Chương 103: Ví Tiền Nhỏ Tới Rồi
Quả đúng như Quý Nguyên Đình đã đoán, khu vực này tạm thời phải dừng thi công vì trong quá trình xây dựng tàu điện ngầm, người ta đã đào lên một vài cụm lăng mộ lớn nhỏ, thế nên đội khảo cổ đã được cử đến tiếp quản.
Ban đầu, khu lăng mộ được phát hiện không lớn lắm, nhưng vì vấn đề niên đại nên lại được cấp trên vô cùng coi trọng.
Theo phỏng đoán của các nhà khảo cổ, khu lăng mộ đó có lẽ chỉ là mộ của những hộ dân giàu có, đồ tùy táng khá đơn giản, quy mô lại tương đối nhỏ. Cũng chính vì nhỏ nên nó được bảo tồn khá nguyên vẹn. Dựa vào những cổ vật khai quật được, người ta tính toán rằng, có lẽ ngôi mộ này đã tồn tại được khoảng sáu bảy nghìn năm rồi.
Sở dĩ khu mộ nhỏ này được cấp trên coi trọng là vì trên những món đồ tùy táng đã có hệ thống văn tự và chế độ cấp bậc xã hội tương đối hoàn chỉnh, rõ ràng đã chuyển từ xã hội nguyên thủy sang xã hội nô lệ, là một nền văn minh có tính kế thừa.
Thế nhưng, theo sử sách ghi lại, triều đại cha truyền con nối đầu tiên trong lịch sử ra đời cách đây hơn năm nghìn năm trước, điều này có nghĩa là những cổ vật được khai quật rất có thể sẽ viết lại lịch sử.
Nếu mọi chuyện chỉ đơn giản có vậy thì đó cũng chỉ là việc của giới khảo cổ và các nhà khảo cổ học mà thôi, chẳng cần đến Cục Quản lý làm gì.
Nhưng sau đó, qua quá trình khảo sát thực địa, các chuyên gia suy đoán rằng nơi đây hẳn phải có một khu lăng mộ quy mô lớn hơn nữa, bởi vì họ đã phát hiện ra dấu vết của những đường hầm trộm mộ.
Vết tích của những đường hầm này, ước chừng cũng đã bị chôn vùi do biến đổi địa chất suốt mấy trăm năm, thế nên không dễ tìm cho lắm. Nhưng một khi đã có hầm trộm mộ thì đủ để chứng minh nơi đây vẫn còn những ngôi mộ khác.
Quả nhiên, sau một thời gian tìm kiếm, họ đã phát hiện ra một lăng mộ dưới lòng đất trong một khu vực cát sâu. Lăng mộ này có quy mô cực kỳ lớn, lại được bảo tồn rất tốt nhờ môi trường địa lý đặc thù của vùng sa mạc.
Phát hiện này đủ để gây chấn động toàn bộ giới khảo cổ. Rất nhiều chuyên gia đã được điều động đến đây, công tác bảo mật cũng được bắt đầu.
Trên đường lái xe về khu cắm trại, cậu sinh viên đi cùng Yến Bắc Sinh để đón người, tiện thể làm tài xế, đã kể sơ qua quá trình phát hiện ra toàn bộ khu lăng mộ.
Quý Nguyên Đình hỏi: “Vậy sau đó đã xảy ra chuyện gì mà kinh động đến cả Cục Quản lý, lại còn khiến nhiều Thiên sư như vậy không thể liên lạc với bên ngoài suốt hơn một năm qua?”
Cậu sinh viên đáp: “Sau này, chúng tôi phát hiện ra lăng mộ lớn nhất và cũng tìm được lối vào. Nhưng vừa vào trong chưa đầy một trăm mét thì đã thấy một đám xác của bọn trộm mộ chết la liệt trong hành lang. Mấy trăm năm rồi, thi thể đều đã thành xác khô cả. Chúng tôi vận chuyển thi thể ra ngoài, đến lúc định vào lại thì hành lang đó đã biến mất rồi.”
Quý Nam Tinh vốn đang ngắm cảnh sa mạc, nghe vậy cũng quay sang nhìn: “Biến mất rồi ư?”
Cậu sinh viên ừ một tiếng: “Biến mất rồi. Sau khi những người vận chuyển thi thể đi ra, họ không tài nào tìm lại được lối vào hành lang nữa. Nhưng trong hành lang đó có bích họa, lúc ấy có một nhóm đang sao chép bích họa để ghi chép lại, nhóm người đó cũng biến mất cùng với hành lang luôn.”
Quý Nguyên Đình nhìn sư phụ mình, nói: “Mộ u linh à?”
Yến Bắc Sinh lắc đầu: “Không phải mộ u linh, đoán lại xem.”
Quý Nguyên Đình ngẫm nghĩ một lát: “Khe nứt không gian?”
Một số nơi có từ trường đặc biệt, có khả năng tồn tại những không gian giao thoa. Giống như khu suối nước nóng trước đây, mấy sinh viên đi du lịch đã vô tình lạc vào, suýt nữa thì không về được. Khi đó cũng nhờ sư phụ họ đi ngang qua, cảm nhận được khu vực đó có điều bất thường nên đã trực tiếp xuất hồn, men theo khe nứt đưa mấy sinh viên bên trong ra ngoài.
Tình hình lúc đó nguy hiểm vô cùng, người tài giỏi như sư phụ họ cũng không thể đưa tất cả mọi người trở về nguyên vẹn. Tuy đã giữ được mạng sống cho các sinh viên, nhưng hồn phách không trọn vẹn thì chắc chắn sẽ ảnh hưởng phần nào đến cuộc sống. Dù vậy, có thể sống sót ra ngoài đã là may mắn lắm rồi.
Yến Bắc Sinh nhìn sang cậu đệ tử nhỏ: “Con nghĩ sao?”
Quý Nam Tinh suy nghĩ một lát rồi nói: “Không giống khe nứt không gian. Khe nứt không gian thường tồn tại ở nơi giao thoa giữa âm và dương, chỉ cần bước một bước qua là đến cõi âm. Người bình thường nếu không vô tình lạc vào thì sẽ không nhìn thấy thế giới khác, nhưng lăng mộ kia đã được chôn ở đó bao nhiêu năm nay rồi.”
Quý Nam Tinh hỏi: “Lối vào lăng mộ đó có khó mở không?”
Cậu sinh viên kia đáp: “Không khó lắm. Tuy có cơ quan nhưng rất đơn giản. Mấy nghìn năm trước, mộ huyệt còn hiếm, việc thiết lập cơ quan chủ yếu là để ngăn thú dữ làm phiền, phần lớn đều không phức tạp. Mãi sau này, khi người ta ngày càng coi trọng thế giới sau khi chết, đồ tùy táng nhiều, vậy lên thì mới bắt đầu phòng trộm, cơ quan cũng trở nên phức tạp hơn.”
Quý Nam Tinh nói: “Nếu cơ quan không phức tạp thì những kẻ có bản lĩnh vào được cớ sao lại chết ở hành lang ngay lối vào? Trừ phi thứ bọn họ nhìn thấy không phải là lối vào hành lang, mà là một con đường cụt không lối thoát. Cảm giác này giống một loại năng lực gây ảo giác hơn, ví dụ như quỷ đả tường.”
Yến Bắc Sinh cười nói: “Đoán rất sát rồi đấy, chỉ là, thứ bên trong còn lợi hại hơn cả quỷ đả tường nhiều. Toàn bộ lăng mộ đều nằm trong phạm vi khống chế của nó, đã hình thành nên một vùng lãnh địa do nó cai quản, tức là Quỷ Vực.”
Quý Nam Tinh và Quý Nguyên Đình nghe vậy thì không khỏi kinh ngạc: “Quỷ Vực ư?”
Có thể khống chế cả một khu vực thành lãnh địa của riêng mình, nếu đặt trong thế giới người sống thì chẳng khác nào tự lập làm vua. Điều này cũng mang ý nghĩa tương tự trong thế giới người chết, nếu chưa đến cấp Quỷ Vương thì âm hồn bình thường không thể nào làm được.
Quý Nam Tinh nhìn sư phụ: “Vậy là trong lăng mộ đó có một Quỷ Vương à?”
Nếu đúng là vậy, thì việc giữ chân mấy vị tai to mặt lớn của Cục Quản lý ở đây gần một năm trời cũng không khó hiểu nữa.
Quý Nguyên Đình càng tò mò hơn: “Quỷ Vương đã được giải quyết chưa? Đã đưa đến cõi âm rồi sao?”
Yến Bắc Sinh lộ vẻ chẳng dễ dàng gì, nói: “Lấy đức thu phục, lấy tình cảm hóa mãi mới chịu đi đấy, nhưng Quỷ Vương đi rồi, mấy thứ bên trong lại âm tà vô cùng, bất đắc dĩ đành phải ở lại hộ tống cho mấy ông lớn bên khảo cổ. Lần này khó khăn lắm mới xin được phép về thăm nhà, để cho các con qua đây mở mang tầm mắt. Với quy mô của cả khu lăng mộ này, e là còn phải trấn giữ thêm một thời gian nữa.”
Nhưng thứ khó giải quyết nhất đã được xử lý xong, những việc còn lại cũng không cần tất cả mọi người phải ở lại. Chỉ cần để một hai người ở lại trấn giữ, phòng ngừa những sự kiện tâm linh bất ngờ là được.
Lăng mộ mấy nghìn năm không thấy ánh mặt trời, bên trong có đủ thứ chuyện kỳ quái, thế nên để bảo vệ các nhà khảo cổ học, lần này cấp trên cũng trợ cấp không ít, tiền công vất vả phải đến mấy con số không.
Hồ Gia đang lái xe phía trước, nghe Yến Bắc Sinh nói vậy thì cố gắng đè nén để khóe miệng mình không giật giật.
Cậu ta là sinh viên ngành khảo cổ, vì theo học một vị giáo sư rất giỏi nên mới có cơ hội tham gia hiếm có này.
Trước sự việc lần này, cậu ta hoàn toàn không biết đất nước mình còn có một cơ quan như Cục Quản lý. Thậm chí vì làm khảo cổ, cậu ta càng dễ tiếp xúc và nghe được một số truyền thuyết được gọi là huyền bí, sau đó dùng góc độ khoa học hơn để giải thích chúng.
Ví dụ như xuất hiện ảo giác trong lăng mộ, đó không phải do ma quỷ tác quai tác quái, mà chỉ vì không khí không lưu thông, hoặc bên trong chôn cất một số loại hương liệu gây ảo giác.
Hay như việc sau khi ra khỏi lăng mộ rồi mắc phải một số căn bệnh kỳ lạ, đây không phải là lời nguyền gì cả, mà rất có thể là do nhiễm phải một loại nấm không rõ tên nào đó.
Nhưng kể từ khi mấy vị tai to mặt lớn của Cục Quản lý này đến, dùng những phương pháp phi khoa học để mở lại cửa mộ, cứu thoát nhóm thành viên suýt bị kẹt chết trong hành lang, thế giới quan của bọn họ đã bắt đầu được tái cấu trúc lại.
Chưa kể sau khi Hồ Gia được điều đi làm trợ lý cho mấy vị này của Cục Quản lý, cậu ta đã được chứng kiến cách bọn họ vây khốn con Đại Boss trong lăng mộ, trực tiếp đấu pháp với âm hồn từ xa. Cảnh tượng đó, có lẽ cả đời này cậu ta cũng không quên được.
Lấy đức thu phục, lấy tình cảm hóa gì chứ, rõ ràng là một đám người vây con Đại Boss trong lăng mộ vào trận pháp, không nghe lời thì đánh, không hợp tác thì đánh, không chịu đến cõi âm cũng đánh. Trong đó, vị Yến đại sư này là người đánh hăng nhất. Thuyết phục đi cái gì, rõ ràng là bị đánh cho đi thì có.
Nếu Quý Nam Tinh có thể nghe được tiếng lòng của Hồ Gia, cậu sẽ chỉ mỉm cười và nói với cậu ta rằng, ngay cả âm binh đi ngang qua còn từng bị sư phụ cậu đánh, một Quỷ Vương thì có là gì.
Quý Nguyên Đình hỏi: “Quỷ Vương đó là chủ nhân của ngôi mộ à?”
Yến Bắc Sinh lắc đầu: “Vậy mà lại không phải, là một nô lệ trung thành của chủ mộ, canh giữ lăng mộ là chấp niệm khi còn sống của hắn ta, thậm chí vì thế mà không tiếc cam lòng tuẫn táng. Sau này chấp niệm không tan, trở thành âm hồn trong mộ, ngày qua ngày bị âm khí xâm nhiễm, dần dần hồi phục thần trí, rồi nhờ địa thế và môi trường của lăng mộ mà tu luyện ra sức mạnh.”
Bởi vì canh giữ lăng mộ là chấp niệm của hắn ta, dù là khi sống hay sau khi chết gì cũng vậy, cho nên toàn bộ lăng mộ đã trở thành lãnh địa do hắn ta cai quản. Vì vậy, hắn ta nhất quyết không chịu rời đi, còn muốn giết tất cả những ai bước vào phạm vi lăng mộ.
Nhưng một lăng mộ lớn như vậy, lại là lăng mộ của một người thống trị hoàng tộc từ sáu bảy nghìn năm trước, giá trị mà nó đại diện đủ để gây chấn động thế giới. Hơn nữa, lăng mộ đã được mở ra, không khí đã lưu thông vào trong, nếu những thứ bên trong không được nhanh chóng đưa ra ngoài bảo quản thì sẽ bị oxy hóa và hư hỏng mất.
Yến Bắc Sinh vốn không phải là người kiên nhẫn gì cho cam, không phục thì đánh, dù sao phe họ cũng đông người, đánh hội đồng chẳng cần võ đức gì sất. Cứ đánh cho Quỷ Vương kia thua, đưa hắn ta đi là nhiệm vụ của họ hoàn thành.
Quý Nam Tinh mím môi. Cậu có thể hiểu được ý nghĩa của lăng mộ này đối với quốc gia, đối với xã hội, nó là minh chứng của lịch sử, là sự kế thừa của văn hóa.
Nhưng nếu đứng ở góc độ của âm hồn mà suy nghĩ, hắn ta chỉ muốn bảo vệ lăng mộ của chủ nhân, chỉ hy vọng người chủ mà hắn ta đi theo sẽ không bị quấy rầy sau khi chết mà thôi.
Yến Bắc Sinh gọi một tiếng: “Đồ đệ cưng.”
Quý Nguyên Đình không hề quay đầu lại, anh ta biết sư phụ không phải đang gọi mình.
Quý Nam Tinh quay đầu nhìn sư phụ, rồi bị ông búng một cái vào trán.
Quý Nam Tinh chớp chớp mắt, xoa xoa trán: “Sư phụ?”
Yến Bắc Sinh cười nói: “Âm dương luân hồi đều có trật tự riêng, đôi khi không phải con muốn thế nào là được thế ấy đâu.”
Quý Nam Tinh lí nhí: “Con có nói gì đâu.”
Yến Bắc Sinh: “Con chỉ cần đảo mắt là ta biết con đang nghĩ gì rồi. Con có biết vì sao cuối cùng hắn ta lại cam tâm rời đi không?”
Quý Nam Tinh: “Đánh không lại nên đành đi thôi?”
Yến Bắc Sinh cười, nhéo má cậu: “Con đã thấy con quỷ nào chấp niệm không tan mà lại chịu thỏa hiệp chỉ vì đánh không lại chưa? Một khi đã thành chấp niệm thì không có khả năng thỏa hiệp.”
Quý Nam Tinh nghĩ đến những âm hồn trước đây thà chịu hồn bay phách tán, chấp niệm không tiêu chứ nhất quyết không chịu vào luân hồi, lúc này mới thấy lạ: “Vậy tại sao hắn ta lại đi?”
Yến Bắc Sinh: “Bởi vì người mà hắn ta canh giữ, thực ra vẫn luôn chờ hắn ta ở cõi âm.”
May mà bây giờ họ có thể liên lạc qua lại với âm sai, chứ không thì với Quỷ Vương trong lăng mộ này, muốn đưa đi thật sự là phải đấu đến một mất một còn.
Quý Nguyên Đình ồ một tiếng: “Đúng là song phương cùng hướng mà.”
Mấy nghìn năm, một người canh giữ ở dương gian, một người chờ đợi ở cõi âm, cũng không biết nên nói là họ đã bỏ lỡ hay là đáng giá nữa.
Nghe tin Quỷ Vương tự nguyện rời đi, Quý Nam Tinh mới cảm thấy mọi chuyện không quá tệ: “Sư phụ, lần này người gọi bọn con đến là muốn cho bọn con xem cái gì?”
Yến Bắc Sinh: “Dẫn các con đi mở mang tầm mắt, lăng mộ mấy nghìn năm tuổi là thứ cầu mà không được. Mấy thứ linh tinh ở dưới đó nhiều lắm, cũng để cho các con luyện tay nghề. Hơn nữa, ta là nhóm cố vấn đầu tiên ở lại đây, đợi đến lúc ta về chắc con cũng vào đại học rồi, thế nên mới có được đợt nghỉ phép thăm nhà này. Còn nữa,”
Quý Nam Tinh: “Còn gì nữa cơ?”
Yến Bắc Sinh: “Tiền trợ cấp nhà nước phát phải chuyển vào thẻ của con. Nếu chuyển thẳng vào tài khoản của ta thì ta xui xẻo to.”
Yến Bắc Sinh vừa nói vừa thở dài thườn thượt. Cái kiếp thiếu đủ thứ chỉ không thiếu mạng này, sống cũng chẳng dễ dàng gì.
Cũng may là ông mạng lớn, gánh được mệnh cách của đồ đệ nhà mình, lại còn có đồ đệ mang tài lộc đến, cuộc sống này miễn cưỡng cũng có thể tiếp tục được.
Xe chạy mấy tiếng đồng hồ mới đến khu cắm trại. Khu trại khảo cổ này tuy ở trong sa mạc, nhưng những chiếc lều vừa chắc chắn vừa to lớn, bên trong cũng sạch sẽ, không có một hạt cát nào.
Sau khi xem xét môi trường sống, Quý Nam Tinh liên lạc với người đã được sắp xếp từ trước. Được sự cho phép của người phụ trách khu trại ở đây, một lô vật tư sinh hoạt sẽ sớm được chuyển đến.
Trước đây nơi này được giữ bí mật với bên ngoài, cậu còn không biết địa chỉ cụ thể nên có muốn gửi đồ cũng không gửi được.
Bây giờ sự tồn tại phi khoa học lớn nhất đã được giải quyết, phần còn lại là công việc khai quật khảo cổ, cấp độ bảo mật đã giảm xuống một bậc, nên việc gửi ít đồ qua đây cũng không thành vấn đề.
Yến Bắc Sinh vứt hai đứa đệ tử vào chiếc lều đã được sắp xếp sẵn, rồi kéo một đống đồ ăn vặt đi trả nợ. Đi ngang qua mấy lão già trong Cục Quản lý, ai nấy đều trêu chọc: “Ối, ví tiền nhỏ của ông đến rồi đấy à, sắp phát tài rồi nhỉ.”
Yến Bắc Sinh tiện tay rút hai hộp trà từ trên xe kéo ném cho bọn họ, hừ hừ vài tiếng rồi đi thẳng. Ông đi tìm mấy sinh viên khảo cổ chơi, chứ chẳng thèm chơi với đám lão già này.
Mấy vị đại lão của Cục Quản lý xách trà đi về lều của mình. Một Thiên sư không thân quen lắm với bên Cục Quản lý thành phố Ngọc Lan tò mò hỏi: “Yến đại sư đúng là cưng đồ đệ thật, nghỉ có mấy ngày mà cũng phải gọi đồ đệ qua gặp một chuyến.”
Một Thiên sư khác khá thân với Yến Bắc Sinh chỉ cười mà không nói. Một đồ đệ của người ta có thể bằng cả một tông môn của người khác, đồ đệ như vậy đặt ở đâu mà chẳng phải là báu vật.
Hơn nữa, gọi qua đây thật sự không đơn giản chỉ là gặp mặt. Trong lăng mộ có không ít âm hồn cần được siêu độ, cái lão già Yến Bắc Sinh mặt dày vô sỉ kia cứ sống chết ngăn cản không cho ai động vào, nhất quyết phải để dành cho đồ đệ cưng của lão đến làm, vì siêu độ là sẽ được tính công đức.
Quý Nam Tinh vẫn chưa biết sư phụ đã để dành cho mình bao nhiêu công đức cần cậu phải bận rộn. Cậu vừa đặt hành lý xuống đã gửi tin nhắn cho Tiêu Dã để báo bình an.
Rất nhanh sau đó, Tiêu Dã đã gọi video call qua. Thấy Quý Nam Tinh hình như đang ở trong lều, hắn liền nói ngay: “Cậu không ở khách sạn à? Ở lều thế này có an toàn không? Có rắn rết hay kiến quân đội sa mạc gì không?”
Quý Nam Tinh đặt điện thoại lên bàn, dựa vào cốc nước để cố định, vừa mở vali sắp xếp đồ đạc vừa nói: “Không có đâu, mỗi lều đều dán bùa trừ côn trùng rồi.”
Tiêu Dã ồ một tiếng: “Còn có bùa trừ côn trùng nữa à? Sao tôi không thấy trong sách ‘Bách Khoa Toàn Thư Về Bùa Chú’ nhỉ?”
Quý Nam Tinh: “Đây là bùa trừ côn trùng tự sáng tạo của Hồi Dương Quan, dùng một loại dược dịch đặc chế để vẽ bùa, tạo ra một vùng từ trường mà côn trùng không thích để đạt được hiệu quả xua đuổi.”
Tiêu Dã: “Làm vậy cũng được à. Cậu chụp cho tôi một tấm hình lá bùa đi, để tôi xem có bắt chước vẽ theo được không.”
Nếu được thì mùa hè có thể mang theo bên người cho Quý Náo Náo. Bạn nhỏ cùng bàn của hắn da trắng nõn nà, muỗi chắc chắn sẽ rất thích cậu, phải phòng bị từ sớm.
Quý Nam Tinh: “Bùa thì dễ vẽ theo, nhưng dược dịch để vẽ bùa chắc không truyền ra ngoài đâu. Chỉ vẽ bùa thôi thì cũng vô dụng. Cậu đang ở đâu thế? Về quê rồi à?”
Tiêu Dã cầm điện thoại cho cậu xem khung cảnh xung quanh mình: “Trước đây tôi chẳng phải đã nói với cậu là có một người bạn họ Lâm, anh ta bị người ta nhập mộng, dính phải thuật quỷ đóng đinh vào quan tài sao? Tôi đã tìm Ngô Dạng và một thầy phong thủy đến giúp anh ta giải quyết vấn đề. Chúng tôi đang ở khu mộ tổ nhà họ Lâm, chờ người đến đào mộ đây.”
Quý Nam Tinh dừng tay, nhìn kỹ vào màn hình: “Quỷ đóng đinh quan tài? Có biết là mấy đinh không?”
Tiêu Dã: “Ngô Dạng nói có thể là bảy đinh.”
Bảy đinh, chính là Đinh Tang Môn. Thứ này không dễ trừ.
Quý Nam Tinh bảo Tiêu Dã cầm điện thoại quay một vòng xung quanh. Lâm Thừa Nhất đứng cạnh chị gái, thấy hắn cầm điện thoại quay tới quay lui thì không nhịn được nói: “Anh Dã, cậu còn có tâm trạng quay cảnh nữa à, có thể để ý đến tâm trạng của tôi đang ngàn cân treo sợi tóc không?”
Tiêu Dã nhếch môi cười với hắn ta, rồi thốt ra hai từ lạnh như băng: “Không thể.”
Lâm Thừa Nhất suýt nữa thì mếu máo.
Lâm Chanh Ý đứng bên cạnh, từ lúc lên núi, sau khi Lâm Thừa Nhất chỉ vào ngôi mộ la oai oái rằng đây chính là nơi hắn ta đến trong mơ, sắc mặt cô đã không được tốt cho lắm.
Cô đã tin chuyện Quỷ đóng đinh quan tài. Em trai cô tuy không đáng tin cậy, nhưng tuyệt đối không phải là người hay làm càn. Quan trọng hơn là, khi cả nhóm họ đến khu mộ tổ nhà họ Lâm, vị Thiên sư tên Ngô Dạng kia chỉ tùy tiện đá một hòn đá trên ngôi mộ, một mùi hôi thối đã bốc lên từ dưới đất.
Hàng loạt điều kỳ lạ kết hợp lại với nhau, muốn không tin cũng khó.
Nhìn Lâm Thừa Nhất trốn sau lưng Lâm Chanh Ý, cả người run lên bần bật không biết vì sợ hay vì lạnh, thầy phong thủy họ Trình khó hiểu hỏi: “Không phải năm nào các cô cậu cũng đến tảo mộ à, sao mộ nhà mình mà trong mơ lại không nhận ra?”
Nếu nhận ra sớm thì sự việc đã được giải quyết từ lâu rồi.
Lâm Thừa Nhất mếu máo: “Trong mơ tối om om, đây lại không phải nghĩa trang lớn gì, chỉ là từng ngôi mộ hoang trên đồi. Tôi lại không thấy bia mộ, làm sao mà nhận ra cho được.”
Mà cho dù có nhận ra, lúc tỉnh dậy hắn ta cũng quên mất mình đã mơ gì, nhận ra cũng vô ích.
Thầy phong thủy họ Trình quan sát xung quanh: “Vị trí mộ của nhà cậu có thể nói là rất tốt, mà cũng có thể nói là không tốt.”
Ông ta chỉ vào một chỗ: “Chỉ cách nhau một đường thẳng mà như trời với đất. Chỉ cần chệch đi một chút, nếu quan tài chôn ở bên kia thì nhà họ Lâm đã không có tài vận như bây giờ rồi. Còn bên cạnh này, sinh khí dồi dào, các vị xem cỏ cây trước bia mộ đi, đất đai ẩm ướt. Có câu nói, nước tụ minh đường nhiều của cải, chính là tài vận của nhà cậu đấy.”
Lâm Chanh Ý: “Vậy không tốt là không tốt ở đâu?”
Thầy phong thủy họ Trình nói: “Tất nhiên là thành tại nước mà bại cũng tại nước. Tục ngữ có câu, khô thì nghìn năm, ướt thì vạn năm, chẳng khô chẳng ướt chỉ nửa năm là hỏng. Đất đai ẩm ướt có thể hội tụ phong thủy, nhưng đồng thời cũng có thể làm mục nát quan tài. Ngôi mộ này một khi được mở ra, quan tài bên trong chắc chắn đã bị mục nát rồi. E rằng chính vì quan tài mục nát nên mới có kẻ nảy ra ý định dùng Đinh Tang Môn này.”
Nếu quan tài còn nguyên vẹn, thì việc dùng thuật quỷ đóng đinh quan tài này cũng không phải là chuyện dễ dàng.
Lâm Thừa Nhất có chút tò mò: “Đại sư, bên kia khá khô, tôi thấy đất cũng không ẩm, nếu chôn ở đó có phải sẽ tốt hơn không?”
Thầy phong thủy họ Trình cười một tiếng: “Bên đó càng không tốt. Chỉ cách một đường thẳng mà hơi nước đã khác một trời một vực. Bên đó hơi nước cạn kiệt, nhìn cỏ cây khô héo là biết mảnh đất này thiếu sinh khí. Còn bên này cỏ cây lại quá cao, cậu ngồi xổm xuống xem thử đi.”
Lâm Thừa Nhất không hiểu gì nhưng vẫn nghe lời ngồi xổm xuống. Dù sao mọi người đều ở đây, chỉ cần có người bên cạnh là hắn ta cũng bớt sợ hơn.
Thầy phong thủy họ Trình hỏi: “Cậu thấy gì?”
Lâm Thừa Nhất nhìn ngang ngó dọc: “Chỉ thấy cỏ mộ cao đến ba mét, chẳng thấy gì cả.”
Thầy phong thủy họ Trình nói: “Đúng rồi đó. Mộ phần tối kỵ nhất là thế đất thấp, tựa như ếch ngồi đáy giếng. Mộ tổ như vậy sẽ khiến con cháu đời sau khó có ngày ngóc đầu lên được.”
Lâm Thừa Nhất vội vàng đứng dậy. Hắn ta không ngờ chỉ một ngôi mộ mà lại có nhiều điều phải kiêng kỵ đến vậy. Trước đây hắn ta còn thấy mộ tổ nhà mình rất tùy tiện, chỉ là một ngọn đồi, có mấy ngôi mộ, vài tấm bia, đâu giống nhà người ta, sau khi phất lên đã xây lại mộ tổ, bao cả một ngọn đồi xây thành nghĩa trang, trông hoành tráng vô cùng.
Lâm Chanh Ý nhìn thầy phong thủy họ Trình: “Đại sư, vậy có thể chọn vị trí mộ mới ở đâu?”
Thầy phong thủy họ Trình nhìn quanh một vòng rồi nói với họ: “Phong thủy ở đây đã đến hồi kết rồi. Tôi đề nghị, tốt nhất là các vị nên dời mộ vào nghĩa trang, bởi vì một núi không thể có hai hổ. Nếu không phải tổ tiên có chút quan hệ thông gia, e rằng mộ tổ nhà bên trên đã không dung cho các vị rồi.”
Theo lời của thầy phong thủy, mọi người ngẩng đầu nhìn lên phía trên một chút. Nhà bên trên không ai khác, chính là nhà họ Tiêu.
Tổ tiên hai nhà đều từ làng này cùng nhau đi ra ngoài lập nghiệp. Đó là thế hệ cụ cố của họ, cùng nhau bươn chải bên ngoài, sống cùng một con hẻm, làm hàng xóm giúp đỡ lẫn nhau, thế nên ông nội nhà họ Tiêu và ông nội nhà họ Lâm mới có tình bạn từ thuở nhỏ.
Lâm Chanh Ý hỏi đại sư xem nghĩa trang nào có phong thủy tốt, định bụng chuẩn bị trước. Đợi đến khi mở quan tài, thấy rõ tình hình bên trong rồi mới nói rõ với ông nội, chứ nếu nói thẳng là muốn dời mộ tổ vào nghĩa trang, e rằng ông nội chưa chắc đã đồng ý.
Rất nhanh sau đó, những người dân làng được nhờ đến đào mộ đã mang theo dụng cụ lên. Ngô Dạng nhìn mọi người, nói: “Người tuổi Tuất sinh sau tiết Lập Xuân năm nay không được động vào mộ. Ai tuổi Tuất xin hãy rời đi, nếu không sẽ làm hỏng vận khí cả năm của mình.”
Trước khi nhờ dân làng đến đào mộ, Ngô Dạng đã nói rõ những điều cấm kỵ, bây giờ chỉ nhấn mạnh lại một lần nữa mà thôi. Những người đến đều đã xác nhận mình không có vấn đề gì. Việc đào mộ tuy chỉ là động thổ, nhưng nếu không để ý đến những điều cấm kỵ thì sẽ tự rước phiền phức vào người, nên mọi người khá là e dè.
Xác định không có ai tuổi Tuất, Ngô Dạng mới dẫn người đi tới.
Lúc này, Tiêu Dã cầm điện thoại đang video call với Quý Nam Tinh đi tới: “Khoan đã, Nam Tinh có lời muốn nói với anh.”
Ngô Dạng nhận lấy điện thoại, nhìn người đối diện: “Sao thế?”
Quý Nam Tinh: “Anh đừng động vào mộ vội. Lấy bia mộ làm trung tâm, trong vòng ba trượng, hãy xới đất lên trước. Xới hết đất lên, xác định không có thứ gì rồi hãy mở mộ.”
Ngô Dạng nghe xong liền gật đầu, cũng không hỏi tại sao.
Ngược lại, một số dân làng cảm thấy khối lượng công việc này hơi lớn. Xới đất trong phạm vi gần mười mét, lại còn phải đào mộ, làm đến tối mịt cũng chưa xong.
Lâm Chanh Ý nói: “Vất vả cho mọi người rồi ạ. Tiền công đã hứa trước đó, tôi sẽ trả gấp đôi cho mọi người. Mong mọi người cố gắng làm xong trước mười hai giờ.”
Mười hai giờ, là thời hạn của Đinh Tang Môn, nhất định phải nhổ những chiếc đinh trong quan tài ra trước mười hai giờ đêm.
Còn về lý do tại sao đột nhiên phải xới đất, sau khi mọi người bắt đầu làm việc, Lâm Chanh Ý đã hỏi Ngô Dạng.
Ngô Dạng đáp: “Có lẽ là sợ xung quanh có chôn thứ gì đó, cứ xới lên xem sao, cẩn thận vẫn hơn.”
Lâm Chanh Ý cũng cảm thấy cẩn tắc vô ưu vẫn an toàn hơn. Chỉ là, bây giờ lại có thêm một việc, sợ không xử lý kịp trước mười hai giờ, cô lại vội vàng gọi điện cho trợ lý đang chờ dưới chân núi, bảo trợ lý gọi thêm người lên.
Không lâu sau, một tiếng hét kinh hãi vang lên. Những người đang xới đất bất giác nhìn theo hướng có tiếng hét, rồi sợ hãi lùi lại liên tục.
Có người đã đào lên từ dưới đất một con mèo chết.
Hết chương 103.
