơn nữa còn có Quả bà bà ở bên cạnh canh chừng, cũng không thể dùng thủ đoạn dỗ dành được.

Không ngờ, An An lại có thể tìm ra cách phá vỡ bế tắc một cách thuận lợi như vậy, mà hệ thống cũng phán định giao dịch hợp lệ.

“Rắc— rắc—”

Lúc này, Tiểu Khang Khang vô tình cắn vỡ viên kẹo, mắt cậu bé lại sáng lên lần nữa.

Vốn dĩ ngậm cho kẹo tan đã đủ ngọt rồi, không ngờ cắn vỡ ra, vị ngọt lại càng đậm đà hơn, khiến một đứa trẻ chưa từng ăn kẹo như nó kinh ngạc vô cùng.

Ngọt quá!

Ngon quá!

Chỉ là, hạnh phúc đến nhanh mà đi cũng nhanh.

Chẳng mấy chốc, viên kẹo vỡ đã tan hết trong miệng cậu bé, sau khi nuốt xuống bụng rồi thì cũng biến mất không còn tăm hơi.

Tiểu Khang Khang chép miệng, muốn giữ lại chút ngọt ngào cuối cùng.

Mắt cậu bé sáng long lanh nhìn Đường Vũ An, rõ ràng là vẫn muốn ăn nữa, nhưng lại không mở miệng đòi.

Quả bà bà cũng không ngờ, chỉ là lần đầu gặp mặt mà đứa trẻ này đã tặng cho bà của cháu họ một món quà ra mắt quý giá như vậy.

Bà còn đang suy nghĩ nên cảm ơn thế nào, thì Đường Vũ An đã chìa tay ra với Tiểu Khang Khang, giọng nhiệt tình vui vẻ nói: “Khang Khang, chúng ta qua bên kia chơi nhé?”

Hôm nay cậu vẫn còn có thể thực hiện hai lần giao dịch hợp lệ với Tiểu Khang Khang, dù thế nào cũng phải kiếm cho được 3 điểm kinh nghiệm còn lại.

Tiểu Khang Khang thích ăn kẹo, vậy thì cứ cho cậu bé thêm vài viên.

Mặc dù ăn nhiều kẹo có đủ thứ tác hại, nhưng trong thế giới vật chất thiếu thốn này thì không có nhiều thứ phải câu nệ như vậy.

Lần này Tiểu Khang Khang không chút do dự, bất giác đặt bàn tay nhỏ của mình lên lòng bàn tay cậu, đi được hai bước mới nhớ ra điều gì đó, bèn quay đầu lại nhìn bà ngoại.

Quả bà bà cười gật đầu với cậu bé, không ngăn cản, lúc này Tiểu Khang Khang mới nhìn lại Đường Vũ An.

“Haha, vậy đi thôi!”

Đường Vũ An bèn cúi người bế cậu bé lên, đưa cậu bé đi về phía cái cây phát sáng.

Cậu đã rất hứng thú với cái cây đó ngay từ khi nhìn thấy nó!

Còn về việc giao dịch với Quả bà bà, dĩ nhiên là giao cho anh Tiểu Khởi rồi. Nếu anh Tiểu Khởi hoàn thành, có thể nhận được điểm kinh nghiệm nhân viên, tuy tạm thời chưa biết con số này có tác dụng gì.

“Cháu còn bao nhiêu muối? Định đổi bao nhiêu quả?”

Thấy Chu Khởi đi đến trước mặt mình, Quả bà bà chủ động lên tiếng hỏi.

Giá cả giao dịch hôm qua, theo Quả bà bà thấy thì khá là công bằng, chỉ là số lượng hơi ít, nếu có thể, bà muốn đổi nhiều hơn một chút.

Chu Khởi lại không vội giao dịch với bà, mà nói: “Cháu thấy bà có thể thúc đẩy thực vật tăng trưởng?”

Quả bà bà bất giác nhíu mày, có chút cảnh giác nhìn anh, nhưng rất nhanh lại thấy nhẹ nhõm.

“Ừ.” Bà gật đầu.

Chu Khởi nhìn thấy sự thay đổi trên nét mặt của bà, có lẽ, loại dị năng thần kỳ này không phải ai cũng nắm giữ, nên Quả bà bà mới có phản ứng như vậy.

“Vậy bà có cần hạt giống không?” Anh đi thẳng vào vấn đề.

Quả bà bà sững người, bà không ngờ Chu Khởi lại đưa ra câu hỏi như vậy, ngừng một lát rồi mới hỏi: “Hạt giống gì?”

Chu Khởi bèn lấy ra những hạt gạo lứt đã được phân sẵn trong túi nhựa.

“Loại hạt giống này, bà có nhận ra không?”

Ngay khi anh lấy những hạt gạo lứt ra, mắt Quả bà bà đã dán chặt vào đó, bà nhìn chằm chằm vào túi hạt nhỏ, đôi mắt già đục ngầu tóe lên ánh sáng rực rỡ.

“Đây… đây là lúa?”

Xem ra bà cụ biết giá trị của những hạt gạo này, vậy thì anh cũng không cần phải tốn nhiều lời giải thích nữa.

Chu Khởi gật đầu: “Đúng vậy, đây là lúa đã xay vỏ, nên gọi là gạo lứt, có thể ăn được, cũng là hạt giống chất lượng tốt.”

Anh đổ vài hạt từ trong túi ra, đưa cho Quả bà bà.

Quả bà bà đưa hai tay ra, run rẩy nhận lấy.

Bà cẩn thận cảm nhận một lúc, rồi gật đầu nói: “Đúng là hạt giống chất lượng tốt.”

Một hạt lúa ít nhất cũng có thể cho ra hàng trăm hạt chứ nhỉ? Nhiều thì có thể lên đến vài trăm hạt, những hạt giống này lại có thể tiếp tục thúc đẩy tăng trưởng, chỉ cần từ từ vun trồng, cuối cùng sẽ có thể cho Khang Khang ăn một bữa cơm no đủ dinh dưỡng!

“Cháu muốn đổi thế nào? Một hạt lúa cần bao nhiêu quả?” Quả bà bà nhìn Chu Khởi tràn đầy hy vọng.

Nếu là người bình thường, một hạt lúa dĩ nhiên không có tác dụng gì, dù có đem đi trồng thì cả rủi ro lẫn chi phí đều rất lớn, sơ sẩy một chút là mất trắng.

Nhưng mà, Quả bà bà thì lại khác.

Bà có thể thúc đẩy thực vật tăng trưởng, quả kết ra vẫn giữ được khả năng sinh sản, khoảng bốn năm thế hệ sau thì hạt giống mới hoàn toàn mất đi sức sống.

Hơn nữa, chỉ cần đổi được đủ số lượng hạt lúa, bà hoàn toàn có thể áp dụng những phương pháp khác phù hợp hơn để gieo trồng.

Thế nên, những hạt lúa này đối với Quả bà bà mà nói, còn quý giá hơn muối rất nhiều, và bà biết rõ rằng, dù có mang quả của mình đến khu chợ trao đổi, cũng không thể đổi được loại hạt giống quý giá như vậy.

Bà phải nắm lấy cơ hội này!

Một hạt lúa… đổi bao nhiêu quả? Chu Khởi không khỏi chớp mắt, xem ra vật chất ở thế giới này còn thiếu thốn hơn anh tưởng tượng rất nhiều.

Anh suy nghĩ một lát rồi nói: “Một túi nhỏ này có 20 hạt lúa, đổi với bà 2 quả trái cây nhé.”

Anh và An An tạm thời không thiếu đồ ăn, hoa quả một ngày một quả cũng có thể ăn được một tuần, đợi ăn hết rồi lại đổi với Quả bà bà là được.

Huống hồ, 1 điểm có thể đổi được 100 gram gạo lứt, mà 1 hạt gạo lứt nặng bao nhiêu? Khoảng 0.02 gram, vậy nên 1 điểm ít nhất có thể đổi được 5000 hạt gạo lứt.

Mà hai quả trái cây thì có thể nhận được 18 điểm.

Chỉ riêng vụ mua bán này, họ đúng là lãi to, dĩ nhiên xét về lâu dài, Quả bà bà có được giống tốt, cũng tuyệt đối không lỗ.

Như An An đã nói, đây là đôi bên cùng có lợi.

Rõ ràng Quả bà bà đang sững sờ, bà không ngờ Chu Khởi lại hào phóng đến vậy, điều này khiến bà có chút áy náy.

Nhưng mà, bà cũng không thể từ chối.

Dị năng của bà cũng không phải là vô hạn, có thể tiết kiệm được bao nhiêu hay bấy nhiêu, đối với bà mà nói, sức hấp dẫn là cực lớn.

Huống hồ những hạt giống này là hy vọng tương lai của hai bà cháu bà, sao bà có thể đẩy ra ngoài được?

“Cảm ơn cháu, vừa rồi… thật sự xin lỗi…”

Trong thời buổi này, đề phòng lẫn nhau, tấn công lẫn nhau vốn là chuyện thường tình, vì vậy hôm nay vừa gặp mặt đã suýt nữa làm Chu Khởi bị thương, Quả bà bà không cảm thấy áy náy.

Nếu lòng dạ quá mềm yếu thì rất khó sống sót, đặc biệt là khi bà là một bà lão còn phải dắt theo một đứa cháu nhỏ.

Nhưng mà, sau khi nhận được ân huệ của hai thiếu niên, bà không thể nào tiếp tục vô cảm được nữa.

Chu Khởi lắc đầu: “Không sao đâu, bọn cháu cũng không bị thương.”

Nếu nhát liềm đó thật sự chém trúng người anh, e rằng mọi chuyện đã không thể giải quyết êm đẹp được, ít nhất thì họ tuyệt đối sẽ không thể bình tĩnh ngồi lại nói chuyện giao dịch như thế này.

Nghĩ đến cảnh mình né được nhát dao đó, Chu Khởi bất giác dùng đầu ngón tay xoa xoa lớp băng trong lòng bàn tay.

Liệu có liên quan đến thứ đã chui vào cơ thể anh không?

Thứ đó rốt cuộc là gì…

Chu Khởi khẽ mím môi, còn Quả bà bà thì đã đứng dậy, bà đi đến góc tường, cúi người nhấc một tảng đá lên, để lộ ra một cái hố phía sau.

Tiếp đó, bà lôi một cái giỏ nhỏ từ trong hố ra, ôm vào lòng rồi quay lại.

“Những quả này ngọt hơn hôm qua.”

Tốc độ thúc đẩy tăng trưởng khác nhau sẽ ảnh hưởng đến hương vị của quả, độ chua ngọt cũng liên quan đến thời gian bảo quản.

“Cho cháu.”

Bà lấy ra ba quả đưa cho Chu Khởi, nhưng Chu Khởi vẫn theo giá đã nói lúc nãy, lấy hai quả, rồi đổ túi gạo lứt nhỏ ra đưa cho bà—

Túi nhựa có thể tái sử dụng, cái này thì không thể cho bà được.

Quả bà bà cũng không từ chối, lấy ra một miếng vải vuông, cẩn thận đặt 20 hạt gạo lứt lên miếng vải, trong mắt tràn đầy hy vọng vào tương lai.

【Nhân viên “Chu Khởi” đã hoàn thành giao dịch và thu được lợi nhuận với một khách hàng quen, điểm tích lũy + 28, kinh nghiệm + 1.】

【Bạn đã hoàn thành nhiệm vụ hàng ngày (5), điểm tích lũy +2.】

Đường Vũ An đang cùng Tiểu Khang Khang chơi ở góc phòng, nhìn thấy thông báo thì không khỏi trợn tròn mắt.

Vì căn phòng chỉ có bấy nhiêu, nên nội dung cuộc trò chuyện giữa Quả bà bà và Chu Khởi cậu đều nghe rõ mồn một, vì vậy cậu biết lần này bà lấy ra những quả có chất lượng tốt hơn.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Chỉ không ngờ, hai quả này cộng lại số điểm thu được đã nhiều hơn ba quả hôm qua!

Hôm qua mỗi quả được 9 điểm, còn hôm nay một quả đã là 14 điểm.

Vậy số điểm thu được từ giao dịch có liên quan đến chất lượng và số lượng hàng hóa giao dịch?

Trong lúc Đường Vũ An đang suy nghĩ, Chu Khởi lại lấy ra một túi gạo lứt nhỏ, nói với Quả bà bà: “Ở đây có 20 hạt, đổi với bà thêm hai quả nữa.”

Anh đưa tay qua, đổ những hạt gạo lứt trong túi nhựa lên miếng vải mà Quả bà bà chưa kịp cất đi.

Tiếp đó, lại lấy thêm hai quả nữa từ trong giỏ.

Đối với hạt giống lúa thì Quả bà bà dĩ nhiên là càng nhiều càng tốt, bà gật đầu không có ý kiến, chỉ là sau khi đếm xong, bà cũng không lập tức cất miếng vải đi.

Quả nhiên, dưới ánh mắt của bà, Chu Khởi lại lấy ra gói gạo lứt thứ ba, một lần nữa đổi với bà lấy hai quả.

Quả bà bà: “…”

Thật là lạ, tại sao lại phải chia thành ba lần giao dịch chứ? Hôm qua lúc đổi muối cũng như vậy.

Nhưng mà, nhìn thấy trên tay có đủ 60 hạt giống gạo lứt, trong lòng Quả bà bà vui như mở hội, cũng không còn tâm trí đâu mà đi hỏi về cách giao dịch kỳ quặc này nữa.

Dùng 6 quả ngọt đổi được 60 hạt giống chất lượng tốt, dù nói thế nào thì cũng là bà lời to.

Nào ngờ, Đường Vũ An đang ngồi xổm ở góc phòng với Tiểu Khang Khang cũng đang vui như mở hội.

【Nhân viên “Chu Khởi” đã hoàn thành giao dịch và thu được lợi nhuận với một khách hàng cũ, điểm +28, kinh nghiệm +1.】

【Nhân viên “Chu Khởi” đã hoàn thành giao dịch và thu được lợi nhuận với một khách hàng cũ, điểm +28, kinh nghiệm +1.】

Trọn vẹn 84 điểm và 3 điểm kinh nghiệm!

Phát tài rồi phát tài rồi \(≧▽≦)/

Đường Vũ An vui vẻ ra mặt, đây là hơn 80 điểm đó, nếu đổi hết thành gạo lứt thì có thể đổi được 8kg lận!

Tuy nói kinh doanh có lời là chuyện bình thường, hơn nữa Quả bà bà cũng có thể dựa vào những hạt giống này để thu hoạch được rất nhiều trong tương lai, nhưng chênh lệch lớn như vậy vẫn khiến Đường Vũ An có chút ngại ngùng.

Cậu cúi đầu nhìn Tiểu Khang Khang, cậu bé đang sung sướng ăn kẹo – vừa rồi Đường Vũ An đã hoàn thành hai lần giao dịch lỗ vốn với cậu bé, kiếm được 3 điểm kinh nghiệm.

Lần này Tiểu Khang Khang đã học khôn rồi, biết rằng kẹo phải ngậm để tan từ từ trong miệng thì vị ngọt mới giữ được lâu hơn.

Thấy Đường Vũ An nhìn mình, cậu bé liền toe toét miệng, nở một nụ cười đáng yêu với cậu.

Đường Vũ An bất giác đưa tay xoa đầu cậu bé, rồi lại lén lút nhét một túi đường phèn nhỏ vào túi áo của đứa trẻ.

Dù sao thì loại túi zip nhỏ nhất cũng chỉ đựng được bốn năm viên đường phèn, đường phèn bán rời trong tiệm vẫn còn hơn chục ký, cậu không ngại cho Khang Khang thêm vài viên.

Còn ở phía bên kia, sau khi Chu Khởi giao dịch xong thì bắt đầu hỏi thăm Quả bà bà về tình hình khu vực này.

Quả bà bà cũng biết họ đến từ nơi khác, bà sờ vào túi hạt lúa đã gói lại, rồi nhìn Chu Khởi và Đường Vũ An, nét mặt có thêm vài phần bừng tỉnh.

“Các cháu từ trong pháo đài ra phải không?” Bà nói.

Trong pháo đài?

Chu Khởi khẽ nhíu mày, rồi lắc đầu.

Thấy phản ứng của anh, Quả bà bà lại khẽ gật đầu, che giấu thân phận là chuyện nên làm, chỉ là lời nói cử chỉ cũng như sự hào phóng của hai đứa trẻ này, thật sự rất khó che giấu được người khác.

“Cháu muốn biết gì?” Quả bà bà hỏi.

Chu Khởi nhìn biểu cảm của bà, biết là bà không tin, nhưng anh do dự một chút, lại không sửa lại lời bà nữa.

Ra ngoài lăn lộn, thân phận đều là do mình tự tạo ra.

Từ phản ứng của Quả bà bà, cái gọi là “pháo đài” này có lẽ là một nơi khá giàu có, như vậy cũng có thể giải thích tại sao trên người họ lại mang nhiều vật tư đến vậy.

Thế là Chu Khởi hỏi: “Đây là đâu? Có tên địa danh không?”

“Tên địa danh à… Nơi này vốn thuộc địa phận của thành Thanh Mộc, từng là một nơi rất phồn hoa, nhưng đó là chuyện của mấy chục năm trước rồi, có lẽ cháu chưa từng nghe qua?”

Chu Khởi gật đầu, thành Thanh Mộc, một cái tên hoàn toàn xa lạ với anh.

“Người ở gần đây đều gọi nơi này là Hoang Thành.” Quả bà bà nói.

Chu Khởi suy nghĩ một lát rồi hỏi: “Hoang Thành… có phải vì dân cư thưa thớt nên mới có tên này không?”

Họ đến đây cũng đã mấy ngày rồi, nhưng chỉ gặp được Quả bà bà và cháu trai của bà, những người sống khác ngay cả một cái bóng cũng không thấy.

“Ừ.” Quả bà bà nhìn vào lớp băng trên tay Chu Khởi, “Chắc cháu cũng đã gặp rồi phải không? Sinh vật biến dị?”

Chu Khởi không phủ nhận: “Hôm qua cháu gặp một con chó lớn.”

“Là chó biến dị khổng lồ!”

Quả bà bà lộ vẻ kinh ngạc, nhìn vết thương của thiếu niên, hẳn là đã giao đấu với con chó khổng lồ đó rồi, vậy mà anh vẫn có thể sống sót, trông vết thương cũng không nặng…

Bà càng không dám coi thường hai thiếu niên này.

“Trong Hoang Thành có không ít sinh vật biến dị lang thang, chó khổng lồ là một trong số đó, chúng có kích thước rất lớn, nghe nói đều là do thú cưng được con người nuôi dưỡng biến dị mà thành.”

“Ngoài kích thước khổng lồ ra, tốc độ và sức mạnh của chúng đều rất đáng kinh ngạc, có con còn nắm giữ dị năng có sức sát thương cực lớn.”

Quả bà bà nghiêm túc nói: “Vị trí của chúng ta vẫn còn ở rìa Hoang Thành, tuy thỉnh thoảng có sinh vật biến dị xuất hiện, nhưng số lượng vẫn còn ít.”

“Các cháu tuyệt đối đừng đi vào khu vực trung tâm, rất khó có ai sống sót được ở đó.”

“Khu vực trung tâm?” Chu Khởi hỏi dồn, “Cụ thể là hướng nào ạ?”

Quả bà bà nói: “Nơi nào cây cối càng um tùm thì càng gần khu vực trung tâm.”

Còn về phương hướng cụ thể thì rất khó diễn tả bằng lời.

“Vâng, cháu hiểu rồi.” Chu Khởi đáp.

Đường Vũ An đang bế Tiểu Khang Khang quay lại cùng nghe, cũng nghiêm túc gật đầu.

Quả bà bà nhìn họ, rồi nói tiếp: “Người sống ở khu này đúng là không nhiều, nhưng những ai có thể sống sót ở đây đều có bản lĩnh riêng.”

Chu Khởi suy nghĩ một lát rồi lại hỏi: “Vậy bà có biết ở đâu có khu tụ tập dân cư lớn không?”

Họ muốn kiếm điểm và kinh nghiệm thì phải đến nơi đông người – mặc dù bây giờ đã có bản đồ, nhưng khu vực được mở khóa có hạn, vẫn cần hỏi thăm phương hướng đại khái để tránh đi đường vòng quá nhiều.

“Khu tụ tập dân cư à…”

Quả bà bà nhìn Chu Khởi, rồi lại nhìn Đường Vũ An, do dự nói: “Có thì có, nhưng muốn đến đó thì tốt nhất là có người quen dẫn đi.”

“Tại sao ạ?” Đường Vũ An tò mò hỏi.

Quả bà bà nhìn cậu, trên gương mặt đầy nếp nhăn lộ ra một nụ cười có chút phức tạp, “Bởi vì rất nhiều lúc, con người còn nguy hiểm hơn cả sinh vật biến dị.”

Nhưng mà, bà cũng không khuyên hai thiếu niên ở lại.

Nếu họ thật sự từ trong pháo đài đi ra, thì chắc chắn không quen sống ở nơi như Hoang Thành.

“Còn nhớ nơi chúng ta gặp nhau hôm qua không?”

Quả bà bà nhìn Chu Khởi nói: “Cứ đi dọc theo con đường nhỏ đó về hướng Tây Bắc, đi khoảng một ngày một đêm là có thể thấy một khu chợ.”

Cụ thể xa bao nhiêu thì bà cũng không nói rõ được.

“Khu chợ đó rất lớn, có lẽ có thứ các cháu cần, chỉ là ra vào đều phải nộp phí qua đường.”

“Nếu các cháu muốn đi, thì nhất định phải nhớ, không được tiết lộ lai lịch của mình cho bất kỳ ai.” Giọng điệu của bà ý tứ sâu xa, “Tốt nhất là nên ngụy trang một chút, trông các cháu quá nổi bật rồi.”

Còn những chuyện khác, bà không nói thêm nữa.

“Vâng, cháu cảm ơn bà.”

Sau khi đã có được những thông tin cần thiết từ Quả bà bà, Đường Vũ An lại lấy ra một túi gạo lứt nhỏ 20 hạt, đưa cho bà làm quà cảm ơn.

Quả bà bà sững người, nhưng cuối cùng cũng không từ chối.

Bà thật sự rất cần những hạt giống này.

【Bạn đã hoàn thành một giao dịch lỗ vốn với một khách hàng quen, điểm tích lũy +0.】

Đường Vũ An chớp mắt, vừa rồi anh Tiểu Khởi đã hoàn thành ba lần giao dịch với Quả bà bà rồi mà… lẽ nào giao dịch lỗ vốn không bị giới hạn ba lần? Nhưng vừa không có điểm, cũng không cộng kinh nghiệm…

Cậu có chút nghi hoặc, nhưng cũng không để tâm lắm.

Sau khi Quả bà bà cất hạt giống gạo lứt đi, lại nhìn Đường Vũ An và Chu Khởi.

Cuối cùng, bà cắn răng nói: “Nếu các cháu thật sự muốn đi, có thể tìm ông lão Lý, đầu mỗi tháng ông ấy đều đi mua đồ, khá rành về tình hình ở đó.”

“Các cháu muốn biết thêm tin tức gì khác, cũng có thể tìm ông ấy hỏi thăm.”

Mắt Đường Vũ An lập tức sáng lên.

Wow, nguồn khách hàng mới!

Hết chương 10.

Chú thích: Gạo lứt (糙米): Là gạo xay thô, chưa xát kỹ nên còn giữ nguyên lớp cám và phôi. Về lý thuyết thì nó có thể làm hạt giống nếu thỏa mãn các điều kiện như: Chưa qua xử lý nhiệt. Còn nguyên phôi. Chất lượng tốt, không bị mốc, mọt, hoặc tổn thương cơ học. Nhưng tỷ lệ nảy mầm của gạo lứt thường thấp hơn hạt thóc.

 

Chương 10: Đây, Đây Là Lúa?

Ngày đăng: 13 Tháng 7, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên