Chương 101: Giấc Mơ Không Thể Nhớ

Chương 101: Giấc Mơ Không Thể Nhớ

 

Nhìn vẻ mặt Lâm Thừa Nhất như túng dục quá độ, quầng thâm mắt chỉ hận không thể chảy xuống tận cằm, Tiêu Dã cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ lá bùa trong ốp lưng điện thoại, nhưng mặt hắn vẫn điềm nhiên như không, tay còn lướt màn hình không ngừng nhắn tin trò chuyện với Quý Nam Tinh.

 

Hôm nay Quý Nam Tinh đã cùng anh hai, cũng chính là sư huynh của cậu, bay đến Biên Thành, lúc này vẫn đang ở sân bay. Tiêu Dã vốn định đi cùng cậu, nhưng vì phải về quê tế tổ nên họ hàng gần xa đều trở về, ngay cả mẹ hắn cũng dồn phép nghỉ được mấy ngày để về nhà.

 

Còn về phần ba hắn thì đang trong giai đoạn then chốt của một dự án, nghe mẹ hắn nói, có lẽ phải vài năm nữa mới về được, không biết đến lúc đó có kịp dự đám cưới của con trai không.

 

Khi nghe mẹ nói vậy, trong lòng Tiêu Dã lại nghĩ đến Quý Nam Tinh, bèn cười đáp: “Mẹ cứ yên tâm, biết đâu đến lúc hai người về hưu rồi con vẫn chưa cưới ấy chứ.”

 

Tuy hôn nhân đồng giới hiện đã hợp pháp, nhưng vẫn còn là thiểu số, cộng thêm tính cách của Quý Nam Tinh nữa, Tiêu Dã cảm thấy con đường của mình vẫn còn dài lắm.

 

Mẹ của Tiêu Dã thì lại không có ý thúc giục, trong mắt bà, hôn nhân và sự nghiệp đều là cuộc sống riêng của con trai. Khi con muốn kết hôn thì tự khắc sẽ kết hôn, còn khi nó muốn dốc sức cho sự nghiệp thì chứng tỏ thành công trong công việc mới có thể mang lại niềm vui cho nó.

 

Dù sao thì trên hắn vẫn còn có một người anh trai, sau khi họ mất đi, hai anh em sống trên đời vẫn có người thân chăm sóc, cuộc sống cuối cùng sẽ ra sao, đó là chuyện của bọn trẻ.

 

Vì mấy năm rồi chưa gặp mẹ, vậy nên vào lúc này, Tiêu Dã dù có dính Quý Nam Tinh đến mấy cũng không thể đi được, đành phải ôm điện thoại nhắn tin không ngừng, nhắc nhở cậu đến Biên Thành gặp sư phụ rồi cũng đừng quên hắn, phải gửi cho hắn thật nhiều ảnh ở Biên Thành, dù mỗi ngày gửi một đống ảnh chụp đồi cát cho hắn xem cũng được.

 

Sau khi Lâm Thừa Nhất ngồi cạnh hắn ngáp không biết bao nhiêu cái, thấy Quý Nam Tinh nhắn đã lên máy bay, Tiêu Dã bèn gửi một câu “Thượng lộ bình an”. Chờ một hồi không thấy Quý Nam Tinh trả lời nữa, hắn mới đặt điện thoại xuống rồi quay sang nhìn Lâm Thừa Nhất: “Dạo này anh làm gì thế?”

 

Có lẽ trong thời gian qua Lâm Thừa Nhất đã bị hỏi câu này quá nhiều lần, vậy nên đã có kinh nghiệm, tưởng Tiêu Dã cũng hiểu lầm mình như những người khác, vội vàng làm vẻ mặt như muốn nói, đừng nghĩ nhiều: “Tôi không chơi thuốc, không túng dục, cũng không sống về đêm đâu, chỉ là ngày nào cũng mơ liên tục, nửa đêm tỉnh giấc vô số lần không ngủ ngon được nên mới buồn ngủ như vậy thôi.”

 

Với tác phong thường ngày của hắn ta, rõ ràng là Tiêu Dã không tin lời này: “Anh không làm chuyện bậy bạ gì ở ngoài đấy chứ?”

 

Lâm Thừa Nhất có chút kỳ lạ nhìn Tiêu Dã, mối quan hệ giữa hắn ta và Tiêu Dã nói sao nhỉ, chỉ có thể coi là một trong số ít những cậu ấm có thể nói chuyện được trong đám công tử nhà giàu bám víu lấy Tiêu Dã, chứ bảo thân thiết thì chắc chắn là không, vì Tiêu Dã vốn chẳng thích chơi với bọn họ.

 

Hôm nay hắn ta đến nhà họ Tiêu cũng là vì ông nội nhà mình. Dĩ nhiên là ông nội hắn ta không có tài cán và địa vị cao như ông Tiêu. Chuyện là từ rất nhiều năm về trước, khi ông nội hắn ta còn là một chàng trai mười mấy tuổi, đã sống cùng một con hẻm với nhà họ Tiêu, ông nội hắn ta và ông Tiêu gần như là bạn nối khố lớn lên cùng nhau.

 

Chỉ có điều, sau này ông Tiêu nhờ mối quan hệ trong nhà mà vào quân đội, còn ông nội hắn ta lúc đó không có quan hệ cũng chẳng có điều kiện gì, vậy nên bắt đầu buôn bán kiếm chút tiền.

 

Tuy một người theo nghiệp binh, một người theo nghiệp kinh doanh, ở giữa cũng có khoảng mấy chục năm không gặp, nhưng dù sao cũng là tình nghĩa thời thơ ấu. Sau khi ông Tiêu về hưu, ngược lại còn liên lạc lại với một vài người bạn cũ.

 

Đều đã đến tuổi nghỉ hưu, thỉnh thoảng cùng nhau uống trà, câu cá, hàn huyên về những năm tháng huy hoàng ngày xưa, tình cảm cũng dần được hâm nóng lại đôi chút. Vì vậy hắn ta mới có thể theo ông nội đến nhà họ Tiêu, bởi vì tổ tiên hai nhà sống rất gần nhau, mộ phần cũng ở những khu vực tương tự, sau này không muốn làm phiền sự yên nghỉ của các cụ nên cũng không dời mộ, thế là cứ mỗi năm lại cùng nhau đi tảo mộ.

 

Nhưng đến đời của họ, Tiêu Dã sẽ không vì tình nghĩa của đời trước mà đối xử đặc biệt với hắn ta. Lâm Thừa Nhất biết rõ, Tiêu Dã không thích chơi với những người như bọn họ mấy, không phải vì xem thường gia thế của bọn họ, mà là có chút chán ghét nhân phẩm của bọn họ.

 

Thêm vào đó là khoảng cách tuổi tác trước đây, lúc hắn ta học cấp ba thì Tiêu Dã mới học tiểu học, tuy bây giờ hắn ta đã lên đại học và Tiêu Dã cũng học cấp ba, nhưng hồi nhỏ đã khó chơi chung rồi, huống hồ chi là bây giờ.

 

Còn việc hắn ta có thể nói chuyện được đôi chút, có lẽ là vì tuy hắn ta vừa tra nam vừa lăng nhăng, nhưng tuyệt đối không đùa giỡn tình cảm của người khác, cũng không bừa bãi đến mức tạo ra sinh linh bé bỏng rồi vô trách nhiệm. Nhưng điều này cũng không khiến Tiêu Dã nhìn hắn ta bằng con mắt khác, nhiều nhất cũng chỉ là không ghét bỏ như những kẻ lộn xộn khác mà thôi.

 

Bây giờ nghe Tiêu Dã nói vậy, Lâm Thừa Nhất không dám cho rằng hắn đang quan tâm mình, mà thận trọng hỏi: “Sao cậu lại hỏi thế, không phải là nghe ai ở ngoài nói xấu tôi đấy chứ? Tôi không làm chuyện gì phạm pháp trái kỷ luật đâu nhé.”

 

Tiêu Dã hỏi vặn lại: “Sao anh lại hỏi thế? Không phải là thực sự đã làm chuyện gì phạm pháp trái kỷ luật rồi đấy chứ?”

 

Mặt mày Lâm Thừa Nhất viết đầy ba chữ oan uổng quá: “Làm sao có thể! Tôi mà có gan đó thì đừng nói ông nội, bố mẹ tôi có thể ra tay bóp chết tôi luôn rồi ấy chứ.”

 

Hắn ta không phải lo nghĩ chuyện gì, tiền tiêu lại đủ, thật sự chẳng có gì có thể khiến hắn ta làm chuyện phạm pháp. Sống yên ổn làm một thiếu gia nhà giàu không tốt hơn sao.

 

Tiêu Dã đánh giá hắn ta một lúc, nhưng hắn không có tài như Náo Náo nhà mình, chỉ liếc một cái là có thể đoán ra bảy tám phần sự việc. Lâm Thừa Nhất này ngoài sắc mặt tái nhợt ra thì hắn cũng chẳng nhìn ra được gì, bèn hỏi thẳng: “Gần đây ngoài việc gặp ác mộng ra, anh còn thấy có gì bất thường không?”

 

Lâm Thừa Nhất có chút không hiểu lời này của hắn là có ý gì, ánh mắt lộ vẻ nghi hoặc: “Ý gì vậy? Cậu có thể nói rõ hơn một chút được không?”

 

Tiêu Dã nói với hắn ta: “Xòe tay ra.”

 

Lâm Thừa Nhất không hiểu gì cả, nhưng vẫn xòe một tay ra đưa cho hắn: “Sao thế, có gì cho tôi à?”

 

Tiêu Dã mở một khe nhỏ sau ốp lưng điện thoại. Chiếc ốp này là hắn đặt làm riêng, mặt sau có một khe hở có thể di chuyển, chỉ cần dùng móng tay khẽ cạy là mở ra được. Tuy bên trong cũng chẳng để được gì nhiều, vì ốp điện thoại chỉ to có vậy, làm dày quá cầm cũng không sướng tay, nhưng để một lá bùa thì vẫn vừa.

 

Hắn lấy lá bùa vàng đã được gấp lại bên trong ra, rồi đặt vào tay Lâm Thừa Nhất.

 

Lâm Thừa Nhất đang thấy kỳ lạ, còn tưởng Tiêu Dã cho mình một lá bùa bình an, trong lòng còn thắc mắc mối quan hệ của hai người đã tốt đến mức tặng bùa bình an cho nhau rồi sao?

 

Ý nghĩ trong đầu còn chưa tan, lá bùa vừa đặt vào tay hắn ta đột nhiên nóng rực lên khi tiếp xúc với lòng bàn tay. Hắn ta vung tay ném lá bùa đi ngay lập tức, nhưng khi bị hắn ta ném ra, lá bùa đó đã bốc cháy.

 

Đến khi lá bùa rơi xuống đất, một lá bùa không lớn đã cháy được một nửa, nửa còn lại vẫn đang bị ngọn lửa từ từ liếm láp, dần biến thành tro bụi.

 

Lâm Thừa Nhất lập tức trợn tròn mắt: “Cái gì vậy? Đây là ảo thuật à?”

 

Hắn ta cũng đâu có thấy Tiêu Dã châm lửa.

 

Tiêu Dã bị hai chữ ảo thuật của hắn ta chọc co bật cười: “Anh có ngốc không hả, đây là giấy bùa, anh chạm vào giấy bùa, rồi thứ này cháy lên, anh nói xem đây là có ý gì?”

 

Tuy Lâm Thừa Nhất không mê tín, nhưng là người Hoa Hạ, ai mà chẳng có chút kiến thức cơ bản này, chỉ là, hắn ta vẫn không dám chắc chắn: “Ý của cậu không phải là… trên người tôi có cái thứ đó chứ?”

 

Tiêu Dã liếc nhìn đống tro tàn trên mặt đất, lại lấy một lá bùa còn lại từ trong ốp lưng điện thoại ra: “Một lá hai vạn, ở đây còn một lá, anh có thể thử xem.”

 

Nói rồi hắn đặt lá bùa còn lại lên bàn trà, để Lâm Thừa Nhất tự mình lấy.

 

Hai vạn cũng không nhiều, hai lá cộng lại cũng chỉ bốn vạn. Lâm Thừa Nhất được coi là phú tam đại tiêu chuẩn, chỉ cần hắn ta ngoan ngoãn, tiền tiêu vặt trong nhà chưa bao giờ thiếu, số tiền này còn chưa đủ cho một lần tiêu xài ở quán bar của hắn ta, nghe vậy đương nhiên không quan tâm đến giá cả.

 

Chỉ là, chuyện này thực sự vừa mới lạ vừa kỳ quái, cộng thêm cảm giác mệt mỏi khó hiểu mấy ngày nay của mình, Lâm Thừa Nhất do dự một chút, rồi thử đưa tay về phía bàn trà.

 

Lần này hắn ta đã nhìn kỹ, lá bùa đó chỉ là một lá bùa bình thường, tuy được gấp thành hình tam giác, nhưng rất mỏng manh, bên trong cũng không thể giấu được thứ gì có thể tự bốc cháy.

 

Khi sắp chạm vào lá bùa, nhớ lại cảm giác nóng bỏng trong tay lúc nãy, Lâm Thừa Nhất hơi khựng lại một chút, sau khi chuẩn bị tâm lý xong mới dứt khoát cầm lá bùa lên.

 

Lúc cầm lên, hắn ta không cảm thấy nóng như lúc nãy, đang nghĩ chắc mình bị Tiêu Dã trêu, nhưng giây tiếp theo, lá bùa bỗng bốc cháy ngay trên tay hắn ta.

 

Lâm Thừa Nhất sững sờ một lúc mới ném lá bùa đi, nhưng đầu ngón tay vẫn bị lửa bén vào. Hắn ta vừa xuýt xoa vừa nhìn tay mình, rồi lại nhìn Tiêu Dã, sắc mặt không được tốt cho lắm, trong mắt lộ ra vẻ hoảng sợ.

 

Tiêu Dã đợi lá bùa cháy hết rồi mới gom hai đống tro trên đất lại một chỗ, lát nữa người giúp việc trong nhà sẽ đến dọn dẹp, sau đó mới nói với Lâm Thừa Nhất: “Lúc nãy anh vừa ngồi qua đây, lá bùa trên người tôi đã nóng lên rồi, nên mới hỏi anh gần đây có gì bất thường không. Lá bùa này gọi là Thiên Lôi Phù, trong tay Thiên sư thì có thể diệt được lệ quỷ, trong tay người thường thì cũng có thể phát huy tác dụng bảo vệ nhất định.”

 

Tiêu Dã vừa nói vừa nhìn Lâm Thừa Nhất: “Thông thường nếu anh chỉ vô tình dính phải chút đồ bẩn, một lá bùa là gần như có thể giải quyết được rồi, âm vật sợ nhất chính là Thiên Lôi Phù. Nhưng bây giờ đã cháy hai lá, e là vấn đề trên người anh không dễ giải quyết, hoặc là do chính anh đã trêu chọc phải thứ gì đó, khiến đối phương và anh hình thành quan hệ nhân quả, nên mới không thể đơn thuần dựa vào giấy bùa để giải quyết được.”

 

Lâm Thừa Nhất há miệng, mặt mày ngơ ngác: “Rõ ràng là cậu đang nói tiếng mẹ đẻ, sao tôi nghe có chút không hiểu nhỉ?”

 

Tiêu Dã lườm hắn ta một cái: “Anh gặp ma rồi, hiểu chưa?”

 

Lâm Thừa Nhất liên tiếp thốt ra mấy tiếng đệt mợ, rồi túm lấy Tiêu Dã cầu cứu: “Tiêu thiếu gia, anh Dã, cậu phải giúp tôi, tôi bị làm sao thế này? Sao tôi lại gặp ma chứ? Lá bùa đó cậu còn không? Cho tôi một lá nữa tôi thử lại xem?”

 

Tiêu Dã nói: “Anh nghĩ lại xem mình có trêu chọc ai không, hoặc có lỡ mồm nói lời gì bất kính với ai không, hay là bạn gái gần đây có ai đặc biệt không, cứ lần mò từ trước thời điểm anh bắt đầu nằm mơ đi.”

 

Lâm Thừa Nhất cắn móng tay, bắt đầu hồi tưởng lại. Sau khi về nước, hắn ta chưa từng yêu đương, cũng không có thời gian yêu đương, hắn ta mới về nước được hơn một tháng, thời gian này việc hắn ta làm nhiều nhất chính là tụ tập bạn bè ăn nhậu.

 

Nhưng nói là giữ mình trong sạch thì chắc chắn là không có, ở tuổi đôi mươi, vốn dĩ đã có chút… kia, tuy không đến mức cả ngày chỉ nghĩ đến chuyện đó, nhưng thấy gái đẹp, lại bị khích bác vài câu thì tự nhiên là không nhịn được.

 

Nhưng dù là tình một đêm thì cũng đều là vui vẻ chia tay, sáng hôm sau còn tặng quà cho đối phương, mời ăn sáng, lúc đi còn hôn gió hẹn lần sau nữa, không đến mức vì những chuyện này mà dính phải đồ bẩn thỉu gì đó chứ nhỉ.

 

Nghĩ nát óc cũng không nghĩ ra, vẻ mặt Lâm Thừa Nhất mờ mịt nhìn Tiêu Dã: “Thật sự không có, cuộc sống của tôi rất nhàm chán, ngày nào cũng ngủ đến chiều mới dậy, hẹn người ta ăn cơm uống rượu, thỉnh thoảng ngủ với ai đó cũng đều là đôi bên tự nguyện, vui vẻ chia tay, ngay cả mâu thuẫn xích mích cũng chưa từng xảy ra một lần. Nơi đến cũng toàn là chỗ đông người, nếu nói nơi có khả năng dính phải mấy thứ đó, thì chỉ có hai hôm trước đi tảo mộ bên nhà mẹ tôi thôi, nhưng mà năm nào cũng đi, một đám người đi một đám người về, tôi cũng không đạp lên mộ người ta, cũng không nói lời gì bất kính cả.”

 

Thấy hắn ta thật sự không nghĩ ra được, Tiêu Dã nói: “Vậy tôi tìm người xem cho anh nhé, mời một vị đại sư xem có thể phá tài tiêu tai được không.”

 

Lâm Thừa Nhất gật đầu lia lịa: “Mời mời mời! Thật không ngờ Tiêu thiếu gia cậu lại rành về mấy chuyện này.”

 

Tiêu Dã liếc xéo hắn ta một cái: “Thứ đáng kinh ngạc chẳng phải là trên đời này thật sự có ma sao?”

 

Lâm Thừa Nhất nói: “Có gì mà kinh ngạc chứ, tuy tôi không mê tín mấy chuyện này, nhưng tôi cũng tin, chỉ là không ngờ lại tình cờ gặp phải mà thôi.”

 

Tiêu Dã cười một tiếng: “Tốt nhất anh nên hi vọng đó chỉ là tình cờ đi.”

 

Nếu không, thật sự là chủ động trêu chọc phải, chỉ cần sơ sẩy một chút là mất mạng thật đấy.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Nếu Quý Nam Tinh còn ở đây thì chắc chắn Tiêu Dã sẽ không tìm người khác, tiếc là bây giờ Quý Nam Tinh đã đến Biên Thành, Tiêu Dã đành phải tìm người khác xem giúp.

 

Chuyện này thực ra có thể báo thẳng lên Cục Quản lý, hắn đã bán bùa trên Mạng Lưới Nhân Gian, giao dịch với người ta mấy lần rồi, còn bán một số bùa cho Cục Quản lý, cũng coi như quen đường quen lối.

 

Nhưng quy trình bên Cục Quản lý là phải lập án trước, sau đó đợi Thiên sư nhận án đến xử lý, trong khoảng thời gian này nếu không có ai nhận thì có thể phải chờ mãi.

 

Tiêu Dã lướt điện thoại, tìm thấy WeChat của Thiên sư Ngô Dạng.

 

Ngô Dạng chính là Thiên sư lần trước nhận vụ án trong giới giải trí, nhưng không xử lý kịp thời, suýt nữa đã gây chết người. Sau này biết hắn tự học vẽ bùa, còn tìm hắn mua bùa, giao tiếp giữa họ chỉ giới hạn ở việc mua bán bùa chú.

 

Tiêu Dã mở khung chat với Ngô Dạng: 【Bạn tôi gặp chút chuyện, anh có rảnh thì qua xem rồi nhận, không có thời gian thì tôi đưa hắn ta đến Cục Quản lý xem sao.】

 

Ngô Dạng cũng không hỏi tại sao Tiêu Dã không tìm thẳng Quý Nam Tinh, gần như trả lời ngay lập tức: 【Nhận.】

 

Tiêu Dã gửi lại một biểu tượng OK, gửi cho anh ta địa chỉ, rồi nói với Lâm Thừa Nhất: “Đi thôi, đưa anh đi gặp đại sư.”

 

Bên kia, ông Lâm vẫn đang uống trà trò chuyện với ông Tiêu, vì phải về quê tế tổ nên đang bàn bạc thời gian, nghe hai người họ muốn ra ngoài cũng chỉ xua tay, dặn hai đứa chú ý an toàn.

 

Tiêu Dã hẹn ở một nhà hàng, hai người họ chân trước vừa vào phòng riêng, chân sau Ngô Dạng đã đến.

 

Tiêu Dã cười nói: “Nhanh thế.”

 

Ngô Dạng ừ một tiếng, khoảng thời gian tiết Thanh minh này có thể nói là rất bận, cũng có thể nói là rất rảnh. Các đạo phái lớn đều phải chuẩn bị tế lễ, Cục Quản lý ngoài một số Thiên sư tay ngang ra, đa số đều là đệ tử của các đạo phái, cũng phải về chuẩn bị các thứ.

 

Thêm vào đó, tiết Thanh minh bên Cục Quản lý cũng có hoạt động tế lễ, nên mọi người đều rất bận.

 

Nói là rảnh thì cũng đúng là rất rảnh, thường thì thời gian này số vụ án sẽ ít hơn, vì động tĩnh của các buổi tế lễ sẽ khiến một số âm vật không dám manh động. Những con sống lâu năm rất rõ sự tồn tại của Thiên sư, chúng không dám gây chuyện, nên số vụ án tự nhiên cũng sẽ ít đi.

 

Vì vậy, Tiêu Dã vừa nhắn là anh ta nhận ngay, không bỏ lỡ bất kỳ cơ hội kiếm tiền nào.

 

Ngô Dạng nhìn người đàn ông bên cạnh Tiêu Dã, nói: “Người này à?”

 

Lâm Thừa Nhất vội vàng đứng dậy chào hỏi: “Chào đại sư.”

 

Tiêu Dã gật đầu: “Đốt mất hai lá Thiên Lôi Phù của tôi rồi.”

 

Ngô Dạng nghe vậy thì nhíu mày, phản ứng đầu tiên là xót của. Dù là giá nội bộ của Cục Quản lý, Thiên Lôi Phù cũng đã năm nghìn một lá, hai lá là một vạn, không xót sao được.

 

Tiêu Dã gọi một ít đồ ăn thức uống, rồi kể lại sơ qua tình hình của Lâm Thừa Nhất: “Chuyện là thế đấy, chính anh ta cũng không rõ là đã trêu chọc phải thứ gì ở đâu, tôi cũng không mang máy quay, không nhìn ra vấn đề của anh ta là gì.”

 

Lúc này Ngô Dạng mới hỏi: “Quý Nam Tinh đâu?”

 

Tiêu Dã nói: “Đi tìm sư phụ cậu ấy rồi.”

 

Ngô Dạng ồ một tiếng, lấy Thiên Nhãn Phù ra mở thiên nhãn, đến khi nhìn thấy tình hình trên người Lâm Thừa Nhất, anh ta lại không nhịn được mà nhíu mày.

 

Lâm Thừa Nhất bị anh ta nhìn đến mức cảm thấy toàn thân không khỏe, vừa thấy vẻ mặt này của đại sư, hắn ta càng thêm lo sợ, hỏi: “Thế nào rồi? Trên người tôi có gì vậy?”

 

Chẳng lẽ có nữ quỷ nào bám trên lưng hắn ta hay sao.

 

Ngô Dạng nói: “Người có ba ngọn lửa, cậu đã tắt mất hai ngọn rồi, lửa trên hai vai đều đã tắt, ngọn thiên hỏa còn lại cũng rất yếu ớt, có thể tắt bất cứ lúc nào.”

 

Lâm Thừa Nhất nuốt nước bọt, vẻ mặt hoảng hốt: “Nếu tắt rồi, vậy có phải là tôi sẽ bị mất mạng không?”

 

Ngô Dạng gật đầu một cái, với tình trạng của hắn ta bây giờ, nếu không phải ngọn thiên hỏa chưa tắt hẳn, e là hắn ta đã chết từ lâu rồi.

 

Mà ngọn thiên hỏa có thể coi là ngọn lửa của thần linh, tục ngữ có câu nói, trên đầu ba thước có thần minh, đó cũng có ý nghĩa như vậy. Thêm vào đó, tiết Thanh minh sắp đến, hắn ta vẫn còn giữ được mạng, e là tổ tiên nhà hắn ta cũng đã phù hộ không ít.

 

Nghe Ngô Dạng nói vậy, Lâm Thừa Nhất nói năng cũng có chút lắp bắp: “Vậy… vậy tôi phải làm sao đây? Còn cứu được không?”

 

Thiên Nhãn Phù chỉ có thể giúp mở thiên nhãn để thấy những thứ mà người thường không thấy được trên người đối phương, nhưng đây không phải là linh nhãn bẩm sinh như của Quý Nam Tinh, cũng không có đạo hạnh cao đến mức liếc một cái là nhìn ra được tiền nhân hậu quả, nên chỉ có thể thông qua việc hỏi han tỉ mỉ để tìm hiểu.

 

Ngô Dạng: “Cậu nói cậu đã mơ liên tục mấy ngày, mơ thấy gì?”

 

Lâm Thừa Nhất lắc đầu: “Không nhớ rõ, nói chung là tỉnh dậy thì gần như quên hết, nhưng sau khi tỉnh thì người rất mệt, đã mấy ngày rồi tôi không ngủ được một giấc trọn vẹn rồi.”

 

Tiêu Dã ở bên cạnh nói: “Mơ xong tỉnh dậy rất mệt, không phải là anh bị diễm quỷ bám lấy đấy chứ.”

 

Diễm quỷ, đúng như tên gọi, đó là loại quỷ xinh đẹp quyến rũ, loại quỷ này không phân biệt nam nữ, chúng sẽ hoan lạc với người sống trong mơ để hút dương khí của họ.

 

Đây là điều Tiêu Dã đọc được trong cuốn Bách Quỷ Đại Toàn ở Cục Quản lý. Kết hợp với con người của Lâm Thừa Nhất này, lại nhìn bộ dạng hiện tại của hắn ta, chẳng phải giống như bị thứ gì đó hút cạn rồi sao.

 

Sắc mặt Lâm Thừa Nhất lại biến đổi, chỉ là hắn ta không nhớ mình đã mơ thấy gì, nghe Tiêu Dã nói vậy cũng không khỏi nghi ngờ, chẳng lẽ mình háo sắc thành tính, thật sự đã trêu chọc phải diễm quỷ rồi sao.

 

Ngô Dạng nghe vậy lại lắc đầu: “Không phải diễm quỷ, nếu là diễm quỷ thì cậu ta đã không có sắc mặt như bây giờ. Hiện tại sắc mặt cậu ta kém, nhưng khí huyết vẫn còn, nếu là diễm quỷ, bị bám vài đêm, e là đã thành bộ dạng da bọc xương bị rút cạn rồi.”

 

Lâm Thừa Nhất thở phào nhẹ nhõm: “Vậy tôi đã trêu chọc phải thứ gì? Cái lá bùa lợi hại đó, nếu tôi dán thêm vài lá lên người, có phải là sẽ không có con quỷ nào đến gần tôi được nữa không?”

 

Ngô Dạng: “Đó chỉ là chữa ngọn không chữa gốc, nếu thật sự là cậu đã làm gì đó trêu chọc phải quỷ, trong thời gian ngắn nó vì bùa chú mà không thể đến gần, nhưng khi nó mạnh lên, một khi tìm được cơ hội tiếp cận, nó sẽ lấy mạng cậu ngay lập tức.”

 

Lâm Thừa Nhất vẫn rất quý mạng sống của mình, lập tức không dám nói bậy nữa.

 

Tiêu Dã không có nhiều kinh nghiệm về chuyện này, lúc hắn đi cùng Quý Nam Tinh xử lý sự việc, tình hình của đối phương Quý Nam Tinh luôn có thể nhìn ra ngay từ cái nhìn đầu tiên, căn bản không cần phải hỏi han tỉ mỉ như thế này.

 

Trước đây không có sự so sánh, hắn cứ nghĩ những Thiên sư có thể độc lập phá án đều gần giống như Quý Nam Tinh. Bây giờ xem Ngô Dạng xử lý sự việc, lập tức thấy rõ sự chênh lệch, Náo Náo nhà hắn quả nhiên là lợi hại nhất.

 

Thấy Lâm Thừa Nhất đã hoang mang lo sợ, Tiêu Dã hỏi: “Vậy tình hình trên người anh ta phải tra như thế nào?”

 

Không có âm vật bám theo, chỉ có ngọn lửa trên người bị tắt, cũng không nghĩ ra mình đã trêu chọc phải thứ gì, nguồn gốc ở đâu, cảm giác có vẻ hơi khó giải quyết.

 

Ngô Dạng nói: “Mấu chốt chắc là ở trong giấc mơ của cậu ta, để cậu ta ngủ một giấc thử xem.”

 

Lâm Thừa Nhất có chút do dự: “Nhưng tôi tỉnh dậy cũng không nhớ gì cả.”

 

Ngô Dạng nói: “Tôi có thể giúp cậu nhớ, tôi đốt một nén hương, cậu cố gắng nhớ lại những gì mình mơ thấy.”

 

Lâm Thừa Nhất cứ thế bị ấn nằm xuống, hắn ta cảm thấy bị người ta nhìn chằm chằm như vậy chắc chắn không ngủ được, nhất là khi vừa biết mình dính phải thứ bẩn thỉu, trong lòng đang sợ hãi, tâm trí bất an làm sao mà ngủ được.

 

Kết quả là sau khi vị đại sư họ Ngô kia đốt một nén hương đặt bên cạnh hắn ta, không biết qua bao lâu, hắn ta bắt đầu cảm thấy mí mắt mình nặng trĩu, rồi hoàn toàn mất đi ý thức.

 

Trước khi mất đi ý thức, hắn ta còn nghĩ, cái thứ này không phải là thuốc mê đấy chứ, cũng hiệu quả quá đi.

 

Trong giấc ngủ, Lâm Thừa Nhất mơ hồ có chút tỉnh táo, nhưng đầu óc vẫn còn hơi mông lung. Hắn ta đang đi trên một con đường nhỏ tối om, xung quanh đen kịt, không một chút ánh sáng, càng đi đầu óc hắn ta dường như càng tỉnh táo hơn một chút.

 

Nhìn con đường tối đen không thấy điểm cuối phía trước, hắn ta cảm thấy con đường này có chút quen thuộc, nhưng lại không nhớ ra đã thấy ở đâu. Đôi chân vẫn không ngừng bước về phía trước, hắn ta hoàn toàn không thể kiểm soát được bản thân để dừng lại.

 

Không biết đã đi bao lâu, Lâm Thừa Nhất cảm thấy có chút sợ hãi. Đêm khuya vắng lặng, ngay cả một tiếng côn trùng kêu cũng không nghe thấy, rõ ràng là đang ở trong mơ, vậy mà hắn ta lại cảm thấy lạnh, toàn thân rét run.

 

Ngay lúc hắn ta sợ hãi đến mức muốn tỉnh dậy, thậm chí là vã mồ hôi lạnh, thì cảnh tượng lại thay đổi lần nữa. Cả người hắn ta đang đứng trong một cái hố đất, xung quanh hoang vắng không một bóng người, tối đến mức không nhìn thấy gì, trong tay hắn ta cũng có thêm một thứ gì đó, hắn ta không biết đó là thứ gì.

 

Sau khi đứng trong hố một lúc, hai tay hắn ta không tự chủ được mà giơ thứ đó lên, rồi lại hung hăng đập xuống.

 

Tiếng va đập vang lên, hình như thứ cầm trong tay là một cái búa hay gì đó, từng nhát, từng nhát một, hắn ta có thể cảm nhận được có thứ gì đó đang bị mình đập nát dần. Lúc này trong lòng hắn ta còn nghĩ, thảo nào ngày nào tỉnh dậy cũng mệt như vậy, hóa ra là nửa đêm bị bắt đi làm khổ sai.

 

Hắn ta không biết mình đã máy móc đập như vậy bao lâu, cho đến khi chân trời hửng lên một tia sáng trắng, hắn ta mới nhìn rõ được môi trường xung quanh mình.

 

Cả người hắn ta đang ở trong một hố huyệt mộ hoang vắng, tay cầm một cây búa lớn, đang nện vào một cỗ quan tài.

 

Hết chương 101.

 

Chương 101: Giấc Mơ Không Thể Nhớ

Ngày đăng: 4 Tháng 4, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên