Chương 100: Trang viên Hoa Hồng Đỏ ( Phần kết )

 

Chương 100: Trang viên Hoa Hồng Đỏ ( Phần kết )

 

Những tấm thiệp chúc mừng nho nhỏ đều được Tiểu Bạch cất giữ cẩn thận, những lá thư người khác viết cho cậu, đương nhiên cậu cũng giữ gìn trong chiếc hộp của mình.

 

Sau khi kéo hết thiệp chúc mừng ra ngoài, những sợi tóc đen lại bắt đầu kéo thư ra.

 

Chỉ có duy nhất một bức thư, có lẽ vì cả nhà ngày thường sống cùng nhau nên hiếm khi viết thư, bức thư này lại là thư chào mừng.

 

【 Tiểu Bạch thân mến:

 

Chào mừng con đến với trang viên Hoa Hồng Đỏ, sau này nó sẽ là ngôi nhà của con.

 

Đừng căng thẳng, chúng ta biết trước đây có thể con đã chịu nhiều tổn thương, luôn đề phòng mọi thứ xung quanh. Ở đây có rất nhiều đứa trẻ cũng giống con, chúng sẽ hiểu con, sẽ chấp nhận con và yêu thương con.

 

Con có một em gái, con bé đi lại rất khó khăn, nhưng con bé rất hay cười, nụ cười đó giống như một thiên thần nhỏ.

 

Con có một em trai, nó bị câm, nhưng nó luôn có những ý tưởng kỳ quặc, là một cậu bé rất nghịch ngợm, rất đáng yêu.

 

Con có một cậu em trai trạc tuổi con, nó là đứa trẻ nghịch ngợm nhất ở đây, hãy tha thứ cho nó, trước đây nó phải ngồi xe lăn, bây giờ mới có thể chống nạng đi lại được.

 

Con có một người anh trai chỉ hơn con ba tuổi, anh con là một chàng trai dịu dàng, cho dù anh con không thể nghe thấy con nói gì.

 

Anh cả của con là một đứa trẻ tương đối khỏe mạnh, thằng bé rất có trách nhiệm, nó sẽ giúp con làm rất nhiều việc.

 

Chị cả của con rất hoạt bát, không biết tại sao con bé lúc nào cũng tràn đầy năng lượng. Con bé là đứa trẻ đầu tiên chúng ta nhận nuôi, năm đó khi chúng ta mua lại tòa lâu đài cổ này, con bé đã bị dân làng xung quanh bỏ rơi trong tuyết.

 

Lúc đó, khi bố mẹ vừa mới biết chúng ta không thể sinh con thì chị của con đã xuất hiện.

 

Sau đó lại có anh cả của con, cho đến khi gặp anh hai của con, chúng ta mới biết thằng bé không thể đi học bình thường, bố con đã bỏ việc ở trường, chúng ta đã cùng nhau dạy dỗ anh của con ở nhà. Rồi thì sau này có thêm em trai và em gái của con nữa.

 

Tất cả bọn nó đều được bố mẹ nhặt về.

 

Con là đứa con thứ sáu của gia đình chúng ta, không biết có phải là đứa con cuối cùng hay không, có lẽ là vậy.

 

Con còn có ông bà nội, đừng thấy ông nội trông có vẻ hung dữ, thực ra ông rất yêu trẻ con. À đúng rồi, bánh ngọt ông làm rất rất ngon.

 

Còn bà nội con thì đúng như vẻ bề ngoài, rất chiều chuộng trẻ con, nói nhỏ cho con nghe nhé, sau này nếu con làm sai chuyện gì, có thể đến chỗ bà nũng nịu một chút là được.

 

Chúng ta là bố mẹ của con, sẽ rất rất rất yêu thương con.

 

Cả nhà cùng chào đón con, Tiểu Bạch. Hy vọng con có thể được bao bọc trong yêu thương, lớn lên khỏe mạnh và hạnh phúc trong ngôi nhà này.

 

(Bố mẹ vẫn chưa biết con có biết chữ hay không, nếu không biết cũng không sao, chúng ta sẽ đọc cho con nghe, sẽ dạy con học chữ, rồi sẽ có một ngày con tự mình đọc hiểu được.)】

 

Qua bức thư, Hạ Bạch đã biết được tình hình gia đình trong tòa lâu đài cổ này.

 

Đây là một cặp vợ chồng không thể sinh con, có lẽ cả hai đều là giáo viên, ngoài cô con gái đầu lòng là đứa trẻ khỏe mạnh được họ nhận nuôi một cách bình thường, những đứa trẻ khác đều có chút vấn đề, bị bỏ rơi, là những đứa trẻ lang thang cơ nhỡ.

 

Chúng không thể đến trường học hành bình thường, cần được chăm sóc đặc biệt.

 

Cặp vợ chồng này đã bỏ việc, cùng bố mẹ ruột ở trong tòa lâu đài cổ này nuôi dưỡng những đứa trẻ đó.

 

Cho những đứa trẻ này một ngôi nhà ấm áp, không bị đói, không bị lạnh, không bị người đời chỉ trỏ xa lánh.

 

Có thể thấy qua những manh mối trong sách, trong thiệp và thư chào mừng, cặp vợ chồng này thực sự là những người rất tốt bụng và ấm áp, kể cả bố mẹ của họ cũng vậy, không vì không thể có con ruột, cháu ruột mà oán trách, mà dành tình yêu thương cho những đứa trẻ cần được yêu thương hơn, có được một gia đình hạnh phúc như vậy.

 

Bức thư đã cũ, đã ngả màu vàng theo thời gian, còn lưu lại những vệt nước loang lổ.

 

Tại sao một gia đình như vậy lại tan vỡ?

 

Trên gác mái chính là thi thể của họ, họ đã gặp phải chuyện gì?

 

Hạ Bạch dụi dụi đôi mắt khô khốc đau nhức, dụi ra cả nước mắt.

 

Đúng lúc này, em gái Tuyết Mộc cố gắng ưỡn người dậy. Hạ Bạch nhìn thấy những sợi tóc đen nối liền với cái lỗ bị kéo căng thẳng tắp.

 

Hạ Bạch khẽ hỏi: “Là cái gì?”

 

em gái Tuyết Mộc nói: “Cuốn sổ nhỏ.”

 

Cô bé nghe lời Hạ Bạch, tìm kiếm những đồ vật bằng giấy trên gác mái, những sợi tóc đen len lỏi qua từng thi thể, tìm thấy chiếc hộp đó, sau khi kéo hết những tấm thiệp trong hộp ra ngoài, lại tìm thấy một cuốn sổ, rất giống cuốn nhật ký mà Hạ Bạch nói.

 

Nhưng cuốn nhật ký này dù nhỏ đến đâu cũng không thể chui lọt qua cái lỗ nhỏ này được.

 

Hạ Bạch thở hổn hển một lúc, đi đến thư phòng lấy một con dao rọc giấy đến. Cậu ngồi bệt xuống đất một lúc để hồi sức, sau đó vịn tay vịn đứng dậy, loạng choạng bê một chiếc ghế lên bàn trà, lắc lư loạng choạng đứng lên.

 

Em gái Tuyết Mộc cứ có cảm giác như cậu sắp ngã đến nơi, vậy nên đã vươn những sợi tóc đen ra giúp cậu cố định chiếc ghế.

 

Em gái Tuyết Mộc rất thông minh, cuộn cuốn sổ lại rồi nhét vào trong lỗ, nhưng vẫn không nhét vào được.

 

Hạ Bạch bảo cô bé mở cuốn sổ ra, cậu cầm dao rọc từng trang giấy một, hai người phối hợp nhét những trang giấy đó vào thùng rác.

 

Mấy tờ giấy này giống hệt giấy của cuốn nhật ký trong thư phòng, thứ em gái Tuyết Mộc tìm được là một cuốn nhật ký giống hệt cuốn trong thư phòng.

 

Chữ viết trên cuốn nhật ký này đương nhiên không phải do người chơi viết, nhưng cũng giống với họ, nét chữ trên những trang nhật ký này đều rất giống nhau, nhưng lại có những nét riêng rất nhỏ.

 

【 Chúng ta sẽ mãi mãi bên nhau. 】

 

【 Tiểu Bạch đừng buồn, chúng ta vẫn luôn ở đây. 】

 

【 Anh trai, anh nhất định phải sống thật tốt. 】

 

【 Xin lỗi, đều là lỗi của bố, lúc đó bố đã từ chối quá phũ phàng, nếu lúc đó bố dịu dàng hơn một chút, có lẽ cậu ta đã không làm ra chuyện như vậy. 】

 

Nhìn thấy những lời này, Hạ Bạch gần như đã hiểu chuyện gì đã xảy ra.

 

Cậu nhớ mình đã từng đọc được trong sách giáo khoa, có một đứa trẻ đã lớn tuổi đến đây, bố mẹ đã không nhận nuôi cậu ta.

 

Có lẽ chính đứa trẻ lớn tuổi đó đã giết hại cả gia đình.

 

Quả nhiên, những trang nhật ký sau đó đã viết.

 

【 Không thể trách bố được, mẹ đã nhìn thấy cậu ta lảng vảng gần biệt thự, có lẽ cậu ta đã nhắm vào chúng ta từ lâu rồi, muốn đến nhà chúng ta để ăn bám. 】

 

【 Cậu ta có vấn đề về tâm lý, thường xuyên nhìn chằm chằm vào chúng ta với ánh mắt hết sức kỳ quái. 】

 

【 Đừng nói như vậy, có lẽ cậu ta chỉ ghen tị, ghen tị quá mức, đã nhiều đêm cậu ta ôm đầu gối ngồi dưới gốc cây nhìn về phía nhà chúng ta. 】

 

【 Xin lỗi, em đã từng đưa bánh ngọt cho cậu ta. 】

 

【 Thế mà, cậu ta lại lột da em trai treo lên mái nhà, em hận cậu ta! Em sợ hãi quá, khó chịu quá. Em trai, em có còn đau không? 】

 

【 Anh hai, em không đau nữa, mẹ mới là người đau, tóc của mẹ đã bị cậu ta nhổ hết rồi. 】

 

【 Mẹ không đau, đừng nói những lời này nữa. Người khó chịu nhất hẳn là Tiểu Bạch, Tiểu Bạch đừng sợ, con nhất định phải sống thật tốt. 】

 

【 Em trai, chúng ta vẫn luôn ở đây. 】

 

【 Tôi đã tỉnh lại. 】

 

. . . . . .

 

Tất cả sự thật đã được phơi bày.

 

Một cặp vợ chồng không có con cái, điều kiện kinh tế khá giả, đã bỏ công việc giáo viên, cùng bố mẹ ruột nuôi nấng mấy đứa con ít nhiều đều có vấn đề trong tòa lâu đài cổ này, cả gia đình sống rất ấm áp hạnh phúc, có lẽ còn rất sung túc.

 

Một đứa trẻ lớn tuổi đã chú ý đến điều này, nó một mình ở bên ngoài quan sát rất lâu. Có thể nó muốn đến ăn bám, cũng có thể nó thực sự rất mong muốn được hòa nhập vào gia đình này, nó đã đến biệt thự, hy vọng cặp vợ chồng này có thể cho nó gia nhập.

 

Bởi vì nó khỏe mạnh, cũng đến tuổi có thể tự lo cho bản thân, vậy nên bọn họ đã từ chối nó, có lẽ người bố đã từ chối rất gay gắt.

 

Kẻ tâm thần biến thái này, có thể là cảm thấy bị tổn thương hoặc phẫn nộ, đã nhân cơ hội tàn nhẫn sát hại cả gia đình trong tòa lâu đài.

 

Hẳn là cậu ta cũng muốn giết Tiểu Bạch, nhưng cuối cùng Tiểu Bạch đã không chết, cậu bé “đã tỉnh lại”, cậu bé có thể tỉnh lại là nhờ có gia đình mình che chở.

 

【 Chúng ta sẽ mãi mãi bên nhau. 】

 

【 Tiểu Bạch nhất định phải sống thật tốt. 】

 

Có rất nhiều lời đồn đại về cái chết và linh hồn, không biết rốt cuộc là người chết rồi, hồn lìa khỏi xác, hay là hồn lìa khỏi xác rồi người mới chết.

 

Trong trò chơi này, có lẽ là vế sau.

 

Những người khác trong gia đình đều bị sát hại một cách tàn nhẫn, không biết tại sao Tiểu Bạch lại là người cuối cùng bị hung thủ xuống tay, cũng là người bị hung thủ ra tay nhẹ nhất. Cậu ấy đã không thể chống đỡ được nữa, hồn lìa khỏi xác, sắp chết đến nơi, nhưng gia đình cậu ấy đã che chở cho cậu ấy.

 

Linh hồn của họ đã nhập vào cơ thể cậu ấy, trở thành trụ cột bảo vệ Tam Hồn Thất Phách của cậu ấy.

 

Bọn họ đã thực sự mãi mãi ở bên nhau.

 

Bọn họ đã cho cậu ấy sức mạnh thực sự để sống tiếp.

 

Hạ Bạch đã nhìn thấy điểm sáng, không phải là do cậu hoa mắt chóng mặt, mà là lối ra của trò chơi đã xuất hiện.

 

Nhưng cậu lại cảm thấy mình chưa nên rời đi, cậu vẫn chưa khám phá hết tòa lâu đài cổ này.

 

Cậu có chút mê man nhìn phòng khách, nơi gia đình từng sinh sống, nhìn thấy tờ nội quy mới được Lăng Trường Dạ viết dán trong phòng khách.

 

【 Thứ sáu, không được tùy tiện soi gương. Nếu nhìn thấy trong gương không phải là bạn, xin đừng căng thẳng, đó là bạn bị ảo giác, đó nhất định là bạn. Nếu người trong gương nói chuyện với bạn, có lẽ bạn có thể thử nói chuyện với người đó. 】

 

Hạ Bạch đã đọc quy tắc không được tùy tiện soi gương từ sớm.

 

Thông thường trong các trò chơi kỳ dị như thế này, gương đều là thứ rất đáng sợ, đặc biệt là khi trò chơi còn cố ý nhắc đến.

 

Ban đầu cậu nhìn thấy nội quy là 【 Không được tùy tiện soi gương 】, ở giữa cũng nhìn thấy nội quy 【 Có thể soi gương 】, không chắc quy tắc ban đầu có bị sửa đổi hay không, thực chất là 【 Cấm soi gương 】, vì vậy cậu vẫn luôn không dám soi gương.

 

Thế nhưng Lăng Trường Dạ lại nói sau quy tắc này là, nếu người trong gương nói chuyện, có thể thử nói chuyện với người đó.

 

Sắp phải rời khỏi trò chơi rồi, Hạ Bạch rất muốn lên gác mái xem thử, cũng rất muốn soi gương.

 

Có lẽ cậu đã không còn sức lực để leo lên gác mái nữa, hơn nữa trên gác mái có nguy hiểm hay không cậu cũng không biết, vậy nên cậu đã lựa chọn đi soi gương.

 

Cậu đoán, nếu trong gương có người nói chuyện với mình, có lẽ người đó chính là Tiểu Bạch.

 

Lúc này cậu là một trong bảy phách của Tiểu Bạch, cách biệt với Tiểu Bạch bằng một “Chiều không gian”, có lẽ gương chính là thứ có thể kết nối với “Chiều không gian” này, để cho phách là cậu có thể nhìn thấy những thứ của con người.

 

Hạ Bạch nhìn màn hình TV trong phòng khách trước, ít nhiều gì màn hình TV cũng có thể coi là gương, phía trước còn có quy tắc nói màn hình TV cũng được coi là gương, cho nên mới có quy tắc không được xem TV.

 

Thế nhưng cậu lại chẳng nhìn thấy gì trên TV cả, ở đó chỉ là một màn hình đen kịt.

 

Hạ Bạch lê thân thể tàn tạ, khó khăn trở về phòng ngủ, đi vào phòng tắm.

 

Cuối cùng cậu cũng nhìn thấy mình trong gương.

 

Lúc đó, khi nhìn thấy tay mình, cậu cảm thấy nó nhỏ hơn rất nhiều, dựa theo sách giáo khoa, cậu đã đoán thân phận hiện tại của mình có lẽ là học sinh cấp hai, nhưng trên thực tế, khuôn mặt của cậu còn nhỏ hơn, có thể là do mặt cậu nhỏ nhắn.

 

Trông có vẻ cũng chưa đến mười hai tuổi, trong ký ức hiện tại của cậu không có dáng vẻ nhỏ bé như vậy.

 

Nhân vật mà cậu hóa thân có lẽ là cậu em trai trạc tuổi Tiểu Bạch, sau khi chết đã trở thành Thi Cẩu bảo vệ Tiểu Bạch, hàng đêm sau khi Tiểu Bạch ngủ say, sẽ cảnh giác kiểm tra xung quanh, bảo vệ Tiểu Bạch.

 

Hạ Bạch nhìn chằm chằm vào người trong gương.

 

Cuối cùng người trong gương cũng mở miệng, cậu bé nói: “Anh đến rồi.”

 

Hạ Bạch dựa theo thân phận của mình, hỏi: “Em trai, em vẫn ổn chứ?”

 

Người trong gương im lặng nhìn cậu, không nói gì.

 

Cửa phòng ngủ và phòng tắm đều không đóng, điểm sáng trong phòng khách càng lúc càng nhiều, ánh sáng khiến phòng tắm cũng sáng sủa hơn.

 

Cậu sắp phải rời đi rồi.

 

Hạ Bạch luôn có cảm giác trò chơi này chưa kết thúc hoàn toàn, cậu trực tiếp hỏi: “Em là ai?”

 

Người trong gương nói: “Em là Kỷ Bạch.”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Quả nhiên là Tiểu Bạch.

 

Hạ Bạch nhìn người trong gương, nhất thời không biết cậu bé là hạnh phúc hay bất hạnh.

 

Đáng lẽ cậu bé phải bất hạnh, vốn dĩ có thể là một đứa trẻ bị bỏ rơi, cuối cùng cũng có được một gia đình hạnh phúc, nhưng cả nhà lại bị một kẻ điên tàn nhẫn sát hại, chỉ còn lại một mình cậu bé. Một mình sống trong tòa lâu đài rộng lớn này, cùng với thi thể của họ.

 

Cậu bé đáng lẽ phải hạnh phúc, cậu bé có một gia đình hạnh phúc, mỗi người trong gia đình đều yêu thương nó, khi hồn vía cậu bé sắp tan biến, khi cận kề cái chết thì những người thân vừa mới qua đời của cậu bé đã ngưng tụ thành hồn phách cho cậu bé, mãi mãi ở bên cạnh cậu bé, để cậu bé tiếp tục sống sót.

 

Hạ Bạch nhìn người trong gương, có lẽ là lúc này họ đang dùng chung một khuôn mặt, so với lúc đối mặt với bất kỳ nhân vật chính nào trong trò chơi, cậu càng cảm thán hơn, trong lòng có rất nhiều cảm xúc khó tả.

 

Hạ Bạch mấp máy môi, muốn nói gì đó với cậu bé, nhưng ngay cả lời chúc phúc cũng không nói nên lời.

 

Cậu lại cảm nhận được sự cô đơn từ trong ra ngoài, giống như lần đầu tiên khám phá tòa lâu đài cổ này, không nhận được bất kỳ phản hồi nào từ những sinh vật sống.

 

Nếu Tiểu Bạch cũng giống như cậu, cũng thích thi thể, có thể coi Hỉ Thần là người nhà thì tốt rồi, như vậy, ít nhất cậu bé cũng sẽ không đau buồn như vậy.

 

“Em trai, em có còn hận người đó không?” Cậu hỏi.

 

“Hận. Nhưng mà, cậu ta là một kẻ điên đáng thương, cậu ta cũng đã chết, phải chết cùng chúng ta.”

 

Nó nhớ, lần đầu tiên kẻ điên đó đến, đã bị bố mẹ từ chối. Kẻ điên đó đã nhìn họ bằng ánh mắt tha thiết, khẩn cầu, hỏi: “Mọi người có thể ôm tôi một cái được không?”

 

Khi giết người, miệng kẻ điên đó cứ liên tục lẩm bẩm như điên dại.

 

“Mọi người có biết tôi đã đứng bên ngoài nhìn bao lâu rồi không?”

 

“Có biết tôi khao khát được trở thành một thành viên trong gia đình này đến mức nào không? Muốn được sống cùng mọi người đến mức nào không?”

 

“Mọi người có biết tôi đã phải lấy hết can đảm mới dám đến gần mọi người không?”

 

“Đã như vậy, chúng ta cùng chết đi, chết đi, chết đi, tôi sẽ khâu thi thể của chúng ta lại với nhau, như vậy chúng ta có thể mãi mãi ở bên nhau, cùng nhau sống ở đây.”

 

Hạ Bạch không biết nên nói gì thì người trong gương chủ động lên tiếng.

 

Cậu bé nói: “Chúc anh hạnh phúc.”

 

Khi Hạ Bạch nhìn vào gương lần nữa, trong gương đã không còn gì nữa, kể cả chính cậu.

 

Hạ Bạch bước ra khỏi phòng ngủ, men theo ánh sáng, lúc cậu chuẩn bị bước lên con đường ánh sáng thì thấy em gái Tuyết Mộc lại kéo xuống một trang nhật ký.

 

Trên trang nhật ký đó chỉ có một câu.

 

【 Là mơ sao? Mình đã tỉnh lại. 】

 

Hạ Bạch còn chưa kịp phản ứng thì đã nghe thấy âm thanh của hệ thống trò chơi.

 

【 Chúc mừng Người Nhặt Thi Hạ Bạch đã mở khóa thành công địa đồ Trang viên Hoa Hồng Đỏ. 】

 

【 Trò chơi đang tính toán, xin vui lòng chờ trong giây lát. 】

 

【 Phần thưởng và thành tích của Người Nhặt Thi Hạ Bạch nhận được trong bản đồ này như sau: 】

 

【 Đạo cụ trò chơi [Triệu Hồn]: Nghe nói khi con người chết đi, hồn phách sẽ tan biến, [Triệu Hồn] có thể giúp bạn triệu hồi một phần hồn phách của người đã khuất để trợ giúp. Đạo cụ này chỉ có thể sử dụng trong trò chơi, mỗi địa đồ trò chơi chỉ có thể sử dụng ba lần. 】

 

【 Điểm tích lũy trò chơi: 5012130】

 

【 Chúc mừng ngài, Người Nhặt Thi Hạ Bạch. 】

 

Cậu mang theo nỗi tiếc nuối khó tả bước ra khỏi trò chơi, cậu thấy mình đang ở trong Trang viên Hoa Hồng Đỏ ngoài đời thực.

 

Tòa biệt thự này là nơi gia tộc họ Giang – gia tộc từng là một trong những gia tộc giàu có bậc nhất thành phố Giang Di xây lên để ở, tuy chưa hoàn thiện nội thất, nhưng đã toát lên vẻ xa hoa, đẹp hơn rất nhiều so với tòa lâu đài u ám và có hơi cũ kỹ trong trò chơi.

 

Nhưng mà, không có hơi thở cuộc sống thì cũng chẳng thể nhìn thấy hơi ấm con người.

 

Nhìn thấy căn biệt thự này, cảm giác trống rỗng trong lòng Hạ Bạch càng thêm nặng nề.

 

Cậu còn chưa thoát khỏi trạng thái trong trò chơi thì đã nghe thấy giọng nói của Tỉnh Duyên.

 

“Cảm tạ trời đất! Cuối cùng mọi người cũng ra rồi! Tôi lo muốn chết, sợ mình không vào sẽ ảnh hưởng đến mọi người.”

 

“Haizz!”  Lận Tường xua tay, “Nói cho cậu biết này Tỉnh Duyên, cậu mà có vào cũng chẳng ích gì đâu!”

 

“. . . . . .”

 

Nỗi tiếc nuối và ưu tư khó tả trong lòng Hạ Bạch đã bị cuộc đối thoại của hai người họ xua tan.

 

Cậu quan sát xung quanh, chín người vào trò chơi, nhưng ra ngoài chỉ còn lại năm người, bốn người đã chết trong trò chơi. Đây được coi là địa đồ có tỷ lệ tử vong cao nhất trong số những địa đồ Hạ Bạch đã nhận sau khi tham gia Đội Tấn Công.

 

Trò chơi này quả thực rất khó thông quan.

 

Lận Tường cũng nói: “Anh bạn, cậu không biết trò chơi này tà môn đến mức nào đâu, may mà cậu không vào!”

 

Tỉnh Duyên vẫn còn canh cánh trong lòng chuyện mình vô dụng, “Ít nhất tôi vào cũng có thể giúp được gì đó chứ, biết đâu có thể hoàn thành trò chơi nhanh hơn, giảm thiểu thương vong.”

 

Cậu ta không nói quá, trong những phó bản trò chơi cậu ta từng tham gia, phó bản nào cậu ta cũng đều có cống hiến, đặc biệt là sau khi gia nhập Đội Tấn Công, ai bảo kỹ năng của cậu ta lại thiết thực như vậy chứ.

 

Lận Tường: “Vào phó bản trò chơi này cậu cũng bó tay thôi, kỹ năng của cậu không có đất dụng võ đâu.”

 

Lận Tường đang định kể cho cậu ta nghe trò chơi này đáng sợ như thế nào thì đã bị Lăng Trường Dạ cắt ngang: “Trở về rồi nói, có lẽ chúng ta cần phải thảo luận phó bản trò chơi này kỹ càng hơn.”

 

Lận Tường gật đầu, “Đúng vậy.”

 

Đây có lẽ là trò chơi mà cậu ta hoàn thành mơ hồ nhất. Trò chơi này không giống với bất kỳ trò chơi nào cậu ta từng tham gia trước đây, là hợp tác, nhưng không phải là cùng nhau, giống như một cuộc đua tiếp sức hơn, mỗi người chỉ nhìn thấy phong cảnh của một đoạn đường.

 

Bây giờ muốn cậu ta kể lại cho Tỉnh Duyên nghe, cậu ta cũng không biết phải kể từ đâu.

 

Lăng Trường Dạ nhìn về phía Tống Thu, hỏi: “Tống Thu, cậu có việc gấp phải đi à? Nếu không vội, ở lại thảo luận cùng chúng tôi nhé?”

 

Dưới cái nhìn chăm chú của mọi người, Tống Thu im lặng vài giây rồi mới gật đầu.

 

Mọi người cùng nhau bước ra khỏi trang viên Hoa Hồng Đỏ, không ngờ xe của Giang Ngữ vẫn còn ở bên ngoài.

 

Nhìn thấy bọn họ đi ra, Giang Ngữ lập tức xuống xe, vừa định mở miệng, nhưng không hiểu sao lại im lặng ngậm miệng.

 

Lăng Trường Dạ nói với cô: “Chúng tôi còn có việc, lát nữa trò chuyện sau.”

 

Giang Ngữ gật đầu, “Mọi người cứ bận việc của mình đi, không cần để ý đến tôi.”

 

Bọn họ lên chiếc xe ban nãy rồi rời đi, Giang Ngữ vẫn đứng im tại chỗ.

 

Một người đàn ông từ trên xe cô bước xuống, hỏi: “Sao vậy?”

 

Cô nhìn chằm chằm vào chiếc xe ngày càng xa, mãi cho đến khi không còn nhìn thấy chiếc xe đó nữa, lúc này mới lên tiếng: “Anh Sơn, đây là lần đầu tiên em cảm thấy, cái chết đến thật dễ dàng, cũng thật tàn khốc.”

 

Chưa đầy một tiếng đồng hồ, dường như mọi thứ diễn ra rất dễ dàng, nhưng trong bọn họ đã mất đi mấy người.

 

Người đàn ông được cô gọi là anh Sơn, nói: “Nếu đã vậy, em càng nên bám lấy bọn họ. Em không biết đấy thôi, Lăng Trường Dạ bây giờ đã không còn là Lăng Trường Dạ mà em quen biết hồi bé nữa rồi, nếu em có thể nối lại quan hệ với anh ta, sau này dù là trong thế giới trò chơi hay thế giới thực gì chúng ta cũng đều không cần phải lo lắng nữa.”

 

Giang Ngữ lắc đầu, “Nếu anh ấy không có bạn trai thì em còn có thể nghe lời mọi người thử xem sao. Nhưng anh ấy đã có bạn trai rồi, em không thể ti tiện như thế được. Hơn nữa, bây giờ em mới biết, địa vị và năng lực hiện tại anh ấy có được đều là đánh đổi bằng mạng sống mới có, em dựa vào cái gì chứ?”

 

Anh Sơn còn muốn nói gì đó thì đã bị Giang Ngữ cắt ngang, “Nếu anh muốn bám lấy, anh tự mình đi mà bám, dù sao anh ấy cũng là gay mà.”

 

“. . . . . .”

 

Trong xe, Hạ Bạch cũng quay đầu nhìn Giang Ngữ một cái, lại bị Lăng Trường Dạ nhìn thấy.

 

Hạ Bạch lập tức ngồi thẳng người, “Em chỉ là, lần đầu tiên gặp minh tinh, hơi ngạc nhiên một chút thôi, không ngờ hình tượng của Giang tiểu thư trong giới giải trí lại không phải là cố tình tạo dựng.”

 

Lăng Trường Dạ: “Đúng là từ trước đến nay cô ấy vẫn luôn thẳng thắn, sống rất phóng khoáng.”

 

Hạ Bạch gật đầu, “Hình như anh cũng sống rất phóng khoáng.”

 

Lăng Trường Dạ: “Bây giờ không thể phóng khoáng như vậy được nữa.”

 

Tai Hạ Bạch khẽ động, vừa định nói tiếp thì lại nhìn thấy Hoa Hạo Minh và Lận Tường đều đang nhìn về phía này, lập tức ngậm miệng, nhìn thẳng về phía trước.

 

“. . . . . .”

 

Trong xe im lặng, rất nhanh bọn hắn đã quay trở lại khách sạn suối nước nóng.

 

Tính cả Tỉnh Duyên, bọn hắn cùng nhau đi vào phòng họp.

 

Vừa ngồi xuống, còn chưa kịp uống trà, Lận Tường đã lập tức hỏi: “Rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra, rốt cuộc thì chúng ta là cái gì, đến giờ tôi vẫn chưa rõ mọi chuyện là như thế nào luôn đó?”

 

Hạ Bạch nói: “Chúng ta là Tam Hồn Thất Phách của một người.”

 

Lận Tường ngẩn người, “Nhưng chúng ta không phải chỉ có chín người thôi sao?”

 

Hoa Hạo Minh uống một ngụm trà, thản nhiên nói: “Có thể là do tôi bị đa nhân cách, xin lỗi, tôi cũng không ngờ lại là trò chơi như vậy.”

 

Lận Tường kinh ngạc nhìn Hoa Hạo Minh, “Hoa ca, đây là lần đầu tiên em gặp người bị đa nhân cách đó, ngầu thật!”

 

Hoa Hạo Minh bĩu môi, nhưng vẫn không nhịn được mà mắng một câu: “Ngầu cái đầu cậu!”

 

Lận Tường: “. . . . . .”

 

Cậu ta lập tức chuyển chủ đề, nói: “À, Tỉnh Duyên à, có lẽ cậu không hiểu đâu, để tôi kể cho cậu nghe.”

 

Trong lúc mọi người uống trà, Lận Tường đã thao thao bất tuyệt kể lại cho Tỉnh Duyên nghe những thông tin cơ bản của trò chơi, theo góc nhìn của cậu ta.

 

Cuối cùng Tỉnh Duyên cũng hiểu tại sao Lận Tường lại nói cậu ta có vào phó bản trò chơi này cũng vô dụng, cả tòa lâu đài đến một bóng người cũng không có, cậu ta đi xem suy nghĩ của ai được?

 

Cậu ta cảm thán: “May mà tôi không vào được trò chơi, nếu vào trong đó không biết liệu tôi có thể sống sót được hay không, nói không chừng còn kéo chân mọi người.”

 

Cậu ta quá ỷ lại vào kỹ năng của mình, sợ rằng trong trò chơi cũng sẽ luống cuống tay chân, đến cả giả thuyết đa nhân cách chắc cũng không nghĩ ra đâu.

 

Lận Tường hỏi: “Ai là người phát hiện ra chúng ta là Tam Hồn Thất Phách vậy, là cậu à Hạ Bạch à? Nói cho mọi người biết này, tôi đã nhìn thấy cuốn nhật ký Hạ Bạch viết bị xé rách, còn bị xé nát bét nữa, tức chết tôi rồi! Mọi người không biết tôi đã căng mắt ra mà tìm, suýt chút nữa thì chết luôn rồi, lúc đó mới ghép được chữ cái đầu tiên và chữ cái cuối cùng của một cuốn sách, chữ Nhật gì gì Chứng ấy.”

 

Lăng Trường Dạ tiếp lời cậu ta: “Tôi đã nhìn thấy nhật ký của cậu, lại tìm thấy cuốn sách đó trên giá sách, trong sách có ghi chép chi tiết về Tam Hồn Thất Phách, vậy nên đã ghi lại vào nhật ký.”

 

Hoa Hạo Minh: “Tôi nhìn thấy anh ghi chép về Tam Hồn Thất Phách và bí mật trên gác mái.”

 

Lận Tường nhìn xung quanh một lượt, Tống Thu không nói gì, “Vậy ai là người hoàn thành trò chơi này?”

 

Lăng Trường Dạ nói: “Có lẽ là Hạ Bạch.”

 

Hạ Bạch: “Tôi đã nhìn thấy con đường ánh sáng để rời khỏi trò chơi, coi như là tôi đã bổ sung toàn bộ sự thật của trò chơi.”

 

Lận Tường: “Nhanh lên nhanh lên, rốt cuộc là chuyện gì vậy.”

 

Hạ Bạch kể lại câu chuyện của gia đình trong lâu đài cho bọn họ nghe, mọi người nghe xong đều cảm thán không thôi.

 

“Tôi từng nghe nói, trong cơ thể con người có rất nhiều vị thần, nổi tiếng nhất là Thần Ngũ Tạng, bọn họ cùng nhau bảo vệ cơ thể.” Lăng Trường Dạ nói: “Người nhà của Tiểu Bạch đều là người tốt, sau khi chết đều biến thành thần, bảo vệ Tiểu Bạch. Tiểu Bạch là một người được rất nhiều thần bảo vệ, yêu thương.”

 

Không chỉ Hạ Bạch, mà ngay Hoa Hạo Minh cũng nhìn về phía Lăng Trường Dạ, rất hiếm khi thấy anh nói những lời dịu dàng như vậy sau khi kết thúc trò chơi.

 

Hoa Hạo Minh lại uống một cốc nước lọc, “Tiểu Bạch quả thực rất may mắn, người nhà của cậu bé đều là người lương thiện, trong cơ thể cậu bé đều là thần tiên, không có ác ma.”

 

Lăng Trường Dạ mân mê chiếc cốc trà men xanh trong tay, không nói gì.

 

Lận Tường không nghe ra ẩn ý gì, lại cảm thán: “Mấy cái nội quy đó đúng là muốn mạng người ta, rốt cuộc thì cái nào là thật, cái nào là giả đây? Tôi còn chẳng biết mình đã vi phạm bao nhiêu cái rồi.”

 

Hoa Hạo Minh hỏi: “Chúng ta có cần tổng kết lại những quy tắc chính xác không?”

 

Lận Tường vừa định nói đồng ý, cậu ta cũng rất tò mò, nhưng nghe Lăng Trường Dạ nói: “Vô nghĩa thôi, những cái giả có lẽ là do người ta sửa đổi, cho dù gặp phải phó bản trò chơi tương tự cũng sẽ không phải là cùng một bộ quy tắc.”

 

Lận Tường nghĩ cũng đúng, “Không biết ai là người tỉnh dậy đầu tiên, người đầu tiên nhìn thấy quy tắc.”

 

Lăng Trường Dạ: “Người đó chắc chắn là một trong số chúng ta, người đầu tiên nhìn thấy quy tắc, nhìn thấy toàn bộ đều là quy tắc chính xác, sống theo quy tắc chính xác, chắc là sẽ không chết.”

 

Lận Tường: “Chẳng lẽ là tôi? Tôi đã nói là tại sao tôi lại sống sót, tôi đúng là may mắn mà.”

 

Lăng Trường Dạ không trả lời câu hỏi này, anh đặt cốc trà xuống, hỏi một vấn đề mà anh muốn biết nhất: “Mọi người đã soi gương chưa?”

 

Hết chương 100.

Chương 100: Trang viên Hoa Hồng Đỏ ( Phần kết )

Ngày đăng: 20 Tháng 8, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên