Chương 101: Tôi Hiểu Mà Anh Bạn, Trước Đây Tôi Cũng Là Một Thằng Đàn Ông Tự Tin Thái Quá Không Biết Xấu Hổ

 

Chương 101: Tôi Hiểu Mà Anh Bạn, Trước Đây Tôi Cũng Là Một Thằng Đàn Ông Tự Tin Thái Quá Không Biết Xấu Hổ

 

“Phụt, ha ha ha ha ha.”

 

Không biết ai là người bật cười đầu tiên, sau đó tất cả mọi người đều cười phá lên, nghe thấy tiếng cười chế giễu ha ha ha kia, khiến Ninh Lạc ngứa cả răng.

 

Ánh mắt âm hiểm của cậu nhìn chằm chằm Tào Cẩn Lưu.

 

Lộ Đình Châu cũng đang nhìn Tào Cẩn Lưu, khẽ nheo mắt lại.

 

Bắt gặp ánh mắt của hai người họ, Tào Cẩn Lưu lập tức tỉnh cả ngủ, cố gắng giành giật chút hy vọng sống sót cho bản thân mình: “Thanh thiên đại lão gia, nghe em giải thích! Em thật sự thấy đoạn video này rất cảm động nên mới lưu lại, không có ý gì khác.”

 

Ninh Lạc chỉ vào đám người đang cười nghiêng ngả, đập bàn rầm rầm, nghiến răng nghiến lợi: “Rất, cảm, động?”

 

Tào Cẩn Lưu nói nhanh như gió: “Đương nhiên rồi, đoạn này cắt riêng ra thì có hơi buồn cười, nhưng thầy Lộ, anh Tiểu Lạc, hai người tin em đi, thật sự rất cảm động! Đúng là tuyệt tác bi thương đỉnh cao! Không tin hai người xem từ đầu đến cuối một lần đi.”

 

“Lại còn là kết thúc buồn?” Ninh Lạc lập tức ném điện thoại trả lại cho Tào Cẩn Lưu, “Không xem, không xem, không xem, tôi dễ khóc lắm.”

 

Tào Cẩn Lưu lúc này chẳng khác nào người phát tờ rơi trên đường lớn, cố ép người khác nhận: “Thật sự không xem sao? Hay cực kỳ, cảm động vô cùng, hoàn toàn không phải kiểu chế giễu. Còn là couple của hai người nữa, không xem thử tình yêu cảm động trời đất giữa hai người sao?”

 

Ninh Lạc liếc xéo cậu ta: “Tình yêu cảm động trời đất như vậy sao không đốt cháy miệng cậu thành mụn nước luôn đi?”

 

“…”

 

Tào Cẩn Lưu thất bại ê chề.

 

Hoắc Lâm Sâm thế chỗ, vừa nói vừa cười: “Xem một chút đi, dù sao đây cũng là tấm lòng của Tiểu Tào dành cho hai người mà, cũng để chúng tôi xem thử là chuyện gì.”

 

Trọng điểm là câu sau.

 

Mọi người ra sức gật đầu, hóng chuyện thì không sợ phiền phức, ngọn lửa bát quái bùng cháy hừng hực.

 

“Hoắc Lâm Sâm,” Lộ Đình Châu ngắt lời anh ta, “Đột nhiên tôi nhớ ra, chúng tôi đã xem video couple của cậu và Hướng Bặc Ngôn.”

 

Anh nhìn về phía hai đương sự mặt mày biến sắc, lịch sự hỏi ý kiến: “Cùng xem nhé?”

 

Miệng thì nói vậy, nhưng tay đã mở lịch sử trò chuyện, tìm đường link.

 

Hướng Bặc Ngôn hoảng sợ: “Hai người cãi nhau thì cứ cãi nhau đi, lôi tôi vào làm gì? Tôi vô tội à nha!”

 

Ninh Lạc tung ra một đòn chí mạng: “Cậu thuộc diện người nhà liên đới.”

 

Hoắc Lâm Sâm và Hướng Bặc Ngôn sợ hãi, cùng nhau im bặt.

 

Ninh Lạc nhìn hai người họ, nhỏ giọng nói với Lộ Đình Châu: “Thật ra em còn xem qua video của Hướng Bặc Ngôn và Phương Lộc Dã, anh có muốn xem không?”

 

Mí mắt Lộ Đình Châu giật giật: “Em tự mình thưởng thức đi, đừng gửi cho anh.”

 

[Ghê gớm vậy, dí sát mặt phóng đại chiêu, hahahahaha.]

 

[Thì ra các người cũng bị ghép đôi loạn xạ.]

 

[Lạc Bảo, em đoán xem Lộ Đình Châu có muốn Hướng Bặc Ngôn gọi mình là anh vợ không?]

 

[Lộ Đình Châu: Đừng có đụng vào tôi.]

 

[Sao tôi thấy bọn họ ăn sáng thôi mà cũng vui vẻ thế này nhỉ?]

 

Tiền Đa Đa thấy bọn họ ăn gần xong, bèn lấy hộp rút thăm ra: “Nào nào nào, chúng ta chia thành từng cặp hai người, bắt đầu livestream một tiếng, rút trúng thể loại nào thì chơi thể loại đó, ở đây chúng ta có streamer game, streamer tình cảm, streamer vũ đạo và streamer ngoài trời.”

 

Ninh Lạc đã sớm muốn chê bai: “Livestream trong livestream, cấm lồng ghép có được không?”

 

Tiền Đa Đa khuấy động bầu không khí: “Chúng tôi sẽ dựa theo bảng xếp hạng độ hot livestream ở tập cuối cùng để tặng mọi người phần thưởng bí mật, mọi người không mong chờ sao?”

 

Ninh Lạc lạnh nhạt: “Ồ.”

 

Tiền Đa Đa bị sự lạnh nhạt của cậu làm tổn thương, trái tim tan nát như sóng biển dâng trào trên Thái Bình Dương.

 

Hướng Tư Kỳ nhìn ra ngoài trời vẫn còn đang mưa, khó hiểu: “Khoan đã, làm streamer ngoài trời?”

 

【Đúng vậy, anh cũng thấy đây không phải là thứ mà đầu óc con người có thể nghĩ ra được, đúng không?】

 

Hướng Bặc Ngôn, người phát ngôn của Hướng Tư Kỳ, gật đầu lia lịa.

 

Tiền Đa Đa vừa nhắc đến chuyện này liền đau lòng: “Đúng vậy! Tôi thuê cả một hòn đảo lớn như vậy, các người lại chỉ hoạt động trong phạm vi trước biệt thự, quá lãng phí!”

 

Chu Kiệu uống một ngụm trà nóng, thở dài: “Cuộc sống nằm ở sự tĩnh lặng.”

 

Tiền Đa Đa cười gằn: “Vậy thì hãy vận động cho tôi.”

 

Tất cả mọi người đồng thanh kêu la thảm thiết: “Không!!”

 

Ninh Lạc kêu to nhất: 【Tôi sẽ đấm anh thành cái bánh pizza giòn tan luôn!】

 

Tiền Đa Đa cười lạnh, tôi luôn có cách để hành hạ các người.

 

Việc chia thành từng cặp không có gì hồi hộp.

 

Tay Ninh Lạc không may mắn, cậu đẩy đẩy Lộ Đình Châu: “Anh, anh đi rút đi.”

 

Lộ Đình Châu đứng dậy: “Em muốn gì?”

 

“Còn có thể ước nguyện nữa à?” Ninh Lạc nói, “Còn có thể là cái gì nữa, hai chúng ta chỉ có thể tâm sự… Chơi game chắc cũng được, đừng rút trúng nhảy và dã ngoại ngoài trời.”

 

Hàn Nguyệt Vấn hỏi: “Tiểu Lạc, hình như chị chưa từng thấy cậu nhảy nhỉ?”

 

Ninh Lạc nhún chân lắc lư: “Em không nhảy, em chỉ múa mép thôi.”

 

[???? Anh Lộ rút trúng vũ đạo đi! Xin anh đấy, xin đấy.]

 

[Trai đẹp gợi cảm à? Đẹp, thích xem, làm thêm chút nữa đi, tôi muốn xem nhảy.]

 

[Khuyên mấy người vẫn là nên thôi đi, dáng nhảy của Ninh Lạc có khác gì lên đồng đâu.]

 

[Tôi không muốn xem cậu ta nhảy, tôi còn chưa ăn sáng!]

 

Hàn Nguyệt Vấn kinh ngạc, mấy lời này mà cũng có thể nói trước ống kính sao?

 

Cô lặng lẽ quay đầu nhìn Lộ Đình Châu, trong mắt anh viết rõ ràng mấy chứ, việc này không liên quan đến mình.

 

Nhưng lại phát hiện vẻ mặt Lộ Đình Châu rất bình tĩnh.

 

Nhận ra Hàn Nguyệt Vấn đang nhìn mình, Lộ Đình Châu thở dài trong lòng.

 

Có người có thể vặn eo thành rong biển không xương, có lẽ cũng được coi là một điệu múa khác lạ.

 

Vừa rồi anh còn không có ham muốn gì, bây giờ chỉ hy vọng đừng rút trúng vũ đạo.

 

Dù là anh nhảy hay Ninh Lạc nhảy gì cũng đều khiến người ta có xúc động muốn hủy diệt cả thế giới.

 

“Chết tiệt—”

 

Tào Cẩn Lưu phát ra một tiếng kêu thảm thiết bị tắt tiếng.

 

Chu Kiệu ôm cốc, quan tâm hỏi: “Sao vậy?”

 

Ánh mắt Tào Cẩn Lưu vô hồn, không còn ánh sáng “…Nhảy.”

 

Rõ ràng Lộ Đình Châu đã thở phào nhẹ nhõm.

 

Chu Kiệu quay đầu liền kéo chặt lấy Hướng Bặc Ngôn: “Ngôn Ngôn à, tôi có chút chuyện muốn tâm sự với anh của cậu.”

 

Tào Cẩn Lưu giơ tay kiểu Nhĩ Khang: “Anh Tiểu Kiệu, đừng bỏ rơi em!”

 

Hướng Bặc Ngôn đắc ý: “Hì hì, tôi không đổi, anh tự mà nhảy đi.”

 

Lúc này Hướng Tư Kỳ đã rút xong, ngập ngừng nói: “Em trai à, hay là em đổi đi.”

 

Anh ta đưa tờ giấy cho Hướng Bặc Ngôn xem, mấy chữ to đùng đập vào mắt, “Streamer ngoài trời”.

 

Mặt mũi Hướng Bặc Ngôn tối sầm, quay ngược lại kéo lấy Chu Kiệu: “Đổi đổi đổi! Anh à, chúng ta đổi ngay đi!”

 

Chu Kiệu mỉm cười gạt tay gã ta ra: “Tôi đột nhiên phát hiện ra, vũ đạo là một bộ môn vận động cực kỳ có lợi tinh thần và thể chất, có thể tăng cường thể lực, rất thích hợp với tôi.”

 

Hướng Bặc Ngôn suy sụp.

 

Ninh Lạc đứng xem náo nhiệt, lắc đầu thở dài: “Thâm tình muộn màng, còn rẻ rúng hơn cả cỏ rác.”

 

Hướng Bặc Ngôn khinh bỉ: “Tiểu nhân đắc chí!”

 

Lộ Đình Châu và Hàn Nguyệt Vấn hai người còn chưa rút đã nghiễm nhiên nằm trong vùng an toàn, cùng nhau thở phào nhẹ nhõm.

 

Lộ Đình Châu chọn một tờ trong hai tờ giấy còn lại, Ninh Lạc vội vàng chạy tới xem: “Streamer tình cảm? Được đấy, rất thích hợp với chúng ta, chỉ cần ngồi xuống dùng miệng nói là được đúng không.”

 

Tiền Đa Đa nói không phải: “Là hòa giải tình cảm của người khác, 《Kim Bài Hòa Giải》《Ăn Nhịp Với Nhau》 xem qua chưa? Chưa xem à? Không sao, chúng ta chủ yếu là tập trung vào chơi trò bảo vệ tình yêu.”

 

Hoắc Lâm Sâm và Hàn Nguyệt Vấn rút trúng game, hai người mở một ván game đại náo nhà bếp, kết nối với TV, sau đó cầm tay cầm lên nghiên cứu.

 

Ninh Lạc không biết tìm đâu ra một cây bút dạ quang, cắn mở nắp bút, xoẹt xoẹt xoẹt vẽ nguệch ngoạc lên trên bảng trắng, hài lòng nhìn kiệt tác của mình, sau đó đặt ở vị trí dễ thấy nhất phía sau mình và Lộ Đình Châu: “Tên chuyên mục tình cảm của chúng ta, ngay cả câu slogan em cũng đã nghĩ xong rồi.”

 

Lộ Đình Châu nhìn ra phía sau.

 

“Không gian độ linh hồn”: Hãy để tâm hồn được chữa lành, tự bản thân mình, tự suy ngẫm, tự tỉnh lại.

 

[Nghe có hơi kỳ quái, để tôi suy nghĩ một chút…]

 

[Không phải nói không hay, chỉ có điều, câu này được Ninh Lạc viết ra có cảm giác hoang đường như Chân Hoàn yêu Thanos vậy.]

 

[Không xem một ngày thì khó chịu, xem rồi thì khó chịu cả ngày.]

 

Lộ Đình Châu cố nén cảm giác kỳ quái trong lòng, xem đi xem lại mấy lần, sau đó hỏi Ninh Lạc: “Đây là thành quả học tập của việc rót Chicken Soup for the Soul vào mỗi sáng sớm hả?”

 

“Không không không,” Ninh Lạc lắc lắc ngón trỏ, “Đây chỉ là phản chiếu tâm hồn của em thôi, em là người thanh tao như hoa cúc, thanh tĩnh đến mức xa xôi. Yêu đương với em, Lộ Bảo à, phúc khí của anh đến rồi.”

 

“Phúc khí này,” Lộ Đình Châu ngập ngừng, “Anh có thể đăng lên app bán đồ cũ để thanh lý được không?”

 

Ninh Lạc kinh ngạc: “Anh dám bán tình yêu của em? Không được, em muốn anh phải chết đuối trong biển tình của em.”

 

Lộ Đình Châu chống cằm nhìn cậu: “Ọc ọc ọc.”

 

Cực kỳ phối hợp.

 

Ninh Lạc khựng lại, đột nhiên bị sự đáng yêu này làm cho rung động, cậu cắn bút quay mặt đi, nở nụ cười, đôi mắt cong cong.

 

[Trời ơi, hai người đừng có ngọt chết tôi nữa.]

 

[Ha ha ha ha ha, Lộ Đình Châu, anh có cần phải phối hợp như vậy không?!]

 

[Chỉ là trò con nít của các cặp đôi yêu nhau thôi!]

 

[Đường ngọt ngào quá, tôi ăn tôi ăn tôi ăn, tôi ăn ngấu nghiến.]

 

Hoắc Lâm Sâm đi ngang qua lấy đồ ăn vặt, vẻ mặt không nỡ nhìn thẳng, tăng tốc bước chân nhanh hơn.

 

Yêu đương cái gì, rơi vào bể tình cái gì? Không ai nói với hai người là không được vứt rác xuống sông à?

 

Haizzz—— Hừ!

 

Ninh Lạc chỉ mải lo cười, nên Lộ Đình Châu giúp hai người bày biện thiết bị livestream, ống kính vừa mở, đèn vừa bật, làn da của hai người còn trắng hơn cả ma.

 

Ninh Lạc thưởng thức vài giây: “Da trắng lạnh tự nhiên, mài da đến mức ngũ quan của em biến mất luôn, tốt thật, cắt mũi không đau.”

 

Nhân viên công tác đội mũ lưỡi trai và đeo khẩu trang nghe vậy thì vội vàng tiến lên điều chỉnh: “Xin lỗi xin lỗi, tôi quên chưa cài đặt lại thông số.”

 

“Không sao, Tiểu Đào,” Ninh Lạc nhìn chằm chằm vào chiếc mũ lưỡi trai, “Nếu cuộc đời lừa dối chúng ta, vậy thì hãy bật filter lừa dối lại.”

 

Tiểu Đào thét chói tai không thành tiếng: “Sao cậu nhận ra tôi được hay vậy!”

 

“Vừa rồi không nhận ra,” giọng Ninh Lạc đột nhiên cao vút, “Bây giờ thì chắc chắn rồi!”

 

Tiểu Đào và cậu bốn mắt nhìn nhau, sau đó rơi vào im lặng đến nghẹt thở.

 

“…Lạc Bảo, sao cậu còn giăng bẫy tôi thế này!”

 

Lộ Đình Châu vốn đang chống cằm nhìn Ninh Lạc trên màn hình, một tay thao tác trên đó, nghe vậy thì liếc mắt nhìn sang, khẽ cười: “Đổi hình nền rồi à?”

 

Tiểu Đào: “…”

 

Cũng không cần phải quét mìn chính xác như vậy đâu.

 

“Đúng vậy, cô đổi hình nền chưa?” Ninh Lạc hỏi được một nửa, ánh mắt quét đến thứ mà Lộ Đình Châu đang điều chỉnh, kinh ngạc, “Hai viên thuốc trợ tiêu hóa trên màn hình này là mặt của ai vậy?”

 

Tất cả mọi người đồng loạt nhìn thiếu niên mặt V-line mắt to được Lộ Đình Châu chỉnh ra.

 

[My eyes, My eyes!]

 

[Cái mặt nhọn hoắt này là ai vậy? Dù sao cũng không phải là idol của tôi!]

 

[Ha ha ha ha, thuốc trợ tiêu hóa, ha ha ha ha, hình tượng quá.]

 

[Lộ Đình Châu, thì ra anh thích kiểu này, không giấu được nữa rồi nhỉ.]

 

Dưới ánh mắt khó nói nên lời của mọi người, Lộ Đình Châu xòe tay, biện hộ cho thẩm mỹ của mình: “Anh chỉ muốn thử xem chức năng filter dùng như thế nào mà thôi.”

 

[Xuất phát điểm rất tốt, nhưng xin anh đừng xuất phát nữa.]

 

Ninh Lạc nghe lời anh nói, hào hứng bắt đầu điều chỉnh chức năng filter, kéo tất cả các thông số lên mức tối đa.

 

Tiểu Đào: “…”

 

Nói chung là cùng một giuộc với nhau cả thôi!

 

Lộ Đình Châu lặng lẽ di chuyển ra khỏi màn hình, để một mình cậu vui vẻ tự biên tự diễn.

 

So với Ninh Lạc, có lẽ anh vẫn còn một chút gánh nặng hình tượng.

 

Cư dân mạng nhìn hình ảnh tam giác ngược màu trắng với hai cái hố đen to tướng đang nói chuyện trên màn hình: “Hahaha cái này vui nè.”

 

Hai cái hố đen còn chớp chớp.

 

Bình luận trên livestream lại đồng loạt gào thét.

 

[Ninh Lạc, đừng dùng khuôn mặt hoàn hảo của cậu làm chuyện này, van xin cậu đấy!]

 

[Filter mở thành như vậy, khuôn mặt này đúng là uổng phí.]

 

[Trời ơi, đôi môi nhỏ chúm chím này, đôi mắt ngây thơ mở to đến không thể tin nổi này, đây chính là hoàng tử Băng Tuyết Thương U Mộng Tử Điệp Lam U sao?]

 

[Văn học trừu tượng cút đi ra ngoài!]

 

[Tinh thần của tôi bị tổn thương, phải giao cho cảnh sát trưởng mèo đen làm bằng chứng.]

 

[Lên mạng chỉ vì ba việc, xem Ninh Lạc phát bệnh, học Ninh Lạc phát bệnh bị mắng, suy sụp rời mạng.]

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Ngay khi cư dân mạng cho rằng thế này đã đủ lắm rồi, thì Ninh Lạc lại phát hiện ra một đại lục mới.

 

Cậu kinh ngạc, nói: “Còn có cả hiệu ứng đặc biệt cho khuôn mặt nữa này.”

 

[Đừng mở, xin cậu đấy cha ơi!]

 

Tiền Đa Đa thấy bên Ninh Lạc vẫn chưa có động tĩnh gì thì đi vào xem thử, phát hiện một miếng bánh mì bị bệnh tăng động đang vặn vẹo, hắn kinh ngạc: “Ninh Lạc, cậu đang làm gì vậy?”

 

“Chọn hiệu ứng đặc biệt đó.” Ngũ quan trên miếng bánh mì nói tiếng người.

 

Mắt cá chết của Tiền Đa Đa trợn thật to.

 

Không những thế, một tay của miếng bánh mì còn vươn ra khỏi ống kính, kéo mạnh một thứ gì đó về phía sau: “Quay lại đây, anh thích hiệu ứng đặc biệt nào? Em đổi cái khác là được chứ gì, chạy cái gì. Cái bông cải xanh này được không?”

 

Giọng nói của Lộ Đình Châu dường như có chút không nhịn được cười: “Nói nhỏ thôi, chuyện này thì có gì hay ho?”

 

[Có thể ép anh Lộ tâm trạng ổn định thành như vậy, lẽ nào Ninh Lạc cậu thật sự là thiên tài?]

 

[Còn không phải vì Lộ Đình Châu tự mình chui đầu vào rọ sao, hahahaha.]

 

[Lạc Bảo kéo anh ấy vào, phải cùng nhau mất mặt!]

 

[Tôi thấy xem Ninh Lạc dùng điệu ương ca vùng Đông Bắc để làm điệu nhảy gợi cảm còn hơn.]

 

[Thế nào gọi là tốc độ Trung Quốc? Chính là hai người hiện tại đã lên hot search, bị lôi ra bêu riếu rồi, hahahaha.]

 

[Từ khóa lại còn là #Lộ Đình Châu, anh cứ thuận theo đi# ha ha ha ha! Cư dân mạng ác thật đấy.]

 

[Cảm ơn sự yêu mến của cư dân mạng, số người xem livestream của hai người họ sắp tăng gấp đôi rồi.]

 

[Nghĩ theo hướng tích cực, phần thưởng này chúng ta cầm chắc rồi!]

 

Tiểu Đào đã cười đến mức không thở nổi, cười đến mức cơ thể rung lắc tạo thành tàn ảnh, nhưng vẫn không quên véo đùi mình, nghiêm túc nói: “Hai vị, chúng ta nên kết nối với cư dân mạng rồi.”

 

“A? À, đúng rồi, kết nối, đi làm.” Ninh Lạc lướt ngón tay trên các hiệu ứng đặc biệt, lưu luyến không rời nhấn cài đặt lại, bắt đầu làm việc đàng hoàng.

 

Lộ Đình Châu thở phào nhẹ nhõm, xuất hiện lại trong màn hình, chào hỏi mọi người.

 

Cư dân mạng nhìn hai anh chàng đẹp trai mỗi người một vẻ trên màn hình, cảm động đến rơi nước mắt.

 

Đây mới là thứ họ nên xem!

 

Huhuhu tro cốt cũng ấm áp rồi.

 

Ninh Lạc và Lộ Đình Châu nhanh chóng kết nối với cư dân mạng đầu tiên cần hòa giải tình cảm.

 

Là một cô gái dịu dàng: “Tôi tìm được một bạn trai rất đẹp trai, nhưng anh ấy lúc nào cũng thích dạy dỗ người khác, tôi mặc váy cũng không cho, còn thường xuyên bóng gió nói sau khi kết hôn muốn tôi ở nhà làm việc nhà chăm sóc gia đình, còn nói thích có cả con trai lẫn con gái, bảo tôi sinh nhiều con, sau này cũng không cần đi làm, ở nhà trông con là được.”

 

Ninh Lạc dứt khoát nói: “Chia tay.”

 

Cô gái do dự: “Nhưng anh ấy thật sự rất đẹp trai, tôi không bỏ được anh ấy.”

 

Ninh Lạc: “Đoạn tình cảm này của cô tôi đã bói rồi, anh ta là người phá tài vận của cô đấy.”

 

Giọng cô gái đột nhiên thay đổi: “Có cần tôi tự mình xử lý anh ta không?”

 

Lộ Đình Châu quay đầu nhìn khẩu hiệu của bọn họ.

 

Ừm, hiệu quả chữa lành rất tốt, trực tiếp khiến người ta tiến hóa thành phiên bản plus luôn rồi.

 

[Hòa giải tình cảm giây lát biến thành hiện trường án mạng.]

 

[Đòi tình cảm của tôi thì được, đòi tiền của tôi thì không!]

 

[Tình yêu thuần khiết không thể thỏa mãn chúng ta, chỉ có vàng ròng mới có thể.]

 

[Vừa định mắng cô là não yêu đương, thì ra là não yêu đương của tiền bối, vậy thì không sao cả.]

 

Tiễn fan hâm mộ vàng ròng offline, hai người kết nối với cư dân mạng thứ hai.

 

Người thứ hai là một nhân viên công sở bình thường, nickname là, “Đi làm cái khỉ gì nữa, đấm một phát nổ tung Trái Đất”, vừa lên đã suy sụp: “Ninh Lạc, thầy Lộ! Hai người có tin được hôm nay chủ nhật mà tôi vẫn phải tăng ca không? Ngồi tù còn có giảm án, tại sao tôi đi làm chỉ có tăng ca? Ngày nào tôi cũng muốn nghỉ việc, tháng nào cũng làm đủ ngày công! Không được rồi, a a a a a, muốn phát điên quá!”

 

Ninh Lạc cảm thán: “Đi làm như đi viếng mộ, phát điên một chút là bình thường, tâm trạng ổn định lại là một cái giá khác.”

 

Cẩu làm công ăn lương nghe xong thì gật đầu liên tục, đồng tình sâu sắc: “Nói đúng quá!… Uầy, nhưng mà hồi đi học thì tôi ghét giáo viên, lúc đi làm thì ghét sếp, có phải là khả năng chịu áp lực của tôi kém quá không?”

 

Ninh Lạc nói: “Sao lại thế? Cậu đây là có tướng đế vương, không cam chịu ở dưới người khác.”

 

Cẩu làm công ăn lương đấm tay: “Đại sư nói chuyện đúng là khiến người ta thoải mái trong lòng!”

 

Ninh Lạc tiếp tục cổ vũ: “Cậu không phải là người làm công, cậu là dũng sĩ xông pha vì sự nghiệp. Cố lên! Chỉ cần tâm lý tốt, công ty chính là Bali.”

 

Cẩu làm công ăn lương chấn chỉnh lại tinh thần, hào hứng nói: “Đúng, đại sư nói rất đúng. Bali, tình yêu của tôi! Tôi đi nghỉ dưỡng tiếp đây, nhiệm vụ chính là sống sót một tháng, ha ha ha!”

 

Ninh Lạc: “Ừm ừm.”

 

Ngắt kết nối xong, cậu nói với Tiểu Đào: “Nhớ liên hệ với người thân của vị cư dân mạng này, định kỳ đến phòng khám tâm lý kiểm tra nhé.”

 

[??? Ninh Lạc, tôi vẫn chưa offline đâu!]

 

[Ha ha ha ha ha ha!]

 

Ninh Lạc chột dạ nhìn đi chỗ khác, đẩy đẩy Lộ Đình Châu, bảo anh kết nối với người thứ ba.

 

Giọng nói tràn đầy nhiệt huyết của cô gái vang lên từ microphone: “Là tôi sao là tôi sao? Trời ơi vậy mà lại là tôi!”

 

Ninh Lạc ngồi trên ghế xoay một vòng, vẻ mặt nghiêm túc: “Kể ra câu chuyện của cô đi, tôi sẽ bật đèn xoay người vì cô.”

 

Cô gái hiển nhiên là đã sớm biết phong cách của cậu, không hề bối rối: “Được thôi thầy Ninh. Là như vầy, tôi có một chàng trai mình rất thích, thích đến mức không thể tự kiềm chế được, mỗi ngày nhìn thấy ảnh của anh ấy sẽ vui vẻ đến mức khóe miệng cong lên, nghe thấy tên anh ấy sẽ luôn ngẩng đầu lên đầu tiên, anh ấy làm gì tôi cũng có thể bao dung vô điều kiện.”

 

Ninh Lạc vừa nghe vừa gật đầu.

 

【Ồ ồ, là một câu chuyện yêu thầm chua xót.】

 

Cậu cổ vũ: “Thích thì cứ mạnh dạn theo đuổi thôi.”

 

Cô gái kinh ngạc: “Thật sao? Anh cũng nói như vậy? Ài, chỉ tiếc là giữa chúng tôi có một trở ngại lớn nhất, có người không đồng ý.”

 

Ninh Lạc hỏi: “Ai?”

 

Cô gái buồn bã: “Bạn trai anh ấy… thầy Lộ, anh có đồng ý không?”

 

Ninh Lạc & cư dân mạng: ?

 

Chơi tôi à?

 

[ Cứng đơ một phút, cứ tưởng là phim thanh xuân vườn trường chua chát! ]

 

[@Lộ Đình Châu, anh ơi, người đó đến vì vợ anh kìa.]

 

[Ha ha ha ha, thầy Lộ, mồ hôi chảy ròng ròng rồi đúng không!]

 

[Quả nhiên là trên mạng vẫn có nhiều người xấu hơn.]

 

Lộ Đình Châu ngồi thẳng người, dứt khoát từ chối: “Không được, họ hàng gần không thể kết hôn.”

 

Ninh Lạc & cư dân mạng: ???

 

Cô gái kinh ngạc: “Tôi khi nào thì thành họ hàng gần với Lạc Bảo rồi?”

 

Lộ Đình Châu phản bác rõ ràng: “Các người đều có chung một người mẹ tổ quốc đó.”

 

Ninh Lạc lặng lẽ giơ ngón tay cái với anh, bội phục sát đất.

 

“Vì em, anh biến thành dáng vẻ người sói; vì em, anh nhuốm màu điên cuồng.”

 

Lộ Đình Châu thở dài: “Tự làm tự chịu, bắt đầu từ em.”

 

Cô gái khinh bỉ: “Kiện lên trung ương, tôi muốn kiện hai người lên trung ương!”

 

[Đôi khi một mình lên mạng cũng rất bất lực.]

 

[Xác định Lộ Đình Châu là người nhạt nhẽo, thích bình tĩnh phát điên.]

 

[Thích cuộc đối thoại của bọn họ quá, kiểu thích này giống như tè dầm, chỉ có bản thân mình mới biết.]

 

Những cuộc kết nối tiếp theo càng ngày càng trừu tượng, có người hỏi Lộ Đình Châu nỗ lực kiếm tiền nhưng vẫn luôn không có tiền, rất lo lắng làm sao để điều chỉnh.

 

Lộ Đình Châu hỏi: “Anh nỗ lực như thế nào?”

 

Đối phương ngượng ngùng trả lời: “Tôi mỗi tuần đều đi thắp hương cho Thần Tài, quỳ trước điện Thần Tài không dậy.”

 

Lộ Đình Châu: “Đổi cách khác đi, duy tâm không giải quyết được vấn đề.”

 

Đối phương khát khao được chỉ dạy: “Thầy Lộ chỉ giáo.”

 

Lộ Đình Châu chậm rãi nói: “Anh mỗi ngày lên Weibo @ các ngân hàng lớn, bảo bọn họ chuyển tiền cho anh.”

 

“…”

 

Ninh Lạc bình luận: “Ngọa Long Phượng Sồ.”

 

Cư dân mạng không nhìn nổi nữa: [Từ này phải dùng để hình dung hai người mới đúng!]

 

Phòng livestream của Ninh Lạc và Lộ Đình Châu nhanh chóng biến thành phòng livestream giải trí, đủ loại văn học trừu tượng bay đầy trời, xem mà siêu vui vẻ. Hai người bọn họ vốn dĩ đã rất nổi tiếng, sau một hồi thao tác lại càng bỏ xa người khác, đứng đầu bảng.

 

Ninh Lạc búng tay: “Phần thưởng chắc chắn đến tay mình rồi.”

 

Tiền Đa Đa cười lạnh, sao hả, không phải cậu khinh thường sao?

 

Sau khi trị liệu tâm lý cho mười cư dân mạng, cuối cùng hai người cũng kết nối được với một người đàn ông ẩn danh.

 

“Alo? Alo alo? Ồ nghe được, tôi nghe đồng nghiệp nói bên các cậu đang hòa giải tình cảm, giúp tôi phân tích xem tại sao tôi đi xem mắt toàn thất bại thế.”

 

Lộ Đình Châu: “Mời anh nói.”

 

Người đàn ông vừa mở miệng là không dừng lại được: “Không nói chuyện xa xôi, chỉ nói buổi xem mắt gần đây nhất, nghĩ lại là thấy tức! Sau khi ăn mấy bữa McDonald xong thì đối phương đột nhiên nói tính cách không hợp, không quen nữa, vậy chi phí trước đó của tôi thì tính là gì?”

 

“Tôi không thiếu chút tiền đó, tôi chỉ là tức không chịu được mới hỏi cô ta, kết quả cô ta còn tức giận hơn cả tôi, lúc chuyển khoản còn nói trước khi ăn không đề cập đến chuyện chia tiền thì không nên đưa! Đây không phải là loại phụ nữ hám lợi sao? Thật là xui xẻo.”

 

Ninh Lạc và Lộ Đình Châu nhìn nhau, vẻ mặt khó mà nói thành lời được.

 

【Người keo kiệt hơn cả tôi chắc trên đời này không nhiều, lại còn vừa keo kiệt vừa khoe khoang, lúc loài người tiến hóa đã bỏ quên anh rồi, đúng không?】

 

Người đàn ông nói: “Mọi người nói xem, đây có phải là không có đạo lý không!”

 

Ninh Lạc nghe không nổi nữa: “Tôi muốn nói là, con gái nhà người ta tính tình tốt quá—”

 

Người đàn ông ngắt lời cậu, chìm đắm trong thế giới của mình: “Nhưng mà vừa rồi tôi ngẫm nghĩ lại, chắc chắn là cô ta cảm thấy không có cơ hội kết hôn, muốn dùng cách này để tôi nhớ đến cô ta, dù sao trước kia lúc đi học tôi cũng là nhân vật phong vân, đánh nhau cái gì cũng không kém ai, đám con gái hư đều thích tôi.”

 

“Con gái đều sẽ rung động trước bad boy, loại đàn ông tà mị cao 1m8 như tôi cô ta chắc chắn cảm thấy mình không khống chế được, nói chuyện thêm nữa sẽ thật sự yêu tôi mất, vậy nên mới vội vàng xóa liên lạc chặn hết mọi thứ, đến lời tạm biệt cũng không dám nói.”

 

Miệng của Ninh Lạc mở ra rồi khép lại, khép lại rồi mở ra.

 

【Tôi cứ tưởng trời mưa, hóa ra là anh làm tôi câm nín.】

 

Bình luận đã nổ tung, mọi người đều đang nhao nhao mắng chửi.

 

[Bà nội mi, làm bà đây cười muốn ngất.]

 

[Anh là đến đây để tìm chửi đúng không??]

 

[Cái thứ gì vậy, đúng là thần kinh từ đầu đến chân.]

 

[Vốn dĩ đi làm đã rất khổ sở rồi, nhưng nghĩ đến có chị em đi xem mắt gặp phải loại rác rưởi này, tôi cảm thấy mình cũng không khổ sở lắm.]

 

Ninh Lạc mở lời: “Tôi hiểu anh mà anh bạn.”

 

Người đàn ông mừng rỡ: “Tôi biết mà, chỉ có đàn ông các cậu mới có thể hiểu tôi.”

 

Ninh Lạc nói: “Đương nhiên, dù sao thì trước đây tôi cũng từng là một thằng đàn ông tự tin thái quá không biết xấu hổ, bị người ta ấn xuống đất đánh cho một trận tơi bời rồi thì mới ngoan ra.”

 

Lộ Đình Châu khẽ ho một tiếng, quay đầu đi, không nhịn được cười.

 

[????]

 

[? Mắng người khác thì được, đừng có tự mắng mình chứ.]

 

[Với khả năng công kích của thầy Ninh, tôi xin được gọi là kiểu đồng quy vu tận.]

 

Người đàn ông tức giận, hét lên: “Có phải là cậu đang mỉa mai tôi không?”

 

Ninh Lạc kinh ngạc, tốt bụng khuyên nhủ: “Sao có thể chứ, tôi đang dốc hết ruột hết gan với anh mà, tôi còn thường xuyên vì không đủ tự tin thái quá mà tự ti. Tôi nói anh bạn nghe này, loại người như chúng ta ấy mà, cứ sống tốt cho mình là được, còn lại giao cho quả báo đi.”

 

Người đàn ông bắt đầu do dự về thái độ của cậu: “Rốt cuộc cậu có phải là cậu đang tức giận nói mát không vậy?”

 

Ninh Lạc thực sự bị chọc cười, đập bàn một cái, vạch trần bộ mặt thật:  “Tôi không tức giận anh thì tức giận ai hả? Ngay cả miếng đậu phụ còn có não mà anh thì không có đúng không? Anh trời sinh thuộc họ dưa chuột thích bị đánh, hậu thiên thuộc họ óc chó thích bị đập đúng không? Não tiêm botox rồi à, trơn tuồn tuột như quả bóng rồi à, bản thân làm người còn không đạt tiêu chuẩn thì chi bằng đầu thai lại cho rồi!”

 

[Tôi phục rồi, thầy Ninh mắng người hay ghê! Tôi xin rút lại câu nói kiểu đồng quy vu tận kia.]

 

[Ninh Lạc, dạy tôi mắng người không thô tục với.]

 

[Cảm ơn anh, hiệp sĩ thông tuyến sữa!]

 

[Vị thần Hy Lạp cổ đại cai quản việc nói hộ!]

 

[Quả nhiên, lùi một bước trời cao biển rộng, mắng một trận sảng khoái vô cùng.]

 

[Chủ trương của thầy Ninh nhà chúng ta chính là, có việc trực tiếp phát điên, không bao giờ tự làm khổ mình, cô gái xem mắt kia mau học tập đi.]

 

#Trai kỳ quặc đi xem mắt# và # Ninh Lạc nói thay lời muốn nói # nhanh chóng lên hot search, cư dân mạng cũng không ngờ lại có hành vi nghệ thuật kỳ quặc như vậy, ăn mấy bữa McDonald đã bị cho là con gái hám lợi rồi?

 

Còn nữa, đi xem mắt ai lại mời ăn McDonald chứ, quá không tôn trọng người ta rồi!

 

Kết quả vào khu bình luận xem, ôi chao còn có người kỳ quặc hơn.

 

Ninh Lạc một tràng lên xuống trầm bổng, tình cảm dạt dào, không hề vấp váp, trực tiếp làm cho người đàn ông xem mắt thất bại kia choáng váng, thậm chí còn hỏi ngược lại: “Đúng rồi, mấy bữa ăn tổng cộng bao nhiêu tiền?”

 

Người đàn ông không phản ứng kịp, vô thức trả lời: “187 tệ.”

 

Ninh Lạc còn nghi ngờ mình nghe nhầm: “…Loại người như anh, rốt cuộc tại sao có thể lọt vào thị trường xem mắt, làm rối loạn trật tự thị trường vậy?”

 

Lộ Đình Châu ngồi bên cạnh, khẽ cười: “Có lẽ là để những đồng tiền tốt như chúng ta bị xua đuổi đến với tình yêu tự do đấy.”

 

Ninh Lạc nói: “Rất có lý.”

 

[Double kill]

 

[Bảo sao hai người là một đôi, thầy Lộ à, anh cũng là một kẻ độc mồm độc miệng lắm đấy.]

 

Hết chương 101.

 

Chương 101: Tôi Hiểu Mà Anh Bạn, Trước Đây Tôi Cũng Là Một Thằng Đàn Ông Tự Tin Thái Quá Không Biết Xấu Hổ

Ngày đăng: 5 Tháng 4, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên