Chương 100: Anh Và Tiền Cùng Rơi Xuống Nước, Em Cứu Ai?

 

Chương 100: Anh Và Tiền Cùng Rơi Xuống Nước, Em Cứu Ai?

 

Tiền Đa Đa vừa dứt lời, mọi người liền cười ồ lên.

 

Hoắc Lâm Sâm vừa vỗ vai hắn vừa ôm bụng cười, còn tranh thủ giơ ngón tay cái với hắn: “Anh bạn à, nể cậu thật thà, tôi đây xin tặng cậu một like.”

 

Tiền Đa Đa tức muốn chết, hất tay anh ta ra: “Tôi nói cho anh biết, đừng khinh thường người khác khi họ còn trẻ!”

 

Ninh Lạc khinh thường: 【Đúng là biết tự dát vàng lên mặt mình ghê, hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi đầu rồi, còn tự nhận mình là thiếu niên nữa chứ.】

 

Tiền Đa Đa nghẹn lời, nhanh chóng đổi giọng: “Đừng khinh thường người khác khi họ đã trung niên!”

 

【Đừng khinh thường người khác khi họ còn trẻ, đừng khinh thường người khác khi họ đã trung niên, đừng khinh thường người khác khi họ đã về già, người chết là lớn nhất.】

 

【Anh dứt khoát nhảy luôn đến bước cuối cùng đi, đừng chờ nữa, người Hoa sống chẳng phải là để đi đường tắt, rút ngắn giai đoạn phát triển sao?】

 

Khóe mắt Tiền Đa Đa giật giật.

 

Hoa cúc tức giận cũng chỉ là vui đùa một chút mà thôi, còn thật sự có muốn “thả bom” hay không còn phải xem cái miệng của cậu.

 

“Vậy rốt cuộc là ý tưởng của ai?” Hắn vẫn cố hỏi bằng giọng điệu hết sức u ám.

 

Ninh Lạc nhìn hắn, ánh mắt như kiểu cạn lời: “Anh ngốc à, không đi xem camera giám sát lại đến hỏi bọn tôi, anh nghĩ bọn tôi thật thà hơn camera giám sát sao?”

 

Thật là hết nói nổi mà!

 

Tiền Đa Đa nghiến răng nghiến lợi: “Ít nhất cậu cũng có chút tự biết mình.”

 

Ninh Lạc: “Quá khen, quá khen.”

 

“…Tôi không có khen cậu!”

 

 [Tiền Đa Đa, anh vẫn thấy mình bị chọc tức chưa đủ à, còn dám trêu chọc cái miệng của Ninh Lạc.]

 

[Tôi dám chắc là bây giờ anh ta đang rất nhớ Ninh Lạc lúc mới vào show còn rụt rè, chưa dám bung xõa.]

 

 [Ai mà không nhớ chứ? Tôi chính là bị vẻ ngoài của Ninh Lạc lừa vào đây chịu trận này!]

 

 [Ninh Lạc trước khi bung xõa: Một cậu bé nhút nhát, rụt rè, e thẹn, Ninh Lạc sau khi bung xõa: Tôi chuẩn bị đánh rắm này, mời mọi người cùng thưởng thức.]

 

Tiền Đa Đa tức tối bỏ đi.

 

Ninh Lạc nhìn bóng lưng hắn đi xa, sờ sờ cằm: “Đột nhiên tôi lại nhớ đến một câu danh ngôn.”

 

Hàn Nguyệt Vấn tò mò: “Chuyện này mà cũng có thể khiến cậu liên tưởng đến danh ngôn à? Nói nghe thử xem.”

 

Ninh Lạc buột miệng: “Có bạn từ phương xa đến, đánh cho mấy chục roi, đuổi ra biệt viện.”

 

Bóng lưng Tiền Đa Đa loạng choạng, bước đi càng nhanh hơn.

 

Hàn Nguyệt Vấn ngẫm nghĩ một lúc lâu: “…Thầy giáo dạy văn của cậu mà thấy cảnh này chắc sẽ cảm động lắm.”

 

Tào Cẩn Lưu bình phẩm: “Cảm động đến mức nửa đêm tỉnh dậy tự tát cho mình một cái, tự trách ‘Tại sao lúc đó lại để cho cậu ta tốt nghiệp’ đúng không?”

 

Ninh Lạc hung dữ: “Cậu là fan của tôi đấy, cậu còn yêu tôi không?”

 

Tào Cẩn Lưu quan sát biểu cảm của Lộ Đình Châu, sau đó thận trọng đáp: “Yêu kiểu Jane Eyre.”

 

Lộ Đình Châu nhìn cậu ta với ánh mắt hài lòng.

 

Khoảng nửa tiếng sau, mây đen bên ngoài càng lúc càng dày đặc, trời ban ngày mà tối như chạng vạng, gió lớn nổi lên, giống như ngày tận thế.

 

Mưa như trút nước, cửa kính như thác đổ, nước ào ào đổ xuống, sấm sét ầm ầm, thiên nhiên gào thét.

 

Trong nhà đã bật đèn sáng trưng, Ninh Lạc và Lộ Đình Châu ngồi trên chiếc ghế lười hình hạt đậu bên cạnh cửa sổ, chống cằm ngắm cảnh mưa.

 

Thậm chí Lộ Đình Châu còn còn tìm đâu ra một bộ ấm trà, đặt một chiếc bàn nhỏ bắt đầu pha trà.

 

Diễn viên thường học rất nhiều thứ, anh cũng không nhớ mình học trà đạo từ khi nào, nhưng động tác pha trà vô cùng thành thục, uyển chuyển như nước chảy mây trôi.

 

“Rừng dừa bên ngoài rụng mấy quả dừa rồi, mai ra biển nhặt dừa thôi.” Ninh Lạc dùng chức năng quay phim của điện thoại làm ống nhòm, thấy gì hay ho liền kể cho Lộ Đình Châu nghe.

 

Lộ Đình Châu rót cho cậu một chén trà, nhấp một ngụm, hỏi: “Em vẫn chưa ngắm chán thứ đó à?”

 

“Uầy, không phải sắp về rồi sao, em mang về làm quà cho bố mẹ em.”

 

Lộ Đình Châu nhắc nhở: “Còn anh trai em nữa.”

 

Ninh Lạc “Ồ” lên một tiếng rất khoa trương: “Anh đang nói đến người anh trai tốt bụng đã tự mình rút khỏi chương trình để đi hưởng phúc, còn cố ý chọn một hòn đảo hoang để em trai mình đến nghỉ dưỡng đúng không?”

 

Lộ Đình Châu như hiểu ra: “Nếu em đang phải gánh vác khó khăn, vậy nhất định là có người đang thay em tận hưởng cuộc sống an nhàn bình yên rồi.”

 

Ninh Lạc cảm thấy như tìm được tri kỷ, nắm chặt tay Lộ Đình Châu lắc qua lắc lại: “Đại sư, suy nghĩ của anh thật là thấu đáo.”

 

“Mặc dù là vậy, nhưng mà,” Lộ Đình Châu nhìn về phía camera, giọng nói rất dịu dàng, “Cắt đoạn này đi nhé, cảm ơn, nếu không thì Ninh Dương sẽ ném cho anh năm mươi triệu, bảo anh tránh xa em trai anh ta ra mất.”

 

“Đừng cắt, đừng cắt!” Ninh Lạc vội vàng nhìn vào ống kính, nắm tay Lộ Đình Châu chặt hơn, “Đây coi như là tài sản chung của chúng ta, đến lúc đó nhớ chia đôi nhé.”

 

 [? Lộ Đình Châu, anh thật là hiểu rõ tình hình.]

 

 [May mà tôi rút lui kịp thời, suýt chút nữa thì mọc não rồi.]

 

 [Chia đôi? Ninh Lạc cậu… hành động của cậu thì tốt, nhưng nói ra thì có chút không được lịch sự lắm.]

 

 [Anh trai à, anh mau chạy đi, hai người bọn họ thật sự không giống như đang diễn đâu.]

 

Lúc này, trong văn phòng của Sơ Trác Entertaiment, lặng lẽ xuất hiện thêm một bóng lưng cứng đờ đang siết chặt cốc cà phê.

 

Trong khung hình, Lộ Đình Châu suy nghĩ một lát: “Anh bị mắng một trận như vậy, có phải là nên được bồi thường tổn thất tinh thần không?”

 

Ninh Lạc đáp ngay: “Vậy thì chia bốn sáu, anh bốn em sáu.”

 

Khóe môi Lộ Đình Châu đang nhếch lên bỗng hạ xuống, nhướng mắt nhìn Ninh Lạc: “Tại sao?”

 

Ninh Lạc bất ngờ ôm chầm lấy anh, giọng nghẹn ngào, vô cùng đau lòng: “Lộ Bảo, anh bị tổn thương, lòng em cũng đau xót! Khoản phí tổn thất tinh thần này, chắc chắn là để bồi thường cho em.”

 

Ninh Dương nhìn bàn tay phải của mình, cảm giác bực bội vì không thể thò tay vào màn hình tát cho Ninh Lạc một cái, bực tức tắt máy tính, không muốn nghe thêm câu nào nữa.

 

Cư dân mạng nói đúng, anh ta đúng là chê mình sống quá lâu rồi sao? Còn để Ninh Lạc ở nhà tra tấn mình thêm?

 

Phải nhanh chóng đày cậu ra biên cương!

 

Người bắt sóng được sự tức giận của anh ta chính là em rể tương lai tốt bụng của anh ta.

 

Lộ Đình Châu bị chọc cho tức đến bật cười, anh đẩy Ninh Lạc ra nhưng không được, bèn thả lỏng người dựa vào ghế sofa, mặc kệ Ninh Lạc ôm chặt lấy mình, tìm một tư thế thoải mái hơn, ngẩng đầu nhìn cậu: “Muốn lấy tiền từ tay em khó thật đấy.”

 

Ninh Lạc nghiêm túc: “Vì mục tiêu cuộc đời của em vẫn chưa thực hiện được mà.”

 

Lộ Đình Châu có chút hứng thú, ánh mắt lướt qua hàng lông mày thanh tú của cậu, dừng lại ở nốt ruồi lệ nơi khóe mắt: “Nói nghe xem nào.”

 

Ninh Lạc nói: “Đương nhiên là hai người, một mái nhà, ba bữa cơm, bốn mùa, và tài khoản tiết kiệm của em bốn tỷ!”

 

Cậu nhấn mạnh vào ước nguyện cuối cùng.

 

 […Tôi biết ngay mà!]

 

 [Nghe đến nửa câu đầu tôi còn đang cảm động vì trong tương lai của Ninh Lạc có Lộ Đình Châu.]

 

 [Lạc bảo thích anh Lộ là thật, thích tiền cũng là thật.]

 

 [Ước mơ của Ninh Lạc cũng là ước mơ của tôi! Nhưng mà tôi không có tham lam như vậy, một mình tôi bốn tỷ là được rồi, hehe.]

 

 [Quá kinh điển, fan giống hệt thần tượng, (giơ ngón tay cái).]

 

Lộ Đình Châu trầm ngâm: “Bây giờ anh rất muốn hỏi một câu.”

 

Ninh Lạc: “? Anh hỏi đi.”

 

” Anh và tiền cùng rơi xuống nước, em cứu ai?”

 

Ninh Lạc chớp chớp mắt, đứng hình.

 

 [Cười chết mất, đúng là một pha nhắm thẳng vào điểm yếu mà tấn công.]

 

 [Ninh Lạc, cậu nói gì đi chứ Ninh Lạc!]

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Lộ Đình Châu ung dung nhìn cậu: “Hửm?”

 

Ninh Lạc nằm mơ cũng không ngờ có ngày câu hỏi này lại rơi vào đầu mình, đầu óc cậu hoạt động hết công suất, cố gắng tìm cách chữa cháy: “Khả năng bơi lội của anh tốt như vậy, không thể vớt hết tiền của em lên rồi hẵng lên bờ sao?”

 

【Đáng ghét chỉ có trẻ con mới lựa chọn, người lớn tất nhiên là muốn hết rồi.】

 

Lộ Đình Châu trầm mặc suốt nửa phút.

 

Cư dân mạng cũng cười suốt nửa phút.

 

“Được rồi, em thắng.” Lộ Đình Châu gần như bất lực.

 

Ninh Lạc vượt ải thành công, cười híp mắt giơ tay làm hình trái tim, lắc qua lắc lại: “Yêu anh.”

 

 [Trời ơi, nụ cười của Lạc bảo! Ngọt ngào, đáng yêu quá đi.]

 

 [My wife, my wife! (chảy nước miếng).]

 

 [Tiền là cái gì, thứ không đáng để nhắc đến, mạng tôi cũng cho cậu luôn này.]

 

 [Lạc Bảo, đừng yêu Lộ Đình Châu nữa, anh ta nhiều tâm cơ lắm, không giống tôi, trong tim trong mắt tôi chỉ có mình cậu thôi.]

 

 [Rút lại đi, đừng để anh Lộ của cậu nhìn thấy, anh ta sẽ ghi vào sổ đen, chờ đến lúc trả thù đấy.]

 

Lộ Đình Châu thậm chí còn không thay đổi tư thế, lười biếng dựa vào ghế lười, mái tóc đen rối bù, cười hỏi: “Được rồi. Vậy yêu đến mức nào?”

 

Ninh Lạc nhìn quanh, phát hiện không có khách mời nào chú ý đến góc nhỏ của họ, cậu nhanh chóng nhào tới, ôm lấy cổ Lộ Đình Châu hôn một cái.

 

Hôn xong lập tức rút về, mím môi, trên môi còn vương lại chút hương trà nhàn nhạt.

 

【Thơm quá.】

 

Trong đầu Ninh Lạc thoáng qua ý nghĩ này, không nhịn được lại hôn thêm một cái, ngang nhiên nhiệt tình làm càn.

 

Lộ Đình Châu mỉm cười ngẩng đầu, mặc cho cậu hôn.

 

Trong phần bình luận, một loạt fan quắn quéo ngất ngây trong biển đường ngọt ngào.

 

 [Huhuhu, tôi đã nói gì nào? Cặp đôi thật sự là dễ đẩy thuyền nhất!]

 

Hai người đang mải mê trò chuyện, bỗng bên ngoài cửa sổ lóe lên tia sét từ trong đám mây, như xé toạc cả bầu trời, giáng xuống biển sâu.

 

Như móng vuốt sắc bén xé toạc thế giới thành hai nửa.

 

“Ôi trời, tia sét này mạnh thật.” Ninh Lạc vội vàng chụp ảnh lại.

 

Sau đó, cậu ghép bức ảnh này với những bức ảnh khác, dựa vào vai Lộ Đình Châu để chỉnh sửa con Godzilla mà cậu hằng mong ước.

 

Cơn mưa như trút nước không kéo dài lâu, nhưng sau khi chuyển sang mưa vừa thì lại kéo dài suốt cả đêm, đến sáng hôm sau vẫn còn mưa.

 

“Nghe nói chiều nay mới chuyển sang nhiều mây, hôm nay phải hoạt động trong nhà thôi.” Chu Kiệu vừa từ bên ngoài về, giũ nước trên ô xuống, mở ô ra, dựng ở ban công.

 

Ninh Lạc đang cắn một miếng bánh mì, với tay giành lấy lọ bơ đậu phộng trong tay Hướng Bặc Ngôn, hai người hận không thể đại chiến tám trăm hiệp trên bàn ăn, nghe vậy liền hàm hồ “ừm” một tiếng, nhanh chóng nuốt miếng bánh mì trong miệng: “Tiền Đa Đa nói chúng ta rảnh rỗi cũng không có việc gì làm, chi bằng tổ chức một buổi phát sóng trực tiếp để tăng thêm chút danh tiếng cho chương trình của hắn.”

 

Tiền Đa Đa nghe thấy cậu nói năng không kiêng dè, nháy mắt ra hiệu với cậu.

 

Không biết dùng lời lẽ hay ho một chút à? Không thể tô vẽ cho hành động của mình một chút được sao?

 

Hàn Nguyệt Vấn vừa xuống lầu đã nghe thấy câu này, cô dựa vào lan can nói: “Cậu ta còn chê chưa đủ nổi tiếng sao? Chúng ta cứ ba ngày hai bữa lại lên hot search. À đúng rồi, Tiểu Lạc, cậu có biết hai nụ hôn của cậu hôm qua đã lên hot search rồi không?”

 

Ninh Lạc nhắm mắt, vẻ mặt bình thản: “…Biết rồi.”

 

【Nỗi sợ lớn nhất là sự quan tâm đột ngột của bậc trưởng bối.】

 

Hướng Bặc Ngôn phết đầy bơ đậu phộng lên miếng bánh mì của mình, cắn một miếng, nhìn Ninh Lạc và Lộ Đình Châu ở phía đối diện, nói: “Hai người bây giờ thật sự nổi tiếng rồi, bình thường phải chú ý đến lời nói và hành động của mình một chút, đừng để người khác nghĩ hai người là một cặp đôi tồi tệ.”

 

Hoắc Lâm Sâm có chút hứng thú, hỏi Lộ Đình Châu: “Anh có biết super topic couple của hai người từ tập hai trở đi đã vững vàng đứng đầu bảng xếp hạng của các cặp đôi không?”

 

Lộ Đình Châu uống một ngụm cà phê: “Biết.”

 

Lời này vừa nói ra, mọi người đều đồng loạt nhìn về phía anh.

 

Chu Kiệu tò mò: “Thầy Lộ, bình thường anh cũng quan tâm đến những thứ này sao?”

 

Lộ Đình Châu nói: “Không phải, chỉ là có người khá quan tâm, thường xuyên chụp màn hình gửi cho tôi.”

 

“Người nào đó” nghe vậy thì gượng cười: “Em chỉ muốn thân thiết với fan một chút thôi mà.”

 

【Tiện thể xem ai còn đang vẽ mấy bức fanart với thiết lập ảo tung chảo, phi logic kia nữa không!】

 

Các fan đồng loạt hét lên.

 

 [Lộ hàng rồi!!! Ninh Lạc, cậu tránh xa cuộc sống của fan ra một chút!]

 

 [Aaaaaaa, cứ nghĩ đến việc tên này sẽ nhìn thấy đủ loại cảnh hot hit mà tôi viết là tôi lại thấy xấu hổ muốn độn thổ.]

 

 [Thôi không nói nữa, tôi đi xóa bài đây!]

 

Hoắc Lâm Sâm gửi một tin nhắn trong nhóm chat của mấy người: 【Cậu không phải là dùng tài khoản chính để dạo diễn đàn đấy chứ?】

 

Ninh Lạc phản bác: 【Sao có thể chứ, tôi đâu có ngốc.】

 

Người nổi tiếng dùng tài khoản phụ không phải là chuyện gì to tát, Hàn Nguyệt Vấn trả lời: 【Tài khoản phụ trên Weibo của Tiểu Lạc có đáng yêu giống như trên vòng bạn bè của cậu không?】

 

Ninh Lạc lập tức chột dạ, gửi một biểu tượng cảm xúc dễ thương để đánh trống lảng.

 

Lộ Đình Châu đương nhiên nhìn thấy tin nhắn trong nhóm, trong đầu anh bất giác hiện lên bốn chữ “Quần Đùi Bốc Cháy”, nhắm chặt mắt lại.

 

Tốt lắm, mới sáng sớm mà đầu óc đã vấy bẩn rồi.

 

Tào Cẩn Lưu vừa xuống đã nghe thấy bọn họ nói về chuyện này.

 

Hướng Bặc Ngôn nói: “Cậu vậy mà lại đi dạo siêu thoại của các cặp đôi, tôi dám cá là fan couple của các cậu bây giờ chắc chắn đang sợ chết khiếp, cầu xin cậu đừng xem nữa.”

 

Tào Cẩn Lưu kéo ghế ra, ngồi xuống bàn ăn, đầu óc vẫn chưa tỉnh táo, nghe vậy liền tiếp lời: “Xem siêu thoại của các cặp đôi? Vậy có xem cái video cut thể loại sinh tử kia trên Bilibili không, cái video có lượt xem cao nhất ấy?”

 

Trên đầu Ninh Lạc hiện ra một dấu chấm hỏi to đùng: “Cái gì cơ?”

 

 [Không, đừng, để, cậu, ấy, xem!!!]

 

 [Aaaaaaa, tôi xin chết trước cho mọi người xem!]

 

Tào Cẩn Lưu đã mở video ra, hào hứng nói: “Để em mở cho xem, em còn đặc biệt lưu lại đấy!”

 

Mấy cái đầu đồng loạt chụm lại.

 

Tào Cẩn Lưu trực tiếp kéo thanh tiến trình, tua đến đoạn đặc sắc nhất.

 

Trong bộ phim trước của Ninh Lạc, nhân vật tướng quân mà cậu đóng đang nằm trên giường với vẻ mặt tái nhợt, mái tóc dài dính mồ hôi, rối bời dính trên má, giữa hàng lông mày lộ ra vẻ đẹp yếu ớt, đôi môi mím chặt vương vệt máu đỏ tươi.

 

Bên cạnh còn có người hét lớn: “Tướng quân, cố gắng lên, sắp ra rồi!”

 

“Nhanh lên, nhanh lên, đã ra được một nửa rồi!”

 

“Thấy đầu rồi, thấy đầu rồi!”

 

“Ra rồi!”

 

Còn nhân vật của Lộ Đình Châu trong một bộ phim nào đó, sau mấy chữ kinh thiên động địa kia, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của một người, giọng nói đã được xử lý hậu kỳ: “Tiểu Lạc, vất vả cho em rồi.”

 

Ninh Lạc nghe thấy giọng nói của mình vang lên: “Sinh cho phu quân một đứa con nối dõi tông đường, là phúc phận của ta.”

 

Còn có giọng điệu nũng nịu: “Phu quân, ta đau quá… Hôn ta một cái được không?”

 

Ninh Lạc rơi vào trầm mặc chết chóc.

 

Lộ Đình Châu lặng lẽ đặt cốc cà phê xuống, cũng rơi vào trầm mặc.

 

Một lúc lâu sau, Ninh Lạc nghiến răng ken két: “Mình phải giết chết cái tên Tống Nam đã bắt mình nói đoạn thoại này!!”

 

Hết chương 100.

 

Chú thích:

 

  • Yêu kiểu Jane Eyre: Ý nói tình yêu mãnh liệt nhưng có phần đau khổ.
Chương 100: Anh Và Tiền Cùng Rơi Xuống Nước, Em Cứu Ai?

Ngày đăng: 27 Tháng 3, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên