Chương 101: Để Cứu Anh, Tôi Hạ Cổ Trùng Cho Anh (Hạ)

Chương 101: Để Cứu Anh, Tôi Hạ Cổ Trùng Cho Anh (Hạ)

 

“Tại sao cô lại nghĩ rằng tôi sẽ yêu cậu ta?”

 

Tôi cảm thấy thật kỳ quặc, bèn nhìn cô ta dò xét.

 

Cô ta nhìn lại tôi, trong mắt thoáng qua vẻ sốt ruột, nhưng biểu cảm và hành động vẫn không có gì thay đổi lớn, khiến cảm giác sốt ruột ấy trông như một ảo giác.

 

“Bởi vì anh ta đã để ý đến anh rồi.”

 

Tôi nhíu mày.

 

Không đợi tôi hỏi thêm, gia chủ nhà họ Lan đã vội vã chạy tới. Nhìn thấy thiếu nữ, ông ta thở phào nhẹ nhõm một hơi. “Cô không rành đường, muốn đi đâu thì cứ nói với tôi một tiếng, đừng tự mình chạy lung tung, bên ngoài nguy hiểm lắm.”

 

Tôi bèn nuốt lại những lời định nói.

 

Gia chủ nhà họ Lan thấy tôi thì lại một phen kinh ngạc nữa, ông ta hàn huyên với tôi một hồi rồi thăm dò hỏi: “Ngài và Thánh nữ là hẹn nhau ra đây chơi sao?”

 

“Chỉ là tình cờ gặp thôi.”

 

Trong mắt ông ta lóe lên vẻ giằng xé và toan tính.

 

Nhà họ Lan thiển cận vô cùng, e rằng bây giờ trong đầu bọn họ không phải là làm sao để dựa vào cơ hội mà Thánh nữ mang lại để gầy dựng lại gia tộc, mà là làm thế nào để vắt kiệt giá trị của Thánh nữ cho bằng sạch.

 

Tôi lên xe, Gia chủ nhà họ Lan và Thánh nữ đứng đó nhìn theo cho đến khi tôi đi khuất.

 

Trong khoảnh khắc ánh mắt giao nhau, tôi thấy Thánh nữ dùng khẩu hình nói với tôi:

 

“Tôi sẽ cứu anh.”

 

………….

 

Chiếc xe chạy về hướng viện nghiên cứu.

 

Cuộc gặp gỡ lần này, dường như Thánh Tử đã dự liệu trước. Cậu ta không chỉ ký hợp đồng, mà còn đưa cho tôi một hộp thuốc.

 

Vẫn là chiếc hộp làm từ gỗ âm trầm.

 

Điểm khác biệt là, lần này khi mở hộp thuốc ra, bên trong là một mùi hương phong lữ thảo thoang thoảng, quyện thêm cả hoa hồng, chanh và các loại dược liệu có tác dụng an thần khác. Mùi hương thanh mát dịu nhẹ, như có như không.

 

Thánh Tử nói, hộp thuốc này có công hiệu an thần, giúp dễ ngủ.

 

Sau khi đặt hộp thuốc ở viện nghiên cứu, tôi định bụng tiện đường đến bệnh viện xem tình hình hồi phục của Trợ Lý. Khi xuống đến dưới lầu, tôi thấy một chiếc xe cứu thương vội vã chạy tới, không biết đã xảy ra tai nạn ở đâu.

 

Xe cứu thương còn chưa dừng hẳn thì một chiếc xe van màu trắng phía sau đã lao tới. Vì phanh quá gấp, lốp xe ma sát với mặt đất tạo ra một tiếng rít chói tai.

 

Cánh cửa bị tông mở, một đám đàn ông xăm trổ lần lượt chui ra từ chiếc xe van. Thật khó mà tưởng tượng nổi, một chiếc xe van nhỏ bé như vậy lại có thể nhét vừa cả chục con người.

 

Vừa xuống xe, đám người này liền vây quanh chiếc xe cứu thương. Bọn họ vây kín như bưng, khiến người ta không khỏi nghi ngờ, liệu bọn họ có đang thật sự quan tâm đến bệnh tình hay là có thù oán gì với người bị thương. Các bác sĩ phải liên tục xua đuổi, khó khăn lắm mới chen ra được một lối đi từ trong đám đông.

 

Tôi vòng qua đám người cao to, đi thang máy lên lầu.

 

Trợ Lý được tôi sắp xếp ở phòng VIP trên tầng cao nhất.

 

Lúc tôi đến, anh ta đang đi dạo trong hành lang.

 

Anh ta đi không nhanh không chậm. Ánh nắng xuyên qua cửa sổ, rọi lên đỉnh đầu, khiến mái tóc ngắn của anh ta trông đặc biệt bông xù mềm mại, tựa như một con nhím biển màu nâu.

 

Thấy tôi, Trợ Lý cong mắt cười: “Tổng tài, ngài đến rồi.”

 

“Đã đỡ hơn chưa?” Tôi nhìn xuống bụng anh ta, bộ đồ bệnh nhân rộng thùng thình trông có vẻ trống trải, không nhìn ra dấu vết của băng gạc. “Vết thương còn chưa lành hẳn đã xuống đi lại rồi.”

 

Anh ta cười đáp: “Vết thương của tôi gần như đã lành cả rồi, y tá cũng nói tôi có thể vận động vừa phải thích hợp.”

 

Trợ Lý là một người rất lý trí, sẽ không đem sức khỏe của mình ra làm trò đùa. Nếu đã vậy, tôi cũng không nói thêm gì nữa.

 

Tôi quan sát sắc mặt của anh ta, cuối cùng dạo gần đây cũng đã có chút huyết sắc, trong lòng thầm tính toán xem khi nào Trợ Lý có thể quay lại làm việc.

 

Bên cạnh đột nhiên thiếu đi một trợ thủ đắc lực, quả thực là có chút không quen.

 

Nhất là khi trợ thủ đắc lực này đã theo tôi rất nhiều năm rồi.

 

Tiếng ồn ào từ cửa sổ đang mở tràn vào, tôi nhíu mày liếc xuống dưới, thấy đám người cao to bên xe van ban nãy cảm xúc có hơi kích động, không biết đang tranh cãi chuyện gì. Có mấy người còn mặc kệ đây là cổng chính bệnh viện, lấy thuốc ra bắt đầu phì phèo.

 

“Vào phòng đi, ban nãy có một bệnh nhân cần cấp cứu, cảm xúc người nhà bệnh nhân có hơi kích động.”

 

“Vâng, thưa Tổng tài.”

 

Vừa về đến phòng, Trợ Lý cúi xuống cầm lấy cốc: “Tổng tài, ở đây không có cà phê, ngài uống chút trà nhé?”

 

“Ngồi đi, tôi chưa đến mức hà khắc với cấp dưới như vậy.”

 

Tôi nhướng mày, nhận lấy chiếc cốc từ tay anh ta.

 

Đầu ngón tay chúng tôi khẽ chạm, tay anh ta có hơi lành lạnh.

 

Không giống như Thánh Tử, tay của Thánh Tử khiến người ta liên tưởng đến loài động vật máu lạnh có vảy mịn, còn anh ta lại có cái lạnh giống như một khối ngọc.

 

Tôi rót hai cốc nước ấm, một cốc đưa cho anh ta, một cốc tự mình cầm lấy, rồi ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường bệnh.

 

Cánh mũi Trợ Lý khẽ động, anh ta cười hỏi tôi: “Tổng tài, lần này là loại thuốc mới à?”

 

Tôi nhướng mày: “Mùi nhạt như vậy mà anh cũng ngửi ra được à?”

 

Trợ Lý gật đầu: “Có thể ngửi ra một chút.”

 

Tôi nổi tính tò mò: “Nói nghe xem nào.”

 

“Hoa hồng, chanh, phong lữ thảo, bạc hà…”

 

Anh ta kể ra một tràng, tổng cộng cũng phải hơn chục thứ, cuối cùng mới nói: “Chắc là những thứ đó.”

 

“Khứu giác của anh rất nhạy bén, tại sao lúc đó không chọn làm chuyên gia điều chế nước hoa?”

 

Ngưỡng cửa để trở thành chuyên gia điều chế nước hoa rất cao, nhưng nếu làm tốt, thậm chí còn có thể nổi tiếng toàn cầu chỉ với một mùi hương, trở thành một biểu tượng thời trang dẫn đầu xu hướng.

 

Trợ Lý cười nói: “Có lẽ tôi cảm thấy… làm trợ lý cho ngài có tiền đồ hơn.”

 

“Còn về việc điều chế hương, tôi thiên về việc xem nó như một sở thích hơn.”

 

Loại thuốc lần này có tác dụng an thần, giúp dễ ngủ, mùi hương cũng không gây khó chịu.

 

Tôi và Trợ Lý cứ thế trò chuyện vu vơ.

 

Buổi chiều ngày thu, ánh nắng chiếu vào khiến cả người lười biếng.

 

Dù Trợ Lý đã ở bên tôi nhiều năm, nhưng những lúc chúng tôi ở bên nhau, phần lớn đều là nói chuyện công việc, còn những cuộc trò chuyện ngẫu hứng như thế này thì lại rất hiếm thấy.

 

Nhưng cũng không hề cảm thấy ngượng ngùng.

 

Cảm giác mà Trợ Lý mang lại giống như món cải trắng luộc nước sôi, nhìn qua thì tầm thường vô vị, nhưng khi nếm thử mới biết, bên trong ẩn chứa trăm ngàn hương vị, không thể trông mặt mà bắt hình dong được.

 

Không hổ là trợ lý toàn năng. Bình thường anh ta luôn lặng lẽ theo sau tôi, nhanh chóng xử lý mọi mệnh lệnh của tôi, không hề khoe khoang hay thể hiện. Không ngờ rằng, những thứ anh ta biết lại rất nhiều. Có vài sở thích của tôi tương đối kén người, tôi thuận miệng nhắc tới mà anh ta cũng có thể bắt chuyện được, cho dù hiểu biết không sâu, nhưng cũng không đến mức ông nói gà, bà nói vịt.

 

Ban đầu tôi còn tưởng, là do anh ta ở bên cạnh tôi, mưa dầm thấm lâu, xuất phát từ tố chất nghề nghiệp nên mới tìm hiểu về sở thích của tôi.

 

Nhưng càng nói chuyện tôi càng phát hiện, giữa chúng tôi lại có rất nhiều sở thích trùng hợp.

 

So với những cảm khái bất chợt, điều tôi nghĩ đến nhiều hơn lại là câu nói “Bạch Triêu và Lãnh Dạ”.

 

Chuyện này, tôi chưa từng ép hỏi, anh ta cũng chưa từng nhắc đến.

 

Tôi vẫn nhớ lời anh ta đã nói với tôi, anh ta nói, tôi phải tự mình đi xem.

 

Là người duy nhất trong thế giới này có thể chống lại sự xâm lược của những kẻ xuyên hồn chiếm đoạt cơ thể người khác, là người duy nhất sở hữu ký ức tiền kiếp, nhưng không thể diễn tả bằng lời, là một bug của thế giới này —

 

Việc anh ta im lặng không nói, rốt cuộc là muốn che giấu điều gì, hay là vì bị thứ gì đó chặn miệng, không thể nói ra?

 

Nhưng mà, một sự tin tưởng không trọn vẹn sẽ chỉ dẫn đến nhiều nghi ngờ hơn, và cuối cùng, sẽ khiến cho sự tin tưởng đó hoàn toàn sụp đổ.

 

Tôi là một người khá tự phụ, nhưng tôi không cho rằng đó là một khuyết điểm.

 

Bởi vì sự thật đã chứng minh cho tôi thấy rằng, tất cả những suy luận của tôi, không có một cái nào là sai cả.

 

Thế nên, so với những điểm đáng ngờ trước mắt, tôi càng tin vào suy luận của mình hơn.

 

Biết đâu ở một kiếp nào đó trong quá khứ, chúng tôi thật sự là những tri kỷ có mối quan hệ rất tốt.

 

…………

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Cuộc trò chuyện tương đối dài, trời cũng không còn sớm, tôi đứng dậy chuẩn bị rời đi.

 

“Nằm xuống đi, không cần dậy.”

 

Tôi cầm lấy chiếc áo khoác trên mắc áo, thuận tay đè Trợ Lý đang định ngồi dậy trở lại giường.

 

Vừa ra khỏi cửa phòng bệnh, tôi lại đâm sầm vào một người.

 

Một mùi hương thoang thoảng lan tỏa, tôi thoáng chốc ngẩn người rồi nhíu mày đẩy cô ta ra.

 

Người trong tay tôi chỉ cao đến ngực tôi, mày mắt thanh tú lạnh lùng, tinh xảo như một bức tranh công bút.

 

Tại sao Thánh nữ Miêu Cương lại ở đây?

 

Người nhà họ Lan đâu rồi?

 

Thánh nữ khẽ nhíu mày, hoàn toàn không có khái niệm nam nữ thụ thụ bất thân, đưa tay ra định kéo vạt áo tôi. Tôi nắm lấy cổ tay cô ta, trầm giọng hỏi: “Cô muốn làm gì? Sao cô lại ở đây?”

 

Cô ta nhíu mày sờ lên cổ tôi: “Đừng động đậy.”

 

Sức của cô ta dĩ nhiên không bằng tôi, dễ dàng bị tôi khống chế. Thế là cô ta lại đưa tay còn lại ra, cũng bị tôi thuận thế tóm gọn. Nhưng dù vậy, cô ta vẫn giãy giụa cố gắng chạm vào tôi, chỉ có điều bây giờ cô ta chẳng còn bàn tay thứ ba nào trống cả.

 

Thế là cô ta cúi đầu, nhìn xuống chân mình.

 

…Tôi kịp thời ngăn chặn hành động nhấc chân của cô ta.

 

Rốt cuộc cô ta muốn làm gì? Sao trông có vẻ ngây ngô đến thế?

 

Lúc này, tôi cảm thấy bên tai hơi ngứa, bèn nhíu mày đưa tay lên gạt, một con côn trùng bay đi mất.

 

Với mức độ sạch sẽ của bệnh viện dưới trướng tôi, làm sao một con côn trùng nhỏ có thể bay vào được?

 

Tôi ghét nhất là côn trùng, thứ sinh vật nhỏ bé mang theo virus và vi khuẩn bay khắp nơi này, thực sự quá bẩn.

 

Ngay khi tôi định liên lạc với đội vệ sinh, tôi đột nhiên nhận ra, người trong tay mình đã ngừng giãy giụa.

 

Mày mắt cô ta khẽ giãn ra, như thể vừa hoàn thành một đại sự gì đó.

 

“Cô đã làm gì?”

 

“…Đừng trách tôi.”

 

Vẻ mặt cô ta dịu đi. “Tôi làm vậy là để bảo vệ anh, mới hạ Tình Cổ lên người anh.”

 

“Tình Cổ?”

 

Tôi buông cổ tay cô ta ra.

 

Da cô ta mềm mại, lúc này bị tôi nắm chặt, hằn lên một vòng đỏ ửng.

 

Cô ta hoàn toàn không để tâm, đôi mắt chỉ chăm chú nhìn tôi.

 

“Thánh nữ Miêu Cương các đời đều giỏi về Cổ, còn Thánh Tử Miêu Cương thì giỏi về độc.”

 

“Tình Cổ, truyền nữ không truyền nam, đem cho người đàn ông mình thương yêu ăn vào, hai người sẽ có thể yêu nhau, thiên trường địa cửu, một đời một kiếp, hẹn ước bạc đầu.”

 

Cô ta khẽ mím môi, trên gương mặt lạnh lùng hiếm khi lộ ra vẻ dịu dàng. “Anh sẽ dần dần thích tôi, nhưng anh yên tâm, tôi sẽ không làm gì anh đâu, tôi chỉ muốn cứu anh thôi.”

 

“Bởi vì Thánh Tử muốn thử thuốc, nên đã trộm mất một cặp Tình Cổ trong trại.”

 

“Anh ta đã có hứng thú với một loại tà cổ thất truyền từ lâu — Khống Tâm Cổ. Khống Tâm Cổ có thể hoàn toàn xóa bỏ ý chí của một người, biến họ thành con rối của kẻ khác. Thánh Tử cho rằng, Khống Tâm Cổ và Tình Cổ có điểm tương đồng, nên muốn luyện hóa Tình Cổ thành Khống Tâm Cổ, để có thể đơn phương khống chế tâm tính.”

 

“Mùi thuốc mà anh ta để lại trên người anh chính là dấu hiệu cho thấy anh ta có hứng thú với anh.”

 

“Lần này Thánh Tử nhân cơ hội ra ngoài học tập đã trộm Tình Cổ đi, chẳng qua là ỷ vào việc những người khác trong Miêu trại không quen thuộc với thế giới bên ngoài, không tìm được anh ta.”

 

“Vừa hay, nhà họ Lan đến thăm, thế là tôi dùng phương thuốc làm trao đổi, để nhà họ Lan đưa tôi ra khỏi trại.”

 

Cô ta áy náy nhìn tôi: “Xin lỗi, Khống Tâm Cổ rất mạnh, chỉ có thể dùng cổ trị cổ, lấy trùng khống trùng.”

 

Cô ta vừa nói, con côn trùng ban nãy đã đậu trên đầu ngón tay cô ta.

 

Lúc này, tôi mới nhìn rõ hình dạng của con cổ trùng đó.

 

Con trùng rất nhỏ, diện tích chiếm chỗ chưa đến một milimet vuông.

 

Mai lưng màu đỏ sẫm, bụng màu hồng đậm.

 

Trông cũng khá đẹp.

 

Nhưng đẹp đến mấy thì cũng chỉ là một con côn trùng.

 

Nói cách khác, bây giờ trong cơ thể tôi, đang có một con côn trùng.

 

…Tôi nhắm mắt lại, lông tơ toàn thân dựng đứng hết lên.

 

Không biết loại cổ trùng này, chụp CT có quét ra được không, thuốc tẩy giun có xổ ra được không.

 

Tôi cố kìm nén sự khó chịu, mở mắt nhìn lại Thánh nữ.

 

Không biết có phải vì cổ trùng chưa phát huy tác dụng hay không, nhưng tôi không hề cảm thấy một tình yêu cuồng nhiệt kiểu như không có cô ta thì không được.

 

Lúc này, cánh cửa sau lưng khẽ động, rồi mở ra.

 

Trợ Lý thấy hai người đang chặn ở cửa, bèn hỏi: “Tổng tài, tôi vừa nghe thấy bên ngoài có tiếng động.”

 

“Không phải chuyện của anh.”

 

Tôi nhíu mày, muốn bảo Trợ Lý quay vào.

 

Thánh nữ lại kinh ngạc mở to mắt.

 

“Không phải anh đến thăm Thánh Tử à?”

 

“Đến bệnh viện thăm cậu ta?”

 

“Ban nãy rõ ràng anh ta bị tai nạn xe…”

 

Lúc này, ở đầu kia của hành lang, tiếng cãi vã ồn ào và tiếng bước chân chạy dồn dập truyền đến, ngày một gần.

 

Từ góc rẽ của hành lang, một đám người cao to xông ra, chính là đám người nhà bệnh nhân có cảm xúc kích động ở dưới lầu ban nãy.

 

“Mẹ kiếp, ở tầng cao nhất chắc chắn là người có tiền, hôm nay bắt một đứa ra làm thịt, để cho cái bệnh viện vô lương tâm này thân bại danh liệt luôn!”

 

Đám người cao to ào ào xông tới, khoảng cách quá gần, tôi một tay tóm lấy Trợ Lý định kéo anh ta vào phòng, đúng lúc này, tôi nghe thấy một âm thanh máy móc.

 

【Tôi về rồi… Cô đang làm cái gì thế!!!】

 

【Bảo cô đi hạ cổ, cô lại hạ Mẫu Cổ cho Tổng tài rồi???】

 

【Mẹ nó chứ, tôi đã nói rồi, mua thân phận Thánh nữ thì đừng có mua thêm buff ‘Mỹ nhân ngốc nghếch’ nữa! Giờ thì làm sao?! Cô đưa Mẫu Cổ cho Tổng tài rồi, cô định dùng máu của mình để nuôi Tử Cổ à?!】

 

Tiếng hét chói tai và lượng thông tin khổng lồ khiến đầu óc tôi ong lên một lúc. Chỉ một thoáng ngưng lại đó, gã đàn ông cầm đầu đã vung dao phay chém dưa hấu lao đến trước mặt tôi.

 

Trợ Lý nhanh tay lẹ mắt tóm lấy tôi, xoay người tung một cú đá vào bụng gã đàn ông, phát ra một tiếng động thật lớn.

 

Gã đàn ông kêu lên một tiếng “Hự!” đau đớn, cả người bay ngược ra sau.

 

Hành lang lập tức im lặng như tờ, đám người cao to bị đội bảo an theo sát phía sau khống chế ngay tức khắc.

 

“Vết thương của anh bị rách ra rồi!”

 

Tôi vịn lấy eo Trợ Lý, động tác ban nãy đã làm rách miệng vết thương, máu đã thấm qua bộ đồ bệnh nhân.

 

“Bác sĩ!”

 

Tôi nén giận, hét lên.

 

Cổ tay đột nhiên cảm thấy mát lạnh, tôi cúi đầu nhìn, tay Trợ Lý đang nhẹ nhàng đặt lên cổ tay tôi.

 

“Tôi không sao, Tổng tài.”

 

“Anh…”

 

Tôi ngẩng đầu lên, đồng tử chợt co rút lại.

 

Tôi nhìn thấy con cổ trùng màu hồng đó, phần bụng màu hồng đậm của nó căng phồng lên như một con muỗi no máu, rồi biến mất vào trong vành tai của Trợ Lý.

 

Hết chương 101.

 

Chương 101: Để Cứu Anh, Tôi Hạ Cổ Trùng Cho Anh (Hạ)

Ngày đăng: 26 Tháng mười một, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên