Chương 105: Hạ Bạch ( Phần 5 )

 

Chương 105: Hạ Bạch ( Phần 5 )

 

Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ cùng trở về căn hộ gần trường học.

 

Trợ lý đã đưa Nhị Oa đến nơi rồi, nhưng vẫn chưa rời đi.

 

Hạ Bạch cảm thấy có chút kỳ lạ, thấy trợ lý cứ đứng đó ấp úng, như không biết phải mở lời như thế nào.

 

Lăng Trường Dạ mỉm cười hỏi: “Có chuyện gì à?”

 

Hạ Bạch cũng lên tiếng: “Chị có gì cần hỗ trợ cứ nói thẳng.”

 

Lăng Trường Dạ luôn đối xử với mọi người rất ôn hòa, ngoại trừ những người trong Đội Tấn Công, không ai nghĩ rằng anh sẽ làm khó ai. Trên đường đi, tâm trạng của Hạ Bạch cũng đã bình tĩnh hơn, không còn vẻ mặt buồn bã như trước nữa.

 

Thấy vậy, trợ lý của Nhị Oa mới thở phào nhẹ nhõm, cô ấy nói: “Đội trưởng Lăng, Bộ trưởng Diêm nghe nói Nhị Oa đã có thể sử dụng kỹ năng, vậy nên muốn để cậu bé theo các thành viên khác trong Đội Tấn Công hạ phó bản, làm quen với kỹ năng của mình.”

 

Bộ trưởng Diêm mà cô ấy nói đến chính là Diêm Tùng, Bộ trưởng Bộ Sự Nghiệp của Cục Quản Lý Trò Chơi.

 

Đội Tấn Công trực thuộc Bộ Sự Nghiệp, nhưng Đội Tấn Công được thành lập trước, sau đó mới có Bộ Sự Nghiệp. Đội Tấn Công không chỉ đơn giản là nòng cốt của Bộ Sự Nghiệp. Bình thường Bộ trưởng Bộ Sự Nghiệp cũng không can thiệp vào công việc của Đội Tấn Công.

 

Trợ lý lại nói tiếp: “Là thế này, Viện Nghiên Cứu và Bộ Thông Tin vừa ban hành thông báo, tần suất xuất hiện trò chơi ở thành phố Đại Huệ đang tăng nhanh, có khả năng sẽ trở thành Tuyền Quảng Thị thứ hai. Chưa đầy một năm, hai thành phố đã xuất hiện tình trạng này, bọn họ nói rằng chúng ta phải chuẩn bị sẵn sàng cho việc toàn diện ứng phó với trò chơi, cũng như chuẩn bị cho việc công khai trò chơi với người dân.”

 

Tóm lại, do tình hình ở thành phố Đại Huệ đang rất nguy cấp, cho dù có công khai trò chơi hay không, bộ phận của bọn họ vẫn sẽ phải đối mặt với áp lực cực kỳ lớn.

 

Nhị Oa vốn là một trong những át chủ bài của Đội Tấn Công, bây giờ cậu bé đã có thể sử dụng kỹ năng, họ đương nhiên hy vọng cậu bé có thể nhanh chóng rèn luyện thành một chiến lực mạnh mẽ để đối phó với những trận chiến khó khăn sắp tới.

 

Hạ Bạch hỏi: “Tại sao thành phố Đại Huệ đột nhiên lại trở thành Tuyền Quảng Thị thứ hai?”

 

Lăng Trường Dạ nói: “Em còn nhớ vấn đề trò chơi ở Tuyền Quảng Thị được giải quyết như thế nào không?”

 

Hạ Bạch gật đầu: “Sau khi phó bản trò chơi lớn ở Tuyền Quảng thị được thông quan, tần suất xuất hiện của các địa đồ trò chơi nhỏ đã giảm xuống. Hiện tại, Tuyền Quảng Thị hẳn là thành phố có ít trò chơi xuất hiện nhất?”

 

Ngay cả cậu cũng biết, gần đây giá nhà đất ở Tuyền Quảng Thị tăng chóng mặt như thế nào.

 

“Đúng vậy, là do địa đồ trò chơi lớn. Hiện tại, trên cả nước chỉ xuất hiện ba địa đồ trò chơi lớn, một trong số đó là Bệnh viện Chỉnh Hình ở Tuyền Quảng Thị, hai địa đồ còn lại, một cái đã được thông quan, địa đồ chưa được thông quan còn lại chính là cái ở thành phố Đại Huệ, có thể chính địa đồ trò chơi lớn này đã khiến cho các trò chơi nhỏ trong toàn thành phố ngày càng nhiều.”

 

Hạ Bạch nhớ lại, lúc đó ở Tuyền Quảng Thị, Bộ trưởng Bộ Hậu Cần Nguy Chính Vũ đã nói với bọn hắn rằng, có thể việc giải quyết địa đồ trò chơi lớn sẽ làm giảm tần suất xuất hiện của các địa đồ trò chơi nhỏ, coi như là một cách để “ngăn chặn” các trò chơi nhỏ.

 

Chỉ là lúc đó, bọn họ không có nhiều kết quả để đối chiếu, xem liệu có phải như vậy hay không, vậy nên bọn họ vẫn chưa thể khẳng định được.

 

Bây giờ xem ra, quả thực là như vậy.

 

Tần suất xuất hiện trò chơi ở thành phố Đại Huệ tăng cao, đó là một nguy cơ, nhưng cũng có thể là một hy vọng.

 

Trong đó ẩn chứa phương pháp cuối cùng mà bọn họ có thể giải quyết trò chơi.

 

Ba người nói chuyện một hồi, Nhị Oa vẫn không lên tiếng.

 

Hạ Bạch nói: “Chuyện này vẫn nên để Nhị Oa tự quyết định.”

 

Ba người cùng nhìn về phía Nhị Oa, Nhị Oa im lặng ôm cốc cà phê ngồi xuống ghế sofa.

 

Ngày thường Lăng Trường Dạ trông rất ôn hòa, nhưng thỉnh thoảng lại toát lên vẻ nghiêm nghị: “Nếu muốn đi thì nói là muốn đi. Nếu không muốn đi thì mạnh dạn từ chối, không thể cứ im lặng như vậy.”

 

Sau đó, anh lại bổ sung một câu: “Không phải là đứa trẻ ngoan ngoãn lễ phép sao? Đứa trẻ ngoan ngoãn lễ phép không phải như vậy.”

 

Nhị Oa: “Ngoan ngoãn lễ phép thì sẽ hỏi ý kiến ​​của người lớn.”

 

“. . . . . .”

 

Lăng Trường Dạ nói: “Anh khuyên em nên đi, hy vọng em có thể trưởng thành, trở thành người có thể gánh vác mọi việc, đồng thời có thể bảo vệ được gia đình. Tất nhiên, nếu em muốn làm một con cá mặn nhỏ thì cũng không sao.”

 

Nhị Oa lại nhìn về phía Hạ Bạch.

 

Hạ Bạch cảm thấy thật khó xử, cậu cảm thấy hình như Nhị Oa không muốn đi lắm, nhưng Lăng Trường Dạ nói cũng có lý, cậu suy nghĩ một chút rồi nói: “Đi hay không đều được, nếu em đi thì để em gái Tuyết Mộc đi cùng em.”

 

Nhị Oa có sức chiến đấu, nhưng cậu bé còn nhỏ, nhiều chuyện vẫn chưa hiểu được, trông có vẻ không được thông minh cho lắm.

 

Còn Tuyết Mộc tuy trông nhỏ con, nhưng thực chất cô bé đã sống rất rất nhiều năm rồi, chỉ riêng việc đi theo người chị gái có học thức cao đã trải qua hơn hai mươi năm, đã nhìn thấu lòng người xấu xa.

 

Hơn nữa, có em gái Tuyết Mộc ở bên cạnh, Nhị Oa càng sẵn sàng sử dụng kỹ năng hơn. Có Nhị Oa ở bên cạnh, em gái Tuyết Mộc sẽ được ăn ngon hơn.

 

Hai đứa chúng nó hợp tác với nhau đúng là một cặp đôi ăn ý.

 

Nhị Oa lập tức nhảy khỏi ghế sofa, ôm cốc cà phê, đi rất nhanh: “Còn chờ gì nữa, đi thôi.”

 

“. . . . . .”

 

Nhị Oa đi đến cửa, Hạ Bạch gọi cậu bé lại, Nhị Oa quay đầu lại chăm chú nhìn cậu.

 

Hạ Bạch mỉm cười: “Mong lần sau gặp lại, Nhị Oa sẽ trở thành một anh hùng nhí.”

 

Trên đỉnh đầu Nhị Oa lại hiện lên một bông hoa màu trắng, lắc lư bay đi xa.

 

Bọn nhỏ đi rồi, chỉ còn lại Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ, hơn nữa nhìn Lăng Trường Dạ có vẻ như không có ý định rời đi.

 

Hạ Bạch hỏi thẳng: “Đội trưởng, chúng ta sẽ sống chung à?”

 

Lăng Trường Dạ nói rất lịch sự: “Là ở cùng để chăm sóc em.”

 

“. . . . . .”

 

Buổi chiều Hạ Bạch có hai tiết học, học xong trở về bắt đầu cuộc sống thế giới chỉ có hai người với Lăng Trường Dạ.

 

Bọn họ không làm gì cả, nhiều nhất cũng chỉ nhẹ nhàng hôn một cái, chủ yếu là Lăng Trường Dạ ở bên cạnh cậu.

 

Cứ như vậy trôi qua hai ngày, Hạ Bạch nói với Lăng Trường Dạ: “Đội trưởng, em muốn liên lạc với 【 Thông Linh Giả 】 của Thánh Du Công Hội.”

 

“Em muốn gặp hội trưởng của bọn họ?” Lăng Trường Dạ hỏi: “Tại sao không liên lạc với Vưu Nguyệt?”

 

“Em muốn gặp hội trưởng của bọn họ.” Hạ Bạch nói: “Em cũng muốn để 【 Thông Linh Giả 】 xem linh hồn của em, hắn ta có thể cảm nhận được trò chơi từ vị hội trưởng đã qua đời kia, có lẽ cũng có thể cảm nhận được trò chơi từ trên người em, biết đâu chúng ta có thể tìm ra cách đánh bại trò chơi từ đó?”

 

Lăng Trường Dạ nhéo nhéo mũi: “Để anh xác nhận lại lần nữa, không phải em muốn cứu vớt thế giới chứ?”

 

Hạ Bạch: “. . . . . . Chủ yếu là muốn gặp hội trưởng của bọn họ.”

 

“Được.” Lăng Trường Dạ nói: “Vậy thì phải đến trụ sở chính của Thánh Du Công Hội, chiều mai em không có tiết, chúng ta sẽ qua đó.”

 

Chuyện này đã có Lăng Trường Dạ sắp xếp, vào trưa ngày hôm sau Hạ Bạch chỉ việc lên xe ra sân bay.

 

“Đội trưởng, anh đã nói với hắn ta như thế nào?” Trên máy bay, Hạ Bạch hỏi Lăng Trường Dạ.

 

Lăng Trường Dạ nói: “【 Thông Linh Giả 】 là một người rất khó đối phó, ban đầu anh định nói với hắn ta, để hắn ta thông linh cho em, đổi lại hắn ta sẽ đưa chúng ta đi gặp hội trưởng, nhưng như vậy, hiển nhiên là hắn ta sẽ không đồng ý, chỉ cần gặp mặt, hắn ta có thể thông linh cho em, không cần phải đưa em đi gặp hội trưởng.”

 

Đúng là như vậy, điều kiện trao đổi này đối với 【 Thông Linh Giả 】 mà nói, rất không có lợi.

 

Lăng Trường Dạ nói: “Anh đoán, kỹ năng của hắn ta giống như Tỉnh Duyên, có giới hạn thời gian, cho nên anh đã nói với hắn ta, ở chỗ em cũng giống như ở chỗ hội trưởng của hắn ta, đều có thể cảm nhận được trò chơi, để em gặp hội trưởng, đổi lại, hắn ta sẽ được thông linh cho em nhiều lần.”

 

Hạ Bạch: “Hắn ta sẽ tin sao?”

 

Lăng Trường Dạ: “Anh đã kéo Lão Tiền vào để bảo đảm.”

 

Hạ Bạch: “. . . . . .”

 

Người ngoài không biết 【 Thông Linh Giả 】 tên là gì, tất cả mọi người đều gọi hắn ta theo thân phận trong trò chơi là Thông Linh Giả, hắn ta đã ngoài bốn mươi tuổi, quanh năm mặc một bộ đồ đen, trời đông giá rét, trên cổ còn quàng một chiếc khăn choàng bằng len cashmere mềm mại ấm áp, nhưng vẫn là màu đen, trông rất khó gần. Thế nhưng khi hắn ta ngồi xuống, từ trong ngực lấy ra một chú chó nhỏ màu đen, nhẹ nhàng vuốt ve đầu chú chó, cảm giác đó liền khác hẳn.

 

Nghe Lão Tiền nói, rất nhiều người trong Thánh Du Công Hội nhìn người của Cục Quản Lý Trò Chơi như đang xem trò cười. Bởi vì bọn họ đã biết được từ hội trưởng rằng, trò chơi là thứ mà con người không thể chống lại được, nhưng Cục Quản Lý Trò Chơi vẫn đang lãng phí tiền bạc của người dân để làm những việc vô ích.

 

Chắc hẳn Thông Linh Giả là người như vậy.

 

Lăng Trường Dạ bao trọn một quán cà phê ở gần Thánh Du Công Hội, sau khi Thông Linh Giả ngồi xuống thì chỉ lo cho chú chó nhỏ mà hắn ta ôm ra, con chó nhỏ đó chắc là hắn ta nhặt được trong tuyết, hắn ta vừa lau lông vừa lau chân cho nó, căn bản không thèm liếc nhìn bọn họ lấy một cái.

 

Hình như trong mắt hắn ta, bọn họ còn không bằng con chó nhỏ kia.

 

Nếu không phải nể mặt Lão Tiền, có lẽ hắn ta cũng sẽ không thèm gặp bọn họ.

 

Hạ Bạch đi thẳng vào vấn đề: “Hay là anh thử thông linh cho tôi xem? Tôi tạm thời không đi gặp hội trưởng của các anh, nếu anh có thể nhìn ra điều gì từ tôi, thì sau đó gặp hội trưởng cũng được, anh chỉ cần nói cho chúng tôi biết anh đã nhìn thấy gì khi thông linh.”

 

Thông Linh Giả cười khẩy một tiếng: “Mấy người nghĩ hội trưởng của chúng tôi tại sao có thể trở thành hội trưởng? Mấy người thật sự cho rằng có người có thể giống như ông ấy sao?”

 

Cuối cùng hắn ta cũng chịu mở miệng, giọng điệu mỉa mai lạnh lùng.

 

Lăng Trường Dạ: “Đã đến rồi, xem thử thì có sao? Cho dù anh không tin tưởng chúng tôi, thì cũng phải tin tưởng Lão Tiền chứ?”

 

Thông Linh Giả lạnh lùng đặt chú chó xuống, “Nếu không phải là Lão Tiền…… Được, xem thì xem, tôi cũng muốn xem xem người được Vưu Nguyệt đặt trong linh hồn mình rốt cuộc là bẩn hay sạch.”

 

Vừa nói, hắn ta vừa ngẩng đầu lên, trong mắt tràn đầy ánh sáng đỏ.

 

Linh hồn rốt cuộc là thứ gì?

 

Nếu theo như thuyết tam hồn thất phách mà nói, linh hồn có phải chính là tam hồn của con người, nghe nói màu sắc của tam hồn là màu đỏ, ánh sáng đỏ trong mắt hắn ta có phải chính là bởi vì đã chạm vào tam hồn?

 

Nhưng linh hồn lại không chỉ là tam hồn.

 

Thông Linh Giả sở hữu kỹ năng thông linh là người hiểu rõ nhất điểm này, có một câu nói gọi là khắc cốt ghi tâm, không thể nào quên.

 

Linh hồn là cội nguồn sâu thẳm nhất của một người, ký ức của con người có thể bị xóa bỏ, nhưng những phần đã khắc sâu vào trong linh hồn, cũng giống như linh hồn, sẽ không bị thay đổi.

 

Có thể khắc sâu vào trong linh hồn đều là những thứ mà con người khó quên nhất, khó quên có thể là bởi vì thứ đó vô cùng trân quý, có thể là bởi vì không thể nào buông bỏ được, có thể là vì quá đau lòng, đau đến tận xương tủy, đó là những mảnh ghép tạo nên một con người.

 

Khoảng chừng mười mấy phút sau, Thông Linh Giả rũ mắt xuống, đồng thời cũng cúi đầu xuống, bưng cốc cà phê trên bàn lên uống.

 

Hắn ta vẫn không nói lời nào.

 

Lăng Trường Dạ nói: “Vậy chúng tôi không làm phiền nữa.”

 

Vừa nói, anh vừa cầm lấy chiếc áo khoác đặt trên ghế bên cạnh, ra vẻ như muốn rời đi.

 

“Chờ đã.” Thông Linh Giả gọi giật anh lại.

 

Hạ Bạch nói: “Theo như thỏa thuận, anh phải nói cho chúng tôi biết, anh đã nhìn thấy gì.”

 

Thông Linh Giả lại không nói gì, cúi đầu uống cà phê.

 

“Đi thôi.” Lăng Trường Dạ nói: “Loại người không giữ lời hứa như hắn ta, sau này đừng gặp lại nữa.”

 

Vừa nói, Lăng Trường Dạ vừa cầm lấy chiếc áo phao lông vũ của Hạ Bạch.

 

“Tôi nhìn thấy cậu và hội trưởng.” Thông Linh Giả nhìn chú chó nhỏ đang muốn chạy trốn nói.

 

“. . . . . .”

 

Quán cà phê bỗng chốc yên tĩnh lạ thường.

 

Lăng Trường Dạ mỉm cười hiền hòa, như đang trò chuyện phiếm: “Anh nói xem tại sao hội trưởng của các anh lại có thể trở thành hội trưởng?”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

“…………”

 

Thông Linh Giả như thể không nghe thấy lời anh nói, điện thoại di động bỗng nhiên trở nên đặc biệt thú vị, cứ cúi đầu nhìn điện thoại mãi.

 

Đúng lúc này, Lão Tiền gửi tin nhắn cho hắn ta: [ Cậu đã gặp Hạ Bạch bọn họ chưa? Tôi nói cho cậu biết, gặp bọn họ thì đừng có mà ngông cuồng, tôi làm vậy là vì muốn tốt cho cậu đấy. ]

 

Thông Linh Giả tắt điện thoại.

 

Rốt cuộc Hạ Bạch cũng nhướng mày hả hê, chiếc cằm nhỏ ngẩng cao lên, “Bây giờ, lập tức, đưa chúng tôi đi gặp hội trưởng của các anh.”

 

Thông Linh Giả nghiến răng nghiến lợi, “Ngông cuồng cái gì mà ngông cuồng, tôi ghét nhất là cái bộ dạng kiêu ngạo của mấy người Cục Quản Lý Trò Chơi, cứ như thể mấy người có thể chống lại trò chơi, cứu vớt thế giới vậy.”

 

“Ồ.” Hạ Bạch khoác áo phao lông vũ vào, “Vậy chúng tôi đi đây.”

 

Lăng Trường Dạ phối hợp với cậu, cùng cậu đi ra khỏi quán cà phê, vừa đi được hai bước về phía chiếc xe thì đã nghe thấy giọng nói ngột ngạt vang lên từ phía sau, “Đi nhầm hướng rồi, bên này.”

 

Thông Linh Giả lạnh lùng ôm chú chó đen vừa nhặt được, dẫn bọn họ đi về phía Thánh Du Công Hội, đi mãi cho đến khi đến trước cổng một công ty.

 

Tên công ty: Công ty Tài chính Thánh Thiên.

 

Trên màn hình LED cuộn dòng chữ: Đa dạng sản phẩm tài chính với lãi suất hàng năm hơn 20% đang chờ đón quý khách.

 

“. . . . . .”

 

Trông y như một công ty lừa đảo.

 

Hạ Bạch tò mò, “Thật sự có người đến đây mua sản phẩm tài chính à?”

 

Giọng nói chuyện của Thông Linh Giả càng thêm ngột ngạt, “Có, rất nhiều.”

 

“. . . . . .”

 

Lăng Trường Dạ rất chu đáo an ủi hắn ta một câu, “Rất nhiều người đều muốn phát tài, đều có giấc mơ làm giàu.”

 

Hiệu quả an ủi mang giá trị âm.

 

Bước vào trong, Hạ Bạch đã hiểu tại sao lại có người đến đây đầu tư, công ty này trông khá lớn, không giống như kiểu lừa đảo vặt vãnh của mấy công ty ma.

 

Trong sân có mấy tòa nhà kiểu Tây, Thông Linh Giả đặt chú chó xuống, dẫn bọn họ đi vào tòa nhà sáu tầng nằm ở vị trí trung tâm nhất.

 

Công ty lừa đảo này có vẻ rất hiện đại, đi đến đâu cũng đều có hệ thống quét mống mắt, có lẽ người ngoài còn chưa kịp bước vào cổng đã bị bắt lại, không biết bị xử lý như thế nào.

 

Sau khi vào tòa nhà, bọn họ không đi lên lầu, mà đi xuống tầng hầm.

 

Vừa bước ra khỏi thang máy, một luồng khí lạnh lẽo ập vào mặt. Tầng hầm tối tăm, chỉ có ánh đèn vàng mờ nhạt hắt ra từ những chiếc đèn gắn trên tường, một lối đi dài hun hút, dẫn thẳng đến căn phòng nằm ở vị trí sâu nhất.

 

Trong phong thủy nhà ở có một câu nói, trong nhà không nên có lối đi quá dài, người ta gọi đó là quỷ đạo, là đường dẫn cho quỷ. Thế nhưng nơi này vốn dĩ không phải là nơi ở của người sống, là nhà của người chết thì hợp lý hơn nhiều.

 

Lớp xác minh của cánh cửa cuối cùng càng thêm phức tạp, sau khi quét mống mắt, vân tay và nhập mật khẩu, cánh cửa nặng nề mới chậm rãi mở ra.

 

Hạ Bạch cứ nghĩ, đã đi qua một đoạn đường dài như vậy rồi, căn phòng này chắc hẳn rất nhỏ, không ngờ lại rộng lớn đến vậy, có lẽ là nối liền với cả tầng hầm của khu nhà.

 

Căn phòng rộng hơn trăm mét vuông, ngay chính giữa là một bục tròn, trên đó nằm một người trông như còn sống.

 

Hạ Bạch đứng bất động ở cửa ra vào hồi lâu, sau đó mới chậm rãi bước tới.

 

Thông Linh Giả nghiêm nghị dặn dò: “Đừng có động chạm lung tung đấy!”

 

Hạ Bạch vừa bước tới gần, vị hội trưởng kia liền đưa tay về phía cậu.

 

“. . . . . .”

 

Lâm Tường đã từng nói, trong trò chơi ở Trường đại học Y Hòa Bình kia, biểu hiện của những thi thể trong nhà xác dường như có chút khác lạ đối với cậu.

 

Thế nhưng, đó là phó bản đầu tiên mà cậu tham gia, lúc đó cậu còn chưa có kỹ năng Nhặt Xác, bây giờ Hạ Bạch đã biết lý do tại sao rồi.

 

Kỹ năng Nhặt Xác có một chức năng bổ sung, lúc cậu xem sách kỹ năng lần đầu tiên đã nhìn thấy, đó chính là độ thân mật với thi thể, nó sẽ tăng lên theo cấp bậc của kỹ năng, coi như là phần thưởng khuyến khích cậu đã tích cực ký khế ước với thi thể.

 

Có lẽ trong thời gian thử nghiệm trò chơi, cấp độ kỹ năng của cậu đã rất cao, độ thân mật với thi thể cũng rất cao, sau này rời khỏi trò chơi, cậu không còn kỹ năng này nữa, nhưng độ thân mật với thi thể vẫn còn lưu lại một phần trên người cậu.

 

Bây giờ cấp độ kỹ năng của cậu lại bắt đầu tăng lên, độ thân mật với thi thể cũng càng cao hơn.

 

Tất nhiên, cũng có khả năng, thi thể trước mắt là thi thể mà cậu đã từng ký khế ước, đã từng kề vai chiến đấu, cho dù kỹ năng của cậu đã bị reset, nhưng giữa bọn họ vẫn còn một số thứ tồn tại, giống như cậu và Hỉ Thần ở nhà vậy.

 

Hạ Bạch đưa tay nắm lấy bàn tay khô héo của vị hội trưởng kia, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác chua xót và an tâm khó tả.

 

Thông Linh Giả nghiến răng ken két.

 

Hạ Bạch hỏi hắn ta: “Anh nói anh nhìn thấy tôi và hội trưởng, anh đã nhìn lâu như vậy, không lẽ chỉ nhìn thấy một cảnh chúng tôi ở bên nhau thôi sao? Tôi và ông ấy đã làm gì à?”

 

“Cậu cho rằng tôi có thể nhìn thấy được bao nhiêu, mười mấy phút đồng hồ này cậu cho rằng đều là hội trưởng sao? Còn có rất nhiều người khác, ví dụ như vị Lăng đội trưởng này.” Thông Linh Giả lạnh lùng nói.

 

Lăng Trường Dạ bật cười, nói: “Cảm ơn. Bây giờ chúng ta có thể hợp tác rồi nhỉ, Phó hội trưởng cứ nói thẳng đi, biết đâu chúng ta còn phải ở chung với nhau một thời gian dài đấy, không phải sao?”

 

Lời này của anh có nghĩa là, Thông Linh Giả sẽ có cơ hội thông linh cho Hạ Bạch rất nhiều lần.

 

Thông Linh Giả đứng ngẩn người một lúc, có lẽ đã thông suốt rồi, vậy nên đã cẩn thận miêu tả cho bọn họ nghe về cảnh tượng mà hắn ta đã nhìn thấy trong linh hồn của Hạ Bạch, về cậu và vị hội trưởng kia.

 

Đó là một vùng đất không phải là tuyết trắng xóa, nhưng tuyết lại rất dày, rất nhiều xương trắng nửa chìm nửa nổi trong tuyết.

 

Có những thi thể đã biến thành tượng băng, ghi dấu vĩnh viễn hình ảnh cái chết co quắp, có những thi thể chắc là mới chết không lâu, để lại trên nền tuyết trắng xóa một vũng lõm màu đỏ.

 

Có một chàng trai mặc đồ đen, cõng trên lưng một thiếu niên, nghênh đón gió rét gào thét, gian nan bước đi trong tuyết.

 

Người này, Thông Linh Giả vừa nhìn đã nhận ra, đó chính là vị hội trưởng hiện đang nằm trong Thánh Du Công Hội, hắn ta đã nhìn vô số lần, tuyệt đối không thể nhận nhầm, ngay cả nốt ruồi ở giữa hai đầu lông mày của người này hắn ta cũng nhìn thấy.

 

Không biết có phải bị thương hay không mà người đó đi rất chậm, hắn cười hì hì nói với thiếu niên trên lưng: “Tiểu Bạch, nhất định phải cố gắng lên đấy, nếu không anh sống còn có ý nghĩa gì nữa?”

 

Thiếu niên trên lưng hắn cố gắng ngẩng đầu lên, đưa hai bàn tay nứt nẻ vì lạnh lên, che đôi tai của người mặc đồ đen bị gió lạnh thấu xương thổi đến đỏ bừng.

 

Thiếu niên nhìn về phía trước, gió cuộn tuyết bay, đất trời mịt mù một màu trắng xóa, như thể sẽ mãi mãi không thể nào thoát ra được.

 

Đó là một khung cảnh khiến người ta cảm thấy tuyệt vọng, thế nhưng Thông Linh Giả lại nhìn thấy được hy vọng ấm áp, có lẽ là bởi vì tình cảm sống chết có nhau giữa hai người, có lẽ là bởi vì chịu ảnh hưởng từ linh hồn của Hạ Bạch, cảnh tượng này trong linh hồn của cậu chính là cảm giác ấm áp.

 

Vậy cho nên hắn ta mới đồng ý dẫn bọn họ đến gặp hội trưởng.

 

Hắn ta biết Hạ Bạch và hội trưởng không phải là kẻ thù của nhau.

 

Sau khi nói xong, Thông Linh Giả hỏi: “Hai người cũng nên nói cho tôi biết, tại sao tôi lại nhìn thấy cảnh tượng như vậy chứ? Hạ Bạch và hội trưởng giống như đang ở trong trò chơi, thế nhưng làm sao bọn họ có thể cùng tham gia một trò chơi được? Chẳng lẽ hội trưởng đã xuất hồn đi à?”

 

Lăng Trường Dạ lấy ra bản hợp đồng đã chuẩn bị từ trước, cái này anh mua ở cửa hàng trong trò chơi, “Chúng ta ký hợp đồng trò chơi, đảm bảo sẽ hợp tác với nhau, sẽ không phản bội lẫn nhau, sau đó chúng tôi sẽ nói cho anh biết.”

 

Thông Linh Giả nhận lấy, xem kỹ từng điều khoản một.

 

Công bằng mà nói, bản hợp đồng này không có vấn đề gì, đối với hắn ta cũng không có gì là bất công.

 

Thông Linh Giả xem kỹ hai lần, sau đó ký tên thân phận trong trò chơi của mình.

 

Bây giờ bọn họ đã chính thức trở thành người hợp tác, phản bội sẽ bị trò chơi xóa sổ.

 

Hạ Bạch thành thật kể cho hắn ta nghe những gì bọn họ biết, cũng như những suy đoán của bọn họ.

 

Ban đầu Thông Linh Giả không tin, “Cậu đã phá đảo tất cả các trò chơi, thành công thoát khỏi trò chơi?”

 

Lăng Trường Dạ: “Anh rất khó tin đúng không, Thánh Du Công Hội của các anh luôn một mực tin tưởng rằng trò chơi là thứ mà con người không thể nào chống lại được, bây giờ phải chấp nhận sự thật có phải hơi mất mặt không?”

 

Thông Linh Giả: “. . . . . .”

 

“Tỉnh táo lại đi.” Hạ Bạch nói: “Anh cảm nhận được từ trên người hội trưởng rằng trò chơi không thể nào chống lại được, là bởi vì hội trưởng của anh đã chết trong trò chơi, nét bút đậm nhất trong sâu thẳm linh hồn anh ấy chắc hẳn chính là suy nghĩ của anh ấy lúc chết, tuyệt vọng chết đi trong trò chơi, cảm thấy trò chơi không thể nào chống lại cũng là chuyện bình thường, thế nhưng tôi đã sống sót trở ra, điều đó chứng minh rằng trò chơi có thể bị phá đảo hoàn toàn, con người nhất định sẽ có cách.”

 

Tam quan của Thông Linh Giả lung lay dữ dội, liên tục lẩm bẩm: “Không thể nào, không thể nào……… .”

 

Hạ Bạch tiếp tục truyền bá chính nghĩa cho hắn ta, “Chúng tôi tìm anh là muốn làm rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì trong thời gian thử nghiệm trò chơi, cũng muốn thử xem liệu anh có thể nhìn thấy cách phá giải trò chơi trong linh hồn của tôi hay không.”

 

Bề ngoài thì Thông Linh Giả vẫn cứ luôn miệng nói không tin, thế nhưng rốt cuộc là hắn ta có tin hay không, tin mấy phần, thì chỉ có bản thân hắn ta mới biết.

 

Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ không ép buộc hắn ta phải lập tức chấp nhận, bọn họ biết, trò chơi không thể nào lay chuyển không chỉ là điều mà Thông Linh Giả luôn tin tưởng, mà còn là nền tảng tồn tại của Thánh Du Công Hội, là nền tảng mà chính tay hắn ta gây dựng nên.

 

Nếu hắn ta tin rằng con người có cách đánh bại trò chơi, cho dù chỉ là phản kháng trò chơi, vậy thì Thánh Du Công Hội là cái gì, Cục Quản Lý Trò Chơi mà bọn họ vẫn luôn chế giễu sẽ không còn là trò cười nữa.

 

Hạ Bạch hỏi: “Anh đã tìm thấy thi thể của hội trưởng ở đâu?”

 

Thông Linh Giả như người mất hồn nói: “Là người khác mang đến, trước khi trò chơi xuất hiện, nhà chúng tôi làm dịch vụ tang lễ, có người đã mang thi thể đến cho nhà chúng tôi.”

 

Hạ Bạch: “. . . . . .”

 

“Dịch vụ tang lễ nào lại nhận thi thể? Không lẽ nhà các anh là bọn buôn bán xác chết? Chuyên môn tổ chức minh hôn?” Hạ Bạch nói với vẻ mặt vô cùng chán ghét.

 

Rất hiếm khi trên gương mặt cậu lại có thể biểu lộ cảm xúc chán ghét rõ ràng như vậy.

 

“Cậu nói chuyện kiểu gì vậy? Ai lại đi làm cái nghề thất đức như thế chứ?” Thông Linh Giả nói: “Nhà chúng tôi không làm chuyện cưới xin cho người sống và người chết, nhà chúng tôi làm việc thiện.”

 

Nhìn thấy Hạ Bạch có vẻ muốn nghiêm túc tranh luận với Thông Linh Giả, Lăng Trường Dạ kéo cậu lại, nói với Thông Linh Giả: “Tiếp tục đi.”

 

Thông Linh Giả liếc nhìn Hạ Bạch một cái, nói: “Chúng tôi phát hiện ra thi thể của hội trưởng có điểm khác thường, cho nên đã giữ ông ấy lại. Sau đó tôi vào trò chơi, có được kỹ năng Thông linh, có thể thông linh với người chơi, có thể thông linh với NPC trong trò chơi, vậy nên tôi muốn thử xem có thể thông linh với người chết hay không, cho nên mới cảm nhận được trò chơi trên người hội trưởng.”

 

Lăng Trường Dạ hỏi: “Vậy là, anh có thể thông linh với người chết?”

 

Thông Linh Giả nói: “Còn Phải xem tình huống thế nào đã, nếu là người mới chết không lâu thì có thể, sau khi chết quá một tiếng đồng hồ thì không được. Hội trưởng là trường hợp đặc biệt nhất, ông ấy đã chết mấy năm rồi, nhưng tôi vẫn có thể thông linh với linh hồn của ông ấy, có lẽ chính vì đã chết quá lâu rồi cho nên tôi mới không thể nhìn thấy cảnh tượng quá rõ ràng, chỉ có thể cảm nhận được một số thứ mơ hồ.”

 

Hắn ta tự bổ sung thêm một câu, “Giống như là lời tiên tri cần phải cẩn thận suy đoán.”

 

“Cho nên anh đã tự ý suy đoán, cho rằng trò chơi không thể nào chống lại, sau đó thành lập nên Thánh Du Công Hội?” Vẻ mặt Hạ Bạch khinh bỉ nói.

 

“. . . . . .”

 

Thông Linh Giả cảm thấy mình đã bắt đầu hối hận vì đã ký hợp đồng rồi.

 

Tại sao biểu cảm của tên nhóc này lại phong phú như vậy chứ?

 

“Có một điều chúng tôi cần phải biết, thời gian hồi chiêu kỹ năng của anh sau khi thông linh cho một người là bao lâu?” Lăng Trường Dạ hỏi.

 

Thông Linh Giả: “Đối với cùng một người, một ngày tôi chỉ có thể thông linh hai lần, ban ngày một lần, ban đêm một lần, nếu thông linh vào ban đêm lúc ngủ thì hiệu quả sẽ tốt hơn.”

 

Quả nhiên kỹ năng càng bá đạo thì thời gian hồi chiêu càng lâu, Tỉnh Duyên xem suy nghĩ trong lòng người ta chỉ mất có ba tiếng đồng hồ hồi chiêu.

 

Lăng Trường Dạ nói: “Vậy xem ra chúng ta cần phải mất một khoảng thời gian mới có thể làm rõ được chân tướng.”

 

Hạ Bạch nói: “Tình hình là thế này, gần đây tôi rất bận, không có thời gian rảnh để chiều theo anh, anh phải đi theo chúng tôi. Lúc tôi đi học thì anh đợi, lúc tôi đi thăm người thân thì anh đi theo, lúc chúng tôi hạ phó bản vào trò chơi làm nhiệm vụ của Đội Tấn Công, anh cũng phải đi cùng.”

 

Thông Linh Giả: “. . . . . . ?”

 

Hết chương 105.

 

Chương 105: Hạ Bạch ( Phần 5 )

Ngày đăng: 20 Tháng 8, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên