Chương 105: Lễ Rửa Tội (Phần 2)
Chu Kỳ An đúng lúc xoay mũi chân sang một bên, nhường đường cho hắn ta.
Vưu Mã và Ôn Hi là lính đánh thuê, ban ngày bám theo cậu, chắc chắn là do Bertram chỉ thị.
Lúc này thấy Bertram gặp nạn, Chu Kỳ An không vỗ tay đã là kiềm chế lắm rồi.
Cậu là người có tố chất, chỉ mỉm cười.
Hí hí.
Bertram: “…”
Lần này không phải hỏi ý kiến, cha xứ trực tiếp chọn người, Bertram không có quyền lựa chọn. Hắn ta cũng không nói nhảm, giống như ngày thường, lạnh lùng đi thẳng về phía trước.
Cha xứ rất hài lòng với sự chủ động của hắn ta, ông ta nghiêng người, bàn tay khô khốc dùng sức xoay cây nến bên cạnh.
Sau một hồi ma sát chói tai, bức tường có treo bức tranh đột nhiên xoay chuyển.
Không gian phía sau bức tranh không có cửa sổ và đèn, nhưng cũng sáng sủa như nhà thờ, bên trong không gian hình vuông chỉ có một cái chum nước.
Cái chum này lớn khác thường, theo cách hình dung của Chu Kỳ An, nó giống như phiên bản phóng to của cái hũ muối dưa. Mật ong, máu, sữa bò… cậu ngửi thấy rất nhiều mùi vị trong đó.
Bertram đứng bên cạnh chum nước theo yêu cầu của cha xứ.
Cha xứ: “Đứa trẻ, vào đi, không cần cởi quần áo.”
Nước rất lạnh.
Bertram cau mày, không phải kiểu lạnh lẽo âm u, mà là cảm giác như tuyết trên đỉnh núi, tinh khiết vô ngần.
Mặt nước gợn lên một vòng sóng, dưới ánh mắt của mọi người, “ùm” một tiếng, thế mà Bertram lại chìm thẳng xuống đáy nước.
Hơi thở của những người chơi có chút dồn dập, từ góc độ của bọn họ, có thể nhìn thấy rõ ràng Bertram là đâm đầu xuống nước, nhìn thế nào cũng không phải là tự nguyện.
“Các người xem kìa,” Hạ Chí hạ giọng nói, gần như không thể nghe thấy cô ta nói gì, “Mặt nước không còn động tĩnh nữa.”
Không có âm thanh, trong chum cũng không có gợn sóng, như thể đó là một vũng nước chết vậy.
Đúng lúc bọn họ còn muốn quan sát kỹ lưỡng, cha xứ đã mời tất cả mọi người ra ngoài, bản thân ông ta cũng đi tới cửa, đóng cửa căn phòng tối om kia lại, miệng lẩm bẩm đọc kinh thánh.
Âm thanh không lớn, nhưng giống như tiếng chuông, văng vẳng bên tai người chơi, nghe đến nhức đầu.
Trong lúc đọc kinh, cha xứ vẫn luôn đứng im lặng dưới bức tranh Lễ rửa tội của Chúa, cơ thể cứng đờ, hai tay buông thõng, giống như một người chết.
Chu Kỳ An phát hiện sắc mặt Đông Lập không được tốt, không thể nào có chuyện đối phương đang lo lắng cho Bertram, nhìn theo ánh mắt của Đông Lập, sắc mặt Chu Kỳ An cũng khẽ thay đổi.
Cánh cửa lớn đã biến mất, chỉ còn lại bốn cánh cửa phía sau cha xứ.
Nhìn khắp nhà thờ, cửa sổ kính đều là kính nguyên khối, không có chỗ nào để mở, lối ra dường như chỉ có bốn cánh cửa đó. Hạ Chí nhìn về phía đội trưởng, ý là muốn nhân lúc này tùy tiện đẩy một cánh cửa ra xem sao?
Đông Lập lắc đầu.
Cửa chắc chắn là phải đẩy, nhưng không phải bây giờ. Sau khi tiếng chuông dừng lại, bọn họ đều là Người gỗ của trò chơi, chỉ có thể nghe lời cha xứ, điều cấm kỵ nhất là làm những chuyện khác.
Mọi người bắt đầu quan sát kỹ lưỡng bốn cánh cửa này.
Thẩm Tri Ngật là một ngoại lệ, từ đầu đến cuối hắn vẫn luôn nhìn chằm chằm cha xứ.
Một lúc sau, Ôn Hi bị đứt một cánh tay cũng thỉnh thoảng nhìn về phía cha xứ.
Mười mấy phút trôi qua, dường như Ôn Hi không nhịn được nữa, có lẽ vì ông chủ đã chết, không có ai trả tiền công cho cô ta, cô nàng lính đánh thuê này dũng cảm đi tới bên cạnh cha xứ, hỏi: “Có phải nên kết thúc rồi không?”
Cha xứ không thèm liếc nhìn cô ta lấy một cái, một lúc lâu sau, mới đặt tay lên cây nến.
Cánh cửa chỉ hé mở một khe hở, rất nhanh, bên trong truyền đến tiếng thở dốc nặng nề.
Mái tóc vàng rực rỡ của Bertram không ngừng nhỏ nước, cả người suy yếu, nhãn cầu hơi lồi ra, trông giống như thủy quỷ vừa lên bờ.
Hắn ta cố gắng ép ngực, phun ra một ngụm nước đen.
Mùi hôi thối khiến người chơi phải bịt mũi, cố gắng phán đoán Bertram trở về rốt cuộc là người hay ma.
Bertram gần như ngất xỉu, vẫn không ngừng nôn ra nước đen.
【Đông】
Tiếng chuông cuối cùng cũng bắt đầu một vòng lặp mới, cha xứ trở lại trạng thái mỉm cười bất động lúc ban đầu.
Chu Kỳ An bình tĩnh dừng tính toán thời gian, trước đó tổng cộng là mười lăm phút, cậu đã hoàn toàn xác định cơ chế của trò chơi: Một, hai, ba là năm phút thời gian tự do, khi làm Người gỗ là mười lăm phút không thể phản kháng.
“Cậu thấy cánh cửa nào thuận mắt?”
Cậu sinh viên đại học ngẩn người, trên cửa đều là những hoa văn rườm rà, không có cái nào thuận mắt. Do dự một chút, cậu ta vẫn nói: “Hay là bắt đầu từ cánh cửa đầu tiên đi?”
Chu Kỳ An liếc nhìn những người khác.
Đẩy cửa là có rủi ro, vừa rồi là cậu đẩy cửa nhà thờ, lần này nên đổi lại là người khác.
Ôn Hi mất một cánh tay, cô ta đang đỡ Bertram gần như không nói nên lời, không có ý định tự mình đi lên.
“Chờ lát nữa hắn ta khỏe hơn một chút, chúng ta có thể hỏi thăm tình hình lúc được rửa tội.”
Thấy bọn họ còn có giá trị lợi dụng, cuối cùng Đông Lập đi lên đẩy cửa.
Những người khác vốn dĩ còn muốn xem thử cảnh tượng phía sau cánh cửa là gì, để kịp thời thay đổi lựa chọn, nhưng giây phút cánh cửa được đẩy ra, ba cánh cửa còn lại lại biến mất một cách kỳ lạ.
Phía sau cánh cửa được đẩy ra cũng là một mảng trắng xóa, không ai nhìn rõ tình hình cụ thể bên trong là gì.
Nhìn thấy cánh cửa này cũng sắp tự động đóng lại, mọi người không do dự nữa, tất cả bọn họ cùng nhau bước qua. Trong nháy mắt, cánh cửa phía sau trực tiếp biến mất, đàn quạ đen quen thuộc lại ùa tới.
Bây giờ là thời gian tự do, Đông Lập phản kích lại ngay lập tức.
Sau khi cánh cửa biến mất, giữa đất trời chỉ còn lại cây khô, quạ đen và mấy người bọn họ.
Trong trường hợp có thể phản kháng, mọi người không còn chật vật như trước, chỉ là, quạ quá nhiều, đen kịt một mảng, bọn họ chỉ có thể máy móc giết chóc, khiến người ta trở nên tê dại.
“Tìm cửa.” Đông Lập khàn giọng nói.
Nếu không chờ đến khi tiếng chuông vang lên, bọn họ lại phải bị động phòng thủ.
Bỗng một giọng nói lạc lõng chen vào: “Mẹ, mẹ ơi!”
“…” Thằng con trai cưng của mẹ nào đấy?
Bản thân Chu Kỳ An không đến mức chật vật như vậy, gần như phần lớn sát thương đều được Thẩm Tri Ngật dùng bóng đen cản lại cho cậu, chỉ là, lúc nhỏ Chu Kỳ An từng bị gà mổ, cậu có ác cảm bẩm sinh với những sinh vật có mỏ nhọn.
Chu Kỳ An không những tự mình tìm mẹ, còn dẫn theo cả cậu sinh viên đại học cùng tìm.
Xung quanh toàn là lông quạ, cái gì cũng không nhìn rõ.
Hai người, người nào người nấy rụt cổ như rùa, Chu Kỳ An xác định vị trí trước, dẫn theo cái đuôi nhỏ nhắm mắt chạy về phía sau mẹ Chu.
Cậu sinh viên đại học không biết thực lực cụ thể của mẹ Chu, nhưng tin chắc là không yếu, cậu ta từng xem tin tức, gần đây có người đào tám mươi mốt cái hố trong lăng mộ ở thành phố Đôn.
Kết hợp với việc anh Chu nói mẹ anh ấy đi du lịch Thành phố Đôn, sau đó bị bắt, lại có thêm tiền án trộm xe, không cần nghĩ cũng biết là ai.
“Đừng mở mắt.” Chu Kỳ An nhắc nhở cậu ta.
Nếu không nhìn thấy cảnh rắn nuốt quạ, phỏng chừng cậu ta sẽ ngất xỉu mất.
Lúc đàn quạ bị giết gần hết, cánh cửa cuối cùng cũng xuất hiện trở lại.
Mọi người chen chúc đẩy cửa đi vào.
… Giây tiếp theo, bọn họ lại quay về nhà thờ.
Chu Kỳ An phủi lông quạ trên người, hung hăng nuốt nước bọt một cái.
Bên cạnh truyền đến giọng nói bất đắc dĩ của Đông Lập: “Nhà thờ có bốn cánh cửa, xem ra những cảnh tượng khác chỉ có một cánh cửa. Trừ phi tìm được cánh cửa chính xác, nếu không cho dù chúng ta đi đến cảnh tượng nào, cuối cùng cũng chỉ có thể quay lại đây.”
【Đông】.
Tiếng chuông đột ngột dừng lại, thời gian làm Người gỗ quen thuộc lại đến.
Chu Kỳ An lập tức nhìn về phía Bertram, suýt hôn mê bất tỉnh lại trải qua một đợt tấn công của đàn quạ, bây giờ cả người Bertram đều suy yếu, phải dựa vào đạo cụ trị liệu để từ từ hồi máu.
Thở còn yếu ớt, đừng nói chi đến việc mong đợi hỏi han thông tin hữu ích từ miệng hắn ta.
Cha xứ bắt đầu lặp lại lời nói ban nãy.
Chu Kỳ An hạ giọng nói với những người chơi khác: “Có muốn cá cược năm mươi điểm tích lũy không, tôi cá chắc chắn sẽ chọn trúng tôi.”
“…”
Cha xứ nói xong một bộ lời thoại cố định, ánh mắt cố ý chậm rãi đảo qua người mọi người, như là đang cố tình kéo dài thời gian lo lắng của bọn họ.
Khoảng nửa phút sau, ông ta mới chậm rãi dừng lại trên người Chu Kỳ An: “Đứa trẻ, cuộc đời mà, không cần phải chờ đợi.”
Người bị điểm danh không có quyền lựa chọn, lần này không có Bertram đỡ đạn.
Đúng lúc những người chơi khác thở phào nhẹ nhõm, Chu Kỳ An vừa hỏi thăm mấy đời tổ tông cả nhà cha xứ, vừa xách nồi cơm điện đi lên.
Bức tường xoay chuyển, cậu ngoan ngoãn đi vào không gian phía sau bức tranh.
Cha xứ mỉm cười giục cậu nhanh chóng tiếp nhận lễ rửa tội.
Chu Kỳ An từ lúc bước vào, cậu vẫn luôn cúi đầu nhìn mặt nước phẳng lặng, trên mặt hiếm khi lộ ra vẻ ngưng trọng.
So với việc đối phó với nguy hiểm, không biết nguy hiểm ở đâu mới là phiền phức.
Cậu sinh viên đại học lo lắng nói: “Anh Chu…”
Chu Kỳ An không nói gì, đi tới trước chum nước, Bertram đi vào là mang giày, hai ngày nay đế giày của bọn họ đều dính đầy bùn đất và vết máu.
Nhưng nước trong chum này lại không hề có chút bẩn thỉu nào.
“Đứa trẻ, đi đi.” Cha xứ ôn hòa thúc giục lần cuối.
Chu Kỳ An cúi người vừa mới chạm vào mặt nước, giây tiếp theo, một cỗ lực hút mạnh mẽ khiến cậu không khống chế được ngã nhào xuống.
Không gian bên trong chum nước lớn hơn trong tưởng tượng rất nhiều.
Dưới đáy chum vẽ bức tranh Lễ rửa tội của Chúa giống hệt bên ngoài, cha xứ nghiêng người 90 độ, bế đứa bé lên, đầu đứa bé sơ sinh chìm trong chậu nước.
Lúc này, Chu Kỳ An vừa khéo lại nổi lên ở vị trí của đứa bé.
Áp lực phía trên rất lớn, không thể ngoi lên khỏi mặt nước được, cậu chỉ có thể đi đến những nơi khác trước. Nín thở di chuyển một đoạn, lúc Chu Kỳ An cúi đầu nhìn xuống, sắc mặt đột nhiên thay đổi, phía dưới chính là hình ảnh cha xứ đang bế đứa bé, còn cậu, vẫn ở vị trí của đứa bé.
“Quỷ đả tường.”
Tim Chu Kỳ An đập nhanh hơn.
Quỷ đả tường trên mặt đất còn dễ nói, kiên nhẫn tìm kiếm điểm đột phá là được, nhưng bây giờ là ở trong nước, cho dù là thân thể đã được tiến hóa, cũng chỉ có thể cố gắng chịu đựng thêm được vài phút, huống chi cậu còn chưa tiến hóa phổi hay đường hô hấp gì cả.
Rốt cuộc Chu Kỳ An cũng hiểu tại sao trạng thái của Bertram lúc ra ngoài lại kém như vậy, áp lực của nước tăng dần theo từng giây từng phút, cảm giác ngạt thở khiến hắn ta liều mạng muốn ho khan để tự cứu lấy mình.
Cố gắng nhịn xuống cảm giác muốn há mồm, Chu Kỳ An mở nắp nồi cơm điện ra.
Vừa làm động tác này, cơ thể lại bắt đầu chìm xuống, chóp mũi tràn ra một dòng nước ấm, máu mũi bắt đầu chảy ra không kiểm soát.
Chu Kỳ An cố gắng mở to mắt, sau khi rắn biển rời khỏi nồi cơm điện thì bơi về một hướng, cậu lập tức đi theo.
Bản năng sinh tồn và cảnh báo nguy hiểm của động vật mạnh hơn con người rất nhiều.
Cái chum nước có vẻ như có thể thanh lọc tất cả này rõ ràng cũng khiến rắn biển rất khó chịu, nó linh hoạt bơi về một phía.
Chu Kỳ An đi theo nó, bơi về phía góc chéo phía dưới bên phải, bơi được một nửa, áp lực trên người đột nhiên nhẹ đi.
Áp lực của nước không còn mạnh như vậy nữa.
Sóng nước lấp lánh, nhưng khi cậu thử thoát khỏi đáy nước, bên trong chum nước lại vô biên vô tận, không hiểu sao lại quay về điểm áp lực nước mạnh mẽ lúc ban đầu.
“…”
Cái quái gì vậy?
Ôxy gần như đã cạn kiệt, Chu Kỳ An đầu choáng mắt hoa, lần này cậu không vội vàng thoát ra, mà nghiêm túc quan sát bức tranh dưới đáy chum trong lúc lên xuống tuần hoàn.
Hiện tại xem ra, đây là manh mối duy nhất.
Bức tranh này và nghi lễ rửa tội bên ngoài nhìn không có gì khác biệt, cha xứ, đứa bé, cha mẹ của đứa bé sơ sinh…
Chờ đã, cha mẹ?
Cha xứ chủ trì lễ rửa tội xong, đứa bé nhất định phải được trao trả lại cho cha mẹ.
Chu Kỳ An đột nhiên nghĩ đến một khả năng, muốn thoát khỏi lễ rửa tội cần phải phối hợp từ trong ra ngoài.
Vừa rồi nhất định là Ôn Hi đã phát hiện ra điều gì đó, cho nên mới đi cắt ngang cha xứ như vậy.
Bà nó, cái bẫy độc ác thật.
Người chơi nhìn thấy người khác rơi xuống nước, thường chỉ nghĩ đến việc quan sát chờ đợi, hận không thể đến lượt mình muộn một chút, ai mà lại đi nghĩ đến việc cắt ngang chứ.
Dưới áp lực lạnh lẽo của nước, tứ chi của Chu Kỳ An đã bắt đầu bị chuột rút, cậu lại bơi đến khu vực áp lực nước nhỏ hơn một chút.
Trong miệng cũng cảm giác có máu, căn bản không khống chế được cảm giác buồn nôn dữ dội.
Giây phút Chu Kỳ An không chịu nổi nữa há mồm, lại không phun ra được thứ gì, ngược lại, nước trong chum nước bắt đầu không ngừng tràn vào.
Cậu trợn trừng hai mắt, mở ba lô nhìn chằm chằm vào 【Thời gian bảo vệ tân thủ】, đạo cụ mà Ứng Vũ đưa cho lần trước có xác suất 80% miễn dịch với một quy tắc. Nếu đến lúc sắp chết, vẫn chưa có ai đến cứu, cậu sẽ thử vận may một lần.
Trong nhà thờ.
Người bên trong vì áp lực nước khủng bố nên cảm giác thời gian trôi qua rất chậm, nhưng trên thực tế chỉ mới trôi qua khoảng ba, bốn phút.
Cậu sinh viên đại học vô cùng sốt ruột, lòng như lửa đốt.
Cậu ta tương đối nhạy cảm với văn tự và ngôn ngữ, cảm thấy kinh thánh mà cha xứ đọc lần này và lúc Bertram đi xuống là giống hệt nhau.
Theo lẽ thường, kinh thánh đều là chọn lọc hoặc đọc lướt qua một đoạn, căn bản không thể dài như vậy.
Có phải cha xứ đang lặp đi lặp lại một đoạn nào đó hay không?
Đáng tiếc ông ta đọc quá nhỏ, cậu sinh viên đại học không thể xác định được, đúng lúc cậu ta muốn nói với Thẩm Tri Ngật về phát hiện của mình, thì đối phương đã giơ tay lên, ra hiệu im lặng.
Đôi mắt màu nhạt của Thẩm Tri Ngật nhìn chằm chằm cha xứ.
Tốc độ nói của cha xứ vô tình tăng nhanh, lúc sắp đọc lướt qua một đoạn nào đó, Thẩm Tri Ngật đột nhiên lên tiếng: “Lễ rửa tội nên kết thúc rồi.”
Cơ thể cha xứ khựng lại, trong mắt hiện lên vẻ bất mãn vô cùng.
Liên tiếp có hai người cắt ngang lễ rửa tội của cha xứ, đến ngu ngốc cũng biết là có vấn đề.
Mọi người nhìn nhau, rất nhanh đã có kết luận.
Cha xứ sẽ không ngừng lặp lại kinh thánh, chỉ cần chờ ông ta đọc xong một lần, và trước khi bước vào lần lặp lại tiếp theo cắt ngang là có thể ngăn cản.
Thời gian này phải nắm bắt cực kỳ chính xác, cắt ngang quá sớm người lên tiếng sẽ gặp nguy hiểm, bỏ lỡ lần đầu tiên thì chỉ có thể chờ cha xứ tiếp tục đọc xong lần thứ hai.
Bertram chính là người cố gắng chịu đựng đến vòng thứ ba, Ôn Hi mới chọn đúng thời điểm.
Cha xứ cố ý chần chừ xoay cây nến, nhưng lúc Thẩm Tri Ngật mấp máy môi nói ra hai chữ “Nhanh lên”, cha xứ không khống chế được mà nhanh chóng làm theo lời của hắn.
Trước khi đi vào, Thẩm Tri Ngật liếc nhìn Ôn Hi một cái.
Ánh mắt đó chỉ lướt qua người cô ta chưa đến 0,1 giây, nhưng Ôn Hi lại có cảm giác như bị đông cứng.
Cô ta đã nhìn ra quy tắc tử vong của lễ rửa tội, trước đó không nói cho bọn họ biết, quả thật là có ý định muốn Chu Kỳ An chết ở bên trong.
Người này quá nhiều biến số, chết đi rồi thì đối với ai cũng tốt.
Nhưng rất nhanh Ôn Hi đã bình tĩnh lại, vốn liếng để sống sót đều là do bản thân tự mình kiếm được, không có lý do gì phải chia sẻ miễn phí cho người khác, huống chi theo như manh mối có được trước khi đến đây, chết càng nhiều người càng tốt.
Hạ Chí đúng lúc châm ngòi ly gián: “Thật ra tính kỹ lại, chúng ta cũng moi được không ít thông tin hữu ích từ anh Chu đấy.”
Ôn Hi cười lạnh một tiếng, lười phản bác.
Bên trong chum nước, trạng thái của Chu Kỳ An còn tệ hơn Bertram một chút, cậu không có đạo cụ trị liệu, đang nằm bò trên miệng chum, xung quanh mũi và miệng đều là vết máu.
Lúc được vớt lên, Chu Kỳ An còn có chút mơ màng.
Cảm giác lạnh lẽo trong chum nước dần dần biến mất, xác định là Thẩm Tri Ngật, Chu Kỳ An yếu ớt dựa trán vào cánh tay đối phương, lẩm bẩm một câu: “Cái nơi quỷ quái này.”
Ngạt thở trong thời gian dài gần như đã rút cạn toàn bộ sức lực của cậu.
Trong mắt Thẩm Tri Ngật ẩn chứa cảm giác đau lòng, nhưng chỉ lóe lên một chút rồi biến mất.
Giống như đang dỗ dành trẻ con, hắn nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng Chu Kỳ An, giống hệt Bertram, Chu Kỳ An bắt đầu không ngừng nôn ra nước đen, Thẩm Tri Ngật giúp cậu lau đi vết máu trên mặt và vết bẩn ở khóe miệng, đợi cậu hơi bình tĩnh lại, liền trực tiếp ôm người ra ngoài.
Lưng Chu Kỳ An cứng đờ: “Mẹ tôi…”
“Bác gái vẫn đang ăn khuya ở bên ngoài.”
Đúng vậy, gần như không ai phát hiện ra mẹ Chu không hề đi theo bọn họ đẩy cửa vào, bà ấy vẫn đang ăn uống no say ở phía sau cánh cửa đầu tiên.
Hết chương 105.
